Bị chụp trộm giữa giờ nghỉ buổi tổng kết Aptech.
Chụp bức ảnh này xong tự dưng nhớ đến bài “Cặp ba lá”: “Tiếng con gà trống vang xa, ánh bình minh kéo đến nhà” .
Lúc chụp, mình nghĩ đơn thuần là cảnh tượng buổi sáng, khi mặt trời chưa nhô lên, mới chỉ có những quầng đỏ trồi rực từ phía dưới.
Nhưng giờ thì cứ nghĩ đến tượng nhà mồ Tây Nguyên, rồi hòn vọng phu nữa.
Nhất là vào lúc đang đọc lại “Nỗi buồn chiến tranh”, thấy cảnh tượng này mang nhiều màu tâm trạng.
Đôi lúc lại thấy những gốc cây và cọc gỗ như những cây thánh giá và đám mây trong lành trở thành cơn giông chiều sắp sửa ập xuống chốn hoang vu.
1. Sáng nay mặc cái áo tím than mỏ neo trắng kết hợp với quần kaki màu cà phê nhiều sữa, bà Yến bảo không đẹp, áo tối quá! Đến cơ quan anh Hưng lại khen mặc cái áo này yêu thế. Hehe, kết luận: cái đẹp ở mắt người nhìn, thẩm mỹ mỗi người một khác, quan trọng là khi mặc mình có cảm thấy tự tin không mà thôi.
2. Tối hôm kia đang ngồi trên giường chơi thì chuông kêu reng reng. Số lạ. Bắt máy thì được hỏi là có đoán ra ai không? Đoán và sai. Cuối cùng thì là Thanh, Trịnh Thị Thanh – cô bạn thân thân hồi cấp 2, xa nhau tơi bời bao nhiêu mùa hoa lá, nay qua Nga mà Thanh biết số điện thoại của mình để gọi. Nhớ lại hình ảnh cô bạn này, thật là khác biệt với tất cả những người bạn còn lại của mình. Thanh một thân một mình học trên thành phố, ở nhà ông bà (không phải ông bà nội hay ngoại mà là họ hàng xa hơn), ngoài học trên lớp thì về phụ bà làm giò chả và bán. Lục lại ngày cũ, lớp 8 lớp 9 mình vẫn thường đạp xe qua nhà ông bà Thanh, cùng Thanh trò chuyện, xem Thanh làm giò chả hoặc cơm nước. Sau đó cùng Thanh đi một số công việc riêng của bạn. Giờ nghĩ lại thấy hồi ấy mình quá ngây ngô, trong khi Thanh già dặn hơn rất nhiều, đã biết lo toan cho đường đời mình. Cũng đúng, vì Thanh phải xa gia đình quá sớm. Thỉnh thoảng Thanh có gửi tiền mình giữ, một số tiền nho nhỏ tự tích góp. Thanh là người bạn duy nhất gửi tiền mình cho đến nay. Vì mình luôn tự nhận đểnh đoảng chuyện tiền nong, chả ai dám gửi. Giờ bạn đã hai con, mọi thứ coi như ổn. Nhưng vẫn thấy một chút buồn nhè nhẹ khi biết bạn chỉ ở nhà. Ở nhà thì cũng tốt thôi. Tuy nhiên, với mình, được đi làm, nhất là làm được việc phù hợp (may hơn nữa là mình thích), thì mới là hạnh phúc. Hình như mình có thần giao cách cảm thật, cứ nghĩ đến ai thì hầu như người ấy xuất hiện. Mới tuần trước nghĩ đến Thanh đấy thôi.
3. Phải kể sơ qua về giấc mơ tuần vừa rồi. Thứ nhất là mơ tin ông bà ngoại qua đời. Thứ hai là mơ Win suýt chết đuối. Sáng hôm sau đi bộ mở list nhạc ra luôn “Rơi lệ ru người”. Cứ nghĩ luẩn quẩn: Thí dụ bây giờ tôi phải đi… ôi bao nhiêu điều chưa nói cùng với dòng sông hay anh em và những trưa nắng. Bao nhiêu sen xanh sen hồng…
Chụp xong bức ảnh này ở đầm Hồng bằng điện thoại amateur, chợt nghĩ điều quan trọng là ở góc nhìn chứ không phải bản chất sự vật. Sự vật, hiện tượng có thế, nhưng qua lăng kính chủ quan, nó đã có sự biến đổi phù hợp với nhận thức, quan niệm người nhìn. Nhìn mặt trời là mặt trời, hoặc nhìn mặt trời có thể ra quả hồng, quả trứng… Nhìn bằng sự tưởng tượng, so sánh, bằng sự mộng mơ hay ác cảm, nghi ngờ…
Ở bức ảnh này, mình nhìn bằng con mắt trẻ thơ: Cây mặt trời đang tỏa nắng dịu nhẹ làm tinh khôi buổi sớm bình yên.
(Vẽ ngày 1/5/2013)
Viết một nội dung khác, sau rồi xóa đi, chỉ vì cảm thấy thứ đó không phù hợp với blog của mình, nơi nhẹ nhõm, riêng tư và buồn vui lặng lẽ. Nhưng vẫn để cái tựa đề như cũ, vì xét thấy việc nhắc nhở bản thân “lắng nghe đi!” là việc cần phải làm thường xuyên. Lắng nghe xung quanh để biết mình. Lắng nghe chính mình để không đi chệch hướng. Còn cái hướng ra sao thì đã được mình cân nhắc, yêu thương và chọn lựa lâu rồi, sẽ không thể thay đổi.
