Đó là khi tôi nhìn hình dung tôi qua đôi mắt anh

Và trong phút chốc tôi bỗng hóa thành một con bống nhỏ

Vẽ những ước ao không thể thành sự thật vào sâu đáy giếng

Rồi lặng lẽ bơi trong mênh mang phủ lấp nét cười buồn

Published in: on 07/06/2018 at 11:14 Chiều  Comments (2)  

Sẹo hình chiếc lá

Tay phải tôi có một cái sẹo, giống hình một chiếc lá non. Lịch sử của cái sẹo này là: Vào một ngày nào đó của cấp 2, khi tôi đang đứng trong sân gặm mía, thì anh Hòa (thợ làm ảnh cho nhà tôi) chạy ra xin cho anh một mẩu nào. Tôi đồng ý và anh đi lấy dao chặt đôi khúc mía dài. Mà vì tham ăn, sợ anh chặt cho anh phần nhiều, lúc anh đang giơ dao lên thì tôi lại thò tay vào khúc mía bảo anh chỉ được ăn đến đây thôi nhá. Và thì con dao phập xuống, chặt vào tay tôi, máu tuôn ra đỏ như màu cờ. Vậy là tôi có một cái sẹo hình chiếc lá.

Có một bí mật thế này: Tôi phân biệt phải trái rất kém, nên từ khi có cái sẹo, tôi định vị phải trái nhanh nhẹn hẳn lên. Chỉ cần sờ vào nó là biết ngay, nhanh hơn trước khi tay tôi có sẹo mấy trăm lần. Thật sự luôn đó ạ!

Published in: on 22/05/2018 at 7:38 Chiều  Comments (1)  

Kỷ niệm ngày cũ

Cà phê hầm Trung Nguyên Hai Bà Trưng 10/6/2009. Những ngày quán mới mở, mình xuống đây nhiều, khi thì một mình khi thì hò hẹn bạn bè, đồng nghiệp. Đi từ thư viện xuống hầm tiện quá mà, và cũng vì mình yêu thích không gian tĩnh lặng ấm cúng nơi đây nữa. Lần gần nhất mình trở lại là vào khoảng cuối năm 2017, đi cùng Huy và gặp lại chị Phương Nhung. Cảnh cũ, người xưa, biết bao kỷ niệm đã và vẫn nằm tươi nguyên ở đó chẳng mất đi đâu cả.

Tuyên Quang 30/5/2011. Còn nhớ chuyến xe đưa mấy chục đứa chúng tôi đi lán Nà Lừa, cây đa Tân Trào vô cùng thú vị và chứa chan vui vẻ.

4/6/2011. Một trưa Tam Đảo thời tiết mát mẻ với những cụm mây bay la đà trên những quả đồi bé như búp xôi nhà ai mới đơm còn bung biêng khói nóng.

6/3/2014 – Bảo tàng Mỹ Thuật với nhiều vẻ đẹp truyền thống được lưu giữ theo hành trình lịch sử của thời gian.

Published in: on 17/05/2018 at 9:03 Chiều  Gửi bình luận  

Nhìn vào đây đẹp đẽ

Mỗi ngày mở mắt ra lại đập vô mình bao thông tin nhiễu loạn dù bản thân tôi rất chủ động để hạn chế tiếp nhận thông tin xấu. Tôi không vô đọc các tin chém giết tai nạn vì đọc xong thì mệt mỏi và hoang mang lắm. Nhưng tivi nói, Fb share, người thân bạn bè đồng nghiệp loan tin thảo luận… nên không tránh khỏi đôi khi đầu óc bị nhiễu. Vả lại là một công dân, tôi cũng không thể hoàn toàn bàng quan trước nhiều điều buồn phiền, rối ren trong cuộc sống. Nhưng cách của tôi thì không như nhiều người, là gõ bàn phím phê phán chửi rủa trên mạng. “Bức xúc không làm ta vô can”, có rất nhiều chuyện tôi thấy mình cũng lẫn trong đám đông, góp phần làm nên điều hỗn độn, như việc đôi lần đi đứng vội vã chen lấn trong lúc có việc gấp, thậm chí te tắt ngược chiều.

Vậy nên, tôi đã nghĩ việc quan trọng của tôi trong đời là trở thành một người tử tế. Từng chút một: rác vứt đúng chỗ, tiết kiệm điện nước nơi làm việc, lễ phép mọi nơi, dậy dỗ con cái nên người để chúng không trở thành phần tử làm xấu xã hội, nhường nhịn, bao dung, chia sẻ, thông cảm, thấu hiểu, góp ý chân thành, phê bình xây dựng… Mỗi người chúng ta nếu đều nhận thấy việc của mình trước hết phải là tu dưỡng rèn luyện để trở nên có ý thức hơn, tự quản lý mình yên ổn không gây phiền đến cộng đồng (chưa cần làm từ thiện hay việc nghĩa) thì đời này đã khác lắm rồi.

