💙

Tri ân ngày thầy thuốc Việt Nam 27.7
Published in: on 27/02/2022 at 6:45 Chiều  Gửi bình luận  

Líu giữa ngày đông

https://heritagevietnamairlines.com/liu-giua-ngay-dong/

Published in: on 27/02/2022 at 4:50 Chiều  Comments (3)  

Mèo Zimba

Mèo mới về nhà tôi được vài hôm. Đây là giống mèo Ba Tư, lông dài dày, thích tình cảm gần gũi với người. Tối nay mèo buồn vì bị chị Win mắng khi đi vệ sinh không đúng chỗ. Mèo nằm vào hộc tủ ở gầm bàn quen thuộc của anh Men, đầu gối lên con gấu, mặt buồn rười rượi. Mèo biết mình bị mắng nên tủi thân, hay nhớ nhà cũ và chủ cũ? Tôi nhìn vào mắt mèo, nói chuyện và nựng nịu, em có vẻ hiểu dù trước đó chưa được nghe tiếng Việt (chủ cũ là người Philippines). À nãy con gái tôi bảo con mắng mèo bằng tiếng Anh để mèo còn hiểu.

Published in: on 25/02/2022 at 1:49 Sáng  Gửi bình luận  

🤎

Published in: on 21/02/2022 at 5:36 Chiều  Gửi bình luận  

🌿

Published in: on 19/02/2022 at 7:24 Chiều  Gửi bình luận  

Published in: on 15/02/2022 at 3:22 Sáng  Gửi bình luận  

🌵

Published in: on 15/02/2022 at 3:19 Sáng  Gửi bình luận  

Một chiều ở Aspire Park

Từ hôm tôi sang Doha đến giờ nhìn lại đã là 20 ngày. Bắt đầu một cuộc sống mới với những trải nghiệm mới. Tôi chưa có thời gian và cũng chưa đủ cảm hứng để viết về nó. Muốn ghi nhận, quan sát, lắng đọng thêm để khi viết có thể lột tả được điều gì đó cơ, mà vẫn chưa đủ đầy và sẵn sàng. Thời gian còn dài mà, không vội. Nay tiện dọn kho ảnh, tôi up mấy tấm lên trước.

Đây là vài tấm ảnh chụp trong một buổi chiều dạo chơi tại công viên Aspire. Công viên rất rộng, khiến tôi nhớ tới Lodhi Garden ở India ngày xưa. Ánh nắng chiều chiếu xiên qua những bóng người ngồi ngắm mặt trời dần tàn trên bãi cỏ. Tôi thấy mọi người đem theo ghế bàn, cafe và trà karak ra ngồi thong thả uống. Trẻ em nô đùa giữa thiên nhiên. Vịt bơi tung tăng trên hồ. Chim bay thênh thang trên trời.

Tôi mang mứt dừa và hướng dương Việt Nam đi cho mọi người cùng ngồi bãi cỏ ăn và cắn tí tách. Mặt trời rực đỏ nhưng không chói gắt vì nó đã được gam màu của hoàng hôn vuốt ve cho dịu dàng.

Nhiều em bé rất xinh, như búp bê đang được gia đình đưa đi tắm nắng chiều.
Em bé dễ thương, đã xinh trai lại con nhà giàu, áo em ghi thế mà.
Men nhà tôi hỏi thăm em, sau đó em cứ lũn cũn chạy theo khi chúng tôi chia tay
Ngọn đồi thoai thoải nằm bình yên dưới những tán cây.
Mọi người không sợ nắng, cứ vô tư ngồi dưới ánh trời chiều.
Biểu tượng đèn pin khá nổi tiếng ở Qatar
Hoàng hôn dần buông xuống thành phố
Cafe, trà, nước cho các ông đàm đạo khi trẻ con của họ chơi đùa quanh đó

Chim, vịt và một người đàn ông bản địa đang cắm cúi nhắn tin

Mặt trời chuẩn bị lặn vào tối đêm
Published in: on 12/02/2022 at 4:17 Chiều  Comments (6)  

Về Thổ Hà ngắm bóng nắng lay dưới cội si già

Người ta thường nói, điều giản dị và thuần khiết nhất chính là điều đẹp đẽ và bền bỉ nhất. Ý nghĩ ấy đã khởi lên trong tôi khi tôi được đặt chân tới làng Thổ Hà vào một ngày nắng trong và gió nhẹ.

