Vườn yên tĩnh

Và chúng tôi sẽ ngồi trên bậc thềm ngắm khu vườn yên tĩnh

Không gian thinh lặng thoang thoảng hương hoa bay qua vai trên tóc

“Mình yêu nhau bình yên thôi”…

—-

Vẽ nốt tranh những ngày đầu hè 2018.

Published in: on 05/05/2018 at 9:04 Chiều  Comments (2)  

Mưa trên biển vắng

—-

Cảm giác nhạc bị thấp nên khi xuống tông giọng mờ. Cảm giác giọng bị yếu vì cơ bản tại giọng và vì để nhạc gần máy quay quá. Một tối thứ 6 thảnh thơi hát chơi chơi, thật là hạnh phúc với cuộc đời này vì tuy nghèo mà được làm nhiều điều vui vẻ!

Published in: on 04/05/2018 at 10:22 Chiều  Comments (3)  

Hoa Hà Nội về quê

Theo thói quen, lần nào về quê chồng, tôi cũng mang theo hoa từ Hà Nội. Không hẳn vì hoa trên Hà Nội phong phú đa dạng hơn hoa quê, mà chỉ đơn giản tôi thích cảm giác mang hoa từ nơi xa về, sau đó gỡ từng nhành hoa ra rồi cắm vào những chiếc bình lâu ngày không ai đụng, cho không gian reo vui một sự mộng mơ nhỏ bé.

Published in: on 30/04/2018 at 5:52 Chiều  Comments (2)  

Bếp mùa hè

Xa có mấy ngày đã thấy nhớ ô cửa bếp nhà mình. Căn bếp bình thường thôi nhưng chứa chan kỷ niệm với những món ăn tuy giản dị mà đầy hương vị của tình yêu và sự ấm cúng.

Published in: on 30/04/2018 at 12:16 Chiều  Gửi bình luận  

Trọn vẹn

Trọn vẹn trong tình yêu là khi ở bên một người mà ta cảm thấy quá đủ đầy không còn cần gì hơn nữa. Một người có tất cả những điều ta cần, và ta cũng là tất cả những gì mà người ấy cần, ấy là tình yêu trọn vẹn.

Published in: on 29/04/2018 at 6:26 Chiều  Gửi bình luận  

Chuyện “Follow”

Nghĩ đến chuyện ấn follow, tôi cho rằng mình cũng không thể vì dễ quá mà thích ấn ai thì ấn. Vì sao vậy? Vì từng người mình “theo dõi”, sẽ là từng “ảnh hưởng” đến bản thân mình. Từ việc mình ấn nút theo dõi, tường nhà mình sẽ đầy hoa thơm quả ngọt hay vô tình lại trở thành chốn ngột ngạt náo động, phụ thuộc nhiều vào ý thức follow của mình.

Tôi từng ấn follow ai đó, vì hào hứng đã đế chế độ “xem trước”, một thời gian, khi họ hiện dày đặc trước mắt mình với những thứ lặp lại nhàm tẻ, tôi lại bị ngán, để lại chế độ “mặc định” (xem kiểu random), vậy mà cũng có khi vì ngán quá tôi đành bỏ follow họ luôn. Cái cảm giác bị ngán giống ăn mỡ ngấy, ngấy lên tận óc không thể cố thêm một tí nào nữa.

Đó là trên FB. Còn ở blog này, tôi follow ít và chất lượng. Nên những bạn blog tôi “theo dõi” chẳng khi nào làm tôi phải có cảm giác như ăn quá nhiều thịt mỡ. Ai cũng có chất riêng. Ai cũng từ tốn khiêm nhường. Ai cũng viết những điều gần gũi, chân thật, dễ chịu. Ấy là vì sao với các bloggers tôi không quen mặt này, tôi vẫn rất thoải mái để vào comment các entries của họ. Đơn giản là sự đồng điệu trong cách nhìn về cuộc sống.

Follow là việc dễ làm nhất nhưng lại cũng là việc cần phải được tiết chế và kiểm soát. Vì khi ta dễ dãi với điều này, chính ta cũng trở nên lộn xộn, dễ dãi với bản thân.

Mọi thứ cần có nguyên tắc, thứ nguyên tắc ta đặt ra dù đôi lúc cần được nới lỏng trong linh hoạt, nhưng nếu tất cả đều bị phá vỡ thì ta không còn chút bản sắc nào nữa. Sự “cực đoan” dù mang lại cảm giác xù xì nhưng không phải là nên có trong mỗi chúng ta hay sao?

Published in: on 29/04/2018 at 9:34 Sáng  Comments (4)  

Đồng hồ yêu thích của tôi

Published in: on 28/04/2018 at 10:25 Chiều  Comments (4)  

Bài không tên cuối cùng

Không chuẩn tone lắm, mà sau vài cốc bia thì hát như đúng rồi.

