Trời nổi hờn giận bằng một cơn giông
Em dỗi hờn anh nên ngồi im vắng
Bữa ấy trời thôi ươm nắng
Bữa ấy môi chẳng hồng son.

Trời nổi hờn giận bằng một cơn giông
Em dỗi hờn anh nên ngồi im vắng
Bữa ấy trời thôi ươm nắng
Bữa ấy môi chẳng hồng son.

| H | B | T | N | S | B | C |
|---|---|---|---|---|---|---|
| 1 | 2 | 3 | ||||
| 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 | 10 |
| 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 | 17 |
| 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24 |
| 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 | |
Blog tại WordPress.com.RSS 2.0Comments RSS 2.0 | Chủ đề: Quentin.
Bình luận về bài viết này