Buông bỏ quá khứ

Có những lúc như lúc này, cô không thiết mong cầu về sự hiểu của ai đó với mình. Có lẽ sự mỏi mệt lâu dài đã làm cô hóa chai sạn với nỗi buồn và cả niềm vui. Mọi thứ đều trở nên bình thường, thậm chí bị coi nhẹ. Nhưng ai đã làm cô ra nông nỗi này? Hay là chính cô cứ tự vơ vào những phức tạp không đáng có. Quá khứ bộn bề vẫn chưa buông tha cô, dù cô cố tình làm lơ, phủ nhận những sự kiện đã xảy ra. Nhưng rồi cô cũng hiểu rằng cô phải đối mặt và biết chấp nhận sự thật như nó vốn có. Những gì đã đến, đã xảy ra thì không có cách gì thay đổi được. Thứ có thể thay đổi chính là ý nghĩ, hành động của cô đối với câu chuyện đó.  Và cô quyết định phải trở về quê của anh để giải quyết tận gốc những vướng mắc trong câu chuyện này.

Mùa hè, khi những trái nhãn bắt đầu lấp ló sau tàng lá, cô về thăm thị trấn. Thị trấn yên tĩnh nằm thoai thoải bên bờ biển lạo xạo vỏ ốc và rác cặn. Đêm hôm ấy ở nhà anh, cô không tài nào ngủ được vì ký ức cứ dội về như sóng. Biển đen kịt, nhấp nhô những chòi nuôi ngao đứng trong im lặng. Ngao mùa này chết nhiều, nồng độ muối quá cao hay môi trường nước quá ô nhiễm? Cô chịu. Đời mình còn chưa thu xếp được, lo sao nổi đời ngao… Cô cùng em gái anh đã dành cả buổi để tâm sự, làm sáng tỏ hiểu lầm của gia đình anh khi họ cho cô là người duy nhất biết anh bị bệnh hiểm nghèo mà thờ ơ bỏ mặc để anh sớm phải ra đi.

Sáng dậy, hai chị em ra mộ thắp hương cho anh. Giờ hẳn anh đã mỉm cười khi thấy những người anh thương không còn mang trong lòng hiểu lầm, ấm ức và đau khổ nữa. Anh không cho cô tiết lộ bệnh tình với gia đình vì bệnh này chạy chữa tốn kém mà chẳng nên cơm cháo, anh chỉ còn cách đối diện và bình thản ra đi để đỡ vất vả cho người thân. Có lẽ cô cũng như gia đình anh chỉ nên giữ lại yêu thương thay vì cứ ôm day dứt mãi. Đó là điều duy nhất người ở lại có thể làm cho anh. Buông bỏ quá khứ cũng là điều duy nhất cô cần phải làm cho cô, ngay lúc này.

Published in: on 27/02/2026 at 11:18 Sáng  Gửi bình luận  

Khu vườn mùa thu

Mùa hè kết thúc. Phượng đã thôi thắp lửa trên trời xanh mây trắng. Những cánh bằng lăng chỉ còn lưu sắc tím trong trang vở học trò. Một sáng thức giấc, mở toang cửa đón làn gió mát rượi tràn vào, biết rằng thu đã đến. Thu đến nhắc tôi nhớ lại kỷ niệm êm đềm thời đi học, nhớ người bạn hàng xóm thuở nhỏ nay đã là bố của các con tôi. Thời gian trôi mải miết, ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy nếp nhăn trải đầy nơi khóe mắt, nhưng những cuốn sách xưa thì vẫn nằm đây tươi mới trong sự nâng niu trân trọng.

Đó là một ngày mùa xuân của rất nhiều năm về trước. Tôi, con bé con lớp Tám bỗng được về sống ở một vùng quê khi bố mẹ tôi chuyển đổi công tác. Tôi chưa kịp biết buồn là gì thì không khí làng quê đã ngay lập tức cuốn hút tôi. Chỉ sau hai tuần, tôi đã kịp có dăm ba đứa bạn cùng chơi ngoài đồng mỗi chiều tan học, cứ tối mịt mới chịu về.

Sát vách nhà tôi là nhà bác Học. Bác có hai người con. Cô chị đang học đại học trên thành phố, còn cậu em thì cùng trường với tôi, trên tôi một lớp. Chúng tôi chưa có dịp nào trò chuyện bởi tôi có tính hơi ngang ngạnh. Cậu ta mấy lần có vẻ muốn làm quen mà tôi cứ phớt lờ.

Chiều cuối tuần, tôi ở nhà một mình vì bố mẹ lên phố ăn cưới cô Bình làm cùng cơ quan cũ. Mặt trời đã lặn xuống sau hàng tre đầu ngõ mà vẫn chưa thấy bố mẹ về. Chẫu chuộc ễnh ương kêu inh tai góc vườn. Tôi loanh quanh vào nhà rồi lại ra sân rồi ngồi nơi bậc thềm hát vu vơ cho đỡ buồn. Bỗng tôi giật thót tim khi nhìn xuống dưới chân, một con rắn cạp nong đang trườn vào và thè lưỡi nhìn tôi chăm chú. Tôi cứ thế la hét thất thanh, không còn đủ tỉnh táo để biết mình phải làm gì. Hân từ bên nhà xô cổng chạy sang, khéo léo đuổi con rắn đi, giúp tôi thoát nạn. Một lúc sau tôi mới hoàn hồn nhưng cũng chẳng nhớ ra để nói một câu cảm ơn tử tế với cậu. Mảnh trăng Mười sáu sáng rỡ trên đầu chứng kiến sự im lặng ngại ngùng của hai đứa tôi. Tôi và Hân chơi với nhau từ đấy! Và cuộc đời tôi cũng có nhiều thay đổi kể từ buổi gặp Hân.

Tôi vốn ngỗ nghịch, học hành không đến nỗi, được tiếng thông minh, nhưng lười thì chẳng ai bằng. Tôi chưa bao giờ đủ kiên nhẫn để đọc hết được một cuốn sách, kể cả truyện tranh, thứ truyện mà lũ bạn cùng lứa lúc nào cũng chúi mũi vào đọc giữa giờ ra chơi. Bố mẹ mua cho sách hay, tôi cũng chẳng thèm ngó. Ngày hè là khoảng thời gian lý thú nhất với tôi vì không phải đụng vào sách vở. Tôi thích chạy tung tăng trên đồng, đu đưa buông câu cùng mấy thằng bạn xóm trên hay ngồi vắt vẻo chạc cây nghe chim hót. Ai ngờ, buổi gặp Hân hôm đó là bước ngoặt khiến sở thích tôi đổi chiều.

Hân có mái tóc mềm như tơ, con trai gì mà tóc lại mềm thế. Vườn của Hân có hai cây nhãn, Hân mắc võng ở đó, nằm đu đưa đọc sách. Ôi chao, nhà Hân toàn sách là sách. Sách ở đâu mà nhiều thế. Tôi nhìn mà phát ngán, rủa Hân đọc thế này thì đầu to mắt cận. Hân chỉ cười, nụ cười hiền như trái nhãn ngọt lịm mùa trĩu quả. Từ sau hôm quen nhau bất đắc dĩ, ngày nào tôi cũng sang nhà Hân chơi. Hân đọc sách, tôi thì nằm võng ngắm vòm trời xanh cao ẩn hiện sau từng tán lá. Hân chăm chú đọc đến nỗi có lúc quên cả tôi đang hiện diện. Hân bắt đầu thuyết phục tôi đọc sách. Tôi ngúng nguẩy không chịu. Hân kiên nhẫn đọc cho tôi nghe.