Published in: on 25/04/2018 at 9:25 Chiều  Comments (2)  

Đợi Anh

Tối nay anh đến nhé

Em đứng ngóng ngoài hiên

Trên cao mảnh trăng sáng

Dưới chân cỏ may êm

Em đợi mong anh đến

Với yêu thương ngọt mềm

Để tựa vào vai quen

Quên hết mọi ưu phiền

Chỉ còn lại màn đêm

Thơm hương bay dìu dịu

Chỉ còn hơi thở em

Trên môi anh nũng nịu

Có bao điều chứng kiến

Nụ hôn của đôi ta

Này trăng vàng thanh khiết

Này chúm chím nụ hoa

Này mỏng manh hơi gió

Này mái tranh hiên nhà

Tối nay anh sẽ đến

Hẹn em lúc 8 giờ

Từ lúc này tới đó

Em cứ hoài ngẩn ngơ.

Published in: on 24/04/2018 at 2:41 Chiều  Gửi bình luận  

Lời hứa chẳng sợ mưa

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Xoá nhoà hết những điều em hứa
Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa
Nắng không trong như nắng buổi ban đầu.

Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu
Xoá cả dấu chân em về buổi ấy
Gối phai nhạt mùi hương bối rối
Lá trên cành khô tan tác bay

Riêng lòng anh anh không quên đâu
Chỉ sợ trời mưa đổi mùa theo gió
Cây lá với người kia thay đổi cả
Em không còn màu mắt xưa.

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Thương vườn cũ gẫy cành và rụng trái
Áo em ướt để anh buồn khóc mãi
Ngày mai chúng mình ra sao em ơi.

(Lưu Quang Vũ)

—–

Mỗi lúc muốn đọc thơ người khác, theo sở thích và thói quen, tôi giở quyển thơ Lưu Quang Vũ ra đọc, hoặc không mang theo sách thì lên mạng đọc lại nhiều bài tôi cho là hay. Và lúc này, tôi đang nghĩ đến “lời hứa”, thì thấy có bài thơ “Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa” có nhắc đến nội dung ấy. Xong rồi, tôi lại cũng muốn làm một bài thơ về lời hứa, theo hướng như sau:


Anh đừng sợ rồi trời sẽ mưa

Bao giọt nước sẽ xóa lời em hứa

Dẫu mưa bão, dẫu đường trơn núi lở

Đã hứa rồi nào dễ để phai mau

Đã hứa rồi em sẽ mãi ở đây

Niềm tin chẳng để thành số 0 tròn trĩnh

Cành rụng lá cây gẫy cành em sẽ

Dọn lại vườn tươi tắn giống thuở xưa

Lỡ cơn mưa có làm em ướt áo

Vòng tay anh đủ ấm áp em rồi

Em sẽ lại mang áo ra phơi

Hong khô áo bằng tim em nồng nhiệt.

Published in: on 24/04/2018 at 10:39 Sáng  Comments (2)  

Vĩnh biệt Nhật ký

Đau lòng lắm! Nói lời vĩnh biệt với một người bạn đã gắn bó cùng mình từ năm 2003 đến nay làm sao không khỏi ngậm ngùi buồn bã.

Đã biết bao lần nghĩ là phải hủy nó đi thôi, bao nhiêu tâm sự, rất nhiều bí mật… lỡ ai đọc được thì không biết sẽ thế nào. Nhưng rồi cứ tiếc cứ giữ và vẫn cứ viết suốt mười mấy năm trời. Và hôm qua chính là đỉnh điểm khiến mình quyết định “hóa vàng” cuốn sổ xanh.

Cuốn sổ thân thuộc yêu thương nhất trong mọi cuốn sổ (https://winlinh110.wordpress.com/2008/12/19/bạn-của-em/) đã bị xé ra thành nhiều tập và cho vào máy xén. Kỷ niệm, nước mắt, niềm vui,… xén hết thành những sợi dài không còn nhìn được ra chữ. Giờ chỉ có blog là duy nhất, vẹn nguyên và là nơi nương tựa lặng thầm vô điều kiện.

Published in: on 18/04/2018 at 10:29 Chiều  Comments (5)  

Đôi khi

Đôi khi không thể giữ mình đẹp đẽ được

Đôi khi không thể kìm mình dịu dàng được

Đôi khi giống như con nhím xù lông lên

Chẳng phải để dọa nạt ai mà chỉ để che giấu những muộn phiền khó nói

Mà chẳng ai biết nổi

Bản thân không thể thở than

Nên

Chưa bao giờ trách sao không ai hiểu

Giống như

Tôi cũng đã không thể hiểu ai đó

Hoặc hiểu mà không thể sẻ chia

Đơn giản chỉ là

Mỗi người đều có những nỗi niềm riêng

Và cô đơn là có thật.