Vậy nên, thay vì bận tâm quá nhiều vào những rối ren ấy, tôi chú trọng làm tốt phần việc của đời tôi (trong đó mảng công việc của tôi có lẽ cũng đã và đang góp phần vào những giá trị chung cho xã hội). Và tôi vẫn nhìn thấy nhiều điều đẹp đẽ bình dị tỏa hương quanh mình: nét cười hồn nhiên, chào hỏi vui vẻ, nhành hoa hé nụ, hạt sương long lanh, khúc nhạc ve sầu, tin nhắn ngày mới, nụ hôn ngọt ấm, vòng tay vỗ về… Bao điều đẹp đẽ vẫn ở đó, chỉ là ta có nhìn thấy rồi nhân rộng nó ra hay không mà thôi.

Và bởi, tôi muốn tâm hồn tôi luôn được tắm trong nắng sớm trong veo thơm tho những ngày đầu hạ.

Published in: on 15/05/2018 at 9:01 Chiều  Gửi bình luận  

Cô gái vào hè

Published in: on 10/05/2018 at 8:17 Chiều  Gửi bình luận  

Đồng hồ yêu thích của tôi

Published in: on 28/04/2018 at 10:25 Chiều  Comments (4)  

Đôi khi

Đôi khi không thể giữ mình đẹp đẽ được

Đôi khi không thể kìm mình dịu dàng được

Đôi khi giống như con nhím xù lông lên

Chẳng phải để dọa nạt ai mà chỉ để che giấu những muộn phiền khó nói

Mà chẳng ai biết nổi

Bản thân không thể thở than

Nên

Chưa bao giờ trách sao không ai hiểu

Giống như

Tôi cũng đã không thể hiểu ai đó

Hoặc hiểu mà không thể sẻ chia

Đơn giản chỉ là

Mỗi người đều có những nỗi niềm riêng

Và cô đơn là có thật.

Published in: on 18/04/2018 at 7:13 Chiều  Comments (2)  

Nấu ăn và vu vơ triết lý

Đôi khi cuộc đời như món trứng đúc thịt này vậy. Làm thế nào để trứng vàng ươm thơm phức bông xốp vừa vị? Đâu chỉ đơn giản là chút hành mỡ thịt băm cà chua tiêu bắc là đủ nên. Sự kết hợp nguyên liệu sao cho khéo léo để ra một đĩa trứng đơn giản mà đủ hấp dẫn người ăn rất có thể đơn thuần với người này mà lại là thách thức với người kia. Trứng rán vỡ hay mặn nhạt thì rán lại; đời người cũng có nhiều chuyện có thể “rán” đi “rán” lại “rán” tới “rán” lui, nhưng sẽ có vô vàn chuyện chỉ được phép “rán” một lần duy nhất.

Published in: on 10/04/2018 at 5:56 Chiều  Gửi bình luận  

Quê

người nông dân

đi làm đồng

khăn quàng vội

tóc trễ tràng

gió thổi tung

nắng mênh mông

một mùa quê

xanh mướt…

Published in: on 05/04/2018 at 9:57 Chiều  Comments (2)  

Bạn xưa

Kể từ khi tạm biệt cấp ba, có những bạn tôi không hề được gặp lại, như là Thúy Hà chẳng hạn. Nên hôm qua thấy ảnh lớp chụp cưới Ngân có mặt Hà tôi đã thốt lên chào Hà trong sự bất ngờ. Tưởng như trí nhớ mình đã xao nhãng những hình bóng quá xa xôi, nhưng may sao nó vẫn lưu giữ đâu đó cho tôi gọi lại. Hà cũng nhắc lại tôi của ngày xưa là cô bạn có gương mặt buồn buồn, chẳng bù cho nay tôi cười như hoa suốt ngày dù không hẳn lúc nào cũng thực sự vui. Nhiều thứ có thể thay đổi để tốt hơn lên, giống như nụ cười tôi vậy!

Published in: on 02/04/2018 at 8:07 Chiều  Comments (5)  

Cô đơn

Đôi khi người ta cô đơn ngay cả trong quãng thời gian hạnh phúc. Vì cô đơn có thể được xem xét theo nhiều khía cạnh, lúc là cả một vùng, khi chỉ là một vệt nhỏ nhoi mờ nhạt.

Tôi từ lâu đã muốn đưa mình ra khỏi sự nhạy cảm, luôn tự nhận mình không còn là người nhạy cảm nữa rồi. Đúng thế, tôi nông cạn hơn, tôi trơ lì hơn, tôi vô cảm hơn, tôi khó buồn hơn và cũng dễ cười hơn…

Tôi đã như thế đấy!

Nhưng…

Sâu xa đâu đó, vào khoảng khắc nào đó, nghĩ về một điều gì đó… tôi bỗng rơi vào trạng thái không trọng lượng, và chợt thấy mình quá sức cô đơn. Cô đơn ngay cả giữa yêu thương. Thật thấy mình phức tạp và có lỗi vì điều ấy.

Published in: on 26/03/2018 at 7:56 Chiều  Comments (8)  

Sống nhỏ hẹp không?

Cuối cùng tôi vẫn nhận ra lối sống của tôi luôn là không thích giao du rộng.

Là vì trên fb cứ lâu lâu tôi lại nhẫn tâm xóa một số người, những người vốn luôn là quen biết ngoài đời nhưng lại khiến tôi cảm thấy không phù hợp để kết nối trên fb.

