Mưa ngoài trời và mưa trong lòng người
Đêm thật dài và cô đơn miệt mài
Không còn gì ngoài cơn đau tận cùng
Buồn xanh xao cơn mưa…
… Nói chuyện với chị Khương chiều qua, cả chị cả em đều tự nhận xấu đi, ngày càng bớt hiền dịu, đủ thứ thay đổi theo hướng tiêu cực.
… Nói chuyện với Giang, bà cũng đang cô đơn như tôi nhưng nào biết hơn cả cô đơn là thứ tuyệt vọng mà tôi đang nhìn thấy.
… Mai sinh nhật con. Nghĩ đến ngày sinh nở đó, nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn. Cảm ơn các con đã yêu thương mẹ vô điều kiện dù mẹ rất xấu. Cảm ơn các con đang cứu vớt mẹ từ đáy vực sâu. Yêu các con vô cùng.
Mưa buồn
…
Ngập ngụa trong nỗi buồn, ám ảnh và sợ hãi. Nỗi cô đơn trở lại như con thú hoang hung bạo. Không biết mình đang sống hay tồn tại. Thấy đau như đang bị ai đó hả hê cắt thân thể ra từng mảnh.
…
Mình làm ai đau và ai nữa đang chà đạp lên mình bằng những dọa dẫm…
…
Thành phố hoang vu như sa mạc.
Giao hòa
Những lá sâu lốm đốm
Những lá non bung mình
Chung một khoảng trời lành
Già cứ già, xanh cứ xanh
Giao hòa thênh thang nắng.
Miền bình yên
Tiếng kèn kẹt rất nhẹ, cánh cửa gỗ màu xanh lá cây mộc mạc mở ra. Chó Bill ngoáy tít cái đuôi trắng như bông đón anh từ đầu nhà. Ánh nắng vàng sậm xiên khẽ qua những khóm dâm bụt. Gió thổi hiu hiu trong một chiều thu thanh dịu. Tôi mặc một bộ đồ hoa rất mềm, cười hiền, đón vội chiếc cặp từ tay anh. Tiếng nhạc miên man sượt qua tà áo. Một buổi chiều tràn về như thế ở trong tôi, cùng với anh, làm nên một vùng bình yên sâu thẳm.
… Tôi lách cách bát đĩa trong bếp. Tiếng nước chảy từ nhà tắm vọng ra. Âm thanh của sum vầy vang lên trong không gian nho nhỏ. Bill nhí nhố quẩn chân tôi liên hồi khiến tôi đi lại thật vụng về. Anh bước ra, tóc ướt vung từng tia nước nhẹ xuống sàn. Anh cười điềm đạm, nói với tôi những câu quen thuộc. Tôi cũng đáp lại giản dị yêu thương. Chúng tôi cùng ăn cơm dưới ánh đèn ngọt ấm. Mùi thức ăn thơm trào, từng hạt cơm trắng mẩy tan êm trong miệng.
…. Trên giường, tôi nằm cuộn tròn đọc sách. Cuốn sách đã đi được nửa chặng đường cùng tôi và có lúc tôi đã tan hẳn vào đó chơi vơi. Nhưng thường là tôi hay nhìn ra chỗ anh ngồi, ngắm anh đang làm việc chăm chú, mỉm cười khi nghe anh thỉnh thoảng thốt ra vài câu không rõ nghĩa. Muộn, có lúc tôi trở dậy rót nước cho anh, lặng lẽ chạm nhẹ vào vai anh, nắn nhẹ. Anh cũng im lặng nắm lấy tay tôi xiết chặt…
… Đêm đã lâu, anh vừa đặt lưng được một lát sau cả ngày dài công việc miệt mài. Tôi quàng tay ôm anh vào mình. Đèn vàng chỉ còn một đốm nhỏ như trăng treo cao vời những ngày chớm thu. Cùng với tiếng thở đều đặn của anh bên tai, tôi thảnh thơi chìm vào bóng tối.
…
Có những điều ngỡ đã tan lâu
Bỗng trở về trong chiều nay xao xác
…………………….
Trích lại những gì mình viết. Cảm ơn một nơi đã lưu giữ hộ.
“Đang ngày càng cố gắng sống cho vững vàng và thực tế hơn. Nhưng đôi lúc không biết thế nào là tốt nhất. Ngày mai thôi sẽ xa 31 này chừng 10 hôm. Ngắn tí teo như thế thôi mà thấy lưu luyến quá! Có những quãng thời gian, khi sống trong lòng nó thì không nhận thức được điều gì. Cứ vô tâm mà hưởng thụ và cũng không nhiệt tình nắm bắt. Rồi sau đó, khi những gì đẹp đẽ đã qua, lại mới thấy tiếc, nhớ và muốn tìm lại.
Niềm riêng
Trưa nắng, những chú chim tìm được gì hay bên chân tường ấy? Mới có câu “anh không phải cá làm sao biết được niềm vui của cá”.