Hôm nay nói chuyện với em gái về việc một số cô gái hay giả nai để lừa các anh trai thích những mẫu phụ nữ non tơ, ngọt ngào, ngây thơ, dễ lừa dễ bảo. Hai chị em đều nhất trí chả việc gì phải giả nai giả hươu cho mệt. Trước hết là vì mình, mình cố tạo ra một thứ khác mình thì mình mệt. Mình cứ phải cố để bảo toàn lớp vỏ đó cho hoàn hảo, lại thành ra cái gì đó gượng gạo. Thứ hai, đàn ông tinh lắm! Sự giả tạo chỉ khiến họ muốn cười khẩy. Mà vì ai đó để giả tạo, là đang xem nhẹ chính mình. Khi mình thực sự tự nhiên, mình sẽ tỏa hương. Chả cần cố, mình cũng sẽ thu hút.
Ít ai không có cho mình một chỗ dựa. Có thể chỉ là một chỗ dựa vô hình, tồn tại trong ý nghĩ sâu kín. Có thế lại là một chỗ dựa không mong muốn, nhưng nó cứ đến, cứ ở gần bên, và mình thì dửng dưng, rồi một ngày nào chợt thấy cần nó khi nó bỗng nhiên biến mất.
Một chỗ dựa, thường được nghĩ đến theo cách chắc chắn. Là một chiếc ghế tựa êm ái sẵn sàng đợi chờ mình ngả lưng. Chỗ dựa ấy giúp người ta vững tin, mạnh mẽ hơn và làm được nhiều hơn. Chỗ dựa khiến người ta có thể lao ra sóng dữ dễ dàng hơn, vì người ta biết mình có sự dõi theo từ phía sau, nếu thất bại, vẫn có nơi che chở.
Nhưng nếu không có chỗ dựa, có nên đi tìm? Đừng đi tìm! Việc đi tìm chỉ khiến mình thất vọng thêm, yếu đuối đi, chậm lại những mục tiêu cần thiết khác.
Một nơi nương tựa, đôi khi chỉ giản đơn là một câu hát. Hát thôi!
Trưa không về, cùng mấy chị em vào Trịnh Ca ngồi. Lần đầu tiên ngồi ở chỗ này, nhưng cũng không khác sự trở về với không gian đã rất thân thuộc ngày xưa. Chỉ có những câu chuyện là khác. Chỉ có bạn bè là khác.
Yêu cầu được sống lại như xưa là điều không tưởng. Mong được ngồi cùng những bạn xưa, trong thời điểm này, thật khó khăn. Mình phải thích nghi dần, và đã thích nghi được. Dù đôi lúc cứ thấy thiếu vắng, nhưng không phải là mất mát, còn ở đó, và sẽ có lại được vào những lúc không ngờ nhất. Mình vẫn tin.
Mình nói với em Oanh là giờ chị không viết được những gì miên man nữa. Oanh đồng ý và cho rằng trong môi trường mới sự thay đổi là điều đương nhiên.
Mình không thể cưỡng lại được việc mình bị môi trường cuốn đi. Mình không vùng vẫy níu lại. Mọi sự cứ để tự nhiên. Có lúc mình nghĩ, đến một ngày, nhìn lại mình, thấy mình đã là một mình mới. Nhưng rồi lại nghĩ, sẽ khó, vì con người đâu dễ thay đổi thế. Và thế là gõ vu vơ, coi như ghi nhớ một ngày được vào quán mình thích.
Không dưng ra gần cơ quan lấy ruốc nấm cho Yến mà rơi đâu mất 250.000 của cô nàng. Thế là mình phải bù vào. Tháng này nghĩ lại đúng là tháng thiệt hại. Toàn những thứ không đâu. Nhưng mà lại chả tiếc, vì biết có tiếc thì cũng đã thiệt hại rồi. Tiền hết thì lại có, mất tiền nhằm nhò gì, mất mạng mới đáng nghĩ, hic.
(Hồ Hoàng Cầu một ngày hè xưa)
Chiều cuối tuần đi qua hồ Hoàng Cầu, có nhiều điều để nghĩ. Trong những kỷ niệm đầy đặn của 10 năm qua, hình ảnh của hồ xuất hiện dày đặc. Hồ bây giờ khác nhiều, lại thêm mấy trụ cầu nữa, đâm ra bớt mềm mại hơn. Lại thêm con đường to xuyên từ Đê La Thành sang Thái Hà, thì thêm bụi, thêm người, bớt cỏ cây, bớt thảnh thơi đi. Nhưng quy luật là phải thế, mọi thứ không thể cứ như cũ mãi được. May mà phía bên kia hồ, mọi thứ ít thay đổi hơn. Nhiều buổi chiều qua đây, thấy mình vẫn yêu không gian này. Yêu bởi kỷ niệm, bởi những năm tuổi trẻ đã được gió hồ tắm mát buồn vui.
Lâu rồi mới nghe mưa đã đời như thế. Mưa muộn.
