Ơ cứ hôm nào tôi đi làm tóc thì trời lại mưa to. May một năm làm tóc có 1.5 lần thôi không có thì lụt lội suốt ấy.



Ơ cứ hôm nào tôi đi làm tóc thì trời lại mưa to. May một năm làm tóc có 1.5 lần thôi không có thì lụt lội suốt ấy.



Dạo này bận, ít thời gian dành cho blog quá! Đang trong chuyến đi nghỉ mát, chỉ tranh thủ hoàn thành được mục [120 chữ lúc 22h]. Còn lại thì phải gác hết. Giờ cũng rất ngại chụp bản thân, chỉ thích chụp phong cảnh để lấy tư liệu cho sáng tác. Hôm nay đăng một tấm bản thân mới chụp lúc sáng. Mà em Ngọc Anh chụp chả lấy được cảnh quan gì. Chắc mai kia sẽ đăng thêm nhiều. Ảnh chụp tại FLC Quy Nhơn.

Gọi là răng khôn nhưng có thấy nó khôn ngoan gì đâu, nên tôi mới phải đi nhổ. Mà răng khôn còn không khôn một cái nữa là phí nhổ răng quá đắt. Cả thuốc men, x-quang, xét nghiệm máu sơ sơ 3.5tr 2 chiếc. Xong về thì đau ê ẩm cả người. Nhổ từ sáng thứ 7 đến hôm nay là thứ 2 chưa đỡ đau gì cả. Mỗi ngày phải uống hai lần giảm đau, héo cả người. Đêm qua, nằm đau không ngủ được, dù trước 19h đã làm 1 viên efferalgan. Dậy đi liêu xiêu xuống nhà làm 1 viên nữa, nhìn đồng hồ là 1h30 sáng. Mong sớm hết cảnh đau này.

Nhiều người hay nói tuổi đẹp nhất đời là tuổi 18, tuổi của thanh xuân tràn đầy sức sống. Bạn bè tôi cũng hay ước được trở lại cột mốc đó với vẻ tiếc nuối bất lực. Hàng ngày tôi thường nghe vài người than vãn họ đã già, đôi người trêu tôi nhiều tuổi rồi phải tranh thủ đi, sống gấp thôi.
Còn với tôi?
🌿 Tôi không có khái niệm “tuổi đẹp nhất đời” bởi tôi luôn nghĩ thời điểm đẹp nhất của đời tôi là hiện tại. Tôi không ước được quay trở lại ngày xưa (có ước cũng chả được) vì bản thân luôn thấy mình tươi trẻ (nhất là tâm hồn). Ở mỗi tuổi ta sẽ có vẻ đẹp riêng: 20 mơn mởn ngây thơ, 30 đằm thắm mặn mà, 40 trải nghiệm nồng ấm, 50 điềm đạm bình yên… Khi ta lạc quan và có niềm vui sống, tự khắc mọi điều tốt đẹp sẽ hiện diện.
🌿 Nếu ví đời người như một kiếp hoa, thì tôi thấy mình đang trong kỳ hoa nở rộ. Tuổi mặn mà đậm đà, đã qua mơn mởn tươi non nhưng còn vương chút thanh tân thiếu nữ. Ai đó hay sợ ngày hoa tàn, khi tuổi chất đầy thêm. Riêng tôi không tiếc, tôi hiểu ở mỗi tuổi, tôi sẽ đẹp theo những cách khác nhau. Hoa tàn để nhường chỗ cho những nụ hoa mới, đó là quy luật, cớ gì phải buồn khi ta cũng đã từng là một nụ hoa. Tiếc nuối quá khứ sẽ làm ta lãng quên chăm chút thực tại. Khi không coi trọng thực tại, ta chẳng còn là gì nữa cả.
🌿 Dù ở thời điểm nào, với tôi, tất cả đều mới chỉ bắt đầu. Tôi thấy mọi thứ xung quanh và suy nghĩ trong tôi luôn tươi mới. Mỗi ngày lùi vào quá khứ không phải để tôi cũ đi, mà để tôi mới mẻ, thú vị hơn khi có thêm cơ hội nhận ra những đẹp đẽ đang hiện diện trong đời. Tôi luôn trong trạng thái bắt đầu: bắt đầu học hỏi, bắt đầu biết chăm chút đam mê, bắt đầu biết trân trọng từng phút giây hiện tại, bắt đầu biết hài lòng với chính mình… Rất nhiều mới mẻ, rất nhiều bắt đầu. Hẳn vậy, cuộc sống này, có phút giây nào là cũ kỹ đâu.
🌿 Lâu rồi, tôi không còn tương tác nhiều bạn bè sau khi đóng cửa FB cá nhân, dành thêm thời gian cho bản thân và sáng tác. Tôi chỉ thi thoảng gặp vài bạn ngoài đời, cảm thấy thật thà gần gũi. Tôi không lo bị trách, không thấy tiếc vì đã bỏ lỡ nhiều cuộc vui. Và đúng, chẳng ai giận khi tôi ngừng tương tác, vì ai cũng đều có những bận bịu riêng. Các quan hệ trở lại như xưa, giản đơn, vừa đủ. Ai cần, tìm tôi. Tôi cần ai, tôi tìm họ. Sự lựa chọn này, dẫu như là lội ngược dòng thời đại, vẫn khiến tôi cảm thấy thật đúng đắn và bình yên.
🌿 Nếu chỉ đơn giản vật chất mà không đơn giản tinh thần, thì ta không bao giờ được sống trọn vẹn với ý nghĩa thực sự của từ đơn giản. Song, nếu nhìn nhận đơn giản sai lệch, thì ta rất dễ biến đơn giản thành xuề xòa, đơn điệu và nhạt nhẽo. Đơn giản trong tinh tế và sâu lắng, đó mới chính là đơn giản đỉnh cao. Nghĩ đơn giản khiến ta biết hài lòng và hạnh phúc hơn. Nhìn đời đơn giản khiến ta ôn hòa và điềm tĩnh hơn. Đơn giản dễ dàng đem đến cho ta bình yên, nhưng để trở thành người giản đơn thì chưa bao giờ là dễ dàng cả (tôi vẫn đang tiếp tục phấn đấu).
🌿 Tôi luôn nhìn ra vô vàn điều đẹp đẽ ở xung quanh. Tôi hát, nghe nhạc, đọc sách, vẽ, viết, gặp gỡ và làm việc. Tôi không có thời gian để sợ già, tôi còn bận dâng hiến và tận hưởng, mộng mơ và thương mến, làm việc nghiêm túc và nhận thành quả xứng đáng. Thanh xuân do ta mặc định. Mặc định 10 năm thì chỉ 10 năm, nhưng mặc định trăm năm thì nhất định sẽ là thế. Tôi sẽ thanh xuân đến giây phút cuối cùng của đời mình.
Tôi không mong trẻ lại
Bởi tôi chẳng già đi
Thanh tân luôn ở đó
Mãi mãi tuổi xuân thì.
FB từ năm ngoái trở về trước vẫn hay có tag của người thân, bạn bè chúc mừng nhau ngày 21/6. Fb giờ không tương tác nữa nên sẽ chỉ còn có sự kiện được nhắc lại. Nhưng mình vẫn đang xóa dần chúng nên sẽ có lúc chẳng có gì để Fb nhắc nhớ nữa đâu.
Tuy giờ không được làm nghề đúng nghĩa, nhưng may mắn mình vẫn duy trì được việc viết, qua vai trò CTV và qua viết blog, page… Đúng là nó ăn vào máu rồi, nên không thể bỏ rơi nó được. Những kiến thức học được thời SV giờ không còn nhớ mấy, nhưng không phải nó không có ích. Nó đã ngấm vào từng tế bào, chuyển hóa từ câu chữ lý thuyết thành cảm nhận thực hành. Và việc viết là phải trau dồi, nên mình sẽ viết tốt hơn khi thực hành đều đặn. Cũng là một cách nhắc nhở mình viết lách chuẩn mực hơn mỗi khi tới ngày 21/6.
Một ngày nên nhớ (16/6/2020) trong một tháng 6 đáng nhớ. Tròn 10 năm, một chặng đường, một sự lựa chọn. Không biết sự lựa chọn này là như thế nào nhưng dù sao mình cũng đã chọn và vui buồn cùng nó trong suốt 10 năm rồi. Cái cần làm là điều chỉnh bản thân để đáp ứng tốt hơn mọi yêu cầu và tiêu chuẩn của công việc và đời sống. Chụp một bức ảnh vội giờ tan làm để ghi dấu.

