Còn nhớ, những năm trước, cứ đến giữa thu mẹ tôi lại mang chăn bông ra giặt. Có lẽ bởi trong lòng mẹ, thu luôn ngắn ngủi khó nắm bắt. Cái quãng thời gian thu đến ở và đậu lại mỏng manh nhẹ bỗng, khiến người yêu thu không khỏi nôn nao buồn tiếc khi nó nhanh chóng mất dấu sau cơn gió đông mạnh mẽ mới tìm về. Nên trong cái nắng thu hanh hao dịu nhẹ, người ta cứ muốn làm những điều quen thuộc, để được đà đận nghĩ suy về cuộc sống, mơ mộng về sự êm đềm của thời gian, nhớ nhung những ngày đã qua và thắp lên cho mình dự định trong chặng đường sắp tới…
Năm nay cũng thế, mẹ đã để nắng thu kịp làm thơm những chiếc chăn bông mềm, gió thu kịp lưu lại hơi hướng trong lòng chăn. Để có thể nhắc nhớ thân người lúc cuộn mình trong chăn tránh rét nhớ chút dư vị thu ngọt lành ngấn lại. Chiều, ghé đền Ứng Thiên trong không gian mờ sương khói của một ngày sắp tàn. Một cơn gió lan nhẹ, dấu vết thu in lên tay, biết rằng thu đã chín. Tháng Chín có lẽ là tháng đậm đà nhất của thu. Thu không còn quá bẽn lẽn ngại ngùng mỗi khi thả gió mà đã đậm đà hôi hổi, như người thiếu nữ đang độ yêu đương.
Thu chín sậm trên những nhành hoa cúc. Thu se sẽ trên những lá bàng khô. Thu vàng ươm trên những trái thị thơm. Thu thoảng xanh trên từng hạt cốm. Thu rôn rốt trên những trái sấu giòn. Thu ngòn ngọt trên những trái hồng ngâm. Thu đu đưa trên tán cây trứng cá. Thu nô đùa rèm lộc vừng thả tóc mặt hồ. Thu thì thầm với từng nụ sen hồng, sen trắng. Sen mùa này vẫn còn vương trên đôi ba con đầm nhỏ, nhắc nhớ về một mùa hạ rực rỡ vừa qua. Sen lúc gần tàn trông vẫn đẹp, cái đẹp buồn man mác khi sen trong thu là sen của ký ức, hoài niệm.
Ngày mùa thu, trời cao xanh, mây trắng xốp. Tưởng như ai đó đã xúc từng thìa kem bông mát lạnh tung lên cao. Sớm ra, đi trên con đường vắng, thấy mình được tắm trong không gian tinh khôi, thanh sạch. Thu hiền dịu, điềm đạm nhưng cũng có khi đỏng đảnh. Một ngày của thu trôi qua với đủ những tâm trạng khác nhau. Đang trải vàng nắng trên những tàng cơm nguội, bỗng gánh nước mắt của trời đổ trên những mái ngói rêu phong. Đang mềm dịu với những ngày gió hiu hiu, bỗng ngúng nguẩy nắng nung bỏng rát. Có lúc thu lại sầm sì mang bộ mặt ẩm ướt, kéo lê những cơn giông còn rớt lại của mùa hạ về phố, khiến cho cánh áo mỏng của các bà các cô tự nhiên cứ trong veo.
Thu tháng Chín là thu mênh mang, tràn trề sức sống. Chỉ ít ngày nữa thôi, khi tháng Mười về thì thu đã chớm một nỗi buồn xam xám. Gió lúc này đã pha lạnh, pha cái hơi thở run rẩy đầu đông. Ranh giới giữa thu và đông lúc này thật khó phân biệt. Cuối thu, những đêm lạnh nhiều dần. Không bật quạt thì hơi nóng, mà bật quạt thì đêm phải kéo chăn lên tận cằm tránh cái lạnh lan nhẹ vào thân.
Bưởi đang rộ lên trong nắng hanh. Người đi xa nhớ gió và nắng thu, nhớ luôn cả cái vị chua chua thanh thanh của những tép bưởi mọng căng màu lòng tôm tan mềm trong miệng. Gió thu miên man thổi qua những căn nhà hẹp trong phố phường tấp nập. Bước chân trong phố, lơ đãng đi qua cả nơi mình muốn đến, bởi mải ngắm những mái ngói nâu phủ màu mưa nắng, bước chân lích chích của mấy chú chim non trên hàng dây điện mắc ngang trời… Chẳng mấy nữa đâu thu sẽ lại tan biến mất, gió heo may lại nhường chỗ cho gió mùa đông bắc thổi rét buốt hằng đêm. Đang sống trong những ngày thu, hãy tận hưởng hết những gì ngọt ngào nhất thu ban tặng. Nhiều lần muốn sống với thu dài lâu hơn, nhưng tự nhủ nếu thu dài quá thì có khi thu sẽ không là thu nữa.
Thôi thà thu cứ thế, cứ ngắn ngủi, cứ đến và đi vội vã, cứ non tươi e ấp dịu dàng, cứ mơ hồ mong manh… để ta vẫn thấy tiếc nuối mỗi khi thu giã biệt. Để ta mải miết đi trên hành trình bốn mùa trong tâm thế muốn được gặp lại thu một ngày sau tươi mới. Còn giờ đây, vẫn muốn giữ mãi cái khoảnh khắc này, níu lại gió thu.
Bình luận về bài viết này