Là vì từ lâu rồi tôi không còn muốn up gì lên zalo, bởi một ngày cách đây vài tháng tôi bỗng giật mình nhận ra zalo là một thế giới rộng lớn bao gồm rất nhiều sđt (các số mua bán hàng hóa, dịch vụ sửa chữa, đồng nghiệp, bạn xa bạn gần…) vốn không phù hợp để tiếp nhận những dòng trạng thái, ảnh hoặc một đoạn ghi âm hát hò vớ vẩn của tôi.

Là vì instagram tôi đã để chế độ riêng tư, xóa hết các nick name mà hồi đầu tôi accept vô tội vạ vì ngày đó chưa hay up ảnh và chưa hay dùng thứ này. Dù insta được tôi ưu ái up nhiều ảnh đẹp, nhưng vì sao tôi vẫn không muốn khoe chúng ra với thiên hạ thì có trời mới hiểu.

Là vì giờ đây tôi vô cùng ngại đọc các group chat nhóm, dù hiện tại tôi chỉ có ba group (1 nhóm cq nhỏ, 1 nhóm cấp 3 nhỏ, 1 nhóm bạn rượu dễ thương cực nhỏ). Tôi chỉ không phiền với nhóm bạn rượu dễ thương, còn lại hai nhóm kia đã nhiều lần tôi trực rời khỏi nhóm vì cảm giác mỗi lúc đi làm về nhìn vào mớ chat dài hàng chục km chưa đọc, tôi bị sự hỗn độn vây lấy. Và nhiều lúc bỏ qua không đọc, cũng nhiều lúc cố đọc xong thì quá đỗi mệt nhoài. Đến nỗi hôm rồi tôi phải bảo một cô bạn trong nhóm là có gì chat quan trọng thì báo giùm tôi vì đã nhiều lần có kiểu mọi người ớ ra bảo đã nói trong group chat mà không biết à?

Thậm chí giờ còn điên rồ muốn xóa fb, xóa hết ảnh từng up zalo. Chỉ trừ blog này, tôi đăng quá nhiều nhưng chưa khi nào cảm thấy mệt mỏi dù nó gần đây có tăng lên đáng kể lượng người follow (95% là người chưa gặp ngoài đời). Tôi chỉ từng phiền lòng một chút khi phải unfollow hai người mà tôi thấy không phù hợp, thế là nhẹ nhõm trở lại. Hẳn là vì tôi biết, những ai đọc blog tôi thì cũng là những người dễ thương như tôi vậy. Và vì ở nơi này tôi chẳng phải e ngại có những ai đó đánh giá tôi, tôi được viết như nghĩ. Lạ nhỉ, blog thanh bình của tôi!

Published in: on 23/03/2018 at 8:46 Chiều  Comments (15)  

Chỉ là…

Ba hôm nay tâm trạng không tốt vì ngực đau lại, mà không chỉ đau bên cũ, còn đau nốt bên kia. Mình cũng liều, từ bấy đến nay chả thuốc men gì, quên hẳn ngực mình có gì trong đó cho đến ba hôm nay đau lại… Trước khám thì nó là cái nang lành thôi, nhưng khi đau cả hai bên mà chưa khám lại thì thấy cũng nghi ngại. Chắc chả sao đâu, vui đi.

Hôm nay mình nói với em gái trong tâm trạng rất phởn phơ, rằng chị sống đến tuổi này cũng là được nhiều quá rồi, chết cũng sẽ không tiếc. Em bảo chị nói linh tinh gì thế. Mình bảo ơ bình thường mà, chị được hưởng đủ thứ hương vị của đời sống rồi, nên cứ coi đến mức này là đã quá dư, từ giờ về sau sẽ sống thảnh thơi không vội vã nữa. Còn cái chết, nó cũng sẽ là một thứ bình thường thôi đúng không? Không phải bi quan đâu, mà đang là lạc quan đấy!

Lúc sau mình lại nói, sau này nếu chị chết nhớ cho chị nhạc nhẹ nhàng nhé đừng kèn trống. Mà chị thích tro của chị rải vào một gốc cây cho cây tươi tốt và linh hồn mình được reo vui trong gió trời (ôi hâm quá mà). Em bảo em không thích hỏa táng đâu nóng lắm, mình lại bảo hỏa thôi chứ đất đâu mà chôn.

Giờ… (lặng một chút) thấy nhắc tới cái chết cũng chẳng phải là thứ gì xui rủi nếu mình xem cái chết nhẹ tựa lông hồng. Cõi tạm này, ai rồi cũng phải chia tay. Quan trọng là quãng thời gian sống đó mình đã sống ra sao, giàu có cảm xúc, đủ đầy yêu thương hay không…

“Thí dụ bây giờ tôi phải đi…”, “nếu chỉ còn một ngày để sống”… Ừ vậy nên mình phải sống nhiệt huyết nhất từng ngày từng ngày một, nhé Dung!

Published in: on 18/03/2018 at 6:43 Chiều  Comments (4)  

Để được anh yêu

1. Để được yêu thật lòng, em hãy để sự tự nhiên không toan tính tỏa hương quanh em. Em hãy là chính em với những đẹp đẽ trong trẻo, dù đời có xô xát em khiến em từng có lúc tổn thương tận cùng. Vì chỉ khi em là chính em, không cố tình tỏ ra đẹp đẽ, dễ thương, đáng yêu một cách cứng nhắc, em mới có thể làm lay động một tấm lòng. Chỉ khi em là em nguyên bản, người đến với em mới ở lại bên em, vì em là em chứ không là ai khác.

