10 năm

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

29.10.2005 – 29.10.2015

Published in: on 29/10/2015 at 3:50 Chiều  Gửi bình luận  

Buổi dã ngoại đầu tiên của Men

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

image

Lần đầu tiên Men đi dã ngoại với lớp ở trang trại Vạn An – Thanh Trì (24/10/15). Bố mẹ cho chị Win đi cùng con để yên tâm hơn. Một số hình ảnh các cô chụp, mẹ lưu lại đây nhé!

Published in: on 26/10/2015 at 8:10 Chiều  Comments (2)  

Buổi chiều ở Time city

image

image

Ngồi cùng Hương. Sau hai đứa đi xem triển lãm kỷ niệm 200 số của tạp chí Đẹp. Hôm này em Dung còn qua gửi đồ sinh nhật cho Win nữa.
—–
Ngày 22/10/2015.

Published in: on 26/10/2015 at 8:06 Chiều  Gửi bình luận  

Thứ 6 ngày 15/10

image

Thứ 6 được nghỉ. Lang thang. Gặp hồng thơm. Không cưỡng được ôm luôn 200 bông theo mình. Em Ngân vào viện không nhận được. Chị Chi hẳn 100 bông luôn.
image

Em Oanh lọ nhỏ nên lấy chừng hơn chục bông thôi. Lúc đợi em ở Hàng Trống, chụp được khoảnh khắc em qua đường lấy hoa.
image

Hôm sau hoa nở bung. Em chụp ảnh gửi cho xem.

image

Rồi qua thư viện tặng chị Giang bó này. Đứng ở cổng Hai Bà Trưng nhìn vào nơi đã từng thân thuộc, thấy bâng khuâng quá!
image

Hôm sau chị Giang cũng chụp ảnh gửi mình xem hoa đã cắm trong bình ở nhà chị.
image

Sau hoa thì gặp em Dung. Hai chị em ăn mỳ ở Triệu Việt Vương. Xong thì uống trà ở Bùi Thị Xuân.

image

Published in: on 23/10/2015 at 3:08 Chiều  Gửi bình luận  

Chút phụ nữ

image

image

image

image

Up lại mấy dòng này:

Mình chưa bao giờ bận tâm với những ngày được cho là thuộc về phụ nữ. Nên có nhận được lời chúc, quà mừng hay không cũng không là vấn đề.

Cứ hay được nghe mấy câu than thở của đàn ông về trách nhiệm của họ trong những ngày này. Cảm giác đàn ông thì đang bị ép buộc và việc chúc hay tặng quà cho phụ nữ trở thành gánh nặng.

Chắc cũng có nhiều đàn ông thấy phiền phức? Hiểu lắm!!! 😟

Có thể vào một ngày chả là ngày gì, được nhận một bông hoa hay món quà nhỏ, sẽ thấy hân hoan hơn. Nên với đàn ông xung quanh, mình vẫn hay nói chẳng cần phải chúc hay tặng gì mình vào ngày phụ nữ nếu họ không thích (tất nhiên chồng tặng thì dại gì không nhận 😉).

Tự nguyện thì mới thực sự ý nghĩa 😍

Thứ cần hơn là sự tôn trọng phụ nữ trong lời nói, hành động mỗi ngày.

Published in: on 22/10/2015 at 11:34 Chiều  Gửi bình luận  

Sinh nhật con gái

Win của bố mẹ và em Men tròn 9 tuổi rồi đấy! Chúc con tuổi mới khỏe, ngoan, học tốt. Và nghịch thì nghịch nhưng đừng như hôm nay khiến mẹ phải đến trường đền kính vỡ cho nhà trường nhé con! 😚😚😚

image

Bánh mẹ vẽ nên xấu quá! Tại con cứ đòi hình Conan cơ.

image

image

image

Published in: on 22/10/2015 at 11:30 Chiều  Gửi bình luận  

Buổi trưa ở Kangnam

image

image

image

image

image

Ngồi với nhau được là vui lắm rồi Bình ạ! Nhất là lúc bọn mình đi xông hơi đó, thật đáng yêu đúng không? Tình bạn chúng ta từng có giai đoạn cách quãng, nhưng khi nó đã được nối lại, nó vẫn nguyên vẹn như ngày xưa.

Published in: on 21/10/2015 at 10:41 Chiều  Gửi bình luận  

Những bản nhạc giấy

image

image

image

image

image

Thời gian ở Thư viện cho tôi nhiều thứ quý, trong đó có những bản nhạc này. Nhớ hồi đó thanh niên bọn tôi được giao thanh toán kho sách cũ. Nhìn nhiều quyển sách cũ mối mọt rách trước rách sau bị loại mà thấy tiếc lắm! Cả các tập nhạc này cũng bị bỏ đi, tôi ôm vội lấy mang về giữ cho đến nay.