Tối qua mình cùng em Huệ tới ủng hộ quán của bạn Huệ mới mở. Quán nằm trên đường Nguyễn Đình Chiểu kéo dài, bên hông của công viên Thống Nhất. Quán nhỏ xíu, chủ yếu bày bàn ghế trên vỉa hè, chuyên bán mấy đồ ăn uống lặt vặt, dành cho các bạn trẻ. Nhìn mấy người ở quán tất bật vui vẻ phục vụ khách, mình thấy dễ thương. Cũng luôn thích bán mấy thứ nho nhỏ với một chiếc quán của riêng mình, nhưng chỉ là thích vậy thôi, chứ giờ đi làm đã hết ngày, chẳng dành được thời gian cho việc gì ra tấm ra món trừ việc sáng tác ngẫu hứng.


Dạo này tâm trạng tôi lên xuống khá thất thường. Dù nhìn chung thì như là ổn định, nhưng thực chất các luồng cảm xúc đôi khi chạy linh tinh và rất hỗn độn. Tôi vẫn hay khóc, dù cười cũng rất nhiều. Về nguyên nhân, có hai nguyên nhân chính, liên quan đến gia đình và công việc. Tôi không muốn kể cụ thể ra nữa, chỉ viết sơ sơ như vậy để dặn mình phải biết kiểm soát cảm xúc và cân bằng tốt hơn. Nhìn lại một – hai năm qua, tôi trở nên dễ kích động hơn, sức chịu đựng đã kém hơn. Không biết vì có tuổi thêm thì nó thế hay vì môi trường sống khiến tôi ra nông nỗi này?
Mỗi ngày tôi đều viết những bài ghép vần ngắn gọn đầy lạc quan. Rồi tôi vẽ những nét đơn sơ để đăng trên page của mình. Đó đều là suy nghĩ thật thà của tôi, nên tôi viết ra chả cần phải cân nhắc nắn nót nhiều. Tuy nhiên giữa những quãng vui vẻ lạc quan, tôi vẫn có những nỗi buồn sâu thẳm và đôi lúc là cả nỗi cô đơn mong manh sương khói. Tôi không biết nữa…
Sáng thứ 7, trời đang dọa mưa. Màu xám bao trùm thành phố. Chắc chỉ vài phút nữa thôi là cơn mưa sẽ đổ xuống. May mà đưa con đến trường trời chưa mưa và mình cũng về nhà kịp tránh mưa.
Tuần này trôi qua nhanh thế. Đến nỗi hôm qua mình còn tưởng mới có thứ 5. Thảo nào đời người chớp mắt cái tới 10 năm nhỉ!
Dạo này mải vẽ nên ít viết hơn. Đúng là cái gì cũng tùy thời điểm và tùy hứng nữa. Có lúc muốn viết nhưng nhiều khi lại chỉ muốn đọc hay vẽ thôi. Như lúc này chẳng hạn, chả viết được gì đây này. Giờ sẽ ra mở nhạc rồi đi quét dọn nhà cửa nhé! Thứ 7 tốt lành!