Tôi nhớ truyện đầu tiên được nghe Hân đọc là Con Bim trắng tai đen mới cảm động làm sao, nhiều đoạn tôi khóc rưng rức. Tôi cứ lười biếng, lơ đãng nghe Hân đọc, đến quyển thứ ba thì bắt đầu muốn tự mình khám phá. Hân mừng lắm, chọn cho tôi những quyển sách tâm đắc, nào là Tuổi thơ dữ dội, Thời thơ ấu, Đất rừng phương Nam rồi Dế mèn phiêu lưu ký… Những câu chuyện chúng tôi cùng nhau đọc rồi bàn luận đã theo chúng tôi đi hết thời trung học. Nhờ sách, tôi trở nên mềm mại hơn. Sách thức tỉnh tâm hồn đa cảm ẩn sâu trong tôi, khiến tôi trở nên nữ tính lạ thường. Ánh mắt Hân nhìn tôi đã nói lên điều đó.

Trong tủ sách nhà Hân có cuốn Tốt-tô-chan, cô bé bên cửa sổ tôi rất mê. Tôi ước được học trong ngôi trường Tomoe Gakuen với lớp học là toa tàu cũ vang tiếng giảng bài của thầy hiệu trưởng Kobayashi Sosaku… Còn nhiều cuốn như Thuyền trưởng đơn vị, Không gia đình, Những tấm lòng cao cả… đã cho tôi sống cùng niềm vui, nỗi buồn của các nhân vật. Ngạc nhiên là tôi đã mê đọc sách hơn cả Hân. Hai đứa thường cùng phân tích nội dung câu chuyện. Đôi lúc tranh cãi kịch liệt, phải nhờ mẹ Hân, cô giáo dạy Văn, phân xử.

Bốn mùa trôi theo năm tháng, những tên sách tôi đọc đã đầy dần, cùng lúc đó, Hân bắt đầu kỳ thi đại học, thời gian dành cho tôi ít hơn. Tôi vẫn tha thẩn trong vườn nhà Hân đọc những cuốn truyện quen lạ ngay cả lúc không có Hân ở đó. Ngày chia tay đã tới, Hân nhận được giấy báo trúng tuyển thủ khoa đại học và được một suất học bổng du học tại New Zealand. Chúng tôi cố gắng tận hưởng nốt những ngày thu còn lại trong buồn vui xen lẫn. Nhiều lần Hân muốn nói điều gì đó với tôi nhưng lại thôi. Tôi có thể lờ mờ cảm nhận được điều Hân muốn nói, vì từ tôi cũng đang có một cảm xúc bối rối muốn giấu Hân…

Chúng tôi chia tay trong một ngày đầy nắng. Gió thổi bay mái tóc tôi, như cố che hộ tôi những giọt nước mắt bịn rịn. Thứ quý giá Hân để lại cho tôi không chỉ là kỷ niệm, mà cả gia tài sách cùng cảm xúc chúng tôi đang cất giấu trong lòng. Tôi tiếp nhận bằng tất cả niềm yêu thích và sự trân trọng. Đó là bằng chứng cho thấy Hân đang hiện hữu ngay cả khi Hân không ở bên cạnh tôi đọc sách. Và tôi nuôi dưỡng chờ đợi bằng những cuối tuần về quê đọc sách dưới hiên nhà, trong khu vườn kỷ niệm ngập đầy gió thu.

Published in: on 27/02/2026 at 11:16 Sáng  Gửi bình luận  

Đối diện với cô đơn

Con người trong sâu thẳm nhất có lẽ chỉ mong mọi thứ thật nhẹ nhàng, giản đơn. Có gì cao xa đâu, một buổi bình minh tĩnh lặng, không ồn ã căng thẳng tranh luận và cũng chẳng u ám nặng nề. Một buổi trưa lách cách tiếng rửa bát hòa với tiếng nước xối mát lạnh bình yên. Cái nắm tay chia sẻ, ánh nhìn dịu dàng… Chừng ấy khoảnh khắc trôi qua một kiếp người, đủ làm nên sự sống. Nhưng “chừng ấy” đã là xa xỉ với những ai đang cảm thấy cô đơn. Phải, sự cô đơn vẫn hiện diện đâu đó quanh ta, chỉ là ta chẳng nhận ra. Bởi người đang cô đơn chẳng thể hét toáng lên về thực trạng của mình. Cô đơn không làm người ta chết, nhưng nó âm thầm bào mòn tâm trí nếu ai đó không thể bình thản đối diện và chấp nhận.

Phải, ta thấy cô đơn là bởi tâm trí ta tự cho là như thế. Và vì tâm trí ta tự mặc định cảm xúc ta, nên ngay cả giữa đông vui ta vẫn thấy lạc lõng đấy thôi. Song nếu ta không gọi tên trạng thái ấy là cô đơn và không xếp nó vào danh sách tiêu cực, thì tự dưng mọi thứ chẳng còn là vấn đề nữa.

Hoặc giả ta chẳng thể tìm cho trạng thái ấy một cái tên nào khác, thì cứ gọi là cô đơn thôi. Nhưng hãy đón nhận thứ cô đơn ấy bằng tâm thế chủ động và bình thản, ta sẽ thấy cô đơn không đáng sợ nữa. Rồi khi bình thản đón nhận, ta chợt thấy nó rất đỗi bình thường và trong ai cũng có lúc le lói chút cô đơn. Bởi ta hiểu, thứ đông vui bên ngoài cũng chẳng thể làm ta đủ đầy nếu ta chẳng thể hòa mình vào nó. Ngay cả trong một mối quan hệ hòa hợp, vẫn có những khoảng trống cho nỗi cô đơn len vào, lẩn khuất li ti.

Biết được quy luật đời có lúc đủ đầy thì cũng có khi hao khuyết,  ta còn gì phải băn khoăn. Cứ tận hưởng nỗi cô đơn, để được lắng lại mà cảm nhận sâu hơn mọi điều, được trở về trọn vẹn với chính mình trong nỗi buồn ban sơ nguyên thủy. Một chút thôi, lặng lẽ hiếm lời, đủ cho mình biết nâng niu quá khứ, trân trọng hiện tại và yêu dấu ngày mai.

Published in: on 27/02/2026 at 11:14 Sáng  Gửi bình luận  

Đơn giản

Ngày xưa, tôi cảm thấy dễ dàng khi dùng một vài từ để nói về bản thân. Vài nét sơ lược đã đủ để gọi ra mình. Có thể bởi ở quá khứ đó, tôi chỉ đơn giản với những điều bình dị. Ngày nối ngày đi trên những con đường nhỏ, đến trường, ra chợ, qua nhà bà, sang nhà bạn… nên tầm nhìn và nhận thức cũng chỉ dừng ở đó. Suy nghĩ có đôi khi cũng muốn vượt ra khỏi những cái mình có để vươn đi muôn nơi, tuy nhiên đó là sự trẻ con ngây ngô thôi. Có lẽ khi người ta càng nhỏ bé thì lại càng muốn vượt thoát ra khỏi sự hạn hẹp của chính mình… Giờ thì khó mà phác họa được bản thân. Đến mình còn chưa hiểu hết mình thì ai sẽ hiểu mình chính xác đây?

Trong con người tôi luôn có hàng trăm hàng ngàn những thứ khác nhau khuấy động. Thỉnh thoảng tôi lại thấy bất ngờ về bản thân. Có thể là bất ngờ về một khả năng, một nhược điểm lớn nào đó, thậm chí là một điều rồ dại nào đó mà tôi thường nghĩ chỉ có thể xảy ra với một ai đó xa vời. Nhiều khi tôi cứ mải mê tìm kiếm những thứ sâu xa, to tát hoặc băn khoăn với lý tưởng sống mơ hồ, để rồi sau những mệt mỏi thì lại trở về là không gì hết. Rồi tôi rút ra một điều, quan trọng nhất là làm thế nào để mình thoải mái và thanh thản thì sẽ thấy bình yên. Đúng là tôi đã tham lam, muốn làm nhiều điều và cũng muốn được nhận nhiều quá! Hôm qua khi nghe lời nói chân thành của một người bạn, tôi chợt nhận ra mình đang được hưởng quá nhiều đấy chứ. Sẽ thôi không đòi hỏi thêm nữa. Sẽ cứ làm việc mình thích và chăm chút cho những gì đang ở rất gần.

