Tụ tập gia đình

Lục lại ảnh của những ngày bình thường trước kia, thấy có rất nhiều ảnh tụ tập đông vui. Lâu rồi không còn cảnh này, nhớ cảm giác của những ngày vô tư gặp gỡ quá! Đăng vài bức hôm đến nhà bác Hồng (bác chồng tôi) ăn cơm để hồi tưởng và mong cuộc sống sớm trở lại bình thường. Chồng là người chụp ảnh nên chỉ có ba mẹ con trong hình thôi. Hai bé nhà tôi, cô chị áo hồng, cậu em áo cam.

Published in: on 31/07/2021 at 8:11 Sáng  Gửi bình luận  

🍦

Published in: on 29/07/2021 at 6:41 Chiều  Comments (4)  

🎈

Published in: on 26/07/2021 at 9:00 Chiều  Gửi bình luận  

Lâu lâu đăng ảnh mình

Lâu lâu lại up một chặp ảnh bản thân để lưu vào nhờ blog giữ hộ. Background xấu, lộn xộn quá! Gần nhất chị Mỹ rủ đi chụp ảnh lưu niệm mà mình bảo em ngại đi lắm. Hơn hai năm trước nhóm cấp 3 mấy đứa hay tụ tập cũng lên kế hoạch đi chụp ngoại cảnh, còn nhờ em trai mình make up và chụp. Vậy mà mình vẫn tìm cách trốn bằng được. Mình lười chụp kiểu setup, chỉ thích thi thoảng vu vơ bấm vội, tuy không lung linh nhưng thấy tự nhiên hơn. Nên cho đến giờ vẫn chưa hề có bộ ảnh nào chỉn chu đẹp đẽ cả.

Published in: on 26/07/2021 at 12:16 Chiều  Comments (2)  

Chút tâm sự cũ

Đây là bài tôi viết trên page Winlinh từ 5/11/2020, nay nhân đọc được một bài có nội dung tương tự của một bạn trong blog, tôi chợt nhớ ra nên tìm bài cũ up lên đây để lưu lại. Sau thời điểm viết bài này, đôi khi tôi vẫn gặp những trường hợp bê thơ mình đi mà cố tình không để nguồn. Nhưng dần dần, tôi buộc phải học cách quen với điều đó và tự nhủ, chữ của mình vẫn mãi là của mình. Ai đó mượn dùng mà cố tình biến thành của họ thì nó vẫn luôn chỉ là cái vay mượn, ăn cắp mà thôi.

Bỗng có chút tâm tư, muốn chia sẻ với những ai đã đồng hành cùng trang Winlinh một thời gian đủ để cảm nhận được một góc nhìn, một thái độ của Winhlinh với cuộc sống. Những chia sẻ không đầu cuối, những ý nghĩ chợt đến, ai muốn đọc, ai không, đều rất trân trọng!

Mấy hôm nay mình và bạn bè mình bỗng dưng hay nhắc đến vấn đề “bản quyền”. Đó là khi bạn bè hay bản thân mình thấy những sáng tác của Winlinh trôi nổi trên mạng internet. Có sáng tác để nguyên bản, có sáng tác dẫn nguồn (mình vô cùng cảm ơn) và còn nhiều những sáng tác không có tên Winlinh đi kèm. Thậm chí có sáng tác bị cover lại cả hình vẽ và đổi tên tác giả thơ. Người sáng tạo như mình khi thấy những thứ là của mình bỗng chơ vơ không ai biết của ai, thậm chí thay hình đổi dạng tác giả, cũng không khỏi ngẩn ngơ một chút. Rồi người bạn thân thì khuyên mình nên làm cách nào đó để bảo vệ chất xám tốt hơn như in sách, làm clip và cả… ngưng public những sáng tác mới. Biết ơn sự lo lắng của bạn khi bạn sợ sự sáng tạo của mình không được ghi nhận. Nhưng mình vẫn nghĩ dại khờ rằng mình không thể ngừng lại việc đăng những sáng tạo của cá nhân lên page Winlinh.

