À, viết lan man một chút, gọi là vài dòng cho sự quay về “Mở cửa tìm tôi”…
Chỗ trống
À, viết lan man một chút, gọi là vài dòng cho sự quay về “Mở cửa tìm tôi”…
Muôn mặt trong tôi
Giờ thì khó mà phác họa được mình chỉ trong một nét chì mảnh. Đến mình còn thấy thế nữa thì ai sẽ gọi được cái bản chất của mình chính xác đây? Trong con người mình có hàng trăm hàng ngàn những thứ khác nhau luôn khuấy động. Thỉnh thoảng mình cũng thấy bất ngờ về chính mìnn, có thể là về một khả năng nào đó, một nhược điểm lớn nào đó, thậm chí là một điều rồ dại nào đó mà mình thường nghĩ chỉ có thể xảy ra với một cá nhân xa vời.
Ai cũng có những góc khuất. Với mỗi người, mình sẽ được nhìn nhận theo một vị trí riêng, một cách cảm nhận riêng. Thường thì mình thấy vừa vặn với những vị trí ấy tuy có nhiều lần cũng tham lam muốn mình thật trọn vẹn trong mắt họ. Có lúc cứ mải mê đi tìm kiếm những gì sâu xa, to tát hoặc băn khoăn với những lý tưởng sống mơ hồ… rồi sau những mệt mỏi đó rút cục lại trở về là không gì hết, không một chút lớp lang. Những lúc như thế, thấy thật nhẹ nhàng. Rồi rút ra một điều, quan trọng nhất là làm thế nào để mình thấy thật thoải mái và thanh thản nhất thì sẽ thấy bình yên. Đúng là mình đã tham lam quá, muốn làm nhiều điều quá và cũng muốn được nhận nhiều quá! Hôm qua khi nghe lời nói chân thành của một người bạn dành cho mình, mình chợt nhận ra mình đang có quá nhiều. Mình sẽ thôi không dằn vặt đâu đâu. Sẽ cứ làm những gì mình thích và chăm chút cho những điều thân thiết đang ở rất gần. Ai đó nói “Mỗi người có cách chọn lựa cuộc sống riêng, và cách nào khiến người ta thoải mái nhất thì đấy là hạnh phúc”. Mình sẽ học cách trở về ngày xưa, để có thể khi nào cần thì phác họa được mình một cách trong trẻo và ngắn gọn. Với mình, giản dị bao giờ cũng là điều đẹp đẽ nhất!
Đi trong lòng phố
Bước nhè nhẹ qua những nắp cống lặng im, muốn nghĩ thêm về thành phố này và viết một chút gì đó cho Hà Nội, để đáp đền cho những thứ mình nhận được – cảm xúc, sự tinh tế và cả niềm yêu thương sâu lắng không thể diễn tả bằng lời.
Tôi không phải là người con của Hà Nội, đến với Hà Nội trong một ngày nắng hạ để lao vào cuộc thi cử khốc liệt. Vậy mà sao lạ quá, nỗi lo lắng nặng nề đó vẫn không thể dập tắt được niềm khát khao khám phá Hà Nội – mảnh đất tôi đã mơ ước được khám phá từ lâu. Ngày ấy cũng đã gần 10 năm, chỉ với một chiếc xe đạp nhỏ, tôi đã đi khắp phố phường để được nhìn ngắm cho thỏa thuê, thu vào tầm mắt và trí nhớ những gì tôi thấy. Từ Mai Dịch sang cầu Thăng Long, từ Cầu Giấy rẽ lại Thụy Khuê, đi mãi qua từng con phố cổ, hàng Ngang, hàng Đào, hàng Lược, Chả cá… rồi hàng Mành, hàng Bún, hàng Gà… Phố xôn xao cười nói, tấp nập bán mua… lúc đó đối với tôi còn xa lạ. Tôi đã thực sự ngộp thở khi nhìn thấy Bưu điện Hà Nội. Dưới tán cây thưa, tòa nhà bưu điện đứng trang nghiêm nhìn sang mặt hồ nước xanh lặng sóng. Chưa bao giờ trong tôi có cảm giác rung động, ngợp ngời như thế. Và cái cảm giác của cô học sinh mới tốt nghiệp cấp 3 ngày nào bỡ ngỡ gặp mặt Hà Nội cũng chẳng khi nào quay trở lại nữa. Giờ tôi đã gắn bó với Hà Nội mỗi đêm thâu êm đềm, mỗi sớm sương mai náo nức, ngày ngày đi đi về về trên từng con đường thân thuộc. Tôi tận dụng hết những khoảng thời gian rảnh rỗi để làm người bạn nhỏ của từng góc phố, những con ngõ mờ sương. Tôi vẫn thường cũng bè bạn lang thang trên phố. Chân đã quen bao nếp gạch đường, bao gốc cây hiền lành đôn hậu, bao mái nhà lô xô xưa cũ. Đến nỗi bước vào phố, cứ tưởng như bước vào một cái làng nhỏ, trong đó chất chứa biết bao nhiêu câu chuyện buồn vui và những giấc mơ dài. Ai ai cũng mải mê với câu chuyện đời người, làm nên một Hà Nội trầm tư, nôn nao ký ức.
Hà Nội tháng 6 rực rỡ bằng lăng và phượng vĩ, đi qua hồ Gươm giật mình thảng thốt khi nhìn thấy những mảng màu tím đỏ tràn dài suốt một vòng hồ. Hồ Gươm đứng giữa mặt nước xanh thỏa thuê nhìn ngắm cuộc sống đang trôi hào hứng xung quanh. Có ngờ đâu mình lại là tâm điểm cho biết bao ống kính máy ảnh khát khao chinh phục vẻ đẹp giản dị, cổ xưa đó. Mùa này, ngọc lan cũng đã nở. Trên con đường tình nhân nằm yên bình bên hồ Tây và hồ Trúc Bạch, những giỏ, những cành ngọc lan thơm vương vấn khiến từng bước chân rộn cảm xúc của những con tim đang độ say đắm cứ quấn quýt mãi không muốn rời. Những khuôn mặt phố hiện lên gần đến mức tưởng như với tay nhẹ là đã chạm đến những mảng tường rêu, những ô cửa khép hờ, những chùm hoa leo buông tuồng trên mái cổ… Phố gần nhau đến mức chỉ vài bước chân thanh thản sải đều đặn qua con đường rất nhỏ là đã sang đến vỉa hè bên kia, hai nhà bên hai phố nhìn sang nhau thật gần, ới một câu là có thể nghe thấy tiếng nhau. Hà Nội vẫn còn mang một chút dáng dấp của Thủ đô Việt Nam cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20 với 36 phố phường đã trở thành dấu ấn. Thôi rồi những dấu vết của xe bò bánh gỗ, đòn võng cáng, xe tay kéo, xích lô đạp… Cũng thôi không có bóng ô đen với áo trùng dài cùng giày Gia Ðịnh. Những ngày Canh tân đã đi vào nỗi nhớ xa vời, nhưng vương vất đâu đó trên phố phường hôm nay, tôi vẫn đọc thấy những nếp xưa còn sót lại.
Một phần của Hà Nội không thể không kể đến là những ngôi biệt thự cổ từ thời Pháp thuộc. Với nước sơn vàng và những ô cửa sổ sơn xanh đặc trưng, biệt thự Hà Nội làm nên một nét khác biệt so với các thành phố khác. Đi qua những con phố có nhà biệt thự, bỗng thấy hiện lên cả một trời ký ức. Phố Hà Nội những ngày còn thưa vắng, những căn biệt thự êm đềm với hoa leo, cây cảnh xanh tươi đã xa lắm! Nay thì những ngôi biệt thự như Anh Hoa ở 85 hàng Chiếu, biệt thự 14 ngõ Gạch hay biệt thự ở 46 Hàng Bài,… đã biến đổi rất nhiều. Không còn thoáng đãng và kiêu sa như trước, biệt thự nhiều nơi đã biến thành khu chung cư chật chội, những căn phòng nhỏ chen chúc bao nhiêu mái đầu. Nước non thiếu thốn, ánh sáng là thứ hào phóng nhất cũng trở thành xa xỉ. Có những biệt thự thì bỏ hoang không người ngó ngàng đến, cỏ lên xanh um, rêu phong loang lổ. Có những biệt thự thì cơi nới, tận dụng hết mọi khoảng không gian xung quanh để tìm cho mình thêm từng mm đất mà thở, nên biệt thự thành một người ăn mặc mất thẩm mỹ, mùa đông cũng như mùa hè đều khoác lên mình hàng tỉ thứ lỉnh kỉnh của xoong nồi, mắc áo, điều hòa, chuồng cọp nghênh ngang…KTS Hoàng Đạo Kính đã từng nói: “Sự cơi nới về các phía khác nhau đã biến kiến trúc biệt thự trở thành những công trình có nét kiến trúc hèn mọn, ti tiện và nhếch nhác“. Ông cho rằng: “Cần phải coi biệt thự Pháp những công trình kiến trúc thời thuộc Pháp nổi trội là những di sản đô thị và phải có những chính sách, quy chế tương ứng để duy trì, bảo tồn và giữ gìn nó. Bởi vì, nếu để mất đi những công trình đó, thì Hà Nội mất đi một nửa. Không những mất đi một khối lượng về vật chất, kỹ thuật, mà đây còn là những yếu tổ tạo ra phần mặt và phần hồn của Hà Nội“. Biết vậy mà sao những căn nhà cũ kỹ đó vẫn mãi như thế, vẫn cứ kiên cường trước thử thách của thời gian, và con người sống trong đó cũng dần quen với khoảng tối trầm lặng, ngõ sâu hun hút, mùi vị đất và nước không được thoát ra ngoài cùng cơn nắng. Cứ thế thôi, họ sống như một thói quen, đôi lúc muốn đi, muốn rời nhưng không phải ai cũng đủ tiềm lực và dũng cảm. Tôi vẫn bị ám ảnh nhất là những con ngỏ tố
i rải rác khắp Hà Nội, điển hình là Hàng Chiếu, hàng Buồm, Ngõ Gạch… Những con ngõ bé đến mức không thể bé hơn được nữa. Mặt trời không bao giờ lọt được vào đây. Thậm chí có ngõ như ở hàng Buồm xe máy cũng không len vào được. Hai người đi đụng nhau thì phải ép sát tường để lướt qua nhau. Gặp phải bà bầu thì người kia chỉ còn có nước nhường đường bằng cách lùi lại. Lối vào tối om, ẩm thấp. Ngước nhìn lên trần ngõ, từng mảng vôi vữa tróc vảy lộ cả những thanh nứa cũ mục vì thời gian. Một người phụ nữ ngồi sâu trong căn nhà cuối ngõ đang mải mê gội đầu. Một căn nhà cửa khóa im lìm, tối không thấy được gì bên trong. Nhìn khung cảnh ấy tôi đã thấy một chút của Hà Nội nguyên sơ nhưng cũng ngậm ngùi vì sự ăn ở trong phố cổ nhiều nơi khổ sở quá!
