Em đi trên cỏ non

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Em-Di-Tren-Co-Non-Pham-Thuy-Dung/IWB6UD6B.html

Nhờ cậu mà tớ đã có hứng thu bài này và thu cách đây chừng hai tháng. Còn nhiều thiếu sót trong lúc hát, nhưng dù sao đã dám hát, cũng như những gì làm với cậu thì đã dám làm. 

Published in: on 31/07/2016 at 10:22 Sáng  Gửi bình luận  

Mùa lá rụng

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Ha-Noi-Mua-La-Rung-Hoang-Nhat-Minh/ZW6D0997.html


Mỗi lần muốn được êm ái dịu dàng thì lại nghe bài này. Sắp thu rồi, thu đến đi để mọi thứ dễ chịu thanh mát hơn. 

Published in: on 31/07/2016 at 10:18 Sáng  Gửi bình luận  

Sau cơn mưa

Sau cơn mưa tất cả lại sạch tinh

Lòng thanh thản như phố trong sáng sớm

Published in: on 29/07/2016 at 9:26 Chiều  Gửi bình luận  

Ngày dài

9h sáng, tôi gặp Ngọc Anh tại Firefly ngay đầu Thượng Đình. Ngọc Anh đợi tôi trên tận tầng 4. Lúc bước vào, nhìn sau lưng tôi còn suýt không nhận ra, vì Ngọc Anh gầy hơn bình thường. Chúng tôi ngồi trò chuyện xen giữa những cuộc điện thoại bận rộn của cả hai (Ngọc Anh nhiều điện thoại hơn vì bận điều hành công việc). Giữa cuộc nói chuyện Ngọc Anh mới kể mình bị tiểu đường nên sút mất 10kg. Mà bác sĩ chẩn đoán là bệnh đã có từ 10 năm trước, cũng là do gen di truyền vì trong nhà có bà ngoại, mẹ và cậu đều bị. Thêm vào đó còn bị vôi hóa cột sống nữa do trước bê hòn đá nặng bị đau một tuần mà chủ quan không khám xét. Nói chung giờ thì uống thuốc tiểu đường cả đời. Ngọc Anh vẫn rất lạc quan, ham kiếm tiền và tính đẻ tiếp đứa thứ 4.Chúng tôi ôn một ít chuyện ngày xưa, hỏi han nhau chuyện bạn bè rồi nói sơ qua những dự định. Tầm 10h30 thì chia tay. Lúc tôi về nhà rồi, Ngọc Anh gọi lại bảo “này hôm nào đi ăn gà Phủ Lý nhé! Hay dê Ninh Bình cũng được, rỗi bảo Ngọc Anh để Ngọc Anh qua đón”. Tôi cười cười vậy  không vội từ chối để Ngọc Anh vui, nhưng biết việc đó sẽ không bao giờ xảy ra. Vì cơ bản tôi nghĩ chúng tôi thi thoảng gặp nhau cà phê là đủ. Còn ăn với uống thì phải có thêm bạn bè, chứ hai đứa ngồi lâu quá không có gì để nói cả.

12h trưa, tôi qua 46 Trần Hưng Đạo đón Ngọc. Ô tô đỗ hàng dài dưới đường chắn gần hết lối vào Nhà xuất bản Thế giới. Sáng em bảo chị ngồi đâu em qua, nhưng tôi chả biết ngồi đâu nên qua thẳng chỗ em luôn. Em chở tôi đi trên dãy phố Trần Hưng Đạo tìm Phủi quán nhưng quán lại chỉ mở tối. Vào bia hơi Hà Nội gần đó thì nóng. Thế là em rủ ra Hai Bà Trưng uống bia tươi. Tôi chỉ uống được hơn hai cốc, cốc thứ ba còn phần nhiều em uống đỡ cho. Chúng tôi ăn vịt om sấu, mướp đắng ướp đá và lạc rang muối. Vừa ăn vừa nói đủ thứ chuyện. Em còn tả lại cái cách tôi uống bia nhắm mắt mà nhìn hài quá!  Theo định kỳ, khoảng vài tuần chúng tôi lại gặp nhau một lần. Hai chị em sẽ ăn thứ gì đó nhẹ nhàng như phở, bún chả, mì xào… hoặc ngồi quán bia uống mấy cốc và nói những chuyện không định trước. Gặp em thì muôn đời là bình yên.

Lúc đang ngồi với Ngọc thì Giang điện (Giang đã hẹn từ hôm qua là sẽ lên Hà Nội). Giang từ Hải Phòng lên công việc và đưa chồng đi khám. Tôi ra gặp Giang ngay khu hồ Hoàn Kiếm. Nhìn bà váy xanh lấp ló ở khu gửi ô tô Lý Thái Tổ thật vui. Tôi đưa Giang ra “Smoothies and Juices” ở 2B Bà Triệu để ăn uống hoa quả cho mát mẻ. Chúng tôi lại nói với nhau những điều sâu kín thật lòng (hai đứa đều có những chuyện khó nói với xung quanh, chỉ có thể chia sẻ với nhau được). Giang không phải người mơ mộng dở dở ương ương như tôi, nên những câu chuyện của hai đứa sẽ là thực tế, đời thường, đi thẳng vào vấn đề. Có một đứa bạn để nói những chuyện vướng mắc hoặc nhờ nhau giúp đỡ những chuyện khó ai giúp được, thật thích. Cô bạn thân Đại học, nay đã lên sếp to có cả ô tô đưa đón. Nhưng là bạn, thì mãi là bạn thôi, sếp hay không thì việc đó cũng chả liên quan. Mừng cho bà thành công sự nghiệp nhưng mong hơn nữa là bà được vui (chưa dám nói là hạnh phúc) chứ không phải nhiều bức xúc buồn chán như hiện tại.

—–

Sau về nhà Trang đón Win. Nằm vật ra giường vì buồn ngủ. Mẹ rán bánh gạo, hai đứa con và một đứa cháu ăn nhem nhẻm. Trang và mẹ bảo mình sang đây mà học thêm may đi kiếm tiền. Nhưng mình chưa nghĩ thông được việc đó. Cảm thấy không đơn giản để theo đuổi. Còn công việc và nhiều thứ khác nữa.

Một ngày trôi qua với những cuộc gặp gỡ. Còn vài ngày nữa thôi là chấm dứt hè, hết rong chơi. Cũng sẽ chẳng bao giờ có quãng thời gian nghỉ ngơi đặc biệt như vậy nữa trong đời.

Published in: on 28/07/2016 at 11:57 Sáng  Gửi bình luận  

Tụ tập

Sang nhà Thu ở ngõ 102 Trường Chinh tụ tập cùng Yến và Ngân nữa. Hải sản Sầm Sơn tươi ngon quá!

Published in: on 26/07/2016 at 4:23 Chiều  Gửi bình luận  

Ổn

Tôi vẫn tồn tại, bằng cách nào đó, thật kỳ diệu. Vì còn nhiều điều ý nghĩa lắm, đáng hơn rất nhiều thứ phù du đã mất kia. Nên tôi phải cười vui và sống thật ổn.

Published in: on 25/07/2016 at 1:50 Chiều  Gửi bình luận  

Trong

img_20160724_9.pngimg_20160724_10.pngimg_20160724_11.pngimg_20160724_12.png

Không gian trong “Mùi đu đủ xanh” của đạo diễn Trần Anh Hùng tuyệt quá!

Thời gian tôi quay trở lại với quá khứ, thời gian tôi thèm nghe thứ âm nhạc chầm chậm. Thời gian tôi muốn lặng lẽ, mà không thấy cô đơn nữa, vì cô đơn đã thành một thói quen.

Ảnh trên tôi chụp lại từ phim. Rất thích!!!

Published in: on 24/07/2016 at 7:06 Chiều  Gửi bình luận  

Lòng thật bình yên mà sao buồn thế

Nhân mấy hôm nay mê mẩn hát văn “Tống biệt” của nghệ sỹ Thanh Hoài, nên tìm xem luôn “Mê thảo thời vang bóng”. Phim buồn quá!

me_thao_thoi_vang_bong_chon_ket_giao_thien_duong_voi_dia_nguc_2

Đoạn cuối phim, nhân vật chính có nói một câu đại ý rằng: Mê muội sẽ phải trả giá. Bóng tối là địa ngục, nhưng ánh sáng chưa chắc đã là thiên đường.

Một buổi chiều thứ bảy trôi đi như vậy, nhạc phim trầm làm lòng mình cũng thấy trầm theo.