Ai đó từng nói: “Mỗi người có cách chọn lựa cuộc sống riêng, và cách nào khiến người ta thoải mái nhất thì đấy là hạnh phúc”. Tôi sẽ học cách trở về như xưa, để có thể phác họa mình một cách thuần túy và ngắn gọn nhất. Hẳn rồi, với tôi đơn giản bao giờ cũng đẹp!

Published in: on 27/02/2026 at 11:11 Sáng  Gửi bình luận  

Líu giữa ngày đông

Trên vòm cây xanh thẫm trầm mặc, bỗng có giọng chim nào ríu ran vọng xuống. Bắt được thứ âm thanh hiếm hoi trong một sớm hanh hao, tôi cứ ngước mãi lên tìm, mong được nghe tiếng thiên nhiên ấy lần nữa. Đáp lại, chỉ có phố phường ồn ã còi xe.

Đôi khi tôi tự hỏi, tiếng hót của chim tự do khác với chim trong lồng nhiều không? Hẳn là khác nhau nhiều lắm! Một đôi cánh được thỏa sức bay giữa gió lộng, tự chủ cuộc đời mình, tận hưởng và hứng chịu cả những đẹp đẽ lẫn khắc nghiệt của thiên nhiên, sẽ có một giọng hót phóng khoáng hơn chăng? Có chủ quan không khi áp đặt giọng chim bị nén trong lồng sẽ có sắc màu tù túng? Và tôi đi tìm bằng chứng để giải đáp cho những phân vân của chính mình.

Ngồi nghe tiếng chim chiu chít tiếng chim bên hồ Thiền Quang, tôi hiểu vì sao người ta có thể bỏ ra hàng giờ để “giao tiếp” với chim. Những con chim có đôi chân mảnh mai như nhánh cỏ gầy, ngày mới sang lại cất tiếng, không ra điều kiện, chẳng đợi tri ân. Với người yêu chim, tiếng hót của chim là thứ âm nhạc cuốn hút nhất. Từ “chơi chim” vẫn chưa đủ sức diễn tả sự sâu sắc của mối quan hệ giữa người yêu chim và những chú chim của mình. Chơi chỉ có giới hạn, còn yêu thì sẽ không vì mệt mà bỏ mặc, nản mà vứt đấy. Người có thể ốm, chim mà ốm thì ăn sao ngon ngủ sao yên. Người say chim chỉ an tâm lên giường khi đã tự tay cất chuồng, đóng áo cho chim đi ngủ. Có câu “Chơi chim rèn trí”, nhưng hẳn chủ đích chơi để rèn thường sau mới ngẫm ra, chứ mấy ai vì muốn rèn trí mà phải tìm chim.

Hôm ghé chợ chim Hoàng Hoa Thám, tôi gặp một ông anh  đang mê mải săn chim. Ông anh than thở: “Chưa tìm được chú nào ưng cả. Chắc lại phải ghé Mơ hoặc Tăng Bạt Hổ. Cứ rình chợ phiên để lùng, kiếm được chim mình ưng, thú lắm!”. Tôi hỏi: “Anh có hay mang chim đi tụ không?”. Hóa ra ông anh đã ngồi mòn ghế ở Hồ Đắc Di với hội chơi họa mi ở đó.

Nhân gặp người sành, tôi tranh thủ hỏi thêm về cách chọn chim. Được chạm vào đúng vùng say mê, ông anh tuôn một tràng: “Chọn chim dù mộc vẫn cần chú ý các đặc điểm nổi trội, tác phong chững chạc và lối nhảy lên xuống theo quy luật. Họa mi mắt sáng lông tơi cẳng chân to, vành khuyên mỏ mỏng hầu nở mắt lồi trán rộng lưng cong, chào mào ngực ưỡn mỏ khít mép rộng hầu to cánh sệ lưng gù,… Nếu gặp chim đột biến gen kiểu chào mào bạch tạng, chim khuyên vàng mơ chân một trắng một đen, hoặc chào mào trắng từ đầu đến yếm mắt có khoanh đỏ lòng chân vàng nghệ,… thì để đâu hết mừng”. Nhà ông anh đã đủ hoàng khuyên, chích chòe đất, chích chòe lửa, chào mào đấu, họa mi gáy lợn… mà còn muốn lên tận chợ chim họa mi Cán Cấu (Lào Cai) để lùng cho ra những con họa mi được linh cảm là có tố chất hót hồi lượn, đổ dồn và ngắt quãng.

Trời lặng gió, cơn lạnh bớt dày khi có chút nắng non rọi xuống. Anh bạn rủ đi lấy lồng chim ở làng Vác. Vừa đi anh vừa kể, đã từng đặt lồng bên Trung Quốc, dù có đẹp và tinh xảo nhưng vẫn thích lồng của người Việt mình làm hơn.

Đến tận nơi bày ý tưởng rồi chọn chất liệu, thậm chí còn được chứng kiến quá trình hình thành chiếc lồng mà mình mong đợi, chả phải thích hơn sao. Chim tù túng trong lồng đã chịu nhiều thiệt thòi, phải cho chúng cái nhà gợi được cảm giác an toàn, dễ chịu. Gỗ được chọn làm lồng thường là gỗ thiên nhiên mazanita, madrona, bạch đàn… Sắt thì ít được chuộng hơn vì tính lạnh, ít thân thiện. Còn lồng làm từ tre già lâu năm luôn cuốn hút nhiều người bởi chất liệu dân dã thân thuộc. Đã lồng thì phải có cóng. Bộ cóng đầy đủ gồm năm chiếc, trau chuốt đến từng vết chạm khắc.

Hóa ra treo lồng chim ở đâu, đặt hướng lồng thế nào phải tính cẩn thận. Mặt sau của lồng tựa vào nơi yên tĩnh để chim không bị lộn đầu, ngoái cổ. Mặt trước hướng ra thiên nhiên cho chim tiếp xúc với bên ngoài để có hứng thú luyện giọng. Chưa kể các công đoạn chăm chim, dạy chim kỳ công, cẩn trọng. Con trai anh bạn tôi cũng theo bố mê chim, đọc vanh vách: “Châu chấu non vành khuyên ăn, châu chấu già chào mào ăn”, “Mùa đông nước ấm, tránh nơi gió lùa, xua sang lồng khác, rồi mới tắm chim”…

Thành quả khiến người chơi chim nức lòng nhất là khi chim của mình biết líu hay, líu đẹp. Những anh em chơi chim trong các câu lạc bộ như Hale, Tuổi trẻ, Khuyên Nguyễn Phong Sắc, Khuyên Trần Hữu Tước… đã đưa ra nhiều đúc kết về cái sự líu ấy.

Tôi đã tìm đã nghe và vẫn thấy, giọng chim nhà chim nuôi có khác giọng chim rừng chim bay la cà trong phố. Chim nuôi hót đều đặn và tiết chế hơn. Dù là nổi hứng cũng không còn đủ cái chất phóng túng tự tại như chim trời. Nhưng không quan trọng, bởi khi ta muốn nắm bắt cả những thứ rất ngẫu hứng như tiếng chim, thì chút phóng túng ấy ta không còn được nhận cũng là lẽ đúng. Có thể những chú chim trong lồng, sau một hồi buồn bã tiếc trời cao gió lộng, đã yên lòng với không gian mới, nơi giọng hót của mình có người đón đợi và say mê. Khi được nâng niu, chúng sẽ hót bằng cảm xúc ngọt ngào hơn dù cô đơn vô hình đôi khi còn le lói. Nghe tiếng chim líu ấm trong một ngày đông xám, vai tôi bỗng hôi hổi lên, như có một bàn tay ai đó mới chạm vào.

