Một mình với mùa thu

image

Published in: on 01/09/2015 at 1:04 Chiều  Comments (5)  

Thanh tĩnh

Theo em đi ăn cơm chay ở 26 Trần Bình Trọng đúng vào rằm tháng 7. Nhẹ nhõm thật đấy!

image

image

Published in: on 28/08/2015 at 10:01 Chiều  Gửi bình luận  

Mùa xuân đọc sách

Đọc sách là chuyện tưởng rất cũ nhưng theo thời gian sự đọc giờ đã bước sang một định nghĩa khác. Đối với lớp trẻ ngày nay, đọc sách được hiểu theo khái niệm rộng mở và linh động hơn nhiều.

Giờ, internet giăng mắc khắp nơi. Những trang điện tử nhấp nháy đỏ xanh, hình ảnh chuyển động cuốn hút bao con mắt trong veo mới lớn hút vào. Giờ, ti vi truyền hình cập nhật liên tục những thông tin mới xôn xao ngày đêm cũng thu một lượng lớn khán giá trẻ say sưa. Giờ, những cuộc vui, những bước nhảy, những buổi tụ họp đã choán hết cả thời gian của những mái đầu xanh. Giờ, học học và học. Những lý thuyết giáo khoa không còn chỗ nhồi nhét. Còn đâu thời gian để tìm và đọc những cuốn sách chứa chan câu chữ gửi gắm bao điều?

Vào thời đại ngày nay, văn hóa nghe – nhìn tồn tại song song với văn hóa đọc. Văn hóa nghe – nhìn giúp con người rút ngắn được vô khối thời giờ vàng ngọc vì thế văn hóa đọc cũng theo đó mà biến đổi. Giờ văn hóa đọc không chỉ thể hiện ở việc mỗi ngày bạn hì hục đọc bao nhiêu trang sách mà còn thể hiện ở việc bạn đối xử với sách và với việc đọc như thế nào. Bạn không nhất thiết phải chăm chỉ cần mẫn đọc và đọc mỗi ngày hay phung phí quá nhiều tiền để mua sách hoặc cần mẫn mỗi ngày lên thư viện vùi đầu vào những cuốn sách dày cộm mà chẳng biết có thu lượm được gì. Chỉ cần bạn thấy hứng thú thực sự khi tìm ra thông tin quý giá, biết thấm và ngấm vào mình những sản phẩm văn hóa có chất lượng, biết cách đọc sao cho hiệu quả nhất, và tạo nếp đọc như một thói quen thì bất kể bạn đang ngồi trước máy tính hay trước một cuốn sách ố vàng vẫn có ý nghĩa hơn là bạn đang ngồi trong thư viện với ngồn ngộn sách mà không biết lựa chọn và bước vào ra sao. Giới trẻ có nhiều cách đọc sách khác nhau. Picnic có thể đem theo sách. Để giữa những khoảng sôi động nằm thảnh thơi dưới nắng, ngồi ngâm ngợi dưới tán cây thì có thể đem sách ra lật một vài trang để đọng vào đầu một vài chữ. Trên chuyến xe công tác, có cuốn sách nhỏ nép bên mình, cho chặng đường bớt dài, lưng người bớt mỏi. Hoặc là đúc kết, rút gọn những ý chính qua những mẩu giới thiệu sách đầy tràn trên mạng để nắm được diễn biến hiện tại của thị trường sách… Trong mắt những người trẻ, đọc là chuyển động, không ngồi yên một chỗ mà ngẫm ngợi lâu. Đọc để ngấm những cũng để chảy trôi những sáng tạo và những ý tưởng ra ngay tức thì.

Gia đình có thể tạo ra cho con em thú vui và thói quen đọc sách. Các bậc cha mẹ không chỉ có trách nhiệm định hướng mà còn phải hòa nhịp vào đời sống của con mình để được hiểu và chia sẻ những tâm tư tình cảm của lớp trẻ nhiều khác biệt, từ đó giúp con có một lối đọc sách đúng đắn. Ngay từ buổi ban đầu cha mẹ đã phải dạy con trẻ không đọc nghêu ngao, mà huấn luyện cho con cách đọc thầm. Đọc bằng mắt, không lẩm nhẩm. Bỏ đi cái lối chỉ vào từng chữ mà đánh vần và đọc thì rút cục không thu lại được một ý nghĩa nào của câu chữ. Một nhà nghiên cứu đã cho rằng: Khi đọc thầm và đọc nhanh như vậy, đồng tử mắt nhảy từng bước, mỗi bước ôm gọn một cụm tiếng, và cái cụm tiếng đó bao giờ cũng chứa nghĩa. Nghĩa của câu ta đang đọc không gửi ở những tiếng rời rạc, mà nằm trong từng nhóm tiếng. Khi con đã biết đọc thầm thì con sẽ phát triển thêm một yếu tố tâm lý nữa là vừa đọc vừa tưởng tượng. Chính hành động tưởng tượng khi đọc sách đó sẽ dẫn từ kỹ thuật đọc sách đến năng lực cảm thụ văn chương là cái không thể có ở kẻ đọc sách nghêu ngao. Ở một phía bên kia, năng lực đọc thầm và đọc bằng tưởng tượng cũng sẽ dẫn người đọc suy nghĩ vào những khái niệm khoa học trong khi đọc. Lúc bấy giờ, ở người đọc sẽ có thêm một năng lực đọc suy ngẫm. Có nghĩa là quy trình đọc sẽ bắt đầu bằng đọc thầm, sang đọc nhanh, sang đọc tưởng tượng, sang đọc suy ngẫm. Khi đọc thầm, con người được tự do phát triển trí tưởng tượng của mình khiến tư duy thông suốt, giác quan nhạy bén, từ đó mà thêm linh hoạt năng động. Khi đọc và tưởng tượng thì sự suy ngẫm cũng đi vào chiều sâu, từ đó có những đấu tranh và khẳng định quan điểm trong lòng mình, dẫn đến những hành động đúng đắn trong cách cư xử với cuộc sống. Có thể nói, từ việc đọc mà con người có thể dần hoàn thiện mình. Phát hiện ra ở mình những nhược điểm và bù đắp những thiếu hụt trong quá trình hình thành quan điểm, nhân cách. Nhà trường là nơi có ảnh hưởng lớn đến việc dạy đọc.  Nhà trường luôn biết cách cân bằng để văn hóa đọc và văn hóa nghe nhìn cũng phát huy tác dụng. Có thể khẳng định việc đọc sách của con người thực sự bắt đầu từ nhà trường. Con người từ việc đọc sách mà tự đào tạo mình thành con người văn hóa, khi ấy ta có một nền văn hóa đọc. Nền văn hóa đọc khiến con người càng ngày càng dồi dào năng lực người. Văn hóa đọc là không thể thiếu cho con người mặc dù nó cần sử dụng tối đa các phương tiện nghe nhìn của cuộc sống hiện đại.