Hà Nội xưa hay nay cũng thế, đều là nơi người ta tìm đến với mong muốn được thưởng thức nhiều món ăn mang dấu ấn. Giờ Hà Nội có những quán ăn, nhà hàng lớn mọc lên khắp nơi. Quán Ngon 18 Phan Bội Châu mang hơi hướng của những gánh hàng quà khắp miền đồng bằng Bắc Bộ. Quán rộng và thoáng với hàng trăm món gỏi cuốn, bánh cuốn, cua rang me, bún riêu, bún ốc… Khách có thể nhìn tận mắt người bán hàng chuẩn bị đồ ăn cho mình từ các gian hàng nhỏ san sát nhau như một cái chợ thu nhỏ. Phở gia truyền Bát Đàn vẫn xếp hàng như những năm 60 của thế kỷ trước. Rồi Cơm Việt ở Lý Thái Tổ, Phở 24 Huỳnh Thúc Kháng, Phở Thìn Lò Đúc, phở Cường Hàng Muối, Phở Vẹt ở Nguyễn Công Trứ… là những nơi người sành ăn quen vào. Nếu ghé Ong Rừng ở Ngũ Xã nằm trong phố nhỏ thì sẽ được ăn phở cuốn, phở rán, phở chiên mang hương vị đặc trưng, hấp dẫn. Cháo trai Trần Xuân Soạn, bún chả Hàng Mành, chả cá Lã Vọng… cũng là những thương hiệu nổi tiếng không chỉ với người Hà Nội. Còn nếu muốn tìm cho được một nhà hàng thanh bình, thoáng đãng thì Nhà hàng Lan Viên 37 Lý Thường Kiệt là điểm đến lý tưởng với cỏ cây hoa lá xum xuê, lan thoảng mùi hương khi đêm về… Cà phê thì lại vào May 22 cafe 18 Lò Sũ, Vietart Cafe 42 Yết Kiêu, Blue Birt – Khúc Hạo, 30 Phan Bội Châu… Người Hà Nội thưởng thức cà phê cũng chậm dãi như nhịp sống của mình. Còn nhiều nữa những quán ngon Hà Nội, nhưng với riêng tôi và có lẽ nhiều người nữa, những món ăn giản dị vẫn thu hút hơn. Sáng ra đầu phố ăn nắm xôi, trưa trời nóng thì làm xuất bún chả, tối lại cùng bạn bè ngồi bên hồ Thiền Quang nhìn mặt nước đen đón cơn gió mùa hè mát rượi thổi qua… mới thực sự cảm thấy Hà Nội thân thuộc. Những con ngõ Hà Nội luôn là địa điểm đông vui, nhộn nhịp nhất, tập trung nhiều hàng quán xôn xao. Người Hà Nội có cái thú ăn quà trong ngõ, cũng bởi đất thì chật, ngõ thì nhiều nên người bán tìm ngõ mà dọn hàng là có vẻ thích hợp hơn cả. Khi ăn ta sẽ được tắm trong không gian mình đang sống, ăn uống có phần dễ chịu hơn. Hà Nội có bao nhiêu ngõ thì cũng có bấy nhiêu dịch vụ ăn uống. Qua ngõ Đồng Xuân tối mờ mờ thấy người ăn lúc nào cũng đông. Đi trên hàng Bạc vừa mải ngắm mẹt hoa bên này, quay đầu sang bên kia đã thấy ngõ đang bốc khói nghi ngút những mùi vị của bún đậu, bún chả… Đi trên đường Tràng Thi một sớm thấy ngõ Hội Vũ thơm lừng miến lươn, bánh cuốn cũng không nỡ bỏ qua. Nếu lỡ đi nhanh, đường một chiều không tiện quay lại thì vào ngõ Cấm Chỉ – Tống Duy Tân ăn xôi thịt, bún thang, gà tần… Giáo sư Nhật Bản Tomita Kenje có một nhận xét rất hay: “Phong cách ăn của người Việt Nam đôi khi còn đậm tính dân tộc hơn cả ngôn ngữ”. Còn Vũ Bằng trong “Miếng ngon Hà Nội” cũng từng viết: “Miếng ngon Hà Nội, vì thế, nhiều khi làm cho ta yêu Hà Nội thấm thía, nhớ Hà Nội ê chề, và làm cho ta cảm giác ta là người Hà Nội hơn… Có ai đã xa Hà Nội lâu ngày, một chiều hiu hắt vọng về Hà Nội nhớ từng cái ngõ, từng cái nhà, nhớ từng vườn Bách Thảo, hồ Hoàn Kiếm nhớ đi, nhớ từ những hoa sấu rụng ở trên đường đầu thu nhớ xuống, mà tự nhiên ở đâu có người tìm đến mang “một chút quà Hà Nội” đến cho mình, người ấy mới có thể biết “quà Hà Nội” giá trị như thế nào” .
Hà Nội là một trong những thành phố mà các cuốn sách hướng dẫn du lịch nước ngoài đánh giá là không thể bỏ qua. Với những nét đẹp rêu phong cổ kính, phong cách sống thuần hậu, cởi mở, khách du lịch hoàn toàn thấy yên tâm, thoải mái khi ngồi trên những chiếc xích lộ chầm chậm lăn qua từng con phố. Trên phố cổ Hà Nội, khách đi bộ không thể không ngắm nhìn những ô cửa sổ cũ kỹ, ở đó toát lên cái hồn của Hà Nội kín đáo nhưng mãnh liệt mà không phải nơi nào cũng có. Hà Nội trong mắt những du khách đọng lại nhất là những mái nhà nhấp nhô, lô xô chen nhau đứng. Nhà phần nhiều là hình ống, nhỏ hẹp và lên nước thời gian. Giờ hàng quán mọc lên nhiều thì nhà lại biến dạng theo nhiều hình hài khác nhau. Có thể tầng trên thì vẫn cửa sổ cũ, nóc nhà xưa, nhưng nhìn xuống dưới thì biển hiệu sáng choang, cửa kính, đèn điện hiện đại. Hà Nội nay đã khác nhiều, đã vắng nhiều những ngôi nhà ngói cổ, những khuôn cửa sổ sắt xanh êm đềm với ri-đô lay động mỗi khi gió ghé. Hanoi Tower nhìn xuống cà phê Hightland với chiếc ô đỏ thẫm lơ đãng ngắm Phủ Doãn người ra người vào gấp gáp phía Viện K. Khách sạn Horison với nước sơn sang trọng nằm yêu kiều đối diện đường Yên Phụ nhỏ. Rồi Daewoo, Nikko, Bảo Sơn, Tây Hồ… sẵn sàng đáp ứng nhu cầu của kh
ách du lịch đến từ các nước. Nhìn từ trên sân thượng cao xuống, Hà Nội nườm nượp người mọi giờ phút trong ngày. Giờ tan tầm rộn lên tiếng còi xe inh ỏi, những khuôn mặt cố tập trung vào tay lái để lách mình thật nhanh qua hết đám đông này đến đám đông khác. Mũ bảo hiểm giờ đã quen với mọi người, cả thành phố tràn một rừng mũ. Suối mũ cứ trôi chầm chậm phủ lấp hết tóc xanh, tóc vàng sẽ chỉ được phô bày khi vào nhà, vào quán… Đường Thanh niên chiều chiều đón những đôi tình nhân ghé lại. Gió từ hồ Trúc Bạch thổi sang, từ hồ Tây thổi lại mát rượi những đôi chân trắng ngần váy ngắn. Hà Nội nhộn nhịp ở chứng khoán Hà Thành góc đường Kim Liên. Khu chung cư Linh Đàm, Mỹ Đình, Định Công, Việt Hưng giờ đã trở thành điểm đến với nhiều người bởi nhà mặt đất quá đắt, quá sức đối với công chức thường thường bậc trung. Trong xu thế chung, Hà Nội không thể yên bình giữ lại hoàn toàn nét cổ kính của mình được. Hà Nội buộc phải có cho mình hướng đi mới, pha trộn cái cổ xưa với nét hiện đại, có hướng mở rộng địa giới hành chính để giải phóng sự chật chội của nhà cửa, công sở và đường xá. Không biết buồn hay vui, nhưng cảm giác thật là rất nhiều khi có chút ngậm ngùi.
