Ước chi

Có lúc rùng mình vì cảm nhận được sự lạnh lẽo quanh đây. Con người đối với con người, nhiều khi tàn nhẫn quá!

Không bao dung được. Không nhẹ nhàng được. Không thể mềm mỏng được. Quan trọng nhất là nhiều người tư duy: Không việc gì phải thế! Có nhẹ nhàng, mềm mỏng hơn thì cũng được gì đâu. Sự cho không biếu không, sự trao gửi chẳng đòi toan tính đang dần lạc lõng.

Hôm nay đọc bài viết của Nguyễn Quang Thiều về chim sẻ nâu cũng suy nghĩ lắm. Sự vô tình của con người với loài chim sẻ như tác giả nói thì chính là một chấm hoại tử. Vác súng Đức mặc quần áo hàng hiệu đi săn chim hay túm một sâu chim bị vặt trụi lông co ro như đứa trẻ trần truồng trước gió lạnh rồi hân hoan nghĩ tới bữa chè chén sắp tới đâu phải đơn giản là chuyện nhỏ. Nó đã là cảm giác, cảm xúc của con người rồi. Cũng đúng lắm nếu tác giả nói, yêu một con chim cũng sẽ yêu một con người. Tiếng hót lảnh lót của nó hồn nhiên như thế, nỡ nào nuốt trôi.

Ước chi nhìn vào mắt ai cũng thấy một niềm tin ấm áp!

Published in: on 18/11/2009 at 10:49 Sáng  Gửi bình luận  

Có những giấc mơ

Đã lâu không gặp. Trong hai giấc mơ của tôi, cậu vẫn thế. Cậu đều im lìm, lẳng lặng quay lưng đi trong buổi chiều chập choạng. Mặc cho tôi gọi. Mặc cho hoàng hôn buông sậm cả bước chân. Cũng may tôi không khóc, và cậu không làm những động tác khiến tôi hoang mang. Cậu yên lặng như thế, vừa là cậu, vừa không phải là cậu. Rõ ràng là mơ.

Giấc mơ đầu tiên, tôi gặp cậu, như ngày xưa chúng ta vẫn thường gặp nhau. Rồi đối thoại dăm ba câu quen thuộc. Và chia tay. Bao giờ chả thế. Không chia tay thì biết làm gì.

Giấc mơ thứ hai, khi tôi đã không còn lối trở về, khi tôi chỉ còn một mình đứng thẫn thờ trên đại lộ đơn độc. Điện thoại cho cậu, lúc đó còn lẫn lộn số mấy lần, cậu bảo bận một chút. Và tôi nghĩ là mình nên tắt máy.

Có giấc mơ thật như cuộc đời. Có giấc mơ chỉ là cảm giác. Có giấc mơ là ám ảnh. Có giấc mơ là khát vọng. Có giấc mơ là điềm báo. Và cũng có những giấc mơ… chẳng để làm gì.

Published in: on 17/11/2009 at 10:44 Sáng  Gửi bình luận  

Phía sau cuộc sống

Và bây giờ thì tôi thực sự tin là có những xếp đặt phía sau cuộc sống. Đôi tay này, ánh mắt này, suy nghĩ này, có lúc không thể điều khiển được chính sinh mệnh của nó.

Càng lúc càng thấy đời sống đã không còn là trung du núi đồi thoai thoải. Nó dần dần trở thành những vách núi hiểm, những vực sâu tối đen. Chân  chưa kịp bước lên đã chợt hẫng xuống.

Người ta vẫn nói chỉ có một đời sống thì phải sống sao cho khỏi hoài khỏi phí. Nhưng dường như sự hoài phí vẫn còn đầy rẫy quanh đây. Vì con người hèn nhát hay vì kiếp sống đã định đoạt một đời người phải có chừng nấy những lãng phí mới vừa.

Phía sau cuộc sống, sự xếp đặt của một thế lực vô hình thực chất là gì? Trêu ngươi? Chứng tỏ sức mạnh? Hay là sự công bằng mà người trần mặt thịt cứ suốt ngày la lối về nỗi bất hạnh thực ra vô cùng xứng đáng với họ.

Có những nỗi nghẹn ngào không thể ngăn lại được. Nó nóng rẫy đến muốn nhảy thật mạnh lên cho trào ra hết sự bỏng rát điên cuồng. Rồi trơ trụi.

Published in: on 16/11/2009 at 10:22 Chiều  Gửi bình luận  

Con ong lười

con ong chăm chỉ

tha mồi về tổ

cho đầy mật ngọt sớm mai

gặp đắng

***

“không phải cần mẫn là tất cả”

bình minh trên những nhánh mùi già

thì thầm như thế!

***

mồi ngon cũng có thể thành không ngon

đầy ắp cũng có thể là trống rỗng

không nhìn thấy có cũng thành không

***

con ong chăm chỉ ngày nào

đã thành con ong lười

chăm chỉ kiếm mồi

sao còn đói?

Published in: on 16/11/2009 at 9:34 Chiều  Gửi bình luận  

Phá vỡ im lặng

Phía cuối dốc, triền hoa vàng rực đã ló ra. Căn nhà nàng ở đó. Cánh cửa sắt xanh khép hờ. Những nốt han gỉ lỗ chỗ, sự hiển thị của thời gian cũ kỹ hằn in nhiều dấu ấn.

Nếu lần này nữa anh qua mà không gặp nàng, có lẽ anh sẽ không bao giờ qua nữa. Không phải vì anh không muốn, mà vì nàng không muốn. Hoặc vì ông trời không muốn xếp đặt cho anh và nàng một điều gì đó sâu đậm hơn. Liệu anh có quá thiếu kiên nhẫn không?

Có tiếng lạo xạo bên tai. Anh quay sang. Một chú chó con đang tha thẩn bước trên đám lá khô bên đường. Mùa này nhiều lá khô quá! Những đám lá theo nhau du ngoạn trên những thảm cỏ vắng, trên những con đường đất miên man dài. Không gian im lặng. Một buổi sáng thảnh thơi. Nơi này, dường như mọi người không làm gì. Cứ lặng lẽ như vậy mà sống. Đó là cái “dường như” do chính anh tạo ra, còn thực tình họ vẫn phải làm việc như những con người của bao miền đất khác. Có chăng, sự thao tác của họ điềm đạm hơn hơn. Vì họ sống với hoa, với cây, mây bay la đà và những buổi chiều nhiều sương vây phủ. Nên tâm hồn họ thanh vắng hơn những đầu óc suốt ngày chỉ thấy trong đầu ong ong tiếng còi xe náo loạn của phố thị hỗn độn.

May sao, lần này nàng có nhà. Nhìn qua song cửa sắt, anh đã thấy nàng ngồi bên cửa sổ. Nàng đang đan. Kể từ ngày nàng nghỉ làm đến nay, dường như đan là niềm vui duy nhất của nàng. Đôi bàn tay ấy có thấy mỏi? Và khi đan, nàng có nghĩ về anh? Những mũi len đầy dần, cho đến lúc chúng tạo thành sản phẩm có hình hài, trong quãng đó nàng nghĩ gì? Khi tròn đầy một sản phẩm từ đôi tay nàng, nàng sẽ dừng lại bao lâu để bắt đầu cuộc hành trình với một hình hài mới. Trong quãng dừng đó nàng có bị ám ảnh gì không? Nàng đã nghĩ gì, nghĩ gì đến anh và những điều vừa qua. Những cơn náo động từng khiến tâm hồn nàng hoang mang có còn làm nàng đau đớn? Có lúc anh nghĩ, những giọt lệ kia đã không thể chảy nữa. Nó đã theo từng đám quả thông lăn tít xuống đồi và ở đó vĩnh viễn, trong những cỏ cây trập trùng.

Tiếng nhạc vang ra ngoài con đường vắng bóng người. Một bản nhạc lạ. Đây là lần đầu tiên anh được nghe. Thường nàng chỉ nghe đi nghe lại những bài ca cũ, những bài anh cũng nghe theo nàng mà thuộc từng khúc dạo, khúc quanh. Nàng cố tình thay đổi thói quen hay một sự hồi sinh của một linh hồn mới được tạo ra từ nỗi đau? Một linh hồn hoàn toàn khác biệt. Thường khi nỗi đau lớn quá, hoặc một sự tác động nào đó mạnh mẽ quá vào con người, họ sẽ biến đổi một cách khác lạ. Cứ như không cần có một sự cố gắng lớn lao nào để trở nên như thế.

Anh tự động đẩy khẽ cánh cửa. Tiếng kin kít nho nhỏ khiến anh ngại ngần. Anh bỗng trở nên e dè như đứa trẻ lần đầu tiên đến nơi lạ. Nàng vẫn không hay biết gì, vẫn cắm cúi ngồi đan. Anh đứng ở bực cửa. Và ngồi xuống hướng mắt ra khu vườn. Tiếng nước chảy róc rách phía xa kia khiến anh tĩnh tâm lại. Khoảng tường cũ phủ đầy những tán dương xỉ và những sợi vạn niên thanh xanh um đem lại cho căn nhà một sự thanh bình dễ chịu. Dưới chân anh, khóm hồng vươn ra xao động. Loại hồng to như chiếc bát, nở cánh xòe bung và quăn lại đầy quyến rũ. Màu của hoa hồng đậm đến nhạt dần. Cái quãng giao nhau giữa hai màu đậm nhạt là khoảng hồng phấn, gợi cảm đến nôn nao. Phía bên trái, lũ mười giờ đâm lên mạnh mẽ. Cũng là màu nóng, nhưng tông cánh sen trông vừa nữ tính vừa dữ dội. Khác với miền hồng phấn dịu dàng kia, dịu dàng như nàng.

Bỗng phía sau lưng anh có tiếng động. Anh giật mình quay lại. Nàng đi chân không, đang dợm bước đến gần anh. Mắt không chớp. Mái tóc lay động theo tiếng thở gấp gấp. Nàng không tiến thêm lên nữa. Trong phút chốc, tất cả như đóng băng. Anh cũng không đủ khả năng để phá vỡ im lặng. Ánh nắng xiên xiên rọi qua thân hình nàng, anh thấy rõ cả khoảng eo nhỏ nhắn. Cứ thế, những hạt bụi bay trong ánh sáng, xoay tít rồi lao vào luồng nắng bập bùng. Cả hai không động tĩnh.

Buổi sáng ở nhà nàng đã trôi qua trong cảm giác anh bằng tất cả những xung động li ti với từng tế bào ngơ ngác. Chúng ngơ ngác bởi anh đang không điều khiển nổi mình và chúng không điều khiển được hoạt động ngày thường của mình thật chuẩn xác. Tất cả nhảy múa và bất động. Theo từng tia mắt của nàng, mà anh chạy hay dừng lại. Mà anh vươn lên hay thu mình sợ hãi. Nỗi sợ hãi vẫn thường trực trong anh kể từ khi mọi thứ tan vỡ. Sợ một tiếng động, là phá tan tất cả. Là anh trở về cùng trống rỗng hư không.

Nhưng nàng đã không làm thế với anh. Nàng chủ động phá vỡ im lặng bằng cách từ từ ngồi xuống bên cạnh. Anh vẫn không thể cất lời. Chỉ có ánh mắt nhìn nàng không dứt. Và tiếng nhạc xen lẫn vào trong những hồi ức bâng khuâng. Đối với anh, nàng đã có thể ngồi xuống bên cạnh như vậy, là một sự biến đổi vô cùng bất ngờ. Có thể nàng đang chuẩn bị nói một điều gì đó sẽ là khủng khiếp đối với anh. Hoặc nàng lại không nói, và sự im lặng đó thì anh có thể cảm nhận được. Và anh chờ đợi trong khoảng tim đập tưng tức đến muốn nghẹn thở. Dưới chân anh, chiếc lá hồng ram ráp cọ vào. Một sự an ủi quá ngây thơ. Nắng vẫn thỏa thuê tắm cho khu vườn những giọt bình minh vàng rạng rỡ.