2. Để được yêu say đắm, em hãy trau rèn và cũng hãy bản năng, em sẽ trở thành người phụ nữ nở hoa, đóa hoa không chỉ rộn sắc mà còn đượm hương. Đàn bà “thông minh sâu thẳm”, là sự thông minh đủ dùng, tinh tế, nhẹ nhõm và đáng yêu, chứ không phải thể hiện cái gì cũng biết để đứng trên mọi người.

3. Để được yêu thanh bình, em hãy đơn giản điềm đạm đi em. Em hãy khóc cười khi muốn nhưng lặng lẽ thôi, đừng lu loa ăn vạ, bớt đòi hỏi mong cầu, ít trầm trọng hóa vấn đề và hết lòng thấu hiểu người ấy. Chỉ khi em đặt mình vào vị trí người khác, em mới có thể nghĩ được cho nỗi khó của họ khi không thể làm em hài lòng. Biết nghĩ cho người ấy để thanh bình trong yêu thương, đón nhận tình yêu trong mỉm cười dịu dàng, đó là cách giữ yêu thương nhẹ nhàng dễ chịu nhất đó em.

4. Để được yêu hân hoan, em hãy tận hưởng và dâng hiến. Tận hưởng để có thể hiến dâng thỏa mãn và chân thực. Khi em thích, hẳn người khác cũng bị cuốn theo em trong niềm yêu thích ấy. Nếu trong tình yêu em phải gượng ép làm một điều gì, thì thứ đó người ấy cũng không tài nào cảm nhận được. Chỉ khi em hạnh phúc, niềm hạnh phúc ấy mới lan tỏa sang người bên em, hòa quyện, quấn quýt và thăng hoa.

5. Để được yêu bền bỉ dài lâu tươi mới, em “cần rất nhiều” mà lại cũng như “chẳng cần gì cả”. (1) Thứ “cần rất nhiều” đó chính là: Em phải thấy cần và thực sự hạnh phúc khi bên người ấy, muốn được yêu thương người ấy trọn vẹn. Khi em muốn ở bên họ, em sẽ tự nguyện làm nhiều điều để xây đắp gìn giữ tình yêu; Em phải đa dạng trong thống nhất, nếu chỉ một mầu, sao trách được người ấy mau chán trường bỏ bê. Muốn phong phú, đa dạng, em chỉ có cách học hỏi, trải nghiệm, tự chủ và yêu bản thân mình để tỏa ra một thứ thần thái, khí chất cuốn hút người em yêu. (2) Thứ “chẳng cần gì cả” chính là em hãy yêu như chưa yêu lần nào, đừng so sánh, đừng toan tính, đừng thiệt hơn thực dụng. Em cứ hồn nhiên, líu lo như chim non, đón nhận yêu thương trong veo thần thánh diệu kỳ ấy đi, không phải lúc nào cũng áp lực để được xinh đẹp nhất, thần thái cuốn hút nhất, nói lời hay ho nhất đâu em. Chỉ khi em chân thật là em, thả lỏng bản thân thì những trong trẻo đó sẽ tỏa ra mùi hương diệu vợi nhung nhớ, khiến ai đó ngẩn ngơ mãi cho dù đã bên em cả một thế kỷ dài.

Published in: on 11/03/2018 at 8:47 Chiều  Comments (4)  

Thứ 7 ở Tràng An

Published in: on 10/03/2018 at 2:15 Chiều  Comments (2)  

Linh tinh

Tôi ngồi dưới ánh đèn vàng viết những dòng nhỏ nhẹ này, giữa một đêm mà trời trở lạnh hiu hắt sau nhiều ngày ấm áp đẹp đẽ của tết. Tối nay là một tối không vui lắm với tôi, khiến cảm giác tôi không ra gì. Nên giờ tôi tính đọc sách tí cho thảnh thơi cho dễ ngủ, mà cuối cùng lại lấy điện thoại ra trò chuyện vài câu với blog này.

Rồi tôi lại vẫn nhận ra như mọi khi, là cuộc sống cứ luôn không thể ngờ, mọi sắp đặt của con người chỉ là tương đối. Và tôi cũng vẫn nhận ra như mọi lần, những người có duyên với ta dù muốn hay không sẽ vẫn quyến luyến ta, còn những người chẳng duyên nợ thì cố mấy cũng chỉ xa lạ thế thôi. Sau nhiều chuyện linh tinh bề bộn trong đời, tôi tiếp tục học cách bỏ đi những ham thích hoặc mong mỏi mà sau một khoảng thời gian cố chạy theo nó tôi thấy chả được gì ngoài tuyệt vọng hoặc trống trải cả. Khi ta chấp nhận thật sự rằng ta bỏ cái này đi thôi thay vì cố gắng có nó một cách gượng ép, tôi thấy nhẹ nhõm kinh khủng. Và thấy đời tôi cần phải được làm cho đơn giản hơn rất nhiều.

Tôi sẽ vẫn biết rằng ở blog này tôi cần viết những thứ là tôi, tôi nghĩ, tôi muốn… chứ không phải viết cho người follow tôi đọc hoặc để làm đẹp đẽ một diện mạo tôi. Tôi đâu cần trang hoàng cho tôi đẹp đẽ ở chốn này, nếu tôi viết khác tôi nghĩ, chính tôi sẽ làm mất đi chốn nương náu cuối cùng – duy nhất của đời mình.

