Sau cơn bão

Đã từng nghĩ mình không đủ sức qua nổi bão giông. Nhưng khi bão tan, nhìn lại, mọi thứ đều trở nên sáng rõ và bình yên đến lạ lùng. Rồi mọi đau khổ cũng sẽ chỉ là đốm tàn nhang nhạt mờ trên gương mặt thời gian.

Cuộc đời thật đẹp, con người thật dễ thương, thời gian tôi sống thật ý nghĩa! Sau những lo toan và buồn phiền, tôi ngồi xuống và nghĩ về đời mình. Tôi luôn thấy sau cơn bão mọi thứ trở nên bình lặng và dễ chịu hơn. Có lẽ bởi tâm hồn mình qua bao xô dạt gió mưa, khi được trả về với khu vườn dịu êm nắng sớm, sẽ cảm nhận rõ hơn giá trị của những phút giây đang trôi qua bình thường.

Yêu những thứ bình thường và tận hưởng một không gian bình thường quen thuộc, là niềm hạnh phúc lúc này của tôi. Tôi còn có thể đòi hỏi gì thêm nữa?

Published in: on 28/09/2024 at 2:44 Chiều  Gửi bình luận  

Mơ và thực

Ảnh: Xem phim tài liệu tiếp tục vỡ ra nhiều điều về thế giới và cuộc đời. Phim có hình ảnh người dân châu Phi sống khổ sở như thế nào, xót xa quá!

Còn giờ là một câu chuyện nhỏ: Cách đây nhiều tháng mình đang nằm ngủ trưa thì chợt tỉnh giấc vì trong đầu ào ạt ùa về hình ảnh người người đang kêu gào khóc than vì bị cuốn đi trong bão lũ. Nhà cửa, người vật bị cơn lũ cuốn đi và nhấn chìm. Hình ảnh khủng khiếp lắm. Hôm nay xem tivi mình thấy quanh cảnh đó giống như hình ảnh hôm ấy vô cùng nên mình viết ra mấy dòng này. Còn nhớ hôm đó mình đã khóc rất nhiều vì những hình ảnh đã thấy trong tâm trí, đó là những giọt nước mắt xót thương nhân loại và mình thấy tình thương ấy vượt thoát ra cả trái tim nhỏ bé của mình. Ngay sau đó mình đã điện thoại kể cho Hoạt nghe và mình còn kể cả cho Hoa. Hoạt và Hoa chắc vẫn nhớ lần đó đấy!

Published in: on 15/09/2024 at 12:06 Sáng  Gửi bình luận  

Cần có quá trình không?

Khi gặp một ai đó mà tôi không còn cảm giác phải giữ gìn lời ăn tiếng nói với họ thì nghĩa là tôi đã hoàn toàn đặt niềm tin vào họ. Không nhiều người khiến tôi như vậy, cuộc đời đâu dễ dàng đến thế. Tôi là kẻ rất khó bị thuyết phục bởi ai hay điều gì, nhưng lại cũng là đứa cả tin nếu đã hoàn toàn đặt niềm tin. Song có đôi lần ra về tôi thấy hẫng hụt tự trách mình thật thà và thả lỏng quá, đó đâu hẳn đã tốt. Mọi thứ vẫn cần có quá trình để thẩm thấu, đột ngột quá khiến người ta dễ đồng nhất biểu hiện với bản chất. Thật thà hồn nhiên là ưu điểm mà cũng là khiếm khuyết, không khéo là dễ gây hiểu lầm. Cơ mà khi tôi đã muốn hồn nhiên thì tôi nào nghĩ được gì khác, tôi nào khéo nổi. Thôi cứ sống thật, cứ bộc lộ mình dẫu xấu hay tốt, để rồi nhận ra ai hay thứ gì thực sự phù hợp với mình. Mọi thứ cảm giác đều đáng quý mà, dẫu đó là cảm giác của tự trách và trống rỗng.

Published in: on 26/06/2024 at 10:20 Sáng  Comments (2)  

Thu nhập thụ động

Thời gian gần đây tôi nghĩ nhiều về “thu nhập thụ động”. Đáng ra tôi phải nghĩ về chúng từ ngày xưa cơ, giờ cũng hơi muộn rồi đó. Nhưng muộn còn hơn không. Bắt đầu từ việc nhìn lại thực trạng tài chính của mình nhé! Hiện tôi có nguồn thu nhập thụ động khá khiêm tốn đến từ cho thuê nhà, viết báo, viết sách, bán sách và làm content. Lúc đầu tôi không nghĩ viết báo và viết sách là thu nhập thụ động, vì cái đó tôi phải lao động vào thời điểm nhất định thì mới ra được tiền. Nhưng thôi cứ xếp vào đây để có thêm ít gạch đầu dòng cho đỡ đơn điệu, và cũng để lấy động lực biến việc viết thành cái gì đó đều đặn, ổn định hơn. Tôi thấy mình hoàn toàn có thể tạo thêm các nguồn thu nhập thụ động khác như đầu tư chứng khoán (dạng an toàn) hay bán thêm những sản phẩm mình tự làm ra (sổ, bưu thiếp, tranh…) rồi sau là kênh YouTube (xa lắm vì mới bay kênh còn gì). Tóm lại là chỉ với một nguồn thu chính là lương thì quả tình không thể đủ, nên tạo ra các nguồn thu nhập thụ động ổn định là điều rất cần thiết với tôi. Còn ước mơ sau này có một chiếc tiệm xinh hay không gian văn hóa thì vẫn còn nằm trong tâm tưởng.

Published in: on 24/06/2024 at 9:25 Sáng  Comments (7)  

Tối nay

Tự nhủ cai bớt màn hình để phục hồi mắt, mà là đứa không làm gì không chịu được, nên cai màn hình thì phải tập trung vào trang giấy và đôi tai. Dẫu như vậy thì mắt vẫn hoạt động, nhưng vẽ thì mắt không phải chịu áp lực như khi đối diện với màn hình điện thoại hay laptop. Vậy là ngồi vẽ linh tinh trong căn phòng yên tĩnh bên tiếng kể chuyện của tác giả “Gánh gánh gồng gồng” Nguyễn Xuân Phượng vang lên từ Fonos. Cuốn hồi ký thực sự quá tuyệt vời và xúc động. Một đời người bền bỉ và ý nghĩa như của bà thật hiếm hoi và đáng nể phục. Có thời gian mình sẽ viết cảm nhận về cuốn hồi ký này!

Published in: on 26/04/2024 at 1:36 Sáng  Gửi bình luận  

Tái sinh

Tôi đang siêu lười viết. Có lẽ vì mắt mũi tôi càng ngày càng kèm nhèm do nhìn điện thoại quá nhiều. Hoạt bảo tôi, ai mà ngờ được với cái điện thoại nhỏ xíu mà chị đã làm đủ thứ, trong đó bao gồm thiết kế ba cuốn sách. Lý do nguỵ biện là mắt kém, lý do chính là lười. Còn vì sao tôi lười thì tôi chưa kịp nghĩ…

Dạo này tôi và em gái tôi hay nói chuyện với nhau, mỗi lúc cả một đến hai tiếng. Cô nàng vừa đạp máy may hay ăn gì đó lùng bùng trong miệng hoặc bế con rồi buôn với tôi những câu chuyện trên trời dưới biển. Chuyện chính vẫn là về gia đình và thi thoảng xen mấy chuyện lung tung ngoài đời. Hôm nay lần đầu tiên tôi đọc thơ cho em gái nghe qua video call của zalo. Nhân việc chị em tôi nói gì về bố, rồi tôi bảo giờ có thấy mấy cái chưa được vui khi gia đình xáo xào thì cứ nghĩ là ta đang cộng nghiệp cùng chịu chung mấy thứ chả đâu vào đâu. Tôi và em tôi lại thống nhất rằng chắc kiếp sau bố tôi sẽ bị khổ hơn kiếp này vì bố tôi kiếp này nói nhiều và đôi lúc gây tổn thương cho người khác dù tâm ông cũng chẳng có gì. Xong tôi bảo giờ tôi thấy ai có cuộc sống tốt thì tôi nghĩ người này kiếp trước tu tốt ghê. Nhân đó tôi kể cho em tôi nghe một việc rất buồn cười như sau:

Có một lần đang nằm trên giường tôi chợt nghĩ, kiếp trước liệu tôi có phải là một người từng viết lách không nhỉ? Tôi bật dậy tra xem năm tôi ra đời thì có nhà thơ nào mất không, và ra nhà viết kịch Lưu Quang Thuận, anh trai của nhà thơ Lưu Quang Vũ. Tôi buồn cười tôi quá đi mất mà thấy mình cũng ngộ nghĩnh dễ thương hết xảy. Từ một kẻ vô thần, một ngày đẹp trời tôi đã biết tin là có các kiếp. Vậy nên tôi mới làm bài thơ:

Có một ngày, tôi trở lại khu vườn/ Trong hình hài cùng thân phận mới/ Tôi đâu biết kiếp trước vẫn thường ngồi/ Uống trà nơi này bên gốc đào phai

Tôi tái sinh qua mỗi chuyến đi dài/ Bước trên cầu Nại Hà ảo mờ sương khói/ Uống canh Mạnh Bà, bỗng dưng quên lối/ Ngoảnh đầu nhìn… chỉ thấy áng mây bay

Tôi trở lại khu vườn, đứng dưới bóng cây/ Tiềm thức dẫn đường, nên bâng quơ tìm tới/ Có phải chăng kiếp nào đang vẫy gọi/ Mấy nẻo luân hồi, mà ký ức cứ hoài quen

Tôi vương vất tôi chút quá vãng êm đềm/ Của kiếp xưa mình từng bình yên sống/ Để những kiếp sau còn bao mơ mộng/ Bởi dẫu thay hình hài, hồn vía vẫn là tôi.

Nhưng tôi biết tôi không thể tái sinh từ một người viết nổi tiếng như vậy. Nếu tôi có tái sinh từ một người viết, có lẽ đó là một người viết không tên tuổi. Nếu kiếp trước tôi có là người viết thì cũng chỉ là tay bút quèn nên đến kiếp này tôi vẫn quèn như thế. Tạm thời hết chuyện!

Published in: on 02/03/2024 at 3:36 Chiều  Gửi bình luận  

Nổi tiếng

Tôi là người không biết cuồng vì những người nổi tiếng, những người mà số đông thường xem là quan trọng. Tôi không nhận xét ai, chỉ đang nói về mình ấy. Ý tôi là khi tôi gặp một ai nổi tiếng thì tôi thấy rất bình thường, không ố á lên, không chạy lại xin chụp ảnh hay xin chữ ký. Bất kỳ đó là ai đi nữa, tôi đều cảm thấy bình thường. Tất nhiên hầu hết là nó diễn biến trong ý nghĩ và tưởng tượng của tôi, còn thực tế trải nghiệm gặp người nổi tiếng của tôi thì rất ít và đúng là tôi luôn bình thản khi thấy hoặc tiếp xúc với họ.

Đôi khi tôi tự hỏi mình có hờ hững quá không nhỉ, khi những ngôi sao hay chính khách được bao người ngưỡng mộ, tung hô và mong được gặp, còn mình thì cứ thấy bình thường hết cả. À tôi vẫn học hỏi, tôn trọng, ghi nhận những thành tựu của họ chứ, nhưng tôi chỉ không nhìn được mọi thứ lung linh đầy hào quang thôi. Tôi không cố tình đâu, tôi bận sống cuộc sống của mình mà. Nhưng nếu có nhìn vào họ thì tôi chỉ thấy ra đó là những con người rất đời, cũng như mình và những người quanh mình, không khác gì. Cái đáng ghi nhận là tài năng thì tôi rất thành tâm ghi nhận. Còn cái sự nổi tiếng, thì tôi chỉ thấy những khó khăn, áp lực mà hiểu và đồng cảm với họ vì biết họ đã phải phấn đấu, nỗ lực rất nhiều.

Mà với tôi, đôi khi sự tung hô quá có thể khiến một ngôi sao đi chệch hướng vì rơi vào ảo tưởng. Tất nhiên người nổi tiếng không thể đổ lỗi cho sự tung hô hay sự hâm mộ, mà tự xem bản lĩnh của mình trước sự tung hô đó ra sao. Có người lấy sự hâm mộ làm động lực sáng tạo thăng hoa thêm, có người lại bị sự hâm mộ dìm xuống bởi lòng còn mải tự mãn chẳng thể sáng tạo được hơn.

Tóm lại, tôi nghĩ ai cũng có việc của người ấy, ai cũng có vị trí và vai trò riêng trong cuộc sống. Một người cặm cụi trong phòng thí nghiệm và một ngôi sao ca nhạc hay bóng đá hoặc một chính khách không thể so sánh ai cao hơn ai, mà chỉ là mỗi người đang làm việc của họ. Nếu ai cũng ý thức được bổn phận của mình trong cuộc đời thì mọi thứ sẽ không bị làm quá lên nữa.

Published in: on 06/01/2024 at 4:29 Chiều  Comments (4)  

Thăm Burj Khalifa (Dubai)

Published in: on 31/12/2023 at 6:13 Chiều  Gửi bình luận  

Một ngày

Hôm nay là một ngày gì đâu. Sự cố từ trên trời rơi xuống khiến tâm trạng có chút ngổn ngang và dự định vẽ bị gác lại. Mãi tới chiều tối đi bộ rồi về tắm mới thấy thư giãn được tí chút. Không hẳn là buồn, mà là trạng thái không thoáng đãng trong tâm trí đó thôi. Vẫn tiếp tục học được bài học về cuộc sống, những thứ xảy đến không lường trước được. Không còn lạ gì, nhưng làm sao có thể thoải mái được khi đó là những sự cố không mong muốn. Tuy nhiên, mình đã tiến bộ hơn xưa, là biết kiểm soát cảm xúc hơn. Đồng thời cũng hiếm khi còn cảm thấy buồn kiểu chìm đắm nữa. Hôm nay chỉ là về công việc thôi, còn mọi thứ vẫn ổn cả. Từ giờ sẽ thường xuyên viết blog trở lại chứ dạo này vắng vẻ quá. Rất biết ơn vì ngày xưa mình đã chăm chỉ viết blog để sau này có thể nhìn lại được cả quãng đường mình đã đi. Nhìn lại được những bước trưởng thành và biết mình đã đi xa đến đâu kể từ ngày còn non nớt đó. Dù sao vẫn luôn cảm ơn cuộc đời, cảm ơn những người đã bên mình khi khó khăn, an ủi và nâng đỡ mình những lúc mình tuyệt vọng. Và điều mình cần làm chính là sống tốt nhất có thể để xứng đáng với những ân huệ đó.

Published in: on 29/11/2023 at 12:57 Sáng  Gửi bình luận  

Bệnh nan y

Hôm qua nổi hứng vào Zalo xóa hơn 100 số liên lạc, gồm: Những người không còn nhớ là ai, những dịch vụ không còn cần, những người vẫn nhớ là ai mà tỷ năm không kết nối và cả vài người mới kết bạn nhưng không còn muốn duy trì nữa… Mình có tính xấu là mỗi khi lên cơn thì sẽ xóa bất kể, từ FB, WordPress, Instagram, YouTube đến Zalo… (trừ Page vì Page thì càng đông càng mừng). Nói chung bệnh đã hóa nan y rồi ☹️. Việc này cũng nằm trong chương trình tối giản, nhiều mối quan hệ không đâu khiến đời hóa mớ bòng bong, nên thôi cái gì cần tinh gọn thì cứ phải tinh gọn. Còn lại mặc kệ đời yêu ghét trách giận chứ biết làm sao 😢.