Béo ra kha khá nhé. Đi lại hơi bị nặng nề hơn một chút rồi. Các vòng đều tăng. Vậy nên 2 hôm nay phải hãm bớt tinh bột. Bình thường ăn có bao giờ phải nghĩ, giờ hiểu rằng nặng nề lên một chút là mệt hơn một chút và sức khỏe cũng sẽ bị ảnh hưởng. Chỉ tội chưa cai được bia (tối nay còn vừa đi uống chứ). Cơ mà sáng đi quán với em gái thì lành mạnh này, uống trà hoa cúc mật ong đó. Dạo này giản dị mộc mạc nữa cơ, nên cần giảm 1 kg cho nhẹ nhõm để phù hợp với tư tưởng đang gọn nhẹ dần. Mục tiêu đặt ra: 10 ngày. Không cần khắt khe, chỉ cần một ngày giảm 1 bát cơm là ổn. Ôi đời mình chưa bao giờ lo việc tăng cân đâu. Chuỗi ngày qua ngả ngớn quá mà.

Hôm nay đã chính thức xong việc thanh lọc, số hóa ảnh, thư, bưu thiếp và một số giấy tờ tài liệu từ xa xưa đến giờ. Cả fb nữa, từ 200 cũng xuống chỉ còn 80 bạn. Gọn gàng, nhẹ nhàng quá! Nhà rộng hẳn ra. Và tôi lại càng có thêm động lực để “vứt” tiếp những thứ cần phải “vứt”. Đường cũng làm xong, cao lên, sạch hơn, nhìn phấn khởi. Nhà tuy cũ nhưng chịu khó dọn dẹp cũng không đến nỗi. Cơ bản cũng sống quen như vậy rồi, chả thể đòi hỏi gì hơn. Một thứ 7 vui và bình yên!


Đêm qua tôi mơ nhiều chuyện, trong đó có chuyện đi họp lớp cấp 3 và đi biển. Nhưng có một chuyện mà sáng nay dậy tôi vẫn nhớ rõ, đó là trong mơ một sáng thức dậy, tóc tôi bị bạc trên đỉnh đầu một dải dài trắng xóa. Lúc đó, tôi sợ hãi quá nên đi ra hàng làm tóc để nhuộm đen lại. Có lẽ việc tôi mơ tóc bạc là do sáng qua tôi soi gương thấy hai sợi bạc nên nhổ chúng đi (một sợi nhổ được còn một sợi phải nhờ chồng nhổ khi loay hoay mãi chẳng xong).
Tóc bạc là chuyện bình thường của tuổi tác. Chưa nói đến việc máu xấu, có gen mà tóc bạc từ lúc xuân xanh. Em trai Bi của tôi là trường hợp điển hình. Và chính tôi, hồi cấp 2 cấp 3 cũng có tóc bạc, ngồi ở sân bà ngoại nhổ cho vài chục sợi là thường. Sau này tóc bạc ít dần đi. Và bây giờ thì thời gian đã chạm cửa vẫy gọi. Không có gì phải nghĩ.
Khi ta đã xác định được mọi thứ có quy luật rồi, ta sẽ bớt nghĩ ngợi âu lo. Vì có nghĩ hay không, điều ấy vẫn sẽ đến. Chi bằng tập trung vào những niềm yêu thích. Tự dưng tóc bạc và nếp nhăn mải mê chơi đùa quên cả tới tìm ấy nhỉ!


“Mây buồn giấu nắng ở đâu, để mưa nặng hạt em lâu chưa về. Ước gì là gió mùa hè, xua mây mưa để nắng về em tôi. Ước là gió thổi mây trôi, để cho tôi ngắm mặt trời em tôi”.


Sau khi đi ra đường tối nay trong cơn mưa mau hạt, giờ tôi nằm đắp hai cái chăn mà vẫn lạnh run. Xong nghĩ đủ thứ chuyện khi nằm im lặng trong hai cái chăn ấy.
Mới biết mình không khỏe đâu. Mới biết lười tập thể dục thật là nguy. Mới biết ngồi nhiều là đang dần đi tới cái chết nhanh hơn. Mới biết mình đang sống tù túng nham nhở như thế nào… Phải đính chính lại, “mới biết” không phải là giờ mới biết, mà là hồi tỉnh thêm về những điều đã biết mà thôi.
Rồi nhớ ra là nên uống ngay một cốc trà gừng cho người ấm lại. Làm ấm cơ thể lên có lẽ sẽ giúp đầu óc tỉnh táo, đỡ hâm dở. Tuy vẫn biết ác cảm với ai đó hay điều gì đó chỉ khiến mình thêm mệt, nhưng thật khó tránh.

