Đọng lại

Tối, lang thang dưới hàng cây hoa sữa, nghe mùi hương nồng đậm vây quấn lấy. Mùa thu sắp tàn, với mình vừa là sự tiếc nuối cũng vừa là nỗi mừng vui. Chợ tan từ lâu, nhưng những vương vãi của một ngày nhộn nhịp thì vẫn còn, âm thanh của một ngày ồn ã vẫn đọng đâu đó trên những con gió ngấp nghé nơi mái nhà của dãy ki – ốt nhỏ. Ăn xôi quán ven đường, nhìn thấy mèo con gặm xương nơi góc chợ bỗng thấy cuộc sống thật đơn giản. Một cảm giác nhẹ như mây lan qua tim mình. Có lẽ vì mèo con hồn nhiên đó đã nhắc nhở mình cũng hãy hồn nhiên, hãy biết quên và hãy biết cấy lên những mầm xanh của bình yên, tươi mới. Dù cho cả một ngày đã có những bực dọc, một chút nghẹn thở và một mớ lo âu…

Trước khi ra khỏi nhà bỗng nghe bố hát “Rừng cây xanh lá muôn đoá hoa mai mừng đón xuân về…”, giọng cất cao và sảng khoái. Lạ lắm, vì tưởng bố đang có nhiều lo toan thì không còn tâm trí hát ca. Nên chân vừa bước tay vừa bấm phím nhắn cho bố: “Hai chị em con thống nhất với nhau là tối nay bố rất dễ thương và đáng yêu. Ước gì nhà mình hết khó khăn để ngày nào bố cũng vui như thế!”. Bố reply lại sau 3 phút: “Bố yêu gia đình mình, yêu Win, yêu cậu Bi lúc cậu ngoan ngoãn, yêu khí tiết ga-lăng của Trang và yêu sự nhân hậu đến thuần khiết của con. Còn bố yêu mẹ chính vì khi tắm mẹ quá chậm chạp và sự gầm gừ của mẹ mỗi khi nổi cáu!”.

Published in: on 29/10/2007 at 8:55 Sáng  Comments (4)  

Chuyện cuối ngày

Định đi ngủ rồi nhưng lại muốn lưu giữ suy nghĩ này vào đây nên nấn ná thêm vài phút. Là vì vừa trò chuyện qua tin nhắn với một em là bạn của một anh học cùng Ốc. May quá, có em cứu vãn cho sự hẫng hụt của buổi tối hôm nay. Cũng chẳng có gì to tát. Có lẽ vì mình quá cầu toàn về sự cư xử nhiệt thành của mọi người đối với nhau nên hay buồn vẩn vơ, suy nghĩ nặng nề…

Mình dường như hay thái quá về mọi thứ. Cảm xúc, sự chia sẻ, sự quan tâm, câu chữ… cứ đầu cuối quá, tận tuỵ quá cũng dễ làm người khác nghi ngờ… Nhưng mình vẫn không bỏ được những cái đó. Cứ nhiệt thành quá thì dễ nhận lại sự thất vọng. Cứ trao gửi rồi lại mong được đáp lại thì sẽ buồn nhiều hơn vui…

Ôi, gặp được một người giống giống mình hân hoan biết bao. Ừ, vì lý do gì mà không thể yêu thương, thân thiện, mở rộng lòng ra với nhau nhỉ! Con người cần lắm những chia sẻ và nâng đỡ tâm hồn. Bạn bè ơi, đừng ai lạnh lùng nhé!

Published in: on 26/10/2007 at 8:31 Sáng  Gửi bình luận  

Để tôi lắng nghe

Để có thể lắng nghe một cách thiện chí không dễ. Rất thường xuyên cái tôi cứ muốn cựa quậy đòi thanh minh, cãi lý, tranh luận. Mình cũng bị mắc bệnh này rất nặng. Mới hôm vừa rồi nằm nghe đài đêm, giọng cô phát thanh viên nhẹ nhàng, êm êm đã khiến mình phải nhớ: “Càng lắng nghe nhiều thì tâm trí bạn lại càng tĩnh lặng, và sự tĩnh lặng này sẽ không bao giờ bị phá vỡ bởi tiếng ồn“…

Lắng nghe bao điều từ xung quanh, sẽ thấy được động, và từ đó được lặng, được lớn lên, được đi trong những hiền hoà của cuộc sống!