Published in: on 30/08/2023 at 12:59 Chiều  Gửi bình luận  

Nghỉ ngơi

Có những tuần như tuần vừa qua, mình đã buông hết thảy mọi việc xuống để được thả lỏng, được lười biếng thật sự. Đôi khi phải có những quãng ngưng để bớt làm những điều mòn cũ hay bớt sống hối hả đi. Những mối quan hệ, theo quy luật dường như cũng vậy. Dồn dập quá dễ khiến người ta ứ đầy. Rồi đến một lúc nào đó chúng cũng tự dưng giãn ra, dịu lại, nằm yên lặng. Không hẳn vì điều gì cụ thể, có lẽ chỉ là nó cần được thở, cần được nghỉ ngơi để đủ sức đi tiếp những chặng đường dài kế tiếp. Mình nhớ từng làm một bài thơ kiểu này:

Dừng chân và ngơi nghỉ
Để bền sức đường xa

Quang bão tố phong ba
Buông neo thuyền lặng gió

Giữa dấu yêu nồng nhiệt
Cần đôi lúc một mình

Sau đêm dài tuyệt vọng
Sẽ thấy nắng bình minh

Âm nhạc kỳ diệu thế
Bởi có những quãng ngừng

Hạnh phúc quá trùng điệp
Cũng sẽ thành dửng dưng.

Published in: on 31/07/2023 at 2:03 Chiều  Gửi bình luận  

🍀

Published in: on 24/06/2023 at 2:34 Chiều  Gửi bình luận  

Quả cầu lục thủy

Có một thời tôi đã coi quả cầu lục thủy là chân ái, và nó luôn là lựa chọn số một của tôi khi tặng một ai đó nhân dịp gì đó. Quả cầu có một lỗ có thể buộc dây xuyên qua để treo lên. Và tôi cũng từng mua chừng mười mấy quả để treo thành hàng như bức rèm nơi lan can gác lửng. Khi ánh sáng rọi vào, quả cầu sẽ phát ra muôn sắc màu rất lung linh, dễ thương. Giờ thì tôi chẳng còn giữ được cho mình một quả cầu nào nữa. Chỉ còn có thể ngắm chúng qua ảnh và hình dung trong trí nhớ mà thôi.

Published in: on 10/05/2023 at 12:00 Chiều  Gửi bình luận  

Cảm ơn những người bạn blog của tôi!

Lâu nay tôi không có nhiều thời gian vào đọc bài viết của các bạn trong blog này. Tôi mải làm những việc trong kế hoạch, bị cuốn theo những bận rộn tiếp nối mãi không dứt. Và quá lâu rồi tôi cũng không viết được entry nào mang đúng nghĩa ở đây.

Hôm nay ăn trưa xong, tôi cầm máy đọc một lượt bài viết của mọi người dù mắt tôi mấy bữa giờ không thực sự tốt lắm (cần kiêng dùng máy tính, điện thoại). Và cảm giác đọng lại khi tôi đọc xong chừng ấy bài viết là sự xúc động, sự đồng điệu cùng với lòng biết ơn.

Xúc động vì sự chân thành, chân thật trong từng bài viết. Đồng điệu vì tôi thấy mình thấp thoáng trong những bài viết đó. Và biết ơn vì các bạn blog đã đem tới cho tôi những kiến thức bổ ích, những bài học ý nghĩa, những cảm xúc vi tế và những lời cảnh tỉnh trước khi quá muộn… Ở đây bao giờ cũng là sự yên bình, chẳng có ai viết những lời cay nghiệt, thô lỗ hay trách giận, đổ lỗi. Tất cả đều văn minh và tử tế. Tôi thật sự rất yêu nơi này và trân trọng những người bạn trong blog của tôi!

Published in: on 30/04/2023 at 7:44 Chiều  Comments (4)  

Thời gian

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Thời gian biến tóc ta thành hoa lau, nhuộm hồn ta thành lá đỏ. Và đến một ngày nó sẽ biến đời ta thành mây trắng lang thang.

(Cảm ơn người lớn – Nguyễn Nhật Ánh)

Tôi tôn trọng mọi quan điểm và tôi cũng bày tỏ quan điểm của mình như sau: Tôi nghĩ thời gian là bạn tốt của con người đó chứ. Thời gian giúp ta trưởng thành, nhận ra. Thời gian giúp xoa dịu, xóa mờ dần những vết thương. Thời gian không làm hại ta bao giờ, chỉ có ta là tự đối xử với mình tốt hay xấu. Việc của thời gian là vận hành theo quy luật, nó công bằng và khách quan. Việc của ta nên làm là sống thuận tự nhiên. Đơn giản có vậy và ta không nên đổ lỗi cho thời gian về bất cứ điều gì!

Published in: on 05/04/2023 at 2:46 Chiều  Gửi bình luận  

Xuân

Published in: on 21/01/2023 at 10:18 Chiều  Gửi bình luận  

🌼

Published in: on 10/01/2023 at 2:55 Chiều  Gửi bình luận  

Chào tháng 9

Published in: on 01/09/2022 at 7:28 Sáng  Gửi bình luận  

Chuyện hàng xóm

Hôm nay sang chơi với em Thảo hàng xóm, mang tặng em cuốn sách dù biết em không phải là người thích đọc sách. Cũng vì chị em hay qua lại trò chuyện, em hay bán hàng cho mình đủ thứ nữa, nên cũng khá gần gũi. Ở xóm mình, mình chỉ tặng vợ chồng anh Tú nhà bên cạnh, và giờ là em Thảo. Nhưng rồi em Thảo lại mua sách cho mình để động viên chị đắt hàng. Và trong câu chuyện qua lại lúc ngồi cùng em, nghe em chia sẻ, mình mới biết ngày xưa em không có điều kiện học hành nên cho tới giờ rất khó khăn trong việc đọc cũng như việc viết. Vậy là mình bảo thế chị không lấy tiền sách của em đâu, ai lại lấy tiền nếu sách này em không đọc. Thì Thảo bảo ôi chị ơi sách này sẽ giúp em học đánh vần hàng ngày đó nhé! Nghe vui phết!

Rồi chị em loanh quanh làm sao nói đến chuyện tu và cái chết. Em bảo em giết thịt nhiều nên con trai em rất lạ. Thằng bé từ nhỏ đã không chịu ăn thịt cá, chỉ ăn đồ thực vật, ép mấy cũng không ăn. Và khi nhìn thấy thịt thà, thằng bé kêu lên đừng ăn nữa, tu đi! Khi mẹ mua cá diêu hồng về rán, thằng bé lao vào bếp hét lên, không được giết nó, mình cũng bị cắt khúc ra rồi chiên rán lồi mắt ra mình có chịu được không, tu đi tu đi. Quả thật tôi nghe em Thảo kể mà nổi gai ốc. Nghe rất lạ lùng, một cậu bé chưa được ai đưa đường chỉ lối mà nói ra những lời như vậy. Rồi cậu bé đòi đi chùa học hạ. Tôi nói với em và em cũng nghĩ như tôi, nếu con em có căn tu thì em sẽ ủng hộ. Em bảo có khi như thế còn đỡ khổ hơn chị a! Tôi bảo ừ, mình đang phải vật lộn sống đời cơm áo thế này, cũng đâu sung sướng. Nếu con muốn theo đường tu, thì cũng nên ủng hộ con, mọi thứ cứ thuận duyên, thuận tự nhiên.

