Dòng sông quê mình vẫn hiền hòa trôi như mùa đông năm ấy. Còn bạn và tôi giờ đã không còn những thủ thỉ, rúc rích ngày xưa. Nhớ rồi quên. Thôi, kệ. Nếu có về lại sông xưa, thì nhớ nhau một chút nhé Bình!
Sông quê
Bạn tôi
Thành
Một người bạn không biết gọi là gì. Quá thấu hiểu nhưng có khi lại quá xa vời. Gần đến nỗi dường như không nói gì cũng cảm thấy yên lòng về suy nghĩ trong nhau. Xa đến nỗi mỗi lần nói chuyện qua điện thoại lại phải hỏi nhau “dạo này có gì mới không?” (mặc định là hỏi về cái mới của những diễn biến trong tâm hồn).
Nói với T mình luôn là người huyên thuyên nhiều hơn. Nói tất tần tật mọi chuyện, từ chuyện con chuột đến cây xoan ào lá trong đêm, từ chuyện mèo con đến chó cún, từ chuyện nấu cơm đến quét nhà, chuyện gia đình rồi chuyện cơ quan. T luôn ngồi nghe mình nói và cười rất hiền.
Nhưng T biết không, có lúc mình đã rất “ghét” T. Đó là một ngày mưa, T ngồi trên gác hai nhà mình, sao lại để sự nặng nề choán hết cả không gian, đến nỗi mình đã nói một câu thật tệ “Mình muốn T về”… Và mình đã để T về trong mưa.
T làm mình nhớ lại cái lần mới gặp lại T sau mười mấy năm không gặp. Cậu bạn lớp hai học giỏi. Hồ Đắc Di hôm đó lạnh quá, bỗng thấy T đi ngược lại. T có biết lòng mình nhiều hân hoan thế nào không?
T bảo vừa thích lại vừa ghét mùa thu. Mình hiểu lý do đó và nhắc đến từ “làm mình làm mẩy” mà T rất hay dùng để nói về mùa thu và những suy tư trong T…
Chúng mình vẫn nghĩ đến nhau là cô cậu học trò lớp 2 ngày lũn cũn.
Cường
C đẹp trai, cao to, đậm chất tài tử điện ảnh, mang dáng vẻ dân chơi sành điệu, cậu ấm con nhà giàu, găng-tơ thứ thiệt… nhưng rút cục thì chẳng có chút gì “đáng ghét” kiểu cậu ấm, dân chơi. Chỉ có đẹp trai là sự thật.
Nghĩ đến C, sẽ nhớ nhất là dáng ngồi yên lặng khi nghe nhạc và miệng lẩm nhẩm hát những bài tình ca thời thượng. Nghĩ đến C là nhớ dài dài những lần cùng C loanh quanh trong phố, chụp ảnh, ăn quà, ngồi cà phê, hít hà hương hoa sữa trong những ngày trời hơi se lạnh. Nghĩ đến C, quá nhớ những lần sang Hà Tây, Đông Anh viết bài, vào khắp các xó xỉnh, ngõ ngách chụp ảnh… Lúc nào cũng hứa có nhuận bút sẽ khao C, nhưng lúc mình lấy nhuận bút thì thường C lặn mất tăm do chưa kịp cập nhật thông tin nóng hổi về cô bạn thân. Những lúc đó mình chắc rằng C đang mải nghĩ đến một bóng hồng hoặc theo mấy thằng bạn trai lười học đi đêm về hôm.
C biết nhiều chỗ có đồ ăn ngon và rẻ. C cũng biết Đặng Dung chuyên bán mua điện thoại và đã dẫn mình ra xử lý mấy vụ điện thoại ở đó. C cũng đã từng phải “khẩn thiết” nhờ vả mình đi cùng vào bệnh viện để khám về vấn đề dạ dầy hay thận mà lúc siêu âm đến khổ vì chuyện không có nước trong bụng phải mua nước uống gấp rồi lúc nước đầy trong bụng thì đến giờ bác sĩ hết ca… C suốt ngày hỏi “D trông đầu C có ít tóc quá không” rồi lại lấy lược chải chải cái đầu 3 tháng không cần ra hiệu cắt tóc. Có lần C rủ mình vào phố cổ tìm mua dứa dại về chữa mọc tóc.
C không phải là người hay thở than và nói nhiều nên khi C đã nói được những câu có vẻ “lãng mạn” một chút có nghĩa là trong lòng C mọi thứ đã đầy ắp rồi. Giờ C ở Hạ Long.
Mấy hôm trước C nhắn tin:
– “Hi hi, còn thức không vậy Dung kia?”
– “Hôm nay, khi lang thang trên phố, những cơn gió se se lạnh cùng hương hoa sữa làm C nhớ Hà Nội quá! Nhớ những lúc lang thang, uống cà phê, nghe nhạc, tâm sự những điều lãng mạn nhất với Dung”
– “Vừa rồi nói chuyện với D là C đang đứng trên biển gió lộng, một khoảng không gian bao la trong lành và thoáng mát, chỉ có hai người rất tuyệt! Trong những lúc lãng mạn nhất C hay nhớ và nhắc đến D với những câu chuyện đầy lãng mạn của hai đứa bạn thân”.
“Ngày đấy hai đứa đôi khi im lặng ngồi nghe nhạc, cà phê cả tiếng đồng hồ ấy nhỉ! Trong những lúc lặng lẽ đó C hay mơ mộng với một người con gái mà mình thật sự yêu cùng lang thang trên phố thưởng thức sự nồng nàn của hoa sữa hay cùng nhau ngắm biển hoặc lang thang trên những cánh đồng ngào ngạt hương lúa. Giờ thì C đang được sống trong sự mơ mộng đó!”.
