Một buổi chiều đầu hè trời trong gió mát. Như thường lệ, tôi vùng dậy sau giấc ngủ trưa còn thòm thèm và lao ngay xuống cầu thang định dắt xe đi làm. Nhưng mở cửa ra đã thấy ngay một con xe ô tô nhũ bạc chắn lù lù trước mặt khiến tôi không thể cho xe máy ra ngoài được. Tôi lẩm bẩm: “Ô tô của ai thế nhỉ? Bực mình quá đi mất. Muộn giờ làm của người ta mất rồi”. Tôi mắt nhắm mắt mở xông ra cửa hét to đủ để cả cái ngõ nhỏ bên cạnh nghe thấy: “Ai mà để xe ô tô ngoài này thế ạ?”. Mấy cô dì chú bác đứng gần đó đều cười cười lắc đầu tỏ vẻ chẳng liên quan. Tôi càng bực mình thêm và rủa lão nào dám đậu xe ngang nhiên trước cửa nhà mình mà không hỏi ý kiến.
Đành qua đường cầu cạnh ông sửa xe đạp sang lôi hộ con Nouvo đau khổ ra ngoài mặc cho ánh mắt lười biếng của ông đang xói vào tôi. Tôi thầm nghĩ: “Hic, cháu nhờ có một tí thôi. Ông có nhớ cái tủ hôm rồi cháu biếu ông không nhỉ? Chả lẽ lại nhắc cho ông nhớ”. A ha, mình có vẻ đanh đá gớm. Không thể từ chối câu nhờ vả dẻo quẹo của tôi, ông đành lê chân chậm chạp sang nhà để cùng tôi chiến đấu với con ô tô to xác đang nằm chắn ngang cửa trêu ngươi.
Ông bảo: “Lôi xe ra thì xước sơn xe, người ta chửi cho đấy!”. Tôi hừm hừm và cố nói rõ to: “Kệ bác ạ, xước cho chừa, ai bảo để xe ở đây”. Vậy là hai bác cháu loay hoay lôi cái xe máy ra, không tránh khỏi đụng ken két vào đuôi ô tô kéo theo mấy mảng sơn nho nhỏ. Thực tình tôi cũng không đến nỗi ác độc muốn xước sơn xe của thiên hạ, nhưng không còn cách nào khác. Chả lẽ bắt xe ôm đi làm…
Cho xe ra được rồi tôi thở phào sung sướng định leo lên phóng tít. Nhưng ơ kìa, đuôi xe có chữ Lacetti… Tôi hơi nghi ngờ ngó tiếp vào tấm kính bên trong thấy có hộp giấy ăn hiệu “Hàng không Việt Nam”. Thôi chết, tôi ngờ ngợ…
Bỗng từ trên tầng bốn một cái đầu ló ra. Ơ, bố! Bố với xuống hỏi: “Cái gì thế Dung?”. Tôi ú ớ chưa kịp bảo gì thì ông sửa xe được thể mách: “Nó làm xước hết sơn xe rồi”. Bố tôi lao xuống cầu thang với tốc độ tên lửa mặc cho môi còn bóng mỡ và thơm mùi hành phi (vì đang ăn cơm rang, tối hôm đó về nhà chịu trận tôi mới biết). Tôi tính chuồn vội nhưng không kịp rồi. Bố tôi mở cửa, ngó vào đuôi xe và ối lên một tiếng. Tôi gãi gãi đầu: “Bố về lúc nào thế, con tưởng chiều bố mới về cơ mà?”. Tôi tiếp tục lôi cái giọng oanh vàng sở trường ra cứu vớt: “Tút lại một tí là ngon thôi bố ạ!”. Bố gầm gừ: “Tút gì mà tút”…
Tôi cười cầu hòa, chào bố rồi phóng đi luôn, không quên câu nịnh khéo: “Hi hi, tối con đền bố mấy chai Heniken nhé!”. Bố nói với theo, âm thanh tan trong tiếng gió: “Không, mua Bia Hà Nội thôi, để tiền mang xe đi tút lại sơn cho tôi”… Năm phút ngã cây đã qua. Tôi vừa đi vừa cười đau khổ. Xe nhà còn không nhận ra. Liệu có khi nào nhìn mình trong gương tôi lại hỏi: “Quái, đứa nào mà như dở thế nhỉ?”. Có thể lắm chứ! Nickname của tôi là Bờm mà.
Bình luận về bài viết này