Published in: on 27/02/2026 at 11:10 Sáng  Gửi bình luận  

Vẫn là Tết

Published in: on 18/02/2026 at 4:58 Chiều  Gửi bình luận  

Lịch thơ 17-28/02/2026

Published in: on 17/02/2026 at 7:07 Chiều  Gửi bình luận  

Chào tháng Giêng!

Thấm thoát lại đã hết một năm. Bốn mùa luân chuyển, dòng thời gian mải miết. Một năm trôi qua với bao nhiêu buồn vui, trải nghiệm. Chiều nay, khi đi qua khu vườn xanh ngát lá quất, vàng ươm những chùm quả tròn căng, tôi mới chợt nhớ ra có một việc quan trọng phải làm, cũng là một sự hào hứng không cần ai hối thúc. Đã đến lúc phải quan tâm, chăm chút hơn cho những người bạn của tôi sau một năm quá nhiều bận rộn.

Chiều cuối năm, có chút sương lạnh bao quanh con ngõ quen. Hàng xóm xung quanh tất bật đèo về cả mùa xuân từ chợ với những gà ngon, giò thơm, dưa hành, chuối xanh cùng đào, mai lao xao ngoài ngõ. Còn trong căn nhà của tôi tĩnh lặng hơn với ánh đèn vàng và mùi hương trầm ấm áp. Tôi tạm để những lo toan tết nhất sang một bên, vặn to radio để nghe trọn vẹn những bài hát mùa xuân rộn rã, sau đó bắt tay vào việc làm sống lại những cuốn sách cũ. 

Tôi gỡ những cuốn sách trên giá xuống, cẩn thận từng cặp một, tránh xô lệch dù chỉ trang bìa. Sau khi xếp chúng xuống bàn, tôi bắt đầu dùng khăn ẩm lau chùi giá sách, tiếp đến lại dùng khăn khô, mềm lau từng quyển sách. Công việc thật tỉ mẩn, tưởng vô vị, nhàm chán nhưng thực sự lại đem tới cảm giác bình yên và thư giãn tuyệt vời. Khi chạm đến từng cuốn sách, tôi lại được dịp hồi tưởng về những kỷ niệm gắn liền với nó. Theo thời gian, tất cả đã nhuốm màu ký ức, đẹp đến từng nét chữ, đẹp đến từng lỗ mối mọt li ti. Chiếc chổi lông bé trong tay tôi thi thoảng rơi xuống sàn, đó là những lúc tôi mải mê hồi tưởng quá khứ, đó là lúc sách dẫn tôi đi, vào những miền đã qua, vào cả miền không có thật… Sau khâu vệ sinh sách, tôi bắt đầu công cuộc trang trí căn phòng để bắt đầu cho một sự đổi mới của những thứ đã quen thuộc mà chào đón mùa xuân.

Thời gian đang trôi dần về quá khứ. Hương trầm trên ban thờ tỏa những lọn khói mờ ảo. Đất ẩm cựa quậy ngậm từng giọt sương trĩu nặng đang rơi. Lá non bung mình. Lá già run rẩy. Những rễ cây lan sâu trong lòng đất hút trọn bao ngọt lành chắt chiu từ muôn kiếp. Thế là Xuân!

Mưa xuân đang lây rây thả mành giữa đất trời buổi giao mùa. Tiếng lộp độp của mưa dịu nhẹ đều đều trên tàng cây, tán lá. Cây đào phai trong vườn run rẩy những cánh hoa mong manh, dạt mình theo gió lạnh. Hương trầm thơm bảng lảng trên bàn thờ. Tách trà đầu năm thảnh thơi tỏa khói bên mứt kẹo thơm tho. Nhà ai mở bài hát Mưa tháng Giêng thật hợp mùa hợp cảnh, khiến cô hàng xóm không khỏi bâng khuâng: “Tháng Giêng ngày mỏng quá. Nỗi buồn nghe cũ rồi. Mà bên kia tờ lịch. Nỗi niềm mưa rót rơi”.

Trừ tịch, cuộn tròn trong chăn bông ngâm ngợi ký ức, viết thêm dự định, sắp xếp ngày tháng, gửi gắm tương lai. Năm cũ sắp qua, một năm nhiều biến động với những trải nghiệm để đời. Một năm buồn và vui đều đầy ắp. Buồn khi đã va đập, đã được chạm vào hiện thực phũ phàng khiến ta  tan tành ảo mộng. Buồn vì những xếp đặt cho bản thân bị phá vỡ, đảo lộn. Vui vì đã có những phút thăng hoa cùng câu chữ, thiên nhiên và bè bạn. Vui vì trong âu lo vẫn có những chở che ấm áp tận tụy nhiệt thành của những tâm hồn đồng điệu. Buồn vui, vui buồn luân lưu trong những nếp ngày mình sống, cho ta biết lớn, cho ta biết nhận ra.

Với tôi, Tết là khoảnh khắc bình yên chứ chẳng phải là những cuộc tụ tập hào nhoáng sôi động. Tết là lúc tôi về với tĩnh lặng lòng mình và ngồi lại bên nhau để cùng tận hưởng hơi ấm tình thân. Tết là lúc ngưng đọng để chiêm nghiệm và ngâm ngợi, để nhận ra đâu là giá trị đích thực trong cuộc sống mà mình cần hướng tới và gìn giữ. Tết là giấc mơ và ước mơ của đời người với những cảm xúc ngọt ngào và hy vọng, chứ không chỉ là chu kỳ bốn mùa đến và đi khô khan. 

Tiếng pháo hoa lụp bụp dày dần, vẽ lên nền trời những chùm ánh sáng. Đất trời yên tĩnh bỗng trở nên xôn xao rộn ràng. Hơi đất phả lên, hơi sương sà xuống. Đèn trời lang thang trong không trung như những vì sao đang lãng du cùng mùa xuân. 

Chào tháng Giêng! Chào những niềm vui, nỗi buồn sẽ đến và tôi sẵn sàng tiếp đón chúng nồng hậu, chẳng chối từ.

 

Published in: on 16/02/2026 at 11:03 Chiều  Gửi bình luận  

Một chút xuân

Published in: on 15/02/2026 at 9:35 Chiều  Gửi bình luận  

Em bé cười xinh

Hôm nay trên đường về, khi đi qua Royal City, tôi bỗng thấy một chiếc xe máy chở bốn người trên đó, gồm hai người lớn, một thiếu niên và một em bé chắc chưa đầy một tuổi.

Tôi nhìn em bé dễ thương quá liền cười với em bé một cái rồi huơ tay chào. Và lạ thay em nhìn lại tôi một cách chăm chú rồi cũng nhoẻn miệng cười thật tươi. Ánh mắt lấp láy, nụ cười thiên thần.

Thế là trên chặng đường đi tôi và em bé cứ nhìn nhau cười miết. Em bé dường như biết là tôi rất yêu quý em nên cười với tôi luôn luôn, đáng yêu quá đi thôi! Và đôi mắt em cứ như hướng về tôi, liên tục tìm tôi khi tôi bị lẫn giữa đám đông hoặc khuất sau mấy xe to.

Đáng nói là tôi và chiếc xe đó lại cùng về một hướng, đi về cùng một ngõ, khá gần nhà tôi, nên tôi càng có dịp nhìn em bé và cười với em bé nhiều hơn. Cô chị của em bé rất ngạc nhiên khi thấy em mình cười liên tục với người lạ nên thi thoảng lại quay lại xem tôi là ai, có âm mưu gì không.

Một đoạn đường dễ thương hết sức khi tôi được tặng những nụ cười trong veo. Tôi sẽ khó lòng quên gương mặt xinh xinh nhỏ xíu ấy trong một chiều tháng Chạp cuối năm dịu dàng.