Published in: on 18/04/2018 at 7:13 Chiều  Comments (2)  

Niềm vui nghề viết

Published in: on 17/04/2018 at 11:11 Chiều  Comments (1)  

Bánh nóng và Hoa thơm

Người yêu cái đẹp mới biết nâng niu cái đẹp. Người biết làm cho mọi thứ bình thường trở nên đẹp hơn thì luôn đáng được yêu. Người luôn nhìn sự vật ở những góc đẹp nhất của nó là người được hưởng nhiều niềm vui hơn cả vì ngắm cái đẹp làm con người ta trở nên rạng rỡ, hạnh phúc hơn.

Published in: on 16/04/2018 at 10:33 Chiều  Gửi bình luận  

Tháng tư có Anh

Tháng tư có anh ở đây

Bão giông chẳng làm em ướt

Muộn phiền âu lo thuở trước

Đã tan cùng những sợi mưa.

Published in: on 15/04/2018 at 6:17 Chiều  Gửi bình luận  

Cà phê một mình

Bỗng đi lạc vào một quán cà phê dễ chịu kinh khủng. Tiếng chim hót chiu chít từ những lùm cây bên công viên. Sách đầy trên giá. Quán vắng. Nhạc toàn bài yêu thích. Vậy là đã tìm ra thêm được một chốn quen thuộc để trú ngụ rồi. Đáng yêu quá, vui vẻ quá khi cà phê một mình thảnh thơi vào sáng thứ bảy này (Cà phê Tùng Books công viên 71 Trần Quang Diệu).

Published in: on 14/04/2018 at 7:50 Sáng  Comments (3)  

Ngồi viết bài trong trạng thái mệt mỏi. Mệt hẳn là vì mệt nhưng cũng là mệt vì nội dung bài viết thật không có gì thú vị. Trong lúc viết nó, đã nghĩ đến chuyện có lẽ nên dừng viết dạng bài này một thời gian để cảm thấy đỡ cùn mòn suy nghĩ.

Riêng cảm giác trong mình lúc này thì sao? Thật khó tả, không thể nói là buồn nhưng cũng không đủ để gọi là vui. Mình tham lam nên đáng ra đã đủ đầy mà lại vẫn thấy thiếu thốn, bất an, mong manh sao ấy. Tìm ở đâu điểm tựa đây hay tự mình phải vững vàng để chính mình nương tựa?

Những ngày đáng nhớ trong đời. Những ngày vui vẻ, phiêu lãng đang trôi qua mình. Thôi hãy cứ cảm nhận niềm vui và hạnh phúc như vẫn từng, còn cảm xúc như lúc này chắc trước khi đi ngủ là sẽ kết thúc thôi.

À, lúc chiều xem phim thấy có câu này: Loài nhím khi quá lạnh sẽ xếp chồng lên nhau cho đỡ lạnh, nhưng gai chúng lại đâm lẫn vào nhau khiến chúng bị thương. Tuy nhiên mỗi khi trời lạnh chúng vẫn tiếp tục xếp chồng lên nhau để tìm ấm. Chứng tỏ so với việc chịu lạnh một mình, thì vết thương do gai nhọn đâm lẫn nhau vẫn dễ chịu hơn đúng không?

Published in: on 10/04/2018 at 10:27 Chiều  Comments (4)  

Nấu ăn và vu vơ triết lý

Đôi khi cuộc đời như món trứng đúc thịt này vậy. Làm thế nào để trứng vàng ươm thơm phức bông xốp vừa vị? Đâu chỉ đơn giản là chút hành mỡ thịt băm cà chua tiêu bắc là đủ nên. Sự kết hợp nguyên liệu sao cho khéo léo để ra một đĩa trứng đơn giản mà đủ hấp dẫn người ăn rất có thể đơn thuần với người này mà lại là thách thức với người kia. Trứng rán vỡ hay mặn nhạt thì rán lại; đời người cũng có nhiều chuyện có thể “rán” đi “rán” lại “rán” tới “rán” lui, nhưng sẽ có vô vàn chuyện chỉ được phép “rán” một lần duy nhất.

Published in: on 10/04/2018 at 5:56 Chiều  Gửi bình luận  

Thưởng trà Tông Đản

Nơi mà người ta không để wifi, hạn chế dùng điện thoại. Chỉ có tiếng nhạc dịu và sách trong giá gỗ, cùng khói hương vòng tỏa nhè nhẹ vương vít trong bốn bề bình yên.