Đọc sách mùa xuân cũng khác với đọc sách thường ngày. Mùa xuân là mùa của những gì tinh khôi và thiêng liêng nhất. Làm điều gì người ta cũng cảm thấy nhẹ nhàng, nâng niu hơn. Các bà các cụ thường đọc sách sử, sách về phong tục tập quán để gợi nhắc về quá khứ, về những truyền thống ngàn đời của cha ông mà răn dạy con cháu. Bố mẹ thì thường chọn riêng cho mình những tấm sách sâu sắc về đạo và đời, về những chiêm nghiệm cuộc sống thẳm sâu, để tiếp tục hành trình làm người nhiều gian nan và đầy thách thức, để lý giải nhiều khó khăn trong cuộc sống một cách giản đơn và bình tĩnh, thoáng đạt hơn với con cái mình. Các bạn trẻ hẳn lại thích quấn mình trong chăn đọc những cuốn tiểu thuyết ngọt ngào, những châm ngôn cuộc sống nhẹ nhàng hay những tập truyện tranh dễ hiểu…

Mùa xuân, khi những mầm non tách mình lách ra đón gió nhẹ và mưa rây, không gian lại rộn lên những xôn xao của một năm mới nhiều hứa hẹn. Mùa xuân – hai tiếng đơn giản mà chất chứa bao hào hứng và nôn nao của con người về những dự định của riêng mình. Hòa vào không khí rộng ràng đó, những cửa hàng sách cũng sửa sang áo mới từ màu sơn, cửa kính đến gương mặt cô bán hàng. Những hàng sách dài cũng được lau chùi, sắp xếp lại cho ngay ngắn đợi được nằm ấm nóng trong những bàn tay. Chớ nói văn hóa đọc trong giới trẻ ngày nay đã mai một. Vẫn còn đó bao mái đầu xanh say sưa tìm kiếm những giá trị trong mỗi dòng chữ mỗi trang sách. Vẫn còn đó những khát khao được học hỏi, được bước ra thế giới rộng lớn. Và không có gì mất đi, mai một đi, tan biến đi cả. Vẫn còn đó những giá trị ngàn đời đọng lại. Có lẽ chỉ là khoảng lặng. Chỉ là một chút im ắng rồi sẽ lại bùng lên chiếm giữ những thứ vốn là của nó, vốn đã nằm trong tâm khảm ngàn đời. Những con chữ luôn có một vị trí đặc biệt trong lòng nhân loại. Người biết đọc chính là người giàu có nhất!

Published in: on 26/08/2015 at 12:30 Chiều  Gửi bình luận  

Nhà cũ quê xa

image

image

image

image

Published in: on 26/08/2015 at 12:05 Chiều  Comments (2)  

Mơ kỳ kỳ

Em mơ cả nhà em đi du lịch trong một khu nhà cổ có vườn cây um tùm và nhiều chum vại. Rồi mưa to và mọi người do tránh mưa mà đi lạc vào một khách sạn hoang vắng… Sau một loạt diễn biến mờ nhạt khác, câu chuyện “vui” bắt đầu.
—–
Em đi lướt qua dãy hành lang của một khách sạn hạng trung. Ánh sáng rọi nhẹ vào các căn phòng mà cửa ra vào đều được lắp kính có thể nhìn rõ hết mọi thứ. Trong các căn phòng ấy đều có từng đôi đang nằm âu yếm nhau trên giường. Không gian thì chật chội ngột ngạt không chút thoáng khí… Qua một căn phòng như bao căn phòng vừa qua, em bỗng thấy trên chiếc giường nhỏ này có tới hai đôi đang say sưa tình cảm. Một đôi là nam – nữ và một đôi là nam – nam. Ôi thần linh ơi, đôi nam – nam lại là lãng tử Linh Giang và một người đàn ông nhỏ thó cỡ 50 tuổi da đen xạm. Em lướt qua thật vội trong cảm giác kinh ngạc tột độ. Nhưng mắt anh đã kịp chạm phải cái nhìn của em. Em sợ anh xấu hổ nên trốn đi cho lẹ, núp anh như trốn lệnh truy nã. Anh thì bỏ cả công cuộc yêu đương chạy ra nháo nhác, ráo riết tìm em bằng được, chắc muốn xử em bịt đầu mối??? Sau một hồi trốn tránh bất lực thì đã bị anh tìm thấy… Lúc đó đứt quãng nhập nhằng gì đó mà lại mơ đến cảnh Linh Giang và ông bồ cùng nhau quay lưng lại em đứng thắp hương bối rối run run, dép giày thì đi lẫn lộn của nhau, quần đùi áo may ô xộc xệch. Em im lặng làm ngơ và đi nhanh về nhà. Về đến nơi em nghĩ là không kể lể với ai, nhưng chỉ vài phút sau đã không kiềm chế được mà lu loa kể với mẹ và chồng. Mọi người đang há hốc mồm nghe thì bỗng thấy xi xô tiếng Quảng Trị hùng hổ sau lưng. Anh Giang xông vào mắng e xối xả rằng vì sao em xấu tính đi buôn dưa lê chuyện bí mật của anh. Em kinh hãi, cả nhà kinh hãi, em mồ hôi rơi lộp độp. Em thắc mắc sao a vào được nhà em. Lúc sau xuống tầng một thì thấy cửa xếp bị tẽ ra như cái quạt giấy bị xé phần giấy khỏi phần nan. Hóa ra Linh Giang dùng sức mạnh phá cửa nhảy vào bất chấp cửa đóng then cài chắc chắn (cái cửa hỏng trong mơ chính là cửa của nhà bố mẹ ở Đặng Tiến Đông).

(Trích đoạn chat với lãng tử Linh Giang qua msg fb sau một đêm mơ thấy hắn. Phần này đã thêm râu ria hơn phần chat để có tí sống động).

image

Published in: on 25/08/2015 at 10:16 Chiều  Gửi bình luận  

Biển cạn

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Bien-can1-Pham-Thuy-Dung/IWBIA0CE.html

Hát tặng những nỗi buồn sâu thẳm…

Published in: on 21/08/2015 at 6:51 Chiều  Comments (1)  

19/8

image

image

Cám ơn em đã mang đến cho chị niềm vui bất ngờ! Cám ơn em đã cho chị lần đầu tiên có cảm giác về “cái ngày có vẻ liên quan” ấy! Nói chuyện với em thấy được thoải mái và thật thà. Có lẽ lúc đi chùa, ăn cơm chay sẽ còn tuyệt vời hơn. Mong đến ngày rằm, mùng một ghê cơ.

Published in: on 20/08/2015 at 12:38 Chiều  Gửi bình luận  

Vui với kỷ niệm

Một năm trước, vào một ngày đẹp trời, sau khi uống bia rất phiêu với người tốt, tôi đi thu âm hai bài này với em gái.