Thổ Hà thuộc địa phận xã Vân Hà, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang, là một ngôi làng cổ thuần Việt mang nhiều nét đặc trưng truyền thống của vùng đồng bằng trung du Bắc Bộ. Vẻ rêu phong, cổ kính của cảnh sắc và quần thể kiến trúc cũng như sự thuần hậu, mộc mạc của người dân Thổ Hà đã để lại trong lòng tôi ấn tượng khó phai.

Với địa thế ba mặt được bao bọc bởi dòng sông Cầu và một mặt tựa mình vào đồi núi thấp, Thổ Hà được hưởng trọn sự nuôi dưỡng hiền hòa của thiên nhiên. Phương tiện đi lại chính của người dân nơi đây là thuyền đò (tập trung ở ba bến đò là Bến Chùa, Bến Dưới và Bến Trên) khiến Thổ Hà như một ốc đảo tách biệt với những xô bồ bên ngoài. Hình ảnh dòng sông Cầu thơ mộng với hàng tóc si ngả mình soi bóng nước hay những dáng đa cổ thụ nằm trầm lặng bên ngôi đền cổ được xem là biểu tượng cho sự bình yên mà người Thổ Hà đã gìn giữ suốt bao năm. Và họ cứ thế, giản dị vui buồn sống một đời thanh đạm, chuyên tâm làm nghề truyền thống bên con sông hiền hòa chảy bền bỉ theo tháng năm.

Bước quanh co theo những lối đi đỏ nâu màu gạch xưa, ta có thể thư thả ngắm nhìn nắng chiếu trên những mái ngói lún phún rêu phong hay lá hoa la đà ngoài sân, trước ngõ. Lòng chợt lắng lại khi bước vào một gian chùa cổ, thấy như được gột rửa khỏi bụi bặm cuộc đời. Ngước nhìn những mái đình cong cong đượm màu mưa nắng, tâm trí trở nên nhẹ nhõm hơn. Ta được ngắm từng mảng gạch nung, tiểu sành, mảnh gốm trát trên cổng làng, miếu làng, giếng cổ hoặc những bức tường nhà gợi nhắc một thời vang bóng của làng gốm Thổ Hà xưa. Dừng chân tại Đình Thổ Hà, Chùa Đoan Minh và Từ chỉ Thổ Hà (đã được xếp hạng Di tích cấp Quốc gia), ta sẽ không khỏi ngỡ ngàng khi nơi đây lưu giữ nhiều bia đá, đồ thờ, hoành phi, câu đối rất cổ và quý hiếm, xứng đáng là một trong những nơi tiêu biểu cho không gian văn hóa, tâm linh truyền thống của người Việt vùng châu thổ sông Hồng.

Vì đặc trưng là vùng sông nước, nên người dân Thổ Hà trước kia chủ yếu sống bằng nghề làm gốm cổ truyền. Đây là một trong ba trung tâm sản xuất gốm cổ xưa nhất của người Việt bên cạnh làng gốm Phù Lãng và Bát Tràng. Gốm Thổ Hà từng được ưa chuộng bởi kỹ thuật nung đốt khiến màu men nâu đỏ sẫm rất đanh, độ sành cao, tiếng kêu vang lảnh và không bị thấm nước. Nghề gốm đã giúp người dân tạo dựng nên một quần thể kiến trúc tâm linh và văn hóa độc đáo. Trong các đình chùa hiện còn lưu giữ nhiều sản phẩm gốm của những người thợ gốm Thổ Hà xưa với các bát hương, chĩnh, ang… cổ. Các vách tường nhà, đường làng và hàng rào cũng còn lưu những mảnh chum, vại trải bao nắng gió vẫn sống mãi với thời gian. Tuy giờ nghề làm gốm sứ gần như không còn, nhưng những sản phẩm gốm sứ do người Thổ Hà làm ra vẫn là chứng tích cho thấy nơi đây từng là thương cảng gốm sứ tấp nập của vùng Kinh Bắc “vang bóng một thời”.

