🤎

Published in: on 31/03/2022 at 8:17 Chiều  Gửi bình luận  

Bài đăng

https://heritagevietnamairlines.com/noi-dai-ngan-khoang-dat/

https://heritagevietnamairlines.com/nhon-nhip-cang-ca-ngu-phu-yen/

Published in: on 27/03/2022 at 4:37 Chiều  Gửi bình luận  

Đi hội chợ rau củ

Hôm nay tôi cùng mọi người đi hội chợ rau củ và cây hoa. Đồ khá ngon và rẻ. Nắng vàng óng tươi giòn, tôi chả che chắn gì cứ chang nắng thế, sắp thành da nâu rồi.

Published in: on 20/03/2022 at 1:47 Sáng  Comments (2)  

Published in: on 19/03/2022 at 1:28 Chiều  Gửi bình luận  

Cuộc đời rất rất nhiều điều bất ngờ xảy ra, không bao giờ ta kiểm soát nổi. Vui đấy rồi lại buồn ngay đấy. Nỗi buồn ào tới như những cơn sóng gầm, và ta bị nhấn chìm nghỉm trong nó, không thể vùng vẫy, tưởng chẳng thể sống sót.

Ấy thế mà, bằng cách nào đó, thật kỳ lạ, hay thật tất yếu, ta vẫn tiếp tục tồn tại. Đi qua cơn sóng buồn, dù hoang tàn xác xơ, ta vẫn sống tốt và sống vui. Dẫu biết một lúc nào đó cơn sóng buồn sẽ bất ngờ xô tới, ta vẫn cứ quên hết để vui tươi như không còn bất cứ nỗi buồn nào có thể làm ta chao đảo nữa.

Và đời cứ thế… chực chờ những con sóng dữ dội bất ngờ… Và ta cứ thế, vật lộn gắng gượng lẫn hồn nhiên ngơ ngác để đứng vững. Rồi đôi khi tự hỏi, ta đã thoát khỏi những u tối hiểm nguy ấy bằng cách nào.

Published in: on 16/03/2022 at 2:11 Sáng  Comments (4)  

🌿

Published in: on 15/03/2022 at 12:44 Chiều  Gửi bình luận  

Lễ rửa làng của người Lô Lô

Vào mùa hè, khi vạn vật bung nở tươi tắn dưới nắng trời, khi đồi núi thênh thang xong xuôi mùa vụ, người Lô Lô lại nghĩ tới việc tổ chức lễ rửa làng của dân tộc mình. Độc đáo không chỉ bởi đó là một lễ cúng có cái tên khác biệt, mà còn bởi ba năm nó mới lặp lại một lần. Ba năm, hơn 1.000 ngày, người dân mới được làm lễ cúng ấy, trong một ngày đẹp trời mà họ đã cùng nhau họp bàn để chọn ra…

Dân tộc Lô Lô là một trong những dân tộc thiểu số có dân số ít nhất tại Việt Nam, cư trú chủ yếu ở tỉnh Hà Giang và Cao Bằng. Tuy nhiên, không vì thế mà đồng bào nơi đây thiếu vắng bề dày văn hóa so với những tộc người đông đúc người khác. Người Lô Lô thường sống tập trung trong các bản làng cố định nên có tính cộng đồng rất rõ nét.

Họ cùng nhau sáng tạo ra nhiều phong tục đặc sắc cho riêng tộc người mình để ghi dấu bản sắc riêng trên vùng núi cao hoang sơ nắng gió. Ngoài những lúc làm lụng vất vả chăm chỉ, họ lại quây quần bên nhau để cùng nhau thực hiện những nghi thức cổ truyền nhằm nhắc nhau nhớ về nguồn cội và cùng nhau hướng đến những ước vọng tốt lành trong đời sống. Bên cạnh những ngày lễ tiêu biểu như lễ nhảy cây, lễ cầu mưa, lễ thờ thần đá, thì người dân Lô Lô còn có lễ rửa làng rất độc đáo, thú vị.

Lễ rửa làng còn có tên gọi là lễ mừng ngô mới, bắt nguồn từ nhận thức của người dân rằng không gian sinh sống của họ phải được “làm sạch”, “tẩy rửa” theo định kỳ để không còn những bụi bặm, đen đủi, tà ma quấy phá. Theo thông lệ, cứ ba năm một, vào thời điểm tháng 5 hoặc tháng 6 âm lịch, người Lô Lô ngồi lại cùng nhau chọn ngày tổ chức lễ rửa làng, thống nhất việc mời thầy cúng và phân công mọi người sắm sanh đồ lễ.