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Lai-gan-hon-em-Pham-Thuy-Dung/IWA886BC.html

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Mong-manh-tinh-ve-Pham-Thuy-Dung/IWA886CW.html

Hôm nay lôi chúng ra vì cũng vừa đi thu với mẹ hai bài hát mới (bữa tới sẽ post). Chả lẽ lại thành định kỳ, mỗi năm hai bài vào cuối hạ đầu thu? Thế thì đến cuối đời cũng có một gia tài bài hát kha khá đấy nhỉ! 😉 Vui đáo để cơ.

Published in: on 18/08/2015 at 7:03 Chiều  Comments (6)  

Vườn ngóng em

Có ân cần cây cỏ sẽ hồi sinh
Sương lại óng trong bình minh rạng rỡ
Chút héo khô chỉ là lời nhắc nhớ
Rằng vườn quen đã rất ngóng em về.

image

(Chị Diễm đi du lịch bỏ vườn con ở nhà, khi về thì nó khô héo hết cả. Chị buồn và mình thì an ủi bằng bốn câu ghép vần).

Published in: on 15/08/2015 at 10:44 Chiều  Gửi bình luận  

Bỏ lại

image

Em đi và anh đi
Bỏ lại đây kỷ niệm
Nụ hôn nào tan biến
Tháng năm nào hoang vu

Published in: on 12/08/2015 at 8:46 Chiều  Gửi bình luận  

Thế giới của riêng mình

Blog này, chính là thế giới duy nhất tôi có thể trút bỏ tâm tư bất kỳ lúc nào. Những người quanh tôi, lúc là tôi muốn tìm họ chia sẻ, lúc là tôi tìm họ không nổi và lúc là bản thân tôi cũng không muốn tìm. Chỉ có nơi này, chả bao giờ từ chối tôi và tôi cũng chưa bao giờ mất đi cảm giác được nương tựa thật thà vào nó.
Rút cục thì CÔ ĐƠN vẫn là thực dù tôi ngày càng dễ thích nghi với cuộc sống, với mọi người, với mọi chuyện tôi gặp. Cần nghĩ CÔ ĐƠN là bình thường, chả có gì là ghê gớm mà đăm chiêu mãi. THẢNH THƠI TRONG NỖI CÔ ĐƠN của mình, nhiều khi còn dễ chịu hơn cả ồn ào vui vẻ. Ít ra tôi còn có BLOG thiên đường này của riêng tôi để có thể làm gì với nó tùy tâm trạng.

image

Published in: on 09/08/2015 at 1:48 Chiều  Gửi bình luận  

Một góc ban đêm

Một góc ban đêm, nơi tâm trí tha hồ bay bổng, nơi cơn mơ thức dậy và lo toan tiêu tùng. Một góc ban đêm, nơi làn da được thở, đôi tay được nghỉ và chữ nghĩa lần lượt đi lại trong nhận thức và tư duy.

image

Published in: on 08/08/2015 at 4:15 Chiều  Comments (2)  

Rong chơi mùa hè

image

image

image

image

image

image

Hai ngày nắng đổ lửa, mình và Hương lang thang trên đường và đến những nơi sau: Trà Thiên Sơn (Trung Liệt), Phở Thìn (Lò Đúc), Time city (nhà Hương), Chuồn chuồn phố (Hội Vũ), Món Huế (Thợ Nhuộm), Quán O (trà bát bảo trên phố thợ Nhuộm)…

Published in: on 07/08/2015 at 9:48 Sáng  Gửi bình luận  

Cà phê Cộng

Với em gái.

image

image

image

Published in: on 06/08/2015 at 8:22 Sáng  Gửi bình luận  

Đi tìm hứng thú đọc sách

Chỉ cần một cái click chuột trên công cụ tra cứu google, bạn sẽ nhận được hàng ngàn kết quả liên quan đến “phương pháp và kỹ năng đọc sách”. Bạn có thể chọn cho mình một phương pháp đọc trong số hàng trăm phương pháp mà các tác giả đề cập rồi rập khuôn theo? Hoặc có thể tham khảo vài phương pháp nổi bật sau đó đúc rút, tổng hợp ra cách đọc của riêng mình? Tất cả tùy thuộc ở bạn, quan trọng kết quả thu được ra sao… Với tôi, đọc sách trước hết cần phải có niềm yêu thích. Nếu yêu thích sách, người đọc sẽ không quá khó khăn để tìm ra phương pháp tiếp cận phù hợp. Vì thái độ đọc quyết định phần lớn hiệu quả đọc. Tuy nhiên, những người bước đầu chưa thể có ngay niềm yêu thích đó sẽ rất cần hướng đi hợp lý để bắt đầu cho việc đọc hiệu quả với sự hứng thú dài lâu.

Tìm sách đúng nhu cầu

Trong từng giai đoạn của cuộc sống, mỗi người sẽ có những mối quan tâm đặc trưng của mình. Người đọc cần xác định được mình đang thực sự quan tâm và cần thiết nội dung gì, chủ đề gì để tìm ra những cuốn sách đáp ứng tốt nhu cầu đó. Một cuốn sách có sức hút sẽ là dấu mốc quyết định cho bước chuyển biến tích cực của những người mới bắt đầu tham gia việc đọc. Lý trí có thể ép bạn đọc sách, nhưng không thể buộc bạn yêu thích việc đó nếu như bản thân bạn không thực sự tìm thấy cái mình cần. Vì vậy, không còn cách nào khác là tìm sách có nội dung tốt, lối viết cuốn hút để bạn được dẫn dắt tự nhiên vào thế giới của chữ nghĩa, tư duy và ý tưởng vô tận.

Luôn có sách bên mình

Việc bạn mang theo một cuốn sách bên mình mỗi ngày có lẽ là không khó. Tranh thủ lúc chờ xe buýt, khi đợi con tan học hay ngồi thư giãn trong công viên lộng gió… bạn có thể mở sách ra đọc vài trang, thời gian lúc đó sẽ không còn uổng phí. Tay nhẹ nhàng lật giở, mắt chậm dãi dõi theo từng con chữ, ta dường như quên hết mọi thứ xung quanh, để tâm trí trôi theo những diễn biến thú vị trong sách. Dòng thời gian hối hả cùng bao lo toan đời thường bỗng trở nên nhẹ nhõm nhờ những con chữ sâu thẳm ấy. Một cuốn sách nằm yên bình trong túi bạn như là người bạn thân gắn bó, tận tụy đi theo bạn trên mọi nẻo đường cuộc sống.

Cần một giá sách nhỏ

Tạo một giá sách cá nhân không phải điều khó thực hiện. Bạn chỉ cần dành ra một góc nhỏ trong không gian học tập và làm việc của mình để lưu trữ sách là xong. Người có điều kiện thì đóng giá gỗ, treo giá sắt. Người không có điều kiện đôi khi chỉ cần một hộp bìa cứng để đựng những cuốn sách yêu thích của mình. Hoặc đơn giản hơn nữa là ở góc bàn làm việc, những cuốn sách được dựng ngay ngắn đều đặn, khiến ta muốn chạm vào nó mỗi khi ngước mắt lên. Một giá sách nhỏ cũng là động lực để ta tìm mua thêm nhiều cuốn sách mới cho vào bộ sưu tập. Đôi khi được ngắm thành quả một giá sách cứ đầy dần, lòng ta không khỏi thấy hân hoan.