__________

Để Tôi Lắng Nghe
(Dương Thụ)

Võng đong đưa trưa mùa hè, bài hát tôi nghe giữa trưa mùa hè .
Đám mây xa, trời bão giông xa mùa lũ đang về.
Gió theo mây, đông lại kìa.
Để nắng đi đâu cho mây tràn về, để trời đất âm u,

rì rầm tiếng mưa rơi để tôi nằm lắng nghe.
Trong bài hát trưa mùa đông có tre rụng lá rơi đầy bến sông .

Có con đò vắng nơi bờ xa ,có câu mẹ hát những ngày rất xa,

bao nhiêu là nhớ thương thật thiết tha.

Bao nhiêu đằm thắm theo nhịp võng đưa, đòng đưa.
Võng đong đưa, xuân lại về.
Bài hát tôi nghe nắng xuân tràn trề .
Nắng thơm non, xòe lá thơm non, bụi chuối đầu hè.
Có con chim trong vườn nhà ,đập cánh bay lên trên cành đào.

Để nắng như mơ, để giọng hát như mơ, để tôi nằm lắng nghe.
Trong bài hát trưa mùa đông có tre rụng lá rơi đầy bến sông.

Có con đò vắng nơi bờ xa, có câu mẹ hát những ngày rất xa,

bao nhiêu là nhớ thương thật thiết tha.

Bao nhiêu đằm thắm theo nhịp võng đưa, đòng đưa.

Ô kìa nắng sao lại xanh, ô kìa lá nõn nà biếc xanh.
Ô kìa gió đưa về đâu, con cò trắng nghiêng mình bãi dâu .
Con cò trắng trên đồng lúa xa, theo giọng hát bay về mãi nơi… mờ xa!

 

 

 

Published in: on 25/10/2007 at 8:59 Sáng  Gửi bình luận  

!!!

Cụ già trong phim “Chị gái tôi” luôn cười nói, yêu đời, thích ngắm lá vàng mùa thu và thường mơ màng nhớ về những tháng ngày có “bà lão” bên cạnh,hay nhìn gương để nói chuyện với chính mình. Mấy hôm trước nhân vật này có nói 1 câu mình rất nhớ: “Nếu con người cứ nói hết những gì muốn nói, làm hết những gì muốn làm, tham lam hết những gì người khác có thì thế giới này sẽ ra sao?“…
Published in: on 25/10/2007 at 7:35 Sáng  Gửi bình luận  

Nghĩ thế thôi…

Tối qua là một tối thật buồn. Toàn những chuyện không đâu vào đâu. Nhưng từ đó mới nhận ra thật rõ ràng những gánh nặng mà bố mẹ phải gánh vác, cũng như mình đang dấn bước vào đời sống riêng tư với những mối lo toan ngày một đầy đủ hình hài.

Con người cứ cho là mình khôn ngoan nhưng hình như lại không thể chế ngự được những đe doạ của cuộc sống. Mà nhìn cho thẳng cho thật thì những đe doạ đó không ai khác lại chính mình là người mang lại. Thế thì sao, sao không giải quyết được? Vì lòng ham muốn đi quá với năng lực thực tại, vì những mâu thuẫn trong ta, vì cái đầu con người lắm lý do, lắm nguỵ biện. Vì cái tôi to đùng, ích kỷ hay vì cuộc sống là phải thế, phải chằng chịt, rối tung thì mới ra cuộc sống?

Thì lại đi và tự tìm câu trả lời, hoặc có thể cho đến lúc nằm ở đâu đó và nhìn vào cuộc sống với sự khát khao được quẫy mình trong lòng nó thì mới thực sự biết mình phải làm gì…

 

Published in: on 24/10/2007 at 11:12 Chiều  Comments (2)  

22/10 – Ngày đặc biệt!

Ngày 22/10 đương nhiên là ngày đặc biệt với mình. Ngày con gái chào đời, ngày mình được biết đến hạnh phúc làm mẹ, được tự hào và cảm nhận thế nào là đau đớn (nỗi đau đớn ngọt ngào). Còn 22/10 hôm qua thì lại thêm cả hai chi tiết ảnh hưởng lớn đến cuộc sống của mình. Một chi tiết đầu tư cho tương lai xa và một chi tiết dành cho sở thích cũng như mong muốn đã lâu của mình. Mặc dù bị lõm nặng, nhưng niềm vui ào ạt hơn, vì cảm thấy mình đã lớn, đã quyết định được những chuyện của “người lớn” và đang thực sự được sống với những dự định, kế hoạch cụ thể.

Ngày đã qua, nhưng đó là ngày của những khởi đầu cho cuộc sống với những hương vị mới!

