Ngày xưa, tôi cảm thấy dễ dàng khi dùng một vài từ để nói về bản thân. Vài nét sơ lược đã đủ để gọi ra mình. Có thể bởi ở quá khứ đó, tôi chỉ đơn giản với những điều bình dị. Ngày nối ngày đi trên những con đường nhỏ, đến trường, ra chợ, qua nhà bà, sang nhà bạn… nên tầm nhìn và nhận thức cũng chỉ dừng ở đó. Suy nghĩ có đôi khi cũng muốn vượt ra khỏi những cái mình có để vươn đi muôn nơi, tuy nhiên đó là sự trẻ con ngây ngô thôi. Có lẽ khi người ta càng nhỏ bé thì lại càng muốn vượt thoát ra khỏi sự hạn hẹp của chính mình… Giờ thì khó mà phác họa được bản thân. Đến mình còn chưa hiểu hết mình thì ai sẽ hiểu mình chính xác đây?
Trong con người tôi luôn có hàng trăm hàng ngàn những thứ khác nhau khuấy động. Thỉnh thoảng tôi lại thấy bất ngờ về bản thân. Có thể là bất ngờ về một khả năng, một nhược điểm lớn nào đó, thậm chí là một điều rồ dại nào đó mà tôi thường nghĩ chỉ có thể xảy ra với một ai đó xa vời. Nhiều khi tôi cứ mải mê tìm kiếm những thứ sâu xa, to tát hoặc băn khoăn với lý tưởng sống mơ hồ, để rồi sau những mệt mỏi thì lại trở về là không gì hết. Rồi tôi rút ra một điều, quan trọng nhất là làm thế nào để mình thoải mái và thanh thản thì sẽ thấy bình yên. Đúng là tôi đã tham lam, muốn làm nhiều điều và cũng muốn được nhận nhiều quá! Hôm qua khi nghe lời nói chân thành của một người bạn, tôi chợt nhận ra mình đang được hưởng quá nhiều đấy chứ. Sẽ thôi không đòi hỏi thêm nữa. Sẽ cứ làm việc mình thích và chăm chút cho những gì đang ở rất gần.
Ai đó từng nói: “Mỗi người có cách chọn lựa cuộc sống riêng, và cách nào khiến người ta thoải mái nhất thì đấy là hạnh phúc”. Tôi sẽ học cách trở về như xưa, để có thể phác họa mình một cách thuần túy và ngắn gọn nhất. Hẳn rồi, với tôi đơn giản bao giờ cũng đẹp!
Bình luận về bài viết này