Thỉnh thoảng đọc lại sách cũ

Chưa thể kết luận rằng khi kết thúc việc đọc một cuốn sách là ta đã hiểu được toàn bộ ý tứ, nội dung của nó. Vào một ngày đẹp trời nào đó, khi ta cầm nó lên và đọc lại, bỗng thấy có nhiều thứ mới mẻ khác lạ. Những ý cũ được hiểu thêm thành mới, những ý trước đây ta cho là thế nay lại khác đi theo tầm nhận thức và sự trưởng thành của ta qua năm tháng. Đọc lại sách cũ chính là tạo cho mình cơ hội được sống lại vùng kỷ niệm xưa, chiêm nghiệm lại những điều đã qua và cảm nhận rõ hơn bước đi mải miết của thời gian chóng vánh.

Bookmark thân thiện

Đôi khi một điều nho nhỏ lại làm bạn thấy hứng thú và có động lực để bắt đầu một việc lớn hơn. Có bao giờ bạn nghĩ mình sẽ đi mua hay tự làm vài chiếc “đánh dấu sách” thân thiện? Những chiếc “đánh dấu sách” giản dị có nhiệm vụ giữ trang sách bạn đang đọc giở lại để bạn không phải mất công đi tìm trang sách đó ở lần đọc tiếp theo. Việc dùng bookmark cũng thể hiện bạn là người trân trọng sách, không muốn đánh dấu trang theo cái cách gập góc trang sách khiến sách dễ gãy dễ hư. Một cuốn sách với một thanh đánh dấu trang có hình thù và màu sắc đáng yêu sẽ khiến bạn cảm thấy cuộc sống của mình thật nhẹ nhàng dễ chịu.

Sổ và sách là bạn thân

Tôi hiếm khi đọc sách mà chỉ cầm riêng quyển sách đó. Thường đi kèm sách sẽ là một cuốn sổ và chiếc bút. Khi có sổ ở đó, tôi thấy an tâm hơn vì biết mình sẽ không để lọt một chi tiết hoặc một cụm từ đắt giá nào trong sách. Chỉ cần bắt gặp một điều gì thú vị, đáng lưu ý, ngay lập tức tôi chép lại để dành sau này nghiền ngẫm lại. Đọc một lần có thể quên, nhưng đọc đi đọc lại những đoạn, những chữ mình đã chép từ sách thì không có thứ gì có thể trôi đi được nữa. Với tôi, cách lưu giữ thông tin, kiến thức và ý tưởng như thế này vô cùng hữu ích. Nhờ đó mà cách nói, cách viết, lối tư duy của tôi trở nên thông suốt, logic và giàu ý tưởng hơn. “Nhật ký đọc sách” của tôi cứ dày lên mỗi ngày. Thứ trí nhớ tưởng lâu ngày quên lãng, chỉ cần được khơi bằng vài dòng lưu chép trong thời điểm nào đó, bỗng hiện về rõ nét như mới vừa đọc cuốn sách ấy ngày hôm qua.

—–

Có thể nói, đọc sách giúp ích ta rất nhiều như: rèn luyện năng lực tưởng tượng, liên tưởng, sáng tạo và tư duy; giúp mở rộng vốn từ trong nói và viết; tăng cường khả năng giao tiếp; cho ta những trải nghiệm phong phú và những bài học quý giá; giúp giảm căng thẳng và tăng trí nhớ; tăng sự nhạy cảm, tinh tế và dễ dàng nằm bắt tâm lý người khác… Vì việc đọc là cần thiết và có ích, mỗi chúng ta hãy để nó trở thành một thói quen trong cuộc sống của mình. Có thể mỗi tối, trước khi đi ngủ, bạn bật đèn bàn lên đọc vài trang sách trong thảnh thơi. Có thể ngày cuối tuần, thời gian thong thả, thay vì ra ngoài lang thang như mọi bận, một ngồi ngay bậc thềm nhà mình đọc một phần của cuốn sách thú vị. Khi mới bắt đầu việc đọc, hãy đọc những cuốn có nội dung dễ hiểu, nhẹ nhàng. Khẩu độ mặt không cần qua mở rộng như những người đã có thâm niên đọc sách (có thể đọc liên hai đến ba chữ thay vì đọc năm đến sáu chữ một lúc). Không cần nóng vội để chóng xong một quyển sách, mà hãy nghĩ mình đang thưởng thức sách, cứ từ tốn đọc thôi. Tuy nhiên, bạn cũng không nên đọc quá rề rà, vì điều này khiến bạn dễ chán việc đọc mà bạn đang phải cố gắng thích nghi. Mức độ vừa phải, thái độ đọc thư thái, không gian đọc phù hợp, nội dung sách được yêu thích… sẽ khiến chất lượng đọc của bạn được nâng cao. Và như thế, một ngày nào đó ngoảnh lại, thấy nhịp độ đọc sách của bạn đã thực sự nhịp nhàng, thói quen đã được hình thành. Bạn đã trở thành một người yêu thích sách thực thụ và có kỹ năng đọc hiệu quả khiến mỗi cuốn sách đều mang lại cho bạn nhiều lợi ích bất ngờ và cảm giác tuyệt diệu khi đọc xong chúng.

Published in: on 03/08/2015 at 7:44 Chiều  Gửi bình luận  

Xám

image

image

image

image

(Cabine Hanoi cafe – 25 Hàng Gà)

Published in: on 02/08/2015 at 9:33 Chiều  Gửi bình luận  

Gặp lại

image

Nhờ bị cảm mà có thời gian thật rộng rãi để đọc nốt cuốn sách. “Gặp lại” nhẹ nhàng, dễ chịu, nhân văn… giúp mình khỏe hơn lên trong những đợt mưa rả rích tưởng như vô tận.

Published in: on 02/08/2015 at 8:09 Chiều  Gửi bình luận  

Cuối ngõ

image

Ảnh chụp lúc ngồi đợi Hường. Buổi sáng đầu thu trời xám ở Cuối ngõ.