Rồi nghĩ, trong cuộc đời mỗi người, luôn có những giai đoạn kiểu này: chững lại, lặng lẽ, tự cảm nhận, tự thương yêu lấy mình… Sau những sôi nổi quá mức vừa qua, nhìn lại thấy  đẹp đẽ mà cũng quá hoang đường. May sao thứ hoang đường đó đã kết thúc. Nhiều cuộc vui đã kết thúc. Nhiều nỗi buồn và sự chờ đợi đã lùi dần.

Hiểu rồi thì sẽ bình thản, mọi thứ sẽ lại trở về bình thường thôi, cho đến khi nào lại là biến động mới.

Vốn dĩ sống là như vậy!

Published in: on 23/07/2016 at 4:32 Chiều  Gửi bình luận  

thật

Ai yêu mình sẽ yêu những gì thật sự của mình, không chỉ yêu bởi áo quần điểm trang hào nhoáng.

Published in: on 23/07/2016 at 12:26 Sáng  Gửi bình luận  

Nhé!

Tôi cũng hiểu nỗi buồn vì chuyện không – hề – nhỏ như vậy chẳng thể tan nhanh trong một sớm một chiều. Nuốt thật sâu nỗi ngậm ngùi vào lòng, tôi mở to mắt nhận ra mình thực sự đã sai. Nhưng không sao. Chỉ  cần nhận ra và hiểu rằng chuyện gì cũng sẽ được thời gian giúp đỡ để xóa mờ, là ổn.

Hít thở thật sâu. Làm nhiều việc tốt nhé! Giờ đứng dậy đi bộ quanh con đường có gió và trăng thôi!!!

Published in: on 21/07/2016 at 9:15 Chiều  Gửi bình luận  

bình thường là đủ

Sáng nay, lúc tôi còn lơ mơ ngủ, anh lại dậy sớm đi làm như mọi ngày. Trước khi vén màn ra, anh đặt lên má tôi một nụ hôn. Lúc sau tôi mở mắt thì thấy anh nhắn về dặn dò ngày Tam nương. Thứ sáu tuần trước anh mang đồng hồ về cho tôi, bù lại cho tôi chiếc đồng hồ anh tặng mà tôi đã bất cẩn làm mất cùng với chiếc xe máy (Thùy sang Nga anh nhờ Thùy đến cửa hàng cũ mua lại giúp).

Tôi muốn lưu lại những kỷ niệm nhẹ nhàng này.

Published in: on 21/07/2016 at 6:16 Chiều  Gửi bình luận  

Trưa nào đó

IMG_20150925_3IMG_20150925_5

Lâu lâu rồi, hôm đó tôi và Hương ngồi ở Triệu Việt Vương. Số 113 thì phải. Tên quán là An Biên.

Published in: on 21/07/2016 at 12:11 Chiều  Gửi bình luận  

Nơi tôi thấy mình được Cần đến

img_20160718_4.png

img_20160717_4.png

Chủ nhật, ngày 17/7/2016.

Published in: on 21/07/2016 at 12:05 Chiều  Gửi bình luận  

Hát văn Tống biệt

“Đàn ai gẩy như mưa tuôn gió cuốn. Nợ nhân tình càng vướng càng đau”…

Rồi một ngày tôi sẽ hát bài hát ấy.

Còn hôm nay, tôi muốn nhắc đến như là một sự đánh dấu: kết thúc và cũng là để bắt đầu cho chặng đường mới.

 

Published in: on 21/07/2016 at 9:52 Sáng  Gửi bình luận  

Lại một lối đi

Chiều nay, vào lúc tắm gội, tôi mở một số bài ca trù trên youtube ra nghe (tôi có thói quen vừa tắm vừa nghe hoặc xem gì đó khi không vội). Bình thường thì vẫn nghe nghệ sĩ Kim Luyến hát “Hồng Hồng Tuyết Tuyết” trên phần nhạc đã download, nhưng hôm nay nghe thêm nhiều người nữa hát và nảy ra một mong muốn mới. Tôi muốn học hát ca trù. Ít nhất là sẽ hát đúng và ra vị ả đào được một bài.

Tôi đã khám phá được vẻ đẹp của chầu văn, và ca trù nữa. Tôi có thể nghe nhiều và cảm thấy nó hay thật sự. Tôi đang ước tôi được ngồi vào vị trí của một ca nương, gõ được đúng nhịp trên bộ phách, anh kép ngồi bên chơi đàn đáy có thể hài lòng với cách nhả chữ ém hơi của tôi. Nhưng cái đổ hột (nảy hạt) hay đổ con kiến thì khó lắm nhé! Tôi còn chưa biết gì về 5 khổ phách cơ bản và đánh lưu không. Ngồi chếch kia sẽ là người cầm chầu, sẽ không phải chê tôi nhiều đến mức tôi không còn dám hát nữa.

Tôi sẽ mặc áo dài nâu, vấn khăn kiểu xưa, ngồi trên chiếu ở giữa, không biết có hợp tí nào không nhỉ?

 

Published in: on 17/07/2016 at 6:49 Chiều  Gửi bình luận  

Ta sống trong vũng lầy

Đó là bài hát tôi hay nghe trong thời gian này. Không hẳn là nội dung của nó giống gì tôi hay tôi dựa vào nó để được an ủi. Chỉ là muốn nghe và nghe vẫn chưa thấy chán. Một bài hát mà người hướng nội sẽ thích hơn người ưa thực tế. Giọng Nhật Hạ thì rất đàn bà. Cái sự đàn bà đầy trải nghiệm mà tôi cũng muốn có dù tôi cũng là đàn bà đã qua nhiều trải nghiệm.

—–

Hà Nội vừa đổ một cơn mưa lớn. Phố đã kịp lấp loáng nước ngập. Dưới những ánh điện nghèo nàn hắt ra từ các cửa khép hờ, mùa hè thật mong manh. Tôi đã có một chiều và một tối của ngày hôm qua sống trong âm thanh bạn bè. Những người mà khi gặp thì tôi không phải cố tỏ ra cái gì, và cũng không có nhiều điều phải băn khoăn. Ngồi thì cứ ngồi, và cứ như thế, hết năm nay qua năm khác, chúng tôi sẽ vẫn gọi cho nhau và ngồi cùng nhau rồi ra về trong nhẹ nhõm. Đêm, lúc chia tay mọi người về Mỹ Đình, trên đường Lê Đức Thọ, trong tôi như là không chứa gì, như là vừa tắm gội cả bên trong mình, cứ như là không biết nghĩ.

—–

À nhân tiện thì nhớ chiều qua lúc ngồi với mọi người tôi đã nhìn thấy Bơ. Bơ ngồi uống ngay bàn cạnh bàn tôi. Sau Bơ cũng sang mời bia bạn bè tôi. Rồi bạn tôi lại sang bàn Bơ mời bia lại. Bơ bảo với tôi đang vướng vụ ô tô đâm gì đó không bảo hiểm sửa mất 180 triệu. Mong anh giải quyết ổn thỏa. Lúc lâu sau, khi Bơ về trước bọn tôi, Bơ có nhắn tin mà mãi sau tôi mới mở ra đọc. Dường như anh lo cho tôi, dặn tôi đừng quanh quẩn gì gì nữa… Tôi cũng chưa kịp hỏi lại để nghe anh nói rõ hơn về nỗi lo của anh. Với anh, lâu lắm rồi tôi chả nghĩ gì nữa. Buồn nhắn anh than thở, khổ réo anh ca cẩm. Vui mà đúng lúc đó anh nhắn thì cũng khoe là em vui em hạnh phúc lắm. Tôi vô tâm với anh cả ngày xưa lẫn bây giờ. Nhưng nơi đó tôi tin cậy, anh tốt với tôi, sống thật với tôi, nên tôi cứ yên tâm như vậy. Dù có thể cả năm chúng tôi chỉ gặp nhau một lần.

—–

Tôi đã đưa được mình vào chốn bình thường, không kỳ vọng nhiều cũng không thất vọng lắm. Chốn ấy thực ra cũng hơi nhờ nhờ, nhạt nhạt. Vui không đủ lớn để cười ngây ngất. Buồn thì sẽ cố gạt đi cho nhanh vì cũng chả để làm gì với thứ buồn bạc nhược ấy. Nhịp đời cứ đi. Đôi khi tôi cũng tiếc nó cứ đi mà ít sự kiện quá. Nhưng đôi khi tôi lại tự thấy hài lòng vì mọi thứ chỉ có như vậy, đơn thuần như vậy.