Published in: on 18/10/2015 at 8:04 Sáng  Comments (2)  

Nhăng cuội sau bia

Chưa hết cơn phê. Mà thực chất là chưa đủ độ phê như mình muốn. Mới ba cốc, nhằm nhò gì. Nhưng thôi, đời thế nào biết là đủ. Nên ngồi đây viết cái chả đâu vào đâu này khi chả còn bia bên cạnh.

Điệp ơi, cái tên bà đọc đi đọc lại trẹo trọ một hồi tôi thấy buồn cười. Thề là nó nhờ bà mà bớt sến hơn đấy. Chứ không lại cho lên chốn đô thành nhà xe rực rỡ mất 😉.

Tôi cũng chẳng biết tôi đang viết gì. Tôi cơ bản là phê đấy. Lúc đi đường về, tôi có cố tình tưởng tượng ra bà là người xấu nhưng không tưởng tượng được. Đểu nhỉ! Bà không thể xấu được vì cái má lúm của bà nó trong trẻo quá! 😍

Tôi chả muốn giấu diếm bà cái quái gì. Vì tôi cũng chả có nhu cầu phải làm màu với bà. Nên những câu chuyện đã kể và những câu chuyện sẽ kể thề là không bao giờ giả dối.

Tôi chả thấy tôi khổ đâu. Vì tôi cũng chả chịu định nghĩa thế nào là sướng khổ bao giờ. Cuộc sống tôi thì tôi phải lựa mà sống thôi. Và tôi sẽ vẫn sống thế. Đương nhiên sẽ lưu ý những lời bà dặn.

Tôi muốn thân với bà hơn. Một mong muốn nghiêm túc. Kể từ lúc bà cứ cầm tay tôi mà nói chuyện, tôi đã thấy có mong muốn đó. Nên là tôi sẽ sang chỗ bà sớm để mời bà cơm với cà phê phố xịn. Rồi bà cũng sẽ thấy thêm tôi ở trong đời nữa cũng không đến nỗi đâu 😋.

image

image

Published in: on 16/10/2015 at 9:49 Chiều  Gửi bình luận  

Hoàng

image

Vừa xong qua fb của khóa, anh Minh nói mới biết bạn đã mất từ năm 2005 vì bị tai nạn giao thông. Ôi thấy thật buồn vì mới hôm trước còn nghĩ là không biết bạn giờ ở đâu và tìm sao để thấy bạn. Hoàng học cùng mình hồi cấp 2, lớp 8 hay 9 gì đó. Hoàng hiền lắm và cũng hay chiều mình. Bọn mình ngồi cùng bàn hai thì phải. Hồi đó bạn ấy cũng đã viết vào lưu bút của mình những dòng chữ xanh xanh. Giờ vẫn nhớ chữ bạn ấy lắm và sẽ tìm lại để lưu nó vào đây. Nhìn tướng Hoàng đã thấy khổ khổ và thiệt thòi. Không ngờ đã 10 năm bạn ra đi mà mình không hề biết. Ôi cuộc đời. Ngày đó vui cười bên nhau đâu có ngờ một ngày ở tương lai bạn lại chia tay chúng mình sớm như vậy. Cầu cho bạn luôn thảnh thơi bình an ở nơi nào đó. Muốn khóc…

Published in: on 14/10/2015 at 9:49 Chiều  Gửi bình luận  

Black

image

image

Màu đen vẫn luôn có sự thu hút riêng của nó. Mình ngày càng thích màu đen.

Published in: on 14/10/2015 at 12:20 Chiều  Gửi bình luận  

Bình yên

image

image

image

Published in: on 13/10/2015 at 10:20 Chiều  Gửi bình luận  

Mát chút nhé!

image

image

image

Resort Hòa Bình hè 2014.

Published in: on 13/10/2015 at 5:29 Chiều  Comments (2)  

Tinh thần ngày 11.10

image

image

image

image

image

image

image

Quà sinh nhật em vợ mua cho anh rể đây!

Published in: on 12/10/2015 at 2:16 Chiều  Gửi bình luận  

Bà bảo sao buồn mà fb cứ vui phơi phới? Tôi cũng không cố đắp chát tô vẽ gì cho cuộc đời tôi đâu. Chỉ là tôi bỏ đi nhanh những nỗi buồn dài và nắm thật lâu những niềm vui ngắn. Tôi vẫn thật thà, có điều khi buồn thì tôi không kêu toáng lên mà thôi.
image

Published in: on 11/10/2015 at 8:31 Chiều  Gửi bình luận  

Phố ngày xưa

image

Lâu quá rồi mới vẽ. Vẫn chỉ là vẽ vu vơ.