Mưa cũng gợi nhớ nhiều chuyện đã qua từ lâu. Chuyện đáng nhớ, nhưng phần nhiều là buồn.
Giờ có thể đã bình yên hơn khi nghe mưa.
Vì theo ngày tháng, cái gì rồi cũng phai nhạt dần…
Như bây giờ, cứ thấy nghèn nghẹn. Cảm giác không được ai hiểu khiến mình muốn khóc. Ít ra thì phải có ai đó chứ.
Cứ để mọi thứ trôi như vậy, rồi có khi đến lúc chả biết thế nào là buồn nữa.
Nói chuyện và nói được những chuyện sâu sắc thật là những điều phù phiếm và đáng mơ ước…
Thời gian này nghe tin nhiều về cái chết, là những người mình quen biết. Ông ngoại anh mất. Những đứa trẻ chưa kịp biết đến ánh sáng cuộc sống đã ngưng thở trong bụng mẹ. Nghe những tin ấy xong, người cứ bải hoải. Cuộc sống ngày càng khắc nghiệt. Những cái chết đang khiến mình cảm thấy cuộc sống quá mong manh, con người quá nhỏ bé. Đêm qua mình đã mơ một giấc mơ rất sợ. Lúc ngắc ngứ tỉnh dậy thì thấy con nằm bên cạnh đang cố đạp cái chăn to che trên mặt và mồ hôi trên tóc con đầm đìa. May nhờ giấc mơ kỳ quái đó mà mình tỉnh để gạt chăn ra cho con. Mẹ đã quá tắc trách.
Cuộc sống ơi!!!
Nếu chỉ còn một ngày để sống…
Quá lâu rồi chưa được uống cà phê. Thèm kinh khủng!
Ngồi nhớ lại bao nhiêu lần cà phê. Một mình. Hai người. Ba người. Năm, bảy người… Mỗi lần uống là những cảm giác khác nhau. Nhưng với mình, cà phê hai người là thích nhất. Bạn trai hay bạn gái cũng thế, miễn là người mình muốn nói chuyện, người đem lại cho mình sự tin cậy và dễ chịu. Được nói. Được nghe. Được tận hưởng sự thăng hoa khi nhấp ngụm cà phê và nói những điều mình muốn…
Đầu tháng mình có mơ hai giấc mơ kỳ lạ về hai anh em nhà nọ. Cậu em thì quen. Ông anh thì chỉ biết. Hôm trước mơ cậu em. Hôm sau mơ ông anh. Sáng dậy, giấc mơ nào cũng khiến mình lấn bấn. Giấc mơ với cậu em là đi cùng cậu ấy trên một chiếc cầu gỗ (lúc lại là đá) khổng lồ bắc qua biển. Sóng tung bọt trắng xóa đập vào những trụ cầu. Thiên nhiên hùng vĩ khiến mình sợ hãi và hoang mang. Hai chị em đi mãi đi mãi qua biển, gặp rất nhiều công trình bằng đá hoành tráng trên chiếc cầu khổng lồ đó. Đến đoạn cuối cùng của biểnthì thấy một dải núi sừng sững hiện ra. Tựa vào núi là một căn nhà nhỏ lợp lá. Hai chị em chui vào đó ngó nghiêng thì thấy trong nhà chỉ có một chiếc giường một trải chiếu trống tanh. Khi quay ra thì người ngợm mọc lông lá dài ngoằng. Trên đường về thì thấy một nơi nửa nhà nửa chùa, được một người đàn bà lạ lùng cho mấy cái kẹo xanh đỏ bọc đường, bảo là vì hai chị em cô đi qua đây không vào thắp hương nên mới mọc lông trên người như thế… Giấc mơ về ông anh thì mơ cả gia đình nhà ông ấy. Trong mơ ông ấy đẹp trai hơn ngoài đời, đánh đàn và hát rất hay, còn hát một bài hát do mình vừa sáng tác xong và mình đã được nghe ông ta hát qua ô cửa kính khi trên đường từ sân bay về… Nói chung là lủng củng khi kể lể lại hai giấc mơ thật hay đó. Chỉ mình mình có thể biết được cảm giác về những giấc mơ của chính mình. Coi như là được sống hai đời sống, trải nghiệm những điều mà ngoài đời thực chả bao giờ được gặp…
Rồi bây giờ mình thú thật mấy cái dòng dở ương này ra đời là do mở máy tính, mở wordpress ra ngồi ngắm màn hình không thể viết được gì (khác xưa nhiều quá), nên viết đại một cái gì đó, còn hơn không.
Rồi từ hôm viết cho Nhung cái thiếp gửi bưu điện gợi lại một thời thư tay bay vèo vèo từ chỗ này đến chỗ kia, thì im ắng luôn vì bận rộn và lười biếng. Sáng nay mở mail ra, cũng như mọi bận, ngoài mấy cái mail công việc linh tinh thì chỉ toàn là từ Facebook. Dài dằng dặc, nghĩ đến xóa đã nản. Thèm được đọc một cái email đúng nghĩa của một đứa bạn nào đó viết cái gì cũng được. Cũng tại mình không duy trì được việc reply lại cho Nhung, không thì cũng vẫn lâu lâu được đọc một cái thư thật sự. Nhưng nói chung là vì không có cảm hứng để viết cho ai, nên thành ra thế này. Cảm hứng dạo này trở thành một từ xa xỉ.