—–

Có một sự thật không thể phủ nhận, là lúc này tôi thèm được nhắm mắt quá! Có hai việc mà khi tôi làm thì hay nhắm mắt, đó là uống bia và hôn.

Published in: on 16/07/2016 at 9:54 Chiều  Gửi bình luận  

Trong bình thường

Có những quãng như vậy, dễ chịu trong bình thường.

Cà phê Nhân 1946 – 93 Nguyễn Thị Định.

Published in: on 12/07/2016 at 6:54 Chiều  Gửi bình luận  

Không

Không phải cô đơn, phải gọi là cô độc mới đúng.

Tôi chả bao giờ cố tình đi tìm sự một mình. Chỉ khi nào không thể khác thì tôi mới chấp nhận như vậy. Tôi cũng chả thích cô đơn, dù cứ hay gọi cô đơn là “cô đơn tuyệt vời”. Biết cuộc sống nó là thế, nhưng vẫn không quen được với những thất vọng hay buồn chán bỗng dưng tìm đến. Biết là phải lạc quan mạnh mẽ, biết còn đầy việc phải làm phải quan tâm thay vì bị buồn phiền chi phối, nhưng tôi vẫn chỉ là tôi bé nhỏ, không điều khiển được toàn bộ cảm xúc cảm giác tâm trạng trong lòng mình.

Nhiều lắm những “cho đi” để rồi đôi khi thứ “nhận lại” thật phũ phàng. Nhưng tôi vẫn hay đặt tôi vào vị trí người khác nên bằng lòng là không mong đợi gì từ ai, vì bản thân tôi cũng làm nhiều người buồn và chán nản. Tôi giờ không còn hiền được như ngày xưa vì cuộc đời đã nhào nặn thêm rồi. Không hiền so với chính tôi thôi chứ so với cuộc đời thì còn ngây ngô lắm!

Những lúc như thế này cần ai đó thật điềm đạm cho tôi tựa vào, để những u ám trong mình được trôi đi. Nhưng trớ trêu thay, đến cả một người khiến tôi thực sự mong cần cũng không có thật. Không có ai ngoài đời thực cho tôi cảm giác muốn được tựa vào. Bi kịch khi muốn tựa vào ai đó mà không thể. Nhưng hài hước hơn là đến người mình muốn tựa vào là ai cũng không biết.

Published in: on 10/07/2016 at 9:55 Chiều  Gửi bình luận  

Đêm

IMG_20160709_7IMG_20160709_8

Đêm đã sâu sao em chưa ngủ?

Hay cô đơn lại tới đây tìm?

Chen vào những “ra vẻ bình yên”

Không ai biết chỉ riêng mình em thức.

 (Tre coffee số 1 ngõ 337 Cầu Giấy) 

Published in: on 10/07/2016 at 1:07 Chiều  Gửi bình luận  

70S

Quán cafe 70S nằm ở 69 Trần Đại Nghĩa. Anh Tùng đến vội vã sau những bận rộn công việc. Chúng tôi ngồi nhẩn nha nói chuyện trong một buổi sáng trong lành. Người tôi gặp lần đầu cách đây 12 năm đã đưa cho tôi nhiều lời khuyên chân thành, thẳng thắn trong hoàn cảnh tôi rất cần phải điều chỉnh và thay đổi bản thân. Một mối quan hệ không thể tốt đẹp hơn, thật sự trong sáng, lành mạnh và đáng để gìn giữ.

P/S. Áy náy nhất là anh ý vội đến quán mà đụng vào một người chở bia và bị móp đầu ô tô 😦

IMG_20160710_111303

img_20160709_5.png

img_20160709_6.png

Published in: on 10/07/2016 at 11:27 Sáng  Gửi bình luận  

Win hè này

Published in: on 09/07/2016 at 3:25 Chiều  Gửi bình luận  

Mới chỉ bắt đầu

Minh xoay xoay con xúc xắc. Từng sắc màu chen nhau cười nói trong tay cô. Xoay mãi xoay mãi, những mảng màu cũng không thể tìm lại bên nhau để thành một tổng thể hòa quyện. Trong buổi chiều vắng lặng, viên xúc xắc nằm đó cùng các ngón tay bất lực.

Ngoài hiên, nắng đã đổ xiên một quãng xuống thềm. Nắng mùa xuân êm dịu chiếu những đóa cẩm chướng sáng rỡ lên. Minh bỏ viên xúc xắc xuống, xoa đôi bàn tay vào nhau xua đi những ram ráp bụi còn dấp dính. Đôi tay hồng nay đã có chút xanh xao bởi những lối đi của đường gân nổi dưới làn da trong vắt. Những con đường xanh lặng lẽ ấy âm thầm gợi lên trong Minh bao mơ mộng xa vời. Minh vơ một cuốn sách để đọc, “Đừng bao giờ đi ăn một mình”. Có vẻ trong thời khắc này, cuốn sách không làm Minh thấy thảnh thơi hơn. Thanh Tâm Tuyền bỗng vang lên trong đầu rõ rệt: “Cuộc sống phải thừa như không khí. Cuộc sống phải thừa như sớm mai”.

Minh đã có tất cả những ấm êm đủ đầy rồi đã trở nên mong manh quá bởi những bao bọc hào phóng của anh và gia đình. Đến nỗi, tim Minh sẽ đập thình thịch và thấy khó thở nếuở một mình với tiếng sấm đổ dài chém chớp vào trời đêm. Sau lần tai nạn bất ngờ ấy, Minh đã hồi phục, nhưng vẫn chưa hề có ý định bước ra đời sống chộn rộn ngoài kia. Và cứ thế, ngày qua ngày, trói mình trong không gian tĩnh lặng, an toàn đến tẻ nhạt. Âm nhạc cùng những cuốn sách không thể đủ làm nên một đời sống đích thực. Sách được đọc không chỉ để trong đầu, mà sẽ giúp người tiếp nhận thông tin biến những gì đã đọc thành suy nghĩ và hành động. Vì thế, Minh phải khác.

Ve đã đổ những tiếng râm ram trên hàng phượng vĩ. Bằng lăng tím ngắt rụng đầy lối đi. Minh đang ra phố mua một số đồ cần thiết chuẩn bị cho một hành trình mới. Sáng mai Minh sẽ bắt đầu đi làm.

Một sự hồi hộp đến kỳ lạ. Đâu phải lần đầu tiên Minh gặp thử thách. Minh tự nhủ, nếu có thể làm được việc mình yêu thích, thì chẳng có gì đáng lo ngại cả. Những ám ảnh cũ sẽ qua, quá khứ sẽ làm Minh vững vàng hơn chứ không thể giết chết tương lai cô được. Mẹ đã tìm cho Minh một địa chỉ làm việc lý tưởng và sau khi nộp hồ sơ, qua vòng thử thách phỏng vấn, Minh đã được nhận vào làm. Quyết định đi làm của Minh đã khiến anh bất ngờ, nhưng trong đôi mắt anh ánh lên niềm vui thực sự. Từ nay những chuyến đi dài ngày sẽ không làm anh lo lắng nữa khi Minh đã có một công việc tốt để chú tâm.

Sexy No. 2. Loại nước hoa này hơi đậm. Minh thì thích cái gì đó thoang thoảng thôi. Biagioti chẳng hạn. Cô quay người vào giá gỗ, với tay lấy thứ nước hoa thơm như một lời thì thầm. Hương thơm của nó nhẹ bỗng, lan dài, rồi bay lượn vô hình quanh thân thể cô.

Căn phòng Minh được làm việc thật dễ chịu. Màu kem sáng dịu. Phía trước là khung cửa sổ rộng mở soi ra hàng sấu già xanh mát. Một tiếng chim chiu chít trong trí nhớ hay ở thực tại. Làm gì có tiếng chim trong phố phường nhộn nhịp này. Vậy mà hay chưa, một chú chào mào đang ngậm quả trứng cá đỏ chót đậu trước mặt Minh. Cây trứng cá thấp hơn cây sấu một chút. Quả đỏ xôn xao. Lá vàng rơi xao xác. Chiếc mào của con chim rung nhẹ, cánh nó vỗ khẽ, chợt vút bay xa khuất tầm nhìn.