Photobucket

Published in: on 06/11/2009 at 11:14 Sáng  Comments (1)  

Vẽ

Nếu không tôn trọng khác biệt,

sẽ chẳng còn gì ngăn ta ở lại

Nếu không tôn trọng cân bằng,

còn gì níu giữ

***

Tôi vẽ tranh

Và tôi dán kính

Những ô màu,

những nét bút ngây ngô

Treo quả cầu lục thủy

Mong giữ lại

Khoảng trời cao lộng

Và sự an lành chỉ có trong ao ước mà thôi

Những khoảnh khắc thảnh thơi

Ngắn như một chớp sáng

***

Treo bức tranh đầu tiên vào ngày hôm nay

Một ngày đầy nắng và đầy hơi lạnh giá

Sự mâu thuẫn đôi khi là tất cả

Trong cuộc đời nhiều đồng nhất thích rong chơi

***

Quán quen thường ngồi

Cà phê thường nhấp

Nhạc thường nghe

Và nơi thường khóc

Thu trọn vào một vệt bút chì đen

Mỏng dày gập gềnh mon men vỡ

***

Rồi một hôm ngước nhìn lên

Trên cao, đường chì nhòa nước

Có phải ký ức trôi

hay kỷ niệm trào về

hòa lẫn

làm nước mắt

tắm

vệt chì lem nhem.

Published in: on 03/11/2009 at 10:32 Sáng  Gửi bình luận  

Ai đi qua tôi

Có ai mê ngủ lăn qua chỗ tôi

Chỗ cũ tôi ngồi

chỉ còn dấu nắng

Có ai vội vã qua tôi

Chỗ cũ tôi ngồi

Chỉ còn vắng lặng

***

Có ai kỷ niệm những gì đã khuất

Dù đã thôi tuyệt vọng

Dù đôi lúc nhận ra điều quan trọng nhất cũng chả quan trọng gì

***

Có ai đi, chiều sẫm tím chia ly

Không hề nói

Chỉ thở dài tê tái

Có ai nhắm mắt trốn đời điên dại

Che khuất tim mình bằng chiếc lá sầu bi

***

Thì thôi cứ nhẹ nhõm đi

Bởi nỗi buồn rút cục rồi cũng chết

Hãy nói với tôi đã thực thà quên hết

Để tôi biết rằng ai đó đã bình an.

Published in: on 31/10/2009 at 12:00 Chiều  Comments (1)  

Mũi tên

Nếu như bạn mình bảo, thì con người chính là những mũi tên. Những mũi tên có suy nghĩ và tự vạch ra cho mình đích đến. Đương nhiên, cũng có những mũi tên bị gió đẩy mưa vùi nên lao đi vô tội vạ và đâm chuệch choạc vào tấm bia trổ những đường tròn đồng tâm lạnh lẽo.

Nghĩa đen, đơn giản là những chuyến đi mỗi ngày. Ta đi từ điểm này tới điểm kia. Cũng may, nhờ nạn giao thông um xùm ở Việt Nam, mà những mũi tên không thể lao vun vút chóng mặt được. Tôi từng đùa, ai không biết đi xe máy đừng sợ, cứ leo lên đi. Vì không thể ngã nổi trong phố phường này đâu. Nghiêng bên trái có xe bên trái đỡ. Nghiêng bên phải có xe bên phải giơ vai cho tựa. Không may chạm phải tay ga cũng đừng nên hoảng hốt bởi đã có đuôi xe phía trước cản đường hộ… Mũi tên, ngại ngần lắm những chiếc xe đạp chậm chạp. Ít nhất phải là moto, để kịp đến đích sớm. Thôi ngay đi những lơ đãng ngắm nghía xung quanh (tất nhiên loại trừ những sự vụ trên đường rất chi là hấp dẫn như chém giết, cãi cọ, tông nhau…)

Những mũi tên. Trên hành trình đời sống. Cắm cúi lao đi bỏ lại bên ven đường những cỏ hoa non tơ thanh bình. Chẳng kịp nhìn ngắm những vẻ đẹp hồn hậu vẫn thấp thoáng quanh đây. Những mũi tên, vội vã mưu sinh, vội vã hẹn hò, vội vã trong niềm đau thương bất tận chính mình tạo nên. Mà không biết, mình tội nghiệp quá trong sự kiệt cùng của sức lực và tinh thần đang ngày một khô cằn đi.

Những mũi tên, biến những con đường xanh mát thành đường bay chỉ có gió hun hút trơ khấc những xúc cảm. Những mũi tên, bay mải miết, bay hùng hục. Rồi đến đích xong cũng chả biết mình đi nhanh như thế để làm gì, để được gì. Có khi kiệt sức. Có khi thấy tột cùng cảm giác trống vắng hoang vu. Có khi thấy muốn ngoái lại đoạn đường nó vừa lao qua chóng vánh rồi băn khoăn hỏi trên triền sông vắng, trên con phố dài, những ánh nắng mai, những tiếng chim chiu chít, những nói cười thanh thản… có thật sự tồn tại không? Nghi ngờ ư? Cũng phải. Vì những mũi tên đâu đã bao giờ chịu ghìm mình chậm lại để cảm nhận.

Mũi tên thường làm đau người khác, bởi những cú cắm phập lạnh lùng. Bởi cái tốc độ quá sức tưởng tượng khiến sự tác động vào đối tượng mạnh và dứt khoát hơn bao giờ hết. Cứ tưởng nó đang nghĩ rất thông và chính xác, nhưng dường như, sự nghĩ đó đã đi chệch so với những giá trị tinh thần trong tâm hồn con người. Mũi tên, cũng có lúc đau, bởi đích đến của nó là đá tảng, là núi cao, và vực sâu. Cảm giác đau khi đâm vào đá tê dại, còn cảm giác khi hẫng mình nhẹ thênh trôi xuống vực sâu lại càng khủng khiếp. Có lẽ được chạm vào cái gì đó, dù là cứng ngắc cũng còn hơn là trôi vào thinh không chới với cô độc.

Mũi tên vừa bay vừa có thể quan sát và nhìn ngắm, sẽ chẳng chệch tâm đâu, mà cảm giác thì sẽ khác nhiều lắm. Vì nó không chỉ là đích đến, nó là hành trình.

Published in: on 30/10/2009 at 3:44 Chiều  Gửi bình luận  

Thành thật là mình

Người ta hay nói những điều hào nhoáng quanh co khi đề cập đến hạnh phúc của người phụ nữ. Nhưng tóm gọn lại tôi nghĩ người phụ nữ hạnh phúc nhất khi được là chính mình trước mặt người đàn ông của họ. May mắn cho ai có được niềm hạnh phúc ngọt ngào đó. Vì khi được – là – chính – mình, họ mới được sống đúng nghĩa.

Có những người được yêu thương đấy, hoặc yêu đến cuồng dại một người đàn ông, nhưng họ không được sống với sự chân thật của chính mình. Chẳng phải họ cố tình, mà tự nhiên có những lớp lang rắc rối như thế khiến họ không thể thẳng tuột ra những cử chỉ và hành động cho đúng với suy nghĩ do quy định của hai luồng quan niệm đã có chiều hướng chệch nhau. Mà thê thảm thay, có đôi khi suy nghĩ cũng không kịp nhú mầm, bởi nó đã bị chặn ngay từ vòng gieo hạt. Có nghĩa là người phụ nữ đó ý thức được việc không thể gieo hạt trên miền đất đó, đừng dại gì mà gieo để rồi hạt úa nhũn trong lòng đất tối tăm. Nên đã tỉnh táo thôi không còn cố gắng vẫy vùng.

Khi người phụ nữ được yêu và yêu một người sẵn sàng chấp nhận mọi thứ mà cô ta có, yêu hết thảy những xấu tốt của cô ta, thì còn gì mà băn khoăn nữa. Có thể với người đàn ông này, cô ấy chỉ là một cuộn chỉ xơ, nhưng với người đàn ông khác, cô ấy là một cuộn len mềm. Chả biết thế nào, cũng tự nhiên thôi, cuộc đời mà. Tôi tin là có duyên phận!

Published in: on 28/10/2009 at 10:00 Sáng  Gửi bình luận  

Thói quen

Người ta hay ví thói quen với con đường mòn. Con đường mòn có bao bước chân đi. Mòn vẹt sỏi, mòn trơ cỏ, mòn đến mưa xối xả cũng chẳng còn chút đất nào cho nước cuốn đi.

Tối qua, khi bước chân ra khỏi cổng TT Chiếu phim Quốc gia, hân hoan vì được xem một bộ phim hay, nhưng cũng tiếc cái mũ bảo hiểm “hai trăm bảy” quá! Thiên hạ nghĩ thế nào ấy nhỉ, cái mũ cũ rồi, ai còn cầm nhầm làm chi cho nặng tay. Gió trên đường thổi mát lộng. Vi phạm luật giao thông bất đắc dĩ. Thấy đầu cứ trông trống. Và bung biêng sờ sợ. Thói quen đấy! Ngày xưa để đầu trần đi hàng bao nhiêu cây số có thấy sao đâu. Giờ lại sợ chết dữ dội. Chả phải nhỉ, là thói quen.

Từ đó lại nghĩ ra chuyện xa và gần. Ở bên một người mãi, khi đã quen hơi bén tiếng mà xa thì lòng dạ bồn chồn nóng như thiêu. Rồi cũng là họ, khi xa mất rồi, xa tít tắp và cơn nhớ mong nguôi dần thì việc thiếu đó cũng thành “chuyện bình thường thế thôi”. Gần cũng quen. Xa cũng quen. Cái gì rồi cũng sẽ quen khi lớp vẩy thời gian xếp đều đặn theo từng năm tháng.

Cứ làm mãi làm mãi, nhiều khi thành vô thức, quên hẳn cả mục đích ban đầu là đang tạo lập thói quen, thế là ra thói quen rồi. Khi nào quên được việc mình đang làm, chỉ còn thấy các thao tác hay suy nghĩ rất tự nhiên, thuần thục, khi đó đã thành thói quen. Quan trọng là ý thức được thói quen nào nên duy trì, thói quen nào không nên tạo dựng. Đơn giản thế, nói thì nhanh thế, nhưng điểm lại xem, có bao nhiêu lối mòn tỏa đến những nơi ánh sáng và niềm vui, có bao nhiêu lối dẫn ra đêm thâu và ngõ cụt?

Published in: on 27/10/2009 at 11:15 Sáng  Gửi bình luận  

Bình thường thôi

Con người trong sâu thẳm nhất có lẽ chỉ mong mọi thứ thật giản đơn. Có gì cao xa đâu. Một buổi bình minh tĩnh lặng, không ồn ã những tranh luận cũng không im lìm nặng nề. Một buổi trưa lách cách tiếng rửa bát hòa với tiếng nước xối mát lạnh. Tiếng đều đều âm ấm của đài đêm. Cái nắm tay chia sẻ. Ánh nhìn dịu dàng…

Chừng ấy thôi, trôi qua những kiếp đời của một người, cũng đủ làm nên sự sống. Còn sự chết, nó không phải xây dựng dần dần như đặt từng viên gạch hồng lên để làm nên hạnh phúc. Nó chỉ một phát búa thôi, là tan hoang được tất cả.

Sự cô độc có phải chỉ xuất hiện khi người ta một mình? Không, có những lúc, cô độc ở lẫn trong chốn đông vui. Không phải cố tình đâu, là tự nhiên thật. Là vì trong đầu óc thấy thế thì nó cứ thế chứ biết làm sao. Sự trống trải, nỗi cô đơn không thể gọi là đến, đuổi là đi được.

Nhiều lúc ngồi nghĩ trong cuộc đời này, điều gì là quan trọng nhất. Còn phải hỏi nữa ư? Tình yêu thương là quan trọng nhất. Chỉ cần có thế là đủ làm nên sức mạnh. Thế nếu không có nó thì sao? Không, chả bao giờ là không có cả. Nếu không nhận được yêu thương thì trao yêu thương. Có sao đâu.

Dòng sông vẫn trôi thế thôi. Con người cũng trôi trong dòng đời như chiếc lá. Có lúc gặp phải dòng nước xoáy, có lúc lại nằm thênh thang êm đềm. Biết được quy luật đó thì không có gì phải băn khoăn cả đúng không?

Nhè nhẹ thôi, bình thường thôi, giản dị thôi. Có phải lúc nào cũng cần phải nói toáng lên là tôi đang ra sao, tôi đang thế nào.

***

“Bóng ai như tôi đi qua cánh đồng. Bóng ai như tôi đi qua cõi đời. Nhặt lại mình trên ngọn gió, giống như con chim sẻ nọ, tha về từng cọng vàng khô…” (Hoàng Phủ Ngọc Tường)

Published in: on 25/10/2009 at 6:52 Chiều  Gửi bình luận  

Guitar

Có ai không thích nghe guitar, một thứ âm thanh thật cuốn hút?