… Đúng là có những thứ không gì mua được, không gì có thể khiến mình đánh đổi. Trong vô vàn những điều quý giá đó có Tình bạn!
Bạn cũ
Hộ lý nghiến răng chi tiền cơm tấm
Trưa. Muốn về ngay với Win nhưng vẫn bị bắt cóc đi ăn một bữa khao. Thực ra đây là một bữa khao mang tính chất bị đàn áp, vì chủ nhân của nó không hề có tinh thần tự nguyện.
Hộ lý hôm nay buộc khăn kiểu Cô gái Hà Lan choé cả phòng ăn, mình cho là do “thần tượng Phan Đình Tùng”. Cơm tấm Sài Gòn trong con mắt chị Mỹ ngày càng trở nên bệ rạc. Thị Mầu hơi yểu điệu và ngày càng mất tỉnh táo vì những câu nói mộng mơ một cách cố ý. Mình chốt hạ một câu sau khi hộ lý huyên thuyên mấy hồi do xót tiền: “Chị biết sau khi chị nói xong e rút ra được điều gì không?” Hộ lý hớn hở tưởng mình nịnh đầm, cười tít, vểnh tai nghe cho rõ. “Đó là em chẳng hiểu chị đang nói gì”… Ục Ục… Đến điên lên mất thôi với mấy chị em phòng này. Thị Mầu bảo: “Thông cảm nhé, phòng này quen nói thẳng nói thật, càng vỗ vào mặt nhau càng chứng tỏ độ chân thành”… Thương hộ lý quá! Được tí tiền nhuận bút lại phải chi cho mấy cái miệng rộng tham ăn.
Thằng Bờm đau bụng
Trưa nay ngồi cùng chị Mỹ mèo, chị Vân, anh Tỉnh và Lương Nhất. Thằng Bờm 2 đúng là Bờm khi cho khách thấy vụ đánh chửi nhau ỏm tỏi trong nhà. Mới vào chưa kịp cụng ly, đen thế!
Sau đó là vụ thịt bò tái cả đĩa to trong khi mọi người gọi cả gầu nữa. Đòi đổi thì không cho đổi. Thế là Lương ta tức khí gọi thêm một đĩa gầu to hơn đĩa tái cho bõ tức (cái này thì dại quá, bõ hay không không biết chỉ biết là nạp cho nhà hàng thêm tiền). Ăn được nửa bữa chị Vân đau bụng nhưng im ắng không dám kêu. Hết bữa thì mình và chị Mỹ rủ nhau đau bụng gần chết. Không biết Lương và Tỉnh kia có bị làm sao không (cái này chưa tiện hỏi). Cạch nhé mấy vị!
Ngày đã qua
Tháng 9 năm xưa…
Đạp xe chân trần thật dễ chịu, mưa tí tách ran rát cánh tay. Chớp đã bớt nhì nhằng, phố phường ướt át và trong lành. Áo mưa xanh màu nước biển đậm đà, bùng nhùng nhưng mặc vào ấm lắm!
Dưới mái hiên của quầy tạp phẩm, hai đứa chờ Thành mang xe đi vá. Nhét vào túi Thành bao thuốc lá Thăng Long vỏ vàng rực là đang vô ý tiếp tay cho tử thần viêm phổi. Nhai kẹo cao su trệu trạo, bụng réo sôi, lòng dạ nôn nao say cà phê, cổ ngây ngấy mùi hạt dưa ăn quá mức cho phép… Người quét rác tranh thủ làm cho xong ca, lá đỡ rụng hơn, có phải vì thương người quét rác trong mưa lầm lụi. Thành chạy lại, tay cầm hai áo mưa trông thật tội, thở dốc ra. Hai đứa còn ương không chịu mặc áo mưa. Thành rất muốn cáu.
Trời lạnh như chớm đông, run rẩy ở độ chịu đựng được. Mình vừa dắt xe vừa lẩm bẩm “Khúc mưa”, thèm thấy “hoa cúc vàng nhà ai thả từng chùm” trong cơn mưa này. Màu vàng tươi tắn, nhiệt thành chắc chắn sẽ làm cho lòng người rộn rã hơn.
Xe đạp nhẹ bỗng, mình đi như bay. Thế này sụt sịt cũng không tiếc. Mình không muốn nằm vạ trên giường, ốm sẽ chán lắm, không được nhìn thấy trời đất đẹp đẽ ngoài kia… Cát bay thốc vào mặt lúc chiều tối đi trên đường Thanh Xuân giờ vẫn thấy mồm xào xạo, giống cảm giác nghịch cát trên biển ngày nào với quần đùi lớp 1 lang thang theo mẹ chụp ảnh.
Dưới mưa lạnh thấy mình nhỏ nhoi quá! Thành và Khuyên đi trước. Khuyên áo tím, dép hồng cánh sen. Thành áo sọc, mũ lưỡi trai đỏ. Xe đạp vàng cũ rỉ, hơi thấp, đi chênh choạng với sự dở chứng hai lần bơm, một lần vá. Về nhà Khuyên cũng nên đại tu để nó khỏi “lăn kềnh” ra ăn vạ trong những tình thế cấp bách giống như thế này.
Chiếc xe bé nhỏ của mình đêm nay lạ nhà có ngủ được không?
… Và bây giờ
Thì mọi thứ đã khác quá rồi. Mình đã có một đời sống khác. Thành vẫn thế? Còn Khuyên, vẫn chia sẻ với nhau những lúc cần nhau. Vỡ mất một điều gì đó giữa hai người bạn mình. Vậy mà chỉ biết đứng ở bên cạnh nói năng huyên thuyên hay im ắng mà nghe tiếng thở dài của những người mình thật sự thấu hiểu.