Không là ngày kỷ niệm gì cả. Một ngày đầu tuần trời mưa bụi và không gian ẩm thấp. Nó gợi nhớ lại tháng hai dài lê thê vừa trôi qua được hai tuần. May là tháng ba rồi thì không còn lạnh, có thể mặc sơ mi để ngồi làm việc, nên tôi cũng thấy dễ thở hơn.
Nãy có comment qua lại vài dòng với cô bạn. Chúng tôi chưa bao giờ thân, nhưng mọi thứ đưa đẩy thì gọi là chơi cùng một hội nhóm. Trong comment qua lại ở zalo trên bức ảnh cô đăng, cô trách tôi mất hút “đi đóng phim ở Holywood chăng?”. Tôi chỉ bảo giờ mắt tôi kém nên hạn chế vào group. Cũng không sai. Nhưng lý do chính mà tôi không nói ra là việc vào group để chat hay đọc một mớ hội thoại qua lại giữa các thành viên (với rất nhiều chuyện tôi không thích lưu tâm) khiến tôi thấy mất thời gian vô bổ. Tôi dành thời gian đó để làm việc tôi yêu thích, nó có ích cho tôi hơn nhiều. Ai cần trò chuyện việc mình muốn thì sẽ liên hệ riêng, tôi nghĩ như vậy là đủ.
Khi ở tuổi này, tôi sẽ làm những điều mình thích thay vì cố gắng hài hòa tất cả các mối quan hệ. Tất nhiên không tính đến những nghĩa vụ và trách nhiệm quan trọng cần thiết khác. Còn lại những thứ vô thưởng vô phạt, tôi nghĩ nên bỏ qua. Tập trung vào các ưu tiên của đời mình với sự độc lập dễ chịu, tôi thích thế!

Con người thật nhỏ bé với những vui buồn quẩn quanh. Ngày còn nhỏ, tôi rất dễ bị buồn. Đáng lẽ trẻ con cần vô tư hồn nhiên thì tôi lại hay ưu tư buồn sầu. Lạ thật! Hôm nay ngồi gõ sổ thơ cho bà, thì thấm thía hơn rằng tôi có gen từ bà ngoại. Theo lời bà kể, 8 tuổi bà đã thấy đời vô nghĩa. Đó là do bà quá nhạy cảm hay do sau đó cuộc đời bà khổ quá mà nỗi đa cảm cứ theo đó nhân lên mãi. Cũng may sao, tôi, con bé mộng mơ u sầu ngày xưa giờ đây đã trở nên vô tư vô tâm hơn. Vì thế, bên cạnh những muộn sầu dễ đến dễ đi, tôi hay cười hơn, rất nhiều.
Nếu ví cuộc đời như kỳ nở của một kiếp hoa. Thì tôi tự cho tôi đang trong kỳ hoa nở rộ, kỳ hoa nở sung sức nhất. Tuổi này chưa già mấy và cũng đã qua những tươi non. Tuổi mặn mà, đậm đà đủ dùng nhưng đôi khi còn vương chút thanh tân thiếu nữ. Bỗng nhiên tôi nghĩ về ngày hoa tàn. Khi tuổi chất nhiều thêm. Hoa tàn và hoa rụng. Đâu ai tiếc gì ngoài một tiếng thở dài rồi lại quên lãng đón nhận những mùa hoa mới. Tôi không buồn, vì tôi cũng từng là một nụ hoa. Quy luật này, biết rồi, còn cớ gì mà thắc mắc.
Vậy nên tôi cứ điên khùng sống như vốn không thể khác. Sau này, khi tôi hay thiếu kiểm soát được bản thân lúc nóng giận, tôi thành thật nhận mình là một người mắc bệnh, bệnh dễ bị kích động. Bệnh này có một quá trình lịch sử dài, chỉ một ít người thân thuộc biết nó bắt nguồn từ đâu. Tôi sẽ bớt phát bệnh khi cuộc sống đừng cho tôi những cú tát dẫu rất vô tình. Đôi khi chỉ là cú tát đùa, bệnh tôi vẫn trở.
Tất cả những người thân trong gia đình tôi, đặc biệt là bà ngoại và bố mẹ, đều đưa ra cảm thán về việc tôi đã trở nên quá hung hãn về sau này, trong khi ngày còn nhỏ và ngày còn trẻ, tôi nhu mì vô cùng tận, tôi hiền lành khiến cả thế giới phải chê bai vì hiền quá. Người lo ngại nhất cho tôi chính là bà ngoại. Bà chăm nom tôi từ tấm bé, biết tôi mong manh như thế nào, hiền hậu ra sao, nết na hiếm có. Nên giờ này bà càng trở nên xót xa, nhưng bà chỉ nhỏ nhẹ nhắc nhở tôi. Khi bình thường tôi nhận thức được, nhưng khi tôi bị kích động, tôi thực sự khó kiểm soát hành động và lời nói.
Đôi khi tôi cũng tiếc một con bé dịu dàng ngày xưa đã không còn. Nhưng phần nhiều tôi lại yêu thương con bé ngỗ nghịch ở thời hiện tại. Khi mà bao nhiêu cơn buồn vui không còn quá bị ém chặt mà nở bung ra bất kể tốt xấu. Nhờ cuộc đời bao dung, tôi vẫn tồn tại bình dị trong kiếp sống nhỏ bé của tôi. Nhưng tôi biết rằng, đóa hoa nở rộ sẽ có ngày tàn lụi. Tôi sẽ không tiếc nhé, vì hoa rụng để sang một kiếp hoa nào đó mới mẻ tinh khôi. Biết đâu còn đẹp hơn bông hoa nở rộ ở kiếp này. Bởi thứ chưa tới là thứ ta hy vọng, mà người ta thường hy vọng vào những điều đẹp đẽ.
Đôi khi tôi vô lý hết sức. Có khi đùng đùng đứng lên khuân một cái ghế gấp ra chỗ khác cất, chỉ vì nó là ghế màu đỏ. Hiện giờ tôi đang mặc áo đỏ đi ngủ, mà viết xong thứ này nhất định tôi sẽ đi thay áo xám hay trắng ngủ cho ngon. Tủ đồ của tôi màu đỏ chỉ chừng 3 – 4 cái. Tôi không quá ghét màu đỏ, nhưng bảo yêu là không thể yêu được. Chẳng biết nữa.
Nhà tôi đồ đạc màu đỏ cực ít. Bởi khi chọn đồ tôi sẽ tránh đồ đỏ ra, trừ khi buộc phải mua thứ gì rất cần mà không còn lựa chọn nào khác. Đôi khi tôi nghĩ mình hơi cực đoan về điều này. Nhưng tôi cũng không thay đổi được và thực ra chẳng thèm thay đổi. Tranh tôi vẽ cũng thế, tông đỏ hiếm lắm. Dù biết màu đỏ là màu bùng cháy, màu nhiệt huyết, màu của sự sống và sexy. Dù màu đỏ chả cà khịa gì tôi, nhưng tôi lại đi viết về nó rất là cà khịa. Tôi đi thay áo rồi ngủ ngon đây.