Một ngày trước khi tổ chức lễ rửa làng, người dân chuẩn bị lễ để xin các thầy cúng tiền bối gồm thẻ hương, chén nước, giấy trúc và con gà trống. Vào tối ngày hôm trước tại nhà thầy cúng, thầy cúng sẽ thắp hương rồi đặt giấy trúc và chén nước xuống góc nhà để khấn xin. Khi thầy cúng bọc tờ giấy trúc lên chén nước mà nước trong chén không bị thấm hoặc đổ ra ngoài thì lễ xin rửa làng đã linh nghiệm, báo hiệu việc cúng rửa làng sẽ thành công. Kết thúc lễ xin, ông thầy đốt tờ giấy trúc để hoàn tất thủ tục cúng.

Đoàn người thực hiện lễ cúng vào ngày hôm sau gồm có một thầy cúng chính, một thầy cúng phụ và một số nam giới trong làng đi theo hỗ trợ. Đoàn người cúng sẽ cùng nhau đi khắp các nhà, suốt các hang cùng ngõ hẻm trong làng bản, vừa đi vừa gõ chiêng trống rộn ràng nhằm đánh thức những điều đẹp đẽ ngủ quên và xua đi những rủi ro ám ảnh. Theo tiếng chiêng trống vang động, tà khí sẽ sợ hãi mà trốn xa. Đi theo đoàn người sẽ là các đồ lễ gồm hai con dê (được cho là có mùi đặc trưng để xua đuổi tà ma), một con gà trống trắng, rượu ngô, hạt ngô, cỏ, kiếm gỗ, kiếm sắt, ba cành lau, ba cành đào, ba cành mận, miếng vải đỏ, đôi sừng trâu và cây tre to. Cây tre dài trước đó đã được đục miệng ở đoạn giữa và đổ đầy đất vào sau đó cắm hình nhân bằng giấy màu (được cắt theo kiểu đang giơ tay lên van xin, thể hiện cho sự sợ hãi của các hồn ma với người dân) rồi cắm hương theo từng hàng dọc ở giữa cây tre giả làm con ngựa.

Trên hành trình đi quanh làng bản, sẽ có hai người dắt hai con dê. Những người còn lại, người thì vác cây tre giả hình ngựa; người quấy hạt ngô; người xách gà trống trắng cùng các cành đào, mận, lau, vải đỏ… theo sau thầy cúng đi vào từng nhà dân. Thầy cúng sẽ cất lời xua đuổi tà ma, dậm chân và rắc ngô khắp các xó nhà rồi lấy hai mảnh gỗ biểu hiện cho âm – dương ra tung lên xem quẻ để xem còn hồn ma nào vất vưởng trong nhà nữa không. Nếu quẻ gieo chưa thành công (cả hai mảnh gỗ cùng sấp hoặc cùng ngửa), thầy cúng lại phun nước, phun rượu để đuổi tiếp, cho đến khi nào quẻ lật một sấp một ngửa mới thôi. Tới nhà nào, gia chủ nơi đó phải chuẩn bị sẵn hình nhân cùng hai bó củi và hai bó có để ngầm bồi dưỡng công xua đuổi tà ma cho thầy cúng với thái độ cung kính, thành khẩn.

Sau khi kết thúc hành trình xua đuổi tà ma ở từng nhà dân trong bản, mọi người sẽ tụ tập ở một bãi đất rộng chứng kiến cảnh hai con dê bị đánh để bẩm báo với trời rằng người Lô Lô đã xong lễ cúng. Theo quan niệm của người dân, con dê bị đánh càng đau sẽ càng kêu to khiến ông trời thấu rõ ước vọng của họ để ban phước lành về mưa thuận gió hòa, mùa màng tốt tươi, nhà nhà khỏe mạnh.

