Chưa xuân đã thấy bồi hồi

Bây giờ mới đang thu. Sáng nay nhìn ra cửa sổ đường Quang Trung, tự nhiên lại thèm không khí xuân đi hàng Ngang, hàng Đào nhìn ngắm, chọn lựa quần áo cuối năm giảm giá. Mình rất thích được đi giữa những nơi đông người, không ai biết ai đâu, nhưng vẫn ấm áp và thân thiện. Qua chợ hoa hàng Lược xem hoa. Vòng lại hàng Khoai, hàng Buồm mua mứt tết, bóng thổi… Mà lấy xe phóng lên Yên Phụ ngắm đào, quất, thuỷ tiên bày dọc đường cũng thích. Hoặc xuống chợ Bưởi mua chó, mèo, gà, lợn… rồi sang Hoàng Hoa Thám chỉ chậu hoa này, trỏ cây cảnh kia lại có thêm một nỗi háo hức mới.
Hai năm nay mình lại còn được hưởng không khí chợ quê đúng như trong bài thơ “Chợ Tết” với “Người mua bán ra vào đầy cổng chợ”… “Con gà trống màu thâm như cục tiết. Một người mua cầm cẳng dốc lên xem”… Muốn hoà mình vào đời sống, vào những gì thật nhất, giản dị nhất cứ đi ra chợ. Đi chợ không chỉ để mua bán mà còn để thấy ta trong muôn người, để giao lưu, nhìn ngắm và cảm nhận cuộc sống. Đi chợ để thấy nhịp thở của chúng ta trong cộng đồng với những bản sắc văn hoá riêng biệt, đậm đà. Bây giờ thì đọc “Chợ Tết” để chuẩn bị tâm thế cho mấy tháng nữa đi lễ chùa dưới mưa xuân.
CHỢ TẾT
Đoàn Văn CừDải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi

Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà tranh
Trên con đường viền trắng mép đồi xanh
Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết

Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc
Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon,
Vài cụ gìa chống gậy bước lom khom,
Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ.
Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ
Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu
Con bò vàng nghộ nghĩnh đuổi theo sau
Sương trắng giỏ đầu cành như giọt sữa.
Tia nắng tía nháy hoài trong ruộng lúa
Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh
Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh
Người mua bán ra vào đầy cổng chợ
Con trâu đứng vờ dim hai mắt ngủ
Để lắng nghe người khách nói bô bô
Anh hàng tranh kĩu kịt quảy đôi bồ
Tìm đến chỗ đông người ngồi dọn bán
Một thày khóa gò lưng trên cánh phản
Tay mài nghiên hý hoáy viết thơ xuân
Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm
Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ
Bà cụ lão bán hàng bên miếu cổ
Nước thời gian gội tóc trắng phau phau
Chú hoa man đầu chít chiếc khăn nâu,
Ngồi xếp lại đống vàng trên mặt chiếu
Áo cụ lý bị người chen lấn kéo
Khăn trên đầu đương chít cũng bung ra
Lũ trẻ con mải ngắm bức tranh gà
Quên cả chị bên đường đang đứng gọi
Mấy cô gái ôm nhau cười rũ rượi
Cạnh anh chàng bán pháo dưới cây đa
Những mẹt cau đỏ chót tựa son pha
Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết
Con gà trống màu thâm như cục tiết
Một người mua cầm cẳng dốc lên xem
Chợ tưng bừng như thế đến gần đêm
Khi chuông tối bên chùa văng vẳng đánh
Trên con đường đi các làng hẻo lánh
Những người quê lũ lượt trở ra về
Ánh dương vàng trên cỏ kéo lê thê
Lá đa rụng tơi bời quanh quán chợ.
Published in: on 26/09/2007 at 11:58 Chiều  Gửi bình luận  