Cuộc đời cơ bản có vậy thôi
Cuộc đời cơ bản vẫn là buồn thôi
Hạnh phúc chỉ thoảng qua như một mùi hương vội
Phía cuối ngày tiếng côn trùng kêu rỗi
Có hoài nghi trong mỗi bước chân về
—
Những ngày thu ảm đạm nặng nề
Trong thoáng chốc tình bốc hơi biến mất
Không dám chắc không dám tin sự thật
Có yêu thương vĩnh viễn ở trên đời
—
Cuộc đời cơ bản rất thiếu vui
Những gương mặt ưu tư mệt mỏi
Che giấu khát khao biện minh tội lỗi
Khổ sở gói mình trong bao nỗi buồn tênh
—
Cuộc đời cơ bản có vậy thôi
Lời đã hứa mỏng tang mây khói
Nơi đáy mắt có chút gì u tối
Bỗng thấy tình thật quá mong manh.
Sóng bé cô đơn
Nỗi trống vắng bỗng từ đâu ùa vào niêm phong niềm vui
Những vạt cỏ trên đường tôi đi bạc phơ nhàu nhĩ
Nắng xối xả tuôn tràn cho nước sôi ầm ĩ
Sông Hồng chiều như một chiếc chảo thiêu
Nói ít, nói nhiều, nói nữa, nói bao nhiêu?
Cho hết được những vỡ tan tuyệt vọng
Hạnh phúc mong manh chút yêu thương bé bỏng
Cũng tan vào tiếng sóng bé cô đơn…
…
Trăng cuối hạ…
Tôi đi thật chậm trên con đường vắng, không rõ mình đang thế nào. Đôi lúc không ý thức được gì về thân phận mình, không thể gọi tên được trạng thái mình… Không chút nào, trống tênh.
Nước mắt cứ thế tuôn rơi, không ngừng được, không tài nào bắt nước mắt ngừng được. Lâu rồi, tôi ít khi dám nhìn thẳng vào thực tại, rằng thực tế mình đang sống ra sao. Tôi luôn cố gắng phớt lờ những mong mỏi trong tâm hồn mình, luôn xem nhẹ nhu cầu của mình, luôn cố tình bỏ rơi con người sâu thẳm không ai nhìn thấy. Vì tôi biết, chẳng để làm gì tất cả những thứ ấy. Chẳng thể khác được, trừ phi tôi dũng cảm phá tan, dũng cảm chịu mất mát (dù bây giờ, sự mất mát và u tối trong tôi cũng không nhỏ bé gì).
Có lúc tự đánh lừa mình, rằng mình được nhiều lắm, đòi hỏi gì nữa. Đánh lừa mãi, lừa dối mãi… rồi như lúc này, như là không mặc gì mà phải đi giữa phố đông. Trơ trụi, cay đắng…
Thơ rất cũ (1)
Cả buổi sáng, không muốn làm gì, nhặt được quyển sổ cũ ngày sinh viên, mải miết đọc. Và muốn lưu lại vào đây những dòng thơ – không – ra – thơ ấy…
———————————————-
Thu xôn xao (03/9/2001)
Em về giữa mùa thu
Nghe trời lành lạnh gió
Lòng không buồn không nhớ
Lòng không giận không vương
…
Có một mùa lá bay
Thơm ngỡ ngàng mái tóc
Yêu thì thầm trong mắt
Yêu dịu dàng trên môi
…
Nhặt lá, bao bồi hồi
Vàng ơi, sao lạ thế
Mùa xôn xao khe khẽ
Đó là vàng của thu
…
Có một mùa lá bay
Có một người con gái
Đi giữa trời mê mải
Tìm một lá vàng rơi.
———————————————-
Đơn phương (17/9/2001)
Cốc cà phê đắng ngày nào
Em không còn được uống nữa
Chỉ một lần thôi, có đủ?
Một lần, anh đã ngồi pha
—
Em như cơn gió trước nhà
Cuồng quay vì thương rồi nhớ
Em như xương rồng, không lá
Gai là nỗi nhớ xanh xao
—
Sống giữa những ngày thương đau
Càng nghĩ về anh tha thiết
Anh ơi, yêu không là tiếc
Anh ơi, yêu chẳng thể sai
—
Xa xôi, lặng mãi một lời
Nổi sôi chưa từng dám nói
Kỷ niệm dần trôi lặng lẽ
Em là trăng đêm cô đơn
—
Em muốn được vòng tay ôm
Được nghe lời yêu nồng cháy
Mà sao vắng im đến vậy
Anh ơi, biết có khi nào…
———————————————-
Băn khoăn (10/12/2001)
Có những lúc êm đềm như vậy
Sao lại nhớ nôn nao nỗi buồn
Tìm lại mình trên phố với cô đơn
Không, chỉ là ảo giác
—
20 lời hẹn ước cho ngày biết lớn
20 nỗi buồn chở mấy niềm vui
Những nẻo đường xa xôi
20 tuổi nóng lòng muốn tới
—
Nhớ nhung rất vội, thèm được ấp ôm
Cố nhìn anh hơn, càng thêm xa lạ
Lời yêu nồng ấm như biển cả
Lúc mặt trời lên
—
Ghìm mình không im lặng trong tay anh
Kìm lòng chạy ngược về giữa cơn thèm khát
Vừa sợ mình tan nát
Vừa sợ mình mất anh
—
Có rất ít khắc êm đềm như vậy
Sao không gìn giữ lấy
Sao đôi mắt cứ hoài động khuấy
Cho nỗi buồn giăng kín màn đêm
—
Anh hãy xa em
Chả lại em phút bình yên thực sự!