Một nhà thơ người Úc đã có những câu thơ rất thực dành cho Hà Nội:
“Những dòng xe cộ chảy quanh co…
xe cộ trôi như những đợt sóng trên một mặt hồ lặng lẽ…
Có thể có niềm vui nào lớn hơn là được thấy
các thiếu nữ Hà Nội cưỡi xe gắn máy,
các chị em ở phía sau ngồi vắt chân qua một bên…
…Và bằng phép mầu, xe gắn máy và váy ngắn
họ đã khiến thành phố trở nên thực sự mạnh mẽ”…
Còn Thạch Lam xưa viết “Hà Nội 36 phố phường” rất tinh tế, sâu sắc. Giọng văn của một người yêu Hà Nội, gắn bó với Hà Nội đã thể hiện rất rõ trong từng câu từng chữ. Ông đã có những tiếc nuối về sự thay đổi của phố phường mình yêu thương: “Hà Nội đã thay đổi nhiều lắm. Những phố cũ, hẹp và khuất khúc, với những nhà thò ra thụt vào, những mái tường đi xuống từng bậc như cầu thang, những cửa sổ gác nhỏ bé và kín đáo, đã nhường chổ cho những phố gạch thẳng và rộng rãi, với từng dãy nhà giống nhau đứng xếp hàng. Thẳng và đứng hàng, đó là biểu hiện của văn minh. Khi ông cầm lái chiếc ô tô thì ông lấy làm dễ chịu vì đường rộng, vì phố thẳng lắm. Nhưng đối với người tản bộ đi chơi, lòng thư thả và mải tìm sự đẹp, thì phố xá mới không có thú vị gì. Không có những cái khuất khúc dành cho ta nhiều cái bất ngờ, không có một ngọn cây hoa nhô sau bức tường thấp, khiến chúng ta đoán được cả một thửa vườn nhỏ bên trong, ở đấy biết đâu lại không thướt tha một vài thiếu nữ khuê các như xưa…”. Cũng vẫn tâm trạng như thế đối với một người trẻ như tôi, càng đọc Thạch Lam càng ngấm cái thứ tình yêu sâu nặng của ông với phố.
Nếu ai đến Hà Nội với kỳ vọng về một thành phố hiện đại, hoành tráng thì sẽ sớm hụt hẫng, chán ngán. Hà Nội không quá nhiều nhà cao tầng, không quá nhiều khách sạn và những nhà hàng nhộn nhịp. Hà Nội không quá nhiều những bước chân vội vã sáng tối chỉ biết có công việc. Hà Nội càng không có nhiều con đường rộng thênh với xe ô tô đỗ từng hàng dài. Hà Nội chỉ có những ngôi nhà lúp xúp rêu phủ, những căn nhà ống nhỏ hẹp sâu hun hút, những con ngõ chất chứa bao câu chuyện đời người. Đi tìm vẻ đẹp của Hà Nội không phải là đi tìm những gì xa xôi, cao vời mà là đi vào những chi tiết, những ngóc ngách nhỏ của cuộc sống, để thấm cái chất, cái hồn của phố. Hà Nội là nơi càng ở lâu người ta càng yêu, càng gắn bó, không thấy nhàm chán và rất khó xa rời. Nghe “Những mùa đông yêu dấu” của Đỗ Bảo thật thấm cái cảnh và tình của người Hà Nội: “Sương lạnh căm nóc nhà, thẫm đen hàng cây đứng chơ vơ, nối nhau về xa tít mờ, nối nhau những khuôn mặt phố… Bình yên trong mưa thấy chia sẻ càng thêm ấm áp, nhìn ra thành phố cứ mỗi năm một mùa đông mới…”. Tôi vẫn ở đây, trong lòng thành phố này mà đôi khi cũng nhớ nhung nó đến kỳ lạ. Thử xa Hà Nội một lần, bạn sẽ thấm thía nỗi nhớ ấy!
Ghét rượu
Tự nhiên lại nhớ câu thơ của Nguyễn Bính:
“Chị ơi tết đến em mua rượu
Em uống cho say đến não nùng
Uống say cười vỡ ba gian gác
Ném cái chung tình xuống đáy sông”
Viết cho tỉnh cơn mê
Chính xác là một tháng nay tôi bắt đầu rơi vào mộng mị. Xin hãy hiểu giùm tôi là cơn mộng mị về thể chất đang được nhắc đến trước tiên. Tôi vẫn thường bảo với bạn bè quen thân cái gì cũng có giai đoạn của nó. Và tôi lấy cái ý chung chung đó để diễn giải cho tình trạng khó hiểu này của mình.
Cho đến hôm nay, khi dường như tất cả đã đi vào trật tự, khi mà niềm vui đã được trọn vẹn trong chừng mực nào đó, thì tôi vẫn chưa hẳn đã tan đi những rệu rã không mong chờ. Vừa cố gắng hết sức để nâng mình lên khỏi chiếu, lau mặt thật mạnh và bật máy ngồi vào gõ lách cách. Nghe tiếng bàn phím kêu vang, có lẽ tôi sẽ thấy tất cả mọi thứ thực hơn, rõ nét hơn. Nắng hè thật chói. Từng mảng nắng lớn trải đều trên lan can, trên tường nhà và lọt vào căn phòng tôi đang ngồi. Tôi cố hết sức để mở mắt to như hai quả bóng bàn nhằm xua cơn buồn ngủ, tôi đang nghĩ về thời gian.
Hai chữ thời gian trong tôi lúc này quá gấp gáp. Chỉ một chuyện thôi là hoàn thành nốt công việc dở dang mà sao lần này lại khó khăn với tôi đến thế. Cái cảm giác bị thời gian đuổi cho chạy gấp rút khiến tôi ríu cả chân lại. Đầu óc thì lười biếng đi vào trọng tâm chính, nhưng những ý nghĩ miên man thì lúc nào cũng trèo kéo tôi lang thang cùng nó. Có lúc tôi ước con người tôi thật đơn giản đi. Cứ chỉ có ăn, ngủ, làm việc, chơi đùa. Hết. Ừ, thà cứ như thế thôi còn hơn. Có lẽ tôi sẽ tươi tắn hơn tôi là tôi như thế này. Sẽ không có những lời trêu đùa “mắt ướt”, không có ai bảo “chiếc lá vàng đang cười với em kìa”, sẽ không ai phải nhắc tôi xách theo xô nước, cũng chẳng có khuôn mặt nào nhìn tôi đầy “thương cảm” cứ như là tôi sắp chết đến nơi vậy… Có lúc tôi đã mong như thế đấy! Nhưng lúc này lại thấy thật băn khoăn nếu mình thành ra như thế. Thì thôi, cứ là cái gì thật nhất vốn đã có từ ban sơ.
Quay trở lại với cơn mộng mị. Có lẽ tôi sắp dứt ra được rồi. Sẽ sớm thôi, lại tỉnh táo ra và làm việc hiệu quả. Hôm qua đến cơ quan lấy tài liệu về viết. Đi trong khoảng sân vắng mà nhớ quá những tiếng gọi quen. Ở nhà là để nghỉ ngơi. Hai ngày nghỉ là để thư giãn, nhưng hình như tôi lại cần được hoạt động hơn là nghỉ. Được chạy qua chạy lại, làm việc này việc kia, thậm chí cả những việc mình không muốn lắm… cũng được. Còn hơn ngồi một chỗ và bị cơn buồn ngủ quấy rầy. Tôi không thích ngủ nhiều, vì mỗi khi rơi vào những cơn ngủ mê man, tỉnh dậy tôi thường mệt và tiếc thời gian lắm!
Khởi động một chút lấy sinh lực cho bài viết “khó nhai”. Giờ lại thèm một cơn gió mát lộng trong trời thu tháng 10. Để nếu có bước ra ngoài kia, cũng không phải xô nhàu cái bóng của mình trên con đường nhựa nóng bỏng.
Bên cái bảng tin
Ngày nội dịch, khối phục vụ bạn đọc được thả lỏng, (không như khu nhà H bọn mình ngày nào cũng như ngày nào, đổi lại thì không có ca kíp)nên nhìn kìa, mọi người cười phớ lớ.