Minh xếp đặt bàn mới. Chỗ này để bút. Chỗ này để lịch. Chỗ này đã là máy tính. Chỗ kia sẽ để một chậu cây nho nhỏ đủ lọt vào đôi mắt Minh cho đỡ nhức mỏi mỗi khi nhìn lâu vào màn hình. Minh mỉm cười khi cô đồng nghiệp phòng Biên Mục đi ngang qua ngó vô. Cô ta cũng cười lại. Nụ cười linh động quá! Còn Minh, bao giờ cũng là nụ cười mỏng mảnh, chất chứa những điều nhỏ bé bên trong. Không thể gợi cho người ta một sự yên tâm về Minh được. Nhưng cô đã quyết tâm phải khác. Chốn này, Minh có thể làm những điều tâm huyết say mê, một sự say mê mạnh mẽ. Sẽ còn cảm giác tựa vào bờ vai êm đềm, nhưng không thể là sự dựa dẫm lệ thuộc. Thứ đó, nếu thừa quá cũng sẽ khiến thế giới của Minh trở nên ốm yếu đìu hiu.

Thư viện của Minh quay lưng ra một cái hồ rộng đầy bóng cây xanh. Bắt đầu vào mùa thi, bãi xe đông lên trông thấy. Trước đây, cô vẫn vào thư viện đọc sách và đi dạo trong khuôn viên. Lúc buồn, nơi này luôn làm cô cảm thấy thảnh thơi hơn. Có ngờ đâu, một ngày cô lại trở thành cán bộ thư viện, một công việc trái với ngành nghề cô học. Nhưng có hề gì, cô sẽ sớm thích nghi nếu thực sự muốn tiến bộ.

Phòng Bảo Quản của cô có tất cả 11 người. Hầu hết là cán bộ trẻ, chỉ có chú Trường, trưởng phòng và cô Giang, là sắp đến tuổi về hưu. Chưa hiểu tính cách mọi người, nhưng nhìn thấy sự cởi mở hiện ra ở nụ cười, ánh mắt họ, cô tin mình sẽ hòa nhập được và sẽ thực sự yêu nơi này. May mắn cho Minh, vừa mới vào thư viện đã được lãnh đạo ưu ái tạo điều kiện cho tham gia khóa học “Nâng cao kỹ năng phục vụ bạn đọc cho cán bộ thư viện” vào tuần tới. Đây sẽ là cơ hội để cô tiếp cận sâu hơn với nghề. Theo sự giới thiệu của chú Trưởng phòng, bảo quản tưởng chừng là việc đơn giản nhưng thực ra giữ vai trò hết sức quan trọng trong công tác thư viện. Nhất là đối với nước ta, một đất nước nằm trong khu vực khí hậu nhiệt đới nóng ẩm. Vì vậy cần nghiên cứu để bảo vệ một cách tốt nhất cho nguồn tài liệu, chống lại những nguyên nhân gây tổn thất cho nguồn tài liệu. Cần phải nắm rõ sách hư hỏng do tác nhân nước, lửa, sinh học, trộm cắp hay phá hoại để có hướng xử lý thích đáng.

Minh còn được cô Giang nhắc nhở: Không nên xếp sách thành chồng trên giá. Các sách bộ chỉ xếp chồng lên nhau khi thực sự cần thiết. Những cuốn sách khổ nhỏ nên xếp đứng. Những cuốn sách khổ to, đang bị hư hỏng thay vì xếp đứng thì nên xếp ngang để tạo điểm tựa an toàn cho sách. Sách bìa giấy và sách bìa vải không nên xếp sát trực tiếp với sách bìa da. Vì axít và dầu trong da có thể ngấm vào giấy và vải khiến cho sách càng hỏng nhanh hơn, bìa da có phủ bột đã xuống cấp cũng sẽ làm hư giấy và vải. Cũng không nên lôi sách ra khỏi giá bằng đầu sách, có thể làm bong đầu sách và làm rách gáy sách. Cần dồn các quyển sách khác ở hai bên rồi nhẹ nhàng dùng ngón tay cái và các ngón khác giữ hai mặt của quyển sách để lấy ra cuốn sách cần lấy. Khi đặt sách trở lại vị trí, cần mở rộng các ke giữ sách, dịch chuyển các quyển sách trên giá để tạo ra khoảng trống trên giá và đặt quyển sách trở lại vào chỗ trống. Khi lấy những cuốn sách quá khổ được đặt nằm, cần di chuyển các bộ sách phía trên sang chỗ trống khác của giá sách hoặc xe để sách. Nên dùng cả hai tay để nhấc ra cuốn sách cần lấy, và sau đó đặt những cuốn sách phía trên được lấy ra trở lại chỗ cũ…

Ngay lúc này, những lời nói của Trưởng phòng và cô Giang chưa thể làm Minh hiểu được nhiều. Nhưng phần nào Minh đã nhận ra công việc mình làm thực sự có ý nghĩa và sẽ cho cô nhiều khám phá thú vị. Cô nhận ra, sách không đơn thuần là sách, mà đã trở thành người bạn lớn cần trân trọng, nâng niu, gìn giữ.

Minh nhìn lại diện mạo của mình. Thay vào những bộ váy lụa mềm trước kia, giờ đây Minh trở nên sống động hơn bởi quần vải và áo sơ mi màu sáng. Mái tóc cuộn nhẹ theo lọn, chải hết ra sau. Gương mặt Minh sáng trắng bởi ánh nắng hè buổi sớm tinh khôi. Và Minh biết, tất cả mới chỉ bắt đầu.

Published in: on 08/07/2016 at 11:17 Chiều  Gửi bình luận  

Cận cảnh

IMG_20160708_2IMG_20160708_25IMG_20160708_26IMG_20160708_28

Published in: on 08/07/2016 at 11:14 Chiều  Gửi bình luận  

Phụ kiện tôi thích nhất

Chính là đồng hồ đeo tay.

Tôi thì không đặt nặng đồng hồ thương hiệu với giá cả các kiểu. Chỉ đơn thuần là đồng hồ mình nhìn ưng mắt thì mua và đeo. Vì nghèo, nên thường mua đồng hồ giá cả rất khiêm nhường. Rồi lại tự hào khoe với bạn bè về giá thật của nó, rẻ không mà đẹp nhờ.

Đi ra ngoài, thiếu bông tai – dây chuyền – nhẫn… thì được, chứ đồng hồ thì nhất định không chịu thiếu. Không có đồng hồ trên tay, cảm giác như không hoàn toàn được trọn vẹn là mình.

Mà đeo đồng hồ lại cứ phải đeo phía trên như đàn ông, không đeo xuống lòng tay như đơn thuần phụ nữ vốn vậy. Dù đồng hồ mảnh mai dịu dàng hay mạnh mẽ cá tính, đều nằm phía trên, rất kiên định.

Tôi thích đồng hồ màu sắc cơ bản (đặc biệt là mầu trầm) và ít họa tiết. Những chiếc đồng hồ tối giản ở bề mặt thường khiến tôi rung động. Giống như một người đàn ông ít chải chuốt màu mè, nhưng lại cho người ta thấy có những phần hấp dẫn lấp lánh bên trong, không cố tình trưng ra cho ai thấy. Dễ chịu lắm!

Mà với tôi, rất kỳ cục. Một người đàn ông cuốn hút tôi từ cái nhìn đầu tiên, nhất định phải là người đeo đồng hồ. Mặc kệ lý do gì, tôi cứ khư khư một ý thích như vậy. Người đàn ông ấy đeo đồng hồ, tay áo xắn lên, làm những việc gì đó của anh ấy không cần quan tâm tôi đang ngắm nhìn (Nhân tiện cũng bày tỏ luôn, tôi thấy đàn ông quyến rũ nhất là lúc đang làm việc chứ không phải lúc trên giường. Lúc say sưa làm việc hoặc lúc lăn ra sửa một thứ gì đó mà mồ hôi ròng ròng, ôi thật sự rất đàn ông. Hic, sai chủ đề…)

Tóm lại tôi yêu đồng hồ kinh khủng. Hôm trước ngồi cà phê với anh Hồng trên phố Triệu Việt Vương lúc đợi em Trang nhỏ thuốc mắt, chúng tôi cũng bàn về chủ đề này. Thế là anh Hồng hẹn sinh nhật tôi thì tặng tôi đồng hồ. Rẻ thôi nhé 🙂