Guitar đem lại cảm giác êm đềm cho người nghe. Sự thanh bình rất trong, rất lạ. Trong một quán nhỏ vắng người, hay trên một căn gác nhìn ra khu phố cũ, tiếng guitar vang lên khiến không gian trở nên sống động rồi chìm dần trong những giọt nhạc vừa mạnh mẽ vừa phiêu linh.

Tôi còn nhớ ngày xưa, khi đi bộ đến căn nhà cũ của anh họa sĩ ở cầu Chương Dương mà nghe Thành chơi những bản nhạc của Trịnh Công Sơn, thì cảm xúc thật miên man khó tả. Tuy những cung bậc không được nhuần nhuyễn, và âm thanh không thật điêu luyện nhưng những gì người chơi muốn gửi gắm đã vượt qua cả sự thể hiện của những dây đàn. Đó là sự thành thật và niềm say mê toát ra từ ánh mắt, đôi tay, dáng ngồi rất vô tư.

Hay những lần trong Nhạc Tranh nghe cậu Hoàng đàn những bản tình ca lãng mạn cũng thế. Một cậu bé sinh viên đầy hoài bão và có lẽ trong cậu đang có một tình yêu bùng cháy, nên những đợt dạo đàn của cậu nhiệt thành đến mức người nghe muốn đứng dậy chạy đến hát cùng.

Những tiếng guitar vang trong chiếc đài cũ ngày nào còn vọng lại đâu đây. Những ngày mùa thu mát rượi và không gian thanh vắng, tiếng guitar lan xuống cả con đường lác đác bóng người qua. Thi thoảng có ai đó ngước lên lan can tầng 2 tìm những giọt âm thanh rơi lay động xuống tóc mình.

Nghe guitar mộc là hay nhất. Tiếng guitar có khả năng xua đi sự ồn ào. Khi nó vang lên, dường như tất cả mọi lời nói muốn ngừng lại, những xô bồ muốn lủi trốn đi. Guitar giống người phụ nữ có cá tính và đầy nữ tính. Nếu cá tính thể hiện ở từng đường lướt mạnh, nhanh, sôi nổi hay bật, nhấn rõ ràng, xoáy ngọt vào cảm xúc… thì nữ tính lại thể hiện ở những đường viền êm như ru, những lả lướt vô tận dưới ngón tay đang miên man trôi theo vùng ký ức. Cái chất mộc của guitar vô cùng rõ, vì người nghe hoàn toàn không cần phải cố gắng để tìm và kiếm từng giọt nhạc trong một chuỗi âm thanh. Tự nó đến, tự nó lọt vào, và chạy khắp cơ thể. Có cảm giác, từng ngón gẩy đàn cứ tròn vo như hạt nhãn lăn lộp cộp trên sân một buổi sáng tinh mơ. Nó nẩy, nó rơi, và lăn đầy kiêu hãnh.

Sự nữ tính của guitar giống như một mùi hương nhẹ. Không thể lẫn. Không dễ quên. Nó vừa giản dị lại vừa sâu kín. Nó gợi lên một chút mơ màng thanh thoát. Gợi lên sự trong trắng mặn mà. Là một  giấc mơ nhẹ nhõm. Là một bờ bãi trôi xa…

Để âm thanh của guitar ngập đầy trong trí não, có thể quên được hiện tại xung quanh. Nhắm mắt lại, chỉ thấy rộn lên vùng ánh sáng êm đềm. Vùng ánh sáng không chói gắt, đó là sự giác ngộ nhẹ nhõm, là sự nhận thức tự nhiên của một con người đã qua đôi ba lần vấp ngã. Cái sự điềm đạm là có ở guitar. Nó không cần màu mè và sự gấp gáp để lôi cuốn ai đến với mình. Nó ở yên một chỗ, chủ động với chính bản thân, và làm những gì là chất của nó. Sau rồi, thanh thản nhìn ra bốn bề mà thấy tất cả đang hướng lại với cái nhìn bình yên thuần hậu.

Có những khi guitar là bước ngựa phi trên thảm cỏ rộng lớn. Có lần lại như tiếng thác đổ giữa cánh rừng khuya. Có lúc những sợi đàn líu ríu lại với nhau tựa như bầy chim đang trò chuyện. Cái dáng hình của chiếc đàn cũng gợi nhắc đến dáng hình người con gái với những đường cong nổi bật.

Nếu cứ mải xem tranh của Michel Angelo rồi đắm đuối vào tiếng đàn guitar phóng khoáng cùng những bước nhảy vui nhộn của những cô nàng hầu gái và những anh nông phu thì không thể dứt khỏi  flamenco kia được. Cái hoang dã bình dân trong flamenco đã đưa guitar thoát ra mọi khuôn khổ mà trước đó hay bị áp đặt vào cái nền cổ điển quen thuộc. Các tần số dao động của mỗi dây đàn thật kỳ diệu, đến nỗi những cung bậc nhiều không kể xiết và có sức hút không thể chối từ.

Chọn acoustic guitar làm loại đàn yêu thích để chứng tỏ sự yêu chuộng tự nhiên. Mảnh gỗ tăng âm đương nhiên hoang sơ hơn những thiết bị có dính điện đóm. Cây guitar thùng như một bằng chứng về sự trong trẻo của cuộc đời.

Cứ thế thôi, gảy đàn đi, và anh sẽ sống!

Published in: on 23/10/2009 at 1:10 Chiều  Gửi bình luận  

Vết thời gian

Dạo này có nhiều bài viết lá cải mọc rào rào trên mạng với ý đồ lôi ra ánh sáng những nếp nhăn thời gian vẽ lên các ngôi sao nổi tiếng. Có vẻ những câu chữ đó đã khiến nhiều người phải giật mình về sự tàn phá của thời gian.

Thời gian vẫn tàn nhẫn như vậy mà. Bây giờ thấy 10 năm không còn là quãng thời gian quá dài như trong suy nghĩ ấu thơ. Thoáng chốc, 10 năm đã qua như cái chớp mắt. Và niên thiếu đã chỉ còn trong hồi ức xa xăm.

Tuổi già luôn đem đến cho con người nỗi tuyệt vọng, sự bất lực. Có thể ai đó thanh thản đón nhận nó bởi họ đã sẵn sàng từ lâu, và họ đã thực sự nhận thức được quy luật sinh lão. Nhưng ngay cả tôi, khi rõ ràng đã nhận thức được vẫn thấy ngậm ngùi và tiếc nuối những tháng ngày cũ.

Lớp da căng mọng nhường chỗ cho những chấm đồi mồi. Đôi môi hoa đào được thay bằng vùng đồi thiếu nước. Đôi bàn tay ngày nào mềm mại chỉ còn thấy gân xanh. Mái tóc óng ả đã trắng như cước đan lưới cá… Hỏi thế sao con người không khỏi thở dài. Nhất là những nhan sắc đã từng làm khuynh đảo bao ánh mắt, trái tim.

Tôi tuy không xinh nhưng cũng như bao người khác được trời ban cho sự sung sức. Không có gì nổi bật nhưng sức mạnh tuổi trẻ cũng bồi đắp cho tôi những bước đi mạnh mẽ tự tin. Nên cũng không thể tránh khỏi sự tiếc nuối khi thấy tháng ngày vùn vụt trôi, và trên vai ngày càng nặng thêm tuổi tác.

Có lúc đã ngồi và tiếc ngẩn ngơ tuổi trẻ. Chẳng bao giờ trở lại được nữa những bình yên trong suy nghĩ thơ dại. Nhưng tôi vẫn tâm niệm, sự hồn nhiên có thể còn mãi trong tâm hồn nếu mình chăm chút nó. Làm tươi mới tâm hồn là việc cần thiết để sống lành mạnh, đẹp đẽ hơn.

Tuổi già rồi sẽ đến. Không biết nó khủng khiếp đến mức nào? Hay nó cũng bình thường như việc ta lên mỗi năm mỗi lớp mà thôi. Rồi tôi cũng sẽ thích nghi với nó, làm những thứ phù hợp với tuổi già. Nếu biết sống cho phù hợp với tuổi của mình, có lẽ cũng rất ổn và vui.

Nhắc về tuổi già cũng chỉ muốn dặn mình sống cho hết sức trong những tháng ngày hiện tại. Để khi chân yếu mắt mờ, ngồi bên chiều hoàng hôn tĩnh lặng, vẫn cảm thấy mình đã được sống quá nhiều, đã được trọn vẹn với những miền cảm xúc trong veo. Tình yêu cuộc sống sẽ luôn còn mãi, vì tôi đã được trải qua một kiếp thấm đẫm buồn vui.

Tuy sợ tuổi già nhưng tôi vẫn mong sẽ được diện kiến nó. Bởi như thế, tôi đã thật may mắn được đi qua những khúc đường đời quanh co nhiều bất trắc. Không phải giã biệt đời sống sớm, chẳng phải là cái duyên với đời lớn lắm sao.

Cứ sống và buồn vui đi. Đừng nhìn xa như thế, dù một hai cái chớp mắt cũng sẽ đến thật gần.

Published in: on 21/10/2009 at 2:05 Chiều  Comments (1)  

Tìm đâu?

Nhiều lúc thấy mình xô bồ quá! Đôi khi không giống mình nữa rồi.

Có thể, trong những phút như thế, mình an ủi mình bằng những câu đẹp đẽ để thấy yên lòng mà thôi.

Cuộc sống đôi lúc nghiêng ngả như rượu. Chút nếp cẩm, táo mèo pha vị đắng hất tung con người vào những bãi rác ngồn ngộn ảo thực buồn vui. Để khi đã có thể bước ra khỏi nó, thì cũng chỉ là tạm thời. Tạm thời bởi mùi vị vẫn còn lại quanh quất. Tạm thời vì biết chắc rồi sẽ quay trở lại, đắm đuối với nó hơn, mặc dù không phải không nhận ra nó chỉ là phù du mây khói.

Rồi đến giai đoạn con người trơ lì hơn. Đó là khi thấy bàng quan với những đồn thổi hoặc thương cảm giả tạo. Không còn buồn vì những điều đó nữa, là dấu hiệu của sự trưởng thành hay cái mốc của sự sa chân thành người vô cảm?

Nhiều lúc cứ dựa vào quá khứ của mình để tự hào về một nhân cách. Mà không biết rằng, cái nhân cách đó đã trôi quá xa, đã thành dĩ vãng mất rồi.

Published in: on 19/10/2009 at 1:51 Chiều  Gửi bình luận  

Viết

Đọc một cái gì đó, sau những bận rộn trách nhiệm, là một niềm vui sướng tuyệt vời. Ngả người trên gối, đầu óc thả lỏng, và câu chữ kéo mình đi. Vừa xong, đọc vài mẩu ngăn ngắn trên một tạp chí, thấy trở lại được cách viết “tự do”. Như thế nào là tự do? Tại sao mình lại cho đó là tự do? Thực ra thì vì bí quá không biết gọi nó như thế nào mà thôi.

Cái cách viết đó, theo mình quá ư thoải mái. Viết như nghĩ. Chứ không phải tỉ mỉ chọn lọc những suy tư đang có trong đầu chỉ để ra một bài chuẩn. Nếu được viết như thế, người viết được trung thực hơn. Và người đọc thì thấy nhiều cảm xúc hơn. Trong đó, sự thẳng thắn vô cùng được đề cao. Sự phản bác cực kỳ rõ nét. Và sự tán thành với nhân vật hay sự việc được viết cũng đôi lúc thăng hoa. Người đọc có thể ồ lên thích thú hoặc cũng có thể điên tiết lên khi không tán đồng. Nhưng chả sao, có cái gì vừa ý được tất cả.

Tự dưng ngồi một hồi lại nghĩ đến chuyện những bài thơ dễ dãi thời gian dài vừa rồi mình làm. Thực ra thì khó mà kiểm soát được chúng bởi sự tự nhiên trong mình thôi thúc mình viết và sắp xếp câu chữ như vậy. Cũng có nghĩ, ai đó chuyên nghiệp, cao siêu hoặc đơn giản biết thẩm định một tí thôi có lẽ họ cười rầm rĩ. Nhưng biết làm sao, kỳ thực thì tư duy của mình chỉ hạn hẹp như vậy. Và sự nóng vội thì nhiều đến nỗi làm cái gì cứ làm cho kỳ xong, chẳng do dự gì cả, đâm ra cái tinh thì ít, cái nhàn nhạt thì luôn thừa.