Có rất nhiều lúc mình quên béng mình đã là cán bộ đi làm. Ở giữa những đồng nghiệp trẻ, cười nói vang trời, tranh luận hào hứng, tưởng mình vẫn còn là sinh viên. Mình yêu những giây phút đó…
Chiều nào như là chiều nay
Có những lúc tất cả bay biến đi đâu hết, bỏ lại mình ngồi trống trơn. Không gọi tên được cảm giác, chỉ mơ hồ biết rằng đó chính là cái rất cũ của con người mình. Chính là những thứ nhỏ bé từ xửa xưa vẫn còn nằm đó, chưa bao giờ thay đổi…
Cho tàn cuộc rượu
Mưa to quá! Đang đi giữa đường thì bị mưa tấn công. Uh, nếu mưa thì mình thích mưa ào ào thế này hơn là mưa lâm thâm. Dù sao tiếng vang động của mưa xuống mặt đất cũng cho mình thấy một sự đáp trả ròn rã của nơi trao với nơi nhận. Tất cả mọi điều đều cần có sự phản hồi, nếu không thì nơi gieo sẽ dễ nản lắm!
Lửa
Tự nhiên không muốn kể lể, thở than chút nào nữa. Rút cục những điều ấy chẳng để làm gì. Chỉ cần có cảm giác thật về những thứ quanh mình, những điều từng và sẽ xảy đến với mình. Đón nhận và đối xử với nó thật điềm tĩnh, thì như thế cũng đã là một thành công, một cố gắng lớn rồi…
À, cái câu hát ở trong Bức thư tình thứ 3 ấy mà. Nhiều người có vẻ không thích bài này bằng hai bài trước. Riêng mình lại rất thích và càng nghe càng ngấm…
“Lửa là thế, bao ngày đêm anh nhìn ngắm, bao mùa đông anh sưởi ấm những khát khao cuộc sống… Lửa nóng bỏng như lòng em yêu anh. Lửa mong manh những tủi buồn em mang… Bí ẩn đến suốt cuộc đời, tâm trí anh không sao chạm tới… Mà chỉ khi em thiêu đốt anh, anh thật lòng mới hiểu”…
![]() |
Bức thư tình thứ 3Sáng tác: Đỗ Bảo – Thể hiện: Tấn Minh |
Vu vơ
Hôm nay chẳng buồn chẳng vui. Cái cảm giác bình bình rút cục lại cũng đưa người ta đến với nỗi buồn nguyên thủy. Tự dưng lại nghĩ đến việc con người sống cần phải biết lựa chọn, cân nhắc, giới hạn… chứ không phải lúc nào cũng có thể có mặt trong tất cả mọi cuộc vui. Nghĩ được thế rồi thì thấy lòng thật bình yên!
Quán cà phê Quang Trung
Hôm nay ngồi Quang Trung thực lòng không vui nhiều. Cứ mải nhìn cây bàng xanh trước mắt mà nghĩ chuyện đâu đâu khiến Lenoning huơ huơ tay mấy lần để kéo mình ra khỏi những suy nghĩ quẩn quanh. Cũng may nụ cười tươi hết cỡ của Alias như điều hòa nhiệt độ khiến mọi người dịu lòng hơn.
Ngồi đây biết bao lần rồi, không đếm hết được. Những buổi trưa bỗng thành quãng thời gian thú vị nhất vì được cười nói giữa bao nhiêu bạn bè. Quân sẽ gọi “nâu đá ít sữa”. Lenoning lại cà phê đen. Chị Giang thường là nước chanh hoặc sữa chua – cà phê đánh đá. TKT vì làn da mượt mà cũng thường trực nước chanh. The Blue quá thèm cà phê nên không hôm nào vắng bóng. Mình cũng thường nâu không đá hoặc chanh tươi hoặc một số hôm nước lọc… Cho đến bây giờ, những tiếng khuấy nước, tiếng lách cách của thìa nhôm trong cốc thủy tinh, cách cầm cốc lên uống của mọi người cũng đã đi vào trí nhớ mình một cách tự nhiên, mang lại cho mình sự yên bình khi ngồi nhìn ngắm.
Quán nhỏ và đơn giản. Một khung tre hình thoi treo lửng lơ trên tường, những hình thù ngộ nghĩnh dán dưới bệ quán, những chiếc ghế thấp, bàn vuông nhỏ xíu… luôn cho mình cảm giác thân thuộc. Cà phê giá rẻ và không đến nỗi nhạt khiến nhiều đồng nghiệp của mình tín nhiệm lắm! Xung quanh chiếc bàn con đó bao nhiêu câu chuyện ra đời. Những câu chuyện buồn vui bất chợt, những câu chuyện không đầu không cuối,… nói với nhau hồn nhiên như trẻ nhỏ thế thôi. Để rồi mai, khi xong xuôi công việc của buổi sáng, lại í ới gọi nhau ra chỉ để nhìn nhau một chút, cười hân hoan, trêu nhau dăm ba lời thân thiện…
Khói thuốc bay lan man từ ngón tay Alias lại sẽ bị Naudaitsua chế là “trí thức ai còn hút thuốc”. Chị Giang lại sẽ bảo rằng “em tôn trọng tất cả mọi thứ ở anh trừ điếu thuốc”. Lenoning thì vẫn chẳng nói gì, cười nhiều, uống nước nhiều và buổi nào cũng phải gọi “cháu ơi” để xin được cốc nước lọc mới yên. Phương Nhung ngồi bên The Blue lại nhắc “Buồn ơi chào mi” kèm theo chuyện nhờ scan ảnh cưới. Chị Oanh với quần vải suông kiểu mới, tóc ngắn hiện đại cứ hiền như chưa bao giờ biết nói to… Cả buổi không được gặp nhau, có chút ít giờ nghỉ của buổi trưa cũng muốn nhìn thấy nhau cho dễ chịu. Đối với mình đồng nghiệp không chỉ là những người làm cùng một nơi mà hơn hết còn là những người bạn. Nhiều lúc cũng thèm giấc ngủ trưa, nhưng lại chọn chỗ ngồi này vì thấy tiếc thời gian lắm! Cuộc sống ngày càng ngắn lại, con người dường như cũng khô khan hơn. Quãng thời gian có để dành cho nhau cũng gấp gáp hơn. Vì vậy mà ngủ trưa cũng tạm ngưng lại nhường chỗ cho những phút giây quý giá đó. Thể nào mình cũng hát “Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”.
Chưa bao giờ thấy yêu nơi này nhiều như thế! Có lẽ niềm yêu đó tích tụ qua tháng năm, qua công việc miệt mài, qua những buổi tham quan, dã ngoại, giao lưu đoàn thể. Qua những lần tập hát, những lần tíu tít gọi nhau đi liên hoan… Và nhất là qua những trưa ngồi Quang Trung nhìn nắng về theo những chiếc lá vàng rơi lao xao trên mặt đường nhỏ. Chỉ thế thôi, cứ thoải mái, đơn giản như thế thôi. Đi qua những cây bàng, cây bằng lăng, cây phượng vĩ… Đi qua những ô gạch hình bát giác sạch tinh… Đi qua đôi cột điện Lenoning bảo chiều nay xách xô ra tưới nước… Đi qua con đường một chiều mình và mọi người vẫn hay băng sang không đúng vạch… Thế là lại ngồi đó, nói cho nhau nghe dăm ba câu chuyện vui… Có lẽ quãng thời gian này sẽ đọng trong lòng mãi, bình yên như khi bước trên đám lá đa cuốn lạo xạo bên khu nhà xe chật kín xe của mọi người.
Ai đó thấy như vậy là la cà, nhưng với mình, đó chính là những phút đáng nhớ nhất. 12 h, gọi nhau nhé! Cứ thế tháng ngày trôi…
Câu chuyện cuối tuần
Có ai nói với Alias là anh nhiều khi “búi xùi” quá không? Quần hơi nhăn, áo không cắm thùng, có nhiều khi không là phẳng. Đầu tóc bù xù, dép đi loẹt quẹt… Nhưng hình ảnh của anh như thế chắc sẽ dễ chịu hơn khi anh cố tỏ ra chỉn chu. Hình ảnh đó khiến người đối diện thấy thân thiện và vững tin hơn vào cái chất mộc mạc tỏa ra từ Alias. Có ai nói với anh là anh có những hành động điệu đà đến mức nào không? Cái sự điệu đà đó mang đến cho anh dấu ấn đáng nhớ, như trẻ con, như một cậu bé mới lớn hay thỉnh thoảng như một ông lão về hưu đã 15 năm. Tại anh bảo lâu lâu không có entry mới, nên em quyết định khởi động lại bút lực bằng cách viết về anh. Chẳng biết nói gì hay ho mặc dù gạch đầu dòng được khối điều Alias ạ! Cứ như hôm qua ấy, Lenoning trong nhà chơi điện tử bên tiếng ti vi xì xồ. Alias ngồi ngoài sân lao sang mua bút mầu tính về quê. DHG xông sang ngó váy trắng 240.000, còn em thì mua được một bộ trăng sao phát quang về cho con gái… Những lúc như thế, bình yên biết bao.