***
Mà lại nữa, chả có những chuyến đi, nên cũng chả có những câu chuyện kể. Nói cho đúng ra là chả nghĩ được gì, nên chả viết nổi cái gì. Cách đây mấy hôm, chán làm quá, xuống Mỹ Đình thăm ông bà. Ngồi nghe ông khen mấy cái mẩu ngắn ngắn của mình in ra cho bà làm kỷ niệm mà thấy kỳ cục. Viết nhăng viết cuội, đến mình còn chả muốn đọc lại nữa là. Dù sao ông bà còn chịu đọc là tốt rồi. Chứ bây giờ viết ra, biết để cho ai, ngoài mình. Đăng báo thì lúc nào cũng là cái lũ bài muốn giấu đi. Viết xong, phịch qua email, đăng, lấy báo, cất, nhận nhuận bút, quên.
***
Thế là bố mẹ cũng treo xong cái biển hiệu sau nhiều ngày khắc khoải. Rồi thì cũng dùng cái thiết kế giẻ rách của mình trong gượng gạo. Mỗi người có thẩm mỹ riêng, nên mình cũng xác định tham gia chỉ chỏ chỉ đến thế, có bực bội, gắt gỏng để nó được theo ý mình hoàn toàn cũng chả được. Chả phải tiền của mình. Chỉ có cái trách nhiệm của một đứa con buộc mình phải lên tiếng.
***
Thế là một con chó con bị chết nữa. Lãng xẹt cái nguyên nhân. Cửa lan can quên không đóng, bọn chó con chui hết cả ra lan can nằm, một con mắt nhắm mắt mở quơ chân ra ngoài rơi từ tầng 4 xuống đất. Mẹ gọi Nguyên Nguyên xuống, nó chỉ ngửi ngửi con một cái rồi bỏ đi chơi, chả có biểu hiện thương xót gì. Mẹ và Bi đi chôn con chó con ở một bãi đất gần nhà. Nó ở với đời được chừng 20 ngày, ngắn ngủi quá! Thôi để nó sống kiếp khác có khi hay hơn.
***
Ở nhà một mình thế này vào ngày đáng ra là đi làm, không quen tí nào, cũng chả thích tí nào. Tính mình thích chạy, nên phải ngồi một chỗ lâu một tí là thấy khó chịu. Ngủ thì chả ngủ được nhiều. Thôi xong đây rồi đi đọc sách vậy. Sau cơn mưa đêm qua, sáng nay trời mát mẻ quá! Có tiếng chim kêu, chả biết chim trên trời hay chim trong lồng nhà ai đó.
Có ai không cô đơn? Không nhiều thì ít. Tôi đã từng viết “cô đơn tuyệt vời”, nhưng thực chất cô đơn không hề tuyệt vời. Khi chẳng tìm ra ai đồng điệu. Khi không thể nói hết với một ai đó bao nhiêu điều muốn nói. Khi không được hiểu. Khi không được yên thân kể cả tự tôi đã chấp nhận đơn giản và yên lặng. Thế là cô đơn. Và cứ cô đơn thôi. Không bao giờ chấm dứt.
Hihi, phải cười một cái với mình vì mình càng ngày càng thích nói ngay và luôn những điều mình nghĩ. Kinh không? Kể cả là đúng hay sai, cũng đều muốn nói ngay cho người mình cần nói điều mình đang nghĩ lúc đó, kể cả là với sếp hoặc với những người chưa hiểu mình, chả biết mình là ai…
Nhưng làm sao phải quá giữ ý khi mình đã thực sự nghĩ thế? Tôi có một quãng đời đủ dài để ngấm cái cảm giác nghĩ mà không dám nói. Nghĩ bao nhiêu thứ mà không nói ra được, rồi ấm ức, hoặc lại phải bộc lộ bằng một cách tế nhị khác, bộc lộ với một người đáng ra không cần phải nghe chuyện đó, đôi khi gây ức chế khủng khiếp không chỉ cho riêng tôi. Giờ thì hết cả cái dịu dàng, cái nhỏ nhẹ được bạn bè dính cho từ ngày xưa, để được là mình thẳng thắn. Tuy đôi lúc chạnh lòng nhớ mình của cái thời “dịu dàng quá dịu dàng không chịu nổi”, nhưng hoàn toàn thấy sự thay đổi này là cần thiết. Ít nhất là để tôn trọng tinh thần của mình, cũng là tôn trọng giá trị của sự thật trong hành trình sống.
Năm nay cảm giác về mùa thu trong tôi đến ít. Có lẽ vì tôi không nghĩ đến mùa thu nhiều như mọi năm. Những bận rộn khiến tôi bớt sự quan tâm dành cho những diễn biến của cái mùa mà tôi thường viết bài ca tụng. Nên nghe nói chiều nay trời sẽ lạnh, trong tôi cứ thấy khác khác. Dù sao cũng đã là giữa tháng 9 rồi. Thời gian còn sớm sủa gì nữa đâu.
***
Vẫn thường trực cảm giác cụt cụt trong diễn đạt câu chữ. Không còn cái thời mà đặt tay lên bàn phím là có thể gõ dăm ba trang không cần nghĩ nhiều. Hy vọng điều đó sớm trở lại, để nối được tôi với quá khứ và cả những hy vọng mộng mơ về tương lai.