Published in: on 22/02/2018 at 10:10 Chiều  Comments (6)  

;)

Việc của ông trời hôm nay là 11 độ, còn việc của tôi hôm nay là phải cười tươi như đang được đi nghỉ hè ở Phú Quốc.

Dạo này chẳng dành cho blog được gì, dòng đời xô bồ quá 😉

Published in: on 29/01/2018 at 6:29 Chiều  Gửi bình luận  

Màu đen

Màu đen theo một định nghĩa nào đó “là sự vắng mặt của các thành phần tạo ra ánh sáng”, nhưng với tôi, màu đen lại là một vùng ánh sáng thực sự cuốn hút và sâu sắc.

Tôi yêu những màu đơn sắc, đặc biệt vào thời điểm này là màu ghi – xám, màu rêu – xanh lá cây đậm. Còn màu đen, nó không phải là màu của yêu thích thời điểm, nó tồn tại trong đời tôi một cách bền vững, điềm đạm và bình yên, không gì thay thế được.

img_20180118_2-1459542186.jpg

Published in: on 19/01/2018 at 2:36 Chiều  Comments (3)  

Nhớ nắng

Lạnh nhiều khiến tôi thèm nắng quá! Thèm cả ra sân bóng chơi và chạy nhảy tưng bừng với quần sooc áo pull. Thích quần bò bụi bặm nữa nhưng đi làm không được mặc nên nhớ nhung nhiều. Mặc quần bò nguyên bản với sơ-mi trắng là điều tôi yêu thích suốt đời. Nhanh nắng nhé ông trời ơi!

Published in: on 14/01/2018 at 5:06 Chiều  Comments (8)  

Mơ hồ

Từ đêm qua, mình chợt cảm nhận rõ hương vị mùa xuân. Lúc đi bộ ra phố mua bánh mì, mình thấy có nhiều sương bay trong không khí, đúng vị sương đêm 30 tết của nhiều năm về trước. Trời dường như không đen hẳn, có một màu xám bàng bạc phủ nhẹ lên.

Đôi lúc, như là lúc này, không biết là buồn hay vui nữa. Mọi thứ quanh mình không rõ nét, những cảm giác mơ hồ, những hành động nhàn nhạt (không phải nhạt nhẽo) cứ khiến mình không nổi bật lên được điều gì trong tâm tư.

Nhưng, có lẽ cũng là điều phải có. Vốn dĩ, sau niềm vui, sẽ là sự lắng lại; sau nỗi buồn, sẽ là sự bình an. Cái sự bình an và sự lắng lại cứ nối tiếp đan xen nhau trong đời mình, kéo hết năm này qua năm khác. Cho đến lúc về già. Rồi mình sẽ ngồi trong thư viện cá nhân, lần giở lại những kỷ niệm của năm tháng này, và mình sẽ nhớ mình của năm tháng này biết bao.

Vậy nên, hiện tại của mình sẽ phải đậm đà thêm nữa. Đậm đà để sau về già không cần phải lần giở mà vẫn nhớ như in nhiều chuyện. Cũng nhờ cả blog này nhắc nhớ nữa chứ. Nhưng muốn duy trì blog cả mấy nghìn năm (hihi) thì vào những năm sau mình có thể sẽ nộp tiền cho wordpress để được thêm dung lượng và bỏ quảng cáo rác.

Published in: on 29/12/2017 at 12:20 Chiều  Comments (7)  

Dự định bé nhỏ của tôi

Vào một buổi chiều như buổi chiều nay, tôi chợt nảy ra ý định sẽ bắt đầu viết truyện. Viết ở blog này có lẽ sẽ giúp tôi một ngày nào đó gom lại được thành một câu chuyện kể đúng nghĩa thay vì những mẩu ngắn ngắn lan man rải rác như từ trước đến nay. Viết truyện cũng là cách hiện thực hóa thành câu chữ các ý tưởng trong đầu tôi, chắp cánh cho trí tưởng tượng vốn bay bổng của tôi, là cách tôi thể hiện rõ hơn mong ước về đời sống hoặc xâu chuỗi những kỷ niệm của mình và những người xung quanh. Cũng để thực hiện mong muốn của bà ngoại, bố và mẹ tôi, những người từng không dưới một lần khuyên tôi viết thứ gì đó. Ở lần đầu thử nghiệm, tôi sẽ viết một câu chuyện thiếu nhi, chia thành vài phần nhỏ tùy thuộc thời gian và hứng thú tôi có nhiều hay ít. Hy vọng truyện sẽ không quá gượng gạo, nhạt nhẽo và tra tấn bạn đọc. Tôi biết bước đầu sẽ có nhiều bỡ ngỡ và sai sót, nhưng việc của tôi là cứ đi, còn lúc nào đến thì sẽ đến thôi. Hoặc có thể không đến được, thì những cảm xúc tôi sẽ có trên hành trình ấy cũng đủ cho tôi sống một đời sống ý nghĩa hơn rồi.

Tôi viết vài dòng như trên để đánh dấu một cột mốc cho chính tôi và cũng để những bạn blog của tôi chia sẻ cùng tôi dự định vui vẻ này!

