Bây giờ…

Năm nay chưa kịp cảm nhận thu thì thu đã sắp tan mất. Ngẩng mặt lên cũng là lúc trời chiều. Những buổi chiều vội vã cứ nối tiếp nhau như thế, như thế mãi. Thay đổi một điều sẽ kéo theo nhiều điều khác thay đổi. Nhiều khi ngồi tự hỏi sự thay đổi đó là đúng hay sai, cũng không thể trả lời được. Thấy tháng năm đang quá mải miết. Chạm đến tuổi 30 rồi thì cảm nhận được rõ hơn bước chân thời gian. Mình bắt đầu già thật rồi.

Cần phải có sự tự tin để thấy bình yên, dù thật khó khăn vào giai đoạn này. Tập yoga đã bắt đầu là niềm hứng thú. Hy vọng nó có thể cải thiện mình trở nên điềm tĩnh và dẻo dai hơn. Nằm trong phòng tập, nhắm mắt và nghe tiếng nhạc, thấy mình đã sang một thế giới khác. Thấy những điều khiến mình ủ dột chỉ còn là phù phiếm mà thôi.

Bây giờ bước vào căn nhà này thấy thật sự vắng lặng. Dường như không còn ai gõ cửa nữa. Vì thế viết chỉ cho mình cũng cảm thấy thoải mái hơn. Làm sao để có thể thư giãn và thực sự thanh thản?

Published in: on 18/10/2010 at 11:59 Sáng  Gửi bình luận  

Đã bắt đầu thấy khó viết những cái gì đó mềm mại. Đó là hệ quả tôi đã biết trước. Hai bài báo đang chờ đợi mà không thể nghĩ ra được điều hay ho cho phần mở đầu.
Cắt gần đứt tất cả những gì đã có. Chỉ để thấy bình yên. Hay là càng thêm xa lạ với chính mình?

Published in: on 12/10/2010 at 2:56 Chiều  Gửi bình luận  

Cảm giác

Con người vẫn phải nỗ lực vượt qua những nỗi khó để đứng vững trên hành trình đời sống. Chạm đâu cũng thấy khó khăn. Nhưng theo mình, khó khăn nhiều hay ít là do nhận định của bản thân. Vì thế, cớ sao phải cho nó là nghiêm trọng, nặng nề để tự đày đọa chính mình.
Buổi sáng, cảm giác thật không ra sao. Những va chạm vớ vẩn. Đường tắc. Bụng nóng… Phải làm gì cho cảm thấy dễ chịu? Cứ bảo là do cảm giác, và biết là cảm giác của con người do con người điều khiển thì hãy điều khiển cho tốt, thế mà bất lực.

Published in: on 01/09/2010 at 8:28 Sáng  Gửi bình luận  

Chỉ có thế

Đêm tràn ngập tiếng nhạc. Những khoảnh khắc bay yên lặng trong trí nhớ. Có những điều mãi mãi phải vùi sâu. Có những suy nghĩ chỉ được phép mộng du trong bóng đêm. Chỉ có thế!

Published in: on 13/08/2010 at 10:47 Chiều  Gửi bình luận  

Áo trắng

Màu trắng có khả năng hồi sinh. Sự tinh khôi mà nó đem lại cho người nhìn thấy nó là có thật. Trong một buổi sáng thanh bình, màu trắng khoác lên người tôi khiến tôi bước đi thảnh thơi, nhẹ nhõm hơn.

Vì thế mà nó được liên tưởng tới màu học trò. Là biểu tượng của sự trong trắng, thuần khiết, không vương toan tính muộn phiền.

Đó cũng là màu của khăn tang. Tôi đang cố nghĩ màu khăn tang không phải là màu tuyệt vọng. Hãy cho nó được là màu hy vọng về một chốn thanh bình của kiếp sau. Một cõi đi về nhẹ bỗng. Linh hồn bay đi giữa muôn ngàn khăn tang trắng có lẽ sẽ cảm thấy được giải thoát, được trở về là ấu thơ và ngủ một giấc dài ngọt lịm.