***
Thỉnh thoảng nằm mà không ngủ được, tôi tự lục lọi và chọn lọc trong đầu những khoảng ký ức đặc biệt để nhớ. Có khoảng nhớ để gặm nhấm trong bình thản. Có khoảng nghĩ đến vẫn thấy sôi lên cảm giác ân hận hoặc một thứ gì đó tựa như bấn loạn, hốt hoảng. Cho mình rơi vào khoảng tối đó, rồi lại cố gắng thoát ra, cho đến khi cơn buồn ngủ về tìm.
***
Dạo này lại không duy trì được việc đọc. Sách giở được mấy trang lại gấp vào vì thời gian luôn bị ngắt quãng, chia ngắn ra đến mức không đủ để tĩnh lặng mà tập trung.
Bạn bè cũng ít gặp. Còn cái sự thấy một số người trên FB thì đơn giản quá, cập nhật nhau quá, thành ra chả quý hóa nữa. Hôm trước Hằng và Thu qua nhà cùng với chồng, con, thấy áy náy vì cách đón tiếp hai đứa bạn thân chả ra sao. Gặp nhau quá ngắn, chả kịp ôn lại gì, cũng chả kịp kể lể, chia sẻ. Vẫn phải đợi một thời gian rất dài nữa, để đủ điều kiện ngồi quây lại với nhau nói thật nhiều điều. Đàn bà thua đàn ông ở sự rộng rãi về thời gian. Đàn ông có thể dành cả ngày cả buổi khoác vai bá cổ tu rượu nói lăng nhăng. Còn đàn bà, muốn để ra một buổi làm những việc đó, thì thu xếp đủ thứ, hẹn hò từ năm này qua năm khác mà chưa chắc đã thực hiện được.
***
Con đã thực sự bước vào năm đầu tiên của đời học sinh. Mấy bước đi đầu này thực ra chưa được suôn sẻ, do bố mẹ không tính toán kỹ. Hôm qua con chuyển lớp mới, không biết có ảnh hưởng gì không. Nhưng mẹ tin mẹ đã quyết định đúng việc đó. Chưa cần biết thế nào, trước hết con có sẽ có sự thoải mái hơn trong học tập, mẹ cũng yên tâm hơn mỗi khi nghĩ về việc học của con ở trường khi có một cô giáo hiền hậu, có tâm luôn bên con. Điểm số không quan trọng, mẹ chỉ muốn con được sống hồn nhiên, ít áp lực trong thế giới tuổi thơ của con, phát triển đúng với lứa tuổi. Bố mẹ đã đi ngược “quy luật” về việc không cho con học thêm trước nên con sẽ vất vả hơn để theo kịp các bạn, nhưng mẹ tin con sẽ làm được. Con không cần dẫn đầu, con không cần làm lớp trưởng lớp phó. Chỉ cần trong mỗi bài học cô dạy, con vỡ ra được những điều đẹp đẽ về cuộc sống, về “cách làm người” theo những hiểu biết đơn giản nhất của con.
Việc mẹ muốn con viết nhật ký ngay từ khi bước vào lớp 1, lúc chữ con còn chưa thành thạo, là vì mẹ muốn con ý thức được ý nghĩa của từng ngày trôi qua, ghi lại được những diễn biến trong tâm hồn con, những gì con cảm nhận được trong ngày hôm ấy. Sau này giở lại (có lẽ con cũng sẽ có cảm giác như mẹ mỗi khi giở nhật ký ngày xưa), con sẽ thấy bồi hồi lắm, hoặc nghiệm ra được nhiều điều về kiếp sống, sẽ yêu hơn quá khứ của con.
Hôm qua đưa con đến trường, nhìn con lúp xúp trong bộ đồng phục, đi đôi giầy thể thao trắng, một tay cặp, một tay túi quần áo, nhìn thương và yêu không gì tả nổi. Sáng sớm hôm qua, lúc đi trên đường Khương Trung, con la lên bảo với mẹ “con vừa thấy một con chó rán màu nâu, nó nhe răng ra, thương lắm”. Ôi con chó quay, nó nằm chết đơ ra mắt trợn lên giữa nắng gió bụi bặm làm con thương cảm, khiến tôi nhớ đến đứa bạn Chile năm ngoái ngồi sau xe máy của tôi suýt nôn ọe khi thấy một lũ chó quay nằm chất chồng sau lớp tủ kính đối diện cổng chợ Thái Hà. Cảm giác thật quan trọng. Với tôi là quan trọng nhất.
***
Còn về chuyện cửa hàng của bố mẹ, đó cũng là một câu chuyện dài. Trong đó, tiền là một thứ chi phối quá lớn. Vì thiếu tiền nên việc tu sửa để mở một cửa hàng quá cực nhọc. Dù chỉ là 30m2, nhưng mỗi người mỗi ý, tiền không đủ để trang bị tất cả mọi thứ một cách đồng bộ, nên cứ mỗi ngày bố mẹ và cả mấy chị em lại phải đau đầu tìm giải pháp hợp lý để cửa hàng không quá xấu trong phạm vi chi tiêu hạn hẹp. Lúc chi đúng đã xót, lúc chi sai lại càng tiếc nữa. Mong mọi thứ tốt hơn trong thời gian tới, nhất là mẹ có thể ổn định được gia đình với thu nhập từ cửa hàng. Rồi sẽ tính tiếp. Cũng đã mấy năm liêu xiêu, không lẽ cứ liêu xiêu mãi.