———————————————-
Không phải tình yêu (13/02/2002)
Những cuộc tình tôi
lênh đênh
lan tràn nhịp thở
bờ môi mềm dạt dào nỗi nhớ
mông lung
Giữa bao chộn rộn ngày thường
giữa bao lo toan đời sống
khát khao bùng dậy
hoang vắng cô đơn
Tôi cạn kiệt xúc cảm
Chỉ còn lại dạn dĩ
được đắp bồi qua mỗi nụ hôn
Lâu rồi quên mất tình yêu
chỉ còn thói quen cần được che chở
Áp môi mình vào ai
cũng chỉ nghe khô nhạt đắng chát
Có hay không
những cảm xúc dối lừa?
———————————————-
Ngẫm suy (21/02/2002)
Cuộc sống biến suy không ngờ
Những mối tình ào qua như lũ
Dồn lại bao rác cặn
Níu lại chút rong rêu
Dại dột
Buông xuôi
… Đến một ngày nào đó
Thấy loài người là một cõi hư vô
Chỉ còn niềm thương tuyệt vọng
Chút dấu vết an bình
Của cái tôi buồn đau
Mang nặng lòng trắc ẩn
Vinh quang dối trá
Hạnh phúc lọc lừa
Tình thương rẻ rúng
Lặng lẽ những trải nghiệm
Của tình yêu này rồi tình yêu kia
Còn lại gì
Cô đơn tuyệt vời
Và lạnh lùng không muốn xóa bỏ
… Nhưng lòng tin vẫn chiến thắng
Cả những kẻ cuồng si nghi ngờ cuộc sống
———————————————-
Cuộc tình đã qua (29/4/2002)
Con đường bụi mờ
Cô đơn ào về vô cớ
Kỷ niệm dần loang vỡ
Những giọt buồn xa xôi
…
Cuối xuân rồi
Gió cố níu hơi lạnh cũ kỹ
Ngày ngưng đọng
Mà tình trôi rất nhanh
…
Phố xá mới lạnh tanh
Người qua, ai thảng thốt
Và hy vọng vụt tắt
Giữa ồn ào hư vô.
(Cổng trường Đại học Quốc gia)
———————————————-
Trạng thái (4/6/2002)
Những tháng ngày trơ trọi
quên cả mình là ai
quên mình đang sống vì cái gì
quên đi tìm một tình yêu mới…
—
Buồn đau đi qua
bỗng thấy lãnh đạm
sờn lòng thất vọng
nhiều cuộc tình
có cũng bằng không
—
Hy vọng… tuột dốc
thắc thỏm… đợi chờ
tất cả cho đến phút này
dường như vô vị
—
Cảm giác đâu rồi
nước mắt đâu rồi
đi đâu hết cả
sao chỉ còn vô thức
sao chỉ còn bơ vơ?
—
Mưa nắng mặc lòng ai đó
riêng mình một cõi mênh mông
bảo rằng “ừ, thôi, thây kệ”
cho lòng bớt thấy trống không.
———————————————-
Nếu (07/6/2002)
Nếu em bảo, em tiếc nuối
về thời sinh viên đã qua
có lẽ là… anh cười nhạt
—
Nếu em bảo, em nhớ quá
cái ngày đi dưới cơn mưa
có lẽ là… anh gạt phắt
—
Nếu em bảo, em yêu anh của ngày xưa
lơ ngơ luống cuống
đứng trước cửa nhà em
có lẽ là… anh nhăn mặt
—
Bởi tình yêu
chỉ còn là dấu vết
nâu mờ trên mái ngói màu rêu
—
Bởi tình yêu
chỉ còn là dĩ vãng
mong manh phai nhạt trong chiều.
(Tòa soạn báo An ninh Thủ đô)
14 năm trước
Không nhớ vẽ theo hình mẫu ở đâu. Sau 14 năm thì được bạn chụp lại cho mà nhớ. Thời gian trôi quá mau…
Ngày xưa tìm thấy
Bỗng tìm thấy ngày xưa
Trong bụi dày rêu phủ…
—–
Đã không còn nhớ chút gì về những thứ này, nên hôm nay tự dưng tìm thấy rất xúc động. Cấp 3 trôi về theo những hoa lá khô màu, những bức tranh ngây ngô (có cả những bức bắt chước đâu đó) cho đầy thêm một dòng hồi tưởng…
Yêu không cần lý giải
Albicelestes, một lần nữa phải thú nhận tôi không biết gì về họ. Thật lấy làm e ngại về điều này, nhất là khi đang muốn viết một cái gì đó để thì thầm chia sẻ với những người yêu đội tuyển Argentina vô điều kiện, ngay cả khi họ trở về nước không mang theo cúp.