Phong – Hoa – Tuyết – Nguyệt
Hoa lá rơi đầy…
Sáng nay đến cơ quan. Lối vào khu nhà H lá đa rụng tơi bời. Sân cầu lông hoa phượng rải thảm đỏ. Trước cửa nhà G hoa đại rụng trắng sân… Thiên nhiên tươi đẹp quá!
Lang thang đêm Hà Nội
Đêm xôn xao
Trong màn đêm đặc quánh bí ẩn tưởng như chẳng có gì để khám phá, nếu bước vào ta sẽ bắt gặp những xôn xao, sống động đến không ngờ. Mặc cho tất cả những yên ngủ xung quanh, đêm tự cho mình được sống một đời sống mới hứa hẹn bao điều thú vị. Nếu chưa tin, bạn hãy thử đi chợ! Giờ trong ý niệm mọi người, chợ không chỉ là chợ ban ngày với lợn gà, rau cỏ, không chỉ có bán mua vội vàng, tấp nập với lỉnh kỉnh túi này túi nọ cho kịp nấu bữa cơm trưa, cơm chiều… Chợ còn là chợ đêm, là nơi thư giãn, giải trí, hò hẹn. Chợ đêm có một vị trí rất đặc biệt trong lòng phố đêm. Đêm được mở toang ra với một không gian bừng sáng của đèn nến, của bảng hiệu với la liệt hàng hóa đa dạng. Đó là khi bạn ghé Hàng Ngang – Hàng Đào, Đồng Xuân sau khi đã kịp len chân gửi xe máy bên lề Hồ Gươm. Đến đây người ta không chỉ mua đồ này thức nọ mà chủ yếu là muốn được thong dong nhìn ngắm, hòa tan vào không khí náo nức, xôn xao của thành thị. Góc này giầy dép, góc kia túi xách, phía trước là đồ trang sức, tiếp nữa lại là kính thời trang… Phố nườm nượp người, đèn chăng rực rỡ, những sắc màu của phố phường khiến những bước chân rộn rã, hứng khởi hơn. Mải miết đi mãi trên phố dài, đến khi “mệt quá thân ta này” thì khách hàng có thể ngồi yên vị trên ghế nhựa, vừa ngắm những bước chân qua, vừa làm người mẫu cho “họa sĩ vỉa hè” vẽ cho mình một bức tranh kỷ niệm. Người nhớ quá khứ, thứ 7 thường tìm đến đây nghe lại những bài xẩm của Hà Nội 36 phố phường xưa, quên thực tại mà đằm mình trong những câu ca, điệu nhạc thiết tha, chứa chan hồi ức.
Sang một thế giới khác, chợ của sinh viên. Những chợ kiểu này thường tập trung gần các trường đại học. Điển hình là ở khu vực Nghĩa Tân, Cầu Giấy, Hà Đông… Đến đây ta mới thực sự thấy một đời sống nhộn nhịp, trẻ trung đậm chất sinh viên. Hàng hoá đa dạng phong phú, giá cả vừa phải khiến cho khu vực này luôn thu hút một lượng người lớn. Cầu Giấy thì gấu bông, quà tặng, giầy dép bạt ngàn. Chợ sinh viên đối diện đại học Quốc gia tối nào cũng thấy các cô bao cậu sinh viên đang tíu tít chọn đồ, hồn nhiên cười nói. Phùng Khoang thì thứ gì cũng đủ, sinh viên với số tiền ít ỏi vẫn có thể tự tin mua cho mình nhiều đồ ưng ý mà cũng rất thời trang, hiện đại. Dọc đường Nguyễn Khánh Toàn sang Nguyễn Văn Huyên, dưới ánh đèn đường, những dãy hàng bán quần áo, giầy dép trải dài cũng là nơi mua bán quen thuộc của người dân và sinh viên các trường trọ học gần đấy. Không khí của buổi đêm thường đem đến cho người mua cảm giác thư thái, dễ chịu, có cái thảnh thơi của người đi chợ mà là đi chơi nên mua bán có phần thoáng đãng, vui vẻ hơn. Chợ đêm dành cho những người ban ngày bận bịu công việc, học hành… ban đêm thong dong đi dạo, vừa tranh thủ sắm sửa vừa có cơ hội ngắm nhìn.
Khuya khoắt hơn, khi những chợ họp đã dọn hàng về từ lâu, thành phố lại chuyển mình vào giai đoạn của chợ thực phẩm, chợ hoa. Những chợ đêm kiểu này thường họp vào nửa khuya cho đến mờ sáng. Người đi chợ đêm từ các huyện, các vùng lân cận đổ vào Hà Nội hoạt động như một thói quen, cứ đi, cứ đến, ồn ào, lặng lẽ bán mua, có lúc quên cả mục đích chính là mong cuộc sống của mình thêm no đủ. Đôi mắt quầng thâm dường như không bao giờ là mối bận tâm của họ. Những bóng người gò lưng trên chiếc xe đạp chở rau củ nặng trĩu. Những xe máy chất đầy rau xanh, khoai tây, bắp cải, rồi hoa hồng, hoa cúc… cứ loang loáng qua tắm mình dưới ánh đèn vàng.Ở góc chợ Đồng Xuân vào quãng 3-4h người người lại rục rịch lo chuyến hàng mới kịp phiên chợ mai. Ga Long Biên ì ào rau quả, dưới đê Yên Phụ hoa giăng kín lối đi… Nhìn về phía Láng, ngó sang chợ Xanh, đâu đâu cũng đang bán mua âm thầm để cho ngày mới đến, khi những đôi mắt ngủ no vào chợ, mọi thứ đã xếp đặt gọn gàng như chưa từng biết có một đêm rộn rã vừa qua.
Sang một thế giới hoàn toàn khác, đêm lại mê man trong những vũ điệu cuồng quay với rượu Tây, thuốc ngoại và váy ngắn quá cỡ. Về lại Tạ Hiện, vẫn con phố êm đềm nhỏ hẹp với những biển hiệu rực sáng, nhưng bên trong những quán bar có vẻ bình yên kia là cả một đời sống nhộn nhịp. Tràng An, Litte Hanoi, Mao Red Louge, Red Mak… nửa thức nửa tình nhìn trăng rằm đang chìm sâu cuối phố soi rọi vào những nóc nhà cũ đã ngủ yên. Đúng nghĩa là hưởng thụ, những người có tiền coi những nơi như thế này là điểm đến thường xuyên, quen thuộc. Ngày nào không qua thì nhớ và vắng lắm. Sang Hàng Chuối, Lương Ngọc Quyến, Mã Mây,… lên Yên Phụ, Triệu Việt Vương hay ngược về Cầu Giấy, Hoàng Quốc Việt… không khó gì nếu muốn tìm những quán hát karaoke để thỏa thuê thư giãn cùng bè bạn. Hát đêm vẫn tự do thoải mái, quán có tường cách âm thật xịn, chẳng lo gì mất ngủ xung quanh.
Đêm của phố là những quán ăn mở khuya dành cho người đi làm về muộn muốn ăn lót dạ hay những người đi chơi, tụ tập cùng nhau ngồi vừa ăn vừa tán gẫu. Giản dị thì qua Cầu Giấy ăn gà tần, xôi thịt, cơm rang rồi ngắm những đôi bạn trẻ đi trên vỉa hè dài rộng tay trong tay lưu luyến muốn thức trọn với đêm. Sang Nghĩa Tân, nhìn qua sân bóng vắng vẻ thấy hàng quán san sát với đầy đủ các đồ ăn thức uống rất bình dân. Ngõ Cấm Chỉ – Đào Duy Từ nhộn nhịp và ầm ào cười nói, là nơi ăn uống của người phố với đèn điện, bảng hiệu sáng choang. Ngược lên nữa, vào ngõ Gạch, ai thèm chân gà nướng hay phở tíu – gà thì vào đây, không thì ghé Tâm xôi ăn bát xôi nóng hổi cũng đủ tỉnh người. Thích nữa thì qua Nguyễn Siêu ăn bánh khoái dưới gốc cây cổ thụ già, vừa ăn vừa nghĩ chuyện thời gian. Trước cửa Trung tâm Y tế Quận Hoàn Kiếm, cạnh Aroma sáng ngời lại có cà phê, bia lạnh 3000đ/cốc, bình dân và có không gian phố phường đậm đặc. Đứng ở Tạ Hiện nhìn sang Lương Ngọc Quyến, cả một dãy dài những khách Tây đang tụ tập, họ ngồi để nghe đêm Hà Nội thở hơi thở phố cũ, gặp gỡ nhau và chia sẻ cho nhau những cảm nhận về thủ đô giản dị này bằng những lời nói ngắn gọn với ngữ điệu âm vang. Có đến 6-7 chiếc xe ôm ngồi đợi khách ở đây, mong chờ một cái vẫy tay để có được chuyến xe cuối đêm kha khá.