Bởi mục đích chính của mình là mong muốn được chia sẻ và góp phần lan tỏa những điều tích cực cho cuộc đời. Được các bạn copy, chia sẻ cũng là may mắn của mình chứ. Nên có tên đi kèm được thì tốt, không tên đi kèm cũng đành vậy thôi. Dẫu đóng góp của mình cho cuộc đời thật đơn sơ, nhỏ bé, đôi khi bị khuất lấp so với bao thứ lung linh ngoài kia, thì mình vẫn muốn bền bỉ âm thầm làm việc đó. Còn đôi lời muốn dành cho bạn, những người đọc mình, nếu có thể, hãy để tên Winlinh đi kèm những thứ các bạn mang từ nhà mình đi. Đó chính là sự động viên lớn nhất mà mình mong được nhận.

Về nội dung thơ văn, hình vẽ hay lời hát, mình là người không chuyên, nên mọi thứ chỉ dừng ở mức độ đơn thuần, giản dị như vậy. Biết ơn người có thể cảm nhận những gì mình chia sẻ. Và biết ơn cả những góp ý lẫn lời chê. Đã công bố sáng tác của mình ra với đời, thì phải chấp nhận nghe bình luận muôn hình muôn vẻ. Và dù chê, mình cũng vẫn luôn lễ phép, chân thành cảm ơn. Bởi quan điểm mỗi người mỗi khác, hay hoặc dở cũng tùy cảm nhận mỗi người. Mình vẫn muốn cảm ơn lời chê là do mình nghĩ: Khi bạn đã đọc và để lại bình luận, nghĩa là bạn cũng đã dành cho mình thời gian, công sức và sự quan tâm nào đó. Và lời chê cũng giúp mình chỉnh sửa bản thân tiến bộ hơn mỗi ngày, tránh để bị rơi vào cái ta ảo tưởng.

Ai bảo trời đẹp làm chi, để Winlinh hôm nay bỗng trở nên nói nhiều. Chúc các bạn luôn mạnh khỏe và an ổn trong tâm hồn! Cảm ơn các bạn đã luôn dành cho Winlinh một sự chia sẻ và động viên ấm áp! ❤

Published in: on 25/07/2021 at 2:15 Chiều  Comments (10)  

Đời dễ thương

1. Một buổi nọ, lâu lâu mới đi làm xe máy nên quên cả việc xem xăng còn hay hết, cứ thế nhắm mắt nhắm mũi mà đi. Nắng sớm dịu nhẹ, gió thổi hiu hiu. Đang tận hưởng không khí buổi sớm thanh mát thì xe khựng lại, thôi chết hết xăng rồi. Tôi ngó nghiêng, ở gần đây không có cây xăng nào cả. Đành xuống xe dắt bộ từ bên này (đường bờ sông) sang bên kia (đường chính) để xem có hàng xăng lẻ nào không. Đang lơ ngơ nhìn ngó thì một anh ngồi trước nhà hỏi han rồi bảo, đây cách cây xăng cũng tầm 500-700m, em để xe lại rồi mượn cái xe điện nhà chị ấy (chỉ sang nhà chị hàng xóm) mà đi mua xăng. Tôi hơi tần ngần nhưng rồi cũng làm theo vì thấy đó là cách tốt nhất. Chị (hay em) cho tôi mượn xe là ở nhà cầm đồ, chị đưa cho tôi chìa khóa xe điện và cho mượn cả cái chai lavie 1 lít để tôi đựng xăng. Tôi vội lái vèo con xe điện đi ngược lên gần Cầu Giấy mua xăng. Vừa đi tôi vừa run, sợ quay về chẳng thấy xe máy đâu. Dẫu biết nghi ngại thì phụ lòng người tốt, nhưng không tránh khỏi lo lắng, may sao quay về xe vẫn ở đó ☺. Nhờ có hai anh chị mà tôi nhanh chóng đổ được xăng, không bị muộn làm. Tôi cảm ơn và lúc chia tay còn kịp chụp lưu tấm ảnh địa chỉ nhà và cô chủ (hay nhân viên) để nhớ mãi.