Nhưng rồi thời gian cho ta nhận ra, tháng ngày sống chẳng còn dài lắm đâu. Và việc sống thật thà với con người mình là đáng lắm dẫu cho khác biệt, dẫu cho không vừa lòng nhiều người, dẫu có dở điên. Dở điên mà đúng là mình thì cũng vui chán vạn so với ra vẻ kiểu mẫu chỉn chu khéo léo mà chả vui gì vì phải cố gắng đến phát mệt.

Ở tuổi này, có những lúc cần bình yên, an ổn hơn cả là thăng hoa. Có những lúc không cần gì cao xa mơ mộng, chỉ cần lòng mình thật tĩnh, thật thanh thản và làm những thứ nho nhỏ không đòi hỏi nghĩ ngợi nhiều. Đó là dấu hiệu của tuổi hay là dấu hiệu gì khác nữa?

Sáng sớm đi bộ. Gió hiu hiu thổi. Không gian thanh vắng. Thời tiết đẹp quá! Đeo tai nghe cho chút nhạc không lời len lỏi trong thân thể. Kiểu như xông hơi, cho âm nhạc mở hết các lỗ chân lông để thoát hết những lưu cữu còn lại trong một tháng hai dài lê thê. Ngày cuối cùng của tháng 2 rồi đấy!

Tôi ngước nhìn những tán cây thanh xuân. Lá cây không có bụi, sạch sẽ thế. À bụi nhỏ li ti, mắt tôi sao có thể nhìn ra được. Không nhất thiết phải soi xét quá rồi kiểu gì cũng sẽ phát hiện ra những điều không cần biết để thêm phiền lòng mình. Dẫu trong sâu thẳm cũng hiểu được nguồn cơn chứ không hiểu lầm mọi sự. Nhưng buồn lòng nó không thuộc phạm trù hiểu được hay không. Cuộc đời này cũng vậy, có gì thông suốt được đâu. Ai cũng có những điều riêng tư cần giữ. Những chiếc lá ấy, cũng có những góc khuất, những kẽ gân tôi nhìn từ xa không biết nó như thế nào cả.
Thành phố ngày cuối tháng hai, vào ngày nghỉ, thật êm ả với nhiều cơn thức giấc muộn nhàn nhã. Lâu rồi tôi không đi vào những con ngõ nhỏ. Tôi bỏ qua rất nhiều điều dễ thương xung quanh vì tôi bận bịu với những điều tôi nghĩ là đáng để bận bịu. Thói quen đi loanh quanh ngắm các thứ trở nên xa xỉ, cho đến sáng nay, tôi tự đi để tìm lại. Đi thong dong là cách giúp tôi tĩnh lặng để nhìn rõ lòng mình đang như thế nào.

Khi bạn say bạn bay bay rồi bạn hát hay hơn. Bạn không còn cảm giác tù đọng gì trong người mà thăng hoa mơ mộng.
Khi bạn hơi say bạn có lẽ rất dễ thương hồn nhiên thật thà. Còn gì ngăn cản bạn tự do phiêu lãng khi cơn say sẵn sàng chiều chuộng dẫn lối.
Khi bạn say… nhưng chỉ say ở mức độ nào đó. Còn quá say rồi thì bạn không thưởng thức được sự phiêu du mơ hồ kia nữa. Say quá mệt lắm! Nên thi thoảng say thôi và say cũng có mức độ để đủ khỏe mà vui.
Vậy là nắng đã về trong những ngày cuối tháng 2. Nên mấy hôm nay tôi đã không còn nỡ gọi nó là “tháng hai uể oải” nữa.
Má tôi đang có hai chiếc mụn xinh 😂 khiến tôi bị vướng víu mất tự tin. Nhưng khi lôi sự tỉnh táo ra xài kỹ, tôi lại nhủ chỉ mình tôi thấy chiếc mụn, còn xung quanh “nhà bao việc”, ai hơi đâu quan tâm. Nghĩ thế, lại vui liền.
Hôm nay cũng thấy ổn hơn vì việc trôi sau bao ngày ì chệ. Rồi nhắc nhở rằng mình hãy bỏ đi cái thái độ thiếu tích cực, sự hay làm nặng mọi việc hơn. Nếu mình sửa được điều này như vẫn luôn tâm niệm, cuộc sống sẽ tươi đẹp hơn rất nhiều.
Lâu nay ít gặp bạn bè, do có mấy sự cần tập trung và chỉ muốn tập trung vào chúng mà không có nhu cầu mở rộng lòng hơn. Chả tiếc gì cả. Các mối quan hệ vẫn ở đó, không vì mình lơ là mà mất đi. Chỉ là tạm ngưng vì chưa có nhu cầu kết nối. Cũng không còn như xưa, lo sợ bạn bè trách giận. Vì coi trọng ý muốn của mình hơn. Và vì tin ai đã hiểu mình bao năm thì sẽ không hiểu mình khác đi được chỉ vì lý do không gặp gỡ hỏi han.