Trà uống bằng chén sứ mỏng trắng để cảm nhận được hết màu trong và sự ấm lúc chạm tay vào mình chén. Tầng lớp vị của trà Lộc Sơn này đầu tiên là chát nhẹ, tiếp đến là ngọt thanh, thấm êm và lẩn khuất trong cổ họng. Như người ta nói, “nước pha trà phải đủ độ, nếu nhiệt không tới trà sẽ không phai, mà sôi quá thì trà lại nồng”.

Được ngồi nhâm nhi trà giữa không gian này khiến lòng mình nhẹ nhõm, hồn mình lặng hơn, rồi lại trở về bình an để làm tiếp nhiều việc đang đợi.

(Các ảnh trên chụp không nắn nót vì ít cầm điện thoại, bấm được vài tấm thế thôi. Riêng bức cuối lấy trên internet)

Published in: on 08/04/2018 at 8:21 Sáng  Gửi bình luận  

Quê

người nông dân

đi làm đồng

khăn quàng vội

tóc trễ tràng

gió thổi tung

nắng mênh mông

một mùa quê

xanh mướt…

Published in: on 05/04/2018 at 9:57 Chiều  Comments (2)  

Bạn xưa

Kể từ khi tạm biệt cấp ba, có những bạn tôi không hề được gặp lại, như là Thúy Hà chẳng hạn. Nên hôm qua thấy ảnh lớp chụp cưới Ngân có mặt Hà tôi đã thốt lên chào Hà trong sự bất ngờ. Tưởng như trí nhớ mình đã xao nhãng những hình bóng quá xa xôi, nhưng may sao nó vẫn lưu giữ đâu đó cho tôi gọi lại. Hà cũng nhắc lại tôi của ngày xưa là cô bạn có gương mặt buồn buồn, chẳng bù cho nay tôi cười như hoa suốt ngày dù không hẳn lúc nào cũng thực sự vui. Nhiều thứ có thể thay đổi để tốt hơn lên, giống như nụ cười tôi vậy!

Published in: on 02/04/2018 at 8:07 Chiều  Comments (5)  

Sao cũng được

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Sao-Cung-Duoc-Binz/ZW9BZ680.html

Bài nhạc trẻ, mà sao mỗi lần nghe thấy dịu lòng đến thế, rồi cứ mỉm cười mãi thôi.

Published in: on 02/04/2018 at 6:30 Chiều  Comments (3)  

Ký ức xổ tung

Lâu nay tuy vẫn duy trì việc dùng sổ nhưng không ghi chép được đều đặn như trước. Sổ trên giá xếp hàng dài, hôm nay mở lại thấy những kỷ niệm xổ tung ra. Việc lưu giữ ký ức dù là theo cách nào (ảnh, nhạc, vẽ, viết, trí nhớ…) đều có những giá trị riêng và khiến ta được sống lại nhiều lần cảm giác của ta tại thời điểm lưu giữ ký ức ấy.

Published in: on 01/04/2018 at 11:59 Sáng  Gửi bình luận  

Chuyện dễ thương

Tôi luôn để mấy quyển vẽ ở cơ quan để lúc nào rảnh rang thì nguệch ngoạc. Bức vẽ dở này đã dở quá lâu, phần vì lười phần vì bút hết mực chưa kịp mua.

Còn nhớ hôm đó tôi lấy tạm bút bi đen để vẽ tiếp vì bút kim mãi vẫn chẳng nhớ mua, song có việc phải chạy loanh quanh nên vứt sổ vẽ trên bàn. Lúc sau vào thì thấy tranh mình xuất hiện một con chuồn chuồn có gương mặt nhe nhởn. Vị khách không mời mà đến này khiến tôi dở khóc dở cười và tức tốc đi tìm thủ phạm.

Thủ phạm chính là cu em Hà, kẻ chuyên ngứa tay chọc phá mọi người như kiểu bứt lá bẻ hoa trên bàn ai đó, viết nhăng nhít vào sổ người nào đó… và giờ là tặng tôi một con chuồn chuồn có đôi mắt cận 8 đi-ốp. Cu em bảo “em đã cố nắn nót lắm để vẽ cho chị con chuồn chuồn đẹp nhất đấy, chị không thấy có nó tranh chị sống động hẳn lên à?” Có khi thế thật ấy nhỉ? Còn biết làm gì hơn là ngồi lấy bút nắn lại con chuồn ương ngạnh kia cho nó mềm mại dễ thương hơn một tí.

Và tranh thì từ khi có con chuồn xuất hiện đến nay vẫn vứt đó chưa vẽ thêm được gì 😉

Published in: on 31/03/2018 at 10:26 Chiều  Comments (8)  

Em trong Anh

Phảng phất mùi hương màu khói

Em trong anh bay bổng mơ hồ

Chảy một dòng đắm đuối hư vô

Dẫu nóng bỏng vẫn dịu dàng da diết.