Published in: on 23/10/2007 at 9:11 Sáng  Comments (4)  

Bạn tôi

Ngày 19/10 hôm nay bỗng dưng muốn nói về hai người bạn. Hai người bạn đã có nhiều gắn bó cũng như có nhiều đồng điệu ở mỗi khía cạnh trong con người mình. Mặc dù sẽ chẳng có ai đọc entry này cả, nhưng là cho mình thôi. Bắt đầu bằng…

Thành

Một người bạn không biết gọi là gì. Quá thấu hiểu nhưng có khi lại quá xa vời. Gần đến nỗi dường như không nói gì cũng cảm thấy yên lòng về suy nghĩ trong nhau. Xa đến nỗi mỗi lần nói chuyện qua điện thoại lại phải hỏi nhau “dạo này có gì mới không?” (mặc định là hỏi về cái mới của những diễn biến trong tâm hồn).

Nói với T mình luôn là người huyên thuyên nhiều hơn. Nói tất tần tật mọi chuyện, từ chuyện con chuột đến cây xoan ào lá trong đêm, từ chuyện mèo con đến chó cún, từ chuyện nấu cơm đến quét nhà, chuyện gia đình rồi chuyện cơ quan. T luôn ngồi nghe mình nói và cười rất hiền.

Nhưng T biết không, có lúc mình đã rất “ghét” T. Đó là một ngày mưa, T ngồi trên gác hai nhà mình, sao lại để sự nặng nề choán hết cả không gian, đến nỗi mình đã nói một câu thật tệ “Mình muốn T về”… Và mình đã để T về trong mưa.

T làm mình nhớ lại cái lần mới gặp lại T sau mười mấy năm không gặp. Cậu bạn lớp hai học giỏi. Hồ Đắc Di hôm đó lạnh quá, bỗng thấy T đi ngược lại. T có biết lòng mình nhiều hân hoan thế nào không?

Tối qua nghe đt của T nóng cả máy. Chỉ để nghe T kể về “bọn chim linh tinh” bay lượn từ biển vào thành phố, loạng choạng ở khu đèn đỏ… Chỉ để T nghe mình nói về blog với người bạn cũ cả hai đứa đều biết, về những vụn vặn trong suy nghĩ, về chuyện T vẫn đàn và hát như xưa, về chuyện T đã già đến nỗi toàn bị gọi bằng anh và chú… Rồi những khoảng im lặng mà mình bảo là im lặng một cách vội vã vì đang nói chuyện qua ống nghe. Rồi T hỏi bao giờ mới gặp D nhỉ? Mình bảo “không biết’. Ừ, trong một thành phố nhỏ bé mà chuyện gặp nhau nghe quá xa vời là sao?…
T bảo vừa thích lại vừa ghét mùa thu. Mình hiểu lý do đó và nhắc đến từ “làm mình làm mẩy” mà T rất hay dùng để nói về mùa thu và những suy tư trong T…
Chúng mình vẫn nghĩ đến nhau là cô cậu học trò lớp 2 ngày lũn cũn.