Khoe danh

Danh thì có lẽ ai cũng thích? Không thích sao được khi nhiều người biết đến mình, nhiều người khâm phục, ngưỡng mộ mình. Nguyễn Du đã từng hỏi: “Bất tri tam bách dư niên hậu. Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?” cũng với một mong muốn trong sáng như vậy. Hôm nay mình đề cập đến vấn đề này vì người thân của mình vừa được viết trên một bài báo. Một bài báo khen từ đầu đến cuối, sướng quá đi chứ. Ấy vậy mà người được khen lại lấy làm ngượng ngùng, xấu hổ và giấu tiệt bài báo đó đi không cho ai xem. Người ấy bảo rằng, khen cũng có nhiều cách khen. Nếu sống sượng và thô thiển quá, chẳng thấy đâu cái hay, chỉ còn sự trơ trẽn, thói hợm hĩnh và loè đời…

Ừ, thà cứ lặng lẽ sống và hiến dâng, để cái danh được trong, được thơm tho và đẹp trường tồn theo nghĩa tự nhiên nhất, còn hơn cố công kiếm tìm, bằng mọi cách hòng đạt được, để rồi trống rỗng một hố sâu mịt mờ với tên và tuổi đang chìm dần vì một ngày nào đó không còn “ba vạn” mua danh…

Published in: on 21/09/2007 at 3:00 Sáng  Gửi bình luận  

Chiếc lá buổi đầu tiên

Đến nhà nhạc sĩ Hoàng Giác vào một ngày cuối hạ của 4 năm về trước xin học đàn và phỏng vấn. Nhạc sĩ của “Mơ hoa”, “Ngày về”… chẳng nói về mình lại cứ đi kể về cậu con trai – Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm với những bài thơ học trò làm thổn thức bao trái tim. Cuối cùng, việc xin học dở dang, việc phỏng vấn lan man và thành quả mang về là tập thơ Hoàng Nhuận Cầm do bố của nhà thơ ký tặng.

Trong tập thơ màu xám “Thơ với tuổi thơ”, mình thích rất nhiều bài. Nhưng bài thơ mình biết đến sớm nhất và có nhiều kỷ niệm gắn bó là “Chiếc lá buổi đầu tiên”. Đọc lại những dòng thơ này, chưa bao giờ hết “bâng khuâng” và nhớ mãi những ngập ngừng của tuổi 16.

Em thấy không – tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi bờ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo thức
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bấy nhiêu
Khúc hát đầu tiên xin hát về trường cũ
Một lớp học buâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm – rụng xuống trái bàng đêm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi

“Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy”
Mười đấy chứ, nhìn xem trong lớp ấy
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)

Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa nở, rồi mùa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm

Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
Cây bàng hẹn hò chia tay vẫy mãi
Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường, chiếc lá buổi đầu tiên.

Hoàng Nhuận Cầm

Published in: on 18/09/2007 at 9:20 Chiều  Comments (3)  

Ham sống

Lại bắt đầu thu xếp cho những ý nghĩ vào trật tự. Thú thực, lâu nay mình đã để những tơ nhện lười biếng giăng đầy trong ngăn kéo sáng tạo. Thiển cận, nhợt nhạt và ì trệ.

Vừa mới đây mình đã bị một phen tim bắn ra ngoài khi thoát nạn trong gang tấc. Trên đường về, hồn vía bay hết, chỉ còn lơ lửng một nỗi buồn thật sâu, như mình đang nhìn thấy mình ở đâu đó, bên lề cuộc sống. Và quá muộn để thức tỉnh, để lay động, để được nhìn ngắm và cảm nhận về kiếp người. Thế là mình hoảng hốt thực sự. Cảm thấy quá bơ vơ trong những dòng người và khói xe mờ mịt. Muốn lao nhanh về với những vòng tay ấm áp và tin cậy. Rồi mới thấy mình ham sống biết bao nhiêu.