Đêm thường đồng nghĩa với nghỉ ngơi, nhưng với nhiều người thì đêm lại là lúc họ bắt đầu cho cuộc sống. Những bác sĩ, y tá trực trong bệnh viện luôn đợi và trông những bệnh nhân có thể cần đến họ bất cứ lúc nào. Qua bệnh viện Việt Đức, vẫn thấy nhà xe sáng đèn, nhìn vào phía trong cửa sắt thấp, những bóng áo trắng vẫn đi lại ngược xuôi như không chú ý đến ngoài kia, ở nhiều nơi trong thành phố có những cô cậu đang mải mê hát hò, uống rượu, nhảy nhót. Những người chiến sĩ công an, cảnh sát vẫn làm nhiệm vụ giữ gìn an ninh trật tự cho phố phường để đêm thực sự thấy yên ổn mà thỏa sức phơi bày mọi cảm xúc. Những người công nhân làm đường với ống cống, dây cáp, cuốc xẻng, máy xúc… vẫn hồn nhiên làm và cười nói trên phố Hàng Buồm, Trần Khánh Dư… chẳng lấy làm băn khoăn vì cái sự thức muộn của mình. Sau một hồi nữa, đi qua nhiều phố, ta lại thấy những bếp than đã kịp đỏ náo nức chờ ngày mới đến. Đêm hiền lành đang dần lặng lẽ nhường chỗ cho ngày bận rộn. Vào quãng 4 – 5 giờ sáng, những hàng ăn lục tục chuẩn bị dọn ra. Ngõ nhỏ chuẩn bị bốc khói, thơm lừng bún, phở trộn cùng những lo toan của người mẹ, người vợ. Đi mãi trong đêm, mới biết đêm cũng đang có cho mình một đời sống đầy đủ mọi trạng thái, mới biết đêm thật dài, thật sâu, thật xôn xao và quyến rũ.
Đêm tĩnh lặng
Với đêm, tĩnh lặng có một ý nghĩa đặc biệt. Đêm đồng hành với những gì sâu kín, khẽ khàng. Người đi trong đêm cũng cảm nhận được hơi thở của mình vang lên xung động. Bởi một phần nhiều lắm, đêm chính là không gian của tâm hồn, của những tự sự muôn đời chưa dứt. Qua những nhánh phố nhỏ, rồi ra hồ vắng, nhìn mặt nước đen im lặng. Lá lộc vừng ngủ mê rụng xuống mặt nước khẽ khàng như tiếng thở hồn nhiên của trẻ nhỏ. Sau ngày dài với thuyền vịt đạp nước, nhà nổi ồn ào, hồ trở lại dáng vẻ nguyên sơ hồn hậu như chưa từng biết đến xô bồ mới dứt qua đây. Hồ Gươm, hồ Tây, hồ Trúc Bạch… đã vãn những đôi tình nhân tâm sự. Những bóng người lúi húi dọn hàng. Những xe đạp bán thuốc lá, quà vặt rong cũng đang mải miết đạp về để kịp ngả lưng sau một ngày dài mệt mỏi. Những người ăn xin cũng tạm quên nỗi cực nhọc của mình để ngon giấc nồng như tất cả mọi người đang yên ngủ dưới từng mái nhà kia. Những bóng áo xanh còn gắng làm xong việc của mình để đường phố sớm mai tinh khôi, sạch sẽ. Những người tầm quất đêm dạo cố thêm vài mẻ khách, qua chỗ quen vừa tay băm chặt thành thục vừa tán chuyện cùng khách cho qua cơn mỏi ngày tiếp ngày. Những người bán bánh mì, bánh bao, xôi nóng kiên trì đi qua từng con đường nhỏ, lầm lũi rao, lầm lũi bước. Tiếng rao vang lên trong đêm vắng, mấy ai nhớ, ai nghe. Nhưng những tiếng rao ấy là một phần không thể thiếu của phố và đêm Hà Nội. Tiếng rao càng tha thiết hơn khi hè vào độ chín với lũ ve kéo đàn trên từng tán cây. Tiếng rao càng làm người đi xa nhớ nhung, tiếng rao đưa họ trở về với nguồn cội, đánh thức kỷ niệm của những ngày nằm trong lòng thành phố nghe âm thanh quen thuộc đi qua những ngõ hẹp êm đềm. Người con đi xa thường nhớ câu thơ quen mà thấm thía lắm: “Rời xa Hà Nội làm sao quên nổi/ Hết đứng lại ngồi như mình có lỗi”…
Cà phê đêm muộn cũng là cái thú của nhiều người. Vì mất ngủ hay vì yêu đêm, yêu cái sâu thăm thẳm của bóng tối đặc quánh mà cà phê với hương thơm đậm đà đã quyến rũ họ trong nhiều đêm như thế. Nôn nao hương cà phê trôi trong bóng tối, biết bao tâm hồn đã được thăng hoa, để dâng hiến cho đời những vẻ đẹp nghệ thuật mãi trường tồn. “Bóng tối đen như ly cà phê, bóng tối đắng như ly cà phê, em uống từng ngụm nhỏ bóng tối…”
Đêm của phố là những quán cóc đèn dầu leo lét với chè đặc đợi hơi thuốc lào kêu xòng xọc cho vang sâu vào không gian. Bàn ghế cũ nằm im lặng nghe tiếng thở đều của mấy người ngủ màn trời gần đó đang muốn tận hưởng trọn vẹn sự thanh bình của đêm để tan mau cái mệt nhọc đã đè nặng lên họ suốt một ngày dài. Có lẽ Lưu Quang Vũ cũng có nhiều đêm như thế, ngang qua quán cóc ven đường mà có câu thơ: “Quán nước chè ngã tư/ Cây bàng đêm ngẩn ngơ…”. Ra Hàng Bông, lên hàng Gai, chạy xe thẳng xuống Long Biên hay tạt qua các phố nhỏ đều dễ dàng tìm được những quán nước đêm. Nh
ững quán nước dành cho những người lang thang tìm cảm hứng, dành cho những công nhân làm đêm hay những người đi chợ sớm. Quán lèo tèo vài ba cái kẹo lạc, kẹo cao su, thuốc lá… nhưng luôn là tâm điểm để lại dấu ấn cho đêm Hà Nội. Chiếc đèn dầu để châm đóm vẫn không bị diêm và bật lửa cho sang bên lề. Quán có đèn mới được, mới cho cái không gian đêm bừng lên sự sống, lửa chỉ là đốm nhỏ, nhưng thật ấm áp. Đêm vắng quán, đêm thành cô đơn. Ngồi với đêm hát thầm “Đêm nằm mơ phố”, nhớ nôn nao hơi ấm quen thuộc của đèn dầu, kẹo lạc, trà mạn đặc sánh ngày nào cùng bè bạn: “Đêm xin bình yên nhé con đường vàng ánh trăng. Đèn dầu khuya quán quen chờ sáng”…
Đêm của phố với quầng sáng của đèn bàn nhà ai trong ngõ hẻm đọc sách khuya. Ngõ sâu và hẹp. Lác đác có tiếng bước chân người về muộn. Tiếng chó sủa râm ran. Thảng hoặc có tiếng xe máy với đèn xe chiếu vào rõ cả mảng tường rêu in nhiều số điện thoại và những địa chỉ quảng cáo khoan cắt bê tông. Trên những hè vắng, những bóng người tụ tập chuyện trò, nhậu nhẹt, tán gẫu chán rồi chuyển sang than thở sự đời. Phố đang vùi trong đêm. Những vỉa hè đá lát bỗng thêng thang bởi im ắng tiếng xe và tiếng bán mua í ới. Hè phố thành nhà chờ, chờ sáng để tìm lại sự bận rộn, cũng mong đêm dài ra để tận hưởng nốt những êm đềm ít ỏi. Cây lá cũng ngủ mơ trong tiếng gió nhẹ ru, bóng cây tối thẫm ngả hiền lành xuống mặt đường trong màu vàng trở che của đèn đường thắp muộn. Hương hoa dâu da xoan tỏa khắp không gian, ngọt và ngậy. Hương hoàng lan khe khẽ tỏa ra từ căn nhà cổ, kéo bước chân ai quay lại thơ thẩn mãi không rời. Những cánh bằng lăng rụng vương trên lối đi, tím dịu dàng, mong manh, tiếc nuối thời gian sao qua quá vội để những cánh hoa đầu hè mấy chốc đã hết một thời hoa. Đôi lúc gió ngủ mê, cuốn những chiếc lá sấu cong cong đang yên giấc cuộn một vòng dài, tiếng lá lạo xạo trên mặt đường, nghe như những nốt nhạc lạc nhịp đáng yêu của người nghệ sĩ đang mải nhớ kỷ niệm.
Đêm êm ắng, đêm mơ hồ và chính trong khoảng sâu bí ẩn đó có những câu chuyện không bao giờ kể hết. Với những con phố nối liền hay những ngõ ngách nhỏ hẹp, đêm lan tỏa và có ý nghĩa như một người bạn tri âm. Khuya khoắt rồi, cuộc sống vẫn không chịu ngừng nghỉ. Con người với sức chịu đựng dẻo dai của mình vẫn mải đi tìm lối sống quen một cách vô thức. Và khi ai đó ngoái lại, mới nhận ra đời ta đã được sống thật dài.