Published in: on 12/02/2026 at 10:22 Chiều  Gửi bình luận  

Chuyện li ti

1. Chuyện chiều tối qua. Mình đang đi chợ, đi bộ, tay xách nách mang. Thấy một bé gái chừng 9-10 tuổi đi ngay gần, mình mới nói: Bé ơi cầm giúp cô bó hoa được không, tay cô nặng trĩu rồi. Bé vui vẻ cầm luôn, hai cô cháu vừa đi vừa nói chuyện. Mình hỏi: Cháu đi đâu thế, nhà gần đây không? Bé trả lời: Nhà cháu trên kia, nhà mẹ Yến. Cháu đi mua hành cho bà ạ!… Mình tiếp: Cháu giúp cô cầm hoa là rất đáng khen, nhưng lần sau phải cẩn thận hơn nhé, vì có người không tốt họ nhờ cháu cầm đồ rồi cháu dính thuốc mê và họ bắt cóc đấy! Con bé kiểu hỏi chấm, ý là cô vừa nhờ cháu xong giờ cô bảo cháu không được cầm giúp người lạ thì giờ cháu phải làm gì đây? Hihi…

2. Chuyện chiều nay. Chị ơi có khách muốn lấy 15 cuốn Mùa Tết mà họ cần trước 17h để còn tặng mọi người trước khi về quê. Tôi chẳng kịp nghĩ gì bắt grab về nhà lấy sách (từ chỗ làm về nhà tầm 11km). Đi nửa đường tôi chợt nhớ ơ mình có sách ở chỗ làm mà nhỉ, nhưng chắc không đủ 15 cuốn đâu (tự nhủ cho đỡ tiếc công về). Lỡ về sắp đến nhà rồi nên thôi về cho nốt rồi quay lại ăn tất niên vậy. Song đời không như mơ, về đến cửa, lục túi, không thấy chìa khóa đâu. Ôi thôi, hôm qua lôi khóa ra mà quên cho vào túi. Thế là toi công phải đi grab quay lại chỗ làm. Thời gian giao sách chỉ còn 30p huhu. Tôi điện thoại cho đồng nghiệp nhờ đếm và gom, đủ 15 cuốn. Ối giời ơi, đủ mới đau chứ. Giá như lúc nãy minh mẫn thì đã gửi sách đi xong lâu rồi mà không mất 100.000 tiền grab hít bụi. Thế là lại lật đật đặt Be giao hàng nhờ đồng nghiệp khuân sách xuống giao giúp đi. Chết dở, phải uống bổ não gấp.

Bao lâu nay lười viết mấy chuyện li ti, đầu óc nhanh quên nên không viết lại là quên sạch. Giờ cố vượt lười chịu khó note lại nhé!

Published in: on 10/02/2026 at 8:46 Chiều  Gửi bình luận  

23 tháng Chạp

Published in: on 10/02/2026 at 9:45 Sáng  Gửi bình luận  

Nén hương trong tâm thức người Việt

Nhắc đến cây hương và tục thắp hương, hẳn mỗi người đều cảm thấy trân trọng bởi đó là biểu tượng của lòng thành kính và có ý nghĩa kết nối tâm linh thiêng liêng. Với người Việt Nam, thắp hương là một phần nghi thức trong phong tục, tín ngưỡng thờ cúng bao đời. Đối với nhiều gia đình, cây hương luôn hiện hữu trên bàn thờ Gia tiên, bàn thờ Thần tài, bàn thờ Thổ công, bàn thờ Phật… vào những dịp giỗ chạp, ma chay, lễ tết, ngày rằm mùng một… Ta thắp hương đểtỏ bày tỏ lòng thành với tiên tổ; để xin phù hộ cho bản thân và gia đình sức khỏe, sung túc, bình an; để gửi gắm ước mơ mong cầu sẽ sớm thành hiện thực.Và như thế, nén hương đã mang một giá trị lớn laohơn, là điểm tựa tinh thần giúp con người sống thiệnlương và hướng tới những giá trị tốt lành, cao đẹp.

Nói về nghề làm hương thì trên khắp dải đất Việtđâu đâu cũng có. Nhưng để đưa nghề làm hương trởthành nghề truyền thống, đưa người làm hương trởthành nghệ nhân thì không phải ở đâu cũng làm được như ở làng nghề Thủy Xuân (Huế), Nùng An (Cao Bằng) và Quảng Phú Cầu (Hà Nội).

Làng hương Thủy Xuân thuộc phường Thủy Xuân, cách trung tâm thành phố Huế khoảng 07 km về phía Tây Nam. Trên tuyến đường thăm đồi Vọng Cảnh và lăng Tự Đức, du khách đừng quên ghé ngôi làng có bề dày lịch sử hơn 700 năm  để xem người Huế giữ nếp nghề xưa qua nghề làm hương truyền thống. Các nghệ nhân làm hương hoàn toàn theo phương pháp thủ công thuần tự nhiên. Họ sử dụng nguyên liệu thuần tự nhiên như quế, trầm, hồi, bạch đàn, sả… để làm bột hương, vì thế hương có mùi thơm dịu, tàn đều và không khói khét. Hương nơi đâycó mùi thơm và tính chất đặc trưng riêng, như hươngtrầm thì thơm bền, hương quế hay hồi thì thơm nồng, còn hương nụ thì thơm dịu. Ở mỗi công đoạn, từ lúc vót tăm, trộn bột đến lúc se hương và phơi hương, nghệ nhân đều đặt trọn cả tâm huyết để có thể tạo ra sản phẩm ở mức hoàn hảo nhất. Công đoạn se hương thường được du khách mong muốn trải nghiệm nhấtbởi họ rất thích thú khi thấy các nghệ nhân se hương thủ công nhanh thoăn thoắt mà lại rất đều tay. Điểm thu hút của làng hương Thủy Xuân không chỉ là danh tiếng của một làng nghề mà còn bởi cảnh sắc hiếm có khi giữa không gian trầm mặc cổ kính của đất cố đô có hàng ngàn bông hoa hương đang xòe bung rực rỡlàm mê hoặc lòng người. 

Nếu đến khu vực miền núi phía Bắc, bạn có thểghé làng hương Nùng An (xóm Phja Thắp, xã Quảng Uyên, tỉnh Cao Bằng) để xem lối làm hương truyền thống đã tồn tại hàng trăm năm của đồng bào nơi đây. Quy trình làm hương của đồng bào nơi đây khá khác biệt so với quy trình làm hương ở dưới xuôi. Để làm ra cây hương, người Nùng An lấy thân cây mai (tiếng Tày gọi là “mạy mười”) cắt thành từng khúc dài chừng 40 cm rồi chẻ thành tăm hương và phơi khô. Sau đó nhúng vào nước pha với bột lá cây bầu hắt để tạo chất kết dính, rồi đem lăn trên bột hương cho bột bám dính tròn đều trên thân tăm. Nguyên liệu làm nên bột hương ngoài lá cây bầu hắt còn có vỏ cây gạo, vỏ cây nghiến đỏ, cây thung, cây mạy khảo và mùn cưa từ gỗ thân mềm, nên hương khi thắp lên cómùi thơm tự nhiên và cháy rất đượm. Sau công đoạnlăn bột là đến công đoạn nhuộm chân hương bằng phẩm màu tự nhiên được làm từ nước của lá cây chăm che, tạo cho chân hương màu đỏ, màu hồng rất đẹp mắt. Đặc biệt bà con nơi đây có lối phơi hương độc đáo, họ đem hương cắm vào các ống trụ tròn như ống tre hoặc ống trụ đúc xi măng sau đó đem phơi khô nơi đường làng, quanh sân nhà sàn hay trên đồng lúa sau mùa thu hoạch. Lối phơi hương này thể hiện sự nâng niu của họ đối với từng que hương mà họ đã bao tâm sức làm ra không quan mưa nắng. Với người Nùng An, nghề làm hương không chỉ đơn thuần là kế sinh nhai mà còn là nếp sống, là bản sắc văn hóa giúp họ kết nối sâu sắc hơn với tín ngưỡng tâm linh của đồng bào mình. 