Con xe điện tôi mượn đi mua xăng ở bên trái bức ảnh.

2. Tuần vừa rồi, trên đường về, đến cây xăng Ngã Tư Sở, tôi đứng đợi chồng bơm xăng xe. Đang đứng ngắm mây trời lơ đãng thì có một cậu bé ngồi trên chiếc xe máy đỏ chừng 18-20 tuổi cất lời hỏi: Chị ơi ở đây trước có cây ATM chị biết đâu rồi không ạ? Tôi quay sang chỗ cậu bé chỉ, giờ nó đã là tủ bán đồ uống tự động. Tôi bảo cây ATM gần nhất phải ở chỗ Pico gần Royal City cơ. Cậu bé bảo xa thế mà xe em hết xăng rồi. Thấy cậu bé đang bối rối không biết làm thế nào, tôi mở túi lấy 50.000 dúi vào tay cậu, bảo em cầm tạm mà đổ xăng đi (tôi nghĩ là tôi giúp đúng người, cậu bé nhìn ngoan hiền, cho tôi cảm giác tin tưởng). Cậu u ơ bất ngờ xong lắp bắp hỏi tôi stk, vừa lúc đó chồng tôi lái xe ra, tôi vội lên xe đi luôn. Chồng hỏi chuyện gì thế, tôi chỉ bảo, à cậu bé hỏi cây ATM.

Đôi lúc ta hay ai đó nhỡ nhàng trong dòng đời cuồn cuộn chảy, sẽ thật quý giá và biết ơn nếu có một đôi tay chìa ra giúp đỡ. Dẫu chỉ là những chia sớt bình dị nhỏ bé, nhưng giờ không hẳn dễ dàng có được.

Published in: on 25/07/2021 at 8:42 Sáng  Comments (8)  

🚲

Published in: on 23/07/2021 at 8:54 Chiều  Comments (6)  

Lưu bút cho chị 14 năm trước

Tối qua chị Mỹ gửi hai bức ảnh chụp lưu bút mình viết cho chị trước khi chị chuyển công tác. Đúng là có rất nhiều điều ta không thể nhớ cho đến khi được đọc lại, xem lại, nghe lại. 14 năm rồi, thời gian nhanh quá! Thật vui vì chị em ta vẫn ở đây, gần nhau. Chị còn vừa lập group cho ba chị em (cả chị Vân) để chúng mình cùng ôn lại bao kỷ niệm. Các chị của em vẫn rất trẻ và như vậy em không có lý gì mà không trẻ theo, em là em út cơ mà. À nhân tiện, mình thích viết trên mấy cuốn sổ có giấy kiểu này, khi viết chữ trôi ra dịu dàng lắm!

Published in: on 21/07/2021 at 7:26 Sáng  Comments (2)  

Cảm ơn đã chê tôi

Hôm nay đọc được bình luận này trên trang group Yenlang, mình nhận ra bản thân đã thay đổi rất nhiều ở sự “điềm tĩnh đón nhận”. Khi ai đó đưa ra lời nhận xét không thuận tai, thay vì buồn phiền hoặc đôi co, mình luôn ghi nhận phê bình và cảm ơn lời phê bình đó.

Quả thật chỉ là chắp vá ý tứ, vì mình nghĩ và mình ghép chữ lại để thể hiện được ý nghĩ đó. Nhưng những chắp vá vụng về ấy là của mình, không đi cóp nhặt để được hay hơn hoặc cao siêu đẹp đẽ hơn. Mình cũng không nghĩ mình đang làm thơ, chỉ là đang ghép chữ, xâu chữ thành câu như hồi nhỏ mình hay xâu vòng bằng hoa trứng cá rụng trong sân nhà bà ngoại. Vòng tuy xộc xệch nhưng là tự mình xâu từng nụ. Nên nếu ai chê chiếc vòng ấy mình vẫn vui vẻ nhận rằng “vòng tôi xâu đó, cảm ơn nha”.