Cường
C đẹp trai, cao to, đậm chất tài tử điện ảnh, mang dáng vẻ dân chơi sành điệu, cậu ấm con nhà giàu, găng-tơ thứ thiệt… nhưng rút cục thì chẳng có chút gì “đáng ghét” kiểu cậu ấm, dân chơi. Chỉ có đẹp trai là sự thật.
Nghĩ đến C, sẽ nhớ nhất là dáng ngồi yên lặng khi nghe nhạc và miệng lẩm nhẩm hát những bài tình ca thời thượng. Nghĩ đến C là nhớ dài dài những lần cùng C loanh quanh trong phố, chụp ảnh, ăn quà, ngồi cà phê, hít hà hương hoa sữa trong những ngày trời hơi se lạnh. Nghĩ đến C, quá nhớ những lần sang Hà Tây, Đông Anh viết bài, vào khắp các xó xỉnh, ngõ ngách chụp ảnh… Lúc nào cũng hứa có nhuận bút sẽ khao C, nhưng lúc mình lấy nhuận bút thì thường C lặn mất tăm do chưa kịp cập nhật thông tin nóng hổi về cô bạn thân. Những lúc đó mình chắc rằng C đang mải nghĩ đến một bóng hồng hoặc theo mấy thằng bạn trai lười học đi đêm về hôm.
C biết nhiều chỗ có đồ ăn ngon và rẻ. C cũng biết Đặng Dung chuyên bán mua điện thoại và đã dẫn mình ra xử lý mấy vụ điện thoại ở đó. C cũng đã từng phải “khẩn thiết” nhờ vả mình đi cùng vào bệnh viện để khám về vấn đề dạ dầy hay thận mà lúc siêu âm đến khổ vì chuyện không có nước trong bụng phải mua nước uống gấp rồi lúc nước đầy trong bụng thì đến giờ bác sĩ hết ca… C suốt ngày hỏi “D trông đầu C có ít tóc quá không” rồi lại lấy lược chải chải cái đầu 3 tháng không cần ra hiệu cắt tóc. Có lần C rủ mình vào phố cổ tìm mua dứa dại về chữa mọc tóc.
C không phải là người hay thở than và nói nhiều nên khi C đã nói được những câu có vẻ “lãng mạn” một chút có nghĩa là trong lòng C mọi thứ đã đầy ắp rồi. Giờ C ở Hạ Long.
Mấy hôm trước C nhắn tin:
– “Hi hi, còn thức không vậy Dung kia?”
– “Hôm nay, khi lang thang trên phố, những cơn gió se se lạnh cùng hương hoa sữa làm C nhớ Hà Nội quá! Nhớ những lúc lang thang, uống cà phê, nghe nhạc, tâm sự những điều lãng mạn nhất với Dung”
– “Vừa rồi nói chuyện với D là C đang đứng trên biển gió lộng, một khoảng không gian bao la trong lành và thoáng mát, chỉ có hai người rất tuyệt! Trong những lúc lãng mạn nhất C hay nhớ và nhắc đến D với những câu chuyện đầy lãng mạn của hai đứa bạn thân”.
“Ngày đấy hai đứa đôi khi im lặng ngồi nghe nhạc, cà phê cả tiếng đồng hồ ấy nhỉ! Trong những lúc lặng lẽ đó C hay mơ mộng với một người con gái mà mình thật sự yêu cùng lang thang trên phố thưởng thức sự nồng nàn của hoa sữa hay cùng nhau ngắm biển hoặc lang thang trên những cánh đồng ngào ngạt hương lúa. Giờ thì C đang được sống trong sự mơ mộng đó!”.

… Đúng là có những thứ không gì mua được, không gì có thể khiến mình đánh đổi. Trong vô vàn những điều quý giá đó có Tình bạn!

 

Published in: on 18/10/2007 at 8:35 Chiều  Comments (3)  

Mọc lên mỗi sớm

– Tự dưng dạo này lơ đãng với cả blog. Có những lúc như thế cũng chẳng lý giải được vì sao.

– Nhung viết thư ra cũng chưa viết lại được.
– Bảo đến chỗ chị Ngọc mà lần lữa 1 tháng rồi vẫn chưa đến.
– Chỉ cần vài cuộc điện thoại là có thể hỏi thăm được những người bạn đang cần mình hỏi thăm mà cũng không chịu ấn số.

Thôi, tặng mình một bài thơ để chấm dứt sự lười.

——–

Mọc lên mỗi sớm 
(Lâm Thị Vĩ Dạ)

Trên cỏ mềm thấm đẫm sương đêm
Ai đứng ngóng vầng mặt trời thức dậy
Cái vầng đỏ như một lời nồng cháy
– Anh yêu em
Qua bao đời vẫn đằm thắm
vẹn nguyên
Lời tình yêu có bao giờ cũ được
Thảm cỏ ấy, vầng mặt trời ấy
Tâm hồn ai ở giữa bâng khuâng
Mặt trời
Mặt trời
Như một tiếng ngân
Toả lan mãi giữa không gian
vàng chói
– Anh yêu em
Từ bao đời vầng mặt trời kia
Tươi thắm thế nồng nàn đến thế
Thầm lặng vẹn nguyên mọc lên
mỗi sớm
Ngỡ cũ xưa mà mới mẻ vô chừng
Tuổi dậy thì ai mơ mộng
nhớ nhung
Đứng ngóng đợi vầng mặt trời thức dậy
Để nhận lấy từ chân trời
xa thẳm
Một tiếng yêu lặng lẽ nồng nàn
Mỗi sớm mọc lên rực rỡ
chứa chan.