—-

Còn ảnh này là hôm gặp chị Bình Minh Mưa lần đầu tiên chỉ có hai người.

image

image

Published in: on 02/08/2015 at 11:08 Sáng  Gửi bình luận  

Dịu

Có những thứ đã đến rồi đi trong tích tắc không thể hiểu nổi. Nhưng cũng không cần thiết phải hiểu để làm gì. Đêm qua đọc sách trong êm đềm và lâu lắm mới thấy đọc thứ gì mà dễ chịu đến vậy. Giờ thì cùng Win ngồi ngay trong phố giữa tiết trời dịu nhẹ. Mẹ cũng sách, con cũng sách. Đời chỉ cần thế, còn muốn gì hơn.

image

Published in: on 29/07/2015 at 10:46 Sáng  Gửi bình luận  

Nghỉ ngơi

image

image

image

image

image

Published in: on 28/07/2015 at 6:26 Sáng  Gửi bình luận  

Cho Thành, Nga và tôi

Chỗ chúng ta thường đến
Nơi chúng ta thường ngồi
Xích lô ta từng đi
Quán nước chè ven đê
Cỏ xanh um lúp xúp
Giờ chỉ trong ký ức

Những hồi tưởng ngắn lại
Giữa ngày dài bình thường
Theo yêu thương trầm buồn
Nhạc bớt nghe
Và mình bớt hát

Ba người chúng ta
Hai bóng bôn ba
Còn tôi ở lại
Ít khi tôi đi bộ
Theo cách của ngày xưa
Dù vẫn có mộng mơ
Nhưng không gì mới nữa

Tranh thì lâu không vẽ
Đàn rất ít được nghe
Quán ngồi cũ tróc ve
Giờ thay màu sơn mịn

Hai bóng xa mải miết
Dưới góc trời đêm sâu
Những lúc bình yên lâu
Là khi tôi nhớ nhất.

Published in: on 27/07/2015 at 9:58 Chiều  Gửi bình luận  

Điệp

image

Điệp trẻ quá! Gặp cô nàng một cái đã thấy sự tươi mới bao trùm cả xung quanh. Tóc tém duyên kinh người. Lại còn thêm tí lúm đồng tiền. Mắt thì to tròn sáng. Nói chuyện cũng rất thú vị. Bạn đại học, ngày xưa chả mấy khi nói chuyện. Giờ gặp lại nhau cũng mới được một lần.

Có cái ảnh chụp vội nàng sau khi hai đứa vừa xem phim xong sang đường cà phê tình tự. Chính xác là chụp vội được em đồng hồ xịn của nàng.

Published in: on 27/07/2015 at 5:06 Chiều  Gửi bình luận  

Thèm

Thấy thực sự thèm một người bạn gái. Người bạn gái thân không để đâu cho hết. Người bạn gái có thể nghe mình nói đủ thứ hoặc chẳng đòi hỏi mình phải nói gì. Người bạn gái có thể cùng cà phê, cùng bia, cùng hát, cùng mua sắm, cùng xô bồ rồi cùng lãng mạn. Ôi những người bạn được cho là thân, cứ ở xa tít tắp, không có ai ở Hà Nội này. Giờ mà mơ tìm được một cô bạn gái như mình ước, có phải là điều hoang đường nhất không?
image

Published in: on 26/07/2015 at 6:34 Chiều  Comments (5)  

Biển sớm

image

Biển thức sớm cho tàu xa về bến
Gió xôn xao táp nước vỗ thân thuyền
Cát trải mình nằm đợi nắng hồng lên
Nghe sóng bé thầm thì câu chuyện kể.

(Thiên Cầm – Hà Tĩnh 24/7/2015)

Published in: on 26/07/2015 at 11:22 Sáng  Gửi bình luận  

Vết thời gian

Vẻ đẹp của những thứ đã nhuốm màu thời gian và trải nghiệm có sức cuốn hút rất riêng mà những thứ tươi mới chưa được nhào nặn qua năm tháng không tài nào có được.

Vết thời gian in dày trên lá
Gió luồn qua hiu hắt gân xơ
Úa màu sau mỗi đợi chờ
Vẫn luôn kiên định tôn thờ niềm tin.

image
(Ảnh: Võ Huy Minh)

Published in: on 25/07/2015 at 10:14 Sáng  Gửi bình luận  

Bình ảnh

image

Tìm tĩnh lặng chốn đây
Cho thanh thản thân gầy
Nương cửa thiền yên vắng
Chợt vơi hết sầu cay

image
(Ảnh: Diệu Minh Đỗ)

Một giọt trong veo
Chảy vào đời hẹp
Yêu thương tha thiết
Lấp đầy hoang mang

image
(Ảnh: Lại Hiển)

Quan nhất thời dân vạn đại
Dân dựng quan dân nâng quan
Nhưng áo mão rồi cũng về với cỏ
Dân vạn đại dân luôn còn đó
Quan tò he quan chỉ để cầm chơi

image

Bức ảnh có lẽ không nói đến sự tiếp nối của mùa hay sự sinh sôi, biến chuyển của vạn vật mà ẩn chứa nhiều nhắn nhủ về lẽ sống… Sen tàn chính là sự thật về những quy luật tự nhiên mà chúng ta phải chấp nhận, thể hiện sự hữu hạn của đời người (có sinh, có tận). Hoa đồng tiền chính là những thứ phù phiếm, được xây nên từ ảo tưởng, giả tạo. Dù trông đẹp nhưng chỉ là giả, không hương thơm, không rung động. Cũng như cái mặt nạ đẹp mà mỗi người ít nhiều đều có để che đi những gì muốn giấu hoặc bảo vệ chính cái tôi nhỏ bé, yếu đuối của mình trước mọi người. Hoa giả kia thì sẽ luôn tươi mãi như những gì “có vẻ là đẹp” mà con người đang mải mê tô vẽ, đắp điếm lên. Nhưng cái giả luôn tươi chưa chắc bằng cái thật có chu kỳ hữu hạn. Cái thật có thể xù xì tàn nhẫn nhưng nó có cảm xúc, có nỗi đau, có trải nghiệm quý giá mà cái giả không bao giờ có thể có. Mỗi người sẽ chọn cho mình một cách sống, hoặc nhiều đồng tiền giả hoặc nhiều sen thật. Quan trọng là biết được quy luật của kiếp người để điều chỉnh, cân bằng hai thứ đó, rằng giả dù tươi luôn chỉ là cái tạm, là cái mà mình “làm cho ra vẻ” vậy thôi. Nếu muốn sống cuộc đời thảnh thơi, hãy biết chấp nhận những phũ phàng cuộc sống, biết đối mặt với thực tế, biết trưng ra với xung quanh cả cái xấu trần trụi để được hiểu, được cảm thông. Để được Người hơn với những buồn vui thăng trầm kiếp sống.
HOA GIẢ DÙ ĐẸP NHƯNG VẪN GIẢ
HOA THẬT DẪU TÀN VẪN ĐỌNG HƯƠNG.

Published in: on 15/07/2015 at 1:48 Chiều  Gửi bình luận  

Nét vẽ cũ

image

Thời gian đã đi rồi, xa hun hút. Nhưng ta có thể đưa nó trở lại, về gần, thực thà theo cách của ta. Tìm thấy Vân đó, và tìm lại Vân của ngày xưa nữa, thấy sự gìn giữ của mình thật có ý nghĩa.