Tiếp đến chúng tôi nói về việc xây mộ, bốc mộ, hỏa thiêu hay chôn cất… Em bảo, sau khi chết thì cái thân xác còn ý nghĩa gì, nên em không cần phải quan tâm nó nữa. Em thích rắc tro vào cây và ý muốn đó của em khiến tôi rùng mình. Vì tôi chính là người đã muốn như vậy, hình như tôi còn từng viết trên blog về ý muốn đó. Tôi muốn tro cốt của tôi chôn xuống cây, cho cây lớn xanh tươi, tôi được hòa mình trong đất, vun trồng cho một mầm xanh vươn cao. Nên khi em nói chuyện nhà em các em út đang lùng xục tìm đất xây mộ sẵn, tôi và em đều chung ý nghĩ sống còn không lo được mà lo lúc chết nhà cao cửa rộng làm chi. Có thể nhiều người không đồng quan điểm này, nhưng tôi thật sự không cần gì sau khi chết đi. Những người thân hoặc sơ, ai nhớ tôi cũng được, không nhớ cũng được, khi nhớ chỉ cần tâm tưởng hướng về, hoặc ngọn nến nhành hoa là đủ. Không cần phải mâm cao cỗ đầy cúng lễ, không cần xây mộ to đẹp gì. Chết rồi, linh hồn bay đi, thân xác tan rã, còn gì nữa đâu. Rồi sẽ sang kiếp khác (nếu có), và sẽ quên mình đã từng là ai (chắc uống canh Mạnh Bà thật nhỉ). Vậy nên ta nhớ người đã khuất thì cứ nhớ, nhưng đừng níu kéo linh hồn họ, để họ còn thanh thản không vướng bận mà ra đi, đến một cõi nào mới. Tôi thấy tôi nghĩ đơn giản đến mức không biết mình như vậy có sai không.

Rồi em kể về việc bốc mộ nhà em. Và tôi với em cùng bảo sao lại có tục bốc mộ nhỉ, sợ thế! Chết rồi chôn rồi còn đào lên lại, rồi lại lôi xương thịt người thân ra róc. Thật sự không hiểu nổi, tôi chưa tìm hiểu ý nghĩa của tục lệ này bao giờ. Thật ra quan niệm mỗi người khác nhau, không ai ép ai được. Nên đưa ra câu hỏi như vậy, tôi cũng không phải là đợi câu trả lời. Chuyện sống chết, chuyện tâm linh, chuyện phong tục,… khó nói lắm!

Lan man vài dòng không nói đủ được câu chuyện hôm nay của hai chị em. Tôi kể sơ để lưu lại buổi chuyện trò trong một chiều hanh hao gió.

Published in: on 14/11/2021 at 8:47 Chiều  Comments (4)  

Đời dễ thương

1. Một buổi nọ, lâu lâu mới đi làm xe máy nên quên cả việc xem xăng còn hay hết, cứ thế nhắm mắt nhắm mũi mà đi. Nắng sớm dịu nhẹ, gió thổi hiu hiu. Đang tận hưởng không khí buổi sớm thanh mát thì xe khựng lại, thôi chết hết xăng rồi. Tôi ngó nghiêng, ở gần đây không có cây xăng nào cả. Đành xuống xe dắt bộ từ bên này (đường bờ sông) sang bên kia (đường chính) để xem có hàng xăng lẻ nào không. Đang lơ ngơ nhìn ngó thì một anh ngồi trước nhà hỏi han rồi bảo, đây cách cây xăng cũng tầm 500-700m, em để xe lại rồi mượn cái xe điện nhà chị ấy (chỉ sang nhà chị hàng xóm) mà đi mua xăng. Tôi hơi tần ngần nhưng rồi cũng làm theo vì thấy đó là cách tốt nhất. Chị (hay em) cho tôi mượn xe là ở nhà cầm đồ, chị đưa cho tôi chìa khóa xe điện và cho mượn cả cái chai lavie 1 lít để tôi đựng xăng. Tôi vội lái vèo con xe điện đi ngược lên gần Cầu Giấy mua xăng. Vừa đi tôi vừa run, sợ quay về chẳng thấy xe máy đâu. Dẫu biết nghi ngại thì phụ lòng người tốt, nhưng không tránh khỏi lo lắng, may sao quay về xe vẫn ở đó ☺. Nhờ có hai anh chị mà tôi nhanh chóng đổ được xăng, không bị muộn làm. Tôi cảm ơn và lúc chia tay còn kịp chụp lưu tấm ảnh địa chỉ nhà và cô chủ (hay nhân viên) để nhớ mãi.

Con xe điện tôi mượn đi mua xăng ở bên trái bức ảnh.

2. Tuần vừa rồi, trên đường về, đến cây xăng Ngã Tư Sở, tôi đứng đợi chồng bơm xăng xe. Đang đứng ngắm mây trời lơ đãng thì có một cậu bé ngồi trên chiếc xe máy đỏ chừng 18-20 tuổi cất lời hỏi: Chị ơi ở đây trước có cây ATM chị biết đâu rồi không ạ? Tôi quay sang chỗ cậu bé chỉ, giờ nó đã là tủ bán đồ uống tự động. Tôi bảo cây ATM gần nhất phải ở chỗ Pico gần Royal City cơ. Cậu bé bảo xa thế mà xe em hết xăng rồi. Thấy cậu bé đang bối rối không biết làm thế nào, tôi mở túi lấy 50.000 dúi vào tay cậu, bảo em cầm tạm mà đổ xăng đi (tôi nghĩ là tôi giúp đúng người, cậu bé nhìn ngoan hiền, cho tôi cảm giác tin tưởng). Cậu u ơ bất ngờ xong lắp bắp hỏi tôi stk, vừa lúc đó chồng tôi lái xe ra, tôi vội lên xe đi luôn. Chồng hỏi chuyện gì thế, tôi chỉ bảo, à cậu bé hỏi cây ATM.

Đôi lúc ta hay ai đó nhỡ nhàng trong dòng đời cuồn cuộn chảy, sẽ thật quý giá và biết ơn nếu có một đôi tay chìa ra giúp đỡ. Dẫu chỉ là những chia sớt bình dị nhỏ bé, nhưng giờ không hẳn dễ dàng có được.

Published in: on 25/07/2021 at 8:42 Sáng  Comments (8)  

Email bất ngờ

Sáng nay bất ngờ nhận được email từ chị, một người mình chưa từng được gặp, chỉ tương tác qua blog, vui vì lâu lắm mới nhận được một email ngoài phạm trù công việc. Nó khiến mình nhớ lại ngày xưa, khi thường xuyên gửi và nhận email cho bạn bè, người thân chỉ để hỏi han, chia sẻ những chuyện đời thường. Email cho mình một khoảng trễ về thời gian tương tác, nhưng chính vì thế mà mọi ý nghĩ và hồi đáp có cơ hội đằm chín, lên men, không cần phải quá vội vàng ngay tức thì để đáp lại. Đôi khi cảm giác được chờ đợi một điều gì đó, dù chỉ đôi dòng đơn sơ, nó đẹp đẽ đến kỳ lạ.

Published in: on 07/07/2021 at 10:40 Sáng  Comments (6)  

Ảnh cũ 1999

Ảnh tôi chụp Phân viện Báo chí & Tuyên truyền (sau thành Học viện) năm 1999, khi tôi còn là một cô bé vừa thi xong cấp 3 chưa lấy bằng tốt nghiệp. Sân trường mùa hè chỉ có mình tôi, ngồi ở ghế đá cùng chiếc máy ảnh chụp lại quang cảnh này với ước mơ sẽ được nhập học vào mùa thu năm đó. Và rồi ước mơ cũng thành hiện thực. Và rồi biết bao kỷ niệm trong bốn năm ĐH ấy, đã xa mờ, hôm nay lại ùa về như mới hôm qua còn tóc dài kính cận ngơ ngác chẳng biết gì chỉ biết mộng mơ.

Ảnh tôi chụp một căn nhà nào đó ở khu Đồng Xa, cũng vào năm 1999, bằng máy phim. Hồi đó khu này còn hoang sơ lắm. Tôi hay đi lang thang chụp ảnh quanh quẩn. Có lần còn chụp một em bé ở một căn nhà nọ, sau khi in ảnh ra, tôi còn đem ảnh đến tặng nhà đó nữa cơ.

Ảnh này tôi chụp ở Nghĩa trang Mai Dịch năm 1999, khi sắp thi ĐH. Con bé vác sách vở vào nghĩa trang học cho… mát. Rồi đi loanh quanh chụp ảnh những ngôi mộ. Xong rồi nghĩ, sao nghĩa trang mà sạch đẹp quá, lại còn rất nhiều tên tuổi nổi tiếng nữa chứ. Mà có ai lại mang sách vở vào nghĩa trang học như tôi đâu.