Nghĩ vậy rồi lại an ủi mình rằng, thà cho mọi người thấy cái sự bình thường thật thà của mình còn hơn là không dám làm gì cả. Nếu có thể viết ra được những suy nghĩ của mình chẳng phải sự tự do trong mình đã rất nhiều rồi sao. Cái cần trân trọng là bản chất chứ không phải cái hình hài mà thiên hạ có thể nhào nặn ra từ photoshop, giải phẫu thẩm mỹ để tăng độ tự tin hay đem đi lừa phỉnh.

Lại cứ như thế thôi. Ít nhất là trong thời gian này, không khác được cái gì cả. Tự do tự mình tạo ra, chí ít với mình, là cái tự do VIẾT!

Published in: on 17/10/2009 at 10:32 Chiều  Gửi bình luận  

Này bé

Này nhé anh bảo nhỏ

Em tham lam vô độ

Em muốn ôm cả sự sống vào lòng bàn tay chật chội thế kia chăng?

***

Đời sống đâu giản đơn thế

Đừng mù quáng với ngọt ngào em đang nhận

Đừng hào hứng vội vàng với kiên nhẫn quanh em

Đừng dễ dàng quên

Những sẻ chia từng có

***

Này nhỏ

Em đã khác quá rồi

Còn đâu tự ti bỡ ngỡ

Em thấy không gian quanh mình nhỏ bé

Em muốn vươn ra

Em thành nổi tiếng

Em cần bạn bè rộng rãi

Em cần những mênh mang không giới hạn

Em quên nguy khó rồi

***

Này bé

Em đã không còn bé

Đừng dại khờ đừng ra vẻ mộng mơ

Đừng ngây ngô đừng có bất ngờ

Khi phút chốc em sa chân lỡ bước

***

Bé, nhỏ, ngu ngơ

Em lại làm thơ

Như con chim trong rừng vẫn hót

Sao em không biết tôi đau lòng

Vì em, không phải là thoáng chốc.

Published in: on 16/10/2009 at 2:47 Chiều  Gửi bình luận  

Chuyện kể

Ngày quen anh

Bầu trời màu hoa phượng

Những ánh nhìn

Trong trẻo vụng về run

Anh nghe em hát “Thời hoa đỏ”

Nhắc thời thiếu nữ thuở nào

Nhắc thời thanh niên hiện hữu

Quên ngày đau đớn xanh xao

Muốn ôm

bao nhiêu nguồn sống

Muốn gói

thăm thẳm bao la

Có em hiền hòa

Có anh điềm đạm

Như trong giấc mơ

Ngày không màu xám

Nhớ

Những lá thư gửi không tem dấu

Vội vã ghim sổ đầu bài

Nhớ

Biết bao chiều tan học

Em tìm không thấy dáng ai

Mùng một Tết hơi lạnh vương đầy phố

Những cửa sổ còn ngái ngủ

Đào mai chưa tỉnh cơn mê

Vòng bánh xe quay san sát vỉa hè

Chim giật mình khẽ hót

Nhắc anh mừng tuổi

Thì thầm lời chúc buổi mai

Anh có nụ cười như nắng

Sáng bừng sắc gió mùa thu

Điện thoại hỏi han dứt tự bao giờ

Em còn ngồi ngẩn ngơ đãng trí

Có ngày bên anh sau sân nhỏ

Anh hứa làm tặng em chiếc xe bằng gỗ

Xe còn trong trí nhớ

Kỷ niệm nằm đó đợi anh

Mùa thu còn rất xanh

Và năm tháng như bài thơ nhiều chữ

Có những điều không bao giờ cũ

Có những điều biết chắc chẳng thể quên

Cửa mở rồi đón vào đó dịu êm

Khói thuốc rơi đầy trên tóc

Phố cổ cà phê quên mình mệt nhọc

Cứ bên đời nhè nhẹ thế này thôi.

Những con đường chỉ biết đến chia phôi

Những mảnh thời gian xoay vần đời sống

Những góc bàn lúc đông lúc trống

Lúc một mình, lúc phiền toáy vây quanh

Bình minh trên những nhánh cỏ xanh

Dặn dò em chỉ nên là sương sớm

Chạm khe khẽ xuống đời anh bận rộn

Rồi bốc hơi khi nắng hé trên đồi.

Published in: on 16/10/2009 at 12:07 Chiều  Gửi bình luận  

Chia sẻ

Con người rất cần sự chia sẻ. Chia sẻ không đơn thuần là được nói cho thỏa thích mà còn là được lắng nghe. Nói và nghe là hai yếu tố quan trọng không thể thiếu trong một cuộc chia sẻ. Không nhất thiết có sự dung hòa 50-50 giữa nói và nghe, nhưng cơ bản nhất là sự tiếp nhận cũng như trao gửi thực sự dễ chịu, không áp đặt, không gượng ép.

Một người sống luôn có sự chia sẻ sẽ thanh thản và yêu đời hơn một người luôn ôm trong mình những mối hoài nghi, những câu chuyện bí mật, những dằn vặt nặng nề. Tìm được người có thể lắng nghe hoặc được là người tin cậy để nghe ai đó nói với mình những vấn đề của họ không phải dễ. Nếu tìm được đó chính là niềm hạnh phúc, sự may mắn. Không bỗng nhiên những người bạn đó đến, cần một chữ duyên. Cũng không bỗng nhiên những người bạn đó ở lại, phải cần nhau và cần vun đắp. Nhưng đôi khi sự cố gắng cũng không làm nên kết quả, bởi cần sự hòa hợp tự nhiên về quan niệm cũng như cách cư xử. Sự xếp đặt nằm trong sự tự nhiên. Sự tự nhiên nằm trong sự xếp đặt.

Được nói và được hiểu thật là một hạnh phúc lớn lao. Nếu được nói mà không cần tính toán, và nói theo sự suy nghĩ của chính mình mà được hiểu đúng thì không còn gì hơn. Nó đòi hỏi giữa các cá nhân tham gia chia sẻ phải có một suy nghĩ tương đối chung về thế giới quan, nhân sinh quan. Đôi khi sự khác nhau về quan niệm cũng vẫn làm nên sự chia sẻ thú vị, nhưng nếu quá khác, sẽ dẫn đến mâu thuẫn đương nhiên. Nên thường những người có thể ngồi với nhau quá 3 lần là những người có lối sống tương đối gần nhau.

Sự chia sẻ cần như hơi thở. Thiếu nó như thiếu dưỡng khí. Thiếu nó con người như bị bó buộc trong bốn bức tường chật chội. Sự ngột ngạt sẽ khiến người ta khô héo. Sự chia sẻ không những đem lại cho con người niềm tin vào cuộc sống, niềm an ủi cho những nỗi buồn, sự vơi bớt cho những muộn phiền,… mà còn khiến con người lớn dần lên qua sự tiếp nhận thông tin, suy nghĩ của đối tượng giao lưu chia sẻ. Nên, đừng cho sự tiếp xúc là xấu, đừng phân biệt giới và đừng xét đoán hồ nghi. Hãy để con người cởi mở với nhau, và sống chân thật trong khuôn khổ do chính họ nhận thức.

Published in: on 15/10/2009 at 2:22 Chiều  Gửi bình luận  

Cốm

Mưa quá! Cơn gió lạnh thổi qua trên đôi bàn tay mang theo nguồn nước thiên nhiên rơi tí tách. Sau cuộc nói chuyện giản dị, tất cả đã khá hơn. Bạn bè, thật là điều kỳ diệu.

Cốm thơm tan trong miệng. Những hạt mềm mại thơm tho làm con người trở nên thanh thoát. Muốn níu lại chút thu cuối của mùa hanh hao. Gần hết mùa rồi mới được cầm trên tay gói cốm mềm để ăn thỏa thích. Tại mình lười chứ, chả chịu mua.

Chỉ muốn nhìn cuộc đời nhẹ nhàng như thế. Mọi cái giản đơn như thế thôi. Ánh mắt, nụ cười đều thanh thản và ấm áp. Con người đối với nhau hồn nhiên như cỏ cây, không tính toán, không xếp đặt. Có nhiều chăng những trong trẻo như thế, để biết rằng mình còn được hạnh phúc biết bao.

Cuộc đời ơi, dù sao đi nữa cũng phải thấy rằng được sống đã là một ân huệ lớn. Cứ hồn nhiên đi, cứ dâng hiến đi, rồi cái mình nhận lại là buồn hay vui cũng không tính toán. Chẳng phải có buồn có vui mới là được sống một đời sống trọn vẹn.

Lá sen ủ cốm cũng được thơm lây hương cốm. Cốm nằm yên ả trong lá cũng được hít hà hương thơm nhẹ nhàng của lá. Hai màu xanh hòa vào nhau và tôn nhau lên. Cũng như con người, yêu thương nhau, cùng làm cho nhau tỏa sáng, thứ ánh sáng dịu dàng thuần hậu.

Cảm ơn vị cốm cuối thu!

Published in: on 14/10/2009 at 2:54 Chiều  Gửi bình luận  

Nói với tôi

Nếu nằm xuống bầu trời màu gì nhỉ

Phía trên tôi đất lấp hay lửa ngời

Tiễn tôi đi có ai còn muốn khóc

Nói những lời yêu dấu nghẹn đầu môi

***

Tôi không chết

Không, không, không thể chết

Dù đôi lần đã muốn hóa hư không

Dù có lúc nghe quanh mình sét đánh

Dù trái tim đã tan tác máu hồng

***

Nhẹ thôi nhé đừng làm mình đau nữa

Đời nhào pha chẳng phải đã quá rồi

Tôi chạy mãi trong bốn bề vắng lặng

Thấy quanh đây cỏ lụt rối tơi bời

***

Tôi không chết

Không, không, không thể chết

Buồn có tận cùng

Tuyệt vọng có gọi tên

Bởi một kiếp sinh ra đâu là dễ

Thành được hình hài, những đau đớn mẹ quên

***

Thôi tôi ạ hãy lau nước mắt

Nắm tay mình bước tiếp chặng đường xa

Áp má vào những yêu dấu xót xa

Còn ở đó lặng thầm theo chân bước

***

Là điểm tựa của niềm tin còn sót

Là cơn mơ xanh ngắt phía cuối đường

Niềm hy vọng đôi lần gần tuyệt vọng

Đứng thẳng lên dù gối buốt chân run.

Photobucket

Published in: on 13/10/2009 at 6:51 Sáng  Gửi bình luận  

Đều là buồn cả

Buồn bao giờ là tận cùng
Tuyệt vọng bao giờ là đáy?

Nếu có giới hạn
Hãy cho tôi giới hạn đi!

Hãy cho một phút cuồng si
Thay cho nghìn phút vật vờ câm lặng

Hãy cho bừng cháy nụ cười
Xóa trăm lần ngắn dài nước mắt

Đến mà xem những sự thật
Vô mà ngó những bi ai

Quá buồn và buồn một, buồn hai
Nào có khác chi, đều là buồn cả.

Published in: on 11/10/2009 at 9:31 Chiều  Gửi bình luận  

Em phải là em thôi

Sau mầu vàng óng của bia

một chiều đầy nắng

những phút quay như chong chóng

trước mùa thu

***

Men chỉ làm người ta say trong chốc lát

tan cơn say

tỉnh lại

rờ rỡ những hoang tàn

***

Đếm những vết xước thời gian

bao nhiêu dấu vết của những lần trốn chạy

trốn nỗi buồn

chạy nỗi cô đơn

trốn chạy cả vào trong hạnh phúc

***

Đừng hỏi em nữa những gần xa

vì em không hề biết

cái gì gần

cái gì xa

em hồn nhiên sặc sỡ

Lớn lên và vỡ ra

***

Bia chỉ làm lâng lâng chốc lát

sáng mai tỉnh dậy

thấy bình minh trên đầu

đôi cánh chim nâu

chập chờn bay trong vắng

***

Đôi khi em sống

Chuệch choạc đến không ngờ

Đường thời gian

bục

vỡ

***

Nhưng em phải là em thôi

Là thế đấy!