Hôm nay uống gần 2 lon 333 thôi mà cũng hơi phiêu. Bay. Thích những buổi tối được thả hồn thảnh thơi cùng men lắm. Mà dạo này vô cùng ít luôn. Rồi lúc đó cảm thấy nhiều ý tưởng bay bổng lắm. Thấy mình bay đi đâu đó bềnh bồng. Rất yêu cảm giác này. Tiếc là hai lon bia thì được bay tí ti thôi là hạ cánh. Thế thì được lúc nào hay lúc ấy, bay là là cũng là bay nhé bạn Winlinh.

Tôi đang trong giai đoan dọn dẹp tư liệu đời mình từ đồ thật đến ảnh ảo. Dọn tinh tươm, đâu ra đấy, để không cảm thấy mọi thứ quá lộn xộn khi nhìn vào. Đời mình mà, mình không dọn thì ai.
Và khi tôi đang soạn sửa thì gặp bức ảnh này. Một bức ảnh chụp bằng máy phim do người yêu tôi ngày đó (giờ là chồng) chụp cho. Đó là khi chúng tôi lên phố cổ chơi, đi bộ dạo quanh khắp nơi.
Nhìn lại mình tuổi trẻ (tầm 24), thấy xôn xao quá. Thanh xuân còn mãi có là thật không, khi da thịt, nếp nhăn, sự tươi tắn đang trôi dần vào kỷ niệm.
Tâm hồn thì thật sự tôi không thấy bị hề hấn nhiều dù cũng kha khá va đập. Nhưng tôi vẫn luôn tin, tâm hồn thanh tân của tôi sẽ khiến tôi luôn sống trẻ kể cả khi tôi lên chức bà.


Năm thứ nhất Đại học

Lớp 10

Lớp 10 hay 11

Năm thứ nhất Đại học

Lớp 10 hay 11

Lớp 8 (tôi váy tím)
Mình khâm phục những bạn sẵn sàng bỏ công việc không phù hợp và không yêu thích để đi tìm những việc mình muốn làm, cao hơn nữa là việc mình đam mê. Họ dũng cảm đối diện với tình hình trước mắt là có thể không có lương hoặc lương thấp, nhưng công việc đó họ muốn làm. Còn mình giờ đây đang sống trong “vùng an toàn nhạt nhẽo”. Mình không yêu thích công việc, không tìm được động lực để làm việc, không khai thác được bản thân ở nơi này. Nhiều người động viên mình, với phụ nữ như vậy là ổn rồi. Lương khá, ngồi phòng điều hòa, cũng là công việc của chất xám, trí tuệ, tư duy. Nói vui, cũng xếp vào hàng “elite”. Nhưng mình không thấy vui thì phải làm sao?
Mình yêu thích những việc vui vẻ, có tính nghệ thuật, tính sáng tạo, thể hiện được cá tính. Mình thích sự phóng khoáng và sự dám thể hiện tính cánh riêng ở mỗi người. Nhưng ở nơi đây mình không thể như thế. Ăn vận phải chỉn chu. Nói năng phải tiết chế. Giờ giấc phải kỷ luật. Và vẫn bị vướng víu khó chịu khi thấy nhiều cá nhân (…) khác với suy nghĩ của mình về lối sống.
Tuy nhiên, đó là do mình đã không đủ dũng cảm thay đổi. Sự thay đổi trong công việc của mình nếu diễn ra sẽ dẫn đến những xáo trộn lớn về đời sống. Ảnh hưởng tốt chưa thấy nhưng dở nhìn ra ngay. Hoặc nếu có, tốt sẽ đến chậm sau khi đã bị va đập, đổ vỡ. Nên cho đến lúc này mình vẫn không đủ dũng cảm làm điều mình muốn.


Tôi luôn mơ ước nhà mình có một chiếc vườn nhỏ xinh, trước nhà là vườn hoa còn sau nhà là vườn rau. Gọi là nhỏ xinh thì đúng là phải nhỏ xinh ấy. Nhà xây nhỏ lại cũng được, để một chút không gian cho vườn tược thoáng đãng.
Một khuôn vườn be bé mà thôi. Để tôi đủ sức chăm sóc từng mầm cây, cánh lá. Để tôi nhìn từ bậc thềm hay từ ô cửa sổ đều có thể thu được trọn vẹn cả khu vườn. Mà mơ ước vườn nhỏ cũng sẽ thực tế hơn, trong bối cảnh kinh tế eo hẹp. Ước mơ không ai đánh thuế, cứ mơ mộng thôi. Uớc mơ như “bánh lái của con tàu”, có ước mơ mới có mục tiêu mà hướng tới, phải không?
Ảnh chụp ở Sóc Sơn hôm nay, nhân chuyến du xuân be bé về vãn cảnh chùa Diệu Nghiêm, đều đặn như mỗi năm vẫn thế.