Published in: on 20/07/2021 at 9:04 Chiều  Comments (9)  

🍵

Published in: on 19/07/2021 at 9:37 Chiều  Gửi bình luận  

🥕

Khi tôi đăng nhiều thơ quá trên blog này mà không biết đặt tên post là gì, bỗng tôi nghĩ ra cách chọn đại một icon hoa lá củ quả con vật làm tên bài. Nhiều người cũng bảo thơ tôi không có tựa sau tra tìm rất khó. Tôi biết là thế mà lỡ quen không đặt tựa rồi, giờ khó sửa. Song những bạn bè tôi đôi khi nhắc một bài thơ nào đó thì sẽ đọc một câu đầu trong bài, hoặc nhắc một hai từ khóa nổi bật, thế là chúng tôi vẫn lôi cổ được bài thơ đó ra. Vậy cứ tạm coi câu đầu trong bài thơ là tên gọi của bài thơ đó cho dễ nhớ cũng được nhỉ!

Published in: on 17/07/2021 at 9:30 Chiều  Comments (2)  

Chị Mỹ và những chuyện kể li ti

Chị Mỹ là người chị đồng nghiệp của tôi ở cơ quan cũ. Chị là một trong những đồng nghiệp đầu đời khi tôi vừa chân ướt chân ráo ra trường. Rồi được ít năm chị chuyển sang NXB Giáo dục, tôi làm thêm vài năm nữa cũng nói lời chia tay chốn ấy sau 7 năm gắn bó.

Chị hơn tôi 6 tuổi nhưng nhìn chị trẻ lắm! Ngày đầu tôi gặp chị khi chị vừa sinh con gái đầu (tên ở nhà là Lộc Vừng) chị cũng đã để tóc ngắn đầu vuông mái mưa. Giờ chị vẫn để kiểu đầu đó và chả thấy có gì khác xưa. Chị trắng, nói năng đi đứng đúng kiểu gái Hà Nội.

Ở trong phòng Nghiên cứu Khoa học rồi sau chúng tôi được tách sang phòng riêng thành phòng Tạp chí, chị là người đồng điệu với tôi hơn cả vì hai chị em đều hay mơ mộng, nhạy cảm. Hồi đó tôi ngơ ngác lắm, cũng hay lập chập làm chưa chuẩn cái này cái nọ, được chị dạy bảo. Rồi tôi có lần còn hiểu lầm chị, tôi buồn dỗi, chị phải viết thư tay nói cho tôi hiểu. Hai chị em cùng cả chị Vân và một số người khác đã cùng nhau có những năm tháng vui buồn đáng nhớ với những trận cười và cả những giọt nước mắt.

Chị sang nhà NXB GD thì tôi bắt đầu cộng tác viết cho tập san bên đó. Tôi có thâm niên cộng tác với bên chị khá dài, tới mười mấy năm. Thi thoảng chị em tôi gặp nhau khi tôi qua NXB lấy nhuận bút hoặc lịch, sổ biếu Tết. Thảng hoặc 1, 2 năm một lần chị em cafe hay ăn trưa và tâm sự. Thi thoảng chị em cũng nhắn tin trò chuyện. Và hôm nay thì tôi đưa chị đi thu âm, tiện thể tôi cũng thu luôn 2 bài cho đỡ phí công đi.

Khoảng 2 năm trước chị cũng bảo tôi tìm phòng thu cho chị và dẫn chị đi. Tôi lúc đó cũng tiện thể thu 2 bài theo chị. Khi chị đang thu, tôi sang quán cafe gần đó mua một chai Ken uống để có tí men hát cho phiêu. Sáng ra một con bé vào quán cafe tu một chai bia, chắc nhiều người nghĩ nó thất tình.