***
Hôm qua Nguyên Nguyên lại xuống phòng bố ị bậy. Mình đi dọn, bố lấy khăn thấm xà phòng lau cho sạch. Cái mùi không được khá khẩm của Nguyên Nguyên thải ra làm bố nổi cáu. Con của Nguyên Nguyên đã lớn hơn. 6 chú chó con bụ bẫm, lông đen, mượt, mõm tròn, tai chưa dựng, mắt chưa mở. Những lúc đói, bọn chúng hét ầm ĩ đòi ti. Mà mẹ Nguyên Nguyên dường như vẫn chưa quen với phong thái làm mẹ, cứ nhởn nhơ như ngày con gái. Mẹ tôi cứ phải bế nó vào ổ ấn nó nằm xuống để cho đàn con đói sữa quây vào bú chùn chụt. Hôm qua chó con nóng quá nên bò từ ổ ra nằm la liệt trên sàn nhà. Mẹ tôi lại phải chuyển chỗ nằm cho chúng, tình hình cải thiện hẳn lên vì không thấy con nào kêu ca nữa. Chẳng mấy chốc bọn bé con này lớn, chắc cũng không thể nuôi được hết trên cái tầng 4 nhỏ hẹp. Nhưng mẹ vẫn quyết giữ lại mấy con huyền đề bốn móng với hy vọng giữ được lộc trời cho.
Đến như chuyện sáng nay thì không thể chịu đựng nổi nữa. Ác đến mức khó tin. Mình thấy đau lòng và bất lực mà không biết trút vào đâu. Nhìn quanh cảm giác không còn ai bênh vực mình. Không ai đoái hoài đến mình nữa. Làm gì còn ai có thể nhìn vào mắt mình để hỏi một câu “sao buồn thế?”.
Đúng là lâu lắm rồi không có chuyện gì kể. Làm gì có chuyến đi nào. Làm gì có sự đột phá nào. Làm gì gặp ai thú vị. Làm gì có những câu chuyện thăng hoa. Tất cả đều không có gì để nói. Còn những chuyện muốn nói thì lại không thể nói ở đây, thậm chí không thể nói với bất kỳ ai.
Những niềm vui mà ngày ngày đón nhận được không phải không có. Nhưng nó không đủ làm mình nhớ, làm mình sung sướng. Vì thế mà chẳng thể viết dài được như ngày xưa. Không thể viết liền mạch được nữa.
Giá được uống một chút rượu để có thể viết bay hơn, tự do hơn.
Lâu dần, lòng tự trọng của mình ngày càng yếu thế. Phải dẹp bỏ những nỗi thất vọng, những nỗi buồn hay sự tủi thân để đứng vững. Vì biết mình mà buông xuôi thì không phải mình mình tan vỡ. Nhưng sự cố gắng đôi khi thật đắng, thật nghẹn. Đáng ra được tự nhiên là mình, mình phải cố gắng dung hòa giữa mình và mong muốn của người khác. Rồi cuối cùng ra một cái gì đó dở dang, nhạt nhẽo. Không thể làm vui bản thân, cũng chẳng làm vừa lòng người khác. Cho đến thời điểm này, sau bao nhiêu lần phân vân, giằng xé, mình vẫn chỉ cũ kỹ như thế, không thay đổi được gì. Không bao giờ quyết liệt được.
Không có sự chia sẻ thì an toàn, nhưng hụt hẫng và cô độc những lúc bị xô đẩy mà chẳng có ai bấu víu. Thèm được chuyện trò.
(Nghĩ là có thể viết thật dài, nói thật nhiều điều, nhưng không gian chẳng thuộc về mình, cảm xúc cũng theo đó bay biến hết).
Chiều như sắp sầm sập mưa. Bầu trời chuyển lan sang màu xám. Từng khối mây sáng lặn sâu vào những tảng mây tối. Trong khoảnh khắc sáng mất dần vào tối đó, những ánh nắng yếu ớt cuối cùng còn sót lại dường như nuối tiếc chuỗi thời gian thênh thang của một ngày trôi quá nhanh, cứ choi chói lên vẫy vùng.
Vạt nhà nằm phía dưới mảnh cầu vượt Ngã Tư Sở như một gã đau lưng, chúi mặt xuống vỉa đường đông đúc. Ðau lưng bởi biển hiệu to bé treo mắc lủng củng nặng nề hay bởi những tầng tầng lớp lớp nhà chen lấn chồng dập lên nhau cho phần móng dưới kia càng lúc càng lún, lụn, bại.
Ðoàn người như đội kiến hành quân trong vội vã, rầm rập lao về phía trước, thể hiện sự nôn nóng bằng cách vặn ga, bấm còi, vươn cổ lên phóng mắt ra đoạn đường phía trước chờ thông xe.
Mưa vẫn chưa rơi. Những chiếc áo mưa nằm nóng hầm hập trong cốp xe đợi được tắm trong dòng nước mát của thiên nhiên và bảo vệ thân người. Nhưng chúng cứ đợi mãi, đợi mãi… Cho đến cơn mưa ngày mai? Có thể, hoặc lâu hơn nữa.