Một cô gái đơn thuần mà nói về bóng đá thì nói gì? Nhận xét ngoại hình cầu thủ thôi! 🙂
Diego Maradona (tháng sinh như tháng tôi, năm sinh như năm mẹ tôi) là người làm cho tôi biết đến Arg. Dù 34 trái bóng vào gôn chưa phải là đóng góp nhiều bàn thắng nhất cho Arg, dù bị treo giò vĩnh viễn ở Word Cup Mỹ, dù dính líu cocain ở Italia, nhưng dấu ấn đâu chỉ tính bằng bàn thắng, tai tiếng càng khiến người ta nổi tiếng hơn mà thôi. Một thời thơ ấu, cái tên Maradona đã in sâu trong tôi, như bóng đá lúc ấy không có Maradona thì không phải là bóng đá.
Crespo thì khiến tôi liên tưởng đến một ca sĩ nhạc rock hơn là số bàn thắng đáng nể 35 của mình. Sanfilippo ngày trẻ thì như một diễn viên điện ảnh, ai mà nghĩ ông đã tham gia đến 29 trận, góp phần làm nên thương hiệu trắng – xanh được thế giới yêu thương cuồng nhiệt. Còn Fernando Redondo, với vai trò tiền vệ phòng ngự (số 5, theo cách nói của Arg) hẳn vẫn còn là nỗi ám ảnh của M.U (đặc biệt là với Roy Keane và Paul Scholes) của 14 năm trước tại tứ kết Champions League, mà nói như nhiều người, mẫu tiền vệ này đã tuyệt chủng.
Người ghi 56 bàn thắng cho đội Arg – Batistuta, vua sư tử ấy, làm sao mà không nhắc được. Khi em gái tôi oe oe chào đời, cầu thủ này cũng bắt đầu sự nghiệp bóng đá tuyệt vời của mình. Chả biết gì, nhưng việc được dựng tượng đồng tại Fiorentina cho thấy anh là người hùng của các cổ động viên thành Firenze. Một bức tượng đâu đơn thuần là nguyên vật liệu và thêm cái chổi sơn quết, nó là kết tinh của tình yêu và lòng ngưỡng mộ, thứ mà tiền cũng không thể mua.
Có phải vùng đồng bằng phì nhiêu màu mỡ với đầy chì, kẽm, đồng, quặng sắt, mangan, dầu, urani… đã làm nên những chàng đẹp trai, tài hoa nhường ấy. Trung vệ tóc mì tôm Fabricio Coloccini của Newcastle khi được gọi trở lại cũng khiến các bà các cô ngấm ngầm sung sướng. Và Sabella không thể không mỉm cười khi Aguero mang về cảm hứng cho đội. Trong khi đó, Rojo trẻ trung như một mỏ dầu hừng hực khiến người khác khâm phục với vai trò hậu vệ trái và sự cân bằng tuyệt vời trong cả tấn công lẫn phòng vệ. Ai phủ nhận được lối chơi của tiền vệ trụ Javier Mascherano luôn giúp Arg ổn định phong độ, cũng là bệ phóng âm thầm cho Arg thăng hoa tỏa sáng. Ai có thể không cười khi nhìn Lavezzi phun nước trên sân cỏ. Ai quên được hai cú bắt thần sầu của Sergio Romero trong trận đối đầu Hà Lan… Cứ thế, những đôi chân mạnh mẽ và khéo léo, luôn tôn vinh lối chơi đồng đội, làm chúng ta không thể ngồi yên, không thể ngừng yêu họ được.
Việc Messi buồn rười rượi trong chuyến về lại đất nước, dưới không khí trong lành của thủ đô Buenos Aires là một sự tự trọng đúng đắn. Một tia buồn ánh lên trong mắt đã khiến những người yêu anh, yêu bóng đá quê anh nao lòng. Nhưng sự nao lòng đó rất sâu, rất thật và càng khiến những người chung thủy với Arg thêm thấm thía tình yêu với đội tuyển của họ mà thôi. Ôi “thiên tài đầu tiên của thế kỷ 21” (Valdano không hề quá lời), một tiếng thở dài nhẹ của anh cũng khiến sông Pa-ra-na phải nổi sóng.
Tờ La Nacion phiền muộn thú nhận: “Thất bại như thế này luôn mang đến nỗi đau khôn cùng. Nhưng cơn sóng tự hào cũng trào dâng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Không leo lên được đỉnh cao vinh quang nhưng chúng ta vẫn có được lương tâm thanh thản vì đã cố gắng hết mình”. Mà như nhật báo Ambito Financiero, thì “đôi lúc thất bại lại có phẩm giá hơn chiến thắng. Thất bại của đội tuyển Argentina ở trận chung kết World Cup 2014 là một thất bại như thế”. Những cơn mưa ở rặng Andes sẽ xóa đi nỗi buồn rung lưới. Vòm nắng hiền hòa ở vùng trảng trống Gran Cha-cô sẽ xoa dịu mệt mỏi của những đôi chân đau tê vì bóng. Ánh nhìn khích lệ, yêu chiều từ cư dân của đất nước có Atlantic mênh mang sẽ là động lực cho sự trỗi dậy mạnh mẽ hơn của đội bóng trong tương lai. Vậy thì sao phải nghĩ, sao còn buồn? Quan trọng là tình yêu và niềm tin luôn chung thủy, luôn tràn đầy, luôn ở lại.