Published in: on 18/10/2007 at 1:50 Sáng  Gửi bình luận  

Chút Dương Thụ

Bóng tối ly cà phê
Không có ngôi sao nào, trò chuyện cùng em đêm nay
Không có thoảng gió nào, thì thầm cùng em đêm nay
Chỉ có bóng tối thân quen căn phòng em ở
Chỉ có bóng tối thân quen khoảng trống em nhìnBóng tối đen như ly café
Bóng tối đắng như ly café
Em uống, từng ngụm nhỏ bóng tối
Từng ngụm nhỏ bóng tối
Để biết anh không bao giờ trở lại
Để biết anh không bao giờ trở lại

Im lặng

Anh im lặng thế, quanh anh mùa thu
Mùa thu mùa thu rất dịu dàng
Thông reo đồi vắng, mây trôi trời xa
Chiều lên chiều lên vàng hoe tia nắng

Nắng vẫn còn nóng xin anh gần em
Lá vẫn còn thắm xin anh gần em
Ngoài kia dòng sông đã tràn bờ

Sao anh lặng lẽ, quanh anh mùa thu
Mùa thu mùa thu đã lụi tàn
Qua đi ngày nắng, giăng giăng ngày mưa
Trời xanh trời xanh lại mây u ám
Đã biết rồi nắng, đã biêt rồi mưa
Đã biết là thế ! Sao em ngẩn ngơ
Ngoài kia mùa đông đã tràn về.

Cửa sổ mùa đông

Mùa đông này gió bấc, mùa đông này khói thuốc
Trong ô cửa sổ mùa đông
một thời tôi làm thơ một thời tôi mộng mơ
Ðể rồi đến bây giờ bây giờ

Tìm em làn gió bấc, tìm em làn khói thuốc
những ô cửa sổ mùa đông
Làm sao không là thơ, làm sao không là mơ
để rồi mãi xa vời mà thôi

Nghe bâng khuâng mùa đông mùa đông ô cửa xa vắng
Trong cơn mưa mùa đông mùa đông em là câu hát buồn
Mưa bay đi và câu tình ca mãi chỉ buồn như thế
Tan cơn mơ và em thật xa không làm sao giữ lại
Ngày thêm dài mãi, tuổi thêm nhiều mãi
Thấy đêm càng lạnh lạnh hơn xưa
Và em xa càng xa chỉ còn trong bài ca thuở nào
vẫn mong đợi ngóng chờ

Giờ em là gió bấc và em là khói thuốc
Những ô cửa sổ mùa đông
Làm sao không là thơ, làm sao không là mơ
Ðể rồi mãi nỗi buồn ngày mưa

Nghe bâng khuâng mùa đông mùa đông ô cửa xa vắng
Nao nao trong mùa đông mùa đông những kỷ niệm thoáng buồn
Bay đi những hạt mưa mùa đông ô cửa sổ trong sáng
Em nghe chăng tình yêu của tôi vẫn ở lại suốt đời.

Gọi Anh

Sao chẳng đến cùng em
Con sông khuya buồn lắm
Không thể hát trong đêm vắng lặng
Em chỉ biết thương anh vô cùng

Anh hãy đến cùng em
Cơn mưa đêm lạnh lắm
Không thể nói khi anh im lặng
Em thầm nhắc tên anh trong lòng

Gọi anh
Gọi anh

Gọi anh giữa mùa đông giá lạnh
Để nghe sớm mùa xuân bừng sáng
Gọi anh lúc hè sang nắng đổ
Để nghe sớm mùa thu đầy gió
Thương anh, thương anh
Thương anh, thương anh vô cùng
Thương anh, thương anh
Thương anh vô cùng.

Published in: on 07/10/2007 at 11:34 Chiều  Gửi bình luận  

Thu ảm đạm

Có một bài hát tên như thế trong chương trình Bài hát Việt. Mượn tựa đề đó để nói cho ngày mưa hôm nay và nỗi buồn cho 53 người đã vắng bóng khi mùa thu còn đang đậm đà. Cần Thơ những buổi mai hay những chiều buông sẽ lặng lẽ hơn mỗi khi có ánh mắt thảng thốt hướng về 6 nghìn tấn sắt đổ nát im lìm tàn nhẫn với lời nguyện cầu xót xa.
Kiếp người thật mong manh. Lấy gì đảm bảo cho cuộc sống? Chẳng biết bao giờ mình đi, còn bao nhiêu phút giây mình được ở lại với cỏ cây, sương mai, bóng tối và những giai điệu cuộc đời nhiều âm sắc… Thì thôi hãy cứ hết lòng, cứ trong veo, cứ cười khóc như mình đang muốn… Rồi đừng đeo cái mặt nạ phẳng lì với nước sơn bóng lộn nữa đi, chán lắm rồi!
Published in: on 01/10/2007 at 8:25 Chiều  Gửi bình luận