Con người cứ tưởng đủ kinh nghiệm để hiểu thấu những biểu hiện của thiên nhiên, không biết rằng, thiên nhiên luôn chất chứa những bí ẩn bất ngờ không thể lường trước.
Ðúng là có những lúc phải chửi bậy, như Oanh nói, nếu không thì ức chế đến chết mất. Từ nhỏ, mình đã được bà ngoại sát sao, rèn rũa cho ra một đứa con gái ngoan ngoãn, chả bao giờ biết chửi câu gì. Ngày xưa thì tự hào, giờ đôi lúc cũng thấy chả phải là điều gì to tát. Ðôi khi lại còn bất lợi, vì lúc buồn, lúc ức, chi biết khóc. Người ta nói đau, mình không biết dùng câu gì chửi cho đáng.
Mình cứ quen chịu đựng mãi. Rồi bao nhiêu lần dọa bản thân là không cẩn thận sẽ nổ tung. Nhưng nổ thì vẫn chưa, còn chịu đựng đã đầy ứ. Và cứ hèn kém thế mãi, vì sợ bao nhiêu thứ sẽ bị đảo lộn. Toàn những điều vớ vẩn. Ngày xưa Bình đã nói với mình, bạn chả bao giờ dám vùng dậy và nổi loạn. Vì thế bạn chả bao giờ được sống như ý mình. Rồi cứ phải giằng co giữa cái muốn và cái phải làm. Nếu nói bậy bạ được hơn một chút để cân bằng được, cũng chả có gì sai.
Bạn hỏi mình bạn có trong diện khoe khoang không? Chính là bạn đấy! Dạo này mình thẳng quá! Nghĩ cái gì là chỉ muốn nói độp vào mặt người ta. Mình trả lời trên FB như thế, nếu bạn tinh ra thì hiểu ngay là mình nói ai. Mà bạn bè gì nữa. Có chia sẻ được cái đếch gì đâu. Mỗi ngày vào FB, chỉ thấy mặt bạn hớn hở, váy áo tung xòe lên, như là đời bạn chỉ có mỗi việc up ảnh lên khoe thiên hạ và gõ những dòng status cập nhật từng phút từng giây. Đến mức giờ mình dị ứng vì nhìn thấy mặt bạn.
Bạn vẫn như xưa, lúc nào cũng tươi tắn và nổi bật trong đám đông. Cuộc vui nào cũng có mặt. Có gì là không tốt đâu. Nhưng mình thấy nhạt nhẽo quá! Cuộc đời chỉ xoay quanh những điều tầm thường thế thôi sao?
Có những điều đã để trôi đi quá xa. Hôm nay đọc lại blog của Teq, giật mình, buồn bã. “Sống vì bia mộ”.
Đang ngày một hèn kém đi. Không dám làm những điều mình thích, mình nghĩ. Bỏ qua cảm giác của chính mình, để đổi lại một sự bình yên (đôi lúc giả tạo). Nhiều lúc sợ nhìn thấy một ai đó đang đi theo con đường mình mơ ước trước kia, sợ thấy những suy nghĩ giống như trong sâu thẳm mình đang nghĩ, vì biết chắc không thể thay đổi, nhưng cũng không thể bỏ đi những giằng xé. Sợ – lại một sự hèn nhát nữa.
Thứ nhất, khăn màu trắng đem lại cho tôi cảm giác mới mẻ, tinh khôi, nhất là những lúc lau mặt vào buổi sáng còn ngái ngủ, cần một động lực để khởi động ngày mới. Thứ hai, khăn màu trắng khiến tôi không bị ảo tưởng, lừa phỉnh về sự sạch sẽ giả tạo mà những khăn màu tối hay đem lại. Thứ ba, khăn màu trắng buộc tôi phải siêng năng hơn để giặt khăn cho đến lúc hết vết bẩn mới thôi, nếu không thì ngứa mắt lắm, nên khăn tất nhiên sẽ cực sạch. Như vậy, khăn sẽ chóng sờn, đồng nghĩa với việc tốn tiền mua khăn mới, nhưng cái được hơn cả là khuôn mặt mình sẽ được hưởng một sự sạch sẽ thực sự.
Buổi sáng mát mẻ, nghe một loạt bài hát của Tùng Dương, trong đó có “Làng lúa làng hoa” êm đềm, hay tuyệt vời!
Cảm giác trống rỗng trong những cuộc “vui”. Có lẽ vì ở trong ấy chẳng có sự đồng điệu nào. Đơn thuần là sự lắp ghép buộc phải thế của những cá nhân hiểu biết về nhau nửa vời. Đừng đòi hỏi quá nhiều. Thế cũng là đủ cho mình rồi. Còn có thể được tham gia những buổi tụ họp như thế chả phải là may mắn lắm sao. Sau những niềm vui ngắn ngủi đã từng có một cách thực sự và quý giá, thì hãy thỏa mãn với tất cả những gì đang có trong hiện tại.