Chỉ một chút hoảng hốt thôi đã cho mình thấy cuộc sống quý giá biết chừng nào. Cái “cõi tạm” với đầy đủ nhưng lo âu, muộn phiền đó luôn quyến rũ mình. Vậy mà nhiều khi mình vẫn lơ đãng và thờ ơ quá! Mình hay tưởng tượng “thí dụ bây giờ tôi phải đi” thì ai sẽ là người gõ password để mở cửa blog của mình tiếp nối hộ mình những suy nghĩ lan man? Ai sẽ đọc nhật ký để nhìn thấu lòng dạ mình với bao điều chưa bao giờ nói? Ảnh nào của mình sẽ được chọn để cho vào khung? Ai sẽ chăm lo cho những người thương yêu của mình?… Những ý nghĩ đó không phải năm thì mười họa mới tìm đến mình.

Còn bây giờ thì cần mua ngay một cái chổi lông gà và quét cho sạch những tơ nhện dày cộm. Để bất cứ lúc nào không phải là “thí dụ” thì mình cũng có thể cảm thấy thanh thản và mỉm cười không tiếc nuối.

_______________

Thí dụ (Rơi lệ ru người)

Thí dụ bây giờ tôi phải đi
Tôi phải đi
Tay chia ly cùng đời sống này
Có chiều hôm đưa chân tôi
Về biên giới mới
Nghe ra
Quanh tôi đêm dài
Có còn ai trong yên vui về yêu dấu ngồi
Rơi lệ ru người từ đây

Thí dụ bây giờ em phải đi
Em phải đi
Đôi tay em dù ưu ái đời
Em phải đi
Đôi môi ngon dù chưa chín tới
Quanh em trăm năm khép lại
Có còn ai mang hoa tươi
Về yêu dấu
Ngồi quên đời xoá hết cuộc vui

Có còn,
Có còn em
Im lìm trong chiều hôm
Nước mắt rơi cho tình nhân
Nếu còn,
Nếu còn em
Xin được, xin nằm yên
Đất đá hân hoan một miền

Nếu thật hôm nào em bỏ đi
Em bỏ đi
Sau lưng em còn con phố dài
Những hàng cây loan tin nhau
Rồi im tiếng nói
Quanh đây hoang vu tiếng cười
Có ngày xưa em theo tôi
Cùng ra quán ngồi
Bên đời xe ngựa ngược xuôi

Nếu thật hôm nào tôi phải đi
Tôi phải đi
Ôi bao nhiêu điều chưa nói cùng
Với bình minh
Hay đêm khuya
Và từng trưa nắng
Bao nhiêu sen xanh, sen hồng
Với dòng sông hay anh em
Và những phố phường
Chắc lòng rất khó bình an.

(Trịnh Công Sơn)

 

Rơi Lệ Ru Người
Thể hiện: Nguyên Thảo
Published in: on 16/09/2007 at 8:24 Chiều  Comments (5)  

None

Trời đang mưa.
Những ngày ấm áp sắp qua.
Chỉ còn 13 ngày nữa…

 

Published in: on 12/09/2007 at 9:32 Chiều  Comments (2)  

Hôm nay tôi đi học

Hôm nay hai em của tôi cũng đến trường với sự hào hứng giống như tôi của nhiều năm về trước. Trời mưa thế này làm sao đứng được ngoài sân để thả bóng, vẫy cờ, tung hoa? Đi qua một ngôi trường đang khai giảng, lòng tôi cũng rộn lên một nỗi xôn xao tuy có phần xa xăm hơn, nhưng vẫn làm mình bâng khuâng lắm! Chợt nhớ quá bài học ngày lớp hai của nhà văn Thanh Tịnh… Ký ức những ngày bé thơ dội về với váy xếp, dép quai hậu, cặp xách đeo vai và lời hát quốc ca vang trong nắng sớm.

__________________

Hằng năm cứ vào cuối Thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.

 Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.

Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.

Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương Thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẩn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.

Tôi không lội qua sông thả diều như thằng Quí và không ra đồng nô hò như thằng Sơn nữa.

Trong chiếc áo vải dù đen dài tôi cảm thấy mình trang trọng và đứng đắn.