Published in: on 12/07/2015 at 10:11 Chiều  Gửi bình luận  

Am I sexy?

image

image

image

image

Published in: on 09/07/2015 at 10:51 Chiều  Gửi bình luận  

Về với em

image

Anh sớm về với em
Ngày thênh thang nắng mới
Trên vạt cỏ non mềm
Sương tan còn ướt lối

Mái nhà nâu ngóng đợi
Đèn trên phố thưa dần
Con mèo xám trước sân
Cào tường rêu mấy bận

Về với em để lại
Nghe đài và lặng im
Bàn tay ấm lần tìm
Dải tóc mềm thơm mát.

Published in: on 06/07/2015 at 4:37 Chiều  Comments (2)  

image

Những ngày hè lửa sôi ầm ĩ
Phơi mình ngoài phố với lòng lặng im

Published in: on 03/07/2015 at 7:46 Chiều  Gửi bình luận  

Và giờ thì ngồi đọc nốt quyển truyện. Nếu không đọc vào thời điểm này, e rằng không thể kết thúc nó vào lúc nào khác. Đôi khi đọc một thứ mà nếu mình thực sự viết có lẽ có thể hay hơn, thấy cũng dịu dịu trong lòng. Đơn giản vậy thôi, đâu phải lúc nào cũng cần nghĩ.

image

Published in: on 28/06/2015 at 4:12 Chiều  Gửi bình luận  

Mùa hạ dịu dàng

image

image

image

image

Published in: on 26/06/2015 at 12:34 Chiều  Gửi bình luận  

Rèm lá

image

Làm dịu hơi nắng xua cơn oi nóng
Rèm lá êm đềm ru lòng bình yên

Published in: on 24/06/2015 at 10:13 Chiều  Gửi bình luận  

Quán cũ

Bao quán nước giản dị trong thành phố
Nhỏ bé bình thường dường như không ai nhớ
Nhưng cuối cùng người đi xa nhận ra
Một phần thân thuộc gợi về chốn cũ
Là chiếc đèn dầu châm những đốm lửa đêm
Là chén nước chè đắng ngọt điếu thuốc quen
Là ông lão cười hiền như phố cổ…

image

(Quán nước Ô Quan Chưởng, chụp bằng máy phim)

Published in: on 24/06/2015 at 10:07 Chiều  Gửi bình luận  

Những ngày buồn thế…

Giờ thực sự ít buồn vẩn vơ hơn trước, vậy mà vẫn nhiều buồn. Vậy thì hẳn nỗi buồn là chính đáng. Nhưng buồn để làm gì? Không để làm gì hết. Thế sao còn buồn? Hỏi vô duyên, buồn thì điều khiển được ư?…
Thành phố oi ả. Mưa không ra mưa, nắng chẳng ra nắng. Lòng mình cũng vậy, không gọi được tên…
Càng lúc càng thấm thía những đúc kết của bà ngoại về cuộc sống. Đời người ngắn ngủi mà buồn hoài nhỉ! Cứ bảo hóa kiếp cho gà cho cá để nó thành người. Thành người có gì là hay.
Nói năng lảm nhảm rồi. Đến viết một cái gì đó cho sâu mà cũng không viết nổi.
21/6 là ngày gì thế? Sao giờ trở nên xa lạ thế? Quên lãng hết rồi…

image

Published in: on 21/06/2015 at 5:30 Chiều  Gửi bình luận  

Sau bao năm…

image

image

image

Published in: on 17/06/2015 at 3:23 Chiều  Gửi bình luận  

Ivy thường xuân

Thường xuân em mãi thanh tân
Để tôi không nỡ vui chân chốn nào
Hương mềm lá mướt xôn xao
Yên lành thanh khiết đượm vào lòng tôi.

image

(Nhân xem ảnh trên fb chị Bình Minh Mưa)

Published in: on 10/06/2015 at 8:27 Chiều  Gửi bình luận  

Thư viện ngày đông

Tôi đến thư viện vào một ngày mùa đông, khi những cành cây đã trơ thân khẳng khiu chịu đựng kiên nhẫn những cơn gió lạnh. Khoảng sân như rộng thênh ra theo hơi gió thổi u u khiến lối đi dẫn vào phòng Giám đốc Thư viện trở nên xa vô tận. Mùa đông thường gợi cho tôi một sự cô đơn mơ hồ, dư âm của những ngày sinh viên cuối năm ở lại ký túc xá vắng tênh vì không thể mua nổi vé tàu về nhà cách trường 520 cây số. Phòng Giám đốc đã ngay ở trước mặt, nghiêm ngắn, giản đơn. Cô Giám đốc mái tóc đã điểm bạc, nụ cười hiền hậu đón tôi với cái nhìn trìu mến. Có lẽ cô đã đọc được điều gì đó bất ổn trong mắt tôi nên muốn đem lại cho tôi cảm giác bình an trong không gian lần đầu tiên tôi đối mặt. Vậy là tôi bắt đầu sự nghiệp thủ thư với công việc hoàn toàn ngoài sức tưởng tượng của mình, như chiếc lá bỗng dưng rơi trong một ngày chớm đông, bất chợt và thảng thốt. Đây là duyên định sẵn nên tôi có cảm giác mình sẽ đi trên con đường này dài lâu tuy chưa thể hình dung được con đường sắp tới sẽ đi thế nào.

Phòng đọc thư viện sơn màu hồng nhạt điểm những đường kẻ vàng nõn thật nhẹ nhàng làm cho hơi lạnh đỡ đậm đặc hơn. Từng dãy bàn xếp thành hàng dài trong căn phòng rộng chừng 200msáng sủa. Hai chậu cây xanh ngắt như hai người lính gác cửa nghiêm trang mà cũng rất dịu dàng. Tôi nhìn khắp lượt gian phòng, những dáng người ngồi đọc sách chăm chú, say mê hình như không quan tâm đến điều gì khác ngoài sách. Trước mặt tôi, từng dãy giá sách lớn ngập đầy sách ngay ngắn đứng ung dung tự tại. Dường như chúng đã ở đấy từ lâu lắm rồi, yên vị với góc cư ngụ của mình để mong được tay bạn đọc ngày ngày chạm đến, đánh thức những con chữ cứ trực ngủ quên. Khái niệm về người cán bộ thủ thư trong tôi lúc này thật mơ hồ và tẻ nhạt. Chỉ đơn giản là lấy sách cho bạn đọc mượn rồi thu và cất sách. Tôi tự hỏi, chẳng lẽ mình sẽ suốt đời làm công việc nhàm chán này hay sao, cho dù không gian tôi đang đứng đã bắt đầu đem lại cho tôi sự tĩnh lặng mà tôi hằng yêu thích. Tôi bắt đầu bước vào nghề thủ thư như thế, một cô thủ thư chưa từng học qua trường lớp nào về thư viện. Cái khoảnh khắc đứng trước sách và bạn đọc, tôi bỗng thấy vô cùng bối rối, chiếc khăn len cọ nhẹ nhẹ vào cổ như muốn nhắc tôi hãy đứng lên và bước tới, xắn tay bắt đầu công việc của mình với tâm thế của một người trẻ muốn vượt qua những thử thách đầu đời đầy bỡ ngỡ này.