Ai đó hãy cứ yêu những chú cáo sa mạc, những con sư tử bất khuất, cơn lốc màu da cam hay cơn cuồng nộ đỏ. Người chung thủy với màu trắng xanh sẽ mãi yêu như thế, một tình yêu bền bỉ, không dao động, không màu mè phô trương. Niềm tin vào những người đàn ông “đá bóng bằng trái tim dũng cảm” sẽ nuôi cho hy vọng dài mãi, 24 năm, mới chỉ như một cái chớp mắt mà thôi.
Yêu không cần lý giải.
Phía sau căn nhà
Thật là quá khó khăn cho chúng tôi (những kẻ xôi thịt, chỉ biết căn nhà là nơi chui ra chui vào, tắm ăn ngủ nghỉ) khi buộc phải nói về nguồn gốc nó. Thực chất, chúng tôi chưa bao giờ chịu nghĩ ai đã tính giúp phép tính chi li để mình có được cái không gian sung sướng mà lăn quay ra ngủ, đến con mắt, trước khi khép, cũng chả chịu ngó sơ một chút cái trần nhà.
Tất nhiên kỹ sư họ không cần chúng tôi phải biết đến họ. Họ làm vì việc của họ vốn thế, nếu yêu nghề nữa thì họ càng không quan tâm đến những cái đầu chỉ có shopping, thịt cá, bon chen… của chúng tôi. Họ còn phải tập trung tính và lên các thuật toán cẩn trọng cho chúng tôi lấy cái mà tránh nắng mưa mỗi ngày.
Ngày xưa, tôi đã xem nghề xây dựng là nghề căn bản, lý tưởng và phổ biến nhất. Ngày nay, tôi xem nghề này là nghề hái ra tiền. Nhưng trong phút chốc, khi nằm ngắm kỹ cái trần nhà, cảm giác tôi bỗng chạm tới được khoa học xây dựng bằng trái tim. Tôi đã hiểu rằng, làm kỹ sư xây dựng không đơn thuần như thế. Đây chính là làm khoa học, bằng cả trí tuệ và tình yêu trong trẻo. Nếu không trong trẻo, nhiệt tâm, nhà tôi ở sẽ dễ dàng trở về với cát bụi sau ít năm gắng gượng gồng gánh. Tôi khi đó, cũng sẽ thành bụi cát trong đống gạch vụn mà thôi.
Thành công của người làm nên ngôi nhà chính là làm xong mà khiến chủ nhân của nó quên mất người thiết kế, người thi công. Ai mà biết được họ đã làm gì với nội lực, tải trọng, áp lực gió… Ai mà biết được họ đã nâng lên đặt xuống các bản vẽ dày đặc như những thớ gỗ rừng U Minh. Không ai biết được những đêm họ thức. Không ai biết được B=3H, H=1/3B, 0.03H, ACI, EC8, NZS,… là gì, có phải mật mã tiền mua rau không nhỉ :)? Chỉ nhớ nhà, nhớ căn nhà đó khi mình đi xa, nhớ cảm giác tuyệt vời, an toàn, ấm áp khi mình ở trong căn nhà của chính mình.
Các thứ sách khó như lên trời dạng “Principles structural design”, “Structural engineering handbook”, “Civil engineering handbook”, “Structural ana lysis”… chưa bao giờ chúng tôi biết đến. Những khái niệm gập ghềnh như mặt trăng kiểu spring (lò xo), polyme (vật liệu cao phân tử), spin (khớp), fixed (ngàm)… giống người ngoài hành tinh. Những câu hỏi dạng “bao giờ có khớp trong kết cấu thực tế, bao giờ được tính bằng ngàm hoặc khớp”… khiến chúng tôi ù tai nổi hạch… Rồi cái gì mà “người thiết kế phải tìm ra được những trường hợp bất lợi nhất cho từng vị trí mặt cắt của các cấu kiện kết cấu dưới tác dụng của các ngoại lực có thể xảy ra”. Nên nghe tiếng Ả Rập cũng không khó bằng nghe các tay nghề cao siêu xì xồ về các kiểu tính nội lực khung trục, khung phẳng ngàm tại móng, trục của cột lấy theo trục định vị, trục của dầm lấy trùng với trục qua trọng tâm tiết diện của dầm… Thật khiếp đảm, xanh xám mặt mày. Nhưng những tay nghề kỹ sư, đã biến chúng thành sản phẩm cực kỳ gần gũi, dễ hiểu, thiết thực, có thể làm đầy lên sự an ổn trong mỗi người. Mới có câu “an cư lạc nghiệp”. Cái “cư” này hẳn là nền móng và tiền đề cho nhiều thứ, trong đó có cả cái thăng hoa tâm hồn khi không gian sống của mình đáp ứng tốt nhu cầu của bản thân.
Vì thế, ngay lúc này, tôi muốn được ghi nhận dù không đại diện được cho ai, rằng căn nhà, nơi tôi đang sống, không chỉ là tiền tôi bỏ ra mua, mà cái không mua được chính là những bài toán khoa học thực tế, có trách nhiệm của những kỹ sư âm thầm. Như thế mới thấy, không một vết thấm, không vết nứt nào, không cả vết lún,… là thành quả của sự gian nan mà 4, 5 năm học chuyên môn và bao năm kinh nghiệm làm nghề mới đem lại được. Tiền lúc đó thật nhỏ nhoi so với bài toán công trình tuyệt diệu mà người làm nghề bỏ công sức ra lập. Vì căn nhà đâu chỉ đơn giản là nơi trú ngụ, nó còn làm cảm hứng cho con người tiếp tục sự sống thênh thang đẹp đẽ.