Xong buổi lễ, mọi người thấy nhẹ nhõm hơn vì tin tưởng vào một tương lai tươi sáng phía trước, làng bản từ nay sẽ phong quang, sạch sẽ và mọi việc sẽ đều thuận lợi, may mắn. Các cô gái trong bản nhân dịp này được diện những bộ váy áo đẹp được thêu thùa cầu kỳ, trên đầu đội những chiếc khăn điệu đà làm dáng, túm tụm bên nhau vui vẻ nói cười. Các chàng trai hào sảng phấn khởi lớn giọng chúc tục nhau chén rượu nồng thơm. Các cụ ông, cụ bà anh ánh nét cười nhìn con cháu vui vầy xum họp. Mọi người hoan hỉ ăn hết sạch thịt, uống hết rượu rồi mới ai về nhà nấy, bắt đầu ba năm yên ổn sinh sống và làm ăn. Sau lễ cúng, phải 9 ngày sau người lạ mới được bước vào làng vì người Lô Lô cho rằng nếu để người lạ đến, tà ma lại sẽ theo vào và như vậy là lễ không thiêng nữa. Nếu chẳng may có người lạ vào làng, người đó phải sửa soạn lễ vật để cúng lại, bù vào lễ cúng đã bị họ làm mất thiêng.

Với những nghi thức độc đáo như trên, lễ rửa làng của đồng bào Lô Lô được coi là tín ngưỡng dân gian và nét đẹp truyền thống góp phần làm giàu có thêm cho bản sắc của cộng đồng dân tộc thiểu số Việt Nam.

https://heritagevietnamairlines.com/le-rua-lang-cua-nguoi-lo-lo/

Published in: on 12/03/2022 at 2:58 Sáng  Gửi bình luận  

🌵

Published in: on 10/03/2022 at 1:13 Chiều  Gửi bình luận  

🌹

Published in: on 10/03/2022 at 12:31 Chiều  Gửi bình luận  

Cuốn sách 2 đang dần lớn

Vậy là đã gần xong bìa cuốn sách 2. Hiện cái tựa sách cũng khiến mình hơi phân vân một chút. Tranh bìa mình vẽ trong một buổi tối, vẫn rất rất trẻ con và đơn sơ. Tên sách thì không lạ như tên cuốn đầu. Tuy nhiên mình lại thấy dễ chịu khi nhìn bìa sách với cái tên bình thường đó. Một cái tên bình thường lắm. Nhưng mình chọn vì nó đem đến một cảm giác khiêm nhường, an yên. Nó gợi nhắc ta quay về với những điều nhỏ bé và trong trẻo. Có thể lúc nào đó mình sẽ thay tên khác nếu nghĩ ra tên nào ổn hơn. Chưa biết được. Nhưng hòm hòm được cái bìa thì cảm giác đã đi được hơn 1/3 chặng đường. Dự định tầm tháng 4 sẽ xong xuôi để tháng 5 ra sách. Viết vài dòng để lưu lại mà nhớ là đoạn này mình đang làm bản thảo ra sao.

Published in: on 06/03/2022 at 12:14 Sáng  Comments (4)  

Review sách của chú bạn bố

“CHUYỆN ĐÃ CŨ CỨ THONG DONG MÀ CŨ ” – CUỐN SÁCH ĐỂ LẠI TRONG TÔI NHIỀU SUY NGẪM

Tôi vô cùng bất ngờ với hai trăm năm mươi lăm trang sách, gồm những dòng chữ và hình ảnh minh họa đều do tác giả tự vẽ, phần trình bày của nhà xuất bản. Sách được nhà xuất bản Thế giới ấn hành quý 4 năm 2021.

Tại sao tôi có được cuốn sách này ư ? Cũng bởi lẽ, trước tiên tôi là người muốn được đọc ở người khác, và cái mong muốn đó đã được đáp ứng từ sự mến mộ tác giả. Chị là Winlinh – tên thật là Phạm Thùy Dung. Tôi không nắm được (trích ngang) của chị, chỉ biết rằng hình như chị đang sống và làm việc ở nước ngoài thì phải. Qua thân phụ của chị – nghệ sĩ nhiếp ảnh, nhà báo Phạm Công Thắng, tôi được biết, chị không muốn nói rằng những câu từ trong cuốn sách này là thơ.