Published in: on 30/03/2018 at 9:56 Chiều  Comments (2)  

Cô đơn

Đôi khi người ta cô đơn ngay cả trong quãng thời gian hạnh phúc. Vì cô đơn có thể được xem xét theo nhiều khía cạnh, lúc là cả một vùng, khi chỉ là một vệt nhỏ nhoi mờ nhạt.

Tôi từ lâu đã muốn đưa mình ra khỏi sự nhạy cảm, luôn tự nhận mình không còn là người nhạy cảm nữa rồi. Đúng thế, tôi nông cạn hơn, tôi trơ lì hơn, tôi vô cảm hơn, tôi khó buồn hơn và cũng dễ cười hơn…

Tôi đã như thế đấy!

Nhưng…

Sâu xa đâu đó, vào khoảng khắc nào đó, nghĩ về một điều gì đó… tôi bỗng rơi vào trạng thái không trọng lượng, và chợt thấy mình quá sức cô đơn. Cô đơn ngay cả giữa yêu thương. Thật thấy mình phức tạp và có lỗi vì điều ấy.

Published in: on 26/03/2018 at 7:56 Chiều  Comments (8)  

Sống nhỏ hẹp không?

Cuối cùng tôi vẫn nhận ra lối sống của tôi luôn là không thích giao du rộng.

Là vì trên fb cứ lâu lâu tôi lại nhẫn tâm xóa một số người, những người vốn luôn là quen biết ngoài đời nhưng lại khiến tôi cảm thấy không phù hợp để kết nối trên fb.

Là vì từ lâu rồi tôi không còn muốn up gì lên zalo, bởi một ngày cách đây vài tháng tôi bỗng giật mình nhận ra zalo là một thế giới rộng lớn bao gồm rất nhiều sđt (các số mua bán hàng hóa, dịch vụ sửa chữa, đồng nghiệp, bạn xa bạn gần…) vốn không phù hợp để tiếp nhận những dòng trạng thái, ảnh hoặc một đoạn ghi âm hát hò vớ vẩn của tôi.

Là vì instagram tôi đã để chế độ riêng tư, xóa hết các nick name mà hồi đầu tôi accept vô tội vạ vì ngày đó chưa hay up ảnh và chưa hay dùng thứ này. Dù insta được tôi ưu ái up nhiều ảnh đẹp, nhưng vì sao tôi vẫn không muốn khoe chúng ra với thiên hạ thì có trời mới hiểu.

Là vì giờ đây tôi vô cùng ngại đọc các group chat nhóm, dù hiện tại tôi chỉ có ba group (1 nhóm cq nhỏ, 1 nhóm cấp 3 nhỏ, 1 nhóm bạn rượu dễ thương cực nhỏ). Tôi chỉ không phiền với nhóm bạn rượu dễ thương, còn lại hai nhóm kia đã nhiều lần tôi trực rời khỏi nhóm vì cảm giác mỗi lúc đi làm về nhìn vào mớ chat dài hàng chục km chưa đọc, tôi bị sự hỗn độn vây lấy. Và nhiều lúc bỏ qua không đọc, cũng nhiều lúc cố đọc xong thì quá đỗi mệt nhoài. Đến nỗi hôm rồi tôi phải bảo một cô bạn trong nhóm là có gì chat quan trọng thì báo giùm tôi vì đã nhiều lần có kiểu mọi người ớ ra bảo đã nói trong group chat mà không biết à?

Thậm chí giờ còn điên rồ muốn xóa fb, xóa hết ảnh từng up zalo. Chỉ trừ blog này, tôi đăng quá nhiều nhưng chưa khi nào cảm thấy mệt mỏi dù nó gần đây có tăng lên đáng kể lượng người follow (95% là người chưa gặp ngoài đời). Tôi chỉ từng phiền lòng một chút khi phải unfollow hai người mà tôi thấy không phù hợp, thế là nhẹ nhõm trở lại. Hẳn là vì tôi biết, những ai đọc blog tôi thì cũng là những người dễ thương như tôi vậy. Và vì ở nơi này tôi chẳng phải e ngại có những ai đó đánh giá tôi, tôi được viết như nghĩ. Lạ nhỉ, blog thanh bình của tôi!

Published in: on 23/03/2018 at 8:46 Chiều  Comments (15)  

Chỉ là…

Ba hôm nay tâm trạng không tốt vì ngực đau lại, mà không chỉ đau bên cũ, còn đau nốt bên kia. Mình cũng liều, từ bấy đến nay chả thuốc men gì, quên hẳn ngực mình có gì trong đó cho đến ba hôm nay đau lại… Trước khám thì nó là cái nang lành thôi, nhưng khi đau cả hai bên mà chưa khám lại thì thấy cũng nghi ngại. Chắc chả sao đâu, vui đi.