Bê tông và giá trị của hạnh phúc
Theo tôi, chả có gì khô khan cứng nhắc. Cứng hay mềm, có hồn hay vô tri đều do con mắt, cái đầu chúng ta quyết định. Giờ thì tôi sẽ chọn bê tông để bàn tí chút.
Với người không hiểu gì về xây dựng như tôi, bê tông đơn giản là một trong những yếu tố quyết định chất lượng công trình. Bê tông đủ tiêu chuẩn sẽ góp phần làm nên sự bền vững của công trình. Nhưng để có bê tông tốt thì phải làm thế nào? Cái này lại dính líu chuyên môn. Thôi nhỉ, ta quay sang nói tí về các thứ bung xung tạo nên cái gọi là bê tông đi. Chả phải các thứ đó sẽ làm ra một cái “bánh khảo bê tông” đủ tiêu chuẩn đó sao.
Tôi cứ thích nghĩ bê tông là cái bánh khảo, hoặc thanh lương khô. Giống đấy nhỉ! Đá này, cát này, xi măng này, đổ nháo nhào vào nhau, nước nữa này, trộn loạn lên nhé! Quay đều như xoáy hến đãi hến trong rổ, rồi cho vào khuôn. Đấy, ra ngay cái bánh khảo, thanh lương khô. Ơ, nói dễ ợt thế hả? Thử làm ngay một cái bánh khảo ngon lành cành đào khuôn thành vuông vức xem nào. Lại chả vật lên vật xuống xem lượng đường, lượng bột bao nhiêu, thịt mỡ xinh xinh mấy miếng cắt khổ một phần mấy mi li ấy chứ. Kỹ thuật, kỹ năng, kinh nghiệm, sự nghiêm túc… Đầy thứ phải dùng đến đấy ạ!
Nhắc đến bê tông là nghĩ ngay đến biểu tượng đoàn kết. Một sự gắn kết tuyệt vời. Một sự bổ sung hoàn hảo. Mỗi thành phần tạo nên bê tông đều có vị trí riêng. Không cái nào chồng lấn cái nào. Không cái nào cưỡi đầu cưỡi cổ cái nào. Ai làm việc nấy. Độc lập, tự chủ mà lại thành một phi đội sống chết có nhau.
Anh đá cứng cỏi dãi dầu mưa nắng đây rồi, dàn hàng cái nhỉ. Chị cát mịn màng mềm mại ôm ấp anh đá và lấp cho đầy nỗi cô đơn, sự huếch hoác thô kệch ấy đi. Nước và xi măng sẽ là ông tơ bà nguyệt kết nối hạnh phúc. Xi măng khi trộn nước, với các bà các cô nó giống như bột đậu nành vậy. Khiêm tốn và cần mẫn, ngấm đều mịn tơi hòa quyện, xi măng sẽ giúp đôi bạn đá, cát bên nhau dài lâu, vĩnh viễn không rời.
Như ai đó chỉ cho tôi, thì bê tông chỉ cứng chứ chưa có độ dẻo dai. Muốn dai phải có thép. Thế là thành bê tông cốt thép. Thép như người bạn quý, là tri kỷ của bê tông. Trong đời người ta có thể gặp tri kỷ hoặc không, không gặp vẫn có thể sống, nhưng có sống trọn vẹn hay không lại là chuyện khác. Bê tông có cốt thép sẽ chịu lực tốt hơn, có khả năng uốn đa dạng theo yêu cầu. Như ta, có người chia sẻ chở che, thì sẽ đủ sức bền mà vượt qua được những thách thức khó khăn của đời sống. Có tri kỷ, con người sẽ thành một thế giới sống động, được thấm thía những bung vỡ mới mẻ của chính mình. Người này thấy giá trị của mình trong mắt người kia. Rất đủ đầy và mãn nguyện, một sự thấu hiểu mà đôi khi không cần nói thành lời. Thép dễ kiếm, tri kỷ tìm ở đâu?