Hôm nay chị hát ba bài. Tôi vì hôm qua thức tới 4h sáng làm bản thảo nên hôm nay rũ người không định thu. Nhưng vào phòng thu thì lại thèm hát, thành ra vẫn không cưỡng được dù bụng thì đói, đầu thì váng, lòng cũng không mấy vui. Hai chị em đi ô tô đến chỗ thu hết sức chật vật. Con CX5 trắng của chị đã phải chịu vất vả vì chị em đi lạc dù có google map, rồi nó phải chui vào cái ngõ bé tí, lùi lên lùi xuống đến hãi. Tôi bảo chị cũng là kỷ niệm đáng nhớ của hai chị em.

Chị và tôi mở lòng sâu hơn những lần trò chuyện trước. Những tâm tư tình cảm, những khó khăn phải đối mặt, chuyện gia đình, chuyện bâng quơ. Càng nói lại càng muốn nói. Cho đến lúc chị đưa tôi về tới nhà, hai chị em còn ngồi trên xe kề cà nói chuyện tiếp một lúc lâu.

Chị tuổi Mão, trong phòng Tạp chí còn có chị Chi tuổi Tý, chị Vân tuổi Ngọ, tôi tuổi Dậu. Bốn chị em Tý Ngọ Mão Dậu ngồi chung một không gian, không kể anh Linh Giang họa sỹ suốt ngày say khướt, chú Vựng gầy bé sắp về hưu và anh Mạnh cao kều thích cafe chụp ảnh. Bốn chị em thì trừ chị Chi hơi xa cách và khác biệt, ba chị em tôi rất gắn bó và thân thiết. Sau khi chị Mỹ và tôi chia tay chỗ đó, chỉ còn chị Vân, anh Giang, anh Mạnh ở lại. Rồi khoảng 2 năm trước, ba anh chị cũng phải dời sang chỗ mới theo diện sáp nhập và tinh giản chung của các Bộ Ngành.

Gần nhất, khoảng hơn một tháng trước, tôi có gặp lại chị Vân gần chỗ làm của tôi. Chị gọi Dung ơi khi tôi đang đi bộ gần vào cổng cơ quan. Hai chị em chỉ kịp nói với nhau vài câu rồi chia tay.

Những người đồng nghiệp cũ, những kỷ niệm xưa với ô cửa sổ nhìn ra phố Quang Trung có cây trứng cá chi chít quả… vẫn còn đó, ngưng đọng trước bao biến động thời gian.

Ảnh tôi chụp lúc hai chị em trên đường về.
Published in: on 17/07/2021 at 9:03 Chiều  Gửi bình luận  

Mèo đã quen chỗ mới

Giờ tôi đã thấy yên tâm hơn khi chiều qua sang thăm mèo thấy mèo vui vẻ, an yên. Mèo đi lại trong nhà nhiều hơn, nhảy chỗ này chỗ nọ nhẹ như cụm mây rơi trong không trung, không một tiếng động. Mèo đã bớt chui gầm ghế cả ngày như những hôm đầu khi chuyển từ nhà tôi sang nhà bố mẹ. Mèo cũng hiểu mèo sẽ được gặp chúng tôi một tuần chừng hai lần nên thản nhiên đón nhận và đã hết buồn sầu.

Mèo nhà tôi không có tên. Mỗi lần muốn gọi mèo thì tôi gọi meo meo. Có lẽ mèo đã nghĩ nó tên là Meo Meo. Và dường như mèo khá hài lòng với cái tên xinh xinh đó.

Published in: on 16/07/2021 at 7:53 Sáng  Comments (6)  

🌱

Published in: on 14/07/2021 at 10:07 Chiều  Comments (2)  

Màu thời gian

Vẫn giữ thói quen ép hoa lá như ngày học sinh. Đó là khi đi loanh quanh trong sân, ngắt một nhành hoa lá li ti lên phòng cắm. Khi hoa gần tàn thì lấy ép vào sổ sách. Thành ra mở chỗ nào cũng gặp những nhành lá nụ hoa mỏng tang úa màu thời gian rơi ra nhắc nhớ.