Photobucket

Published in: on 08/10/2009 at 12:24 Chiều  Gửi bình luận  

Chấp nhận và chung sống

Photobucket

Tự dưng muốn thở dài. Vì cuộc đời phức tạp quá! Mà mình thì cứ suy nghĩ giản đơn.

Những tin đồn không trừ một ai. Tất cả đều bị nó quay đảo cho tít mù. Người càng nổi thì tin đồn càng vây kín. Ngán ngẩm thay, người muốn yên thân trú ẩn trong một vỏ bọc tĩnh lặng âm thầm cũng lại bị tin đồn xoáy sâu vào cái sự tĩnh tại đó mà khai thác.

Phải làm sao? Phải sống như thế nào? Đối mặt? Trốn chạy? Thản nhiên? Hoảng hốt?…

Trước nhất, phải phòng bệnh. Bằng cách giữ gìn mình để những tin đồn không có cơ hội nhòm ngó đến. Nhưng như thế có công bằng với mình lắm không? Nếu phải giữ gìn mình theo thế ép buộc để đổi lại một đời sống êm đềm không điều tiếng thì mình không làm được. Mình phải là mình, có những người bạn bên mình, có những cuộc gặp gỡ của mình và làm những điều mình mong muốn (đương nhiên không đi ra ngoài phạm vi mình đặt ra).

Thứ hai, phải sẵn sàng một tư thế đối mặt. Thản nhiên và bình tĩnh. Đã xác định được là sống theo ý mình thì chỉ còn có cách chấp nhận chung sống với tin đồn và những ánh nhìn nhiều ẩn ý. Khi đã xác định được điều đó, tất cả sẽ trở nên dễ dàng. Đó là lúc mình đã vượt lên được những điều nhỏ nhặt và suy nghĩ về những điều xứng đáng hơn thay cho sự lo lắng đáng thương.

Đôi lúc mình cũng là một mắt xích trong một tin đồn nào đó dành cho ai đó một cách vô tâm, vô tình. Cũng may, mình ý thức được tác hại của nó, ý thức được lòng tự trọng của mình và nhìn được vào phía sâu bên trong, những lớp lang không hiển hiện ra bề mặt sự kiện. Chả lẽ mình đã nghĩ được về tin đồn như thế mà cũng còn để cho nó một đôi lần điều khiển mình sao? Không, mình đã ngầm gật đầu với chính mình, rằng con người thật đáng được cảm thông và yêu thương. Và hãy thôi bới móc. Vì chúng ta chỉ là người thôi, làm sao hoàn hảo không tì vết cho được. Chỉ những cỗ máy quanh năm chạy rì rì theo kế hoạch đã được xếp đặt thì mới có thể một phút không sai, một ly không đổi. Vậy nên, tin đồn là chuyện nhỏ. Quan trọng nhất là mình thấy thoải mái với chính mình.

Published in: on 06/10/2009 at 1:08 Chiều  Gửi bình luận  

Im lặng mà nghe

Đúng, ta không thể nói được lời nào nữa. Bởi lời nào người ấy nói cũng chuẩn cả. Ta chỉ là thế mà thôi. Không thanh minh. Vì chả biết thanh minh thế nào cả. Đúng mà.

Làm sao còn dám nhận ta sâu sắc. Làm gì có chuyện ta tinh tế. Càng không thể có cái gọi là nghĩa tình đậm sâu. Tất cả những điều ta đang làm hình như đang bị loại vào hàng thực tế, ngũ sắc bay đầy rẻ rúm nhạt thếch buồn tênh.

Giờ này mà còn rêu rao lên cái sự nhạy cảm và những rung động trong trẻo thì họ cười vào mặt cho không mở mắt ra được ấy ta nhỉ? Nên thôi nhé, im lặng mà nghe.

Published in: on 03/10/2009 at 10:30 Chiều  Gửi bình luận  

Không định vị

Có những câu chuyện vương vãi

Trong hàng ăn

Trên bàn nhậu

Dưới cửa sổ quán cà phê

Xen kẽ bập bõm tên em

Những lúc không em

***

Có những điều chẳng đặt nổi tên

Nhiều thứ rơi và không còn chạm tới

Nhiều thứ quanh co rối như tơ rối

Nhiều thứ thản nhiên như chính cuộc đời

***

Có những nỗi buồn bị bỏ rơi

Trong bóng tối

ngay cả ngoài ánh sáng

Bàn tay nắm chặt quá vãng

Thấy nhẹ tênh những dấu huyền

***

Trải chăn nằm trên ký ức bình yên

Trùm kín mắt niêm phong từng kỷ niệm

Mắc màn cho êm đềm vây kín

Niềm vui bay đầy trên tay

Nỗi buồn lướt nhè nhẹ phía chân mày

Thôi đừng nói nữa.

Published in: on 02/10/2009 at 10:21 Chiều  Gửi bình luận  

Đêm tuyệt vời

Niềm hạnh phúc đến thật bất ngờ. Đến nỗi đã trào nước mắt. Trong đời được mấy lần như thế. Cảm ơn cuộc đời, cảm ơn bạn bè đã đem lại những nụ cười thật trọn vẹn cho tôi!

***

18h. Đến 21 Lê Văn Hưu đã thấy Linh và anh Ban đứng trước cửa. Linh cười tươi kinh khủng. Thấy nụ cười đó, tôi có thể yên tâm cho việc đi vào và nhận phòng hát.

Đi cùng tôi đến đây, có chị Sơn và chị Nhung. Thế là đã có 5 người. Anh Ban và chị Nhung đi mua Pizza. Lặn lội ngược về Thợ Nhuộm trong tiết trời iu ỉu. Chẳng biết nói thế nào nữa khi thấy 3 chiếc bánh nằm trên bàn và hai nụ cười của hai người đồng nghiệp.

Đến Hùng. Hùng hôm nay mặc sơ mi kẻ rất manly. Hùng thì luôn hay cười và ít nói. Nụ cười hiền quá! Nên việc gọi cậu là “sát thủ có gương mặt trẻ thơ” không sai tí nào.

Thêm tí tẹo nữa thì Hưng và anh Dũng qua. Hưng áo đen sành điệu. Anh Dũng áo đỏ xì-tin. Trông hai người chẳng giống cán bộ Bảo tàng Lịch sử tí tẹo nào. Như hai thành viên của nhóm nhảy Big Toe ấy.

Rồi Việt, cậu em đáng yêu hát hay. Việt đến nhỏ nhẹ và hát ấm quá! Chỉ mỗi cái không uống được bia vì đang ốm dở.

Chị Hà cũng đã ghé rồi. Chị áo trắng váy bò rất trẻ trung. Chị bao giờ cũng có một style riêng không lẫn được. Tóc luông thẳng mượt và có những đôi giày thật điệu.

Anh Long “Tuồng” đã có mặt. Sau vai diễn vừa xong, anh còn chưa dứt cơn mệt. Anh vẫn thế. Hiền lành điềm đạm và tình cảm. Một sự chân chất hiếm hoi trong đời.

Anh Cương “Chèo” vẫn áo phông quần bò trẻ trung. Mái tóc đẫm màu sương gió. Nụ cười luôn tràn ngập trên khuôn mặt. Tôi biết anh đã rất cố gắng để đến cùng chúng tôi. Nhà anh cách vài chục cây cơ mà.

Anh Giang New vision cũng tươi cười với tôi và mọi người trong ánh đèn vàng ấm áp. Anh vẫn thế, lúc nào cũng mang lại cho bạn bè những trò chơi hay và cả điều bất ngờ. Và việc anh tuyên bố khai trương chuỗi nhà hàng chuyên về Gà cũng khiến chúng tôi vô cùng thích thú. Nhanh nhanh nào để cả bọn qua và “đập phá tan tành” không trả một xu tiền gà Bắc Giang.

Xe 2 cùng nhau hát và cười. Ấm áp quá! Gần gũi quá!

Anh Thắng alo dặn “Em tắt cho tất cả các bóng điện giúp anh”. Sao vậy nhỉ? Một lát sau, cốc cốc cốc, có tiếng hát. Tổ một ào vào, mang theo lời hát chúc mừng sinh nhật. Bánh sinh nhật trên tay. Mọi người cùng nhau hát to “Mừng ngày sinh nhật Bé Dung”. Niềm vui trên tay, niềm vui trên vai, niềm vui rơi trên tóc…

Anh Thắng, Thảo, anh Giang, Khánh, Nhung, anh Nghinh, anh Hoàng Anh… Tổ 1 đã mang lại một làn gió mới. Những gương mặt sôi nổi quá!  Các bạn bắt đầu hát “Mười ngón tay nhúc nhíc” với bắt cái của anh Hoàng Anh dí dỏm” và sự hòa đệm sôi nổi của anh Thắng cùng tất cả mọi người. Những ngón tay giơ lên nhúc nhích như những chú lợn con đáng yêu. Ai cũng cười hết cỡ.

Long “Rối”, Linh “Rối” lao đến sau cơn diễn mệt nhoài. Linh đã kịp lên hát rất ngọt. Long cũng thế! Hiệp bất khả kháng, không thể qua. Món quà rối các bạn tặng thật đáng yêu vô cùng.

Những bài hát giao lưu hai tổ. Những song ca đỉnh cao hòa quyện. Những điệu nhảy và những nắm tay kết vòng. Không còn nghi ngờ gì nữa, những khoảng cách đã được xóa sạch. Chỉ còn lại niềm vui và sự chia sẻ của tình người, của tuổi trẻ nhiệt tình không vương chút hồ nghi.

Đoạn thổi nến, tất cả lại cùng hát. Niềm vui chuyển từ nụ cười thành nước mắt. Gần 30 gương mặt (có những gương mặt còn chưa nhớ nổi tên) đang hân hoan cũng nhau nhân lên niềm hạnh phúc. Cuộc đời đẹp đẽ biết bao. Tất cả trong trẻo biết bao.

Một sinh nhật vô cùng ý nghĩa, không thể hạnh phúc hơn được nữa. Cảm ơn bạn bè đã đem lại cho tôi sự trọn vẹn không ngờ tới. Cảm ơn cuộc đời đã cho tôi được sống và được nếm trải những vị ngọt đam mê.

Published in: on 01/10/2009 at 5:06 Chiều  Comments (1)  

1.10

Phố phường của một ngày mưa, ngày mưa thứ mấy rồi? Trên đường đến Tràng Thi, những sợi mưa theo nhau chào đón ngày đầu tiên của tháng mười – ngày đáng nhớ của đời tôi.

Có thể, ai đó sẽ không hiểu nổi tại sao tôi lại rưng rưng như thế. Bởi đang có quá nhiều thứ ngập tràn trong tôi. Như cánh rừng mùa thu lá rụng dày bước chân, vun đầy những gốc cây nâu sẫm đang vươn mình chờ nắng.

Cảm ơn cuộc đời đã đón nhận tôi. Đón nhận một đứa bé ngây ngô, khờ dại, luôn muốn tin vào sự diệu kỳ của đời sống. Tôi tham lam quá! Tôi cứ muốn yêu đến cuồng si tất cả mọi thứ. Cái cảm xúc yêu mọi thứ theo nghĩa trong trẻo và ấm áp khiến tôi thăng hoa thực sự. Được sống chân thành và yêu say mê chẳng phải là niềm hạnh phúc lớn lao quá hay sao?

Vì thế, có người lo lắng cho tôi sẽ bị cuộc đời lừa phỉnh. Cũng có người luôn nhắc nhở tôi hãy thực sự biết cân bằng. Có người muốn lôi kéo tôi quay trở lại thực tại rành rẽ… Tất cả đều yêu thương tôi nên muốn tôi được yên lành trong thế giới nhiều hỗn độn này. Nhưng bạn bè ơi, tôi vẫn ở thực tại. Tôi vẫn đủ sức cân bằng. Tôi vẫn yêu niềm yêu con người thành thật. Và tôi sẽ sống là đúng con người tôi. Đừng lo lắng!

Những tháng mười vẫn trôi qua đều đặn. Mỗi năm tôi lại đón nhận thêm nhiều điều bất ngờ mới. Dần trưởng thành qua mỗi vấp váp. Dần đằm thắm qua mỗi trải nghiệm buồn vui. Đôi khi thấy ham sống đến đáng buồn cười. Vì thấy cuộc sống đẹp đẽ quá! Chỉ muốn hiến dâng cho nó hết những sức lực và nhiệt tâm mình đang có, để nếu có một ngày nào phải chia tay, cũng thấy bình yên nhẹ bỗng như mây bay.