Hôm nay mình nói với em gái trong tâm trạng rất phởn phơ, rằng chị sống đến tuổi này cũng là được nhiều quá rồi, chết cũng sẽ không tiếc. Em bảo chị nói linh tinh gì thế. Mình bảo ơ bình thường mà, chị được hưởng đủ thứ hương vị của đời sống rồi, nên cứ coi đến mức này là đã quá dư, từ giờ về sau sẽ sống thảnh thơi không vội vã nữa. Còn cái chết, nó cũng sẽ là một thứ bình thường thôi đúng không? Không phải bi quan đâu, mà đang là lạc quan đấy!

Lúc sau mình lại nói, sau này nếu chị chết nhớ cho chị nhạc nhẹ nhàng nhé đừng kèn trống. Mà chị thích tro của chị rải vào một gốc cây cho cây tươi tốt và linh hồn mình được reo vui trong gió trời (ôi hâm quá mà). Em bảo em không thích hỏa táng đâu nóng lắm, mình lại bảo hỏa thôi chứ đất đâu mà chôn.

Giờ… (lặng một chút) thấy nhắc tới cái chết cũng chẳng phải là thứ gì xui rủi nếu mình xem cái chết nhẹ tựa lông hồng. Cõi tạm này, ai rồi cũng phải chia tay. Quan trọng là quãng thời gian sống đó mình đã sống ra sao, giàu có cảm xúc, đủ đầy yêu thương hay không…

“Thí dụ bây giờ tôi phải đi…”, “nếu chỉ còn một ngày để sống”… Ừ vậy nên mình phải sống nhiệt huyết nhất từng ngày từng ngày một, nhé Dung!

Published in: on 18/03/2018 at 6:43 Chiều  Comments (4)  

Vang

Khi anh ngồi đó uống những ngụm vang

Là đang uống em với những nồng nàn kỷ niệm

Thực tại không em, chỉ có hơi vang nồng chát

Anh vẫn thấy thật gần dáng vẻ em

Chúng ta đã hôn nhau ngay cả lúc không em

Em trong những giọt vang

Và vang trong người anh, đang chảy…

Published in: on 15/03/2018 at 10:54 Chiều  Comments (2)  

Lan man tháng ba

Tháng ba mơ hồ, giăng mắc. Tháng của những cơn mưa và cơn nắng chạm mặt, đan xen nhau. Đời mình cũng như tháng ba, có những ngày mưa gió u mê nhưng sẽ có nhiều ngày nắng vàng rạng rỡ.

Fb anh Hùng vừa nhắc lại câu thơ Bình Nguyên Trang, và trước đó, đầu tháng, Fb của Khuyên cũng trích câu thơ đó. Câu thơ mà hồi học sinh, sinh viên chúng mình đã chép nhiều vào sổ sách: “Đành rằng tháng ba vẫn thắp màu hoa cũ/ Nhưng có những điều phải sống khác ngày xưa”. “Phải” với mình vừa là thuận tự nhiên vừa là cố ý: (1) Thời gian qua đi, nhiều thứ phải thay đổi theo tuổi tác trải nghiệm, nếp nghĩ nếp làm trưởng thành, sâu sắc thậm chí toan tính… là lẽ đương nhiên, mình đâu thể cư xử như một cô bé năm nhất đại học. (2) Nhưng thực tế trong tâm hồn còn nhiều điều vẫn vẹn nguyên, trẻ trung như ngày 16-18 vậy. Và mình buộc phải gìn giữ nó kín đáo ở đó chứ không thể lặp lại, thể hiện nó như xưa được, cái này gọi là “phải cố ý” để sống khác.

Tháng ba dài thế, từ 8.3 đến nay mới có một tuần thôi à? Ừ cứ dài đi, vì chỉ có tháng ba mới cho mình được cái cảm giác mơ hồ ấy, đời thực nhất chính là việc mưa nắng thất thường nên áo sống cũng phải có dự phòng để lúc lạnh khoác vào lúc nóng cởi ra.

Published in: on 15/03/2018 at 8:31 Chiều  Gửi bình luận  

Tháng ba

Lây rây thấm đường nhựa
Thấm tường rêu ngái ngủ
Hạt mưa bụi tháng ba

Miền ký ức chưa xa
Và nỗi buồn loang vỡ
Tán cây bung búp thở
Rỉ rả những non tơ

Ngày về nhè nhẹ chở
Mưa hát lời bơ vơ

Sâu xanh thênh thang nằm
Giữa xôn xao cỏ lá
Chim ngậm mồi ồn ã
Trên khóm khế chiều qua

Đã có chút xót xa
Thêm ánh buồn trong mắt
Thế là vừa hiu hắt
Thế là vừa xanh xao

Mưa bao giờ mới dứt
Bao giờ hết tơ vương

Từng mảnh dây điện đường
Cột vào nhau chặt chẽ
Cùng ngắm mưa khe khẽ
Hạt li ti tháng ba