Ảnh cũ đã lên rêu, chụp năm 1999 ở Hồ Gươm. Con bé 18 tuổi ngắm chụp người đàn ông đang sửa thứ gì đó trên cỏ (cần câu chăng) trong ánh hoàng hôn dần tàn. Nếu là sau này thì sẽ không để nhân vật án ngữ to đùng ngay giữa ảnh đâu. Có lẽ ngày đó con bé mải ngắm hậu cảnh Hồ Gươm hơn là nhân vật chính nên nó ra như vậy.

Published in: on 26/05/2021 at 8:24 Sáng  Comments (2)  

Tấm tranh cũ

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi nghỉ làm giãn cách. Nhớ năm ngoái, cũng tầm đầu hè, nghỉ giãn cách, tôi lôi mấy chục cuốn album và thư từ, bưu thiếp ra số hóa để tối giản đồ đạc trong nhà. Tôi cũng đã từng viết về việc ấy trên blog vào năm 2020.

Đó là cả một công trình lớn mà tôi triệt để xử lý được sau chừng hơn 20 năm lưu trữ, vì số lượng tài liệu phải nói là rất khủng (con bé từng mơ ước lập một bảo tàng cá nhân cơ mà). Đến khi hủy hết sạch số kỷ vật đó, tôi mới càng hiểu giá trị của sự buông bỏ. Buông bỏ thôi, tiếc làm gì, lưu lại trong những tấm hình và trong cả ký ức, vậy là đủ.

Năm nay tôi chưa biết mình sẽ cụ thể làm công trình lớn gì trong một tuần nghỉ này. Nhưng sơ sơ thì sáng nay tôi đã dọn được một số đồ không dùng để chuyển đi. Tôi sẽ tiếp tục tối giản những gì có thể trong tuần này, nhân lúc thời gian dư dả. Đồng thời, tôi phải tiếp tục làm cho xong bản thảo sách chứ để cũng hơi lâu rồi đó.

Nhân lúc dọn dẹp, tôi dọn luôn tấm tranh lồng khung kính bị vỡ nứt đang để ở góc nhà. Tôi không nỡ vứt bức tranh mỏng cũ ấy đi. Tôi cẩn thận gỡ từng mảnh kính khỏi tranh để hạn chế rách nhất có thể. Đây là bức tranh cậu tôi được tặng, khi cậu chuyển nhà thì không muốn treo nó nhà mới nữa nên chồng tôi (nhân chuyến chuyển đồ giúp cậu) đã mang về nhà chúng tôi để treo. Nhà tôi ở mặt đất, dễ bị ẩm, tranh sau vài năm đã bị ố cũ không cứu vãn được. Vậy là tôi cất nó vào một góc để tạm đó chờ xử lý.

Và giờ thì chẳng xử lý được vì tranh đã bị dính vào mặt kính rách hết cả ra. Tôi nhìn chất liệu thì tranh dường như được làm từ một loại gỗ hay lá cây nào đó. Nó có xơ đan đan, dai dai, không phải là giấy đâu. Nghe nói tranh này cậu tôi được ai đó đi nước ngoài về tặng. Tranh có hình thổ dân, hay một nghi lễ nào đó của thời Ai Cập cổ đại chăng (tôi không am hiểu nền văn hóa này lắm). Nay tôi chụp để lưu ở đây, lưu một tấm tranh kỷ niệm từng đồng hành với gia đình tôi chừng nửa thập kỷ.

P/s: Tôi vừa tra trên mạng, hóa ra đây là tranh giấy cói của Ai Cập vẽ về các nhà khảo cổ học.

Published in: on 10/05/2021 at 1:32 Chiều  Comments (2)  

Mở hàng

Tối tôi đang ngồi nhà thì cô em Thảo hàng xóm điện thoại. Mở đầu cuộc điện, cô em bảo chị ơi chị rảnh không sang em nhờ tí. Tôi bảo chị đang vướng chút, có gì em nói luôn xem nào. Con bé ngập ngừng ít giây rồi bảo “em mới lấy thùng hồng xiêm về, chị qua sờ hộ em đi, cả buổi chưa bán được quả nào”.

Tôi vơ cái ví lục tục sang, nhà còn hoa quả và các con không thích ăn hồng xiêm lắm nên tôi cũng không lấy nhiều, chọn 2 quả có lá đẹp đẹp để mở hàng thôi. Cân lên, 21 nghìn đồng. Tôi lấy thêm cho cô em một bịch mì tôm nữa rồi về. Khoảng chưa đầy một giờ đồng hồ sau, nàng lại gọi điện rối rít bảo “chị ơi em bán được tổng cộng 10kg rồi, có chị sờ vào là trôi ngay, yêu lắm cơ”.

Nhân kể chuyện mở hàng, thì đây không phải lần một lần hai mà đến lần thứ mười mấy rồi tôi mở hàng cho em mà em cứ xuýt xoa là bán đắt khách. Gần nhất là vụ xoài, em điện cho tôi rên rỉ “chị ơi bà khách sờ vào rồi không lấy, cả ngày em không bán được cân xoài nào, chị sang giải vía cho em đi”. Và hôm sau cô em lại hớn hở khoe xoài hết veo rồi. Có nhiều hôm tôi sang mua đồ tối 30 âm, cô em xị mặt bảo thôi chị để sáng mai mua cho em đi, mai mùng 1. Rõ khổ.

Tôi không tâm linh lắm vụ mở hàng, mà con bé cứ xuýt xoa thế, rồi suốt ngày nhắn tôi sang mở hàng giúp mùng 1 hoặc những buổi có đồ ế hay bị ai nặng vía ám không bán được, tôi đâm ra có chút tin mình nhẹ vía thật.

Chưa kể trước đây có cô em shop quần áo cũng như vậy, hôm nào tôi mua mở hàng là lần sau ra em nó lại nói chị ơi hôm đó em bán được lắm. Và cứ mùng 1 là cô em nhắn tin mời tôi mở hàng. Mà khổ áo quần chứ đâu phải quả táo quả lê mà tháng nào tôi cũng mua được.

Kể lại việc này cho vui vui, cơ bản nó lặp lại nhiều quá nên kể để đánh dấu sau này nghiệm lại.

Published in: on 20/03/2021 at 9:41 Chiều  Comments (1)  

Tản mạn

Lâu lâu không viết gì sâu cho blog. Chữ nghĩa cứ bay đi đâu mất. Đôi lúc nghĩ dài dài định viết thì lại vướng gì đó, xong xuôi tính viết thì chữ nghĩa trong đầu lại lủi trốn sạch. Cơ bản dần dần mình trở nên khá dễ dãi, nuông chiều bản thân, nên đâm ra lười biếng.

Tính ra cái blog Winlinh này chỉ còn 2 tháng nữa là tròn 14 năm tồn tại (tính cả thời điểm của blog 360, vì các post từ 360 đã được chuyển nguyên vẹn qua wordpress trước khi 360 bị khai tử). Thời gian ấy bằng cả tuổi thơ, tuổi niên thiếu của một đời người. Trong suốt những năm tháng ấy, blog đã cùng tôi miệt mài, âm thầm đi qua biết bao câu chuyện mà không đòi hỏi gì. À, không hẳn, đã 3 năm tôi nộp phí wordpress rồi. Nhưng đó là việc đương nhiên, không phải là một sự đòi hỏi.

Những lúc không biết viết gì mà lại muốn viết, thể nào tôi cũng viết về blog. Kiểu như blog không phải là một chủ đề, nhưng nếu có chữ tuôn ra, thì cũng đã là một post như những post có chủ đề. Chỉ có điều nó được xếp vào thư mục “Linh tinh” mà thôi.

Năm nay tôi chưa có cảm giác gì về tết. Và cũng không mong tết lắm. Cứ để mình bình thường đi qua mỗi ngày vậy thôi. Nhưng tôi luôn thích cảm giác đi chợ những ngày cận tết, nhất là chợ hoa. Ngắm hoa cỏ khoe sắc là điều đẹp đẽ nhất mà con mắt tôi được tận hưởng, hỏi sao không thích cho được.

