Phải, tôi tham lam!

Ai cũng bảo tôi tham lam. Và tôi chưa bao giờ phủ nhận điều đó.

Tôi yêu ánh nắng tỏa xuống trần gian, mang theo bao hứa hẹn về một sự sống nóng ấm tình người. Tôi yêu chút gió nhè nhẹ lan trên bức tường rêu phong cũ, nhắc nhớ về những ký ức còn chưa xa. Tôi yêu chiếc lá xanh hồn nhiên trên cành biếc. Tôi yêu chiếc lá vàng điềm đạm dưới lối đi…

Tôi yêu cơn mơ ngây dại mỗi đêm đem theo bao hoài nghi chưa từng được bóc rỡ. Tôi yêu cảm giác cay sống mũi mỗi lúc rung động vì những vẻ đẹp bình yên. Tôi yêu lối đi chiều sóng sánh hoàng hôn vàng óng ả. Tôi yêu đường sớm hiu hiu tiếng chim rộn sau từng nhánh cây…

Tôi yêu anh, yêu bạn, yêu em. Tôi yêu những nét cười thoáng rung sau vai áo. Yêu con đầm mùa sen cạn hết. Yêu bông cúc cuối thu. Yêu phượng sầu cuối hạ. Yêu con thuyền bục ra tơi tả sau trận lũ vừa qua. Yêu nếp nhăn trên mắt ai sau cơn đau còn buốt giá…

Tôi yêu những ước ao của bao người còn phải nằm lại trong miên man bất lực. Tôi yêu những lời khen chân thực và yêu những rung cảm thiết tha. Tôi yêu mái tóc bé em, yêu đôi tay người bạn. Yêu tiếng cười chị, yêu giọng nói quen, yêu say sưa cái nheo nheo hiền hiền trong nắng…

Tham lam quá phải không? Nhưng tôi cứ muốn yêu như thế đấy, biết làm sao?

Published in: on 07/09/2009 at 1:53 Chiều  Gửi bình luận  

The URI to TrackBack this entry is: https://winlinh.com/2009/09/07/ph%e1%ba%a3i-toi-tham-lam/trackback/

RSS feed for comments on this post.

Bình luận về bài viết này