Những chiếc bình thuỷ tinh cũng được quy vào màu trắng. Không phải là màu trắng đặc quánh chẳng thể nhìn thấu bên trong. Nó đã được chưng cất thành màu trong veo, được nắng chiếu rọi ngả màu vàng nõn. Màu trắng đã trong, màu trong veo còn tận cùng hơn nữa.

Vì thế ngày đầu tuần tôi mặc áo trắng, để được yêu thương như trẻ nhỏ. Dù chỉ là do tôi cảm thấy thế thôi!

Published in: on 19/07/2010 at 4:10 Chiều  Gửi bình luận  

Bài học từ phim

Trung tâm Chiếu phim Quốc gia đã có một buổi tối đông nghẹt người. Chẳng phải ngày cuối tuần mà sao dân tình đi xem đông thế? Hỏi câu này đồng nghĩa với hỏi chính mình vì sao đi xem. Thích thì đi, có thế cũng hỏi :).
Phim đợt này nghèo nàn quá! Giữa “Siêu đặc vụ”, “Chiếc hộp kỳ quái”, “Tiểu thuyết bí ẩn” và “Siêu nhí karate”, chúng tôi chọn tên phim cuối cùng. Nghe cái tựa không được hấp dẫn cho lắm, chắc lại đánh đấm kiểu Tàu chứ chả gì khá hơn. Nhưng tôi đã quán triệt phải thay đổi tư tưởng trong việc lựa chọn phim, kể từ lần xem “Cẩm y vệ”.
Chúng tôi vừa khua cơm vừa xem nốt Thể thao 24/7 rồi lên đường với hai chiếc vé rung rinh trong túi. Lần này lại được ngồi trong rạp số 2 có màn hình vĩ đại, gợi nhớ lần xem phim “2012 – Năm đại họa”. Sau vài màn quảng cáo giải trí, siêu nhí cũng xuất hiện. Cậu bé da đen, tóc tết từng lọn nhỏ cùng khuôn mặt thông minh tinh nghịch đã làm tôi thực sự yêu quý sau 5 phút xem phim.
Bài học rút ra được sau khi xem bộ phim này:
1. Đừng nhìn vỏ bọc mà đoán bản chất.
2. Đời có nhiều lúc khiến ta gục ngã, quan trọng là ta quyết định có đứng dậy hay không.
3. Sự chiến thắng không phải đến từ sức mạnh mà đến từ người biết sử dụng sức mạnh.
4. Môi trường tạo nên nhận thức. Trang giấy trắng của tâm hồn trẻ thơ đang được viết lên bằng hành động của người lớn mỗi ngày.
5. Sức mạnh và sự dẻo deo ẩn sau những hành động nhỏ bé thường ngày. Và lúc nào ta cần, sức mạnh đó sẽ tuôn trào một cách thuần thục hiệu quả mà chính ta cũng không thể ngờ tới.
6. Khi mất đi người thân, ta mới biết họ quý giá và quan trọng với ta biết nhường nào. Mà đôi khi ta mất họ chỉ vì những lý do vớ vẩn, lãng nhách.
7. Phải học cách tập trung. Tập trung sẽ đem đến hiệu quả vượt mức.
8. Kiên nhẫn, kiên nhẫn và kiên nhẫn.
9. Lòng nhân đạo chinh phục sức mạnh.
10. Hãy biến tất cả những nơi ta đến thành quê hương.