Trời hôm nay đẹp này. Có lẽ là cafe làm tôi hơi lơ lửng, nên tôi viết rất là lan man.

Published in: on 27/01/2021 at 9:30 Sáng  Gửi bình luận  

Thiên nhiên quanh tôi

Hôm nay tôi lại ra hành lang ngắm mấy cây phượng bên trường học đối diện chỗ làm. Cây phượng lá xanh mướt, sạch tinh đu đưa cành trong gió thu. Nếu mỗi ngày cứ dành ra ít phút ngắm cây, thì mắt sẽ trong sáng hơn, tâm hồn cũng thư thái hơn ấy nhỉ. Nên mai tôi sẽ lại ra ngắm cây tiếp nhé!.

Chưa kể tôi còn hay ngắm những cây cọ ngay sau cửa sổ tôi ngồi làm việc. Nhìn ra đó là khoảng không bao la, người xe đi ngược xuôi, những cành lá cọ xao động dưới nắng vàng. Tôi thấy mình may mắn quá khi được làm việc giữa không gian tràn ngập ánh sáng và gió trời như thế.

Published in: on 12/10/2020 at 9:43 Chiều  Gửi bình luận  

Nụ cười hoàng hôn

Vừa xong tôi đang đợi mua bánh cuốn trong cơn mệt mỏi, thì bắt gặp nụ cười của một bà cụ. Nhà bà gần hàng bánh cuốn nên hay ra đây chơi. Thật sự bao nhiêu mệt mỏi dường như tan biến. Một nụ cười dễ chịu, hiền hậu và sảng khoái chừng nào. Nhưng khi ra nói chuyện với bà, thì bà bảo tuổi già chán lắm cháu ơi, giờ còn gì vui, chỉ chờ đến ngày chết. Tôi pha trò để câu chuyện rôm rả cùng bà và bà cụ chủ nhà. Trước khi chia tay, tôi không quên chúc hai bà mạnh khỏe. Lúc tôi mang bánh cuốn ra xe để về, bà còn trêu, đừng ăn hết, phần bà nhá!

Published in: on 21/09/2020 at 6:10 Chiều  Gửi bình luận  

Mong manh

Đêm muộn, đọc được dòng tin về một em gái bị ung thư nặng lắm rồi. Em còn trẻ, chưa người yêu, dự báo không thể cầm cự được lâu nữa. Gia đình rất khó khăn khi mỗi ngày phải chi khoản viện phí vài triệu đồng. Lặng lẽ chia sẻ một chút quá nhỏ nhoi để an ủi và động viên em. Nghĩ đến kiếp người mong manh, thấy vô thường quá!

Mình đang còn nghèo nên không thể giúp ai to lớn được. Lâu thật lâu thì mới giúp được một ai đó mà mình không quen nhưng có duyên “thấy” họ trong đời. Rồi sau này cũng không thể nhớ mình từng giúp những ai, vì sự giúp đỡ quá nhỏ bé và vô tư, không cần thiết phải nhớ.

Ngày xưa, có lần mình đã mua tặng một em nhỏ hơn tuổi cuốn tạp chí Toán học tuổi trẻ khi em ấy không đủ tiền mua. Lúc ấy mình không biết đó cũng là một hành động từ thiện. Và ngay cả bây giờ làm gì giúp người khác mình cũng không có khái niệm từ thiện. Chỉ đơn giản là một chút sẻ chia bé xíu giữa người với người cho cuộc sống thêm ấm áp mà thôi.

Published in: on 20/08/2020 at 10:18 Sáng  Gửi bình luận  

Linh tinh thứ 6

Một tuần nghỉ cách ly sắp hết. Sang tuần tôi lại đi làm. Ở nhà không buồn gì vì tôi có nhiều việc cá nhân để làm và từ hôm qua đến nay khu phố nhà tôi còn làm đường nên càng có việc để tham gia.

Việc cá nhân giải quyết đã xong chính là khoảng 20 cuốn album to đã bốc hơi. Mơ ước ngày xưa có bảo tàng cá nhân lưu trữ mọi thứ giờ không còn khi tôi nhận thức được tầm quan trọng của sự tối giản trong đời sống mình. Thay vì giữ lại rất nhiều thứ trong nhà, tôi chuyển chúng vào bộ nhớ máy tính và điện thoại để trả lại sự thoáng đãng cho không gian. Còn một cơ số thư từ đang giải quyết dang dở từ trước thì tôi sẽ hoàn tất trong hai ngày cuối tuần.

Còn việc làm đường ở khu phố thì cả trưa qua tôi đi xúc cát rải đường và hậu quả là đến đêm người đau ê ẩm. Nhưng cũng thấy sảng khoái, vì được lao động công ích khỏe khoắn và vui vẻ.

Có một chuyện cần ghi lại, đó là một giấc mơ hôm kia. Hôm kia tôi mơ một Bộ trưởng của một Bộ chết. Người này lâu tôi không thấy xuất hiện trên truyền thông, lại chả bao giờ quan tâm, vậy mà lại bỗng dưng mơ. Tất nhiên mơ đi đám ma ông vì có tí liên quan khi ngoài đời thực ông là anh trai sếp cũ của tôi. Chuyện không có gì đáng để kể nếu như sau giấc mơ đêm thì trưa hôm sau tôi nghe ông phát biểu trên đài và tối thì lại thấy ông phát biểu trên ti vi. Cứ thấy rợn cả lên vì tỷ năm chả bao giờ để ý, mà bỗng gặp ông cả trưa lẫn tối sau khi mơ ông chết đêm trước.

Giờ tôi đi làm những việc cần làm đã nhé!

Đây là chiếc đèn dứa mà tôi tự chế. Khoét quả dứa ra và thắp nến bên trong, thơm và sạch.
Published in: on 17/04/2020 at 10:01 Sáng  Comments (2)  

Chuyện chụp ảnh của tôi

Chuyện chụp ảnh là chuyện liên hệ mật thiết tới tôi, nên chỉ cần nhắc chữ “chụp ảnh” là ngay lập tức mọi giác quan của tôi đều hướng về chúng.

Về lý do tôi có sự liên hệ mật thiết với nhiếp ảnh: Tôi sinh ra trong một gia đình có truyền thống làm ảnh, lớn lên trong không gian ảnh và ảnh từ trên nhà xuống dưới bếp. Tôi có thể in phóng ảnh bằng máy in thủ công xưa, biết thế nào là pha thuốc hiện thuốc hãm, biết lắp cuộn phim vào hộp để tráng phim, biết ép ảnh, biết chụp và sau đó là biết make up cho khách hàng vào thời điểm nhà nhà vào salon chụp ảnh lưu niệm. Vậy nên blog tôi hay bị quá tải ảnh, âu cũng là lẽ cần được thông cảm.

Về quan điểm của tôi khi đăng ảnh trên các trang mạng xã hội: Tôi không thích đăng ảnh trên fb cá nhân, vì với tôi đó là nơi xô bồ không phù hợp. Tôi không thích cập nhật các trạng thái của mình trên đó bằng ảnh check in. Vậy nên bao nhiêu giãi bày tôi dồn vào blog. Blog mọi người nhiều chữ, blog của tôi lại nhiều ảnh. Nghề nghiệp cha mẹ đã ăn vào máu tôi, chuyên ngành tôi học càng củng cố thêm điều đó. Nên việc tôi chụp ảnh là việc cứ thế phải làm. Đăng không để khoe, mà là nhu cầu với chính mình. Tuy nhiên tôi không thích khi ngồi cùng bạn bè mà dùng điện thoại và cùng nhau chụp tự sướng quá nhiều. Nguyên tắc của tôi là trong cuộc nói chuyện, điện thoại dừng hoạt động (trừ khi đang có việc cần dùng).