Published in: on 13/07/2021 at 10:35 Sáng  Comments (6)  

🌳

Published in: on 12/07/2021 at 10:01 Chiều  Comments (4)  

🐥

Published in: on 10/07/2021 at 10:39 Chiều  Comments (2)  

🐇

Published in: on 08/07/2021 at 8:01 Chiều  Comments (2)  

Ngày đầu

Rảnh rảnh mình up lại ba bài đầu tiên đăng trên blog từ 2007 (nhưng viết từ 2005, 2006) để nhìn lại mình của ngày xưa, mong manh và mơ mộng, ngơ ngác và có chút sầu buồn.

Published in: on 08/07/2021 at 1:39 Chiều  Comments (2)  

li ti

1. Sáng nay bất ngờ nhận được email từ chị, một người mình chưa từng được gặp, chỉ tương tác qua blog, vui vì lâu lắm mới nhận được một email ngoài phạm trù công việc. Nó khiến mình nhớ lại ngày xưa, khi thường xuyên gửi và nhận email cho bạn bè, người thân chỉ để hỏi han, chia sẻ những chuyện đời thường. Email cho mình một khoảng trễ về thời gian tương tác, nhưng chính vì thế mà mọi ý nghĩ và hồi đáp có cơ hội đằm chín, lên men, không cần phải quá vội vàng ngay tức thì để đáp lại. Đôi khi cảm giác được chờ đợi một điều gì đó, dù chỉ đôi dòng đơn sơ, nó đẹp đẽ đến kỳ lạ.

2. Hôm qua sau giờ làm, mình rủ con gái sang nhà bố mẹ thăm mèo vì nhớ quá! Đúng nghĩa là chỉ sang để thăm mèo, không có tiện thể đâu. Sang đến nơi, con gái nằm ẹp xuống sàn gỗ, quờ tay xuống gậm ghế để gọi mèo. Mèo chưa thèm ra, mình liền đi lấy bát thức ăn để dụ mèo, mèo ra liền. Trong khi mèo ăn ngấu nghiến thì mình ngắm mèo, vuốt nhẹ lên lông mượt của nó. Mèo ăn xong thì liếm láp mãn nguyện, mình tranh thủ ôm mèo vào lòng hỏi han, rồi nâng mặt mèo trò chuyện. Mèo nhìn mình kêu rất nũng nịu, như kiểu than vãn về sự phải cách xa. Gặp mèo 10 phút thôi rồi hai mẹ con lại về để còn lo cơm tối. Ôi nỗi nhớ mèo thật là hay, cũng rộn rã xôn xao không khác gì nhớ người cả.

Bông hoa nhài nở trước sân nhà trong một sớm mùa hè tháng 7.
Published in: on 07/07/2021 at 10:40 Sáng  Comments (6)  

Một chặng đường

Sáng thấy blog báo tin:

12 năm cộng 02 năm blog 360 nữa là 14 năm làm blogger. Tính vậy vì trước khi 360 dừng hoạt động, tôi đã kịp nhờ chuyển hết các entries qua wordpress nên không mất đi các entries trong 02 năm dùng 360. Thời gian mải miết quá, thoáng chốc đã mười mấy năm trời. Bao buồn vui đều trút hết vào đây. Đôi khi thẩn thơ mở lại những ngày cũ, đọc vu vơ rồi lặng lẽ mỉm cười hình dung lại bao ký ức đã qua. Mọi nỗi buồn dường như cũng không còn buồn nữa, thời gian đã giúp xoa dịu dần. Con chữ cũng giúp giải tỏa nhiều… Niềm vui thì vẫn ở đó, ngưng đọng với tháng năm. Biết ơn nơi này, ốc đảo tĩnh lặng của tôi, đã cho tôi một nơi trú ẩn bình dị và gần gũi.