Published in: on 26/12/2017 at 4:09 Chiều  Comments (9)  

Nhìn lại

Anh về bên đấy, em ở bên đây

Tình anh anh giữ, tình em em cầm”

Published in: on 11/11/2017 at 11:07 Chiều  Comments (2)  

Nhắc nhớ

Fb vừa nhắc ngày này năm xưa, 2/11/2016. Hôm đó mình đang đứng với lớp đợi giờ vào học buổi chiều của cô Hải. Gió se se, tiết trời dìu dịu. Rỗi rãi nên chụp bản thân một kiểu cho vui. Nhớ mấy hôm sau Quân còn vào inbox khen ảnh đẹp trong khi anh Trường lại msg chê môi sao nhợt nhạt.

Một năm trôi qua, kỳ học 2.5 năm đã kết thúc an toàn, như mơ ước. Công việc khi đi làm trở lại cũng yên ổn. Đôi khi có công cụ công nghệ như fb hay google photo nhắc cho mình nhớ những điều đã từng có trong đời, thật vô cùng ý nghĩa. Nhớ lại được mình từng ở đâu, làm gì, cảm xúc như thế nào… Như được sống lại lần nữa vậy.

Published in: on 01/11/2017 at 9:31 Chiều  Comments (2)  

Chiều suy tư

Tự dưng thấy mình mềm lòng quá! Không khí này, cảm giác này… thật dễ khiến mình muốn được yêu thương và mong được chở che nhiều hơn.

Thành phố chiều muộn. Có một chút suy tư. Sống thật hay không thật? Kiềm chế hay hồn nhiên? Quên dư luận hay sống vì dư luận? Yêu thương nhiệt thành hay điềm đạm, vừa đủ?

Biết trong lòng mình có quá nhiều chan chứa, mà đành để nó trôi vào đâu đó thật sâu không bao giờ nên trở lại.

Published in: on 27/10/2017 at 6:09 Chiều  Comments (2)  

Mơ và thực

Rượu tây say êm quá! Một đốm vui nhỏ nhoi sau cơn mơ đêm qua đầy tính dự báo.

Và em biết thực tại là đây

Rõ như anh sáng rỡ như ban ngày

Xa xôi xa lạ vô chừng khoảng cách

Trước giờ vào Hải sản Biển Đông, mình và Yến ghé hiệu ADC book gần đó coi cọp sách.

Published in: on 25/10/2017 at 3:32 Chiều  Gửi bình luận  

20.10.17

Một ngày mùa thu tuyệt đẹp!

Published in: on 20/10/2017 at 9:07 Chiều  Comments (2)  

I’m more

I’m so crazy!!! I know, but you don’t

I’m more, than you see

Maybe…

Published in: on 19/09/2017 at 4:34 Chiều  Comments (2)  

My own

Nó thật nhỏ bé với thế giới, nhưng nó là một phần yêu thương của tôi. Một phần do tôi tạo nên và cũng là một phần tạo nên tôi. Tôi cố ý ra nó, nó hữu hình cho những ai muốn thấy tôi. Cuộc đời vốn dĩ đơn giản nếu cho là đơn giản. Tôi đơn giản vì quanh đi quẩn lại cũng chỉ như thế này. Cùng với winlinh110.wordpress.com, tôi sống là tôi, I’m me, vô cùng bí mật riêng tư trong thế giới vô cùng rộng mở chung đụng.

Published in: on 18/09/2017 at 3:47 Chiều  Gửi bình luận  

Mong muốn tìm được người thấu hiểu mình là một trong những điều dại khờ nhất mà tuổi trẻ hầu như ai cũng trải qua

Hãy khóc khi buồn nhưng cũng nên nhanh chóng quên nó đi để vui với nhiều điều đáng vui khác

Điều cần làm đó là tìm ra lý do thuyết phục để bản thân thấy việc buồn cho điều ấy là không cần thiết và không đáng.

Published in: on 07/07/2017 at 10:49 Chiều  Comments (2)  

Vu vơ

Lâu lâu không biết viết gì thì up đầy ảnh ra cho nó sặc sỡ căn nhà.

Published in: on 09/05/2017 at 9:38 Chiều  Gửi bình luận  

Căn nhà tĩnh lặng

Nơi này thật yên tĩnh – căn nhà blog của tôi, nơi gắn bỏ với bao buồn vui từ những ngày yahoo 360 độ. Nhớ cái đợt 360 dọa đóng cửa, tôi cảm tưởng mất mát đi điều gì, lo âu lắm! Phải cảm ơn bsx đã giúp tôi chuyển hết các entries cũ sang wordpress để đến giờ tôi vẫn có căn nhà ấm cúng riêng tư với những câu chữ xây từ những ngày đầu. Căn nhà ấy không to ra, không hoành tráng hơn lên, vẫn chỉ là tường vôi màu cà phê sữa như ngày đó bsx chọn cho tôi, nó chỉ đầy thêm những kỷ niệm, những trải nghiệm của đời sống tôi. Tôi chưa bao giờ có ý định quét sơn mới, vì đây chính là cái theme tôi yêu thích nhất, thể hiện được rõ nhất quan điểm thẩm mỹ của cá nhân tôi.