Mưa lắc rắc lăng răng
Hoa gạo cọ cựa miệng
Hôn thì thầm gió biếc
Sắp sửa thắp đèn treo

Bằng lăng thay màu nõn
Háo hức chờ tháng năm
Phượng nằm rỗi ăn tằm
Đợi hè về tỏa sắc

Hoa sưa trắng một góc
Phía này đường Bắc Sơn
Ban tím ươm con đường
Ngắm bình yên lăng Bác

Tháng ba mưa rả rích
Em thả bộ cùng ô
Bỗng thấy muốn làm thơ
Khi mưa về qua ngõ.

Bỗng lục lại trong blog được bài thơ làm từ năm 2009 về tháng ba. Up lại cho vui!

Published in: on 14/03/2018 at 10:00 Chiều  Gửi bình luận  

Để được anh yêu

1. Để được yêu thật lòng, em hãy để sự tự nhiên không toan tính tỏa hương quanh em. Em hãy là chính em với những đẹp đẽ trong trẻo, dù đời có xô xát em khiến em từng có lúc tổn thương tận cùng. Vì chỉ khi em là chính em, không cố tình tỏ ra đẹp đẽ, dễ thương, đáng yêu một cách cứng nhắc, em mới có thể làm lay động một tấm lòng. Chỉ khi em là em nguyên bản, người đến với em mới ở lại bên em, vì em là em chứ không là ai khác.

2. Để được yêu say đắm, em hãy trau rèn và cũng hãy bản năng, em sẽ trở thành người phụ nữ nở hoa, đóa hoa không chỉ rộn sắc mà còn đượm hương. Đàn bà “thông minh sâu thẳm”, là sự thông minh đủ dùng, tinh tế, nhẹ nhõm và đáng yêu, chứ không phải thể hiện cái gì cũng biết để đứng trên mọi người.

3. Để được yêu thanh bình, em hãy đơn giản điềm đạm đi em. Em hãy khóc cười khi muốn nhưng lặng lẽ thôi, đừng lu loa ăn vạ, bớt đòi hỏi mong cầu, ít trầm trọng hóa vấn đề và hết lòng thấu hiểu người ấy. Chỉ khi em đặt mình vào vị trí người khác, em mới có thể nghĩ được cho nỗi khó của họ khi không thể làm em hài lòng. Biết nghĩ cho người ấy để thanh bình trong yêu thương, đón nhận tình yêu trong mỉm cười dịu dàng, đó là cách giữ yêu thương nhẹ nhàng dễ chịu nhất đó em.

4. Để được yêu hân hoan, em hãy tận hưởng và dâng hiến. Tận hưởng để có thể hiến dâng thỏa mãn và chân thực. Khi em thích, hẳn người khác cũng bị cuốn theo em trong niềm yêu thích ấy. Nếu trong tình yêu em phải gượng ép làm một điều gì, thì thứ đó người ấy cũng không tài nào cảm nhận được. Chỉ khi em hạnh phúc, niềm hạnh phúc ấy mới lan tỏa sang người bên em, hòa quyện, quấn quýt và thăng hoa.

5. Để được yêu bền bỉ dài lâu tươi mới, em “cần rất nhiều” mà lại cũng như “chẳng cần gì cả”. (1) Thứ “cần rất nhiều” đó chính là: Em phải thấy cần và thực sự hạnh phúc khi bên người ấy, muốn được yêu thương người ấy trọn vẹn. Khi em muốn ở bên họ, em sẽ tự nguyện làm nhiều điều để xây đắp gìn giữ tình yêu; Em phải đa dạng trong thống nhất, nếu chỉ một mầu, sao trách được người ấy mau chán trường bỏ bê. Muốn phong phú, đa dạng, em chỉ có cách học hỏi, trải nghiệm, tự chủ và yêu bản thân mình để tỏa ra một thứ thần thái, khí chất cuốn hút người em yêu. (2) Thứ “chẳng cần gì cả” chính là em hãy yêu như chưa yêu lần nào, đừng so sánh, đừng toan tính, đừng thiệt hơn thực dụng. Em cứ hồn nhiên, líu lo như chim non, đón nhận yêu thương trong veo thần thánh diệu kỳ ấy đi, không phải lúc nào cũng áp lực để được xinh đẹp nhất, thần thái cuốn hút nhất, nói lời hay ho nhất đâu em. Chỉ khi em chân thật là em, thả lỏng bản thân thì những trong trẻo đó sẽ tỏa ra mùi hương diệu vợi nhung nhớ, khiến ai đó ngẩn ngơ mãi cho dù đã bên em cả một thế kỷ dài.

