Cuộc đời rất rất nhiều điều bất ngờ xảy ra, không bao giờ ta kiểm soát nổi. Vui đấy rồi lại buồn ngay đấy. Nỗi buồn ào tới như những cơn sóng gầm, và ta bị nhấn chìm nghỉm trong nó, không thể vùng vẫy, tưởng chẳng thể sống sót.

Ấy thế mà, bằng cách nào đó, thật kỳ lạ, hay thật tất yếu, ta vẫn tiếp tục tồn tại. Đi qua cơn sóng buồn, dù hoang tàn xác xơ, ta vẫn sống tốt và sống vui. Dẫu biết một lúc nào đó cơn sóng buồn sẽ bất ngờ xô tới, ta vẫn cứ quên hết để vui tươi như không còn bất cứ nỗi buồn nào có thể làm ta chao đảo nữa.

Và đời cứ thế… chực chờ những con sóng dữ dội bất ngờ… Và ta cứ thế, vật lộn gắng gượng lẫn hồn nhiên ngơ ngác để đứng vững. Rồi đôi khi tự hỏi, ta đã thoát khỏi những u tối hiểm nguy ấy bằng cách nào.

Published in: on 16/03/2022 at 2:11 Sáng  Comments (4)  

The URI to TrackBack this entry is: https://winlinh.com/2022/03/16/18276/trackback/

RSS feed for comments on this post.

4 bình luậnBình luận về bài viết này

  1. Những ngày thật buồn em đi ngủ chị ạ. Đã đi qua bão giông đủ nhiều, để biết rằng rồi nó sẽ qua đi, chỉ là đôi lúc nó ở lâu một chút, đôi lúc lại chỉ như cơn gió thoảng. Dù gì thì em vẫn luôn tin rằng, những điều tốt đẹp nhất, ta vẫn chưa từng được trải qua.

    Thích

  2. Có thể, đến một độ tuổi nào đó, người ta chọn lùi ra xa, ngắm biển từ rất xa, và ngắm sóng từ rất xa.

    Đã thích bởi 1 người


Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: