Tự tay

Rất nhanh chóng và thuận tiện để có một món quà tặng ai đó: ra cửa hàng. Nhưng mình nghĩ nếu có thể tự tay làm cái gì lưu niệm cho họ, thì dù có kém chuyên nghiệp và vụng về, người nhận sẽ còn trân trọng và cảm động hơn. Vì vậy mình thường xuyên thực hiện điều này, cũng là cách thư giãn rất tốt và trẻ hóa mình. Hôm nay mình bảo với các em, chị mà chết thì nhớ cái gì về chị nhỉ? Dung bé bảo nhớ những cái sến sến thế này đây.
image
image

Hoa cho sinh nhật Yến, một mặt hồng, một mặt lan tường, background cẩm tú cầu. Giỏ lưới và mây.

image

image

Sổ ghi lời chúc sinh nhật dành cho Bon (con mẹ Phương). Các bác các cô các chú trong phòng đều ghi lời chúc vào đây cho con. Sau này lớn đọc được, chắc con sẽ thấy vui.

image

Tranh hài vẽ máy tính tặng sinh nhật Huy Nam Xanh.

Published in: on 16/09/2013 at 9:21 Chiều  Gửi bình luận  

Đài đêm

Nằm thả lỏng, để đài kể cho nghe “Hà Nội 36 phố phường” của Thạch Lam, thấy không gì bình yên hơn. Trong không khí dìu dịu của đêm thu, từng lời từng lời của radio ngấm vào người, tan, trong, dịu ngọt. Mười mấy năm gắn bó với đài (từ những năm 96-97) là mười mấy năm được hưởng thụ sự dịu dàng trong nhiều đêm nằm cùng bóng tối. Như được bé bỏng mãi với lời thì thầm kể chuyện của bà ngoại những ngày ấu thơ…

Published in: on 12/09/2013 at 11:13 Chiều  Gửi bình luận  

Trà trưa

image

Chúng tôi ngồi ở một góc bình lặng trong quán trà gần hồ Đắc Di. Buổi trưa trôi đi rất nhanh mà câu chuyện như chưa bắt đầu. Tôi tạm biệt Kiwi trong cơn mưa thưa hạt để quay trở về với công việc, còn nàng thì tiếp tục lang thang với những kế hoạch mua sắm của riêng nàng.

Published in: on 12/09/2013 at 8:42 Chiều  Gửi bình luận  

Hãy vạch đường đi bằng sợi nối chân thành

Đã tập để quen

Nhưng vẫn rất khó khăn

Khi nghe ai đó nói về mình qua một người khác

Chiều nhợt nhạt

Nắng gió thất thường

Những sợi mưa vương

Qua vai, trên tay, trong mắt.

Học lắng nghe bình thản

Học ghi nhận, cười hiền

Học bình yên, thiện chí

Dù lời kể thế nào

Dù bình luận ra sao.

Học nghệ thuật kể lẫn nghệ thuật nghe

Sự công tâm khi bình luận người khác

Nhưng trước khi học những điều khó ấy

Hãy vạch đường đi bằng sợi nối chân thành.

Published in: on 12/09/2013 at 3:56 Chiều  Comments (3)  

Đừng tiếc rẻ khi một niềm vui không còn

Đọc Phan Thị Vàng Anh xong rồi nghĩ đến việc mình cứ hay tiếc rẻ những niềm vui đã qua. Nên nhớ, nhưng không nên tiếc rẻ. Trong thời điểm đó, mình đã được hưởng trọn niềm vui (niềm vui thực sự nó mọc từ trong chính lòng mình), thế đã là nhiều. Nếu cứ tiếc, cứ mong gặp lại y chang niềm vui đó trong thực tại, chẳng phải là quá tham lam. Thay vì tiếc rẻ nguồn vui cũ, thay vì ngồi gặm nhấm nó để vui một cách vớt vát không trọn vẹn, mình có thể làm những việc cụ thể trong hiện tại. Có thể niềm vui hiện tại sẽ đến rất tự nhiên, ngay khi mình không mong chờ nhất. Chủ động tìm nguồn vui là tích cực, nhưng đó là sự bao quát dài hơi, còn niềm vui thì cứ để nó đến bất ngờ trong từng khoảnh khắc.

Published in: on 10/09/2013 at 11:07 Sáng  Gửi bình luận  

Rượu cuối tháng

Ngồi nhà sàn
Xếp vòng chân
Chiếu cói êm
Hương rượu ấm

Published in: on 04/09/2013 at 12:34 Chiều  Gửi bình luận  

Ngược thời gian

Những ngày đại học (1999-2003)

image

Với Minh Thu (Bãi sông Hồng, 2001)

IMG_20130902_202500

image

Với Thu cận và em Địa ở Quảng Trị

image

Với Minh Hường ở hồ Đại Lải

image

Với Thu ở Quảng Trị

image

IMG_20130902_202736 (1)

Với Minh Hường ở chợ Hà Tây

image

Với Dũng ở chùa Thầy

image

Ao Vua (lần đầu tiên đi chơi cùng lớp đại học)

image

Với Ngọc và Dinh (trên đường đi Tuyên Quang)

image

Dưỡng, Giang, Phúc, mình, Ngọc, Hùng, Hằng, Dinh trên đường đi Tuyên Quang

image

Với Thủy ở chùa Thầy

IMG_20130902_202808

Với Dưỡng  (Hồ Đại Lải)

Published in: on 31/08/2013 at 9:08 Chiều  Gửi bình luận  

Thư viện

Quá lâu rồi, ba năm đủ để nhiều thứ đổi thay hoặc tan biến. Thư viện, lúc này, bỗng trở nên là một điều gì đó rất xa xôi, với tay mãi không thể tới. Chiều nay lục lại album “Thư viện”, mỗi bức ảnh mình chạm tới đều nhắc về những kỷ niệm đã qua. Mọi thứ như còn tươi rói, thật gần mà thực sự thì đã rất xa. Kỷ niệm thì cứ nằm đó, trẻ mãi. Mình thì cứ trôi đi, già nhanh. Còn đọng lại trong trí nhớ, còn lưu lại trong những tấm ảnh, chỉ thế thôi, có đủ chứa đựng biết bao chi tiết của 7 năm tuổi trẻ đã gắn bó cùng nơi ấy?

Cây phượng già, cây hoa đại, cây đào, cây đa, cây mít. Cỏ, lá khô, những lối đi sạch sẽ. Nhà H bình yên. Tầng hai im ắng. Không vì nhớ mà thi vị hóa cảnh cũ người xưa. Nhưng quả thật đã từng có rất nhiều kỷ niệm đẹp đẽ với Thư viện. Cả những nỗi buồn rất sâu, như vết khắc của thiên nhiên trên những gốc cây già trong khuôn viên 31.

Quán cà phê Quang Trung những buổi trưa tranh thủ tụ tập. Ô cửa sổ nhìn xuống đường Quang Trung, lấp ló tàng cây trứng cá xen lẫn những cụm bằng lăng tím miên man. Quán cà phê Trung Nguyên, cái hầm ngọt ngào thơm mùi cà phê đượm màu “tự do trong khuôn khổ” của những cuộc hẹn bạn bè. Sau này có qua đó, nhưng những thứ sống động chỉ sống động ở vào thời điểm vàng son của nó mà thôi.

Bỗng nhớ cả một cây xương rồng con con trong một căn phòng làm việc ở khu nhà A. Một góc nhìn từ trên cao xuống ấy, cũng đã bay tan vào mùa thu cuối cùng của kỷ niệm.

Published in: on 31/08/2013 at 8:25 Chiều  Gửi bình luận  

Chuyên đề bút chì

Thuque

Vẽ 2010
478199_377556262333404_702168461_o

Vẽ 2001

405310_336491753106522_1254269577_n

Vẽ 1998

255309_336491639773200_1755176530_n

Vẽ 1997

——-

Những cái gọi là “vẽ” này, chả nhớ nữa, tôi đã nhìn mẫu ở đâu đó rồi vẽ lại theo khả năng có hạn của mình. Nên cái này không phải là sáng tạo, chỉ là những cái bắt chước ngây ngô thế thôi.

Published in: on 29/08/2013 at 8:59 Sáng  Comments (3)  

Chuyên đề bút bi và bút kim

217597_336758403079857_1110750856_n

Hoa sen (2004)

394483_336478686441162_753442753_n

Học sinh vùng cao (2006, vẽ theo sách giáo khoa)

402142_336478656441165_1419853641_n

Tình mẫu tử (vẽ năm 2006, theo bìa một cuốn sách cẩm nang làm mẹ)

406189_336487319773632_1546463786_n

Nụ (vẽ năm 2004)

488216_336487039773660_186702591_n

Hoa và quả (vẽ năm 2004)

555525_336486966440334_982401715_n

Chuồn chuồn kim (vẽ năm 2004)

562723_336470769775287_1759711067_n

Giàn mướp (vẽ năm 2006, theo sách giáo khoa)

Published in: on 29/08/2013 at 8:38 Sáng  Comments (3)  

Li ti

wpid-img_20130828_141133

image

Thích cái từ “li ti”, mình cho rằng những thứ li ti làm nên cuộc sống. Đôi khi ở giữa những quãng bận rộn, vạch ngang vạch dọc một tí cho vui. Không cần nghĩ đến logic và cân xứng, tay muốn đưa đi đâu thì đưa, gọi là thả lỏng thực sự.

Published in: on 28/08/2013 at 2:26 Chiều  Gửi bình luận  

Răng cá tính

Ừ thì răng. Thứ tự nhiên trong muôn vàn những cái tự nhiên khác của một con người. Nó là bạn, là người tình trăm năm, cùng vui cùng buồn, cùng hưởng thụ cảm giác ngọt đắng chua cay mỗi ngày với ta (trừ khi răng sâu, nó là người tình tồi, cần loại bỏ). Vậy nên viết về nó cũng là một điều cần thiết và đáng cổ vũ. Nhất là viết về một hàm răng cá tính như răng em…

———-

Vì lý do di truyền hay vì nhổ răng bằng kìm, bằng chỉ, giật bằng tay hay đạp bằng chân… gì gì đi nữa, thì cuối cùng cho đến lúc này hàm răng đó cũng là của quý của riêng em rồi. Nó giúp em thanh toán bao nhiêu thứ đạm mà em thích. Nó vô tình khiến em cười nhẹ nhõm, dịu dàng hơn. Thế nên, việc chị miêu tả một tí ti về những chiếc răng đáng yêu của em cũng không nên coi nó là một dạng tranh biếm họa. Chỉ là để em lại được cười khi đọc nó, và càng thấy yêu thêm những chiếc răng cá tính của mình.

Lạ một điều là, tuy răng em có hơi mất trật tự, nhưng chị chưa bao giờ bị chi phối vì điều đó khi ngồi đối diện với em. Có lẽ vì môi của em cười duyên quá, khiến cho chị bị hút vào đó mà quên đi những khiếm khuyết về răng như em cứ thỉnh thoảng băn khoăn. Chính vì thế chị mới khuyên em cứ để nguyên như thế, không cần nẹp, nhổ hay nắn chỉnh gì. Biết đâu khi răng em đều đặn, những cái lạ, cái hay cũng vơi nhạt đi nhiều?

Một hàm răng cá tính, nổi loạn như chính con người em. Không cái nào chịu đứng bằng mặt với cái nào. Mỗi cái đứng một tư thế. Mỗi cái giữ một trạng thái. Như một đoàn người xếp hàng giữa trưa, người đói chưa ăn, người no vì ăn quá nhiều, người buồn ngủ ngáp vặt, người muốn hẹn hò tranh thủ tình riêng. Hàm răng em, đúng là một đoàn người đang xếp hàng không chung mục đích. Hàm răng ấy cũng khiến chị nhớ đến mặt tiền trường đại học của chị, mà hai chiếc răng cửa là hai trang sách mở ra không bao giờ đóng lại, các trang tiếp theo thì nép nghiêng nghiêng vào tránh nắng. Có những cái nép quá đà khiến nhiều cái còn lại hết chỗ, đứng trồi sụt mấp mé như chực rơi ra khỏi vạch chỉ tạo hóa đã kẻ sẵn.

Hàm răng ấy cũng giống một cái hàng rào mới đóng của một gã say. Chẳng may có cơn bão vừa qua, hàng rào mang dáng vẻ xô lệch. Nhưng hay ho, vì sự xô lệch đó có đôi chút nghệ thuật, rất vừa đủ, rất phù hợp. Thành ra gã say, sau khi tỉnh rượu không hề có ý muốn chỉnh sửa lại hàng rào.

Hàm răng như những cánh cửa trong trò chơi mê cung thời niên thiếu. Mà những thức ăn khi lọt vào khó lòng thấy lối ra. Cứ mắc míu, thoát được cửa này lại vướng vào cửa kia. Loạng choạng mãi mới tìm được đường xuống thực quản. Cũng vì thế mà em khó bị đau dạ dày, thức ăn đã được nước bọt tắm đẫm trong quá trình choáng váng với mê cung răng, đã nát nhừ tinh tươm, dạ dày khỏe re vì ăn chơi phè phỡn.

Khác với những hàm răng đều đặn nhạt nhẽo, hàm răng em thực sự có những dư âm. Khi người răng đều cười, gió phả vào mát một lượt răng rồi hết, hết sạch, ngắn ngủi, hẫng hụt. Còn khi em cười, gió thật vất vả nhưng cũng thật hứng thú trong quá trình len vào chinh phục hết từng chiếc răng. Cảm giác khi em đã ngậm cười, chiếc răng cuối cùng trong miệng em vẫn chưa kịp đón gió. Gió sống trong miệng cả khi em đã ngậm miệng. Tương tự thế, có lẽ khi hôn em, người ấy cũng sẽ có cảm giác hứng khởi như gió, một cảm giác về sự chinh phục, mà khi đã chạm được đến chiếc răng cuối cùng, nụ hôn đã vỡ òa thành niềm vui chiến thắng. Đàn ông luôn thích chinh phục, suy ra đàn ông ai cũng thích hôn em.

Ngưỡng mộ và mê đắm hàm răng tuyệt đỉnh của em, Oanh!!!

Published in: on 28/08/2013 at 10:15 Sáng  Comments (2)  

Tháng tám

Trời thoắt mưa thoắt nắng
Ngày lúc tạnh lúc giông

Đường khi là dòng sông
Vỉa hè khi ngợp lá

Có trưa nồng hối hả
Có sương sớm hiền hòa

Gió xôn xao hương lạ
Bay trên phố tình ca

Mùa tháng tám vàng thu
Radio ngân khẽ

Buồn vui câu chuyện kể
Lời thì thầm bạn tôi

Có nhè nhẹ xa xôi
Trong tình cờ gặp gỡ

Chiều nay về qua phố
Còn thấy nụ cười xưa?

Published in: on 27/08/2013 at 4:41 Chiều  Comments (7)  

Bức tranh cát

Cát vẽ những đường đều đặn như luống cày
Buổi sáng trên biển là vô trùng trong suốt
Hương nắng thơm tho tắm thân người nhẹ nhõm
Gột rửa tâm hồn về nguyên thủy thảnh thơi.

Published in: on 21/08/2013 at 8:45 Chiều  Comments (3)  

Lửa

Anh đã về
Dưới cơn mưa chiều nhòe ướt
Va li quà bánh bận rộn
Bụi đường xa vương vạt áo ngày qua
——
Vì yêu nên nhớ
Còn yêu nên chờ
——
Thử thách rõ nhất của tình yêu
Có xa nhau mới biết
Như lửa kia có thể bùng mải miết
Hay lịm tan lạnh ngắt đống tro tàn
——
Con tim mong manh dịu dàng
Đừng khi nào gượng ép
——
Hãy thật lòng mỏi mệt
Lúc buồn rơi buồn rụng với tình yêu
——
Hãy cho đi thật nhiều
Trước khi đòi, mong, đón nhận.

Published in: on 21/08/2013 at 12:09 Chiều  Comments (2)  

Giấc mơ chỉ là giấc mơ

Tỉnh giấc sớm, khi cơn mưa ngoài trời đang râm ran nặng hạt. Cơn mơ vừa xong ngọt ngào quá khiến mình ngần ngại. Thật vớ vẩn khi mơ về một người chả liên quan theo cái cách như thế. Một người mình vẫn coi mình là thằng đàn ông trước họ, bỗng một đêm lại mơ họ như một tình nhân. Mà mở mắt trong đêm, vẫn còn chút rung động của hơi ấm đầy lên trong đôi tay sau khi rút ra từ túi áo khoác mùa đông của người đàn ông ấy.

Những hình ảnh trong mơ mờ dần theo ánh sáng của điện thoại. Chỉ còn nhớ chúng tôi đã đi trên đường vào mùa đông và tôi để tay trong túi áo người ấy. Hơi ấm lan tỏa giữa hai chúng tôi. Có một sự dịu ngọt khó tả, mà ngay lúc này tôi vẫn cảm thấy được. Khi lái xe, người ấy đeo găng tay len màu đen. Và ở một điểm chúng tôi dừng lại, tôi đã muốn mua cho người ấy một đôi găng tay da bò. Nhưng xe lại đi tiếp.

Chúng tôi vẫn đi xe máy trong làn gió đông tê cóng, tôi áp đầu vào vai anh và tận hưởng cảm giác êm đềm kỳ lạ. Tôi đề nghị tặng anh một cái cây, dạng cây cho bóng mát, trồng trước sân như là bằng chứng lưu giữ cho chút tình cảm mới chớm. Nhưng anh bảo là nhà hết đất rồi. Thế là thống nhất sẽ mua một cây cảnh nhỏ nhắn thôi để làm kỷ niệm. Còn những chi tiết nhỏ nữa như là những mẩu đối thoại xen giữa, hay hành động, ánh mắt, hơi thở trong từng hình ảnh cụ thể… Làm nên dư vị một giấc mơ đẹp đẽ khó quên.

Còn hiện tại, ngoài đời thực, chúng tôi chỉ đơn thuần đi song song với đúng nghĩa hai người anh em bình thường nhất. Giấc mơ chắc chắn chỉ là giấc mơ.

Published in: on 20/08/2013 at 5:10 Sáng  Comments (3)  

Sống thôi Kiwi

Hôm nay qua đón bạn đi chơi. Được ngày nghỉ hiếm hoi, không thể bỏ lỡ cơ hội. Mấy anh chị em đã có khoảng thời gian vô tư, vui vẻ tuyệt vời. Nếu tôi không gọi thì bạn sẽ ở nhà thôi đúng không? Ai sẽ là người nghe giọng hát điêu luyện khỏe khoắn của bạn? Ai sẽ mời bạn uống bia, gắp cho bạn miếng thịt gà? Những điều tưởng bình thường ấy không xuất hiện nhiều trong cuộc sống của bạn. Tôi biết, tôi đọc được những thiếu thốn về sự đồng cảm và sẻ chia từ người bạn đời của bạn. Tôi thấy bạn đang phải vật lộn với những bề bộn trong tâm hồn về một cuộc sống chính bạn đã thú nhận là nhàm chán, vô vị.

Tôi chỉ có thể rất ít lần trong năm đưa bạn đi đâu đó cùng bạn tôi, bạn chúng ta. Thật tiếc là chỉ được như vậy. Tôi biết bạn đang muốn gì và thật sự thấy trăn trở với ước ao đó của bạn khi chưa thể làm gì giúp bạn.

Nhưng rồi sẽ tốt thôi, chỉ cần bạn tích cực mở rộng mình, hào hứng bước ra tìm kiếm và đón nhận những điều mới mẻ của cuộc sống. Riêng đối với những thứ đã an bài, hay xem đó là số phận và cũng là may mắn để mình có được sự ổn định ngày hôm nay. Cần có sự điều chỉnh những mong muốn cá nhân và trách nhiệm ràng buộc để cân bằng chính mình. Còn điều chỉnh như thế nào thì chúng ta cần phải ngồi thêm với nhau nhiều nữa.

Published in: on 19/08/2013 at 10:27 Chiều  Comments (1)  

Mùa hè cũ

IMG_20130818_150225

Ngày về nhà Nhung
Tôi gặp lại quê hương mộc mạc
Cánh đồng sen thơm ngát
Cỏ mượt mà xanh ngút đường đê
Bạn bè tụ tập cười nói say mê
Như chưa từng xa cách.

Các em Nhung còn miệt mài đèn sách
Vẫn hồn nhiên bên hương khói chưa xa
Chỉ có mẹ bạn
Nếp gấp đầy trên da
Sau cơn khốn cùng chia cách
Gánh nặng trên vai
Quên đời mệt nhọc
Bỏ buồn sau lưng
Ai gánh thay buồn?
Nuôi con mình gánh

Chiếu dải ngồi
Nồi cơm ấm cúng
Quạt gầy xua nóng
Bể nước trong mát rượi bàn chân
Quần áo đang hong
Trưa hè nắng

Mùa hè cũ xao động
Trong bao la chiều nay.

Published in: on 18/08/2013 at 5:42 Chiều  Comments (1)  

Màu xanh cuộc sống

230575_105609816194718_4299596_n

Cây trong Bảo tàng Dân tộc học

704066_377222925700071_236203341_o

Một góc trong nhà

227830_105609826194717_7938284_n

Hoa mộc ở Thư viện Quốc gia

Published in: on 18/08/2013 at 5:35 Chiều  Gửi bình luận  

Cho bút tôi ghi (1)

227155_385940984828265_1176169632_n 198274_385940618161635_1206056866_n 67366_385940884828275_1356527852_n 44984_385940758161621_1623170338_n 31592_385940684828295_947604149_n 15518_385940811494949_2052193257_n

Một phần những quyển sổ trên giá. Những quyển sổ sắc màu. Sẽ lưu lại hết, nhất là những quyển sổ cũ in đậm dấu ấn thời gian. Ước đến ngày có đủ không gian cho sổ và sách.

Published in: on 18/08/2013 at 5:33 Chiều  Gửi bình luận  

Đường xưa lối cũ

Hôm nay xuống lại chùa Đình Quán. Cảnh vật vẫn quen thuộc. Tiếc là có đôi chỗ kê đặt lại khiến không gian chật chội hơn. Một số chi tiết đang xây mới cũng làm vơi đi ít nhiều sự tĩnh lặng. Chỉ còn một chút rêu xanh dưới chân như thế này thôi đấy!

???????????????????????????????

Published in: on 18/08/2013 at 5:00 Chiều  Gửi bình luận  

Quán

Kỷ niệm những lần ngồi quán…

223533_105606039528429_6416983_n

Cà phê ngõ Thái Hà

204308_105978202824546_5823754_o

Cà phê Quang Trung (SN Quân)

225508_105977342824632_2616411_n

Quán nước Ô Quan Chưởng (Với Thành)

527128_338073322948365_553361042_n

Quán CafeCD Đê La Thành (với Trang và Nguyên, năm mới)

625680_337481806340850_161962201_n

Cà phê Lý Thái Tổ (Với Trang và Nguyên, xem giàn nhạc giao hưởng ngoài trời, cuối năm)

Published in: on 18/08/2013 at 3:35 Chiều  Gửi bình luận  

Sao tình yêu lại cứ mong manh

Lâu lắm rồi mới uống bia đã thế. Sau nỗi lo về sự nhạt nhẽo trước khi vào cuộc vui, nhờ bia, mọi thứ đã trở nên đậm đà. Lại thấy mình được bay bổng, được đi những bước chân dẻo dai và nhẹ bỗng.

Lúc uống vào rồi thì cười như điên và nhớ về rất nhiều chuyện. Nhớ rồi thì muốn khóc, vì thấy có quá nhiều điều khiến mình nôn nao. Những chuyện ấy không thế nằm yên trong quá khứ, vì mình đã cày xới chúng rất nhiều, vì sự ích kỷ, tham lam, vì sự muốn sở hữu những điều đẹp đẽ thật dài lâu.

Thế mà anh Hưng lại hỏi là “sao tình yêu lại cứ phải mong manh?” khi cả bọn vừa thả trôi cảm xúc với “Tình yêu mong manh” của Đức Trí. Mình muốn trả lời câu hỏi này, dù thật khó.

1. Yêu thì muốn sở hữu, muốn đối tác chỉ là của riêng mình. Muốn thì sẽ bị áp lực. Khi đã bị áp lực thì thấy nặng nề. Kéo theo sự đòi hỏi, kiểm soát đối phương, thành ra bớt thảnh thơi, hồn nhiên, tự nguyện trong trao và nhận. Tình yêu sẽ sớm biến thành sự ràng buộc ngộp thở và sẽ sớm có kết cục không ngọt ngào.

2. Vì tình yêu đẹp mà cố giữ, gồng mình lên giữ rồi cũng thấy mỏi, mỏi thì phải buông tay. Hoặc có khi mình chưa mỏi thì người kia đã ngán ngẩm, mệt mỏi trước mất rồi. Cái gì đã phải gồng mình lên thì độ cuốn hút tự nhiên sẽ dần mất đi trong mắt một nửa còn lại.

3. Yêu thuộc phạm trù cảm xúc, mà cảm xúc không thuộc về lý trí. Trái tim có lý lẽ riêng. Và cuộc sống ngập tràn cái đẹp. Yêu cái đẹp này không có nghĩa là không thể ngừng yêu cái đẹp khác. Một khi con tim đã bị cái đẹp khác chi phối, cái đẹp trước lấy gì đảm bảo mình sẽ không bị quay lưng. Còn yêu hay hết yêu đôi khi chả có lý do cụ thể nào cả. Một sớm thức dậy thấy con tim nguội lạnh, biết bao trường hợp như thế đã xảy ra trước sự hoang mang của người còn lại.

Published in: on 16/08/2013 at 11:43 Chiều  Gửi bình luận  

Bạn xa lắc

Đúng là xa thật. Đến nỗi tôi và bạn không ai nhớ được chúng ta đã học với nhau ở lớp nào của cấp hai. Có lẽ là lớp 6.

Bạn xa lắc. Gần 20 năm không gặp mặt, chúng ta hầu như không nghĩ về chuyện đã từng là bạn của nhau. Đơn giản vì bạn và tôi chưa bao giờ thân thiết, ít trò chuyện, ít những cuộc vui chung (dù bạn thân chung không phải là không có).

Hình ảnh duy nhất khi nghĩ về bạn là bạn mặc quần đeo cực điệu, trắng trẻo, con nhà có điều kiện (vì có lần tôi đã được theo lớp đến nhà bạn liên hoan và cảm thấy bạn rất được gia đình cưng chiều). Ký ức tuy mờ nhạt nhưng vẫn đủ đọng lại đâu đó trong trí nhớ như thế.

Chẳng biết từ đâu tôi với bạn có thể kết nối lại theo cái cách phổ biến nhất thời nay, qua facebook. Đến thời điểm tôi đã rất chán mạng xã hội này, tôi vẫn online dở dở ương ương chỉ để thỉnh thoảng biết tí tin tức về mọi người (tí thôi, nếu biết quá nhiều, có lẽ chúng tôi sẽ chẳng còn nhu cầu gặp nhau ngoài đời nữa). May sao bạn cũng là người cập nhật thông tin vừa phải, và đã phần nào cho tôi thấy một tính cách có chiều sâu.

Hôm kia, sau khi thấy ảnh bạn (lần đầu tiên trên facebook), tôi thật sự giật mình. Chừng ấy năm không gặp bạn, nay lại thấy khi bạn đã ở tuổi ngoài 30, khác nhiều về thần thái dù đường nét vẫn thế. Phải khác chứ, chúng ta đều đã trải qua bao nhiêu nhào nặn cuộc đời. Từ lúc bạn còn là cậu bé, đến giờ đã là một người đàn ông. Và đêm ấy mơ thấy được gặp bạn luôn. Hay nhỉ!

Vì cái sự giật mình ấy mà viết entry này, chỉ để thấm thía thêm về sự mải miết của thời gian. Cũng là một trong những chi tiết bồi đắp cho sự trở về quá khứ, hoàn thiện dần bức tranh ký ức của những ngày ngây thơ.

Published in: on 13/08/2013 at 2:34 Chiều  Gửi bình luận  

Bà nội

Sắp một tháng ngày bà nội ra đi. Thời gian chưa bao giờ là chậm đối với một người hay tiếc nuối như tôi. Bà đi quá nhanh và cho tôi thêm hiểu về cuộc đời này, rằng chẳng cái gì là không thể xảy ra. Cuộc sống là chuỗi những bất ngờ. Việc xếp đặt của mỗi cá nhân chỉ ở mức tương đối, những bất ngờ ở đâu đó có thể rơi xuống bất cứ ai, không cưỡng được.

Hôm mấy chị em tôi ra ngoài ăn trưa khi trong nhà mọi thứ đang nhộn nhạo, tôi bần thần bảo Trang mình đi ăn thế này có nên không. Trang bảo chị đừng nặng nề quá thế, tình thương để trong lòng là đủ. Nhưng bây giờ nghĩ lại, vẫn cảm thấy mình chưa làm tròn trách nhiệm của một đứa cháu đối với bà. Nhất là so với chị Huệ, cháu dâu của bà (vợ của anh Tuấn, cháu đích tôn của ông bà nội). Không thể đổ lỗi cho việc có con nhỏ hay ở nơi xa về. Hoàn toàn không thể ngụy biện.

Ông nội bình tĩnh đến lạ. Tôi thỉnh thoảng nhìn ông xem ông có biểu hiện gì bất thường không. May sao cho đến lúc này ông vẫn bình yên. Nhưng làm sao những đứa cháu như chúng tôi cảm nhận hết được sự trống vắng của ông những khi ông chỉ còn có một mình với khói hương nghi ngút. Có lẽ sự hẫng hụt đó còn sâu sắc hơn khi người ra đi là bà, người luôn vui vẻ, yêu đời và chăm sóc ông hết mực.

Trước khi bà mất, tôi luôn nói với bạn bè là mình thật may mắn khi còn đầy đủ cả ông bà nội và ông bà ngoại. Cho đến khi bà mất, cho đến khi có một sự hao khuyết, cho đến khi tôi nhận ra quỹ thời gian cho con người không thênh thang như tôi vẫn nghĩ. Bà giúp tôi thêm hiểu về quy luật sinh, lão, bệnh, tử; hiểu được nỗi mất mát người thân trong lần đầu tiên chít khăn tang dưới cơn mưa tầm tã; hiểu được giá trị của những phút giây mình đang sống; hiểu được sự gắn kết của tình cảm gia đình.

Gia đình tôi ra Hà Nội đã lâu, khoảng cách địa lý phần nào làm vơi bớt tình cảm và sự gắn bó đối với mọi người ở nhà. Ông bà nội thỉnh thoảng ra Hà Nội chơi, chúng tôi cũng chỉ đủ thời gian hỏi thăm ông bà một cách qua loa. Mỗi lần ông bà ở nhà bố mẹ tôi, bao giờ cũng nghe thấy tiếng cười nói thật hào sảng, vô tư của bà. Nhớ túi lớn túi bé nào lạc, nào dấm, nào cá, nào ruốc… bà dành cho chúng tôi.

Khi tiễn bà ra đồng, tôi không thể khóc nhiều. Và bản thân tôi cũng như Trang, đều nghĩ tình cảm là thứ tự nhiên, và không cần thiết phải thể hiện bằng cách bù lu bù loa cho mọi người biết. Có lẽ cũng vì tính cách mỗi người mỗi khác. Như khi tôi nằm trong phòng sinh, dù đau xé da thịt, tôi chỉ cắn răng, nước mắt tràn sang hai tai, chứ không thể gào thét và nói được câu gì đủ để người đỡ đẻ nghe thấy.

Tôi tin nơi xa xôi ấy bà nội sẽ được thanh thản, bình yên, nên lòng tôi cũng bình yên như vậy mỗi khi nhớ đến bà.

Published in: on 10/08/2013 at 9:54 Chiều  Gửi bình luận  

Sẽ sớm hóa người điên

Vết xước cứ chồng lấn
Mặt kính đang mờ dần
Nhiều nỗi buồn đau quá
Cảm xúc thành lặng câm
—–
Phía sau sự nhẫn nhịn
Ẩn dấu những từ tâm
Không có lòng bao dung
Khó bình yên mà sống
—–
Mọi thứ do mình nghĩ
Là ra vui hay buồn
Mọi thứ do mình chọn
Phức tạp hay bình thường
—–
Muốn hồn nhiên không dễ
Khi rơi giữa ngổn ngang
Muốn hân hoan, không thể
Sau thất vọng hoang tàn
—–
Mọi thứ do mình nghĩ
Nhưng phải đúng tự nhiên
Nếu ép buộc khiên cưỡng
Sẽ sớm hóa người điên.

Published in: on 09/08/2013 at 9:56 Chiều  Gửi bình luận  

Bia ven hồ

Chiều thể dục về rồi ra hồ Hoàng Cầu uống bia dại với MSB. Gió thật mát và không khí rất trong lành. Bia lạnh, lạc bùi, mực thơm. Cái sở thích la cà vỉa hè không thể diễn ra thường xuyên vì những bận rộn li ti, nhưng sẽ không để nó biến mất hoàn toàn được.

Chúng ta đã trải qua mười mấy năm tình bạn, việc ngồi với nhau thật nhẹ nhàng và chẳng có gì phải nghĩ. Nếu em là thằng đàn ông, có lẽ chúng ta đã có nhiều cuộc nhậu bá vai bá cổ thật suồng sã. Nhưng thôi, chả vấn đề gì. Có thế nào ta sống thế ấy, theo cái cách mà ta có thể, đáp ứng một phần cái ta muốn. Đơn giản thôi.

Người anh em thân thiết, anh đã trải qua quá nhiều biến cố trong cuộc đời. Và chắc chắn sẽ còn nhiều sự kiện lớn nữa đến với anh. Nhưng em thấy yên tâm vì anh luôn sẵn sàng tâm thế cho mọi chuyện, sớm thu xếp ổn thỏa cuộc đời mình sau những rối ren, nên chả có gì phải lo lắng cả đúng không? Mọi thứ rồi lại đâu vào đấy. Thời gian, sức chịu đựng, sự dẻo dai và khả năng thích ứng sẽ giúp chúng ta bình tĩnh và vượt qua những thử thách.

….

Bạn, là một điều gì đó rất bình yên.

Published in: on 07/08/2013 at 10:27 Sáng  Gửi bình luận  

Linh tinh

Một ngày sắp hết, một ngày dường như vô vị. Dù là có karaoke với đồng nghiệp. Dù là có ăn ngon và cười to. Dù là không phải làm gì mệt nhọc. Có lẽ cái “dù là” cuối cùng đã đem đến cho mình cảm giác vô vị chăng?

Khi không làm được gì nhiều và có ích, mình sẽ cảm thấy vô vị và vô tích sự.

Được em Tài đưa cho một tập truyện teen teen, vì rảnh rỗi mà cầm lấy và đọc. Và đọc miết (vẫn chưa hết vì rất dài). Ở cái tầm tuổi này, đọc mấy cái chuyện kiểu chớm thích nhau của bọn trẻ mà cũng ham được. Nhưng không có gì lạ, vì mình luôn trẻ, dù có là 10 năm nữa.

Trong truyện có nói về một cô bé, mà mình đọc đôi chỗ gật gù, vì cô bé ấy cũng có những điều giống mình ngày xưa. Con gái nhìn chung là vậy. Những mâu thuẫn. Những rắc rối. Những nỗi buồn lại để người dưng đọc được trong mắt…

Ngay cả hiện tại, khi đã qua lâu rồi cái lứa tuổi đó, vẫn còn những mâu thuẫn, những nỗi buồn… Và chắc thế, có trẻ có già thì vẫn là phụ nữ, chẳng thế khác được.

Published in: on 30/07/2013 at 4:53 Chiều  Gửi bình luận  

Ấm nồng

Minh Thu nhắn tin: “Nghe Ấm nồng Thủy Bông hát thấy nhớ Dung quá. Giọng rất giống Dung hát, nồng nàn như Dung“. Mình đọc xong vội mở ngay Thủy Bông. Đã từng nghe Hồng Nhung hát bài này nhiều, nhưng đúng là nghe Thủy Bông thấy rất khác. Có sự gần gũi với mình hơn. Thu đang nghĩ đến mình bằng kỷ niệm, vì thế Thu cảm thấy mình hát hay hơn. Thực tế giọng mình không được đẹp như vậy.

Cảm ơn Minh Thu đã tặng Dung một buổi chiều đẹp đẽ, khi Dung bật lời hát lên. Những nhẹ nhàng, mong manh, xúc động trở lại, thấy mình dịu dàng hơn, quay về được những li ti bình yên. Lúc nào Thu cũng nghe thử “Gửi” của Giáng Son xem nhé! Mỗi lần Dung nghe bài đó xong cũng có cảm giác như đang nghe “Ấm nồng” lúc này. Giờ thì Dung sẽ nghe bài hát của Thu trên đường về nhà.

Published in: on 29/07/2013 at 4:39 Chiều  Gửi bình luận  

Em Đức

Thằng cu em Đức. Tôi gặp lại em sau bao nhiêu năm, mới đây, trong lễ tang bà nội. Gặp nhau trong sự kiện buồn, tôi và em chả có nhiều thời gian nói chuyện. Tại sao có bao nhiêu đứa em họ tôi không băn khoăn chuyện đó? Hỏi như thế thì chỉ có thể trả lời rằng vì với em tôi cảm thấy có thể nói được nhiều chuyện.

Thằng cu em Đức. Nó đẹp trai, có vẻ ngoan, lành. Đấy là cái vẻ bề ngoài mang lại cho xung quanh cảm giác như thế. Còn tôi vẫn nghĩ, bên trong cái dáng vẻ thư sinh ấy có rất nhiều điều hay ho, thậm chí nổi loạn. Một thế giới của riêng em mà tôi nghĩ sẽ thú vị khi ai được khám phá.

Xa mặt cách lòng. Chị em chúng tôi chỉ được gặp nhau ít lần từ những ngày còn bé xíu, khi nhà tôi ở Lê Hoàn, tương đối gần nhà em là Đinh Công Tráng. Thời gian cuốn chúng tôi đi, với sự xa lạ dường như không khỏa lấp nổi. Hôm để em đèo sau xe ra Triệu Quốc Đạt mua hoa đặt lên quan tài bà nội, trời lất phất mưa. Tôi muốn nói điều gì đó với em, thật tự nhiên, cho đúng ra mối quan hệ chị em rất gần mà chúng tôi có. Nhưng thời gian ngắn ngủi, những câu nói bị nhạt đi trong làn mưa đen.

Xong việc của bà, chúng tôi mỗi người một hướng. Em đang nghỉ hè nên ở lại quê. Tôi ra Hà Nội, không kịp chào.

Có lẽ với em, tôi vô cùng xa lạ, đúng với thực tế của chúng tôi trong suốt nhiều năm. Nhưng với tôi, lại có cái gì ấm áp, gần gũi khi nghĩ về em. Cảm giác hai chị em có thể chia sẻ với nhau nhiều điều, mặc cho chúng tôi chỉ biết về nhau bằng những liên quan gia đình gốc rễ. Tôi hy vọng cái cảm giác của tôi sẽ có ngày trở thành hiện thực. Tôi tin thằng cu em cũng sẽ vui khi biết tôi nghĩ về nó như thế.

Published in: on 29/07/2013 at 10:10 Sáng  Gửi bình luận  

Vui ở đâu đó xa lạ

Thực sự thì thèm cái cảm giác này lâu rồi. Vui ở đâu đó mà nhìn quanh chả thấy ai quen.

Ở đâu đó, là cái nơi tôi đến sau một chuyến đi dài. Vứt đồ đạc vào một góc nhà thuê. Tạm thời chưa tắm, chưa ngủ, tôi muốn đi ra ngoài vươn vai hít thở, đẩy hết mệt nhọc sau một chặng hành trình đầy bụi.

Ở đâu đó, tôi muốn được vui tĩnh lặng. Niềm vui ấy không cần phải sôi sùng sục lên, không cần thiên hạ phải biết đến. Vui chả cần lý do, chả cần to tát. Vui nho nhỏ, vui li ti.

Ở đâu đó, tôi muốn được sải chân bước trên đất, trên cát, trên cỏ. Không giày cao gót, không sơ mi cắm thùng mà là dép thấp, hai dây quần đùi trễ nải. Mặt mộc. Có thể vô tư ngáp, vô tư hát bên cạnh một dòng suối nhỏ. Mặc cho nước chảy rí rách mơn man bàn chân, tôi cứ hát bừa bãi, mặc cho câu nọ lắp vào câu kia.

Trong người tôi nên có một chai nước và một chai rượu. Tôi sẽ ngồi bất cứ chỗ nào dễ chịu với bạn tôi, rồi uống một tí, nói đủ thứ mình muốn, nghe những gì bạn tôi muốn kể. Rồi chúng tôi sẽ im lặng, nghe tiếng của thiên nhiên.

Thực sự là thèm quá! Vui ở đâu đó, ở đâu, bao giờ?

Published in: on 24/07/2013 at 4:05 Chiều  Comments (2)  

Rắn biến thành ếch

Đêm miên man trong tiếng mưa rơi. Thỉnh thoảng đổ vài tiếng sấm ồm oàm. Tỉnh giấc vì cơn sốt của con và chưa ngủ lại được vì nghĩ đến giấc mơ vừa xong.

Sân bay, mình đang chuẩn bị đi đâu đó. Có vẻ là đông người đi cùng, nhưng lúc ấy mình chỉ có một mình. Và hành lý thì mơ hồ, rõ nhất là một túi nilon ngọ nguậy dưới chân, cũng là dưới gầm của dãy ghế inox mình đang ngồi. Xen giữa hình ảnh đó là những câu chuyện li ti khác chứa nhiều gương mặt lạ quen. Rồi kiểu gì rắn lại bị tuột khỏi túi. Mình lộ rõ sự sợ hãi. Giây phút đó dừng lại hơi lâu với hình ảnh hai con rắn màu đen vàng trầy trụa đã bò ra sắp hết cái túi. Sau sự xì xào thờ ơ của xung quanh, có một người đàn ông đã giúp mình buộc lại túi rắn. Tuy nhiên, khi ông ta cầm lên thắt nút, ông ta nắm chặt lấy mình của hai con rắn, bóp nghẹt và tuốt, miết, miệng cười mãn nguyện. Khi ông ta chìa túi rắn trở lại cho mình, túi rắn đã sinh thêm 2 con, tổng cộng thành 4 con lớn nhỏ. Mãi mình mới đủ dũng khí cầm lấy chúng từ tay người đàn ông xa lạ.

Lại những hình ảnh lướt chầm chậm qua, và mình mơ mình cắn hai miếng thịt rắn (màu trắng, lại có xương như thịt gà) trong khi thực tế mình chưa bao giờ ăn món này và chắc chắn sẽ không bao giờ ăn thịt rắn. Lại những sự kiện đè lên. Kết cục là hình ảnh mình và bà Yến phải tìm hội rắn này quanh một hòn non bộ kiểu cũ. Rồi 4 con rắn biến thành 4 con ếch rất to, mình nhớt, màu lông chuột, miệng ngoác rộng, mắt thao láo, hai chân chống lên, ngồi dàn hàng trước sự ngạc nhiên của mình. Bà Yến và mình chép miệng bảo thôi ăn thịt ếch cũng tốt lắm!

Trời đã tạnh. Nhìn qua ô cửa kính, khoảng sáng đang rõ dần lên…

Published in: on 23/07/2013 at 3:30 Sáng  Gửi bình luận  

Đừng để mình ngã

Kể từ khi biết bạn, mình đã bắt gặp bạn với những khoảnh khắc “một mình”. Thời học sinh, bạn luôn là một cô chị cả trong lớp, già dặn, chín chắn. Bạn chưa bao giờ để mọi người nghĩ rằng rằng mình là người thích dựa dẫm, yếu đuối và sợ hãi. Mọi người tin bạn luôn tự lực, vững vàng, mạnh mẽ, có thể là chỗ dựa cho họ. Ngay cả với mình, khi bạn viết mấy trang sổ có nội dung răn đe mình vì tội quá tự ti, mình cũng đã ngưỡng mộ nghị lực sống của bạn. Nên với chuyện tình cảm, dù có nhiều người trong lớp biết bạn tương tư người ấy, dẫu cho là cả cái người mà bạn tương tư cũng rất biết bạn đang hướng về họ ra sao, bạn vẫn phải một mình vật lộn, đấu tranh để cân bằng và vượt qua. Bạn khóc, bạn đau khổ vì chuyện ấy, không ai biết được. Cho tới những năm sau này, khi bọn mình nằm bên nhau tâm sự, mình vẫn thấy bạn đau đáu nhiều điều với nó, dù cho người ấy chưa bao giờ xứng đáng với tình cảm của bạn.

Giai đoạn bạn cần sự hỗ trợ nhiều nhất từ gia đình để phấn đấu cho tương lai, bạn lại bị mất bố. Mình hiểu bạn đã phải chịu đựng nỗi đau ấy như thế nào. Hiểu nỗi buồn, nỗi khổ của người con cả đang phải gánh chịu những cực nhọc, lo toan cơm áo cùng gia đình. Về thăm bạn và nằm trên căn gác xép của bạn, nghe bạn nói và cảm nhận cả những điều bạn chưa nói, hiểu rằng chẳng ai giúp bạn vượt qua được nỗi mất mát này ngoài chính bạn. Thời gian sẽ xoa dịu mọi vết thương. Nỗi đau đã nguôi ngoai, nhưng bạn lại phải tiếp tục vật lộn với đời sống.

Khi bạn vào Đà Lạt học, có người yêu bên cạnh, nhưng vẫn có những cuộc điện thoại tâm sự với mình với những tồn tại, vướng mắc khó giải quyết. Mình biết, bạn dù yêu và được yêu, vẫn chưa bao giờ hết lo âu, hiếm khi được thanh thản và thả lỏng mình để hưởng thụ cuộc sống. Và hình như nhiều lúc bạn trở nên thờ ơ, bỏ bê hoài bão, đi và về khu nhà trọ cùng với tình yêu của riêng bạn như một cái máy. Ăn, ngủ, học, thi và tiền quay bạn thành một người nào đó mà có lúc bạn nhìn lại còn thấy mình xa lạ với mình.

Bây giờ, khi con trai bạn đã được vài tuổi, mọi thứ tưởng là ổn định lắm rồi, bạn vẫn phải cố gắng. Cố gắng để duy trì mọi thứ cho bình yên, dù đang muốn tung hê tất cả. Bạn bất lực và hoang mang, thậm chí là cô đơn ngay khi đang sống giữa Sài Gòn nhộn nhịp. Bạn lại vẫn một mình ngay cả khi đã có hai người đàn ông bên cạnh. Bạn bảo mình chỉ cho bạn một hướng đi, một quyết định đúng, để vượt qua sự bế tắc này. Nếu bạn muốn thay đổi, chắc chắn bạn cũng sẽ phải tự mình quyết định, chỉ bạn giúp được bạn thôi. Bây giờ cần nhất là dũng cảm và quyết đoán.

Bạn đang để công việc chi phối tất cả cuộc sống của bạn, làm cho gia đình nhỏ của bạn bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Công việc trước tiên là phục vụ cho việc kiếm sống, nhưng như bạn nói, nó đã trở thành gông cùm, thành mối đe dọa, thành nỗi sợ hãi, thành áp lực đè nặng lên bạn mỗi ngày mỗi đêm, vậy thì nó có đáng để bạn tiếp tục gắn bó? Bạn sẽ hoang mang vì nếu từ bỏ nó ngay lúc này, bạn sẽ không biết dựa vào đâu mà sống, không chỉ bản thân mình mà cả chồng cả con. Bạn hãy xem những người bên cạnh bạn, đang sống trong môi trường làm việc với bạn có bị áp lực như bạn không? Nếu có thì đó không phải do bạn bị đối xử phân biệt đúng không? Bạn nghĩ mấu chốt của cái công việc chết tiệt đang khiến bạn khốn khổ ở chỗ nào? Do năng lực của bạn? Do sự vô lý của sếp? Do đồng nghiệp xung quanh? Hãy bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về việc này! Chưa vội bỏ công việc đó đi nếu chưa tìm được cơ hội nào khác (tất nhiên không loại trừ trường hợp bạn có thể điên lên bỏ mặc tất cả để bắt đầu từ số 0 nếu không còn đủ sức chịu đựng). Bạn hãy vẫn tiếp tục tìm kiếm cơ hội chuyển sang mảng công việc khác dù vấp phải nhiều cản trở, đồng thời tìm kiếm cả cơ hội bên ngoài. Bạn chỉ cho phép tiêu tốn thêm ít nhất 6 tháng nữa thôi. Quỹ thời gian không còn nhiều. Sau 6 tháng, nếu mọi việc vẫn như cũ, bạn buộc phải thay đổi triệt để. Bạn có thể bắt đầu một công việc hoàn toàn mới, không có gì phải sợ đúng không?

Nhưng muốn thu xếp được công việc, bạn không thể tiếp tục như “khỉ ôm con qua sông”. Bạn phải chấp nhận xa con. Gửi con về quê, ban đầu sẽ rất nhớ, nhưng hy sinh vì việc lớn để có cuộc sống tốt hơn cho con sau này là việc cần làm. Bạn đã mất một năm dằng dai rồi, đừng để thời gian phí hoài thêm nữa. Về phần anh ấy, mình biết bạn đang mất cảm giác, đang thất vọng, không tìm được tiếng nói đồng cảm. Nhưng điều an ủi bạn đó là anh ấy lành, tốt, thương vợ con. Cái bạn cần làm là hiểu bản chất anh ấy và chấp nhận rằng chồng mình như thế, đừng cố gắng thay đổi làm gì…

Lúc này là lúc bạn cần phải mạnh mẽ, vững vàng nhất! Hãy nghĩ lạc quan hơn, đừng để nỗi sợ hãi, lo lắng làm mình gục ngã. Bạn có thể làm được nhiều điều hơn thế, nếu thực sự quyết tâm.

Published in: on 20/07/2013 at 3:29 Chiều  Comments (1)  

Bạn mình

Đến Văn Cao khi trời chưa tan hết hơi sương. Bạn chạy ào ra. Lâu quá không gặp nhau, nhưng mình không có cảm giác xa xôi nào cả. Vẫn là giọng nói hồn nhiên và đôi mắt biết cười. Bạn gọi cà phê, mình gọi sữa nóng, hai đứa tranh thủ thời gian hỏi han kể lể. Cập nhật chuyện mới, nhắc nhớ chuyện cũ. Ngoài trời, mưa rơi. Vỉa hè vẫn chưa đầy lên hơi người bận rộn, chỉ có sự thanh bình của buổi sáng dìu dịu vây quanh. Chúng ta đã bước ra tuổi học trò lâu rồi Tuyến ạ, nhưng dường như mọi thứ không mấy thay đổi, nhất là ở cách mình trò chuyện với nhau.

Tạm chia tay, bạn đưa mình hai túi đào và mận tươi ngon, hẹn gặp lại thứ 6, khi bạn từ Đà Nẵng trở ra.

Published in: on 17/07/2013 at 3:52 Chiều  Comments (1)  

Tụ tập

Chủ nhật này lớp cấp 3 của mình sẽ họp. Mình không mấy hào hứng. Có cảm giác mình đang ngại đám đông. Ngại những câu chuyện phải kể lại về cuộc đời mình (cố gắng làm sao phải khách quan nhất, nhưng việc này là không thể vì mình đang nói về chính mình) trong suốt khoảng thời gian không gặp các bạn. Ngại cảm giác tranh nhau nói, tranh nhau kể chuyện cũ. Ngại cả việc phải tạo cho mình một chút ấn tượng sau khi trở lại… Vớ vẩn nhỉ! Có thể cứ lôi nguyên mình thế này mà đến thôi, cần gì tạo ấn tượng. Có thể không cần kể lại câu chuyện nào cả. Có thể không tranh lấn xô đẩy để lôi ra chuyện cũ ôn lại. Có thể cứ thưởng thức cảm giác ngày gặp lại bằng mỉm cười và lặng im. Có thể làm bất cứ điều gì mình muốn. Sao lại ngại, sao lại muốn tránh né?

Nhưng quả thực là chỉ muốn ngồi với vài bạn, nhỏ nhẹ, chậm dãi nói chuyện, không cần phải váy vó màu mè, mượn phấn son che bớt nếp nhăn tuổi tác. Không phải lôi công việc ra khoe hoặc nghe ai đó khoe về sự thành đạt của mình. Không cả kể chuyện con ốm, kinh tế khó khăn, mới mua trang sức hay mới tậu xe đẹp…

Thôi cứ đến, để xem cái sự ngại của mình có thật là quá vô lý không! Rồi sẽ viết tiếp một entry khác.

 

Published in: on 05/07/2013 at 10:16 Sáng  Comments (2)  

Không còn con bướm sặc sỡ

Dạo này mình hay nghĩ về quá khứ. Nghĩ quá mức cho phép. Nghĩ cả trong mơ.

Vì sao những gì đã trải qua vẫn cứ tiếp tục ám ảnh mặc cho biết bao sự kiện mới đã cố gắng đè xóa lên. Vì sao chưa bao giờ mình có thể quên những nỗi buồn, nỗi hoang mang ấy?

Vì nó quá sâu, quá in hằn trong chuỗi ngày tháng mình phải tự vật lộn với chính mình. Và vì cái gì buồn, cái gì đau đớn, cái gì buộc mình phải dằn vặt sẽ khiến mình nhớ rất lâu, thậm chí là vĩnh viễn.

“Con bướm sặc sỡ” ngày nào giờ không còn nữa. Nó không thể bay lung tung hoặc cũng chả còn muốn bay lung tung, hồn nhiên. Con bướm đã thôi kiếp bướm và trở về vị trí một cô gái (không, một người đàn bà) bình dị, lặng lẽ.

Hôm qua hôm kia đều có việc qua Viện Nhi. Đi qua căn phòng Win từng nằm. Nhớ lại nỗi tuyệt vọng khi con đi cấp cứu. Nhớ lại những khốn khó gian nan. Nhớ lại nhiều chi tiết nữa, lòng bề bộn. Thầm cảm ơn những nâng đỡ ngày nào đã cho mình vượt qua cơn kiệt quệ cả tinh thần và thể xác. Biết ơn nữa, dù sao mình đã vượt được qua…

Published in: on 02/07/2013 at 4:29 Chiều  Gửi bình luận  

Vàng phai nhè nhẹ

Em gái may cho cái áo, bắt mặc và đứng chụp ảnh trông rất chi là sắp xếp. Thế mà mặc được một buổi rồi không đủ can đảm mặc tiếp vì màu sắc chói lóa quá! Lại sang tên cho em để em may cho cái khác, vàng nhè nhẹ thôi nhé! Chị chỉ thích lẫn giữa đám đông.

???????????????????????????????

Published in: on 02/07/2013 at 10:27 Sáng  Gửi bình luận  

Những ô màu khối lập phương

Anh bảo em viết về anh và hẹn lúc nào đó mở lòng cho em hiểu để em có cái mà viết. Có thể là một câu đùa chơi. Nhưng em thì viết thật, ngay lúc này, khi anh chưa kịp cởi và mở cái gì với em hết. Bởi em nghĩ, khi anh đã chủ động chia sẻ, những cảm nhận tự thân em sẽ không còn nhiều sức nặng. Em thích tự cảm thấy một ai đó bằng cái nhìn thật khách quan, thiện chí. Nếu đợi anh chia sẻ, bài viết của em sẽ giống như một bài miêu tả, một bài phỏng vấn, thậm chí là một dạng bài người tốt việc tốt. Còn bây giờ, nó sẽ chỉ đơn thuần là những dòng cảm nhận mang nặng tính chủ quan. Cũng là cách để anh biết người khác đang nhìn anh như thế nào.

_________________________

Một phiên bản tiến bộ của cựu Tổng thống Pháp Sarkozy. Một góc bụi bặm văn minh của Lam Trường. So sánh xong rồi cảm thấy không chỉ khập khiễng mà còn là vô duyên. Anh chả giống ai cả, anh là anh, một khối lập phương đã bị phá tan, những ô màu tung tóe.

Trong căn phòng hỗn loạn tiếng nói cười của phụ nữ, có cảm giác anh đang thỏa mãn với chính sự ồn ào đó. Anh yêu phụ nữ (không có nghĩa là phụ nữ nào cũng yêu). Biệt danh “5 tiếng” của anh đủ cho thấy anh hứng thú với chuyện ấy như thế nào. Nhưng hình như anh vẫn đang trên đường đi tìm sự thăng hoa mà anh thường mơ mộng. Đi tìm và tìm thấy là hai khoảng cách quá xa nhau. Và hiện tại, anh vẫn luôn cảm thấy thiếu thốn một sự thăng hoa đích thực.

Anh có đôi tai thông minh, cái gáy bướng bỉnh, cái trán sẵn sàng thể hiện quan điểm độc lập, khác thường. Có những lúc môi anh rung lên vì giận dữ. Có những lúc tay anh gấp gấp vào nhau một cách vô thức, hình như là để kiểm soát vội những gì sắp bung ra từ ý nghĩ, như là muốn nói gì đó mà không thể nói được. Có những lúc anh lắc đầu chán nản, cảm giác như những đốt sống cổ quỵ xuống, bất an. Có những lúc anh xoa đầu bày tỏ sự bất lực với đối phương vì những thứ không đồng nhất trong quan điểm. Có những lúc thế này, có những lúc thế khác. Có những lúc nhạt nhẽo, có nhiều khi đặc biệt.

Anh đặc biệt đẹp trai mỗi khi mái tóc được những đường kéo sắc lịm xượt qua. Lúc ấy, trông anh trẻ trung, tươi mới, sạch sẽ và sinh động hơn. Nụ cười vén lên hình chữ V, có lúc biểu lộ sự đồng cảm, thân thiện, có lúc lại là châm biếm, bất mãn, buông xuôi. Nếu là vui, vệt cười sẽ đọng lại lâu hơn trên gương mặt, kéo theo những nếp gấp li ti nơi đuôi mắt, như chiếc thuyền máy đã vụt qua một vùng nước lặng khá lâu, vẫn để lại phía sau những vệt dài chưa thôi xao động. Khuôn miệng khi cười giống hệt những chú chim bay được vẽ tối giản trong tranh minh họa của sách giáo khoa cấp I. Chim vẫn bay, nhưng không phải anh lúc nào cũng cười.

Nhiều lúc anh trở nên u ám như những cơn giông chiều tháng 6. Lông mày cau lại. Mắt kéo xuống hình dấu huyền. Hai tay khoanh vào nhau bí bít. Giầy không buồn xỏ. Mặt không buồn lau. Đầu ngả ra ghế sau, chân gác lên ghế trước. Mặc kệ nắng xói sau lưng, điện rọi trên đầu, màn hình máy tính đong đưa trước mặt. Mặc kệ hỏi han, phớt lờ thực tại. Anh như một thế giới, thế giới không ai được bước vào, không ai có thể tưới tắm cho cây cối xanh tươi trở lại. Chỉ có anh, anh sẽ chủ động hồi sinh theo những diễn biến trong tâm hồn mình, khi đã nguôi ngoai, khi đã thỏa hiệp và thu xếp lại.

Anh cũng đặc biệt cuốn hút trong những chiếc sơ mi kẻ sọc, màu mè sắc nét. Những chiếc sơ mi cổ dựng, gáy áo còn chưa dính mùi người, dễ dàng dụ dỗ các bà các cô thốt lên những câu tán tỉnh trơ trẽn. Danh sách sơ mi tiếp tục nối dài trong ô tủ nhà anh. Để đổi lại những lời khen và những ánh nhìn ngây dại, anh sẵn sàng tiêu pha nhiều hơn thế.

Anh đang cảm thấy có những cơn sóng đập ồn ào trong chính mình. Con người tĩnh lặng của anh dường như đang bị xáo trộn mạnh. Và anh sẽ phải thú nhận rằng anh đang có những bất lực không thể giải quyết. Anh mâu thuẫn. Anh tầm thường. Anh cao thượng. Ở anh có đầy đủ tất cả các sắc thái. Những ô màu của khối lập phương, anh cố gắng ráp nối chúng để trở về nguyên bản, thuần tuý, nhưng anh tạm thời thất bại. Anh vẫn phải tiếp tục xoay, xoay, dù có thể nó không bao giờ lành lặn lại. Động tác xoay đó đem lại cảm giác lừa phỉnh rằng anh đang đấu tranh, đang nỗ lực đưa mình đi đúng hướng, dù đôi lúc anh cũng hoang mang với hướng đi chính mình đã chọn.

Anh sống bản năng. Anh dễ buồn, dễ thất vọng. Anh vừa đàn ông mạnh mẽ lại vừa trẻ con yếu đuối. Anh vừa lạnh lùng lại vừa say mê. Trong anh chứa đầy đủ các cung bậc cảm xúc. Có lúc anh cảm giác bị tổn thương, rồi anh thu hẹp anh lại, khép chặt sự thân thiện. Có lúc anh tỏ ra bất cần, anh buông xuôi, anh mặc kệ, anh vô trách nhiệm với chính anh, anh quay lưng lại với cả những yêu thương từng nâng niu, yêu dấu. Anh vừa cố gắng lớn lao vừa cảm thấy thèm được vuốt ve, muốn được ai đó thực sự nắm bắt trọn vẹn mình. Có lẽ nhiều lần anh đã thực sự mong có được một bờ vai mềm mại để tựa vào, không nói gì cả, chỉ để bình yên. Không nói không có nghĩa là không hiểu. Đôi khi sự thấu hiểu đến từ ánh mắt và những cử chỉ nhỏ bé. Có lúc anh ngồi trong đêm tối, im lặng, hút thuốc. Mặc cho khói thuốc quẩn quanh quấn lấy sự im lặng, anh cảm thấy dễ chịu trong cô đơn. Nhưng đôi khi, anh cũng phát điên vì cái sự im ắng đó không tìm được người phá tan, hoặc người phá tan lại là người anh không mong đợi. Có lúc anh trở nên tàn nhẫn. Anh khiến nhiều người lầm tưởng về mình, anh không ngán, cứ để họ nghĩ thế, một sự tàn nhẫn cố ý.