Tôi nghĩ nhiếp ảnh là một điều kỳ diệu. Có điều mỗi chúng ta sử dụng nó theo những cách khác nhau. Và tôi thì dị ứng với những người đăng ảnh xấu, ảnh trùng mà đăng bừa bãi. Ảnh đẹp thì tốt mà. Qua ảnh, bạn và tôi sẽ được chứng kiến nhiều điều hay ho ở khắp mọi nơi. Ảnh cũng giúp tôi ghi lại những khoảnh khắc đã đi qua không bao giờ trở lại. Sống lại khoảnh khắc, đó là khi bạn nhìn lại một tấm ảnh ngày xưa…

Đây là một chút còn lại của gia đình tôi với những thứ làm ảnh thủ công xưa
Published in: on 28/03/2020 at 9:38 Chiều  Comments (3)  

Mua hàng “ủng hộ”

Bán hàng online là hình thức kinh doanh hiện đại, tốt mà. Chỉ là hơi ngại hơi phiền khi người thân hay bạn bè trong list của mình bán hàng mà mình lại không í ới mua ủng hộ khiến người ta phải… nhắc.

Hôm qua bạn mình lôi tên mình ra nhắc mua quần áo cho nó đi. Nhiều bạn quen cứ chào hàng kiểu mua đi mua đi như thế rõ ngại. Làm như mình không mua là không được ý.

Hay một em gái buôn bưởi là nhắn tin riêng mời mọi người mua táo. Buôn của là nhắn tin riêng mời mọi người mua cá. Ai cũng ngại khi được mời riêng như vậy, khó từ chối lắm.

Nhớ mãi cuối năm ngoái, vì nể nang và được mời mấy lần, mình đã đến làm tóc ở chỗ người họ hàng. Dịch vụ cao cấp, mình phải cắn răng trả tiền ở mức giá luxury. Nó không phù hợp với điều kiện bản thân khiến mình rất muộn phiền.

Cách đây mấy năm còn có chuyện cô giáo mầm non chào mời đồ hải sản và có lẽ rất nhiều người nể nang phải mua cho cô. Một lần cô ép uổng quá, mình đã tỏ thái độ. Sau lần ấy mình xóa luôn liên lạc với cô.

Giờ thì mình không có nể nang, không biết ngại là gì đâu nhé! Thích sẽ mua, cần sẽ chủ động. Đừng tag tên mình vào món hàng bạn bán, đừng nhắn tin riêng bảo mua ủng hộ đi. Nếu hàng hóa bạn bán cứ hiện đầy rẫy trên tường nhà mình mà mình thấy phiền, xin phép để ẩn nó đi, bạn nhé!

Hãy kinh doanh bằng hàng hóa chất lượng, giá cả hợp lý, thu hút khách bằng thẩm mỹ và sự trung thực thì khách hàng sẽ tự tìm đến. Không nên vì lợi nhuận mà bỏ đi tự trọng, khiến bạn bè người thân mình trở thành khách hàng bất đắc dĩ. Đừng lấy từ “mua ủng hộ” ra làm phương tiện kiếm lời, doanh nghiệp online của bạn sẽ sớm chết yểu.

Nhân nói chuyện này thì nhắc lại việc ngày trước bố làm sách ảnh đi kêu gọi ủng hộ tiền in rồi in xong kêu mọi người ủng hộ mua sách. Mình vì thương bố nên cũng phải dẹp bỏ quan điểm riêng đi chào một số bạn bè mua ủng hộ. Có lần bố bảo bố lại định in sách truyện theo hình thức đó, mình phản đối dữ dội. Mình nghĩ người làm các sản phẩm nghệ thuật lại càng phải tự trọng cao. Muốn ra sản phẩm thì phải tự thân làm, không nên kêu gọi ủng hộ (trừ khi mình được ai đó gợi ý tài trợ vì sản phẩm thực sự được người ta trân quý). Sản phẩm tinh thần một là tự in rồi biếu tặng, hai là bán đàng hoàng trong quầy hàng, hiệu sách. Biếu tặng thì chẳng phiền ai. Còn bán thì nếu sản phẩm có giá trị, tự khắc sẽ có người mua.

Published in: on 20/03/2020 at 8:51 Chiều  Comments (11)  

Áp lực người tốt

Như hôm nay, tôi thả một câu rất tiêu cực “làm người tốt làm gì cho mệt”. Ừ, kiểu như nhiều người nghĩ mình tốt, nên khi họ phát hiện ra điều gì đó mà họ cho là không tốt ở mình thì sao nhỉ? Tôi hút thuốc lá, tôi say? Tôi chửi thề? Tôi nói dối?… Thất vọng? Tôi đâu mong ai kỳ vọng về tôi. Tôi có bảo tôi tốt bao giờ đâu nhỉ! Kiểu như người khác đánh giá về tôi, và tôi buộc phải sống giống như tôi mà họ nghĩ. Vui ghê!

Rồi như chuyện cô bạn được coi là thân hỏi vay tiền vài lần mà không có cho vay. Không có thì có gì sai? Sao phải ngày đêm áy náy. Rồi vào một ngày đẹp trời, cô bạn lại nhắn tin rút số tiền vay xuống vài triệu, ừ vài triệu thì thôi tôi tặng bạn. Tôi chả có cho vay, tôi tặng vài triệu nhỏ để lòng tôi yên ổn. Cũng là đỡ cho bạn ít buổi chợ. Nhưng bạn cũng chẳng biết tài khoản tôi hết sạch tiền trong khi đến vừa mua một chiếc xe cũng là vừa vay vừa trả góp. Sao phải áy náy khi tôi không có cho bạn vay? Áp lực về vai trò một người bạn tốt ư?

Tôi chỉ là một người bình thường xấu tốt đủ cả. Sai sót lầm lạc cũng nhiều. Gì đâu để phải cố tỏ ra trong trẻo hồn hậu. Tôi chán ngấy phải thanh minh giãi bày rằng tôi abc mà không xyz. Tôi chán ngấy phải tỏ ra ngoan đạo trong khi đang muốn sống đúng là tôi. Tôi chả thích bị gắn cái mác gì cả. Tôi không cần ai định nghĩa cho tôi phải sống như thế nào.

Published in: on 20/03/2020 at 7:00 Chiều  Gửi bình luận  

Cảm nghĩ cho Hà Nội

Giờ tôi ngại tư duy phê phán. Bởi nhìn lại mình, tôi cũng không đóng góp được gì nhiều cho công cuộc làm đẹp chung của xã hội. Có chăng tôi chỉ cố gắng giữ được nếp ăn mặc đúng đắn để công sở không thêm một kẻ nhố nhăng, chùa chiền không thêm một đứa vô duyên vô dáng. Nhưng nhiều lúc cũng muốn cảm thán vài câu khi đi trên các con phố Hà Nội ban đêm. Bởi các thứ đèn trang trí thật quá đỗi lạc nhịp với vẻ tinh tế ngàn năm của đất Thăng Long kẻ chợ.

Đèn trang trí treo dài trên các phố, khi chăng ngang, lúc xếp dọc. Đèn hình hoa, hình lá, hình chim… Đèn màu đỏ, màu xanh, màu vàng, màu tím… Phải chăng những người thiết kế ra chúng tư duy rực rỡ là đẹp, nhiều màu mè là vui, càng dày đặc càng thích mắt?

Còn nhớ dịp Hà Nội kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long, tôi đã hết sức buồn bã vì người ta riềm đèn rườm rà một vòng quanh hồ đủ các màu thập cẩm. Thật lấy làm kinh hãi (trong mắt tôi) về một mớ hỗn tạp màu sắc ấy khi thành phố lên đèn. Sự thanh lịch tinh tế của trái tim Thành phố mất tăm mất dạng trong mớ sắc màu hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xinh. Tháp Rùa mất đi vẻ rêu phong cổ kính, đền Ngọc Sơn bị ánh sáng đủ màu tô vẽ lòe loẹt như phường chèo, cỏ cây tái tê trong những màu đèn nhấp nháy man dại.