Published in: on 08/07/2016 at 10:41 Chiều  Gửi bình luận  

Rủ nhau xem hội chọi trâu

Con trâu với nhà nông là con trâu “cơ nghiệp”, sớm sớm lùi lũi ra đồng kéo cày với bốn chân lấm lem bùn đất, chiều chiều thủng thẳng ăn cỏ bên tiếng nô đùa của trẻ nhỏ, ung dung đầm mình dưới sông nghe gió hát bình yên. Nhưng còn một loại trâu khác, trâu này da bóng mượt, chân móng lúc nào cũng sạch tinh, ăn ngô, ăn đường, ăn B1 quen hơn ăn cỏ, có khi còn được ngủ trong màn tránh muỗi. Những con trâu đó chỉ biết nhớ tiếng trống chiêng, tiếng reo hò, những sắc màu cờ phướn, những đòn hiểm hóc được huấn luyện hàng ngày. Thậm chí không còn trong ký ức cả những trận quyết tử trên sân, vì ngay sau đó nó đã được hoá sang một kiếp khác rồi. Đó chính là những con trâu “võ sĩ” trong các lễ hội chọi trâu. Bắc Bộ là mảnh đất của những hội chọi trâu nổi tiếng, không chỉ Hải Phòng mà còn có Vĩnh Phúc, không chỉ Tuyên Quang mà còn rộn rã ở đất Hà Giang…

Người đi xem hội chọi trâu có rất nhiều cái thú: được thấy dòng người ào ạt, nô nức đổ vào sân đấu; được ngắm những “ông trâu” to khoẻ so tài; được đặt cược lấy may để rồi được hồi hộp theo từng miếng đấu của các “trâu sĩ”; được thưởng thức miếng thịt trâu thơm ngọt với mong muốn có thêm sức lực dồi dào cho năm mới… Nhưng không mấy ai biết rằng, để có trâu tham gia vào buổi chọi trâu hôm đó, người chủ phải vất vả kỳ công đến mức nào. Từ lúc chọn mua được chú trâu ưng ý cho đến khi có thể mang đi thi đấu là cả mộtquãng thời gian dài với bao nhiêu công phu. Trâu chọi không phải ở đâu cũng có, người mua trâu tìm được con trâu tốt mừng như bắt được vàng. Giá trâu tuy đắt nhưng họ vẫn không nản, sẽ cố mua bằng được con trâu ưng ý dù có thể lên đến 40-50 triệu đồng một con. Người chơi trâu chọi là những người thực sự có lòng say mê, không tính toán thiệt hơn, có sự kiên trì, giàu kinh nghiệm để biết nhìn ra giống trâu có tiềm năng, biết chăm sóc cho trâu thành đấu sĩ đích thực. Trâu chọi phải có mặt gân, sừng khỏe, ngực rộng, móng sò, đuôi trai, mắt đỏ, mi dày, chân thô, cổ cò, đặc biệt phải lỳ, kín hơi và bước sải nhanh… Mỗi ông chủ trâu có một cách chăm trâu khác nhau. Người có biết cho trâu ăn tinh – thô theo thời kỳ, người lại cho trâu ăn mía khi cần thiết, có người còn cho trâu uống rượu theo quan niệm tâm linh…

1. Nhắc đến chọi trâu người ta hay nói đến Đồ Sơn và không ai quên câu ca dao cổ nổi tiếng của đất này: “Dù ai buôn đâu bán đâu/ Mùng chín tháng tám chọi trâu thì về/ Dù ai buôn bán trăm nghề/ Mùng chín tháng tám thì về chọi trâu“. Lễ hội chọi trâu nơi đây cũng như nhiều lễ hội khác có hai phần, phần lễ và phần hội đan xen. Phần lễ vẫn giữ nguyên những nghi thức truyền thống với các nghi lễ trang trọng, diễn ra trước phần hội. Phần hội diễn ra vào chính hội với nhiều hoạt động mang đậm bản sắc dân tộc. Lễ hội chọi trâu Đồ Sơn là ngày hội gắn với tục thờ cúng thuỷ thần và tục hiến sinh, đồng thời thể hiện tinh thần thượng võ của người dân miền biển nơi đây. Lễ hội chọi trâu Đồ Sơn được Nhà nước khẳng định là 1 trong 15 lễ hội quốc gia, bởi lễ hội này vừa mang giá trị văn hoá truyền thống vừa là điểm đến hấp dẫn của khách du lịch khắp nơi. Chọi trâu ở Hải Phòng so với các nơi khác mang màu sắc hiện đại hơn, nên ít nhiều đang bị thương mại hoá. Mong những chi tiết đó chỉ là thoáng qua trong bản hoà sắc lễ hội có sức sống từ bao đời nay của tâm thức Việt.

2. Khác với Đồ Sơn, Hải Lựu chỉ là một xã nhỏ của huyện Lập Thạch – Vĩnh Phúc, cả năm dài êm đềm với nhịp sống làng quê yên tĩnh rồi chỉ thực sự bừng dậy trong không gian của tháng giêng tươi mới. Nhân dân trong vùng vẫn còn lưu truyền câu ca: “Dù ai đi đâu, ở đâu/ Tháng Giêng mười bảy chọi trâu thì về/ Dù ai buôn bán trăm nghề/Tháng Giêng mười bảy nhớ về chọi trâu”, đủ để thấy chọi trâu nơi đây đã trở thành điểm nhấn lễ hội của Vĩnh Phúc. Khác với đấu trường Đồ Sơn, Hải Lựu đúng nghĩa là một lễ hội chọi trâu tồn tại trong dân gian với những gì nguyên sơ nhất. Trước ngày mở sới, dân làng có chút lễ dâng lên Đền Hùng. Nét văn hoá độc đáo của chọi trâu Hải Lựu là trâu chọi được các tập thể cùng tham gia nuôi dưỡng, huấn luyện, được cả tập thể trân trọng, chăm sóc, thông qua đó mà mọi người đoàn kết, gắn bó với nhau hơn. Lễ hội chọi trâu ngày xưa không có giải thưởng, người xem hội không phải mua vé. Cuối hội, trâu thắng trâu bại đều được giết thịt làm lễ tế thần. Tràng hoa dành cho cụ Lý trưởng, thịt bắp chia cho bốn bàn các cụ, hàng giáp được cái sỏ, nầm thì trả cho nhà nuôi trâu, phần thịt của hàng giáp được chia đều cho các suất đinh trong giáp, cuối cùng chủ nhà nuôi trâu mới được hưởng chút ít còn lại. Còn nay, hội bán vé có quy mô, cuối hội thì ai cũng được hưởng phần thịt mình muốn, miễn là có tiền.

3. Cũng là vùng đất địa linh thân cận với Vĩnh Phúc, ai về thăm Đền Hùng sẽ được nghe người dân kể về hội chọi trâu Phù Ninh với sự hào hứng đặc biệt. Mỗi năm vào 2 ngày chợ phiên (5-5 và 10-10 âm lịch), dân trong xã và các làng lân cận lại đem các thứ hàng hóa, sản vật đến chợ bán. Kẻ bán người mua nhộn nhịp không chỉ vì phiên chợ mà còn để dự tế lễ và xem hội chọi trâu. Đến ngày chợ phiên dân làng tắm rửa cho trâu chọi rất kỹ, trước khi vào trận đấu người ta cho trâu uống nửa lít rượu để trâu hăng tiết đấu càng hay. Phiên chợ ngày 5-5 cho chọi cả 4 con trâu, 2 cặp trâu chọi con nào thua thì mổ thịt, 2 con thắng cuộc được giữ lại cho trận chung kết vào phiên chợ ngày 10-10. Lễ hội chọi trâu ở xã phù Ninh là một lễ hội cổ xưa mang đậm nét văn hóa dân gian của cư dân nông nghiệp trồng lúa nước với tín ngưỡng gắn biểu tượng con trâu và tục sát sinh vật thiêng để hiến tế thần linh cầu cho mưa gió thuận hoà, mùa màng bội thu, vạn vật sinh sôi nảy nở…

4. Rời đất Tổ sang Hàm Yên, chúng ta lại có thêm cảm nhận khác về loại hình lễ hội chọi trâu. Hai năm gần đây, mỗi khi xuân về, huyện Hàm Yên lại tổ chức lễ hội chọi trâu. Nơi đây nhấn mạnh mục tiêu chính là thi trâu khỏe, trâu đẹp nhằm khuyến khích mọi người ngày càng chú trọng đến việc phát triển số lượng, chất lượng của trâu, đặc biệt là giống trâu Ngố. Hội chọi trâu Hàm Yên cũng là dịp để người dân địa phương nhớ lại tích cũ, thể hiện khát vọng bình yên, tạ ơn trời đất cho một cuộc sống an lành. Không giống như các hội chọi trâu khác, sau giải đấu, con trâu thắng trận vẫn được hóa kiếp, mang về đình Bắc Mục để tế lễ nhưng những con trâu còn lại thì được về nhà chứ không bị giết mổ. Sau lễ hội, nhiều thôn xóm đã hào hứng bàn nhau việc tìm kiếm trâu chọi cho mùa hội năm sau. Từ đó Tuyên Quang có thể vững tin những đàn trâu ngày càng được nhân rộng và thương hiệu trâu sẽ được nhiều người biết đến.