Bên cạnh những giá trị văn hóa vật thể và phi vật thể đặc sắc, Thổ Hà còn nổi tiếng với nghề làm bánh đa và mỳ gạo. Bánh đa nem Thổ Hà có màu trắng dịu, mềm dẻo và khi đem cuộn rồi rán lên sẽ ra thứ nem giòn mà không vỡ. Mì gạo Thổ Hà cũng nổi tiếng khắp xa gần bởi độ dẻo dai, thơm ngon. Chưa kể đến món bánh đa vừng, bánh đa dừa nức tiếng xa gần bởi vị bùi, ngọt và ngậy. Điểm đặc biệt trong cách phơi bánh của người Thổ Hà là phơi gió chứ không phải phơi nắng nên vỏ dai và dễ cuốn. Bột gạo làm bánh là loại gạo tẻ nguyên chất, được người dân xay thủ công bằng cối đá để tạo độ kết dính chuẩn mực. Du khách khi rời Thổ Hà thường mua những tấm bánh đa, những xách mì gạo đơn sơ về làm quà. Và không quên mang theo vài cút rượu làng Vân thơm vương vít khi xuôi dòng sông Cầu tạm biệt. Chợt nghe ai đó đọc đôi câu của nhà thơ Phan Vũ: “Rượu làng Vân lung linh men ngọt/Mắt cô nàng lúng liếng đong đưa/Những chàng trai say suốt cả mùa”…

Thổ Hà cũng là vùng đất tươi đẹp và bay bổng với các lễ hội truyền thống đa dạng sắc màu. Khi con chim én gọi xuân về, nơi đây sẽ náo nức tổ chức các lễ hội du xuân, trong đó có lễ hội Thổ Hà, Di sản văn hóa phi vật thể cấp Quốc gia. Du khách sẽ được đắm mình trong những làn điệu quan họ liền anh, liền chị quyến luyến lòng người; được hát đối quan họ trên con thuyền trôi lững thững giữa dòng sông Cầu; được hòa mình tươi trẻ vào các trò chơi dân gian chơi đu, chọi gà, vật, đánh cờ bỏi, thi bơi bắt vịt… Chẳng thế mà Thổ Hà từng được vua Tự Đức ban tặng cho bốn chữ: “Mỹ tục khả phong”, ghi nhận đây là nơi có nhiều phong tục tập quán đẹp, đáng để các nơi hướng về, học hỏi.

Với những giá trị văn hóa, lịch sử, nghệ thuật của một vùng quê đậm đà bản sắc, làng cổ Thổ Hà là điểm đến ý nghĩa với những ai muốn tìm hiểu sâu sắc hơn về nét đẹp trong đời sống của cư dân đồng bằng Bắc Bộ. Đến và cảm nhận, để thấy hồn Việt lẩn khuất trong từng thớ đất hiền xưa cũ, trong từng mái ngói rêu phong nhuốm đầy ký ức tháng năm, trong từng nhịp khua chèo thong thả trên sông Cầu thơ mộng. Người đi xa vương vấn chốn bình yên, không khỏi chạnh lòng nhớ tới câu thơ của Đồng Đức Bốn dành tặng sông Cầu: “Anh xa để lạnh đôi bờ/Đò em cứ chảy lơ thơ giữa dòng/Đừng buông giọt mắt xuống sông/Anh về dẫu chỉ đò không cũng chìm”.