Không thể diễn tả thành lời những yêu thương của tôi dành cho cuộc đời. Bởi những gì đời sống này mang đến cho tôi quá nhiều so với sự tưởng tượng của tôi. Nên một chút vất vả, chút âu lo, chút ám ảnh… nào có xá gì.

Bài thơ này tôi làm hồi cấp 3, thật giản đơn câu chữ và ý tứ. Nhưng tôi yêu sự giản dị và trong trẻo, vì tình cảm chân thật chính là điều tự nhiên nhất đến từ con tim. Tình yêu rộng lớn hơn khuôn khổ của một tình yêu nam nữ đó là tình yêu cuộc đời.

Tháng mười mùa hồng vàng đượm

Lích rích tiếng chim đan cành

Hương bay qua ô cửa nhỏ

Nhện vàng xe chỉ mong manh

***

Tháng mười bưởi treo rủng rỉnh

Gió về thơm ngát hoa chanh

Hương vương đều trên mái rạ

Nắng ươm tóc mây trong lành

***

Tháng mười trời sao xanh quá

Cỏ êm mượt lối đường thu

Thương về quê chiều dáng nhỏ

Ô hay trời đã sang mùa.

Published in: on 01/10/2009 at 10:01 Sáng  Gửi bình luận  

Hãy là em!

Phố chiều và những chuyến xe

Đưa em về ngoài cơn ảo ảnh

Em nhập nhòa trong bụi trắng

Tôi chẳng biết

Em là ai?

***

Ấm áp nhẹ nhàng thưa gửi một hai

Hay lạnh lẽo lạ xa như  ghế đá sân trường mùa hạ?

Ve tắt lửa

Sen thì già

Thu đã chín

Cúc trên tay vàng lịm

Sao em không trở về

Là em

Trước tôi

Như tôi từng cảm thấy?

***

Phút thực thà khi em ở đấy

Chỉ là cái nhìn chẳng có chiều sâu

Những trò chuyện không đâu

Những trả lời đứt đoạn

Những bận rộn không có kỳ hạn

Những im tiếng thở dài

***

Em ở đâu?
Một nửa gần, một nửa rất sâu

Hãy về cùng thời gian đằm thắm

Hãy cười với tôi như sớm nay có nắng

Trải đều trên bãi cát mùa thu

***

Nếu hai nửa chẳng ghép lại bao giờ

Thì tôi chỉ quen em trong hư ảo

Thỉ tôi chỉ biết em trong cồn cào cơn bão

Của chữ, của lời, của những giấc mơ

Của những bài thơ không có trong sự thật

***

Trực diện và cảm giác

Hãy cho tôi được thấy đồng tâm

Hãy cho tôi giang cánh tay gần

Cười nhẹ nhõm cùng em trong tiếng gió

***

Sẽ thật trong xanh

Hay là xa ngái

Sẽ thấy thân thuộc

Hay chút hồ nghi

Sao em không về

Trước tôi

Là em

Như tôi từng cảm thấy?

Published in: on 28/09/2009 at 4:35 Chiều  Gửi bình luận  

Tự vấn

Nhiều lúc không biết mình đứng ở chỗ nào. Nếu ngồi ì ra một chỗ và làm ba việc nhỏ bé, thì đúng là trở thành ếch ngồi đáy giếng lúc nào không hay. Càng làm thì càng thấy dốt quá! Dốt không chịu được. Cái gì cũng hổng. Cái gì cũng nông.

Nếu có thể vượt qua được cảm giác bẽ bàng khi làm một việc gì đó không thành công thì sẽ thấy mọi chuyện bình thường. Còn không, cái tự  ái vớ vẩn cao ngùn ngụt thì chả ra sao cả. Chỉ có tự ái không thôi, và xấu hổ không thôi, rồi để đấy thì nói làm gì nhỉ!

Nhưng học cái gì trước đây? Cái gì cũng thấy cần học. Thế thì phải trọn cái gì là trọng tâm nhất. Đáng ra thì lo mà học đi, các thứ khác bỏ bớt. Đằng này thì mỗi thứ dính một tí. Bực không chịu được. Thích hát này, thích thơ này, thích ảnh này, thích lang thang này… Thích khám phá này, thích mộng mơ này, thích thử sức nhưng lại dễ nản này… Ôm đồm này. Dễ tổn thương này… Toàn những thứ vớ vẩn. Việc quan trọng thì lại chả tập trung.

Sỉ vả mình như thế cũng còn nhẹ lắm! Phải gõ mấy phát vào cái đầu đơ đơ nữa may ra nó mới tỉnh được.

Published in: on 28/09/2009 at 2:46 Chiều  Gửi bình luận  

Chập chững bước tôi đi… chấp chới bay những khát khao

Bình thường tôi chẳng mấy khi nghĩ đến nó. Vì nó đã có cùng với trái tim tôi từ thuở tôi chào đời. Hơn một tuổi, đôi chân tôi chập chững bước những bước đầu tiên. Cũng đôi chân ấy đã đưa tôi từ nhà đến trường mỗi ngày. Để rồi khi tôi biết khoác vào cổ chiếc máy ảnh đi khám phá thế giới, chân lại đồng hành cùng tôi trong những con phố dài nhỏ hẹp.

Không biết có bao nhiêu lần vấp ngã. Chân sưng tấy, chân rướm máu, chân lên sẹo. Tuổi “nhổ giò”, đêm đêm chân đau nhức để cho tôi được cao lớn dần. Đôi chân sẵn sàng gắn bó với những đôi giầy, đôi guốc cao để mang cho tôi sự tự tin của người phụ nữ mặc dù nhiều lúc nó thực sự phải chịu khổ sở bởi độ dốc ngút ngát mà tôi ngu muội khoác vào.

Đôi chân là lối đi, lối về. Là nhịp cầu cho tôi đến những nơi tôi muốn. Đôi chân có thể nhảy với tâm hồn tôi mỗi khi tôi hân hoan. Lại sẵn sàng an ủi tôi bằng những bước nhẹ nhàng thầm lặng trong phố mỗi khi tôi buồn bã. Đôi chân đưa tôi đến miền nắng vàng, những bờ cát mịn màng, những vùng mây bay xanh thắm…

Chân cùng tôi về làng. Khỏa vào dòng nước mát lạnh hồn nhiên. Và ngày mai, sau một đêm êm đềm yên ngủ, tôi và chân sẽ đi thể dục bên đầm.

Photobucket

Published in: on 26/09/2009 at 10:42 Chiều  Gửi bình luận  

CONSAL còn lại

Gần nửa năm. CONSAL giờ đã thành ký ức. Không hiểu thiếu những bức ảnh để lưu lại những khoảnh khắc chân thực thì sẽ thế nào nhỉ?

Thì trí nhớ vẫn hoạt động. Thì cảm giác vẫn tồn tại. Nhưng làm sao bằng khi ta nhìn tận mắt hình ảnh ta trong bức hình. Nó hiển hiện rõ ràng đến nỗi ta không thể chối bỏ được điều gì  (ví như ta muốn xóa đi nét mỏi mệt trên gương mặt đói ăn, hay tà áo dài nhàu nhĩ vì “lê la” cả ngày…).

Hôm nay ngồi “dọn” máy, chạm vào folder CONSAL, thấy sắc màu cá vàng cứ lóa cả mắt. Đến không thể cầm lòng, lại phải post lên 🙂

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Published in: on 25/09/2009 at 2:06 Chiều  Gửi bình luận  

Mảnh vườn nhỏ

Photobucket

Lần này nàng bẩy hẳn tảng đá lên khỏi miệng hố. Những mảng cỏ nát theo đó tung ra nằm gọn trên chân nàng. Tảng đá màu xám, trên mình nó đã có những sợi rêu xanh lún phún rải đều. Đá đã bật ra. Ánh sáng rọi vào khoảng sâu tối om, chỉ thấy phía trong có chút loang loáng nước. Có lẽ những đợt mưa vừa qua đã đẩy nước ngấm vào hố. Ô kìa, có tiếng cá rô quẫy. Tiếng ròn tan trong lòng nước mưa. Ếch nhái đâu đây ộp oạp. Mảnh vườn ngoại ô tơi ra trong buổi sớm mùa thu lành lạnh.

Nàng tính trở lại khu vườn này sớm hơn, nhưng không thể sắp xếp ổn thỏa công việc. Với cỏ cây trong vườn thì có lẽ bao giờ bước chân nhẹ nhàng của nàng cũng khiến chúng hân hoan cả. Nàng cảm nhận được điều ấy nên mỗi lần về đây nàng đều có tâm trạng thảnh thơi và hào hứng.

Phía góc vườn, những nhành cúc tím lay động rung rung những giọt sương sớm. Từng chiếc lá thẫm dày sạch sẽ vươn lên đón nắng. Lác đác những ngọn cần tây đã lên trồi, cong cong nhọn nhọn những khía lá sắc lẻm. Bên cạnh đó, giậu mồng tơi nõn xanh những ngọn dài vun vút sau những ngày gió mát chờ nàng với tay hái chúng nấu bát canh ngọt lành. Xa một chút, cây khế lúp xúp đang đùa giỡn với lũ chim chim con. Những tia nắng đã thành hình tự bao giờ rọi qua tán lá, tạo thành bao hình khối ngộ nghĩnh nhảy nhót tinh nghịch dưới gốc cây.

Nàng mỉm cười. Bộ áo bà ba đung đưa theo chân bước. Ra bờ giếng, với gầu múc  lên những dòng mát lạnh dội vào chân, rồi đổ đầy xô quẩy ra khoảnh vườn nhỏ. Những tia nước anh ánh dưới nắng thu. Hoa cỏ như reo vui. Đất giãn nở, vươn mình vặn vai ca bài ca cuộc sống. Không gian thanh vắng quá!

Xong việc, nàng vào nhà. Căn nhà gỗ nhỏ bé lâu lâu không có bước chân đi lại nhưng dường như không có chút bụi nào vương trên sàn. Kéo mảnh ri-đô tím sang một bên để dễ dàng nhìn ra khoảng sân ngoài kia, nàng ngồi xuống bàn và viết.

Cuốn sổ xanh đặt ở đó tháng trước vẫn nguyên nét bút xanh. Mỗi lần về đây, nàng thường viết những câu chuyện đã trải qua của mình trong quãng thời gian nàng chia tay căn nhà lần gần nhất. Những mẩu chuyện đứt quãng, những suy nghĩ vẩn vơ, những nỗi buồn và cả những bài thơ đều nằm trong ấy, lưu giữ ký ức tuổi trẻ nhiều mơ mộng.

Thỉnh thoảng ngồi đọc lại những dòng chữ chính nàng đã viết, thấy ngây ngô làm sao. Nhưng sự chân thực trong từng con chữ khiến đầu óc nàng nhẹ nhõm và sau mỗi lần khép sổ, khép cửa, nàng lại thấy đầy lên một sức sống mới. Như  sau cơn mưa, tất cả đã được gột rửa sạch tinh, tất cả lại là khởi đầu.

Photobucket

Published in: on 22/09/2009 at 9:03 Chiều  Gửi bình luận  

Sống

Photobucket

Phía Nhà Chung có một cửa hàng mang tên Sống. Một cái tên thật hàm súc và chứa đựng tất cả mọi điều về sự  sống.

Mình yêu cuộc sống biết bao! Tình yêu ấy khi mình thốt lên đã mang ý nghĩa về lòng biết ơn và sự trân trọng hình hài mình đang có.

Thời gian này mình nghĩ nhiều đến sự  sống. Tối thứ 7 vừa rồi mình có vào thắp hương cho một người mình mới chỉ từng chào họ một lần trong đời. Người đàn ông ấy là bộ đội. Dáng cao gầy, nụ cười hiền lành. Còn ít ngày nữa thôi anh sẽ lấy vợ. Nhà đang cơi nới thêm một căn phòng nhỏ để hai vợ chồng ở. Gạch cát còn vương đầy sân. Ảnh cưới đã chụp, treo đối diện bàn thờ. Quyển album dày dặn với nụ cười rạng ngời hạnh phúc của đôi vợ chồng tương lai làm mình nhói lòng. Anh bị sốt xuất huyết trên đường đi công tác, và chảy máu trong trên đường chuyển từ Thanh Hóa ra Hà Nội để lại người phụ nữ của đời anh trong cơn hoảng loạn.