5. Nằm trong không khí của các lễ hội miền Bắc, thời gian gần đây thôn Minh Thành, xã Trung Thành, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang cũng đã tiến hành tổ chức lễ hội chọi trâu vào đến ngày 14 tháng Giêng âm lịch hàng năm. Ban tổ chức mong muốn thông qua lễ hội nâng cao được nhận thức của nhân dân về việc bảo tồn, cải tạo và phát triển giống trâu tốt, đẩy mạnh việc chăn nuôi trâu, mang lại lợi nhuận cho người nuôi trâu. Lễ hội cũng góp phần nâng cao đời sống tinh thần, tâm linh của người dân, đem lại cho họ niềm tin và hứng khởi cho một năm mới mùa màng bội thu, chăn nuôi phát triển… và góp phần thu hút một lượng khách du lịch ở các vùng lân cận cũng như cả nước lên thăm Hà Giang.

Tôi còn nhớ Đài Truyền hình Việt Nam năm 2007 đã chiếu một bộ phim nói về chọi trâu, đọng lại trong tôi không phải là những pha đấu gay cấn, hồi hộp của các “ông trâu” mà lại là nỗi buồn lo của cô con gái người chủ trâu khi nghĩ đến con trâu yêu quý của mình sẽ bị giết thịt. Đó hẳn cũng là nỗi ngậm ngùi tiếc nhớ của người chăm trâu cuối trận đấu, nhưng với họ niềm hạnh phúc lớn nhất là sự chiến thắng và có vật hiến tế để dâng thần linh, tạ ơn trời đất…

Published in: on 07/07/2016 at 10:48 Chiều  Gửi bình luận  

“Chiếc khăn Piêu thêu chỉ hồng…”

Em xe si thành vóc hoa dâu. Em dt ci thành gm vân chéo. Em dt tơ thành đóa hoa vàng. Người các bn các phường mun khóc. Đều ước ao được em thêu khăn“… Ngày ngày người Thái vẫn hát bài dân ca quen thuộc của mình, vừa hát vừa thêu những chiếc khăn Piêu mới, đẹp như tâm hồn và ước mơ của họ.

Con gái Thái từ nhỏ đã được bà, được mẹ dạy thêu thùa. Tiêu chuẩn đánh giá một người phụ nữ thể hiện qua việc thêu khăn Piêu có khéo không. Khăn Piêu không đơn giản là một thứ dùng để đội đầu mà còn mang ý nghĩ tinh thần, thể hiện sự độc đáo, nét riêng biệt của dân tộc Thái. Trong đám cưới, con dâu thường tặng mẹ chồng chiếc khăn Piêu do mình tự thêu để thể hiện lòng hiếu thảo và qua đó người ta nhìn ra tính cách, cái nết của cô gái thể hiện từ đường kim, mũi chỉ thêu trên khăn. Khăn có nhiều loại khác nhau, có khi chỉ giản đơn nhuộm chàm, có khi sắc màu sặc sỡ. Ngày hè khăn giúp che nắng che mưa, mùa đông khăn làm ấm mái đầu những cô gái Thái. Nhất là lúc đi chơi, dự lễ hội thì không ai không đội chiếc khăn Piêu. Khăn dùng cho phụ nữ được thêu bằng các loại chỉ màu và được trang trí bằng các hoa văn đa dạng. Khăn dùng cho nam giới thì một loại làm bằng vải bông trắng có viền chỉ màu, một loại nhuộm chàm đen cũng được viền bằng các loại chỉ màu.

Khăn Piêu của người Thái được làm bằng một loại bông tự dệt. Miếng vải trước khi thêu thì đã được nhuộm chàm cẩn thận. Phải mất từ 2 đến 4 tuần cô gái Thái mới hoàn thiện xong một chiếc khăn với những đường thêu chi tiết, kỹ càng. Cô gái Thái lấy vải đỏ làm viền khăn để khăn được chắc, sợi vải không bị xổ. Những chiếc cút được đính vào khăn trước khi thêu. Đối với các cút Piêu đòi hỏi phải tỷ mỷ, cầu kỳ, chỉ có những người thành thạo mới biết làm. Các cút sau khi làm xong được ghép lại rất khéo léo vào đầu Piêu. Sau khi bọc viền và ghép cút Piêu xong, phụ nữ Thái bắt đầu công việc thêu khăn. Hai đầu khăn là điểm chính để tập trung thêu họa tiết. Phụ nữ Thái không thêu Piêu ở mặt phải mà lại thêu từ mặt trái. Cô gái luồn chỉ hay đan chỉ màu vào vải một cách thuần thục và sau đó những hình thêu đẹp mắt lại hiện lên chính xác ở mặt phải. Tất cả các công đoạn đều được làm thủ công nên trong từng chiếc khăn lại có những cảm xúc, dấu ấn riêng biệt, thể hiện tâm trạng cụ thể khi các cô gái làm chiếc khăn đó. Những họa tiết của khăn dù có mẫu thêu nhưng trong quá trình thêu các cô gái không rập khuôn cứng nhắc mà luôn sáng tạo thêm những chi tiết mềm mại bằng óc tưởng tượng phong phú của mình, để mỗi chiếc khăn đều là những tác phẩm nghệ thuật mang dấu ấn thẩm mỹ của núi rừng Tây Bắc quanh năm hoa nở, chim hót, xôn xao nương rẫy, nhộn nhịp múa xòe…

Ai mới xa Tây Bắc cứ bồi hồi nhớ những mái đầu thấp thoáng bóng khăn Piêu đi trong nắng chiều giữa núi rừng ngát thơm hoa ban trắng. Lòng ngẩn ngơ cứ mãi hát thầm: “Chiếc khăn Piêu thêu chỉ hồng, để gió cuốn bay về đây vương trên cây”…

Published in: on 07/07/2016 at 10:41 Chiều  Gửi bình luận  

Hoa văn trong trang phục người Dao

Khi những bông hoa rừng nở rộ, khi tiếng con chim rừng hót vang, thì người con gái Dao bản trên, người con trai Dao bản dưới lại tung tăng váy áo, rộn ràng khăn vấn đi tìm bạn. Trên khắp ruộng cùng nương, đâu đâu cũng thấy những gam mầu thổ cẩm rực rỡ phủ đầy từng đám cỏ cây tươi tốt. Núi rừng như được sống dậy giữa những trang phục rực rỡ đung đưa theo chân người xuống chợ.

Dân tộc Dao có nhiều nhóm địa phương và phương ngữ khác nhau, mỗi nhóm đều có trang phục riêng, nhưng dù là trang phục của người Dao vùng nào thì hoa văn luôn đóng một vai trò quan trọng. Đó chính là bản sắc, là nét độc đáo của người Dao cần được gìn giữ.

Có thể khẳng định, dân tộc Dao có được trang phục truyền thống đặc sắc, nổi bật phần lớn là nhờ kỹ thuật vẽ hoa văn và nhuộm chàm. Người Dao tạo hoa văn bằng những chiếc bút có gắn ngòi đồng. Loại to để tỉa hoa lá, loại nhỏ vẽ con vật và các hình khối vuông, tròn,… Khi vẽ, người ta căng vải trắng lên phiến đá phẳng rồi nhúng bút vẽ vào sáp ong đã nấu chảy để vẽ. Người Dao vẽ họa tiết không cần mẫu mà họ vẽ theo trí nhớ, theo óc tưởng tượng của mình về những hình ảnh xung quanh hay những biểu tượng trong truyền thống ngàn đời. Trong trang trí dân tộc Dao, có những họa tiết thể hiện tín ngưỡng vật tổ của dân tộc như trang trí họa tiết hình chó trên áo, ngoài ý nghĩa là vật tổ để ghi nhớ công ơn tổ tiên, truyền thống của dòng họ, còn là khát vọng được sống yên bình, ấm no. Theo phong tục tập quán tín ngưỡng, họ còn quan niệm khi người chết được mặc áo có các loại họa tiết này trong lúc khâm liệm thì linh hồn mới được tổ tiên đón nhập vào cõi thiên đường, siêu thoát, thảnh thơi.