Ngày…
Hôm qua được ngắm nắng thỏa thích. Đi lang thang trong sân trường tắm nắng mùa xuân sau những cơn lạnh giá, cảm giác thật đặc biệt. Rồi đứng trên tầng 7 nhìn xuống khoảng sân màu xám cùng những dãy nhà xếp hàng nằm im ắng, biết chẳng còn mấy chốc nữa rời xa nơi này. Tự dưng lòng chùng xuống. Buồn “lịm” người. Có điều gì mới vừa kịp gắn bó, chưa xa cách đã trở thành cách xa…
Ngày….
Thế là kết thúc một đoạn đường trong vòng 7 tháng, để giờ quay trở lại. Được mất đều có. Mong có một ngày lại được đi về lối ấy, với niềm vui đầy đặn hơn.
May mắn quá vì đã đi qua được những cơn nguy khốn. May mắn vì đã không tiếp tục rơi vào những hố sâu sai lầm. May mắn vì sau những tàn phai có thể thấy yêu thương về lại. May mắn vì vẫn còn giữ được những điều cốt yếu của chính mình. May mắn vì mất đi điều này lại có được điều kia quý giá hơn và bình yên hơn. Cảm ơn cuộc sống!
Không hiểu cơn ho này còn kéo dài đến bao giờ? Thắt bụng, chảy nước mắt, mất ngủ. Những đêm dài như mùa đông….
Đôi khi tôi không dám tin vào những lời hứa, nhất là những lời hứa ngọt ngào. Không phải bởi người hứa hẹn không đáng tin. Chỉ vì tôi hiểu, lời hứa chỉ là lời nói được thốt ra trong một khoảng thời gian, một vùng cảm xúc nhất định. Mà, thời gian thì trôi, cảm xúc thì thay đổi, có gì bất biến được. Nên biết rằng, lời hứa trong nhiều trường hợp là chất xúc tác để làm cho những khoảnh khắc đẹp đẽ trở nên thăng hoa. Tất nhiên, trong khoảnh khắc đó lời hứa phải thực sự chân thành thì mới đủ sức làm cho đối phương tin tưởng. Còn sau này, sau tất cả những nỗ lực mà vẫn bất lực khi không thực hiện được lời hứa thì lại là chuyện khác. Tôi chỉ muốn nói rằng, khi mình ở cương vị được nhận lời hứa mà hiểu lời hứa không phải là điều gì đó sống còn, ghê gớm thì lúc lời hứa đó không được thực hiện nữa, mình cũng sẽ không lấy làm trách cứ, buồn phiền, oán hận. Lời hứa chỉ có giá trị khi được thực hiện bằng sự tự nguyện, không gượng ép. Đừng bao giờ dựa trên những lời hứa để dằn vặt, trách cứ ai hoặc để tiếc nuối những thời khắc đã qua. Lúc được hứa mình đã được trân trọng, được vui là đủ rồi. Đôi khi nhìn lại, lời hứa bay biến mất là do chính bản thân mình đã hành xử không đúng, khiến người hứa hẹn không đủ hứng thú thực hiện lời hứa nữa cũng nên. Cái gì cũng phải xem xét bản thân mình trước đã.
Trí nhớ quả thật kỳ diệu. Vậy mà có những người, trong những lúc bị trí nhớ ám ảnh, đã ước mình bị mất trí, hoặc tệ hơn là đừng có cái gọi là trí nhớ.
Cũng như tôi, đôi lúc nguyền rủa trí nhớ khiến mình trở nên đau khổ, dằn vặt vì những thứ mình đã gây ra hoặc những điều mình gặp phải. Nhưng lý trí cho tôi biết rằng, nếu không có trí nhớ, con người sẽ mất đi điểm tựa, cái gốc. Mất đi những trải nghiệm mà sau này nó chính là bài học cho ta trong thực tại. Nếu không có trí nhớ, con người cứ làm rồi quên. Chả còn tự vấn, chả còn khắc khoải, chả rút ra được gì sau những điều đã xảy ra. Thế là lần sau lại phạm sai lầm. Nếu không có trí nhớ, còn gì ràng buộc con người với điều thiện và trách nhiệm với cả quá khứ và tương lai? Vì thế, dù có đau buồn vì quá khứ, cũng nên tồn tại trí nhớ, để nó thức tỉnh ta ở những hành vi, suy nghĩ hiện tại và nhắc nhở ta về một lối sống đúng đắn, để sau đó nhìn lại, trí nhớ đối với ta không còn là nỗi ám ảnh khôn nguôi.
Hôm nay nghe lại “Vết thương cuối cùng” thấy hay ghê (Người vừa tặng ta vết thương đau ngọt ngào, chẳng nợ nần gì nhau hãy để tình ta bay cao…). Lâu lâu lục giở bài cũ cũng có cái thú vị của nó. Cũng như quá khứ. Thỉnh thoảng đâu đó ào về. Sau khi đã qua trải nghiệm, nhìn lại, thì cái nhìn với quá khứ đã có phần khác hơn những ngày nó vừa mới xảy ra. Bình lặng, thanh thản hơn. Vì lúc đó nỗi buồn đã nguôi, vết thương đã bớt đau nhức. Nhìn lại chỉ như là nhìn một thước phim mình đã từng đóng trong đó. Vì thế nên, hãy đợi, đợi cho có những điều vừa xảy ra sẽ thành quá khứ. Để sau này nhìn về, lại thấy bình yên.