Published in: on 08/10/2015 at 12:40 Chiều  Gửi bình luận  

Lai cusine

image

image

image

image

image

138 Bùi Thị Xuân

Published in: on 08/10/2015 at 12:39 Chiều  Gửi bình luận  

Sỹ Anh

Thực ra là đang trong tình cảnh bơ vơ mấy hôm nay, nên khi bạn gọi, mình mới chịu nói chuyện lâu thế dù câu chuyện đó chả hề có than thở buồn bã hay tìm kiếm yêu thương. Khi người ta cần được an ủi, dù chỉ là thứ an ủi vô hình, người ta cứ thế mở lòng ra thôi.

Nhưng cũng chỉ đến vậy, với bạn, luôn có một rào chắn đủ để chúng ta không tiến thêm một bước nào hoặc nói thêm được câu nào ngọt ngào hơn. 10 % đấy, nó cùng lắm chỉ có thể như câu “làm việc vui nhé!”.

Không nhớ chúng ta quen nhau lần đầu tiên bao giờ. Trong ngăn kỷ niệm về bạn, tôi chỉ có những thước phim không chú thích ngày tháng. Những hình ảnh ấy cứ nằm ở đó, vẹn nguyên trong trẻo dù thời gian đã trôi qua thật dài và đang muốn phủ lên không ít bụi sờn.

– Một lần tôi đang học trong trường, cái sân sau của trường Báo chí. Hình như có cả Vân đi cùng bạn. Bạn đến trong một buổi sáng và chúng mình hình như có nói chuyện với nhau sau giờ học của tôi.

– Một lần bạn đến nhà, mang theo cả túi quả gì cho tôi. Hồi đó nhà còn ở Xuân Thủy. Tôi sợ, trốn trong nhà vệ sinh. Bạn thừa biết tôi trốn. Bạn sau này bảo, về mà thấy thật buồn.

– Một lần bạn đứng đợi tôi ở cổng trường SP Ngoại ngữ buổi tối. Hồi đó tôi đi học thêm tiếng Pháp. Khi tan học, tôi ra cổng thì thấy bạn một bên và Giang một bên. Đi qua Giang, rồi đi qua bạn, tần ngần tôi nói một câu thật khó khăn “S.A về đi, tôi đi với bạn của tôi”. Sau này bạn kể, bạn đã phóng như điên ở trên đường.

– Một lần là đêm mùng 7.3, sang mùng 8.3. Bạn ném lên cửa sổ tầng 2 của tôi một bông hồng mà sáng dậy tôi mới biết. Bông hồng màu đỏ với cành thật dài.

– Một lần bên hồ Hoàng Cầu, tôi đã nói gì đó dường như là từ chối. Bạn thật nhẹ nhàng chỉ kéo tôi lại và áp đầu tôi vào ngực bạn trong phút chốc. Cứ thế chúng mình im lặng bên hồ đêm rồi chia tay chẳng để lại niềm vui gì.

Nhiều lần nữa, những lần sinh nhật tôi, những lúc sinh nhật bạn, vài dòng ngắn ngủi bạn viết cho tôi,… vẫn nằm đâu đó trong kỷ niệm. Sau này chúng mình vẫn gặp nhau. Dù ít nhưng thật bình yên. Bạn cho tôi cảm giác yên ổn vì bạn chả bao giờ đụng chạm gì đến những chuyện mà tôi không muốn nói.

– Một lần, dưới Sầm Sơn vào năm ngoái, khi tôi đi họp khóa. Bạn gọi xuống đường. Bạn đi một cái ô tô màu đỏ và có chút biêng biêng. Chúng ta cũng chỉ có chừng 5 phút nói chuyện rồi tôi bảo bạn đi đi còn tôi thì ở lại với đám đông cùng sự tẻ nhạt mà riêng tôi cảm thấy, chẳng hề liên quan đến bạn.

– Lần gần nhất, chúng ta lại gặp nhau cùng với bạn tôi. Cảm nhận được thêm một chút nữa về bạn. Cảm nhận và để đấy.

– Và tôi vẫn nhớ tối nào đó cà phê trời lạnh. Tôi chạy ra chỉ vì bạn bảo muốn gặp vài phút. Nói bâng quơ hỏi han bình thường rồi tôi bảo về. Bạn còn khoác lên vai tôi chiếc khăn bảo quàng cẩn thận không lạnh.