Published in: on 11/03/2018 at 8:47 Chiều  Comments (4)  

Mùi hương

Không em ở đây mà ngỡ như gần lắm

Bởi mùi hương vương vấn cả xung quanh

Khi yêu người hương chẳng thể phai nhanh

Vì tim anh mãi lưu mùi thân thuộc.

Published in: on 11/03/2018 at 3:02 Chiều  Gửi bình luận  

Thật thà không khôn ngoan

Ở thời điểm này, khi đã trải qua nhiều thứ ở đời, tôi không khỏi có nhiều lúc trở nên điềm tĩnh đáng sợ trước bão giông hoặc bất cần trước cả những yêu thương mà chính mình luôn trân trọng.

Tôi tâm niệm tôi phải có những mối quan hệ mà với họ tôi được sống thật thà nhất, dù khi thật thà, tôi sẽ không thể đẹp đẽ hoàn toàn trong mắt họ. Thật thà nhiều lúc đem đến nỗi buồn, sự phật lòng, tổn thương, thất vọng… nhưng thật tốt khi tôi được thực lòng. Bản chất của vấn đề chính là sự tin tưởng tôi dành cho ai đó để tôi sẵn sàng nói thật những điều khó nói. Để ai đó “được” tôi làm cho “mất lòng” không hề dễ, chỉ những người tôi tin cậy gần gũi yêu thương mới là những người dễ bị buồn lòng bởi những sự thật trần trụi tôi chia sẻ. Dù sao cũng biết ơn cuộc sống vì đã cho tôi sống đến lúc này, để được sai sót, sửa mình và tiếp tục sống thật thà với thương yêu.

Published in: on 10/03/2018 at 11:00 Chiều  Comments (9)  

Thứ 7 ở Tràng An

Published in: on 10/03/2018 at 2:15 Chiều  Comments (2)  

Góc dịu dàng

Published in: on 09/03/2018 at 8:13 Chiều  Comments (2)  

8.3

Tháng ba trời như vạt lụa

Có người ngồi nhớ tình yêu

Published in: on 08/03/2018 at 6:25 Chiều  Gửi bình luận  

Cần

Cần được thấy mình cần cho ai đó

Cần được sống thật sâu trong nhung nhớ

Cần được nghe thì thầm nơi góc phố

“Anh yêu Em!”

Published in: on 01/03/2018 at 6:27 Chiều  Comments (3)  

Đợi tháng ba

Những bầy ong mật xôn xao tháng ba

Những loài hoa bé quẩn quanh sân nhà

Những tình mới chớm như là rêu non

Những yêu dần lớn cho mình mãi son

Published in: on 27/02/2018 at 6:52 Chiều  Comments (4)  

Linh tinh

Tôi ngồi dưới ánh đèn vàng viết những dòng nhỏ nhẹ này, giữa một đêm mà trời trở lạnh hiu hắt sau nhiều ngày ấm áp đẹp đẽ của tết. Tối nay là một tối không vui lắm với tôi, khiến cảm giác tôi không ra gì. Nên giờ tôi tính đọc sách tí cho thảnh thơi cho dễ ngủ, mà cuối cùng lại lấy điện thoại ra trò chuyện vài câu với blog này.

Rồi tôi lại vẫn nhận ra như mọi khi, là cuộc sống cứ luôn không thể ngờ, mọi sắp đặt của con người chỉ là tương đối. Và tôi cũng vẫn nhận ra như mọi lần, những người có duyên với ta dù muốn hay không sẽ vẫn quyến luyến ta, còn những người chẳng duyên nợ thì cố mấy cũng chỉ xa lạ thế thôi. Sau nhiều chuyện linh tinh bề bộn trong đời, tôi tiếp tục học cách bỏ đi những ham thích hoặc mong mỏi mà sau một khoảng thời gian cố chạy theo nó tôi thấy chả được gì ngoài tuyệt vọng hoặc trống trải cả. Khi ta chấp nhận thật sự rằng ta bỏ cái này đi thôi thay vì cố gắng có nó một cách gượng ép, tôi thấy nhẹ nhõm kinh khủng. Và thấy đời tôi cần phải được làm cho đơn giản hơn rất nhiều.

Tôi sẽ vẫn biết rằng ở blog này tôi cần viết những thứ là tôi, tôi nghĩ, tôi muốn… chứ không phải viết cho người follow tôi đọc hoặc để làm đẹp đẽ một diện mạo tôi. Tôi đâu cần trang hoàng cho tôi đẹp đẽ ở chốn này, nếu tôi viết khác tôi nghĩ, chính tôi sẽ làm mất đi chốn nương náu cuối cùng – duy nhất của đời mình.

Published in: on 22/02/2018 at 10:10 Chiều  Comments (6)