Dọc đường tôi thấy mấy cậu nhỏ trạc bằng tôi, áo quần tươm tất, nhí nhảnh gọi tên nhau hay trao sách vở cho nhau xem mà tôi thèm. Hai quyển vở mới đang ở trên tay tôi đã bắt đầu thấy nặng. Tôi bặm tay ghì thật chặt, nhưng một quyển vở cũng chì ra và chênh đầu chúi xuống đất. Tôi xóc lên và nắm lại cẩn thận. Mấy cậu đi trước o sách vở thiệt nhiều lại kèm cả bút thước nữa. Nhưng mấy cậu không để lộ vẻ khó khăn gì hết.

 Tôi muốn thử sức mình nên nhìn mẹ tôi:

– Mẹ đưa bút thước cho con cầm.

 Mẹ tôi cúi đầu nhìn tôi với cặp mắt thật âu yếm:

– Thôi để mẹ cầm cũng được.

 Tôi có ngay cái ý nghĩ vừa non nớt vừa ngây thơ này: chắc chỉ người thạo mới cầm nổi bút thước.

Ý nghĩ thoáng qua trong trí tôi nhẹ nhàng như một làn mây lướt ngang trên ngọn núi.

 Trước sân trường làng Mỹ Lý đầy đặc cả người. Người nào áo quần cũng sạch sẽ, gương mặt cũng vui tươi và sáng sủa.

Trước đó mấy hôm, lúc đi ngang làng Hòa An bẩy chim quyên với thằng Minh, tôi có ghé trường một lần.

 Lần ấy trường đối với tôi là một nơi xa lạ. Tôi đi chung quanh các lớp để nhìn qua cửa kính mấy bản đồ treo trên tường. Tôi không có cảm tưởng gì khác là nhà trường cao ráo sạch sẽ hơn các nhà trong làng.

Nhưng lần này lại khác. Trước mặt tôi, trường Mỹ Lý vừa xinh xắn vừa oai nghiêm như cái đình Hòa Ầp. Sân nó rộng, mình nó cao hơn những buổi trưa hè đầy vắng lặng. Lòng tôi đâm ra lo sợ vẩn vơ.

Cũn
g như tôi, mấy cậu học trò mới bở ngỡ đứng nép bên người thân, chỉ dám nhìn một nữa hay dám đi từng bước nhẹ. Họ như con chim con đứng trên bờ tổ, nhìn quãng trời rộng muốn bay, nhưng còn ngập ngừng e sợ. Họ thèm vụng và ước ao thầm được như những học trò cũ, biết lớp, biết thầy để khỏi phải rụt rè trong cảnh lạ.

Sau một hồi trống thúc vang dội cả lòng tôi, mấy người học trò cũ đến sắp hàng dưới hiên rồi đi vào lớp. Chung quanh những cậu bé vụng về lúng túng như tôi cả. Các cậu không đi. Các cậu chỉ theo sức mạnh kéo dìu các cậu tới trước. Nói các cậu không đứng lại càng đúng hơn nữa. Vì hai chân các cậu cứ dềnh dàng mãi. Hết co lên một chân, các cậu lại duỗi mạnh như đá một quả banh tưởng tượng. Chính lúc này toàn thân các cậu cũng đang run run theo nhịp bước rộn ràng trong các lớp.

Ông đốc trường Mỹ Lý cho gọi mấy cậu học trò mới đứng lên trước lớp ba. Trường làng nhỏ nên không có phòng riêng của ông đốc. Trong lúc ông đọc tên từng người, tôi cảm thấy như quả tim tôi ngừng đập. Tôi quên cả mẹ tôi đang đứng sau tôi. Nghe gọi đến tên, tôi tự nhiên giật mình và lúng túng. Sau khi đọc xong mấy mươi tên đã viết sẵn trên mảnh giấy lớn, ông đốc nhìn chúng tôi nói sẽ:

– Thế là các em đã vào lớp năm. Các em phải cố gắng học để thầy mẹ được vui lòng, và để thầy dạy chúng em được sung sướng. Các em đã nghe chưa ?