Không biết sao, các vết nứt dẻo hay xâm thực sulfat, sa lắng hay co khô, phản ứng kiềm cốt liệu hay giãn, co nhiệt… bất chợt đến vào một ngày nào đó, như chiếc bánh khảo hết hạn gẫy gục bở tơi, như một mối quan hệ bỗng trở nên tẻ nhạt không thể cứu vãn, như các khớp nối máy móc khô dầu rã rời… Các vết nứt là khởi đầu cho ưu tư của các nhà kiểm định? Hay bối rối của chủ công trình? Không, phải là người sử dụng nó, người trực tiếp liên quan nó. Trước tiên phải nghiên cứu chiều rộng vết nứt. Liệu có phải tải trọng quá lớn đã gây ảnh hưởng đến quá trình xâm thực như những chèn ép bức bối đầy nghẹn trong đời sống? Hay bay hơi nước quá sớm như người ta không còn quyến luyến nhau? Hoặc cũng có thể sinh nhiệt nhiều, chênh lệch nhiệt lớn như hai tính cách nóng lạnh không thể hòa hợp? Như vậy, tính chất nứt phải được xem xét kỹ để xử lý, tránh giảm tuổi thọ công trình. Cũng như những mâu thuẫn, nếu không sớm hóa giải, nó sẽ ngấm ngầm chi phối đời sống ta. Biết thì âu lo, không biết thì hồn nhiên nhưng sẽ đột ngột gặp nguy hiểm. Giống vợ chồng, cũng giống tình nhân. Cứ có chữ nứt thì bê tông tươi, bê tông nhẹ, bê tông thương phẩm cũng không còn ổn. Vì vây, không nên chủ quan tin tuyệt đối vào bất kỳ một sự bền vững nào. Tin nhưng cần xác định có bất chắc, để vết nứt nếu mới xuất hiện thì trám bằng những phụ gia ưu tú nhất, nếu nứt toác, hoang vu sâu ngợp thì đành ngậm ngùi trộn, nhào, đổ bê tông mới. Làm lại tuy ngại ngần, khó khăn, tiếc nuối nhưng nhiều khi cần thiết và đáng cổ vũ nếu đó là thứ không thể duy trì, không còn công năng như ban đầu nữa. Công trình lỏng lẻo, mối quan hệ rời rã, đá cát xi măng lả tả, giữ gìn bất lực.
Một ngày nào đó, bạn thử không lạnh nhạt nện cộp gót giày trên một khối bê tông thầm lặng. Hãy từ từ ngồi xuống, chạm nhẹ, miết tay để cảm nhận giá trị của sự kết nối. Bạn sẽ thấy rất dễ chịu và dường như muốn chạy đi nắm tay ai đó, nhường nhịn họ, không như trước đây, lúc nào cũng chỉ muốn thắng.
Cái tôi cá tính nhưng chừng mực, biết vị trí của mình và hiểu tầm quan trọng của người khác. Tinh thần tập thể, sự hòa đồng, hòa nhập nhẹ nhõm vì lợi ích chung sẽ làm nên các giá trị tổng hòa bền vững. Một thứ giá trị được tạo nên từ nhiều yếu tố, mà xét ra không yếu tố nào lấn át yếu tố nào… Đó là bài học sau khi tôi nghĩ tới bê tông trong đêm hè tĩnh lặng này.
Nếu biết giá trị của hạnh phúc là sự tôn trọng, nhường nhịn, sẵn sàng bổ sung khuyết thiếu cho nhau, cùng nhau dâng hiến, thì tình yêu chúng ta sẽ bền bỉ như những khối bê tông điềm đạm kia đấy nhỉ!
Điều giản dị
Chiều về
nấu nồi cơm nóng hổi
tất bật nói cười
giữa nghi ngút khói
thơm nức bình yên
***
Tối tối
đi lại trong nhà
nhẹ nhàng thư thái
váy mềm chấm gối
cốc nước lọc
cái xiết tay
trôi êm một ngày
***
Đêm
sẽ ngủ hồn nhiên
say men nồng đượm
chìm vào mơ
cơn mơ bình lặng
sau nỗi hân hoan
vỡ òa cảm xúc
——-
Nhiều ngày đi qua dường như bão tố
Nhiều ngày qua rồi như là không có
Nhiều lúc xa xôi như là chưa quen
***
Điều giản dị cho một ngày không tên
Mơ rồi… để đó.
…
Em đi đâu đó không về nữa
Chỗ cũ tôi ngồi gỗ lên rêu
Tháng năm ôi thiu
Lòng tôi mục rữa
Tôi không xây bia mộ
Không làm người quản trang
Không khói hương võ vàng
Cứ mải đuổi tìm
Nụ hôn em bay lượn
Dại khờ với đùa cợt xa xôi
Lòng úa nhàu hoang vu cỏ rối
Đêm nay em ở đâu
Mang theo nụ hôn sâu thẳm
Ám ảnh
Dối lừa…
Đất dài
Chụp bằng di động, trên tàu rung rinh ầm ào cùng với cơn mỏi mệt. Không kịp bố cục, không kịp gì… Nhưng muốn lưu lại để nhớ những dải đất dài mình đã đi qua bằng sự thô mộc nhất.
Sáng mùa hè
Những sớm mai của mùa hè sau cơn mưa, không khí thật trong lành. Và lối chúng tôi qua êm đềm nhẹ nhõm biết bao. Như là một thế giới nào đó trong chuyện Khái Hưng vậy…
Dặn mình
1. Sống hết mình cho hiện tại: Hiện tại ở đây, thực thà gần gụi. Ngay lúc ta đang thở chính là lúc ta sống thật nhất. Phút giây của hiện tại là quý giá nhất. Nghiêm túc nhìn nhận để biết giá trị của những thứ mình đang có trong hiện tại là điều cần thiết. Vì biết đâu cái hiện tại đang bên mình một ngày nào đó rồi sẽ rời xa. Dù có thế nào, khi đã hết mình rồi thì sẽ không còn phải tiếc nuối ân hận rằng trong thời khắc đó mình đã không thật sự quý giá nâng niu nó.