Đến Hà Nội, bạn hãy ghé thăm xã Quảng Phú Cầu để chiêm ngưỡng ngôi làng có bề dày hơn 100 năm làm hương truyền thống với các thôn tiêu biểu như Đạo Tú, Cầu Bầu, Phú Lương Thượng, Xà Cầu…Để làm ra những chiếc tăm hương thẳng đều đẹp, người dân nơi đây chọn những cây vầu, cây nứa đạt tiêu chuẩn để chẻ tăm. Về thành phần bột hương, họ dùng các nguyên liệu thuần tự nhiên như trầm, tùng, trắc, hoắc hương, cây bài, than xoan, hoa hồi, quế chi, quy đầu, bạch chỉ, nhựa cây trám, củ, rễ… vừa có mùi thơm dễ chịu, vừa tốt cho sức khỏe khi sử dụng.Làng có nhiều loại hương đa dạng phục vụ các nhu cầu và sở thích khác nhau như hương tăm, hương nén, hương vòng, hương đen (làm từ nhựa trám)… được người dân nhiều nơi tin dùng. Giờ đây, không còn thấy hình ảnh người dân làm hương theo quy trình hoàn toàn thủ công như trước, họ đã có máy móc công nghệ giúp sức để đẩy nhanh tiến độ và tạo ra sản phẩm chất lượng đều đẹp hơn, cho hương được về với muôn nhà và tỏa thơm khắp nẻo. Làng hươngQuảng Phú Cầu nay đã trở thành điểm thu hút du lịch nổi tiếng, được du khách trong và ngoài nước yêu thích ghé thăm và chụp rất nhiều ảnh để lưu lại vẻ đẹp độc đáo của một làng nghề ven đô Hà Nội.

Khi nén hương thắp lên, ta thấy như có sự kết nối giữa quá khứ với hiện tại, giữa cõi âm với cõi dương, giữa tiền nhân với con cháu và giữa cả ta với phần tâm thức của chính ta. Cho ta tin rằng, lòng thành sẽ được chứng giám, lời khấn cầu sẽ được linh nghiệm nhờ sự dẫn truyền kỳ diệu của những nén tâm hương.

Published in: on 09/02/2026 at 10:16 Sáng  Gửi bình luận  

Rước Xuân

Rước Xuân về với xóm làng tôi
Mời nàng xem mai trổ vàng tươi
Cùng đàn em nhỏ đang đùa giỡn
Bên đôi quang gánh đã nghỉ ngơi

Nàng hãy ghé thăm góc bàn thờ
Hương trầm nhẹ tỏa khói thơm tho
Trông bánh chưng xanh chờ đến sáng
Nghe bà kể mấy tích ngày xưa

Rước Xuân về với xóm làng tôi
Lây phây mưa bụi thắm đất trời
Tôi mang mứt tết mời Xuân nhé
Nàng ý chừng ưng, rộn rã cười.

Published in: on 06/02/2026 at 8:27 Chiều  Gửi bình luận  

Loanh quanh trong nhà (2)

Published in: on 04/02/2026 at 1:40 Chiều  Gửi bình luận  

Chợ Tết

Có ai đi chợ Tết chiều nay
Trong tiết trời xuân gió hây hây
Lan hé nhụy tơ phơ phất lá
Người người mua sắm trĩu nặng tay

Chợ Tết xôn xao đủ sắc màu
Rộn ràng cười nói lẫn chen nhau
Đôi ba em bé theo chân mẹ
Váy áo xanh hồng má đỏ au

Tháng Chạp gom may mắn về nhà
Mừng tháng Giêng tươi tắn nở hoa
Ai buồn qua chợ mà ngắm Tết
Ngắm quất mai đào thấy trẻ ra.

Published in: on 03/02/2026 at 2:17 Chiều  Gửi bình luận  

Loanh quanh trong nhà (1)

Published in: on 02/02/2026 at 9:42 Chiều  Gửi bình luận  

Lịch thơ tháng 01-16/02

Published in: on 01/02/2026 at 6:37 Sáng  Gửi bình luận  

Lạc vào bình yên

Trà đạo Cẩm An Xá – 10 Ngõ Phất Lộc, Hoàn Kiếm, Hà Nội.

Published in: on 28/01/2026 at 6:51 Sáng  Gửi bình luận  

Winlinh phát hành sách MÙA TẾT

Gửi độc giả của Winlinh!

Đã vào tháng Chạp, Tết chẳng còn xa. Xuân này của bạn sẽ thêm thi vị khi bạn sở hữu cho mình cuốn sách “Mùa Tết” của Winlinh.

Đây là cuốn sách thứ 8, nhưng là ấn phẩm đầu tiên mà Winlinh in màu với rất nhiều tranh do chính tác giả vẽ. Sách gồm thơ và tản văn, nội dung mang đầy hương vị Tết, sẽ đem đến cho bạn những cảm xúc đẹp đẽ để mở đầu một năm mới hứa hẹn nhiều rực rỡ, an lành.

Những bài thơ và tản văn trong “Mùa Tết” sẽ đưa bạn trở về với lắng đọng tâm hồn, với những điều thân thuộc gần gũi mà đôi lúc bạn đã lãng quên; giúp bạn trân trọng hơn tình thân cũng như trân quý hơn cuộc đời mình. Hãy đọc và cảm nhận, Winlinh tin bạn sẽ tìm thấy mình trong những dòng thơ văn mộc mạc ấy!

Sách do NXB Văn học ấn hành, dày 228 trang, in màu, bìa cứng, khổ 15×15cm, vô cùng phù hợp để làm quà Tết ý nghĩa tặng người thân, bạn bè. Đặc biệt mỗi cuốn sách còn có thêm bookmark xinh xắn và một bộ postcard thơ Winlinh tặng kèm. Đây là ấn phẩm mang trọn hương vị Tết cổ truyền mà bạn không thể bỏ lỡ, chắc chắn sẽ không làm bạn thất vọng khi cầm sách trên tay!

E ấp nụ đào hé cánh tiên
Thời gian nhẹ bước đến rất hiền
Tôi rót trà thơm chào xuân tới
Xin trời cho hai chữ Bình Yên
Mưa bụi giăng tơ giữa thảnh thơi
Thơm tho nở khẽ đóa hoa cười
Năm mới thuận duyên mà vui sống
Thương người và người cũng thương tôi.

Published in: on 23/01/2026 at 8:59 Chiều  Comments (2)  

Lịch thơ 21-31/01/2026

Published in: on 21/01/2026 at 9:55 Sáng  Gửi bình luận  

Lịch thơ 11-20/01/2026

Published in: on 14/01/2026 at 7:12 Sáng  Comments (2)  

Một chút tranh và sách

Published in: on 09/01/2026 at 6:33 Sáng  Gửi bình luận  

Lịch thơ 1-10/01/2026

Published in: on 05/01/2026 at 8:42 Sáng  Comments (2)  

Cuối năm

Published in: on 30/12/2025 at 6:41 Sáng  Gửi bình luận  

Những bài viết cũ (1)

Published in: on 10/12/2025 at 10:29 Sáng  Gửi bình luận  

Xem phim Quán Kỳ Nam

Hôm nay đi xem Quán Kỳ Nam. Rạp vắng. Phim đẹp và thơ, nhạc thì yêu. Rất nhiều bình yên và một chút buồn dìu dịu. Xem phim và cảm nhận từng chi tiết bé nhỏ, bởi chúng giúp biểu đạt nội tâm và câu chuyện rõ nét hơn cả cách ta diễn đạt bằng lời.