Khi đã hoàn thành khâu trang trí, người Dao sẽ nhuộm vải qua nước chàm. Hàng năm cứ đến tháng 7 người dân lại đi thu hoạch chàm rồi mang từng bó chàm về ngâm nước. Đợi cho đến lúc lá mục nát ra thì vớt lá bỏ đi, lọc lấy nước cốt rồi cho vôi bột và nước tro bếp vào quấy đều cho đến khi nước lặng được vài hôm thành cao chàm. Lấy cao chàm đó đun với lá ngải cứu, thêm ít tro và ít rượu là có thể làm thuốc nhuộm vải. Vải nhuộm phải rất đều tay, ngâm và phơi vài lần thì mới đủ độ, nếu không cẩn thận vải dễ bị loang lổ, độ đậm nhạt không đồng nhất. Khi vải đã chuyển thành màu sẫm, họ nhúng vải vào nước sôi cho tan chảy lớp sáp ong đi, để lộ ra những họa tiết đã vẽ lúc trước có màu xanh lơ rất đẹp. Nhắc đến màu sắc chủ đạo trong họa tiết trang trí nơi này thì màu đỏ luôn là màu nổi bật, có vị trí đặc biệt quan trọng trong bố cục màu sắc của trang phục người Dao. Bất cứ trang phục nào cũng đều có màu đỏ, màu đó trải suốt từ khăn vấn trên đầu cho đến những đoạn chỉ thêu dưới ống quần, từ nẹp áo ngực cho đến những núm bông đỏ hoặc len đỏ điểm xuyết trên trang phục… Chính màu đỏ đã tạo nên sự rực rỡ, cuốn hút người nhìn và là điểm nhấn rõ nét trong trang phục truyền thống của người Dao.

Ngoài kỹ thuật hoa văn, họa tiết, kỹ thuật nhuộm chàm độc đáo, người Dao còn có kỹ thuật thêu đặc sắc. Từ người Dao Đỏ đến Dao Tiền, người Dao Coóc mùn đến Dao Quần chẹt đều biết thêu trên trang phục những đường thêu thoáng mang dấu ấn núi rừng và truyền thống đặc trưng của dân tộc mình. Cách thêu của người Dao giúp điều hòa, cân đối màu sắc, làm cho màu rực bớt chói, khiến cho màu sẫm bớt ảm đạm, đem lại cho trang phục sự hài hòa trong một tổng thể giàu âm điệu, tiết tấu. Ngoài việc thêu những hình quen thuộc như các dân tộc khác, người Dao còn có sáng tạo riêng với con mắt thẩm mỹ cao. Họ quan sát thiên nhiên và đưa chúng trở thành những biểu tượng đẹp trong trang phục. Những đường chỉ thêu rất kỹ lưỡng, bền bỉ theo thời gian, nó thể hiện được sức sống mãnh liệt của người Dao, là nơi trái tim, tâm hồn họ biểu lộ rõ nhất, sâu sắc nhất.

Ai đã đến và sống trong không gian văn hóa của người Dao, hẳn sẽ rất nhớ những chi tiết hoa văn sống động nhảy nhót trên từng đường thêu của váy áo. Nhớ những nụ cười bừng lên dưới nắng, lẩn khuất sau những cánh rừng bạt ngàn hoa. Một vẻ đẹp không lẫn vào đâu được, cứ cuốn mắt ta nhìn theo mãi.

 

Published in: on 07/07/2016 at 10:39 Chiều  Gửi bình luận  

Thư viện mùa tựu trường

Giữa những đốm mây bạc và cơn gió sớm của một ngày thu chín, tiếng trống trường vang rộn làm sực tỉnh cả đám cỏ xanh ôm quanh những bồn hoa rực rỡ. Mùa tựu trường đã đến! Từng ô cửa sổ mở toang đón nắng vào. Bàn ghế xôn xao loan tin về thời khắc của sự nhộn nhịp mà chúng đã mong đợi suốt bao ngày. Bảng đen phấn trắng đã kịp tỉnh cơn mê để trở lại với tiếng nô đùa của học sinh và tiếng giảng bài của thầy cô giáo. Nếu ai đó đến trường sớm vào ngày khai giảng, sẽ thấy ngân nga trong lòng khúc nhạc thật nên thơ, bởi ngày đầu tiên của năm học mới, không gian dường như cũng tươi mới hơn.

Cũng như bao căn phòng khác, Thư viện trường đã kịp sửa sang để đón bạn bè mình về lại. Nếp cửa gỗ thôi không còn đóng kín, đã mang ánh sáng thiên nhiên vào khoảng không gian hiền hòa. Cô thủ thư hôm nay mặc áo dài, lòng hồi hộp như chính mình đang là học trò ngày đầu đến lớp. Cô đã trông ngóng từng ngày trôi qua để được bước vào mùa tựu trường, để lại được luôn chân luôn tay rút sách rồi trò chuyện với các em về những cuốn sách mà cô tâm đắc.

Sau lễ khai giảng rộn trong sắc cờ hoa, các bạn nhỏ ùa vào thư viện hỏi thăm cô thủ thư. Những đôi mắt đen láy, những nụ cười bung nở như đóa cúc xòe cánh trong nắng mai khiến lòng cô ngập tràn niềm vui tinh khôi. Các bạn nhỏ yêu thư viện bởi đây không chỉ là điểm đến mượn, đọc sách đơn thuần mà nó đã trở thành nơi sẵn sàng chia sẻ niềm vui nỗi buồn. Các em có thể trò chuyện với cô thủ thư như trò chuyện với người bạn lớn để được nhận về những lời khuyên bổ ích và những động viên ân cần.  Các em cũng có thể trở thành cộng tác viên nhỏ của thư viện để tham gia vào các công việc xử lý sách đầy cuốn hút. Vào những hôm điểm sách, học sinh còn được cùng nhau xếp sách, cắt dán, tô vẽ những hình thù ngộ nghĩnh trang trí cho thư viện. Bao nhiêu là niềm vui, bao nhiêu là kỷ niệm.

Ngày đầu tiên của năm học mới, những nét bút trong bàn tay mềm mại của cô thủ thư cứ run run. Đôi tay nắn nót từng tên sách, từng tên trò như sợ giấc mơ giản dị này tan biến. Trong những đôi mắt trẻ thơ hồn hậu kia, có bao nhiêu là niềm tin và ước vọng. Cô phải khơi lên nữa, khơi lên trong các em sự ham học hỏi, sự khát khao khám phá. Cô tự hào mình cũng như các thầy cô giáo đang giảng bài trên lớp, đem tới cho các em kiến thức theo cách riêng của mình.

Ngày đầu tiên đến thư viện, các em nào có thấy con bọ đuôi chẽ gặm nhấm sách đáng ghét. Chỉ có cô thủ thư là biết, chúng đã đi rồi cùng những cơn bụi bặm cũ nát kể từ những ngày hè cô một mình lụi cụi xử lý sách. Ngày đầu tiên đến thư viện, các em hồn nhiên không biết để có những giá sách đầy đặn, sạch đẹp như thế, trong mấy tháng hè, cô thủ thư vẫn ở đó bền bỉ bổ sung, biên mục, phân loại sách để ngày trở lại trường lớp, các em có nhiều sách để đọc. Những mệt nhọc đó sẽ tan biến ngay khi cô thủ thư lặng ngắm những đôi mắt chăm chú lướt trên từng con chữ, những nụ cười khe khẽ thoáng trên từng đôi môi thơ ngây…

Thư viện mùa tựu trường, tiếng chim non lích chích trên những tán cây bóng xanh rợp. Trong căn phòng thư viện, bàn ghế đầy kín những bóng áo đồng phục thân thương. Sách trên giá vui niềm vui được chia sẻ cho bạn mình những thông tin, những cảm xúc chứa trong lòng chúng. Cô thủ thư lúi húi viết lên bảng tin tên những cuốn sách mới, những đoạn văn hay được chép ra từ sách, cả những cảm nhận của các bạn học sinh về sách sau khi đọc. Góc kia, vài bạn đang say mê ghi lời yêu cầu sách mới. Các bạn sẽ ghim chúng lên chiếc bảng nhỏ để cô thủ thư biết học trò mình thích đọc sách gì, có mong muốn gì. Việc định hướng rất quan trọng, việc đáp ứng được nhu cầu thực tế của các em lại càng quan trọng hơn nữa. Nếu biết cân bằng giữa sở thích của học sinh và sự giáo dục của nhà trường, cô sẽ đem lại được cho các em một tinh thần học tập hăng hái.

Ngoài sân, những bông cúc vàng như lay động theo tiếng gió vi vút. Thiên nhiên có lẽ cũng thấy hân hoan khi không gian quanh chúng đang sống động tiếng nói cười giờ ra chơi và say sưa tiếng giảng bài giờ học. Cả sự tĩnh lặng nữa, trong thư viện này, cũng là sự tĩnh lặng xôn xao.