Quả có phần chính xác, bởi toàn bộ cuốn sách không có đầu đề một bài thơ! Những lời như là tự sự mà cũng như muốn tâm tình, nhắn gửi tới độc giả từ trái tim của tác giả. Có phải đây là sự chắt lọc “kinh nghiệm” từ bản thân chăng ? Nếu không thì cũng là xuất phát từ một tâm hồn trong sáng, tác giả mở hẳn cánh cửa của mình ra, để giao thoa cùng với cái đời sống đầy thi vị, nhưng cũng vô cùng chông gai trên thế gian này :
…….
“Tôi đem giặt giũ nỗi buồn
Vắt khô phơi trong sân nhỏ
………
Buồn rơi từng mảnh trên sân!
…….
Tự mình bào chế thuốc
Để chữa lành vết thương”

Tôi không phải người của phái đạo nào cả, không chuyên sâu về Phật pháp. Nhưng phần lớn ngôn từ trong cuốn sách, đã làm tôi có cảm giác đây là một cuốn sách (Thiền) bởi, nó mở ra cho con người ta tấm lòng nhẹ nhõm, bao dung. Từng lời nói ta như bừng tỉnh sau giấc ngủ, đánh thức ta qua những cơn mê, giúp ta quẳng bớt đi cái gánh nặng đời thường mà thong dong mà bước đi trong thực tại.

………
Nếu thấy lòng nhoi nhói chút đơn côi
Mở nhạc lên cho mình thong dong lại”

Thực tế đời sống không đơn giản như lời nói, nhưng để vượt qua gian khó và thoát lên bằng chính lời nói đó, thì quả là vô cùng cần thiết ở nghị lực của mỗi một con người :

…….
“Nhìn đời ở góc lạc quan
Cho lòng an nhiên nhẹ nhõm
……
Mọi việc sẽ dễ dàng hơn”

Thưa các bạn, sách vở và đời sống là những điều luôn ngụp lặn vào nhau, đan chéo giữa tình cảm và lý trí, giữa lý thuyết và thực hành, nó thật rộng lớn, rộng lớn tới mênh mông và đến vô cùng..! Và, để có được sự cân bằng, quả là điều không hề dễ dàng chút nào! Ấy vậy mà gần như xuyên suốt cuốn sách, Winlinh đã tạo ra sự khoan thai đến kỳ lạ . Đọc những điều chị viết ta cảm nhận thấy có một người bạn đang nâng đỡ ta, đang san sẻ bớt những lo toan nhọc nhằn trên đôi vai ta !

Lật từng trang sách, từ đầu tới trang cuối cùng, tôi nhận thấy ở gần cuối tập sách, là phần có thể nói rằng: chất thơ đã đan cài, phủ từng lớp pho mát ngọt ngào trong chiếc bánh Pizza mà ta vẫn từng nghe nói, qua ẩm thực của những xứ sở thanh bình :
………
Tháng bảy hướng dương vàng ruộm
Phi Yến mong manh gió về
Xà cừ cánh bé li ti
Hoa sấu rụng thềm trắng muốt..”

Rõ ràng đất trời đã mang đến cho đời sống những sản vật mà chỉ có con người, và cũng chỉ có những con người nhìn thấy từ sự tích cực trong cuộc sống mà thôi.

Tuy thế tác giả cũng là một con người bằng xương bằng thịt, cũng biết tận cùng hạnh phúc và đớn đau. Chị không bị lún sâu vào những sự giáo điều sáo rỗng, để mà thốt ra phần hồn của đời sống con người – thơ:
……
“Thế là đắng, thế là cay
Thế là em nói chia tay… như đùa
Thế là vắng, thế là thưa
Thế là tôi mới như vừa chết đi
……
Tết này mẹ chẳng têm trầu
Bởi em thôi muốn làm dâu bên này …”

Và rồi tình yêu là điều không khác gì cơm ăn nước uống của đời sống con người :
……
Khi anh ngồi đó uống những ngụm vang
Là đang uống em với những nồng nàn kỷ niệm…”

Thưa các bạn, tôi không phải một nhà phê bình, nên khó có thể viết nên những điều cần viết. Càng không thể cảm nhận hết về những điều mà tác giả đã xây dựng nên cuốn sách này. Nhưng, tôi dám đảm bảo chắc chắn rằng: Nếu ai có được cuốn sách sẽ là điều may mắn như tôi! – Chúng ta sẽ có được một tâm thế thư thái, có thể nói như nguồn protein cần cho cơ thể của mỗi con người. Chúc các bạn sớm có được cuốn sách này!

Xin cảm ơn tác giả Winlinh – Phạm Thùy Dung, đã hào phóng cho tôi một phần từ nguồn năng lượng được chị gợi mở qua cuốn sách này! Chúc chị thành công và hạnh phúc!

Trần Kích – Thanh Hóa 28/02/2022

Published in: on 03/03/2022 at 1:43 Sáng  Gửi bình luận  

Chút nhạc Trịnh

Published in: on 01/03/2022 at 2:26 Sáng  Gửi bình luận