2. Sống cho xung quanh và cho cả chính mình: Vì người khác thì đúng rồi. Nhưng cũng không thể coi nhẹ cảm giác của bản thân. Vì nếu không được sống thật, còn gì ý nghĩa. Dù cuộc sống khó khăn, nhưng bằng lòng nhiệt thành, mình có thể được nó dành cho những yêu thương nhỏ bé. Tin vào những gì mình yêu, và yêu bằng niềm tin cháy bỏng. Chỉ có thế thôi và không ân hận.
3. Không đòi hỏi: Thực ra là không đòi hỏi người khác, nhưng phải đòi hỏi chính mình. Đòi hỏi mình nỗ lực, đòi hỏi mình biết trao và nhận chừng mực, biết vị trí của mình trong từng mối quan hệ mà ứng xử đúng đắn. Không đòi hỏi để được nhận những gì tự nhiên không khiên cưỡng. Không đòi hỏi để chẳng làm ai bị áp lực và phiền phức vì mình. Không đòi hỏi để lòng mình luôn thảnh thơi, an nhiên dù điều mình muốn có được hay không.
4. Im lặng nhiều khi: Nhiều khi im lặng để cho ai đó đỡ hối hả, đỡ chi phối trong lúc ngổn ngang bận bịu. Nhiều khi im lặng để có khoảng cách, có thời gian nghĩ suy và xếp đặt. Im lặng để biết ai cần mình và mình tha thiết nhớ nhung ai. Im lặng để lắng nghe suối nguồn tinh thần được thanh lọc trong suốt.
5. Nói lời đẹp đẽ: Tại sao không? Khi cuộc sống đã đầy tràn mỏi mệt, cái ta cần là những lời chân thành yêu thương, những lời nhẹ nhàng tôn trọng. Không có điều kiện đem được cho nhau vật chất cũng không sao, nhưng một lời tử tế lẽ nào ta không làm được.
Trở lại
Thấy thật miên man sau những cuộc trò chuyện. Cuộc sống trở nên đẹp lạ lùng. Những người bạn, những người thương yêu… trong khoảnh khắc, đã trở nên ngưng đọng, kết tinh lại thành những điều đẹp đẽ nhất. Tự nói với mình, dù đời có nhào nặn thế nào, cũng không thể để mất đi những điều đẹp đẽ ấy…
Trở về nơi quen sau những ngày bấp biêng, thiếu ăn, thiếu ngủ, thiếu tĩnh lặng. Buộc mình tuân thủ các nguyên tắc đã chút ít rời rã, vừa khó vừa tốt. Khó vì chưa muốn quay lại. Tốt là để mình ổn định tư tưởng, thu xếp mọi thứ cho đi vào trật tự. Hơn hết là cho đỡ xanh xao, gầy hao như lúc này…
Hoa vàng mấy độ
Em đến bên đời hoa vàng một đóa, một thoáng hương bay bên trời phố hạ. Nào có ai hay ta gặp tình cờ. Như là cơn gió, em còn cứ mãi bay đi…
Chấm hết
Cực đoan đi, chấm hết đi
Tháng ngày ngả nghiêng say cùng cơn gió lạ
Chấm hết tất cả
Như người đi buôn mất sạch vốn liếng sau cơn bão ào qua
Chấm dứt như mùa xuân không bao giờ trở lại
Trả về thực tại một nhạt nhẽo bình thường
Hãy thật lòng bỏ buông
Không làm ai tổn thương thêm nữa
Đời ngắn như mơ
Đứng trên lan can nhìn xuống sân bệnh viện, ngổn ngang những ý nghĩ. Đời người ngắn ngủi quá, mà luôn bị bó hẹp và kìm kẹp bởi khuôn khổ trách nhiệm, nghĩa vụ, lương tâm… Rồi đến lúc nằm xuống, chẳng biết điều gì sẽ khiến mình tiếc, cần, mong nhiều nhất. Chỉ muốn được sống chân thành, tốt lành từng phút từng giây, nhưng khó thay khi đem tới cho người này hạnh phúc thì cũng vô tình làm tổn thương những người liên quan.
Đôi khi đôi khi
Đôi khi nhìn lại
Đắng cay xa ngái
Kiếp sống như rong
Gối đầu trên sóng
Đôi khi chợt thấy
Yêu đến bất ngờ
Một tin nhắn nhỏ
Niềm vui như cỏ
Mọc lan trên vai
Đôi khi nhớ ai
Mà tim chùng lại
Như dây guitar
Chờ người gẩy mãi
Đôi khi đôi khi
Bắt được khoảnh khắc
Yêu thương chân thật
Như sương ban mai…
Chủ nhật thơm nắng
Không gian ngập tràn âm nhạc Trịnh Công Sơn. Nắng bỗng trở nên thơm tho lạ. Đã trở về sau những ngày ít tĩnh lặng. Sẽ để mình được nhẹ nhõm, điềm đạm hơn, cho nhịp thở không còn hiu hắt nữa. “Đôi khi nắng qua mái hiên làm tôi nhớ. Đôi khi bỗng nghe bước chân về đâu đó của em…”

























































