Nhiều lúc anh thấy run. Run vì mình đang đấu tranh với chính bản thân để vượt qua sự hèn nhát và nói những điều chính trực, đáng kể với xung quanh, hoặc cứu vớt xung quanh. Khi nói xong, anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn và thầm nể phục mình. Anh tự tin dần lên sau những phen như thế, nhận ra rằng mình có thể làm những điều to tát hơn, nói những điều thắng thắn hơn. Nỗi sợ hãi vơi dần đi. Anh đang lớn. Nhưng cũng có lúc anh khúm núm lạ thường, không giống anh chút nào. Anh thì không lạ với mình, nhưng xung quanh lạ, vì trong mắt họ, anh là một loại thông biển không bao giờ biết rủ lá. Anh tự biết, anh đâu phải điều gì quá đặc biệt để bơ đi với cách cư xử thông thường mà loài người vẫn dùng để mua sự an toàn và danh lợi. Anh cũng như thiên hạ, anh cần nhiều thứ bình thường, để đi đến sự không tầm thường. Anh chấp nhận có đôi phần mất mát trong lý tưởng, để hòa nhập, nhưng chắc chắn chưa và sẽ không bao giờ chịu hòa tan.

Nhưng anh cũng vẫn tiếp tục dại khờ. Chính vì sự dại khờ đó mang lại cho anh nhiều người yêu thương. Nếu anh tỉnh táo hết, anh đi tận cùng cái sự khôn ngoan mà anh thừa sức đạt được, anh sẽ mất nhiều, nhất là thứ tình cảm chân thành anh đang nhận được từ bao người. Trong đời, nhiều người biết rằng thông minh thì tốt, nhưng khôn ngoan quá đôi khi lại hại cả chính mình. Anh thông minh, rất may là anh không quá khôn ngoan, mặc dù khôn ngoan chưa bao giờ xấu.

Anh tham lam. Anh đang muốn có cho riêng mình những cảm xúc tươi mới, trong đó bao gồm sự rung động, đồng điệu và cuồng si. Anh muốn dâng hiến. Anh muốn hy sinh. Anh muốn đi đến tận cùng. Anh muốn phá tan mọi ngăn cản vô hình. Anh muốn bỏ bê tất cả mọi lễ nghi, khuôn mẫu, quy ước, áp đặt, để được là chính anh  cần được an ủi đồng thời là nơi nương tựa. Rồi anh lại đấu tranh. Anh xỉ vả chính anh. Cuộc sống cần mặt nạ, không phải chỉ phục vụ cho những điều giả dối đê hèn, mặt nạ còn bảo vệ cho những cảm xúc yếu mềm muốn bung ra, bảo vệ cho bao nhiêu thứ hình thức ngoài kia anh và mọi người đang cần mẫn gây dựng. Anh nhiều lần buộc phải đeo mặt nạ, lớp mặt nạ bốc hơi buồn bã. Anh cởi mặt nạ rồi lại đeo mặt nạ. Cuộc đời là những lần cởi – đeo liên tiếp. Anh buộc phải chấp nhận thực tế này.

Anh yêu cái đẹp. Anh bao la. Nhưng anh không phải dễ dàng sâu sắc với một ai đó. Và khi đã thấm rồi, anh lại dễ chết chìm trong nó, đầy tự nguyện và sẵn sàng chịu đựng tổn thương. Anh âm thầm gặm nhấm nó, vì biết có cả những nỗi đau mang vị rất ngọt ngào.

Published in: on 01/07/2013 at 12:39 Chiều  Gửi bình luận  

Đóa hoa đôi

Hai đứa tự nhiên cho chị cảm hứng để viết trong lúc cơn buồn ngủ đang ập đến, vậy là phải bật dậy mở máy khua loạn thế này. Cái Phương giờ này chắc lại ôm iphone lướt mạng như thường lệ. Oanh chắc đã giường đệm sẵn sàng, đợi Hiệp cho chim ăn xong là “bập”. Với hai tên này, không thể dùng ngôn ngữ nhẹ nhàng được. Phải phang mạnh, phang thẳng vào mặt mới đúng chất. Đùa vậy thôi, nhưng mà nhớ hai đứa thật. Dù một tuần gặp nhau mất 5 ngày rồi. Độ buôn cao. Chạm mặt nhau phầm phập, chưa chán là may, sao còn nhớ? Đểu nhỉ!

*****

Lần đầu nhìn thấy Phương, đó là vào một ngày hè tháng 6. Áo hoa mỏng tang. Quần đen ôm lấy vòng ba cong cớn.  Tóc đuôi gà mái tơ. Da trắng tợn (lúc đó chưa nhìn thấy hoa gấm). Mỗi tội răng hơi chìa (cấp độ nhẹ), cái này sau vài ngày mình mới phát hiện ra (hehe). Giờ không nhớ đã to nhỏ với nó từ khi nào mà đến mức theo nó về chung cư dốc bầu tâm sự. Hai chị em cũng đã có nhiều ngày vui vẻ với bao nhiêu là chuyện trên trời dưới biển. Thế mà có một thời gian nó ghét mình. Chắc nó thấy mình quá sến, đôi lúc có kiểu “tát nước theo mưa” (là tự nó nghĩ nhé) nên nó tẩy chay mình. Buồn cực kỳ. Nhưng thôi, chuyện cũ rích rồi. Đời phải thế mới có chuyện mà kể. Tình yêu đã trở lại, lợi hại gấp trăm lần.

Phương điệu. Cái điệu ít người phát hiện được nếu không ở cực gần. Nó cũng hay ngắm vuốt nhé. Rồi cũng chăm sóc bản thân phết. Lại hay chụp tự sướng rất hợp kiểu và duyên. Có lần nó trang điểm đến cơ quan. Đánh mắt, đánh môi kỹ càng. Nhưng nhìn đếch ngửi được. Có lẽ nó hợp với hình ảnh mặt mộc cười hơ hơ hơn. Cái dễ thương của nó không thể cứ chăm chút, điệu đà là có. Đó là cái dễ thương tự nhiên, cái dễ thương suồng sã, đích thị phải là một sự hồn nhiên già đời.

Nó hay ngồi ấp tay vào chuột, mắt trợn lên dán vào máy tính, mồm há hốc, chân gác lên ghế như mấy ông ăn tiết canh lòng lợn ở chợ huyện. Những từ quen thuộc nó hay gõ là order, hàng xuất, hàng xách tay, free ship, rồi hội cho con bú bằng sữa mẹ, hội chơi họ trên mạng,… Mấy chị em hào phóng ban cho nó biệt danh cao quý “từ điển sống”. Thì sống nhăn răng nhé, mà cái đếch gì cũng biết mới lạ. Nói cứ như chuyên gia. Người ta mất 5-7 năm mài đít quần ở trường mới ra được chút kiến thức. Nó 3 năm đọc mạng đã thành giáo sư y tế, chuyên viên marketing hàng hiệu, cán bộ xuất nhập khẩu kèm chủ cửa hàng sale off chất lượng cao. Lỡ hỏi một câu, nó tuôn vanh vách 40 câu. Đề cập một chuyện, nó ví dụ cho cả 25 chuyện. Bá đạo. Tốc độ nói nhanh như Hưng hói chém gió. Volume không khác sếp Tâm ngủ ngáy giữa giờ. Độ mới lạ, sâu sắc của thông tin tuyệt vời như khi anh Hưng làm báo cáo.

Nó mà ăn thì thôi rồi. Gặm từ xương đến da. Nhai từ mềm đến cứng. Húp từ lúc bát nước phở ngập mũi đến lúc chỉ còn tí cặn cũng không tha. Hết bát nó, nó có thể quay sang húp bát người bên cạnh. Ngon tàn bạo. Ăn thế mới gọi là tiên.

Phương đẹp nhất khi đeo kính hàng hiệu. Lắp cái kính lên mặt, nó tăng lên mấy độ sành điệu. Đảo chân đảo mông giữa phố với quả kính cứu rỗi đời gái, thời trang sân bay buông tuồng dưới nắng vàng, nó thực sự đẹp, tỏa sáng mà không chói lóa. Khuyến cáo: đi ngủ cũng nên đeo kính nhé kưng!

Rồi cứ thế, chả ai biết nó cũng có những yếu đuối. Cứ tưởng nó không biết say nắng, hóa ra cũng tí ti. Cứ tưởng nó không biết tủi thân, thật ra cũng đầy lần. Nó còn biết khóc :). Cái con bé người hình đồng hồ cát ấy, lúc khóc trông hài vãi nhé! Mắt đỏ hoe, mũi như quả cà chua bi. Hai lỗ mũi hổng lên khịt khịt. Này thì khăn giấy. Lau nhanh! Thì ra nó cũng yếu đuối, cũng phụ nữ, cũng đàn bà. Nó cũng cần được yêu thương, an ủi. Của đáng tội, thế mà lúc này lại quay sang nhớ cái chân nó đặt trên xe ra vẻ quyến rũ, tiếc là hoa gấm vẫn trập trùng. Mấy đứa đi sau cười như đê vỡ. Nó cũng cười theo, trông phô lắm Mĩm ạ! 🙂

*********

Oanh phởn. Ngày đầu nó đi làm sau kỳ nghỉ sinh, mình với Yến ghé tai nhau thì thầm “bà này nói như súng liên thanh, đau đầu quá!”. Thế mà bây giờ chị em một ngày không gặp nhau là ngứa ngáy nhớ nhung. Nhắn tin chiu chíu  như tình nhân, nói nhớ nói yêu mà không thấy ngượng.

Oanh thông minh, sắc sảo, nhanh nhẹn, tư duy tốt. Oanh trắng nõn, da mịn, cằm nhọn như Phạm Băng Băng, mặt thanh như Trương Bá Chi, đùi mật ong như Taylor Swift. Mỗi tội ít tóc. Dầu gội đầu một năm dùng không hết một lọ 30ml. Tóc gội xong chưa kịp sấy đã khô. Cả đời trung thành với mái hỉ nhi vì sợ sân bay Tân Sơn Nhất phải cảm thấy hổ thẹn mà đóng cửa. Mình thua nó tất, nhưng có hai cái tự hào hơn đó là khả năng đường xá và độ dày của tóc 🙂 keke.

Tuy vòng hai của nó không có điểm lõm vào để cho ra một thắt đáy lưng ong, nhưng cái hình chữ nhật ấy vẫn làm chết bao nhiêu cái nhìn. Nó trắng, nó đầy đặn, nó mặn mà, nó yểu điệu, ai chả muốn yêu, thậm chí muốn cắn. Hehe… Nhìn kỹ từng nét thì không quá đặc biệt. Nhưng tổng thể thì lại ra một Thị Oanh lả lơi, đa tình, có sức quyến rũ chết người.