Published in: on 10/12/2025 at 9:02 Sáng  Gửi bình luận  

Tháng Mười hai

Published in: on 08/12/2025 at 8:49 Sáng  Gửi bình luận  

Vài sợi ý nghĩ (15)

1. Nếu suốt ngày ta cứ để hành xử của người khác chi phối mình, thì tâm trí ta còn đâu khoảng lặng để mà tận hưởng bình yên đây.

2. Chợ vắng đi nhiều kể từ khi người ta quen đi siêu thị. Nhưng chợ vẫn ở đó, cho người đi chợ còn thấy một cảm giác gần gũi thân thuộc, như thuở thơ bé theo bà, theo mẹ đi chợ ăn quà.

3. Mùa thu đôi lúc vẫn trở về tìm giữa mùa đông đang dần xám lạnh. Vương vất chút nắng thu nhắc nhớ một quãng đời vừa vật lộn hoang hoải vừa bềnh bồng thú vị đang trôi qua. Chỉ là ta chọn nhìn nó ở góc nào, hoang hoải hay bềnh bồng mà thôi…

4. Không có sự chuẩn bị nào là vô nghĩa dẫu sự chuẩn bị đó thời điểm này ta chưa cần dùng đến. Biết đâu có lúc ta lại cần tới chúng, khi ấy ta mới hiểu những thứ dự phòng cũng quan trọng chẳng kém những thứ chính yếu đâu.

5. Nắng đầu đông óng á như nắng đầu hạ hay nắng giữa thu. Nắng rạng rỡ như một tấm chăn mới đang phơi dưới ánh mặt trời.

6. Đi qua một chặng đường nào đó dù ngắn hay dài, dễ hay khó… thì ta đều rút ra được bài học cho riêng mình để dần biết xử lý các vấn đề sáng suốt và gần với sự đúng đắn hơn.

7. Nếu mỗi người bớt đi cái tôi một chút, nếu mỗi người gắng đặt mình vào vị trí người khác để hiểu cho nhau thêm một chút, nếu mỗi người đều đặt sự chân thành của mình vào các mối quan hệ để ứng xử… thì cuộc sống này sẽ đẹp hơn rất nhiều phải không?

8. Đầu đông, những cơn nắng trở nên lép vế trước những cơn mưa mạnh bạo, nhưng nắng vẫn thi thoảng gắng mang đến cho người một không gian thật thu. Nắng mưa là chuyện của trời, yêu mưa hay nắng là chuyện của người vu vơ… Ảnh chụp phố của một ngày khô ráo trời đẹp sau 7 ngày rả rích mưa liên tiếp.

9. Ta cứ bảo ta chỉ có dựa vào ta mới là bền vững thôi, đừng mong dựa vào ai làm gì, vì mọi sự dựa dẫm đều chả bền lâu được đâu. Ta đồng ý. Cơ mà ta vẫn hiểu có một người để ta dựa vào, một người luôn mong chờ ta về và sẵn sàng che chở, bảo vệ ta… thì vẫn hạnh phúc quá ấy chứ… Nên ta chẳng từ chối đâu một người như vậy. Với điều kiện là ta cũng cùng chung cảm giác hướng về người ấy như người ấy hướng về ta. Nếu không thì… mọi thứ chỉ là đơn phương thôi. Mà đơn phương thì lại ở một phạm trù khác. Viết trong lúc say nên hơi lơ tơ mơ. Nhưng có một điều chắc chắn cả khi đang say là ta có một người đang chờ và ta cũng mong về bên người ấy. Thế là quá đủ!

10. Lênh đênh một đời hay bình yên một đời… điều đó phụ thuộc vào bản thân mỗi người. Nói và làm, nhưng hơn cả thế là nghĩ. Tâm thế và tâm trí quyết định đời ta!

Published in: on 25/11/2025 at 8:25 Chiều  Gửi bình luận  

🌿

Published in: on 16/11/2025 at 8:48 Chiều  Gửi bình luận  

🪴

Published in: on 16/11/2025 at 8:47 Chiều  Gửi bình luận  

Tìm mình ở góc khác

Hôm nay mình được chia sẻ kinh nghiệm với các em học sinh lớp 8 trường Alfred Nobel về định hướng nghề nghiệp và phát triển năng lực, sở thích cá nhân. Được nghe em nói về ước mơ nghề nghiệp tương lai thật thú vị.

Tháng trước thì có một buổi nói chuyện với sinh viên năm 3 trường ĐH Sân Khấu Điện ảnh, khi về nhận được phản hồi của các em cũng thấy ấm lòng.

Published in: on 13/11/2025 at 6:10 Chiều  Gửi bình luận  

Giao mùa

Published in: on 03/11/2025 at 9:01 Chiều  Gửi bình luận  

Về tôi dẫu chẳng rõ tôi

Một bài viết về Winlinh số ra ngày 30/10 đăng trên Thời báo Văn học Nghệ Thuật do Nhà báo – NSNA Hoàng Kim Đáng chắp bút. Bác Đáng đề nghị viết về tôi và hỏi tôi giới thiệu về mình như thế nào, tôi nói là cháu không có gì để nói về mình ngoài các sản phẩm hiện hữu và rất nhiều chia sẻ của độc giả. Thế là bác viết theo ý của bác mà tôi không được biết cho đến khi bài đăng. Cảm ơn bác, một cây đa cây đề trong làng ảnh và làng báo, đã lưu tâm đến một tác giả bé tí nhỏ nhoi là cháu đây!

Published in: on 30/10/2025 at 8:48 Chiều  Comments (2)  

🤎

Published in: on 19/10/2025 at 7:13 Sáng  Gửi bình luận  

Mùa lũ lụt

Published in: on 10/10/2025 at 9:56 Chiều  Gửi bình luận  

Một chút yêu

Published in: on 10/10/2025 at 9:55 Chiều  Gửi bình luận  

Thu cứ là Thu

Hà Nội đã vào độ thu chín. Sớm nay, tôi bỗng thấy góc sân nhà ai hoa sữa rơi ngập đầy. Hương hoa bảng lảng trong gió heo may, một thứ hương vừa nồng vừa dịu, khiến lòng người có chút mơ hồ xao xác. Nắng vàng dịu dàng và gió như sợi khói bé, chỉ là những vệt vô hình nhưng đủ làm một vùng cảm giác trỗi dậy. Bỗng thấy nhớ mùa, dù mùa đang ở đây, hiện hữu đủ đầy trong cảm giác. Tôi ít màng đến ngày tháng in trên lịch hay thông tin trong chương trình dự báo thời tiết, mà dựa vào biểu hiện thực tế để nhận biết dấu hiệu của mùa. Thấy được những biến chuyển từ các chi tiết đó, tôi đã có cả một mùa thu ngập đầy ý nghĩ, mặc dù mùa thu ấy… chưa bao giờ hết mong manh.

Tôi đã gắn bó với Hà Nội mỗi đêm thu êm đềm, mỗi sớm sương mai náo nức, ngày ngày đi đi về về trên từng con đường thân thuộc, chân đã quen bao nếp gạch, bao gốc cây hồn hậu chứa đầy ký ức tháng năm… Bước vào phố tưởng như bước vào làng. Phố gần nhau đến mức chỉ vài bước chân sải qua con đường nhỏ là đã sang vỉa hè bên kia. Hai nhà bên hai phố nhìn nhau thật gần, ới nhẹ một câu đã nghe thấy tiếng.

Hà Nội ba mươi sáu phố phường vẫn đọng chút dáng dấp của thủ đô cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20 dẫu chẳng còn xe bò bánh gỗ, đòn võng cáng, xe tay kéo, áo chùng dài cùng giày Gia Ðịnh. Những ngày Canh Tân đã vào quá vãng, nhưng đâu đó trên phố phường hôm nay vẫn thấy dấu xưa còn sót lại. Ấy là những ngôi biệt thự cổ từ thời Pháp thuộc với nước sơn vàng ấm và ô cửa sổ sơn xanh đặc trưng. Là mái ngói nâu đỏ rêu phong với nhà ống nhỏ hẹp sâu hun hút. Là không khí kinh kỳ kẻ chợ mà người ở thì thương, người xa thì nhớ, người đã đến thì chẳng muốn rời.