Heritage tháng 1/2022

https://heritagevietnamairlines.com/ve-tho-ha-ngam-bong-nang-lay-duoi-coi-si-gia/

Published in: on 10/02/2022 at 4:19 Chiều  Comments (2)  

Khổ ải nhưng hạnh phúc

Tôi gặp Đỗ Bảo, nhạc sĩ của những bức thư tình, trong một chiều mùa đông tĩnh lặng, khi cơn rét năm nay chừng như đến muộn. Bên ly cà phê tỏa thơm thong thả, như bao lần, tôi lại được nghe anh chia sẻ nhiều điều thẳm sâu về âm nhạc và cuộc đời. Những chia sẻ mộc mạc, khiêm nhường ấy càng làm đầy thêm trong tôi cảm nhận đẹp đẽ về anh, như khi xưa tôi từng nhìn anh từ phía xa, đơn thuần qua âm nhạc, bằng con mắt tươi non tuổi trẻ.

Với tôi và hẳn là với nhiều người, âm nhạc Đỗ Bảo có những nét độc đáo riêng không thể nhòa lẫn, hàm chứa những triết lý nhân sinh giản dị mà sâu sắc. Ai đã nghe đủ lâu, từ “Cánh cung” (2002), “Thời gian để yêu” (2008) tới “Chuyện của mặt trời, chuyện của chúng ta” (2013) và cùng đi qua những tháng năm sôi nổi của ban nhạc Sao Mai (thành lập năm 1993) hay say mê “Nhật thực” (hòa âm phối khí của Đỗ Bảo)… sẽ hiểu rõ cá tính âm nhạc của người nghệ sĩ này. Đó là thứ âm nhạc chất chứa nhiều nghĩ suy, trăn trở về tình yêu, nỗi niềm và thân phận con người. Ngôn từ đa dạng nên thơ, giai điệu thanh tân lôi cuốn, đủ sức khắc họa được tâm tư, tình cảm lắng sâu qua từng chi tiết ít người để tâm nhìn ra được. Bởi vậy, nhạc anh không dễ hát, nó cần người cất giọng phải có sự thấu cảm để không làm vụn vỡ những điều ý nhị mà anh tinh tế gửi gắm vào.

Âm nhạc Đỗ Bảo đã giúp nhiều người đi qua nỗi buồn nhẹ nhàng hơn giữa “muôn khắc thời gian xếp nên đời ta”. Bởi dẫu nỗi buồn có “dậy sóng những dòng sông” thì còn đó “mùa cây trổ lá”, “dù buồn hay vui dù nắng hay mưa em vẫn có một thế giới của riêng mình để ngắm nhìn và mê say”. Buồn của sự tự ý thức, tự thấu rõ “biết buồn như đã, biết khổ đau như đã”. Dù hiểu “từ lâu người vẫn vô tình với nhau” nhưng vẫn “cám ơn đời mang anh đến điều ngọt ngào nhất trên đời”. Dù chia tay, nhưng vẫn sống trọn phút giây hiện tại: “Hãy nói mình yêu nhau một lần cuối, rồi cho những khoảng trời hạnh phúc nhạt nhòa đôi tay níu giữ”. Ở hình dung tôi, những người yêu nhau trong nhạc anh đều ân cần tử tế. Họ luôn dành cho nhau thái độ nâng niu, dịu dàng dù đang là hiện tại hay đã thành ký ức của nhau. Nghĩ cho nhau ngay cả khi xa nhau: “Mai xa nhau, anh nguyện làm ánh nắng mùa
thu rơi”. Biết ơn kỷ niệm: “Nhìn theo đường hun hút còn xa, xin cám ơn những điều đã qua”. Tôn trọng quá khứ của nhau vì hiểu hiện tại là quan trọng nhất: “Chẳng cần biết dĩ vãng xưa cũ anh đã yêu người, chẳng cần biết em đã bên ai ngày xa xôi. Một ngày mới, ta biết sâu kín nơi trái tim mình, tình yêu ở đó, lấp lánh ánh trăng đầy, tình yêu ở đó, sẽ mãi cùng tháng năm”.