Đêm mùa hạ, nằm nghe tiếng thời gian ngân khẽ quyện trong hương sấu dịu dàng thanh mát. Qua khung cửa sổ, đêm lan vào phòng ai đang thao thức, để lôi kéo con người về với sự lắng đọng, những ký ức đẹp đẽ và cả những dự định lớn lao. Cái không gian đặc quánh như cà phê tưởng rằng chẳng có gì đáng nói, nhưng hóa ra lại quá phong phú, gợi mở. Chính chúng ta tạo nên và chính chúng ta lại khám phá. Rộn ràng của ngày mới đến và qua, sẽ trả lại cho đêm không khí quen thuộc vốn dĩ của nó. Hành trình của mỗi người mang theo sẽ có những đêm bình yên như thế để được yêu và sống thật đầy.
Vương vất
Như nằm mê mà thôi
“Hát khẽ hát câu nào nhớ
Như nằm mê mà thôi…”
Nếu không là tôi bây giờ, tôi sẽ…
– Làm người vẽ truyện tranh, tô từng mảng mầu rực rỡ lên những hình ảnh ngộ nghĩnh làm vui mắt trẻ thơ.
– Làm người chỉnh nhạc (DJ).
– Làm phát thanh viên có giọng nói trầm ấm.
– Làm nhà nhiếp ảnh chính hiệu, chụp ảnh và gửi cả ảnh đi triển lãm quốc tế.
– Làm chủ một quán cà phê mà trong quán treo nhiều ảnh, nhạc êm đềm, ghế thấp, đèn ấm, có một cuốn (rồi nhiều cuốn nữa) lưu bút cho những ai đến đây, muốn ghi gì về tâm trạng của họ lúc ngồi ở quán thì tuỳ họ.
– Làm nhà thiết kế thời trang để vẽ và may những bộ quần áo tôi hằng tưởng tượng.
– Làm người trồng hoa yên vui với căn nhà thanh bình, dậy sớm mỗi sáng, vươn vai và bắt đầu công việc chăm hoa.
…
Mệt nhưng vui!
Không cãi nổi
Bình thường mình mua xăng hay mua đầy bình cho đỡ mất công, cứ 50.000 là đầy lắm rồi, cùng lắm cạn sạch xăng mới lên 55.000. Sáng nay có 30.000 trong túi, ngại giở ví ra nên chỉ mua 30.000 thôi. Tại phải sang Gia Lâm nên mới đổ, chứ không thì cũng còn đi tốt. Cô bơm xăng bơm cho mình xong, mình nhìn rất kỹ bảng báo tiền là 20.000, nhìn kỹ lắm để chuẩn bị tinh thần nói có sách mách có chứng, nhưng chưa kịp phản ứng thì cô ta đã nhanh chóng bơm ngay cho người khác, xoá luôn hiện trường và thu của mình 30.000 ngon ơ. Mình ức quá, nói được vài câu chứ làm sao đứng cãi nhau được. Mình bèn dùng cái cách bảo cô ta đổ thêm xăng cho đầy bình để kiểm tra lại cho chính xác, thì mất thêm 25.000 nữa. Có nghĩa là hết 55.000,trong khi xăng trong bình lúc chưa đổ vẫn còn khoảng 10.000. Nhưng ai làm chứng cho mình chuyện ấy, ai tin được mình đã nhìn ra con số 20 chứ không phải 30. Làm gì có camera, có máy lưu dữ liệu??? Không ngờ thời buổi xã hội công bằng văn minh mà còn gặp phải cú lừa trắng trợn như thế. Ức không biết kêu ai!
Đi tìm tĩnh lặng
Trở đi trở lại nơi này nhiều lần, mỗi lần lại là những cảm giác mới. Điều đó đến có lẽ do mỗi lần đến là mỗi lần đi cùng những người khác nhau. Mỗi lần có những cách chia sẻ khác nhau nhưng đều cùng hướng về “nhất tâm”. Mình luôn muốn đến đây vì không gian này cho mình sự tĩnh lặng trong tâm hồn.
Tôi ngày kính cận
Tôi muốn!
Muốn được đi nhiều, chụp nhiều, viết nhiều…
Muốn được mở mang tầm mắt và ngày càng biết cảm nhận mọi chi tiết của cuộc sống.
Muốn được cởi mở, sẻ chia cùng những tâm hồn đồng điệu về lẽ sống, ước mơ, chân – thiện – mỹ.
Muốn đứng trước biển chiều nhìn những con tàu về lại bờ.
Muốn được ngồi trước biển đêm hát thật to những bài hát yêu thích.
Muốn được lên rừng thăm cỏ cây, hoa lá.
Muốn được ngồi bên lửa trại nghe tiếng nổ lốp bốp của củi già.
Muốn được vào chùa bước chân trần trên những khuôn gạch nâu sạch sẽ.
Muốn được bước chân trên mọi nẻo đường đất nước. Để được sống hào hứng và yêu cuộc sống thật dài!
Mưa đêm
Blog vắng
Tôi là thủ thư
“Cày” ơi, say quá!
Chưa bao giờ thấy hào hứng “làm ăn” như độ này. Để có được sự hăng hái đó là do nhiều yếu tố hội tụ. Thứ nhất là có đất chứa sản phẩm. Thứ hai là phần lớn đều có yêu cầu đề tài cụ thể (càng đỡ phải nghĩ đề tài nhiều). Thứ ba là sức lực đang dồi dào (hihi, chỉ tập trung cho mỗi chăm con và công việc thôi). Thứ tư là say mê đang ngùn ngụt (yếu tố này là quan trọng lắm!). Thứ năm là có bố để dựa dẫm về khoản ảnh khi bế tắc ảnh chất lượng. Thứ sáu là có một vài người bạn để chia sẻ niềm vui công việc trong hành trình viết cũng như khi thu nhận được kết quả tận tay. Thứ bảy là… nhuận bút (yếu tố này thực tế và có ý nghĩa hẳn hoi nên không thể không nhắc đến). Vẫn thấy mình ì ạch và thiếu sáng tạo lắm, nhưng muốn tự động viên mình để tiếp tục đi thật khoẻ trên chặng đường dài mình đã chọn.
Ngẩn ngơ hai chữ “Dọn nhà”
Nghe mọi người rục rịch dọn nhà sang Opera, Mash, Plus mà cứ ngẩn ngơ cả người. Có lẽ trước sau mình cũng phải chuyển nhà như mọi người tránh tình trạng nhà sập rồi mà chưa kịp làm nhà mới. Có thử một tí ở Mash mà sao thấy xa lạ quá! Lại vứt đó luôn. Chắc phải kiên nhẫn thôi. Phải gần gũi mới thấy cái hay cái đẹp của nhà mới, mới thấy thân thiết có tình cảm được chứ. Nhưng vẫn không muốn đi đâu cả trong lúc này. Yêu ngôi nhà nhỏ này lắm! Chỉ cần một ngôi nhà nhỏ với nước sơn giản dị như thế này thôi. Nhưng vẫn phải theo “thời cuộc” vậy. Khi cái cũ đã lung lay, cái mới lại nhiều ưu việt mà cứ mãi bám lấy cái cũ một cách bảo thủ thì có phải là dại không. Hic hic, đành vậy, nhưng chuyện “dọn nhà” thì vẫn cứ… tính sau.
Chuyện lung bung
“Trắng trợn” là từ ngắn gọn và chính xác nhất để nói về một số “con sâu” ngày nay. Đúng là một số con sâu đó đang khuấy động cho cái xã hội vốn điên đảo càng đảo điên hơn. Chuyện mới nghe:
– “Anh ơi, bên em đi nghỉ mát, anh xem trợ cấp cho anh em ít tiền…” Xoạch, 4 triệu. Trong khi anh em trong cơ quan thì đi nghỉ mát có khi còn phải đóng thêm tiền túi mà thanh tra cứ xin công ty, cơ quan nào là nơi đó phải gật đầu tắp lự. Sếp giải thích, không thế không được, thanh tra to lắm! Mình trắng đen ngay thẳng mà vẫn cứ phải luỵ mới lạ.
– Đến công ty người ta xử lý chuyện thuế má mà cứ đè lúc 10h sáng mới đến. Rồi khi kết thúc công việc thì đúng tầm ăn trưa. Gặp phải đúng bà giám đốc tư duy thời bao cấp quên không nghĩ đến bồi dưỡng. Tức khí, một cán bộ phải “dạy khôn” cho bà rằng “đến giờ ăn trưa rồi, chị cho chúng e ít tiền ăn trưa” (Ba cán bộ có vẻ khó chịu vì sự chậm tiến của vị giám đốc này, có mỗi chuyện nhỏ đó mà cũng để người ta nhắc). Bà ngớ người ra đành phải rút tạm 300.000 bồi dưỡng cho 3 cán bộ này. Lần sau một trong 3 cán bộ quen mui lại vòi: “Chị ơi, sếp em sắp đi nghỉ mát, chị tính thế nào?”. Giám đốc tư duy thời bao cấp lần này thẳng thừng bảo “Công ty còn nghèo, em thông cảm không có tiền biếu sếp”. Chết dở rồi, công ty “vụng chèo” thế này thì cán bộ thuế đói hay công ty sẽ khốn đốn đây?