Ra tết trèo lên cân, thấy tăng 1kg. Ăn ngủ nhiều mà. Nhưng vì tôi không sợ béo nên tôi chả để ý số cân bao giờ. Đây là ảnh hôm mùng 3 Tết cả nhà lên Hồ Gươm và đi lễ đền Ngọc Sơn. Con gái chụp cho mẹ vài kiểu trong lúc chờ bố đại diện vào lễ (đông lắm, một người vào là đủ). Có cả mẹ, Trang và cháu Di đi cùng (ảnh cả nhà tôi up sau).
Tết lạnh nên váy vóc chả diện được, mặc toàn đồ cũ xì từ bao lâu rồi. Tôi sợ lạnh cổ nên cứ phải ưu tiên việc kín cổ trước. Với lại đi bộ lòng vòng tốt nhất là đi giầy thể thao. Đi bộ cao gót điệu đà chụp ảnh thì đẹp nhưng thực tế thì đau chân lắm.
Vậy là hết Tết. Hôm nay đi làm trở lại. Chiều ngồi ở phòng làm việc, thấy nắng lên, đổ cả vào chỗ ngồi, vui hơn. Tôi vẫn thích trời ấm hơn, vì lạnh quá là tôi bị bớt năng động mà.
Những ngày gần tết, trên đường phố đang lây phây mưa bụi. Hôm nay Hà Nội trở lạnh, người bán đào mai hẳn mừng lắm! Chứ cứ nắng như mấy hôm rồi, hoa nở bung xòe hết cả, bán đổ bán tháo, sao vui nổi.
Cuối năm, ra đường để thấy không khí tết nhất xôn xao. Có kẻ bán người mua vội vã và cũng có người nhẹ bước thong dong chỉ để ngắm phố phường nhộn nhịp, cây cỏ đua nhau khoe sắc.
Tôi luôn thích không khí trước tết và rất thích đi chợ những ngày trước tết, nhất là chợ hoa. Cái gì “sắp” cũng náo nức hơn ấy nhỉ!


Đôi khi việc phiền muộn nó đến đầy bất ngờ, để niềm vui vừa trước đó một phút thôi bỗng bị dập tắt ngỡ ngàng. Khóc, điên loạn hay thất vọng hay tuyệt vọng rồi lại cũng qua. Có những chuyện như là bố con nóng giận, xảy ra hàng bao lần, rồi lại không sao, rồi lại tiếp diễn. Nhiều lúc… đành coi nhẹ như lông hồng, kệ, để gió cuốn chiếc lông hồng ấy bay nốt đi. Thế là hết sạch nghĩ ngợi. Nhìn hoa kia kìa, học chúng mà hồn nhiên tươi tắn. Đời này có là bao, chớp mắt đã hai phần ba chặng đường…
Tháng một lúc nắng lúc mưa lúc lưa thưa lạnh. Đầu năm hôm áo dài lúc áo cộc chẳng biết đâu mà lần. Hôm nay tôi mặc áo ngắn tay, đi vào một tiệm bánh ngọt của khách sạn Deawoo cùng vài đồng nghiệp thân thiết (thứ 6 đầu tháng tiệm bánh có giảm giá 50% mà). Chúng tôi ăn chè, bánh ngọt và uống cà phê, nói chuyện bình dị trong một buổi trưa trời ấm. Ở nơi nào đó trong thành phố này, tôi cứ nhỏ bé sống, làm việc và buồn vui theo cách của riêng tôi. Và những ngày đã qua cũng như những ngày đang tới sẽ không là hối tiếc bởi tôi không cố để sống khác với những gì tôi có tôi cần.

Ngày xưa, mình cảm thấy dễ dàng khi dùng một vài từ để nói về bản thân. Vài nét sơ lược đã đủ để gọi ra mình. Có thể bởi ở quá khứ đó, mình chỉ đơn giản với những điều bình dị. Ngày nối ngày đi trên những con đường nhỏ, đến trường, ra chợ, qua nhà bà, sang nhà bạn… nên tầm nhìn và nhận thức cũng chỉ dừng ở đó. Suy nghĩ có đôi khi cũng muốn vượt ra khỏi những cái mình có để vươn đi muôn nơi, tuy nhiên đó là sự trẻ con ngây ngô thôi. Có lẽ khi người ta càng nhỏ bé lại càng muốn vượt ra khỏi phạm vi ấy…
Giờ thì khó mà phác họa được mình. Đến mình còn thấy thế nữa thì ai sẽ gọi ra được cái bản chất mình chính xác đây? Trong con người mình có hàng trăm hàng ngàn những thứ khác nhau luôn khuấy động. Thỉnh thoảng mình lại thấy bất ngờ về bản thân. Có thể là bất ngờ về một khả năng nào đó, một nhược điểm lớn nào đó, thậm chí là một điều rồ dại nào đó mà mình thường nghĩ chỉ có thể xảy ra với một cá nhân nào đó xa vời.
Có lúc cứ mải mê đi tìm kiếm những gì sâu xa, to tát hoặc băn khoăn với những lý tưởng sống mơ hồ… rồi sau những mệt mỏi thì lại trở về là không gì hết. Rồi rút ra một điều, quan trọng nhất là làm thế nào để mình thấy thoải mái và thanh thản thì sẽ thấy bình yên.
Đúng là mình đã tham lam quá, muốn làm nhiều điều quá và cũng muốn được nhận nhiều quá! Hôm qua khi nghe lời nói chân thành của một người bạn dành cho mình, mình chợt nhận ra mình đang có quá nhiều. Mình sẽ thôi không dằn vặt đâu đâu nữa. Sẽ cứ làm những gì mình thích và chăm chút cho những điều thân thiết đang ở rất gần.
Ai đó nói “Mỗi người có cách chọn lựa cuộc sống riêng, và cách nào khiến người ta thoải mái nhất thì đấy là hạnh phúc”. Mình sẽ học cách trở về đơn giản như xưa, để có thể khi nào cần thì phác họa được mình một cách trong trẻo và ngắn gọn.
Với mình, giản dị bao giờ cũng là điều đẹp nhất!
Viết năm 2008.