Nói về quá trình sáng tác một bài hát, Đỗ Bảo nhắc tới từ “ấp ủ”. Để ra đời được một tác phẩm, người nhạc sĩ phải có một quá trình ấp ủ đủ chín, đủ thấm nhuần. Ý tưởng sẽ nảy sinh khi nhạc sĩ gặp được điều mình tâm đắc, và ý tưởng đó như là hạt giống gieo xuống rồi được nuôi dưỡng để bài hát được nảy mầm, đơm hoa. Có những bài anh phải ấp ủ hàng năm như “Những mùa đông yêu dấu” hay “Điều hoang đường nhất”. Vì được ủ rất kỹ, đã thấm nhuần trong tư duy, nên khi chúng ra đời, anh không còn phải phân vân hay nghi ngại gì thêm nữa. Song vẫn có những bài anh viết rất nhanh như “Thời gian để yêu”, giống như quá trình ấp ủ đã mơ hồ, nằm trong tiềm thức từ bao giờ. Và vào thời khắc đó, bỗng một cánh cửa mở ra, anh nắm bắt lấy rồi hoàn thành bài hát chỉ trong vài ngày.

Tôi hỏi anh về những thứ khác ngoài âm nhạc, anh cười “khi không làm nhạc thì tất cả với anh đều là nghỉ”. Đó là ý nghĩ của một người lao động nghệ thuật nghiêm túc và đam mê với nghề, vì chỉ khi đắm chìm trong âm nhạc, anh mới thực sự được là chính mình theo nghĩa trọn vẹn nhất. Trong rất nhiều năm, qua rất nhiều đêm, anh lặng lẽ lao động và tự kiểm duyệt âm nhạc của chính mình để từng sản phẩm khi ra đời đều xứng đáng có một đời sống bền bỉ riêng. Anh cho rằng, người nghệ sỹ lao động nghệ thuật trước hết để thỏa mãn mình, đồng thời dùng nghệ thuật làm phương tiện biểu đạt suy nghĩ và tiếp cận gần với đời. Vì cuộc sống đâu chỉ đơn giản là tồn tại, mà còn là sự trải nghiệm của những cung bậc cảm xúc khác nhau. Và nhu cầu chia sẻ, cống hiến của người nghệ sỹ với cuộc đời có bao giờ vơi cạn.

Về chủ đề nỗi niềm và thân phận con người, anh chia sẻ: Bất cứ tác giả nào lao động nghệ thuật đủ lâu, có sự trưởng thành trong sáng tác thì ít nhiều đều có sự quan tâm, trăn trở về nó. Bởi vì luôn phải đào sâu suy nghĩ, nên họ sẽ gặp những câu hỏi lớn về nỗi niềm và sinh mệnh con người, đó chính là bản chất của người nghệ sỹ. Với anh, con người vốn là những thân phận nhỏ bé có đời sống mong manh trong quỹ thời gian hữu hạn: “Ta quá bé nhỏ để níu giữ những gì ta mơ”, “Anh đâu phải tiên phật mà nhìn ra khoảng trống thấy được vạn vật… anh là một người trần đỏ mắt khô biết nấu nung điều gì nghĩ thêm chi”. Nên ta cần khiêm tốn, bớt ảo tưởng mình vĩ đại, bởi sinh mệnh này chịu sự chi phối của bao yếu tố. Trước nhiều vấn đề của đời sống, ta bất lực không thể giải quyết và mãi mãi phải đi tìm câu trả lời giữa mênh mông vô hạn: “Ta là từng người buồn, thì mãi mãi biết là bao lâu”. Và nghệ sĩ chính là người nhạy cảm để tiên phong, giải mã những điều phức tạp ấy thành cụ thể, dễ hiểu hơn – “Nào có đâu thánh thần, nào có đâu tiên phật nơi vết dấu người đi”.

Đỗ Bảo có quan điểm sống của riêng mình, và trong thẳm sâu nhận thức, anh đã suy nghĩ xong, nên cứ kiên định đi trên con đường ấy. Như ca sĩ Trần Thu Hà từng nói: “Bảo thấy cuộc sống trần trụi, hiểu những bi kịch của thời đại. Cũng như tôi, Bảo là một người buồn, nhưng thay vì chế nhạo, giễu cợt hoặc đấu tranh với những cái xấu cho một sự thức tỉnh, Bảo chọn cách nhắn nhủ, nhắc nhớ về những giá trị tốt đẹp của con người như tình yêu và lương tâm. Thái độ sống và viết của Bảo trung thành với quan điểm đó”. Đúng như anh nói, anh sống với những suy tư như vậy khá nhiều, đặc biệt là những năm còn trẻ với bao băn khoăn về đời sống: “Người buồn đi vòng quanh, đời dài rộng cũ kỹ, nghĩ sao cho vơi nỗi sợ và mê si”…

