Chờ

Đã thấy một chút gì đó của âm nhạc trở lại. Đã cảm giác được giai điệu. Cần bao nhiêu là ấm nóng mà gió cứ lạnh cong. Lạnh đến muốn cáu gắt. Gía có cốc trà gừng và được ôm Win trong lòng lúc này…

Photobucket

Published in: on 25/01/2011 at 8:43 Chiều  Gửi bình luận  

Cắt tóc

Vậy là hết tóc dài. Mười mấy năm không để tóc ngắn rồi. Tuy nhiên, lúc người thợ cắt tóc cắt phăng những lọn tóc xơ rối ấy đi thì cũng chẳng thấy tiếc. Ngắn đến không thể tả cơ đấy! Nhưng tóc là cái có thể dài ra. Tiếc chăng là tiếc những điều gì đẹp đẽ không thể ở lại lâu với mình được.

Trời vẫn lạnh. Sáng đi làm cóng hết chân tay. Tối ngủ cũng phải ủ vào chăn 20 phút mới bắt đầu thấy ấm. Lại quay sang thích mùa hè hơn. Mùa hè sẽ chỉ xếp sau mùa thu trong sở thích của mình. Buổi sáng ra đường, thấy cái gì cũng trắng. Vì hơi sương lạnh tỏa ra khắp nẻo. Đi làm sớm như thế vào mùa hè thì thích biết mấy. Vì lạnh mà hát nhiều hơn và thấy giọng hát mình cũng êm hơn. Giọng hát của chính mình cất lên để sưởi ấm mình là một thứ gì đó rất riêng tư và kín đáo. Như một sự an ủi, động viên sâu lắng và bí mật.

Sự an ủi này với mình mà xét trên phương diện là một ai đó thì tuyệt nhiên đã biến mất như những tia nắng vàng ngủ mê mệt trong những lớp mây nặng trĩu mùa đông. Và mình như kẻ không còn biết suy nghĩ những điều bấn loạn trước kia. Mình trở thành đời thường đến bình thường, đơn giản một cách quả quyết. Nhắm mắt và ngủ. Nhìn bề ngoài đúng là một trẻ thơ. Chỉ còn có những giấc mơ là vẫn chứa đầy sự khác biệt. Đúng thế, chỉ có thể tìm thấy mình “là lạ” trong những giấc mơ mà thôi. Chẳng hiểu sao mơ nhiều và nặng thế? Mơ như sống, sống trong mơ mà mệt như là đời thực.

Dạo này làm chả kịp nghĩ. Công việc bận rộn cuốn mình vào những biến động cuộc sống ở ngoài kia. Còn đời sống tinh thần trở nên nhàn rỗi. Đôi khi ngưng hoạt động. Là một cách tự nghỉ ngơi, làm trong lại suy nghĩ hay chính là sự ngưng hoạt động của cảm xúc?

Đầu năm, chẳng có mấy lời chúc dành cho người thân và bạn bè. Nhưng tự tay làm được cái thiếp cho một cô bé và một bức tranh vỏ ổi cho mình. Nó đây!

Photobucket

Photobucket

Published in: on 13/01/2011 at 4:34 Chiều  Comments (1)  

Đầu năm xem phim buồn

Đón năm mới bằng “Rừng Nauy” với kỳ vọng sẽ đem lại cho tinh thần mình một điều gì đó đẹp đẽ. Nhưng rất tiếc không được như mong muốn. Có thể do mình chưa cảm nhận hết được sự sâu sắc của bộ phim, nhưng đó dường như là tâm trạng chung của những khán giả xem cùng rạp với mình. Nhiều sex nhưng là cái sex tù túng và gượng ép, không cảm thấy rung động. Nhiều góc quay nghệ thuật nhưng không đủ kéo con mắt ra khỏi cơn ngái ngủ. Nói chung là thất vọng vì phim không lột tả được hết những chi tiết hay trong truyện. Đó có thể là cảm nhận chưa sâu, nhưng theo mình phim hay phải làm cho khán giả xúc động không kể đó là người có trình độ cao hay thấp.

Published in: on 03/01/2011 at 8:44 Chiều  Gửi bình luận  

1.1.2011

Bắt đầu một năm bằng việc ăn mừng đầy tháng bé Hà My nhà cậu Lâm Thanh. Đường về có mưa. Lạnh.

Năm nay dường như mình không có cảm giác về sự chuyển giao của năm cũ và mới. Bình thường như những ngày thường. Sự thờ ơ thực ra không phản ánh được gì về tâm trạng. Có lẽ chỉ vì thêm tuổi thì người ta thêm thấy bình thường với tất cả mọi việc mà thôi.

Bật “Chút nắng vàng bay” lên để nghe và lấy lại sự thênh thang nhè nhẹ ngày xưa. Nhưng có những điều cố mãi vẫn không thể lấy lại. Đó là sự thật và mình cần phải biết chấp nhận. Mỗi thời điểm mỗi khác. Thôi hãy đế nó tự nhiên.

Chúc mừng năm mới!

Published in: on 01/01/2011 at 3:43 Chiều  Gửi bình luận