Trời bắt đầu rét đậm. Trên con phố mỗi sớm tôi đến trường, quán xá liêu xiêu ngủ muộn, đèn đường lười tắt, sáng nhập nhòa vào ánh mặt trời đã chuyển sang màu trắng đặc trưng của mùa đông. Tôi đã dần quen với công việc của mình, trong vai trò của một thủ thư, sáng sáng đến cơ quan mở từng khuôn cửa gỗ nâu nhạt còn mới mẻ mùi sơn mới tinh tươm. Việc kê gọn bàn ghế, xắp xếp giá sách cho ngay ngắn trước khi đón bạn đọc đầu tiên, tiếp tục đón từ tay bạn đọc những chiếc thẻ nhỏ sau khi họ đã tìm được cho mình quyển sách ưng ý đã đem lại cho tôi sự hứng khởi, khác hoàn toàn với cảm giác xa lạ ban đầu. Tôi bắt đầu làm quen với những từ ngữ chuyện ngành, làm quen với các khái niệm về bảo quản, biên mục, phích mục lục, tra cứu… Học hỏi từ những anh chị đi trước, tiếp cận với những công nghệ mới trong công tác phục vụ, mải mê như thế cho đến khi tôi cảm thấy thực sự tự tin trong công việc. Ngày tháng trôi, tôi đã có thể tư vấn cho độc giả những danh mục sách họ cần, có thể tra cứu giúp bạn đọc những chủ đề họ yêu cầu, cũng có thể trả lời một số vấn đề liên quan đến kiến thức chung và kiến thức chuyên ngành thư viện. Dù rất nhiều lần tôi đã phải bối rối vì những câu hỏi của bạn đọc, của những đồng nghiệp từ các thư viện bạn sang thăm quan, giao lưu, nhưng sau những lần như thế, tôi cảm thấy mình đang dần vững vàng hơn trong nghề, đang bù đắp ngày một đầy hơn những lỗ hổng lớn trong chuyên môn nghiệp vụ của tôi.

Mùa đông năm sau đã tới, mùa đông thứ hai tôi được tắm trong nghề, chuyển tôi từ thái độ làm việc theo sự phân công bắt buộc trở thành thói quen và sự gần gũi, yêu mến công việc. Không gian thư viện đã trở nên thân thuộc với tôi, tôi thấy yêu từng giá sách, từng chiếc bàn hiền lành, nhất là được biết thêm nhiều gương mặt mới thân thiện đến từ mọi nơi. Tưởng cứ thế cứ thế trôi, để cho nhiều mùa đông nữa ghé qua rồi giã biệt, nhưng cuộc đời tôi đã bước sang trang mới.

Đó là vào một buổi chiều cuối đông, mới 16hh30 giờ chiều mà trời đã tối lắm. Tôi cùng cô bạn đồng nghiệp lục tục chuẩn bị đóng cửa thư viện. Nhìn quanh những dãy bàn trống, chỉ còn ba độc giả đang say sưa đọc sách. Cố kiên nhẫn chờ đợi vì không muốn làm đứt những dòng suy nghĩ của độc giả, hai chúng tôi nán lại thêm một lúc nữa. Cô bạn đồng nghiệp có việc phải về trước, nhờ tôi đóng cửa giùm. Tôi còn son rỗi, cũng nhẩn nha không cần vội vã làm gì. Ngồi xuống xếp sắp lại những cuốn sách bạn đọc trả để chuẩn bị đưa lên giá, xong xuôi, vẫn còn thời gian đọc thêm vài trang truyện dở dang… 17h15, chỉ còn một bóng người ngồi ở dãy bàn cuối phòng đang ghi chép vội vã. Tôi quyết định lại gần thông báo giờ đã đến giờ đóng cửa. Một cặp kính trắng ngước lên, hiền lành, lúng túng. Và tôi mới biết rằng độc giả ấy đang muốn chép nốt phần dẫn chứng quan trọng cho khóa luận phải hoàn thành vào sáng ngày mai trong khi bộ phận photo đã về từ sớm. Không hiểu sao lúc ấy tôi lại cởi mở đến thế, sẵn sàng nhận giúp anh ta cùng chép nhanh phần dẫn chứng còn lại. Chúng tôi bước ra khỏi thư viện lúc đồng hồ chỉ 18h20. Người đàn ông không biết nói gì để thể hiện sự cảm ơn tới tôi, tôi đoán thế, trông anh rất ngượng ngùng, cứ ấp úng những lời không rõ ràng. Tôi cười tươi, chào tạm biệt và chúc khóa luận của anh sẽ đạt kết quả cao. Tôi tiến lại chỗ để xe của mình, nổ máy ròn rã, cảm giác anh còn đứng bên chiếc xe máy cũ, mắt vẫn không rời bước chân tôi.

Ngày tháng lại trôi mấy mùa đông đã qua, cây rụng lá rồi cây thay lá. Căn phòng đã thay áo mới, khoác lên mình một chiếc sơ mi xanh da trời nhè nhõm, báo hiệu một mùa xuân ấm áp tươi vui. Thời gian vụt qua nhanh đến nỗi khi ngoảnh đầu nhìn lại, tôi thực sự giật mình. Đã 5 năm ngồi ở căn phòng này, trải qua biết bao nhiêu buồn vui, bao nhiêu lần định thay đổi công tác, những lúc ấm ức bị độc giả phê bình vì chuyện không đâu, những lúc phiền muộn vì đồng nghiệp hiểu lầm, những lúc ăn năn vì chính mình thiếu sót… Nhưng đọng lại trong tôi chỉ nguyên vẹn là sự gần gũi, gắn bó với thư viện này, với những độc giả đã thân thuộc cũng như mới quen. Người độc giả trong buổi chiều muộn hôm ấy giờ đã thành một nửa của đời tôi. Không vội vã, không gắng gượng, tất cả đã đến nhẹ nhàng, tình cờ như thế, đó là sự lựa chọn đúng đắn của tôi bởi trong công việc và đời sống tôi luôn được anh ân cần chia sẻ. Từ một cô sinh viên học trái ngành, giờ đây tôi có thể vững tin để tiếp tục làm công việc tôi đã làm suốt thời gian qua. Dù mới chỉ được học một khóa nghiệp vụ ngắn hạn, nhưng tôi đã nhận ra một điều hết sức đúng là không phải cứ học mới làm tốt. Có người cũng học đấy nhưng học không chú tâm, tiếp thu không đến đầu đến đũa thì những kiến thức đó cũng trở nên vô nghĩa. Còn với tôi, tôi thực sự đã tìm thấy niềm vui trong công việc. Tôi luôn cố gắng tìm tòi những kiến thức mới trong sách hướng dẫn nghiệp vụ, luôn có thiện chí với độc giả, luôn đối xử với mọi người bằng thái độ điềm đạm, khoan hòa, khiêm tốn. Không phải không có lúc sai sót, nhưng nhờ sự cầu tiến của tôi mà những việc tôi làm đã được mọi người công nhận, ngày một tin tưởng. Tôi càng cảm thấy công việc của một thủ thư có ý nghĩa biết nhường nào.