Các em đều nghe nhưng không em nào dám trả lời. Cũng may đã có tiếng dạ rang của phụ huynh đáp lại.)

Ông đốc nhìn chúng tôi với cặp mắt hiền từ và cảm động. Mấy cậu học trò lớp ba cũng đua nhau quay đầu nhìn ra. Và ngoài đường cũng có mấy người đứng dừng lại để nhìn vào. Trong những phút giây này chúng tôi được người ta ngắm nhìn nhiều hơn hết. Vì vậy đã lúng túng chúng tôi càng lúng túng hơn.

 Ông đốc lấy cặp kính trắng xuống rồi nói:

– Thôi, các em đứng đây sắp hàng để vào lớp học.

Tôi cảm thấy sau lưng tôi có một bàn tay dịu dàng đẩy tôi tới trước. Nhưng người tôi lúc ấy tự nhiên thấy nặng nề một cách lạ. Không giữ được chéo áo hay cánh tay của người thân, vài ba cậu đã từ từ bước lên đứng dưới hiên lớp. Các cậu lủng lẻo nhìn ra sân, nơi mà những người thân đang nhìn các cậu với cặp mắt lưu luyến. Một cậu đứng đầu ôm mặt khóc. Tôi bất giác quay lưng lại rồi dúi đầu vào lòng mẹ tôi nức nở khóc theo. Tôi nghe sau lưng tôi, trong đám học trò mới, vài tiếng thút thít đang ngập ngừng trong cổ. Một bàn tay quen nhẹ vuốt mái tóc tôi.

 Ông đốc nhẩn nại chờ chúng tôi.

– Các em đừng khóc. Trưa này các em được về nhà cơ mà. Và ngày mai các em lại được nghỉ cả ngày nữa.

 Sau khi thấy hai mươi tám cậu học trò sắp hàng đều đặn dưới hiên trường, ông đốc liền ra dấu cho chúng tôi vào lớp năm. Một thầy trẻ tuổi, gương mặt hiền từ, đang đón chúng tôi vào cửa lớp. Trong thời thơ ấu tôi chưa bao giờ xa mẹ tôi như lần này. Tôi cũng lấy làm lạ vì có nhũng hôm đi chơi suốt cả ngày với chúng bạn ở đồng làng Lệ Xá, lòng tôi vẩn không cảm thấy xa nhà hay xa mẹ tôi chút nào hết.

Một mùi hương lạ xông lên trong lớp. Trông hình gì treo trên tường tôi cũng thấy lạ và hay hay. Tôi nhìn bàn ghế chỗ tôi ngồi rất cẩn thận rồi tự nhiên nhận là vật riêng của mình. Tôi nhìn người bạn tí hon ngồi bên tôi, một người bạn tôi chưa hề biết, nhưng lòng tôi vẩn không cảm thấy sự xa lạ chút nào. Sự quyến luyến ấy tự nhiên và bất ngờ quá đến tôi cũng không dám tin là có thật.

 Một con chim con liệng đến đứng trên bờ cửa sổ, hót mấy tiếng rụt rè rồi vỗ cánh bay cao.
 Tôi đưa mắt thèm thuồng nhìn theo cánh chim. Một kỷ niệm cũ
đi bẩy chim giữa cánh đồng lúa bay, trên bờ sông Viêm sống lại đầy ấp trong trí tôi.

Nhưng những tiếng phấn của thầy tôi gạch mạnh trên bảng đen đã đưa tôi về cảnh thật.

 Tôi vòng tay lên bàn chăm chỉ nhìn thầy viết và lẩm bẩm đọc:

Bài tập viết : Tôi đi học !

(Thanh Tịnh)

Published in: on 05/09/2007 at 2:06 Sáng  Comments (2)  

Với quê hương

Càng lớn càng cảm thấy tình yêu với quê hương mình lớn dần thêm. Vì được học, được đọc, được cho nhiều cảm xúc? Vì gì nữa? Vì… vì mình là người Việt Nam.
Chưa cần đi xa quê hương đã cảm thấy được nỗi nhớ nếu phải xa. Cái đó diễn giải như thế nào nhỉ? À, một câu thơ của Nguyễn Bính có thể nói hộ mình:
“Hôm nay có một người du khách.
Ở Ngự viên mà nhớ Ngự viên”.