Đỗ Bảo cho rằng, ngôn ngữ có giới hạn, âm nhạc cũng vậy, không thể biểu đạt hết thế giới suy tư mênh mông bất tận như vũ trụ bên trong con người. Bởi con người rất nguyên bản, ai cũng có cái tôi khác nhau, quá nhiều mảnh ghép cái tôi, một chuỗi “cái tôi điệp trùng”. Và ta phải tổ chức tốt cái tôi xã hội trước khi trở về với cái tôi riêng tư, dù chính cái riêng tư đó mới giúp xác lập ta là ai trong cuộc đời này. Anh luôn đề cao sự cân bằng, hài hòa (dẫu có lúc bị xem là quá an toàn) để không rơi vào cái bẫy nghĩ mình là ai đấy với những rao giảng triết lý. Anh nghĩ, con người thường quên đi nhiều thứ nên dễ rơi vào nhầm lẫn, ảo tưởng; chỉ cần ta không quên vị trí, đặc tính của mình trong vũ trụ thì cuộc sống sẽ bớt mâu thuẫn và dễ chịu hơn nhiều.

Bên cạnh những bài nhạc tình yêu và thân phận thành công, Đỗ Bảo còn được tín nhiệm ở mảng âm nhạc viết cho cộng đồng, là những sáng tác cho các ngành nghề hay vùng miền. Lối viết nhạc rất riêng của anh khiến cho những nội dung tưởng chỉ mang tính tuyên truyền vẫn có chiều sâu lắng đọng. Anh cho đó cũng là một đóng góp ý nghĩa của người nhạc sĩ với cuộc đời, khi âm nhạc vẫn vang lên đẹp đẽ nhưng lại phục vụ thiết thực trong từng tình huống cụ thể của đời sống. Gần nhất anh có bài hát “Tôi là anh lính binh nhất” với giai điệu lạc quan, tươi vui viết về anh bộ đội trẻ tham gia phòng chống dịch Covid-19, được dư luận đón nhận tích cực. Chưa kể với vai trò người thầy, tổ trưởng bộ môn Sáng tác Chỉ huy tại khoa Âm nhạc ở trưởng Đại học Văn hóa Nghệ thuật Quân đội, anh đang từng ngày truyền kiến thức và lửa đam mê cho học trò, giúp tạo nên một thế hệ nghệ sĩ trẻ có nhận thức đúng đắn, nghiêm túc về con đường nghệ thuật.

Trên con đường sáng tạo của người nghệ sĩ, có bao niềm vui nhưng cũng không ít khổ ải. Dẫu có nhiều điều bị khuất lấp, nhưng anh luôn làm chúng với thái độ cẩn trọng và tử tế. Và thành quả cho nỗ lực ấy chính là tiếng vọng cuộc đời mà anh được nhận lại từ khán giả, những người yêu và tìm đến âm nhạc anh để được đồng cảm và ủi an. Đó chính là động lực giúp anh tiếp tục sáng tác, bởi với người nghệ sĩ, còn gì hạnh phúc hơn khi được khán giả cần đến, để âm nhạc của mình bước thật sâu vào đời họ.