Mùa thu Hà Nội càng làm người ta thấy thú bởi đó là mùa của các thức quà dễ thương. Bánh dẻo, bánh nướng thơm tho. Xôi dừa ngậy béo. Chè hoa cau thanh mát. Bánh đúc, bánh tôm nóng hổi. Bưởi, bòng mọng căng. Ô mai mơ sấu chua ngọt… Thu theo các thức quà ùa đến tay người, len vào từng tầng vị giác, khiến ta thấy mùa vì thế mà thi vị hơn. Và có ai không nhớ vị cốm Vòng ăn cùng chuối trứng cuốc trong tiết trời hây hây gió. Cốm nhờ thu xanh hơn, thu nhờ cốm mà thơm tho hơn. Lá sen ủ cốm cũng được lây hương cốm, cốm lại nép vào lá hít hà hơi sen thoảng nhẹ.

Thu chín sậm trên những nhành hoa cúc. Thu se sẽ trên những lá bàng khô. Thu vàng ươm trên những trái thị thơm. Thu thoảng xanh trên từng hạt cốm nhỏ. Thu rôn rốt trên những trái sấu giòn. Thu ngòn ngọt trên những trái hồng ngâm. Thu đu đưa trên tán cây trứng cá lá xanh chen quả đỏ. Thu nô đùa cả rèm lộc vừng thả tóc mặt hồ. Thu thì thầm với từng nụ sen hồng, sen trắng đang nhiệt thành nở nốt những bông cuối mùa…

Đêm mùa thu, trăng cũng khác. Khác với trăng hè đậm đà nóng bỏng, trăng thu cho ta cảm giác lành lạnh bình yên. Trăng sáng và thanh, vàng nhạt và hơi ngả xanh, như chiếc váy lụa mềm phủ xuống phố phường đang dần chìm vào giấc ngủ. Trăng tràn trề rọi qua từng tán dương xỉ bên bờ tường ẩm rêu, tạo nên một bức tranh thiên nhiên sinh động được vẽ bằng ánh sáng. Giữa trời đêm bao la, con người như được giao hòa trọn vẹn cùng thiên nhiên trong mùa thu ảo diệu.

Một chiều bất chợt, trời bỗng đổ mưa. Cơn mưa thu lúc ào ạt khi rả rích. Những sợi mưa mang theo bao gửi gắm ý nhị từ thiên nhiên. Trong cơn mưa, cây cối nghiêng nhẹ lá cành, rung rung dưới những hạt nước mau thưa. Mưa tưới cho đất ẩm để mầm non đâm chồi, cho cây xanh lớn ngọn. Mưa gột rửa bụi bặm phố phường, xả trôi muộn phiền lưu cữu. Để rồi sớm mai thức giấc, ta được đón ánh mặt trời ló rạng trong không gian sạch tinh đã được mưa tắm gội từ đêm trước. Cơn mưa đi qua, những điều trong veo ở lại.

Hơi giá lạnh đang len lén tràn về. Một ngày thu trong phố, tôi ngồi bên ly cà phê mà nhìn ngắm thiên nhiên. Dưới chân, cỏ mọc xanh rờn bên những khóm hoa khoe sắc tươi xinh. Nắng trong trẻo chiếu dịu dàng qua mái hiên và rơi giọt giọt xuống thềm. Từng chùm hoa nắng nhún nhảy trên đất theo sự xao động của những tán lá đang vẫy gió trên cao. Nơi góc sân, dạ yến thảo rung rinh giọt sương sớm. Khóm dành dành vươn từng chiếc lá thẫm dày lên đón nắng tươi. Khế vẫn còn lác đác những chùm hoa li ti tím. Vòm hoa giấy bung những bông cánh sen rực rỡ. Không gian như ngưng đọng, chỉ có tiếng thở của thời gian khe khẽ lướt qua.

Còn nhớ, những năm trước, cứ đến giữa thu mẹ tôi lại mang chăn bông ra giặt. Có lẽ bởi trong lòng mẹ, thu luôn ngắn ngủi khó nắm bắt. Cái quãng thời gian thu đến ở và đậu lại mỏng manh nhẹ bỗng, khiến người yêu thu không khỏi nôn nao buồn tiếc khi nó nhanh chóng mất dấu sau cơn gió đông mạnh mẽ mới tìm về. Nên trong cái nắng thu hanh hao dịu nhẹ, người ta cứ muốn làm những điều quen thuộc, để được đà đận nghĩ suy về cuộc sống, mơ mộng về sự êm đềm của thời gian, nhớ nhung những ngày đã qua và thắp lên cho mình dự định trong chặng đường sắp tới. Năm nay cũng thế, mẹ đã để nắng thu kịp làm thơm những chiếc chăn bông mềm, gió thu kịp lưu lại hơi hướng trong lòng chăn. Để nhắc thân người lúc cuộn mình trong chăn tránh rét nhớ chút dư vị thu ngọt lành ngấn lại. 

Gió thu vẫn miên man thổi qua những căn nhà hẹp trong phố phường tấp nập. Ai bước chân trong lòng phố, lơ đãng đi qua cả nơi mình đang đến, bởi mải ngắm những mái rêu phủ màu mưa nắng, những bước chân lích chích của mấy chú chim non trên hàng dây điện mắc ngang trời. Chẳng mấy nữa đâu thu sẽ tan biến mất, gió heo may lại nhường chỗ cho gió mùa đông bắc rét buốt hằng đêm. Nhiều lần muốn sống với thu dài hơn, nhưng tự nhủ nếu thu dài quá thì thu sẽ không là thu nữa. Thôi thà thu cứ thế, cứ ngắn ngủi, cứ đến và đi vội vã, cứ non tươi e ấp, cứ mơ hồ mong manh,… để ta còn thấy tiếc nuối mỗi khi thu giã biệt. Để ta muốn lưu mãi khoảnh khắc này vào tâm trí, níu lại gió thu.

Published in: on 10/10/2025 at 7:52 Sáng  Comments (4)  

Tháng Mười

Published in: on 08/10/2025 at 6:54 Sáng  Gửi bình luận  

Chuyên đề tôi

Tôi thích xếp mọi thứ theo chuyên đề. Kiểu làm ra làm, chơi ra chơi. Kiểu trang thì sách vở, trang thì ăn uống. Nếu ai theo dõi tôi chỉ một chuyên đề sẽ nhìn tôi sao suốt ngày thấy ăn chơi không thấy làm gì, hoặc suốt ngày sách sách vở vở… kiểu vậy. Song nếu follow cả mớ chuyên đề của tôi thì cũng mệt vì tôi chia nhỏ ra bao nhiêu chuyên đề cơ. Nói chung là… rất chi là. Rồi tôi nghĩ thực ra ma nào quan tâm tôi ra sao đâu. Ai thích tôi ở góc nào thì tiếp nhận ở góc ấy là đủ. Dẫu có một chiều, phiến diện chút nhưng cơ bản góc đó vẫn là tôi mà. Còn về thực tế thì tôi rất là lúc này lúc kia, hướng nội hướng ngoại và hướng tùm lum. Tôi không vẽ được mình chỉ trong vài lời miêu tả. Nên có ai đó hỏi tôi là người như thế nào, tôi bảo nếu thật muốn biết thì follow hết mớ chuyên đề online giùm tôi. Còn hứng thú hơn thì offline mới thấy rõ muôn vẻ lầy lội của một con người 😂.

Published in: on 23/09/2025 at 5:56 Sáng  Comments (2)