Căn nhà này, giờ đây có lẽ chỉ khoảng 4 – 5 người vào thăm thường xuyên. Tôi vui vì căn nhà tôi vắng khách nhưng là những khách muốn đọc tôi, muốn hiểu tôi hoặc đã rất hiểu tôi. Tôi hài lòng vì tôi được viết những thứ vụn vặt đời thường, những tâm tư sâu kín hoặc chia sẻ những bài hát mộc mạc của chính mình trên đó. Một thế giới tôi không hề có nhu cầu giới thiệu cho ai hay, cũng không viết vì ai ngoài nhu cầu viết cho chính mình.

Hôm nay trời lất phất mưa bay, như tiết xuân những ngày đầu năm mới. Thấy lành lạnh vì mặc hơi phong phanh, nhưng cũng có được cái cảm rác co ro mà nhiều người cho là nó phải xuất hiện vào mùa đông, mùa xuân của miền Bắc. Thế nên muốn viết vài dòng thật dịu dàng cho căn nhà blog thân thương này đấy thôi!

Published in: on 01/03/2017 at 4:31 Chiều  Comments (4)  

I’m in black

Trời lạnh hẳn rồi. Đây là ảnh của mấy hôm trước, khi đông mà như hạ. Giờ thì đang nằm trong chăn. Lâu kinh khủng mới có chuyện cuộn trong chăn giờ này.

Published in: on 24/11/2016 at 7:58 Chiều  Gửi bình luận  

Sau 12 năm

Thì đeo kính lại. Mắt cũng bị mờ lại do tác hại của máy tính, điện thoại. Nhưng chỉ đeo khi cần nhìn gì cho thật rõ thôi.

Published in: on 15/11/2016 at 2:32 Chiều  Gửi bình luận  

Nhìn lại

img_20160907_4.pngimg_20160907_6.pngNhững ngày qua đã cho tôi thêm lớn. Vì trẻ con nên thấy mình lớn hơn là đúng rồi. Chứ tính tuổi thì chẳng phải đã nhiều lắm sao. Nhận ra, thực sự thì không cần phải nói “giá như” hay “ân hận” bất cứ điều gì, vì trong khoảnh khắc ấy tôi đã muốn làm, muốn sống như vậy. Phải cảm ơn cuộc sống đã cho tôi nhiều trải nghiệm để sau mỗi câu chuyện thì đã trưởng thành hơn lên, mạnh mẽ và quyết đoán hơn rất nhiều.

Sáng nay mưa rất lớn, giờ thì trời đã tạnh. Thiên nhiên cũng vậy, lúc dữ dội lúc lại bình yên. Một mình ngồi trong phòng, thật dễ chịu. Nhớ lại đêm hôm qua được Bi, Hiền và nhất là Ngọc và Còi ở bên hỗ trợ hoàn thành việc quay, thấy cảm động lắm! Thật sự cuộc đời rất đẹp và tôi thấy biết ơn. Và cuộc sống của tôi thì tôi sống. Yêu thích, đam mê vẫn cứ ở đó. Cả những hồn nhiên mà tôi vốn có, tôi không hề có ý định vứt bỏ dù dường như nó thật bất bình thường.

Mọi thứ đẹp đến thế cơ mà.

Published in: on 07/09/2016 at 11:38 Sáng  Gửi bình luận  

Raining day

Mưa rả rích mãi. Trà đen trên phố Bùi Thị Xuân ấm nóng giữa tiếng nước tí tách ngoài hiên. Giờ thì có thể uống trà một cách trong veo, để cảm nhận được trọn vẹn hương trà khi không còn sự phân tâm nào cả. 

Published in: on 28/08/2016 at 5:33 Chiều  Gửi bình luận  

Ổn

Tôi vẫn tồn tại, bằng cách nào đó, thật kỳ diệu. Vì còn nhiều điều ý nghĩa lắm, đáng hơn rất nhiều thứ phù du đã mất kia. Nên tôi phải cười vui và sống thật ổn.

Published in: on 25/07/2016 at 1:50 Chiều  Gửi bình luận  

Không

Không phải cô đơn, phải gọi là cô độc mới đúng.

Tôi chả bao giờ cố tình đi tìm sự một mình. Chỉ khi nào không thể khác thì tôi mới chấp nhận như vậy. Tôi cũng chả thích cô đơn, dù cứ hay gọi cô đơn là “cô đơn tuyệt vời”. Biết cuộc sống nó là thế, nhưng vẫn không quen được với những thất vọng hay buồn chán bỗng dưng tìm đến. Biết là phải lạc quan mạnh mẽ, biết còn đầy việc phải làm phải quan tâm thay vì bị buồn phiền chi phối, nhưng tôi vẫn chỉ là tôi bé nhỏ, không điều khiển được toàn bộ cảm xúc cảm giác tâm trạng trong lòng mình.

Nhiều lắm những “cho đi” để rồi đôi khi thứ “nhận lại” thật phũ phàng. Nhưng tôi vẫn hay đặt tôi vào vị trí người khác nên bằng lòng là không mong đợi gì từ ai, vì bản thân tôi cũng làm nhiều người buồn và chán nản. Tôi giờ không còn hiền được như ngày xưa vì cuộc đời đã nhào nặn thêm rồi. Không hiền so với chính tôi thôi chứ so với cuộc đời thì còn ngây ngô lắm!