 

Published in: on 01/09/2007 at 7:29 Sáng  Comments (9)  

Nghĩ một chút thôi

Trong những nhọc nhằn thường ngày, có biết bao niềm vui nho nhỏ nếu ta biết kiếm tìm và mở rộng tâm hồn. Nhiều lúc mình cứ nghĩ “Đời là mấy tí, sao không sống nhẹ nhàng hơn”. Nhưng cũng khó, tự dưng mọi thứ cứ đến, cứ khiến mình phải thế này phải thế kia. Có muốn khác cũng không được. Cái gì là tự nhiên thì mới thực sự giá trị. Còn ép uổng nó đâm ra càng chẳng có kết quả như mình muốn. Muốn cải thiện là phải cải thiện từ bản chất. Và như thế, cần phải rèn luyện mình từ bây giờ, cần sống thật thà với tâm hồn mình, để không cảm thấy có bất cứ thứ gì khiến mình lo giấu diếm, lo cất giữ đến muốn hét to vào cái hố vừa đào rồi sau đó phát điên dại lên vì lo người ta sẽ thấy đôi tai lừa.
Published in: on 01/09/2007 at 7:03 Sáng  Comments (2)  

Ngày của bố

Không phải ngày sinh nhật. Là ngày bố dược nhận một giải thưởng nhỏ “tí ti” (như bố nói). Một ngày vui nhưng không trọn vẹn vì mới sáng ra bố đã bị một chuyện rắc rối mà chẳng trách ai được vì do chính mình gây nên: Quệt phải xe ô tô của người ta. Từ vụ va quệt đó mà mình càng thấy cuộc sống thật nhiều bất ngờ và lắm chuyện khó giải quyết. Nhưng phải công nhận mình là người đơn giản, chuyện gì cũng cảm thấy có thể làm cho nhẹ nhàng được, mình có thể chịu thiệt đi một chút cũng không sao…

Trung tâm Văn hóa Nghệ thuật Vân Hồ. Dàn nhạc giao hưởng chơi dưới nắng sớm. Không gian rộng quá nên âm thanh bị pha tạp và tan loãng. Mình cảm thấy những nhạc công hơi phí tâm sức vì rất ít người chăm chú nghe. Mọi người cho rằng nếu là một vài bài hát tươi vui thì sẽ làm đám đông kia bớt nhộn nhạo???

Bố dặn cả nhà không tặng hoa. Dặn cả nhà cứ mặc kệ bố, đừng ầm ĩ gì. Bố ngại. Lên nhận giải mà mặt chẳng thấy nở nụ cười nào. Tính bố thế. Cứ thích cười vào những lúc rất “không đâu”.

Lâu lắm mới đi xem một cuộc triển lãm. Ngày xưa rất say mê đi xem và ghi cảm nhận. Còn nhớ mỗi lần ghi xong thì người cứ thấy lâng lâng, cười một mình như hâm. Bước ra khỏi không gian những bức ảnh, suốt đường về mình cứ bị ánh sáng, góc độ, đường nét, màu sắc của bừng sáng những nụ cười, day dứt những số phận in sâu vào tâm trí. Giờ, thêm nhiều lo toan, có những lúc thờ ơ quá, chẳng giống là mình nữa. Thèm những ngày khua guốc trên vỉa hè Hàng Bài, Ngô Quyền, Hàng Buồm, Nguyễn Thái Học. Nhất định đó là lúc vừa bước ra từ cuộc sống của những khoảnh khắc đẹp hiện lên sau ống kính. Rồi về, thắp thêm cho mình những ước mơ.

Published in: on 01/09/2007 at 2:33 Sáng  Comments (6)