Published in: on 06/07/2016 at 10:44 Chiều  Gửi bình luận  

Thư viện vùng quê

Chúng tôi đi về phía con đường yên ả. Hoàng hôn sẫm màu buông nhẹ nhàng trên dòng sông ven lối đi mọc đầy hoa dại. Tôi bước trước, anh bước sau, tiếng loạt xoạt của chân thon rẽ cỏ đều đều. 

Thư viện của anh đã đóng cửa từ lâu. Ở vùng quê này, có ai đọc sách báo vào giờ sập tối như ở Thư viện thành phố tôi của tôi. Tuy vậy, anh vẫn đưa tôi đến trước khoảng sân cũ mọc đầy cỏ tranh và hoa cỏ may. Một gian nhà rộng chừng 130m2, quét vôi màu xanh dịu. Phía trước cửa có biển ghi tên thư viện huyện và bảng nội quy độc giả. Bên phải cửa chính còn có một bảng tin thư viện giới thiệu sách và dán những thông báo về các hoạt động mới của thư viện. Hai chậu hoa dạ hương đặt hai bên cửa tỏa mùi thơm ngát.

Chúng tôi đi loanh quanh trong khoảng sân đó và trao đổi bao điều về công việc, cuộc sống; ôn lại kỷ niệm những ngày học khoa Thư viện đầy ắp niềm vui; hỏi han nhau bạn bè nay ở đâu, làm thư viện nào. Nhiều nhất là bàn chuyện nghiệp vụ, nói về những kiến thức đã học được chúng tôi áp dụng vào thực tế. Anh nói về những dự định mình ấp ủ, mà trong điều kiện ở một vùng quê chưa thể thực hiện ngay được. Anh bảo, ở đây thư viện chỉ có hai máy tính còn chưa kịp nối mạng, máy in thì chưa có. Mỗi lần muốn in phích mục lục hay bản giới thiệu sách mới, anh lại phải đi bao nhiêu đường đất mới ra được cửa hàng in. Dự định đầu tiên của anh trong tháng tới là xin cho Thư viện một chiếc máy in tử tế và nối mạng internet để máy tính phát huy được hết công dụng. Từng bước từng bước một, thư viện sẽ được nâng cấp, anh rất tin. Tôi nghĩ đến các bạn độc giả của anh, trong cái nắng mùa hè, họ cũng chỉ có hai chiếc quạt trần quay nhè nhẹ mà gió không đủ làm lật trang sách. Còn độc giả của tôi, điều hòa mát lạnh, sách thì nhiều vô kể, muốn gì có nấy chỉ qua mấy thao tác tra cứu và ghi thẻ mượn là có sách tận bàn.

Là một sinh viên tốt nghiệp loại giỏi, có nhiều cơ hội tốt được làm ở những thư viện lớn trong thành phố, nhưng anh lại chọn quê hương là nơi bắt đầu sự nghiệp. Bạn bè cùng khóa vẫn nói với nhau đầy tiếc nuối khi nhắc về anh. Chỉ anh hiểu con đường anh đang đi ý nghĩa thế nào. Dự án thư viện huyện của anh đã được duyệt, chẳng mấy chốc nơi này sẽ mọc lên một thư viện khang trang, đủ sức phục vụ cho lượng bạn đọc đang ngày một tăng kể từ khi anh về công tác. Các em học sinh sẽ có không gian thoáng mát, đủ ánh sáng để đọc sách phục vụ cho việc học tập và thỏa sức khám phá. Các cụ già cũng có nơi thư giãn của riêng mình. Những ai cần kiến thức làm nông, kinh doanh… đều sẽ tìm thấy trong thư viện. Bạn đọc sẽ ngày một đông, vì mọi người nhìn thấy những lợi ích họ thu được từ không gian này.

Anh nắm tay tôi, tay anh ấm quá! Cảm giác được nhỏ bé lại trong đôi bàn tay ấy khiến tôi trở nên ngây ngô. Chia tay thư viện, chúng tôi tiếp tục trở ra phía cánh đồng. Dòng sông như ngưng chảy, chỉ còn lao xao tiếng gió đuổi nước trở qua trở lại trong lòng sông. Bên bờ cỏ, cào cào nhảy lách chách, thân xanh mập, mắt trồi lên sáng anh ánh. Chúng tôi cứ thế tan trong chiều, cho đến khi trăng đã ló lên sau chân mây tím pha sắc ánh… Tôi phải tạm biệt anh, trở về cùng tiếng động thành phố, để hôm nào đó – gần thôi, lại về chia sẻ cùng anh những dự định phát triển thư viện nơi làng quê thanh bình này.

Published in: on 06/07/2016 at 10:34 Chiều  Gửi bình luận  

Nhật ký giở ra

IMG20160706215219Đêm qua mất ngủ. Xuống nấu cháo cho con. Trong lúc chờ cháo sôi thì lôi quyển nhật ký cũ ra xem. Những dòng mình chép lại, trích ra sau đây toàn viết ở trường, nơi có hàng cây hoa sữa nở ngào ngạt lúc thu sang. Thảo nào trong nhật ký nhắc nhiều đến hoa sữa thế.

——-

8/11/2011

14:08. Bây giờ mới phát hiện ra bên hông trường có hai cây hoa sữa, nở đầy hoa. Mùa thu vẫn tồn tại, lâu đến không ngờ. Và mùi hương hoa sữa thực sự đang ở đây, nhắc nhớ về một sự mộng mơ quên lãng…

14/11/2011

Một ngày mùa thu nữa đang trôi. Ngửi thấy hương hoa sữa nồng nàn khắp nẻo đường. Níu lại những gì ngọt ngào của mùa thu, để khi nó trôi đi thì không còn ân hận vì đã không tận dụng hết.

10:15. Hương hoa sữa bay vào tận lớp học. Chưa bao giờ thấy yêu mùi hương của nó như bây giờ.

16:35. Chiều tàn theo hương hoa sữa cuối thu. Có phải bình yên, hay chính là nỗi buồn đang lướt miên man qua đây? Nỗi buồn không dám gọi thành tên hay những mong muốn nhỏ bé bị chôn vùi đang trỗi dậy?

15/11/2011

Sáng nay trên đường đi học bỗng thấy một góc sân nhà ai đó hoa sữa rơi đầy. Sắc xanh pha trắng dịu nhẹ, phủ lấm tấm lối đi, đẹp quá! Con đường như dịu dàng hơn với những bài hát trôi trong đầu bằng tai nghe. Mình vẫn còn mơ mộng quá!

01/12/2011

Trời lạnh quá! Chuyển không khí rồi. Bên hông trường cũng là những ô cửa trắng đến buồn tẻ. Sự cô đơn chưa bao giờ rời xa mình, dù là trong khoảnh khắc ấm áp với những sẻ chia thân thuộc quanh đây.

26/12/2011

Ngày nắng và vẫn buốt. Thật tốt vì con người có cảm giác. Hay vất vả cho lý trí hơn vì phải vật lộn cân bằng?

29/12/2015

Trời thì lạnh. Mưa phùn nữa. Chỉ muốn ngồi trong phòng thế này mãi vì ánh sáng vàng rất ấm. Nhưng về thôi, vì những người ở nhà đang chờ.

 

Published in: on 06/07/2016 at 9:49 Chiều  Gửi bình luận  

Thôi nghĩ về kỷ niệm

Những kỷ niệm đẹp luôn mãi còn đó, vẹn nguyên, dù hiện tại có tàn nhẫn phũ phàng. Ai trân trọng thì cứ việc trân trọng, đừng phân tâm. Tuy nhiên, hãy thôi nghĩ về nó trong thời điểm này, khi nỗi buồn còn chưa được hong khô. Bởi vì sao? Nghĩ đến nhiều sẽ chỉ càng không khô được nổi cái buồn. Rồi sẽ càng nuối tiếc. Và sẽ lại xanh xao. Đã từng nói từ ngày xưa, những thứ đẹp đẽ vốn dĩ khó kiếm và có rồi thì không thể tồn tại lâu, nên phải biết – ơn – vì – nó – đã – xuất – hiện – trong – đời – mình thay vì đau khổ mãi sao nó lại sớm rời đi. Và sẽ làm nhiều điều vui vẻ để nhanh đến ngày mà khi nghĩ về những kỷ niệm đẹp ấy thì không còn phải rơi lệ long lanh mà chỉ nhè nhẹ mỉm cười.

Published in: on 03/07/2016 at 2:03 Chiều  Gửi bình luận