Published in: on 15/07/2010 at 8:58 Sáng  Gửi bình luận  

Lùi vào bóng đêm

Trong tĩnh lặng, nghe được cả tiếng xao động của laptop phát ra từ chiếc đèn nhấp nháy nhỏ xíu. Cái tiếng động ấy chưa bao giờ tôi nghe thấy. Có lẽ vì tôi chưa khi nào chú ý lắng nghe và cũng vì quanh tôi thường xuyên là những tiếng động lớn hơn, thậm chí nhiều lúc náo loạn.
Làm thế nào để tập được cho mình có thể nghe được những rung động nho nhỏ của đời sống. Làm thế nào để tĩnh lặng được những lúc cần thiết. Làm thế nào để lùi vào bóng đêm, rút vào đám đông mà không hề cảm thấy ấm ức vì mình không tỏa sáng?
Dần dần tôi đã luyện tập được. Cảm giác lùi vào đâu đó và mỉm cười nhìn những vầng sáng phát ra trước mắt, cho đến lúc này, đã thực sự mang đến sự bình an.
Sự thảnh thơi và biết chấp nhận mọi thứ vừa vặn thậm chí thiếu hụt đi so với bản chất mình, đã khiến tôi bình thản hơn, dù dường như điều đó đôi lúc làm tôi mờ nhạt. Cứ mỉm cười thoải mái, thể nào cũng hết lo âu.

Published in: on 02/07/2010 at 11:43 Chiều  Gửi bình luận  

Sắp thành kỷ niệm

Con đường quen này sắp thành thưa vắng. Những lối gạch thân sắp thành quá khứ mờ tỏ cùng những vui buồn đã qua. Và hàng cây, chính thức thành kỷ niệm.
Những gương mặt trôi trong dòng ý nghĩ. Toàn là những nụ cười. Đầy ắp điều gì đó mà lại cũng có vẻ như trống tênh tất cả.
Con người là người nhất nhờ chữ “ái” mà con người cũng sợ nhất là chữ “ái” đó phải không?

Published in: on 02/06/2010 at 1:49 Chiều  Gửi bình luận  

Linh tinh

Lâu lâu thì tôi lại quên mình là thế hệ 8x. Vậy thì những lúc bình thường ấy, tôi nghĩ mình là ai?
Tôi quên hẳn tôi là ai. Thời gian này chính xác là thế. Những điều từng là đặc trưng của tôi trở nên xa lạ với tôi. Nỗi buồn niềm vui cũng bớt độ sâu sắc. Hình như đó là dấu hiệu của sự già nua??? Hay dấu hiệu của sự thỏa hiệp lười biếng???
Cũng đã gần bước chân đến một không gian mới. Không gian ấy sẽ như thế nào? Nếu là trước đây tôi sẽ mất nhiều thời gian để quan tâm. Nhưng giờ thì bình thản một cách kinh hoàng. Đó là biểu hiện của sự tự tin hay bằng chứng của sự tẻ nhạt trong suy nghĩ???
Trước kia, trên đường về, đầu óc tôi làm việc đến 90%. Dù có thể 90% ấy là hỗn độn của những kế hoach, dự định, ước muốn, thất vọng, niềm tin,… thì nó cũng thực sự làm việc nghiêm túc. 10% cho trật tự giao thông không hẳn là ít. Giờ, 40% cho những suy nghĩ kiểu ấy, vẫn 10% cho giao thông, và 50% cho sự lơ đãng, 50% mà khi tôi dừng xe lại trước cửa nhà thì không thể nhớ nổi nó có nội dung gì.
Buổi sáng, trên đường đi làm, dường như tôi bớt nhìn ngắm xung quanh hơn. Ít đeo tai nghe hơn. Và đặc biệt là vô cùng buồn ngủ. Nguyên nhân huyết áp thấp đang đứng ở phán đoán đầu tiên. Nhưng tôi không chắc có lúc nào đó mình sẽ lăn quay ra đường và nằm im lặng tiếp tục cùng sỏi đá trong cơn mê ngủ.

Published in: on 14/05/2010 at 2:52 Chiều  Comments (2)  

Thay đổi

Sự thay đổi lúc này đã thực sự cần thiết. Tốt hay không thì chưa biết, nhưng vẫn cần phải đổi thay. Một chút bởi những điều cũ mèm. Nhiều chút là những bất ngờ mang lại. Kiên nhẫn chờ xem!