Lục lại ký ức
Cả một chồng cao thư từ, bưu thiếp được mình lôi từ trên kho xuống chiều qua đã khiến mình trẻ lại thêm mấy tuổi. Những lá thư bạn bè cách đây cả chục năm khiến mình bâng khuâng quá!
Những tâm sự trong sáng, những lời chúc chân thành, những mẩu giấy viết vội trong lớp truyền tay nhau với những câu trêu đùa đậm chất sinh viên… Vẫn còn cả, chẳng mất đi cái nào. Có phải mình quá cẩn thận khi giữ lại tất cả những thứ đó không? Tại mình đãng trí sợ quên kỷ niệm à? Không phải thế, mình vẫn nhớ tất cả. Nhưng có những kỷ vật hiển hiện thì kỷ niệm càng được khơi gợi rõ hơn, sắc nét, sống động hơn.
Đọc lại những lá thư của Minh Thu với từng hàng chữ thẳng đều phóng khoáng mà nhớ quá những ngày còn kè kè bên nhau cà phê, bánh rán, ốc luộc, hiệu sách… Đọc lại thư của muasaobang gửi qua sổ đầu bài hồi cấp 3 với những tâm sự thật trong trẻo cùng nét mực xanh sạch sẽ mà thấy càng trân trọng tình bạn đã trải qua hơn 10 năm rồi và ngày càng thấy không còn khoảng cách. Đọc lại thư của HN viết trong những chuyến lang thang chờ tầu đêm mà nhớ hồi lớp 9 đi dạo trên bờ sông vắng, những buổi qua nhà mặc bộ áo hoa của bà. Đọc lại thư của Th với những cảm xúc quê hương sâu nặng mà nhớ những đêm trăng sáng ở quê, những ngày nắng cắm hoa hồng vàng vào bình nhỏ, nghe băng catsett đàn bầu bạn tặng. Thư của Khuyên thì buồn hay vui đều tràn cả ra ngoài trang giấy, tâm sự chứa chan, tin tưởng. Thư của Nhung thì nắn nót, dài ơi là dài, kể lể tỉ mỉ những diễn biến trong tâm hồn bạn khi bạn ở xa…
Chao ôi là nhiều. Còn nhiều quá! Mình không nghĩ mình lại có một “gia tài” đồ sộ như thế, mà bán đi thì không được đồng nào nhưng lại là vô giá với mình. Có thể ai đó cho là mình lẩn thẩn, giữ một “mớ giấy” cho nó chật nhà. Nhưng với mình những bức thư, tấm thiếp này thật quý giá vô cùng. Bây giờ còn mấy khi nhận được 1 bức thư tay hàm chứa bao nhiêu là tâm trạng thể hiện qua từng con chữ nữa. Đó là 1 phần của đời sống mình. Dù đã qua nhưng nó luôn có giá trị bền lâu, cổ vũ tinh thần và nhắc nhở mình sống có tình có nghĩa, có trước có sau.
Có những lúc ngày thật quá dài
Như hôm nay chẳng hạn. Không phải không có việc để chú tâm. Ngược lại thật nhiều là khác. Thế mới lạ. Ngày vẫn thế, vẫn ngần ấy giờ mà có lúc vội vã hấp tấp sợ hết ngày, có lúc lại thấy ngày dài lê thê, và mình thì cứ loanh quanh, luẩn quẩn mãi…
Cuộc sống tốc độ
Ngày ngày anh hàng xóm vẫn đều đặn gọi “Em bé ơi” mỗi khi cửa sổ hai nhà mở. Lúc đó con đang làm bất cứ việc gì cũng bỏ hết để lao ra cửa sổ “dạ” một tiếng ngọt lịm. Rồi con cũng lại hù dọa đối phương bằng câu gọi “anh ơi” “điệu như củ kiệu” khiến anh hàng xóm 4 tuổi cũng liêu xiêu mất mấy giây bên khung cửa sắt. Sau một hồi hai cô cậu nói với nhau bằng tiếng Xô-ma-li xong, con quay lại nhìn mẹ cười như hoa vẻ mãn nguyện. Mái tóc tơ loăn xoăn đung đưa theo ánh nhìn tinh nghịch. Mẹ lại hoảng!
Cơn mưa tình yêu
Mưa to thế nhỉ! Gió thổi ngả nghiêng những tán cây trứng cá ngay cửa sổ phòng mình. Nhìn xuống Quang Trung, đường phố đẫm ướt, từng vòng xe quay vội vã đưa những thân người mỏi mệt nhanh chóng về với tổ ấm bình yên. Một ngày lại sắp qua, vừa chào ngày mới ngoảnh đi ngoảnh lại đã chúc ngủ ngon. Bây giờ với mình 10 năm cũng chỉ là cái chớp mắt. Đã gần 3 lần đếm cái 10 năm rồi chứ ít đâu. Mưa mau tạnh nhé!
Sau khi xem Điểm hẹn âm nhạc
Lang thang đêm Hà Nội
Mà thôi, phải dành từ ngữ cho bài viết đã.
Cảm ơn người bạn đã tình nguyện đi bộ cùng mình mỏi rời chân mà vẫn cười tươi
Trà đêm
“Em có khi là trăng rơi xuống đời quấn quýt. Em có khi là đêm ru giấc nồng rất sâu. Em là em đấy mà nhiều khi ta thấy rất gần. Em từ trong kiếp trước đã thênh thang về bên”.
Đã định…
Đã đóng cửa blog, xóa luôn cả avar, mà sao thấy “khổ sở” quá! Không thể xa blog được. Blog đã là ngôi nhà thân thuộc của mình rồi. Vậy nên giờ dù chỉ còn một hai màu cơ bản đi nữa thì mình vẫn phải duy trì. Hãy vững tin và sống đúng đắn!
Chán tí thôi
Mà chán tí ti thôi đấy nhé! Cứ vào bệnh viện đi mà thấy, thấy nỗi khát khao được nhanh chóng trở lại với đời, thấy nỗi tuyệt vọng trong những con mắt sắp rời xa cuộc sống, thấy những nỗi đau đớn về tâm hồn và xác thịt, thấy luôn cả những nhếch nhác đợi chờ, van vỉ… Cứ nhìn đi, lúc đó mới thấy mình hạnh phúc biết nhường nào!
Khám phá bí mật của khu vườn
Ngày chủ nhật ảm đạm vì mưa. Lại nhớ nắng. Cũng may vớt vát lại được chút phấn chấn nhờ xem HTV9 truyền hình trực tiếp thảo luận “Doanh nhân với sách” và VTV2 “Khám phá khu vườn bí mật” nói về đời sống của các loài sinh vật trong vườn.
Bộ phim quá hay và thú vị. Đầu tiên là cho mình biết được ngoài thế giới con người ra còn có bao nhiều đời sống khác đang nhộn nhịp. Những chú bướm hiền hoà lại mang họa đến cho những cây rau khi đẻ ra hơn 80 cái trứng, thành hơn 80 sâu ăn tham lỗ chỗ trên những lá cây hoa thược dược. Những chú bọ sọc đen âu yếm nhau nồng nàn và sẵn sàng chiến đấu quyết liệt với kẻ thứ 3 đến tranh giành tình yêu của chúng. Những chú giun cần mẫn lao động cùng người thợ làm vườn suốt ngày đêm. Chú chuột nhỏ tham ăn bị bỏ ra đồng xa cách khu vườn 200m vẫn ung dung mò về lại vùng đất kiếm ăn trù phú để tung hoành. Những chú ốc sên bị lừa bởi những miếng khoai tây và chết vì cái tật say bia như người. Những điệu van của họ hàng nhà bọ khiến người xem phải rùng mình. Những chú sâu tai bị điều chuyển từ vùng này sang vùng kia để từ kẻ ăn tàn biến thành loài hữu ích… Tự nhiên xem xong bộ phim lại thấy yêu mến những khu vườn, trân trọng hơn những người làm vườn và dễ tha thứ hơn cho những kẻ phá hoại đáng yêu nhỏ bé kia.
Nhưng điều mình tâm đắc nhất chính là những người thợ làm vườn nơi đó không phun thuốc trừ sâu vào rau của họ. Họ nhận thức được nguy hiểm. Họ có lòng tự trọng và họ thương đồng loại. Ở họ có tình yêu với cỏ cây hồn nhiên và lòng trung thực tuyệt đối dành cho công việc họ đang làm. Họ chiến đấu với những kẻ phá hoại một cách hết sức nhân ái. Có nhiều cách để duy trì sự sống, sự tươi tốt của rau và hoa mà không cần nhờ đến thuốc trừ sâu. Cái này thì bà con ta cần phải học tập họ.
Hạ đến
Chưa bao giờ tôi được chứng kiến một bình minh huyền ảo đến như vậỵ Tâm hồn tôi thốt nhiên tràn đầy một nỗi xúc động vừa sâu thẳm vừa rộng lớn, vượt khỏi bản thân tôi để đưa tôi hoà nhập vào cuộc chơi linh diệu của ánh sáng.
Tôi biết là mùa hạ đã đến.
(Trích “Mùa xuân thay áo trên cây” của Hoàng Phủ Ngọc Tường)