Chưa kể mỗi dịp như vậy, người ta lại làm những dòng chữ hoa giả cúc vàng chạy dài che mất cảnh quan hồ. Hay đắp những hình thù sơn vẽ to đùng thiếu chỉn chu, để bà con ngây thơ cứ tranh nhau xúm xít vào chụp ảnh lưu niệm.

Ước chi người ta cứ để yên một Hà Nội đơn giản tự nhiên với cây cỏ thanh tân nếu chẳng đủ sức làm cho Thủ đô đẹp hơn theo lối tinh tế. Để mỗi dịp lễ hội, ngày kỷ niệm, đi trên phố phường thân quen này, tôi không cảm thấy tiếc nuối một điều gì đó cứ man mác xa xôi.

Published in: on 16/03/2020 at 4:05 Chiều  Comments (2)  

Bao dung tôi

Tôi vốn không thích những ngày được gọi là của phụ nữ mấy. Tôi ít quan tâm, hay quên… nhưng lại phải nhớ vì khi đi làm nơi tập thể thì sẽ được nhắc bạn chính là phái nữ qua việc được chúc mừng. Nhưng cũng không cần khái tính quá phải không? Cứ coi đó là một ngày vui nhé!

Về tính xấu mà phụ nữ không nên có, bạn có thể đọc “tôi xấu” trong mấy cụm từ sau: Mổ bò. Đùng đùng. Tự ái cao. Bất cần. Nóng tính. Đôi lúc quan trọng hóa vấn đề… Đó, xấu lắm thôi. Nhưng rồi mọi người lại bao dung nhìn tôi ở những góc tôi “đẹp”, nên con người tôi trở nên cân bằng hơn. Dẫu còn nhiều khác biệt và khiếm khuyết, nhưng tôi vẫn đủ điều kiện để là một công dân nữ bình dị trong thành phố này, nhờ những bao dung ấy.

Published in: on 05/03/2020 at 9:58 Chiều  Gửi bình luận  

Khóc là 1 phản ứng tích cực

Một ngày dễ khóc của tôi. 5 lần khóc. Ngày hôm nay khiến tôi nhớ về tôi của ngày xưa, khóc rất nhiều. Phải chăng có những ngày như hôm nay, con người tôi bị kéo ngược về tuổi trẻ? Để mà dễ dàng khóc quá. Để mà nước mắt cứ rơi lã chã không kìm lại được.

Nhưng nếu nghĩ theo hướng tích cực, thì chảy nước mắt cũng là một điều tốt, giúp bản thân giải tỏa mọi thứ. Nó là phản ứng của con người mình, nghĩa là mình không bị chai lì, thờ ơ với thực tại. Nó là biểu hiện cho thấy mình còn sự trẻ trung của tâm hồn và sự nhạy cảm của trái tim. Cứ nghĩ vậy đi nhé!

Published in: on 26/02/2020 at 9:43 Chiều  Comments (1)  

Tháng hai

Đỗ Bảo có bài “Tháng hai uể oải”, nếu mà nghe thì có vẻ hợp với thời tiết này cùng không gian này. Trời lạnh, ẩm thấp và có những thứ ập đến gây nhiều hoang mang cho con người (mà dường như chúng ta đang hoang mang quá mức?), đúng là có uể oải thật.

Vẽ cái này từ tháng một, mà đến ngày đầu tháng hai lại quên béng không đăng. Nhớ ra để đăng thì đã sang tháng hai được ba ngày.

Tháng hai có 2 sinh nhật của người thân, là cháu Thiên Di (ngày 2) và em trai Bi (ngày 21).

Có lẽ tới 14/2 đất trời sẽ hân hoan hơn. Màu tươi của hoa hồng đỏ và mùi ấm của socola thơm có thể khiến mọi người tạm quên đi những lo ngại, phiền muộn chăng?

Published in: on 03/02/2020 at 3:10 Chiều  Comments (1)  

Tinh mơ

Hôm nay không phải đi làm mà vẫn dậy như mọi ngày. Pha cốc cafe, vừa nhâm nhi vừa dọn tỉ mẩn từng góc nhà. Mở Tô Hoài nghe. Dạo này ít nghe nhạc hơn bình thường mới lạ chứ. Thay vì nghe nhạc thì lại cứ nghe Tô Hoài. Chắc lòng có nhu cầu muốn bình yên với giọng văn này, giọng đọc này.

Đêm qua mơ một giấc mơ lẫn lộn đủ thứ, trong đó có chi tiết mình hóa ra là con của một ai đó bên nhà cậu Phong mà tên là chú Quế. Hâm kinh. Hihi. Mơ mà. Vui ghê. Toàn được sống với những câu chuyện mà thực tế làm sao có được.

Dạo này bệnh dịch ấy là nỗi ám ảnh của mọi người. Thực lòng ít lướt mạng vì không ham, hai là cũng chỉ muốn biết đủ, biết đúng về sự lan tràn của dịch ở mức độ nào mà gìn giữ. Không muốn lo lắng thái quá rồi ám ảnh không cần thiết. Nên cứ tuân thủ những khuyến cáo về việc đeo khẩu trang, giữ tay sạch, ăn chín uống sôi, tránh tụ tập đông người, v.v… là đủ nhỉ.

Dậy sớm yên tĩnh quá. Thi thoảng nghe được tiếng chó sủa, tiếng xe máy vụt qua. Còn lại là tinh sương yên lặng. Đời ngăn ngắn, càng ngày càng thấy ngắn ngủi và mong manh. Nhưng cũng không vì thế mà lắng lo làm gì. Sống vui từng ngày nhé!

Published in: on 01/02/2020 at 6:40 Sáng  Comments (4)  

30 Tết

Sáng ba mươi Tết, tôi một mình trong phòng nghe Tô Hoài. Ngẫu nhiên, tôi nghe tập 10 lại có “Đi dạo chiều ba mươi” và “Một cuộc chơi xuân”, rất phù hợp để nghe vào dịp này.

Hàng đêm tôi vẫn nghe đài đêm. Và một tháng trở lại đây thì tôi nghe các tập tản văn của Tô Hoài. Nghe đi nghe lại không chán.

Giờ sở thích của tôi có một chút nhấn mạnh vào thời gian riêng tư. Nghĩa là tôi rất cần nhiều những lúc một mình. Một mình dọn dẹp nhà cửa giữa tiếng nhạc êm. Một mình viết lách, vẽ vời, đọc sách dưới ánh đèn vàng. Một mình ngồi yên, chẳng làm gì cả.

Trời ngày ba mươi hơi xám, mưa bụi, lành lạnh, nồm. Phù hợp đấy chứ, dù tôi vẫn thích có chút nắng nhỉnh lên cho tươi vui. Thật thì chỉ cần yên tĩnh trong phòng thế này thôi là tôi thấy dễ chịu nhất rồi.

Giờ thì vẽ nốt bức tranh nho nhỏ có cành cây hoa và mâm ngũ quả.

Published in: on 24/01/2020 at 9:16 Sáng  Comments (3)  

Chắt chiu

Còn nhớ hôm đó (6/1) tôi thấy phòng làm việc lớn (nơi tụ họp chung) của tôi có một lọ hoa cũ, héo gần hết rồi. Tôi nghĩ, thế này thì tí nữa mọi người sẽ mang đi vứt nó thôi. Vậy là tôi nảy ra ý định lấy lại những bông còn tươi và bó lại, được hai bó rất xinh.

Thay vì để những bông tươi bị phí hoài trong thùng rác cùng những bông đã héo, bằng chút tỉ mẩn của mình, tôi đã cho chúng được tươi tắn với đời cho đến tận cùng hơi thở.

Published in: on 20/01/2020 at 9:56 Chiều  Comments (6)  

Tối giản

Tuần này đã:- Xóa hơn 300 số điện thoại trong danh bạ- Xóa hơn 200 tài khoản zalo- Xóa gần 100 bạn Fb- Xóa 16 followers của blog- Instagram cá nhân chỉ còn 38 người- Rời khỏi tất cả các hội nhóm xã hội trên Fb—> Nhẹ nhõm.

Published in: on 25/12/2019 at 5:40 Chiều  Comments (6)