Với tôi, Đỗ Bảo là tinh hoa âm nhạc, một người làm nhạc chân chính, không ảo tưởng danh xưng, giàu cảm xúc nhưng luôn đề cao sự cân bằng. Đỗ Bảo vẫn kiệm lời về mình, mà phải, anh đâu cần nói thêm gì khi âm nhạc anh chính là tâm hồn anh. Ai được tắm trong dòng suối ấy coi như đã thấm được thứ cốt lõi ở người nhạc sĩ này. Như câu hát “giờ đã là lúc mà thời gian để yêu, giờ là lúc sống giấc mơ đời mình”, tôi nghĩ đây chính là thời điểm Đỗ Bảo sống trọn vẹn với giấc mơ của đời anh. Bởi “con tim không tuổi còn mơ những tia nắng non”. Bởi sáng tạo thì luôn mới mẻ, khi giây phút nào chẳng là “giây phút bắt đầu cho những ngày mai”.

https://antgct.cand.com.vn/Nhan-vat/nhac-si-do-bao-kho-ai-nhung-hanh-phuc-i643763/

Published in: on 10/02/2022 at 3:06 Chiều  Gửi bình luận  

🌼

Published in: on 07/02/2022 at 3:55 Chiều  Gửi bình luận  

Bạn Quang

Hôm nay bạn Quang bình luận trên trang Winlinh chúc mừng tôi năm mới, chép theo bài thơ “Cáo tật thị chúng” của Mãn Giác Thiền Sư rất ý nghĩa trong mùa xuân. Tôi đọc có biết là thơ của Thiền sư, dẫu cách phiên thơ khác với bài thơ ngắn gọn trước đây tôi đã thuộc. Khi nghe bạn nói, mới hay đó là lời dịch của thi sĩ Tản Đà.

Về Quang, bạn là bạn học hồi cấp 2 của tôi. Chính xác là lớp 7 (chúng tôi có học cùng nhau lớp nào trước năm lớp 7 nữa hay không thì tôi chưa xác minh). Nhớ lại, hồi đó tôi học lớp 7C trường Ba Đình. Lớp đặt ngay đầu hồi, mái ngói đỏ, đi từ cổng vào nhìn sang phía tay phải là thấy ngay. Tôi vốn là một con bé nhạt nhòa ở trong lớp, tóc dài ngang lưng, thi thoảng tết bím, rụt rè nhưng cũng nghịch ngầm. Không nhớ rõ tôi ngồi bàn hai hay bàn ba, chỉ mang máng ngồi gần gần các bạn Ngọc Quang, Hoàng Anh và Thanh Vân. Các bạn trai này đều học giỏi (với tôi ngày đó bạn nào giỏi nghĩa là giỏi Toán, vì tôi kém toán, nên thấy ai giỏi Toán là phục lắm).

Nhân kể về Quang thì tôi nghĩ thêm về Vân, nhớ lại dáng cao gầy cùng làn da trắng của Vân. Tôi ngồi cạnh Vân, bạn học rất siêu và hơi lạnh lùng. Tôi còn nhớ mãi câu nói của bạn trong một lần kiểm tra bài cũ, khi tôi đã học thuộc bài mà không được cô gọi lên bảng, tôi bảo “mất công học”, thì Vân nói “sao lại mất công, học cho mình mà”. Câu nói đó tôi chưa bao giờ quên vì nó thật xác đáng cho đến tận giờ.

Quay trở lại, Quang trong ký ức và cảm nhận của tôi ngày đó không có gì nhiều ngoài vẻ sáng láng, chỉn chu, hiền lành và học giỏi. Có lẽ hồi ấy bọn tôi không nói chuyện với nhau nhiều nên không có chung kỷ niệm gì để nhớ. Nhưng tôi vẫn hình dung ra dáng bạn, nên khi gặp lại bạn trong buổi họp khóa, tôi nhận ra ngay. Chúng tôi kết nối sau buổi họp khóa nhờ mạng lưới fb của bạn bè, thưa thớt, bình thường nhưng có lẽ lại bền bỉ, nhờ việc được bạn follow trang Winlinh.

Thi thoảng bạn comment một câu dưới các bài tôi sáng tác. Qua dăm ba lần trò chuyện, tôi càng thấy cảm nhận xưa của tôi về người bạn cấp 2 là đúng. Tôi quý một tình bạn xa xôi, không thân nhưng đáng trọng. Vì (có quá không khi nghĩ rằng) nó mang hương vị của sự nghiêm cẩn, hiền lành, chân thành và tử tế.

Published in: on 01/02/2022 at 11:40 Chiều  Gửi bình luận