Bạn vừa gọi điện, 26 phút nói chuyện. Xong thì muốn viết mẩu này dù nó chỉ là những mảnh ký ức nhỏ bé. Với tôi, một ai đó lướt qua để lại cho tôi một nụ cười, tôi cũng đã thấy cuộc đời thật tuyệt diệu. Huống chi bạn, để lại cho tôi một vùng kỷ niệm trong những ngày tuổi trẻ.

image

Published in: on 06/10/2015 at 3:41 Chiều  Gửi bình luận  

Nếu em được chọn lựa

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Neu-em-duoc-chon-lua-Pham-Thuy-Dung/IWBIA0CB.html


image

image

Published in: on 06/10/2015 at 1:16 Chiều  Gửi bình luận  

Yêu không mỏi mệt

Hi. Ngồi trà đá, đọc thơ tình. Ẩm thật! Bài vở đầy ra đấy mà không muốn sờ đến lại quay sang đọc vẩn vơ. Xong rồi nghĩ đến một chuyện chả liên quan: Được ai đó yêu đến chết đi được có thật là hạnh phúc? Ừ thì không phân tích đến những râu ria mỏi mệt nhé! Chỉ nguyên cái việc người ấy yêu mình rồi yêu cả những thứ xấu xí của mình chả bao giờ trách móc chê bai, nghĩ đến đã thấy thật ngọt ngào quá! Yêu tự nó đã làm nên những đẹp đẽ thi vị của riêng nó, thành ra người được nhận tình yêu đó có cứng ngắc cứng ngơ xấu hoắc xấu huơ cũng bỗng trở nên mềm mại đáng yêu không thể tả. Chả ngọt ngào lắm hay sao!
image

Published in: on 04/10/2015 at 4:33 Chiều  Gửi bình luận  

Nơi quen thuộc

image

image

Nơi ngày nào cũng đến cũng đi nay đã được lưu vào blog rồi. Hôm nay đi học lái xe lại được gặp em Hằng mới vui chứ. Có bầu có bạn đỡ lẻ loi.

Published in: on 03/10/2015 at 10:26 Sáng  Gửi bình luận  

Đơn giản

image

image

Kể từ ngày đơn giản
Dễ hài lòng dễ vui
Nhìn ai cũng thấy có
Chút êm ái yêu đời
Nếu buồn chỉ một tẹo
Rồi lại lăn lóc cười
Nên đã ba mấy tuổi
Lại nghĩ mới teen thôi 😄

Published in: on 02/10/2015 at 10:59 Chiều  Gửi bình luận  

Chiều Hồ Tây

image

image

image

image

image

Chỗ này thật thích. Gió mát và mọi người bơi lội tung tăng như ngoài biển. Đi một vòng rất dài để cảm nhận không khí của một ngày chớm thu.

(Tháng 8/2015)

Published in: on 02/10/2015 at 10:47 Chiều  Gửi bình luận  

image

image

Đây là những bức ảnh lần đầu tiên gặp Hà sau bao năm. Chúng mình đã nói chuyện rất vui. Hồi này hình như đang tháng 7.

Published in: on 02/10/2015 at 10:45 Chiều  Gửi bình luận  

Em Hiệp

Em luôn làm tôi bất ngờ, dù chỉ là một tin nhắn nhỏ.

image

image

Xa lâu quá rồi, tôi thành đãng trí với cả những kỷ niệm thật dễ thương. Giờ thì nhớ hình ảnh của em với áo đỏ và nụ cười hiền lành. Nhớ cả lần đi đám cưới Phương ngồi cùng bàn với em nói huyên thuyên nữa. Rồi một ngày không tên nào đó lên tầng em đưa em món đồ nhỏ tí mà thấy thật vui. Nhưng cảm động nhất là một lần sinh nhật tôi em gọi điện giả vờ bảo có việc cần nhờ. Tôi ra ngoài thì gặp em với chiếc bánh sinh nhật thật to.
Ngày em đi, đã có quà cho em mà không kịp tặng. Ngày em về chơi thì lại không biết làm gì mà cũng không gặp được em. Thôi đợi em về hẳn rồi chị em gặp một thể càng vui. Tôi tin thời gian sẽ không làm em khác đi để chúng tôi vẫn thật dễ chịu khi cùng nhau trò chuyện.

Published in: on 02/10/2015 at 9:38 Chiều  Gửi bình luận  

Ngày tháng Mười

image

image

image

image

image

Niềm vui nho nhỏ đã đủ cho từng ấy tuổi được nâng niu. Cảm ơn những điều đẹp đẽ ở bên tôi. Cảm ơn cả những nỗi buồn đâu đó thi thoảng gọi tìm. Tôi vẫn ở đây đón nhận cả vui buồn dù thế nào đi nữa.

Published in: on 01/10/2015 at 10:01 Chiều  Gửi bình luận