Sau khi vào viếng anh, mình vào chùa thắp hương ngày lễ. Chùa đông quá! Không biết những người đi chùa đang nghĩ gì, họ cầu những gì cho riêng mình và gia đình? Còn mình, đứng chắp tay mà chỉ mông lung nghĩ được về sự mong manh của kiếp sống.

Xem dở vở tuồng Đề Thám thì vội vã lao về vì con lại sốt. Nỗi lo lắng ngập đầy. Bị ám ảnh bởi những điều trước đó, lòng mình rối như tơ vò. Bao giờ mới hết những lo lắng như thế? Có lẽ còn rất lâu. Hoặc không bao giờ cả.

Cho đến lúc này, mình cảm thấy tất cả mọi thứ mình có đều thật quý giá. Có những điều đã thực sự ra đi, chẳng kiếm tìm lại được cũng để lại trong mình những dư âm đẹp đẽ. Hãy bình dị mà sống và làm việc. Hãy cứ yêu những gì mình muốn, nhưng đừng làm điều gì quá sức của một con người nhỏ bé. Sống chỉ một lần. Hãy yêu và hết mình với nó.

Như nhành hoa dại, trong bao la gió bụi và khuất lấp chẳng ai hay, vẫn sống với cuộc đời tha thiết.

Published in: on 21/09/2009 at 11:07 Sáng  Comments (1)  

Nếu có thể

Nếu có thể nhắc nhở em ngủ sâu ngủ đủ

Nếu có thể dặn dò em ăn uống điều độ

Nếu có thể làm em yên ổn giữa bề bộn âu lo

Thì anh đã làm.

***

Nếu có thể kéo em ra khỏi nhà

Đưa em tới vùng ánh nắng

Cười thỏa thuê, hát trên triền sông vắng

Thì anh đã làm.

***

Nếu có thể nắm tay em và cười rất dịu dàng

Rằng đời sống chỉ giản đơn như thế

Tháng mười về – ngày em sinh lặng lẽ

Cho những gì nhẹ bỗng mà thôi

***

Mưa vẫn rơi

Cuốn hết cả niềm vui

Còn ít ỏi như sen cuối hạ

Cuộc sống mong manh đến xót xa

Em biết hay là lơ đãng

***

Nếu có thể làm gì đó cho em

Nếu có thể

Hay không bao giờ thể?

***

Em cứ tự mình xoay sở

Với lối em đi với nắng gió em về

Nếu có thể nghĩa là anh không thể

Đi cùng em sống trọn vẹn đam mê.

Published in: on 21/09/2009 at 8:57 Sáng  Comments (1)  

Tiễn biệt những ngày buồn

Đó chỉ là cái tựa trong một tiểu thuyết của nhà văn Trung Trung Đỉnh. Tôi lấy nó ra hòng mong đưa khỏi đời sống ai đó những buồn đau quá sức mà thôi.

Thực ra tôi đang muốn nói về chuyện khác. Bạn có biết cái cảm giác ngậm ngùi nó như thế nào không? Trong từng hoàn cảnh cụ thể nó sẽ có những cảm giác khác nhau. Nên khó có thể trả lời được câu hỏi đó theo hướng chung chung cho tất cả. Nhưng về cơ bản, sự ngậm ngùi tương đối giống với sự  “im lặng thở dài”.

Có thể tôi đã mất vĩnh viến một điều vô cùng thiêng liêng. Điều quý giá ấy không phải dễ gặp. Nhưng thôi, ngậm ngùi là cách tốt nhất có thể làm được lúc này. Cuộc đời dài lắm, ông Chu Lai bảo thế còn gì. Đến một lúc nào đó, hy vọng sẽ được gặp lại điều thiêng liêng ấy. Và hy vọng tôi đã đủ lớn để cư xử với nó điềm tĩnh hơn.

Đôi lúc sự lặng im là câu trả lời chính xác nhất trong một mớ những câu trả lời không thể trọn vẹn. Người ta sẽ tự hiểu rằng không thể nói gì, hoặc không muốn nói gì hoặc hoàn toàn không thể làm gì được nữa.

Nếu có thể tiễn biệt những ngày buồn nhanh như tát một cái ao sau nhà, thì đâu còn gì để nói. Cuộc đời là hàng vạn những cái ao to nhỏ nông sâu khác nhau. Tát hết cái ao này, lại sang chiếc ao khác. Những cái ao có sự liên quan chặt chẽ với nhau. Dường như  có một đường kết nối. Tưởng tát được hết nước trong đó rồi, chỉ còn việc đổ đất lên trồng những hoa cỏ xanh tươi, ngờ đâu, trong phút chốc đi, rồi trở lại, đã thấy nước ngập tơi bời.

Rất may là việc luôn hạ thấp mọi thứ xuống mức thực của nó cộng với cái nhìn không hề ảo tưởng, khiến tôi thấy thật bình yên trong những cuộc đón nhận đã xác định được từ trước.

Đành vậy. Lại tát nước.

Photobucket

Published in: on 18/09/2009 at 4:39 Chiều  Gửi bình luận  

Lan man về con người

 

Con người cũng hệt như thế giới, trong nội tại họ có sự tranh chấp dữ dội kiểu chiếc Lexus và cây ô liu bên bờ Jordan. Cũ và mới xen lẫn. Dù sao, cũng là điều tốt. Để tiến tới một sự biến chuyển báo hiệu khả năng vận động phù hợp của con người với thế giới .

Phá vỡ nguyên tắc cũng là một cách mà chiếc Lexus muốn lấn lướt cây ô liu. Theo như  Einstein, thì việc phá vỡ nguyên tắc sẽ đưa chúng ta tiến gần hơn đến tiềm năng thực sự của mình. Đôi khi chen vào đó cả những thứ phi lý như  giải phóng năng lực tiềm ẩn trong chúng ta, điều chỉnh suy nghĩ và từ đó ý tưởng, sáng tạo nảy sinh một cách không ngờ.

Việc bán cầu não phải  sẽ thống trị con người trong tương lai cũng không phải là phát hiện lạ. May mắn thay, tôi cảm nhận được bán cầu não phải của tôi vượt trội. Và nửa thân người bên trái có vẻ linh động hơn, nhạy cảm hơn. Thông tin về 6 giác quan chủ đạo quyết định thành công đang nằm trong tầm kiểm soát của bán cầu não phải (thiết kế, kể chuyện, hòa hợp, đồng cảm, giải trí, tìm kiếm ý nghĩa) khiến tôi thấy được động viên vô cùng. Có lẽ tôi sẽ được bù đắp chút gì đấy cho những khiếm khuyết của bán cầu não trái luôn lặng lẽ trầm buồn?

Hiện tại, sau những việc làm có vẻ ngây ngô, tôi nhận ra rằng, mọi thứ đều có nguyên do của nó. Con người tôi quyết định hành động tôi. Ngoài phần được giáo dục, gọt rũa, tôi có cả một triền sông hoang vắng tự nhiên. Cái sự tự nhiên đó làm nên tôi. Nhiều lúc nâng tôi lên cùng với trời mây lơ lửng. Nhiều lúc ghì tôi xuống bởi sự ngây ngô không thể may mắn mãi được. Nó phải trở về với sự thật. Để có lúc, tôi trở nên đáng thương, bé bỏng, bó gối ngồi nhìn những chuyến xe tốc hành trôi qua trong bận rộn. Còn mình thì chả biết làm gì, ngoài viết lăng nhăng.

Việc kiếm tiền luôn là amateur. Cũng may tôi còn đủ cân bằng để thu xếp đời sống. Chỉ cần chệch choạc chút thôi, cũng có thể làm cho nửa bên trái con người lấn lướt hết. Và cái phần tinh hoa thì không mấy. Chỉ có cái phần hoang dại tự phát trào lên, khiến tinh thần nghệ thuật đích thực không thể được đánh giá ngoài ánh sáng bởi thiếu logic trầm trọng.

Việc nhận ra tầm quan trọng của hiện tại cũng khiến tôi thay đổi được cách sống. Sẽ nhanh chóng đánh mất mình nếu cứ u uẩn, mơ tưởng về quá khứ và vẩn vơ, suy xét về tương lai. Việc nhận thức được bản chất thực tại phần nào giúp tôi sống hết mình với nó. Có chút gì đó của tâm linh vừa trôi qua đây. Những khớp xương chuyển động. Có tiếng kêu của trí nhớ và sự bung nở của tư duy đang chớm hé hình thành.

Published in: on 18/09/2009 at 11:39 Sáng  Gửi bình luận  

Tôi bay trong tôi

Tôi đi thật chậm trên đường

Phố của ngày bình thường như nhiều ngày khác

Dòng xe ào ạt

Và vỡ những tiếng rơi.

***

Bỗng

Tôi bay trong tôi

Khi tiếng còi phía sau ấn nhẹ

Như giấc mộng bị vò nhàu

Bỗng bật mình tranh đấu.

***

Tôi bay trong tôi

Lá phổi nhuộm màu khói thuốc

Của nhiều người đàn ông tôi gặp

Buồng gan một vài điểm rỗ

Của dăm bảy chục lần ngồi nhậu quán bia.

***

Tôi bay trong tôi

Những tia máu đỏ sắc phượng sôi

Chia nhau đi trao nguồn sống

Tôi bay qua bến bờ hy vọng

Qua cả thất vọng ê chề

Khi đôi bàn tay đặt lên ngực nặng trĩu.

***

Tôi bay trong tôi

Trong rộng hẹp khát khao

Chạm vào những vỏ bọc ngọt ngào

Chạm vào vùng thịt da nóng bỏng

Bay đến kiệt cùng

Mỏi rã rời thân

Vẫn chỉ gặp van tim sực nồng thắt mở.

***

Bay nữa đi nữa đi

Thôi

Dừng lại đi lại đi

Vì những vòng bay vẫn chỉ quanh quất chốn đây

Vì đôi cánh vỗ còn giang ra chưa đủ

Hay vì một bến đỗ

Níu lại những bình yên.

***

Và tôi

triền miên

bay trong mình mãi mãi.

 

Published in: on 17/09/2009 at 9:20 Chiều  Gửi bình luận  

Theresa Trâm

Trời lây rây mưa. Đợi Therasa ở 113 Cà phê trong tiếng nhạc không lời của những bài hát quen từ xửa xưa. Cô chạy ào vào như một cơn gió mang theo hơi lạnh nhè nhẹ của những giọt mưa. Áo quây trễ nải. Quần ngắn đen gọn nhẹ. Gọi một ly nâu đá nhiều sữa. Nụ cười Theresa đã tỏa ra khắp phòng như khói thuốc cô đang thả trên môi.

Lần thứ hai gặp cô. Cảm giác đã khác hơn. Có cái gì đó thật gần và ấm áp. Cô có khả năng truyền cho người đối diện sự thân thiện bắt nguồn từ giọng nói nhiệt thành và những cử động mắt, tay, vai đầy ngẫu hứng.

Mái tóc cô như một cánh rừng non. Từng sợi tóc như những trồi cây mới nhú mườn mượt mềm. Trong sự pha trộn của muôn loại ánh sáng, màu hạt dẻ đó cứ ong óng lên dễ chịu không thể tả. Cảm tưởng chạm tay vào, có thể gọi cả bầy chim sẻ sà xuống ríu rít hát ca.

Thật xấu hổ khi không thể để Theresa thỏa sức nói bằng thứ tiếng Anh quen thuộc của cô. Gặp tôi, cô buộc phải sử dụng tiếng Việt mà ở nhiều ý, cô chưa thể tìm kịp từ thích hợp mà diễn tả. Lõm bõm vào câu chuyện có đôi ba từ tiếng Anh , mà có từ tôi biết, có từ tôi chưa kịp định thần. Một chút dừng lại cho sự biểu đạt bằng đôi tay, nụ cười và ánh mắt. Lúc ấy, trông cô như một em gái bé bỏng đang bối rối vì bị lạc mất đồ chơi. Nhưng nhanh thôi, tôi và cô lại tìm được sự thấu hiểu ngay sau đó. Như  đồ chơi chỉ để lạc loanh quanh trong căn phòng thân thuộc.