Oanh có dáng đi “mèo hoang”, mình thường bảo thế những lúc đi sau nó trong dãy hành lang tranh tối tranh sáng vắng người. Mèo hoang nhé, khác mèo nhà lắm! Mèo hoang thì tất nhiên là không ai quản, tự tìm cái mà ăn, thích gì làm nấy, rất chi là hoang dại. Mà hoang dại kiểu gì chả thích hơn là khuôn mẫu, cứng nhắc, thầy tu. Sự hoang dại đôi khi khiến người ta sợ hãi, nhưng lại cực kỳ cuốn hút. Vì bị cuốn hút, người ta sẵn sàng vượt qua nỗi sợ, lao đến một cách dại khờ.

Nói gỉ nói gì nói gì cũng ra “chuyện ấy”. Mọi chuyện từ thời sự chính trị, rồi kinh tế buồn, đến bệnh tật, thậm chí lên đồng, cuối cùng cũng cho về một mối: sex. Phải nói năng khiếu của nó trong việc dẫn dắt câu chuyện đã đạt đến độ chân tu. Trên giường thì không thể kiểm chứng, nhưng trên miệng thì bái phục. Nói được chắc làm cũng hay :). Nhìn ngon thế kia mà. Đời ngắn nhỉ, lại hẹp nữa. Khối anh mơ.

Rồi một ngày đẹp trời, mình nhận ra nó cũng vô cùng mong manh, dễ xúc động, mau nước mắt. Tin mừng cho thế giới, tin rung chuyển đối với mình. Mình cảm thấy nó giống mình hơn, chia sẻ được nhiều điều với nhau hơn. Đường về ngắn và thi vị hơn khi hai cái miệng hoạt động hết công suất. Lần nào chia tay cũng vấn vương, như đôi tình nhân mới biết  hẹn hò.

******

Với Phương và Oanh, mình đều có cảm giác tin cậy. Không có sự ganh ghét, đố kỵ kiểu đàn bà con gái thông thường. Mà nghe bọn hắn chửi bậy thì hay thôi rồi. Ngọt, duyên khiếp. Điêu luyện, thành thần nhé! Đang cố học bọn hắn để lúc buồn phiền, bức xúc có thể xả ra thay vì chỉ biết khóc. Nhưng chả lo, lúc cần chửi mà chưa thuộc chửi, kể cho bọn hắn nghe rồi nghe bọn hắn chửi hộ cho, cũng khỏe.

Published in: on 18/06/2013 at 10:57 Chiều  Gửi bình luận  

Một chút về sách

Hoàn toàn không có cuốn sách nào trên tay, nhưng sách vẫn ngồn ngộn dịch chuyển, những con chữ theo nhau tuôn ra dưới sự biến hóa nhè nhẹ của đầu ngón tay. Hình ảnh đó đang ngày càng phổ biến trong xã hội. Giới trẻ coi đây là mốt thời thượng để khẳng định đẳng cấp của một trí thức thời hiện đại. Họ gọi những cuốn sách mà không phải là sách ấy là “e-book”.

Khái niệm thiết bị đọc sách điện tử (e-book reader) đang dần trở nên quen thuộc đối với chúng ta. Ngày càng có nhiều người muốn được sở hữu thiết bị đọc sách để thoả mãn thú vui đọc e-book mọi lúc mọi nơi. Các nhà sản xuất thi nhau tung ra những sản phẩm tối tân nhất khiến những người mê công nghệ và sự tiện dụng thực sự hài lòng. Bạn đọc có thể tìm kiếm thông tin về e-book reader trên mạng, đặt mua online hoặc trực tiếp đến các cửa hàng bán thiết bị này và chọn cho mình một loại ưng ý. Có thể là Amazon Kindle 3, Panasonic Raboo UT-PB1 hay Kobo eReader Touch, E-book Ramos W9 hoặc Gemei GM2000… Sau khi đã “rinh” về một chiếc, bạn có thể vào các trang web như: http://www.ebook4u.vn, www.360-books.com, http://www.download.com.vn/ebook http://www.vnthuquan.net, http://www.ebook.edu.vn,… tải hàng trăm ngàn đầu sách đủ loại như sách văn học, ngoại ngữ, kinh tế, tham khảo, tâm lý, tin học, kiến thức phổ thông, giải trí…, cài vào máy và chỉ việc đọc. Tiêu biểu là Amazon Kindle 3, sử dụng màn hình công nghệ giấy điện tử e-ink, kích thước 6″ 800 x 600, hỗ trợ tiếng Việt Unicode, hỗ trợ định dạng e-book PRC, không có nhiều chức năng, hướng tới việc đọc sách là chủ yếu, dành cho những ai chỉ thực sự quan tâm đến việc đọc.

Trên thế giới, cùng với sự phát triển của các thiết bị đọc sách điện tử, các dự án số hóa sách đang diễn ra với quy mô lớn, tiến độ nhanh, thu hút sự tham gia của nhiều thư viện và các công ty kinh doanh sách điện tử. Tại hội chợ sách Tokyo, ban tổ chức đặt sẵn máy tự động bán sách điện tử, khách hàng chỉ cần nạp tiền và nhập mã số thẻ tín dụng là có thể chuyển toàn bộ văn bản muốn mua vào điện thoại của mình. Hiện máy đọc sách đã có những bước phát triển khả quan tại Việt Nam, trang web “maydocsach.vn” đang thu hút được nhiều người truy cập. Tuy nhiên, nước ta vẫn chưa có nguồn e-book có bản quyền để tiến hành khai thác kinh doanh chính thức, vì vậy độc giả Việt Nam hầu hết sử dụng e-book trái phép. Đây chính là nỗi băn khoăn lớn của các nhà làm sách khi có ý định khai thác mảng dịch vụ này.

Liệu e-book có lấn át và thay thế được cuốn sách giấy ngàn đời của chúng ta không? Đó là câu hỏi của nhiều người yêu sách giấy đưa ra, chưa kể đó cũng là nỗi lo của các nhà xuất bản trong thời điểm nhà nhà ngành ngành đều trưng dụng internet và các thiết bị điện tử. Tuy nhiên, nhiều nhà phân tích dự đoán rằng, sách điện tử sẽ tồn tại song hành cùng sách giấy, đồng nghĩa với việc thị trường đọc sách sẽ ngày càng mở rộng và phong phú hơn. Sự cạnh tranh giữa sách giấy và sách điện tử là không tránh khỏi, nhưng chính yếu tố này giúp khách hàng được lợi vì cả hai thể loại khi cạnh tranh sẽ phát huy chất lượng ở mức tốt nhất. Các nhà xuất bản buộc phải tìm ra hướng đi mới trong việc tạo ra những cuốn sách tốt cả về nội dung và hình thức; có phương thức quảng bá hiệu quả cho các sản phẩm của mình, khiến bạn đọc khó lòng bỏ qua những cuốn sách có giá trị đích thực. Đây cũng là cơ hội để các nhà xuất bản trở thành các nhà cung cấp sản phẩm sách điện tử cho các hãng sản xuất thiết bị đọc cũng như các trang web chuyên cung cấp dịch vụ e-book. Sự hợp tác trên sẽ giúp ba bên cùng có lợi. Nhà sản xuất e-book reader bán sản phẩm chạy hơn vì có nguồn đọc tốt và đa dạng. Nhà xuất bản thì thu lợi từ các hợp đồng ký kết bán văn bản sách. Bạn đọc được đọc sách chuẩn mà vẫn không vi phạm quy định về việc sử dụng sách lậu, kinh phí tải sách về lại tương đối phù hợp với túi tiền của mình.

Thực tế đã chứng minh, sách giấy luôn có chỗ đứng trong lòng bạn đọc, không gì thay thế được. Ngoài lịch sử lâu đời của mình, sách giấy còn hàm chứa nhiều ý nghĩa lớn lao, mang giá trị tinh thần đặc biệt. Sách không đơn thuần là những trang giấy vô nghĩa mà còn là bạn tri kỷ của con người, nâng đỡ ta mỗi lúc tuyệt vọng, động viên ta mỗi lúc nhụt chí, an ủi ta mỗi lúc khổ đau. Người yêu sách giữ sách như “giữ con ngươi của mắt mình”, họ có sách hiện hữu vì có thể chạm vào được miền giấy trắng mịn hay vàng cũ nước thời gian. Có thể xếp từng gáy sách đều đặn theo hàng trên giá sách mỗi ngày bằng niềm vui bình dị. Có thể cầm nắm, vuốt ve lại những mép giấy quăn, ráp nối lại những trang lỡ tay mình làm rách. Có chút tiền, người yêu sách có thể ra cửa hàng, say mê tìm một cuốn tâm đắc với niềm hân hoan được đọc, được khám phá thế giới mình đang cầm trên tay. Dưới vòm sáng của ánh đèn ấm áp, trong chăn ấm một ngày đông, lật giở từng trang sách, nghe tiếng sột soạt của những trang giấy va vào nhau nhè nhẹ, người đọc cảm giác như mình đang chìm dần vào không gian của sách, trong đó có những trải nghiệm thú vị, thấm thía mà có khi ngoài đời thực họ sẽ không bao giờ có được. Thứ âm thanh của từng trang sách được lật giờ là thứ nhạc điệu được người yêu sách cảm thấy êm dịu nhất. Bên bếp lửa một đêm cuối năm, bà ngồi đọc cho con, cho cháu nghe những mẩu chuyện cổ tích bình yên, những triết lý cuộc sống sâu sắc… là những kỷ niệm mỗi người không bao giờ quên được, dù cuộc sống luôn bận rộn ngoài kia. Vì chỉ cần giở sách ra, họ đã thấy cả miền cổ tích, thấy được ước mơ, hoài bão của mình được tiếp thêm sức mạnh, thấy “con người” trong mình cựa quậy thèm được sống và yêu thương đúng nghĩa.

Các nhà sản xuất điện tử Nhật Bản đã cho ra đời loại sách điện tử có chức năng tạo cảm giác như lật trở trang sách bằng tay, nhằm đưa những con chữ trong thế giới ảo trở về thế giới thật, tạo cho người đọc cảm giác đang cầm cuốn sách truyền thống. Thiết bị đó tựa như cuốn sách thật, cần có ánh sáng chiếu rọi mới đọc được, sự mô phỏng tuyệt đối này chứng tỏ cuốn sách giấy luôn là biểu tượng của sự hoàn hảo.

Published in: on 17/06/2013 at 8:54 Chiều  Gửi bình luận