Ai cũng bảo tiếc cho tôi đã không đi theo đúng ngành học của mình, tôi chỉ cười. Tự tôi biết tôi đang sống như thế nào, được hưởng những niềm vui nho nhỏ ấm áp đến nhường nào. Tôi đã giận mình có những lúc đã thiếu kiên nhẫn, không biết chờ đợi, cống hiến, chỉ đòi hỏi, mong hưởng thụ và nhiều khi muốn ra đi. Nhưng đến thời điểm này, tôi cảm thấy mình thực sự gắn bó với thư viện và tâm huyết với công việc của người thủ thư. Thư viện tôi sau 5 năm đã trở thành một thư viện hiện đại, là hình mẫu lý tưởng cho nhiều thư viện bạn tham khảo, học hỏi. Giám đốc thư viện của tôi là một người rất yêu nghề, luôn trăn trở để tìm ra hướng đi mới cho thư viện. Từ lúc cả thư viện mới chỉ có 5 máy tính giờ đây thư viện tôi đã có 34 máy tính. Thư viện cũng được trang bị phần mềm nghiệp vụ để khép kín quy trình lưu thông của tài liệu cũng như quản lý bạn đọc. Các phòng nghiệp vụ làm việc thông suốt hơn, công việc nhanh chóng và kết quả chính xác hơn. Tôi nhận thấy ai cũng phấn khởi và muốn cống hiến cho sự nghiệp chung. Bạn đọc cũng thấy thêm tin tưởng nơi đây. Có những bạn đọc còn tâm sự rằng họ thực sự thấy buồn, thấy vắng khi phải xa thư viện vài ngày, thấy hụt hẫng khi thư viện nghỉ một thời gian để tu sửa, chỉnh trang. Có bạn đọc còn coi thư viện như ngôi nhà thứ hai của mình, đến không chỉ đọc sách mà còn là giao lưu với những bạn đọc khác để bồi đắp thêm kiến thức cho mình, để được hòa mình vào không khí học tập, làm việc giúp mình có thêm động lực bước tiếp. Có bạn đọc còn nhớ tới những người thủ thư ân cần, hiền hậu. Đi công tác về còn tặng chúng tôi những món quà lưu niệm tuy nhỏ mà chan chứa tình người. Đó chính là niềm vui, niềm hạnh phúc chúng tôi có được, không to tát nhưng góp nhặt mỗi ngày nó cũng thành ngọn lửa làm ấm lòng những người thủ thư.

Được sống trong thế giới sách, ngày ngày gần gũi với kho tàng tri thức của nhân loại, bản thân tôi cũng thấy mình ngày càng lớn hơn, trưởng thành hơn trong suy nghĩ, nhận thức sâu hơn về giá trị công việc mình đang làm. Có nhiều đồng nghiệp lớn tuổi khi nhận quyết định về hưu ngẩn ngơ mất bao ngày. Tôi cảm nhận được những con người đó đang thấy mình mất mát một phần máu thịt, không còn được gần những quyển sách thân yêu, không được tiến hành những phần việc giúp hoàn thiện chu trình của một cuốn sách, không được ngày ngày đi qua khuôn viên chan hòa nắng, rộn rã tiếng chim, không được nói cười với những bạn đọc ham mê sách… Đó là nỗi tiếc nhớ không chỉ của riêng ai. Và những người đồng nghiệp đã về hưu đó vẫn trở lại thư viện với tư cách một độc giả, để được sống với không gian ấy bền lâu hơn. Tôi chợt hiểu tình yêu với sách, lòng tha thiết với nghề thật mãnh liệt, vượt lên trên cả nhu cầu vật chất, vượt lên trên hết những toan tính nhỏ nhen, khi đã thực sự là tình yêu xuất phát từ tim mình, không có gì cản nỗi niềm yêu ấy cháy âm ỉ mãi. Ai bảo mùa đông lạnh lẽo, còn đối với tôi mùa đông đã đưa tôi với hạnh phục và niềm tin, đưa tôi đến với thế giới sách mà mỗi cuốn sách như ngọn lửa hồng sưởi ấm tâm hồn mỗi người. Tôi cũng sẽ là một đốm lửa góp vào muôn đốm lửa đang cháy nhiệt thành giữa mùa đông giá rét.

Published in: on 03/06/2015 at 10:04 Chiều  Gửi bình luận  

Lựa chọn

Sống không thể không có lựa chọn. Được cái này buộc phải mất cái kia. Nếu tham lam chọn cả hai, kết cục hiếm khi là tốt…
Lâu quá là lâu rồi, tôi không ngồi tĩnh lại được để viết ra những suy tư trong lòng. Thói quen mới là bỏ qua những chi tiết trong đầu rồi cho nó thành quên khiến tôi ngày càng tẻ nhạt. Và năm tháng cứ trôi, sau này lần giở quá khứ, những tấm ảnh up vội chả đủ làm nên một quãng sôi động đã qua. Tôi không cần sự tích góp để sau này lần giở. Nhưng tôi vẫn muốn tôi tích góp lại những ý nghĩ để tôi được sống sâu thêm chút nữa.
Tôi lựa chọn, tôi đã cố gắng làm để giúp đạt được sự lựa chọn đó. Dù đau lòng, dù khó khăn… tôi cũng đã làm được và đã lựa chọn. Không thể phán xét xấu tốt. Không thể vơ đũa cả nắm. Cũng đã và sẽ không bận tâm đến đánh giá của người khác. Lựa chọn theo ý mình, theo nhận thức của chính mình. Biết đau vì mất gì, nhẹ nhõm vì còn gì, chỉ thế thôi. Mất mát là điều không thể khác. Nhưng tôi sẽ ngẩng cao đầu và nhìn được ra ngoài ô cửa đầy ánh sáng. Cũng vẫn lại yêu bóng tối dù giờ đây tôi không phải nhờ vả nó để che chắn nỗi lòng…

image

Published in: on 03/06/2015 at 3:19 Chiều  Gửi bình luận  

Một ngày anh đi vắng

image

Một ngày anh đi vắng
Khu vườn không tiếng chim
Lối về mây phong kín
Em thơ thẩn đi tìm

Từ lâu em cứ ngỡ
Đã hết xôn xao rồi
Từ lâu em cứ tưởng
Lòng yêu đã nhạt phôi

Thời gian miệt mài trôi
Anh nhiều giờ im ắng
Một ngày dài đầy nắng
Bỗng dạt dào đêm… mưa…

Published in: on 17/05/2015 at 9:15 Chiều  Gửi bình luận