Có ai đã nói với Theresa rằng cô có một nụ cười như sương mai chưa? Biết nói thế nào nhỉ? Đôi môi vén lên nhè nhẹ, tỏa một chút ánh sáng của nắng sớm, đem theo hứa hẹn về một sự bình yên thong thả. Hàm răng cô trắng rất tự nhiên. Mà mỗi chiếc răng như những hạt lựu trong văn vắt. Tôi cứ ngắm mãi hàm răng đó và liên tưởng đến những hạt đá màu trắng ngâm trong nước mát. Hoặc những viên ngọc thạch tí xíu tôi từng gặp đâu đó trong khu chợ Lục Yên xa xôi.

Nếu muốn nói về điểm nhấn trên khuôn mặt cô thì có lẽ là đôi mắt. Đôi mắt không quá sắc. Nhưng nó chứa tất cả những gì nổi bật nhất của con người cô. Hàng mi cong vút chải maccara đen tuyền. Không cần màu mè cho hàng mí. Hai đường kẻ chì nhè nhẹ đủ tạo ra một lòng hồ sâu thẳm. Trong đó, đôi đồng tử lay động trên nền xam xám ngả xanh của bầu trời thu những hôm gió lặng. Đường gấp của mí hằn sâu, tạo cho đôi mắt một vạch đi dứt khoát thẳng thắn hệt tính cách của cô. Có thể nhìn vào mặt hồ ấy, thấy chút sóng vừa dậy qua, nhưng bình yên thì sâu thẳm. Có nghĩa là, trên sự sôi nổi và cá tính ấy, là cả một sự bình lặng xanh ngời.

Tôi vẫn nhớ vị Salem, thứ thuốc lá mà cô thường hút. Hương thật ngọt và thanh. Cảm giác nó tỏa ra bốn bề và lưu luyến lại trong từng đồ vật. Mùi thơm ấy không bám vào riêng bờ môi cô, mà đi theo từng tiếng động nhẹ của bàn tay và mái tóc. Đôi khi nó trở về trong thoáng cười hồn nhiên, nhắc tôi rằng chẳng phải ai cũng sống hết mình và say mê như cô được.

Sự bướng bỉnh thì rõ. Nhưng không phải cái bướng bỉnh khó ưa. Nó là sự quên ăn quên ngủ khi đang tập trung vào việc. Là nỗi buồn cứ để đó đã dành chỗ cho chuyện chung. Là ý muốn làm gì thì làm bằng được. Là sẵn sàng hy sinh hạnh phúc riêng cho những mục tiêu xã hội đầy lý tưởng.

Trâm là cái tên Việt của cô. Tôi bảo cô đó không chỉ là cây trâm cao sang của các công nương nhà quyền quý cài lên tóc, nó còn là loài hoa bích trâm ngọc thơm nồng nàn trắng tha thiết với năm cánh nở bung. Tôi muốn gọi cô là Trâm hơn, và cô tán thành điều đó.

Làn da cô nâu như màu cà phê sữa cô đang nhấp từng ngụm. Lớp phấn mỏng tang cô phết chẳng phải để cho gương mặt thêm trắng, có lẽ là để che đi một chút những hạt bé li ti – sản phẩm của nhiều đêm ngủ muộn. Hoặc đơn giản là thói quen bao lâu rồi. Sự mịn màng khỏe mạnh linh động đó khiến ai ngắm nhìn cũng thấy mênh mông một triền đồi có bước chân ngựa phi dài rộng bao la.

Chia tay cô về, môi tôi cứ nở mãi nụ cười. Chẳng hiểu vì sao. Người ta hay nói về sự ghen tị của những người phụ nữ với nhau. Nhưng với cô, tuyệt nhiên tôi không hề thấy điều đó trong mình. Nếu cô biết tôi cũng nhìn cô say mê như thế nào thì cô sẽ hiểu, cảm xúc với cái đẹp không phân biệt giới tính. Và lòng yêu con người vượt lên tất cả mọi giới hạn vô duyên. Hãy cứ cười trong veo như thế nhé, Trâm!

11135175-the

Published in: on 16/09/2009 at 4:35 Chiều  Gửi bình luận  

Sau bài hát rồi em lặng im

Photobucket

Lối về thênh thang. Đêm đang ru mình vào cơn ngủ. Những dòng xe chạy êm êm quanh đây như một bài ca quen.

Có những lúc đọc thật rõ được nghĩ suy của người bên cạnh. Thấy trong mắt bạn mình những chập chờn ẩn hiện. Rồi mỉm cười, con người dù sao cũng luôn đáng yêu đáng mến.

Mà sẽ chỉ biết rõ tính cách bạn mình nhất trong những lúc rối ren. Những lúc khắc nghiệt thử thách. Khi ấy, chẳng thế giấu diếm gì cả. Mọi thứ bộc lộ là chính nó, nguyên sơ.

“Sau bài hát rồi em lặng im”… Bài hát thật vui nhộn. Một phần ba tính cách mình. Để sau đó, hai phần ba quen thuộc trở lại, hỏi han về niềm vui láng váng vừa lướt qua trong cơn ngái ngủ.

Mưa lớn. Sấm chớp nhì nhằng. Gió táp mạnh vào những thân cây con mới nhú trong vườn. Dây phơi, áo quần còn ẩm được ướt lại như khi mới giặt xong. Bình vạn niên thanh lay động mạnh. Tiếng lộp bộp của những hột mưa thu trên mái nghe như tiếng đậu rán già mỡ.

***
Một ngày mới, mùa thu đã chín quá. Hơi lạnh cùng màu xám của mây khiến bánh xe không thể lăn nhanh nổi. Đôi mắt còn mải níu lại trên những tàng cây buổi sớm xanh ngẹn ngào. Và bình lặng, cho những ước mơ giản dị đang trôi trên từng tán lá còn ẩm hơi sương.

Published in: on 16/09/2009 at 9:32 Sáng  Gửi bình luận  

Mới chỉ bắt đầu

Photobucket

Nàng xoay con xúc xắc. Viên xúc xắc mùa thu. Những sắc màu chen nhau cười nói trong tay nàng. Xoay mãi xoay mãi, những mảng màu cũng không thể tìm lại bên nhau để thành một tổng thể hòa quyện. Trong buổi chiều vắng lặng, viên xúc xắc nằm đó cùng những ngón tay bất lực.

Cho dù biết quãng đường này còn quá xa, nàng vẫn muốn vững tin bước tiếp. Ngoài hiên, nắng đã đổ xiên một quãng xuống thềm. Nắng vàng êm dịu như khúc ca “Tình nồng” đang trôi trong căn phòng ấm áp này. Nàng bỏ viên xúc xắc xuống, xoa đôi bàn tay vào nhau xua đi những ram ráp bụi còn dấp dính. Đôi tay hồng nay đã có chút xanh xao bởi những lối đi của đường gân nổi dưới làn da trong vắt. Những mạch máu đang chạy hài hòa trong thân thể nàng, cho trái tim nàng được hòa cùng nhịp sống. Những con đường xanh lặng lẽ ấy âm thầm gợi lên trong nàng bao mơ mộng xa vời. Trong thoáng chốc, xiết chặt đôi tay, một sự tê dại xộc lên, tựa như tiếng lá trút trong cánh rừng mùa thu khi nó chưa sẵn sàng tâm thế lìa cành. Và nỗi vấn vương còn dư âm triền miên trong cả một đêm tối.

Nàng vơ một cuốn sách để đọc. “Đừng bao giờ đi ăn một mình”. Có vẻ trong thời khắc này, cuốn sách không làm nàng thấy thảnh thơi hơn. Thanh Tâm Tuyền bỗng vang lên trong đầu rõ rệt “Cuộc sống phải thừa như không khí. Cuộc sống phải thừa như sớm mai”.

Nàng đã có tất cả. Những ấm êm đủ đầy. Còn trông đợi chi nữa. Nàng đã trở nên mong manh quá bởi những bao bọc hào phóng của anh. Để đến nỗi, tim nàng sẽ đập không gì cứu vãn nổi nếu tiếng sấm trở mình, tiếng chớp sáng loáng chém vào trời đêm khi nàng không có anh bên cạnh. Yếu đuối đến mức ấy là cùng. Nàng vẫn thường nép đầu vào ngực anh và nhắm nghiền mắt lại tự nhủ: “Mình cần anh đến mức này sao”.

Anh vẫn gọi nàng là Hàn Ni. Một cái tên đầy cảm giác cần được che trở. Phải, “Mùa thu lá bay” – cái ngày anh và nàng quen nhau, Quỳnh Dao đang còn mê mải viết những câu chuyện mới với những cốt truyện đã bớt bi lụy hơn. Nhưng Hàn Ni thì còn mãi trong kỷ niệm của nàng, như một lời nhắc nhớ, rằng nàng đừng có mong thoát ra được định mệnh đã gắn chặt vào cái tên. Chả phải thế, nàng vẫn nói với còn mèo lười chỉ thích nằm nghe nhạc như vậy. Mèo chỉ rung rung đôi râu bóng như cước, mắt không hề chao động.

Sáng mai nàng sẽ bắt đầu đi làm. Một sự hồi hộp đến kỳ lạ. Đâu phải lần đầu tiên nàng gặp thử thách. Chỉ là sự thay đổi chút ít mà thôi. Nếu có thể làm được việc nàng yêu thích, thì chẳng có gì đáng lo ngại cả.

Sexy No. 2. Loại nước hoa này hơi đậm. Nàng thì thích cái gì đó thoang thoảng thôi. Biagioti chẳng hạn. Nàng quay người vào giá gỗ. Với tay lấy thứ nước hoa thơm như một lời thì thầm. Hương thơm của nó nhẹ bỗng, và lan dài, rồi bay lượn. Để người đối diện, người lướt qua thấy nó len đầy lên sống mũi, mà không thể nắm bắt được nó đang nằm ở tầng khí nào. Để rồi, khi nàng đã biến mất khỏi thoáng nhìn, thì hương thơm còn vương lại trên khoảng không khí đó, ngay trước mắt họ, không chịu rời đi.

Căn phòng nàng được làm việc thật dễ chịu. Màu kem sáng dịu. Phía trước là khung cửa sổ rộng mở soi ra hàng sấu già xanh mát. Một tiếng chim chiu chít trong trí nhớ hay ở thực tại. Làm gì có tiếng chim trong phố phường nhộn nhịp này. Vậy mà hay chưa, một chú chào mào đang ngậm quả trứng cá đỏ chót đậu trước mặt nàng. Cây trứng cá thấp hơn cây sấu một chút. Quả đỏ xôn xao. Lá vàng rơi xao xác. Chiếc mào của con chim rung nhẹ, cánh nó vỗ khẽ, chợt vút bay xa khuất tầm nhìn.

Nàng dọn dẹp bàn. Chỗ này để bút. Chỗ này để lịch. Chỗ này đương nhiên là máy tính. Chỗ kia sẽ để một chậu cây nho nhỏ đủ lọt vào đôi mắt nàng cho đỡ nhức mỏi mỗi khi nhìn lâu vào màn hình. Nàng mỉm cười khi cô thư ký đi ngang qua ngó vô. Cô ta cũng cười lại. Nụ cười linh động quá! Còn nàng, bao giờ cũng là nụ cười mỏng mảnh, chất chứa những điều nhỏ bé bên trong. Không thể gợi cho người ta một sự yên tâm về nàng được. Chỉ là niềm tin vững chắc thế thôi.

Nàng đã quyết tâm phải khác. Nếu cứ thế mãi, thì nàng không thể độc lập lao ra ngoài thế giới chộn rộn khắc nghiệt kia. Một bước đi hoàn toàn dài rộng. Chốn này, nàng có thể làm những điều tâm huyết say mê, nhưng đó là sự  say mê mạnh mẽ. Sẽ còn cảm giác tựa vào bờ vai êm đềm, nhưng không thể là sự dựa dẫm lệ thuộc. Thứ đó, nếu thừa quá cũng sẽ khiến thế giới của nàng trở nên ốm yếu đìu hiu.

Nàng nhìn lại diện mạo của mình. Thay vào những bộ váy lụa mềm, hôm nay nàng trở nên sinh động hơn bởi quần vải và áo sơ mi màu sáng. Mái tóc cuộn nhẹ theo lọn, chải hết ra sau. Gương mặt nàng sáng trắng bởi ánh nắng buổi sớm tinh khôi. Và nàng biết, tất cả mới chỉ bắt đầu.

Published in: on 15/09/2009 at 4:44 Chiều  Gửi bình luận