Những lúc như thế này cần ai đó thật điềm đạm cho tôi tựa vào, để những u ám trong mình được trôi đi. Nhưng trớ trêu thay, đến cả một người khiến tôi thực sự mong cần cũng không có thật. Không có ai ngoài đời thực cho tôi cảm giác muốn được tựa vào. Bi kịch khi muốn tựa vào ai đó mà không thể. Nhưng hài hước hơn là đến người mình muốn tựa vào là ai cũng không biết.

Published in: on 10/07/2016 at 9:55 Chiều  Gửi bình luận  

Cận cảnh

IMG_20160708_2IMG_20160708_25IMG_20160708_26IMG_20160708_28

Published in: on 08/07/2016 at 11:14 Chiều  Gửi bình luận  

Phụ kiện tôi thích nhất

Chính là đồng hồ đeo tay.

Tôi thì không đặt nặng đồng hồ thương hiệu với giá cả các kiểu. Chỉ đơn thuần là đồng hồ mình nhìn ưng mắt thì mua và đeo. Vì nghèo, nên thường mua đồng hồ giá cả rất khiêm nhường. Rồi lại tự hào khoe với bạn bè về giá thật của nó, rẻ không mà đẹp nhờ.

Đi ra ngoài, thiếu bông tai – dây chuyền – nhẫn… thì được, chứ đồng hồ thì nhất định không chịu thiếu. Không có đồng hồ trên tay, cảm giác như không hoàn toàn được trọn vẹn là mình.

Mà đeo đồng hồ lại cứ phải đeo phía trên như đàn ông, không đeo xuống lòng tay như đơn thuần phụ nữ vốn vậy. Dù đồng hồ mảnh mai dịu dàng hay mạnh mẽ cá tính, đều nằm phía trên, rất kiên định.

Tôi thích đồng hồ màu sắc cơ bản (đặc biệt là mầu trầm) và ít họa tiết. Những chiếc đồng hồ tối giản ở bề mặt thường khiến tôi rung động. Giống như một người đàn ông ít chải chuốt màu mè, nhưng lại cho người ta thấy có những phần hấp dẫn lấp lánh bên trong, không cố tình trưng ra cho ai thấy. Dễ chịu lắm!

Mà với tôi, rất kỳ cục. Một người đàn ông cuốn hút tôi từ cái nhìn đầu tiên, nhất định phải là người đeo đồng hồ. Mặc kệ lý do gì, tôi cứ khư khư một ý thích như vậy. Người đàn ông ấy đeo đồng hồ, tay áo xắn lên, làm những việc gì đó của anh ấy không cần quan tâm tôi đang ngắm nhìn (Nhân tiện cũng bày tỏ luôn, tôi thấy đàn ông quyến rũ nhất là lúc đang làm việc chứ không phải lúc trên giường. Lúc say sưa làm việc hoặc lúc lăn ra sửa một thứ gì đó mà mồ hôi ròng ròng, ôi thật sự rất đàn ông. Hic, sai chủ đề…)

Tóm lại tôi yêu đồng hồ kinh khủng. Hôm trước ngồi cà phê với anh Hồng trên phố Triệu Việt Vương lúc đợi em Trang nhỏ thuốc mắt, chúng tôi cũng bàn về chủ đề này. Thế là anh Hồng hẹn sinh nhật tôi thì tặng tôi đồng hồ. Rẻ thôi nhé 🙂

Published in: on 08/07/2016 at 10:41 Chiều  Gửi bình luận  

Thứ 7 lang thang

IMG_20160625_2

Lên tận 50A Đào Duy Từ ăn bánh mì quê. Đêm trước uống và chỉ ăn lạc với bánh đa, sau rồi thêm nửa bánh mì mua vội, nên đói mềm. Sáng thì không ăn gì, đi lên đến nơi cũng tầm 11h nên ăn một lúc hai cái luôn cho bõ. Uống cả một cốc nước ngô nữa. Bi cũng ăn hai cái và uống một sữa đậu nành. Tổng thiệt hại 100k 🙂

IMG_20160625_4

Nguyên mua cái này cất tủ lạnh rồi cười cười thích thú, bảo tí cho mọi người thưởng thức nhá. Một chai hai trăm mấy ý mà cu cậu dấm dứ mãi mới dám mua mặc dù chi các thứ khác còn vô tội vạ hơn nhiều. Bia có vị chua, và bốc, đậm đậm rất rạo rực. Hay vì cả tuần này mình uống dữ quá nên thêm nó nữa là ứ ự luôn. Trước khi uống chai này thì đã uống một tí Sài Gòn lon cũng rất ngon rồi.

IMG_20160625_5

Theo internet, Grand Cru là loại bia lên men nổi, có sự kết hợp hài hòa giữa hương malt êm dịu với hương hoa cỏ, phảng phất mùi thơm của nấm men. Bia mang vị ngọt dịu của malt, đường và mật ong, khi uống thoảng vị cồn pha lẫn một chút hương thảo mộc và vị đắng dịu của hoa bia. Màu: Hổ phách. Độ cồn: 7.6%. Xuất xứ: Bỉ

Published in: on 26/06/2016 at 10:24 Sáng  Gửi bình luận