Published in: on 07/07/2021 at 8:48 Sáng  Comments (9)  

🌼

Published in: on 06/07/2021 at 10:40 Chiều  Gửi bình luận  

Nhớ mèo

Mèo buổi tối trước khi di cư sang nhà bố mẹ tôi.
Mèo không biết ngày mai phải xa nơi ở đã quen thuộc, còn nằm ngả ngớn trêu tôi.
Mèo trên đường sang nhà bố mẹ tôi, tôi chở, con gái bế nựng nịu thương thương.
Mèo lúc vừa sang đến nhà bố mẹ, ngồi nghệt mặt ra e dè, không biết điều gì đang đón đợi mình.
Mèo đã dần quen không khí nhà mới, ngồi trên ghế sofa xem tivi bình yên.
Mèo hôm qua tiễn con gái tôi ở cầu thang nhà ông bà ngoại. Con gái chụp vội không nét, nhìn cái dáng ngóng theo của mèo thương quá!
Nhớ lắm, lại phải sang thăm thôi.
Published in: on 06/07/2021 at 9:16 Sáng  Comments (6)  

🐠

Published in: on 04/07/2021 at 10:19 Chiều  Comments (2)  

Vụn vặt ngày thứ bảy

Nhiều người thật kỳ. Lấy tác phẩm của mình up xong cắt tên Winlinh đi, cái tấm tranh thơ nhìn cụt ngủn. Đến khi mình nhắn nhẹ là làm ơn để nguồn, em cảm ơn ạ, thì họ lẳng lặng chặn mình xem trang của họ. Thật sự giờ không còn lấy làm buồn vì những người như thế. Chỉ thấy họ làm vậy thật là khó hiểu thôi. Mình cũng gặp nhiều trường hợp khi mình nhắn nhẹ họ, họ nhận sai và sửa ngay. Khi đó mình cảm ơn họ mãi, vì thấy họ nhận ra vấn đề và thành tâm điều chỉnh. Nhưng đôi khi gặp trường hợp block kiểu này, thì cũng cho mình hiểu thêm về nhiều mặt của con người thôi. Đặt cương vị mình, lấy cái gì của ai thì việc ghi nguồn khiến mình thanh thản, cũng chẳng thấy mình bị dốt đi khi trích dẫn lời người khác. Thật sự mình quá nhỏ bé trong thế giới này, học hỏi hay mượn lời người khác một cách đường hoàng để nói hộ lòng mình đâu có gì là xấu hổ mà phải khuất tất.

Mèo đã di cư sang nhà bố mẹ sau chuyến làm vỡ cốc để bố bọn trẻ đứt tay. Thêm nữa sáng nào mèo cũng gọi cửa mình quá sớm, mình bị thức giấc, dậy cho mèo ăn xong là không ngủ lại được nữa. Thành ra thiếu ngủ triền miên. Việc phải cho mèo sang nhà bố mẹ là cực chẳng đã nhưng có lẽ lại tốt hơn cho mèo. Nhà bố mẹ rộng và đẹp hơn, mèo sẽ có không gian chạy nhảy hơn. Trên đường mang mèo sang, con gái lẩm bẩm mèo giống cậu Vàng nhà lão Hạc nhưng may không bị bả. Xong lại bảo à không, giống chị Dậu mang con đi bán cho nhà Nghị Quế. Thật so sánh chả liên quan, chắc do con ôn thi cấp 3 nhiều nên bị ám ảnh những tác phẩm văn học.

Ban đầu nghĩ có nhiều chuyện để kể, mà giờ vào viết thì lại quên hết sạch rồi.

Published in: on 03/07/2021 at 12:28 Chiều  Comments (6)  

🥭

Published in: on 01/07/2021 at 9:30 Chiều  Comments (2)  

Gom những gì đọc được

Tôi có trang winlinh.book trên instagram chuyên đăng những thứ liên quan sổ, sách, bút… Tôi cũng thêm một phần là chép lại các trích dẫn mình đọc được mà thấy thích (tự tôi gõ lại và trình bày thêm chút xíu cho sinh động) để đăng lên nhằm lưu lại cho bản thân và chia sẻ cho ai cần. Sau đây là một vài tấm như vậy.

Published in: on 01/07/2021 at 3:55 Chiều  Gửi bình luận