Nhưng hiện tại thì mình thấy an lành. Có lúc buồn thật thấm thía, có lúc vui ngạt ngào. Thế nào thì thế, cũng là cuộc sống của chính mình thôi. Tự nhiên không thấy áp lực nhiều nữa. Thì cứ sống cho trọn vẹn với mong ước trong lòng mình đi. Nói thế thôi chứ thật quá khó để trọn vẹn. Tất cả dường như đều là dang dở, hao khuyết…
Hôm nay thì thích câu thơ này:
“Nếu chỉ có trên đời cái gì cần một nửa
Thì chỉ là chiếc gối của tình yêu
Khi em rụt rè khẽ áp lên bên má
Mặt chiếc nhẫn long lanh như một ánh sao chiều”
(Eptusenco)
— Viết 28.7.2008 —

Ngẫm lại, việc mình sống quá thật thà là điều VÔ CÙNG KHÔNG NÊN. Bởi trong đời này đâu phải thứ gì cũng nên nói ra, nhiều cái chính là “thật thà hư” ấy chứ.
Lý do không nói một điều gì đó mà ta xét thấy nếu nói ra chỉ thêm làm đôi bên mệt mỏi hay sự việc trở nên rắc rối phức tạp, trong khi sự thật đó chẳng giải quyết được vấn đề gì:
1) Có thể gây tổn thương hay buồn phiền cho người được nghe kể.
2) Có thể gây ám ảnh cho người tiếp nhận cả đời nếu sự thật đó là điều gì khủng khiếp hoặc có khả năng gây ám ảnh.
3) Có thể kích thích trí tưởng tượng của người nghe lên một mức cao hơn sự thật ta kể hoặc họ sẽ đẩy câu chuyện theo góc nhìn của riêng họ khiến câu chuyện bị tam sao thất bản.
4) Lời kể của ta dù cố gắng khách quan thế nào cũng sẽ có lồng ghép ý nghĩ chủ quan vào bởi ta đã soi nó bằng lăng kính của chính mình, nên có thể lắm, sẽ có sự sai lệch giữa lời kể với bản chất sự việc.
Mình sẽ cực kỳ hạn chế việc đưa chuyện, nên tiết chế sự bộc bạch của bản thân, để tránh phiền phức, mệt mỏi, oan ức về sau. Sẽ nhắc nhở mình nhiều hơn về việc phát ngôn. Các cụ có câu “uốn lưỡi 7 lần trước khi nói”, quả là đúng lắm!



Ngày xưa tôi hay tự ti lắm. Lúc nào cũng nghĩ mình xấu xí. Nên mặt mũi không rạng rỡ, miệng ít nở nụ cười. Tôi hay trầm tư lặng lẽ. Tôi hay viết nhật ký than thở chuyện không vui. Đó là đặc trưng của tôi những ngày cấp 3 và đại học. Dần dần, khi đi làm rồi, khi trưởng thành thực sự, tôi nhận ra tôi cũng có những ưu điểm để tự tin đó chứ. Thế là tôi bắt đầu thay đổi. Tôi cười nhiều hơn, ngẩng cao đầu, và không còn chui vào góc tối than vãn những chuyện không đáng than.
Còn nhớ ngày đó, đi học Đại học, tôi hay đeo cặp vai chéo để che cái vòng 3 của mình đi. Bởi tôi cho rằng cái vòng 3 của tôi là quá khổ, đáng phải che lại. Rồi có chiếc mụn trứng cá nào tôi cũng lo âu soi gương trầm trọng. Nhưng giờ tôi đã nhận ra rằng, vòng 3 là ưu điểm của tôi và một vài chiếc mụn cá trên mặt không làm ảnh hưởng đến thiện cảm của người khác đối với tôi (mà lạ lắm, khi tôi không quan tâm đến sự xuất hiện của chúng nữa, thì chúng lại rất ít tìm tới tôi). Mặt tôi gầy, trước tôi rất hay bất mãn, giờ tôi lại bảo à hóa ra mình có nét riêng, nét người mẫu, thế là lại vui. Tôi không còn bị buồn nhiều bởi những chê trách của người đời hay phải cố gắng thay đổi vì lời góp ý của người khác nếu tôi không đồng quan điểm. Tôi có gout thẩm mỹ của mình, có quan điểm sống của mình và đã tự biết mình như thế nào là ổn.
Tôi tự tin với những gì tôi có dẫu tôi biết nó không nhiều ưu tú. Tôi nhận ra, chỉ khi mình là chính mình, và tự tin với những gì mình có, thì mình mới “tỏa sáng” được.