Published in: on 06/05/2010 at 9:18 Chiều  Gửi bình luận  

Tìm

Dưới cầu, những dòng rêu trôi mau. Trên cầu, những dòng suy tư trôi chậm hơn, xoay vòng vòng, tiến rồi lùi, rồi dừng lại. Trong một buổi chiều có nhiều mây, việc đứng một mình ở đây có vẻ hơi khác lạ.

Khác lạ bởi đoạn cầu này thường chỉ có người đứng vào những ngày nắng đẹp. Từ đây có thể thấy toàn cảnh của khúc sông uốn lượn và những dãy nhà thấp lặng yên nằm bên triền cỏ rối. Đúng là lặng yên quá vì rất hiếm khi thấy lũ trẻ chạy chơi, nô đùa. Vậy chúng đã đi đâu?

 

Published in: on 26/04/2010 at 10:54 Sáng  Gửi bình luận  

Điều gì?

Chiều. Rủ Tuyết đi xuống Bà Triệu in mấy cái thiếp tôi tự thiết kế a-ma-tơ cho cơ quan. Lâu lắm mới thấy nắng tuyệt vời như vậy. Có thể thả cho cổ thảnh thơi đón gió mà không sợ viêm họng. Sự tự do đến trong từng chi tiết như thế mới dịu ngọt làm sao.

Anh thợ tại cửa hàng in đã mất gần một buổi chiều với chúng tôi. Cái mớ tôi đì-zai mới khó nhai làm sao. Anh sửa tới sửa lui sửa lên sửa xuống. Tay thì cầm chuột, mắt thì dán vào màn hình, tai thì bị hai cái loa rè tra tấn.  Thôi chết, hình như tôi đã quên mất cái tính từ “dịu dàng” rồi. Ai hay, thời gian tàn nhẫn quá! 😦

Lâu rồi chẳng viết được cái gì nên thơ. Có lúc ngồi trước màn hình mà ngón tay bất lực, mặc cho những cơn nghĩ vẫn chảy tràn ra. Cơm áo làm gì đến mức rán mình cong queo được như thế. Niềm hy vọng, sự tuyệt vọng… hay những thứ tương tự  cũng không thể vắt mình khô ron như vậy được. Là vì điều gì? Thử nghĩ kỹ xem!

Published in: on 19/04/2010 at 8:38 Chiều  Gửi bình luận  

“Ôi có đôi khi thèm như lúc tuổi thơ, sớm sớm tung tăng rồi ca hát vang lừng. Chẳng biết suy tư đời kia vấn vương gì…”

Published in: on 15/04/2010 at 8:43 Sáng  Gửi bình luận  

Sẽ

Đôi chim đập cánh trong mây mù. Giọt chiều sắp rớt vào đêm.

Niềm vui có được tưởng nhỏ bé lại có thể hâm nóng cả con đường mưa sũng ướt.

Cảm ơn những điều nhỏ bé ấy! Cảm ơn những gì đã có và cả những gì sẽ có, dù có thể sự  “sẽ” đó là 20 năm sau.

Published in: on 07/04/2010 at 9:16 Chiều  Gửi bình luận  

Vàng phai nhè nhẹ

Thời gian vẫn mong manh như sợi chỉ bé. Phía sau những kỷ niệm, đôi lúc chỉ còn là đường kim khâu cũ mờ. Chỉ trực bục ra vô cớ chẳng phải bởi cách xa.

Nếu ví trí nhớ là tấm vải được khâu, và kỷ niệm là những đường khâu, thì lúc tấm vải cũ bạc, đường khâu cũng theo đó mà phôi phai dần.

Nói chung đừng bao giờ nên băn khoăn về sự cũ. Theo quy luật, phải có cũ mới thấy mới. Cái mới chẳng phải là rất đáng hoan nghênh sao. Điều cũ không phải bao giờ cũng tốt. Và quên cũ chưa hẳn lúc nào cũng đáng trách. Tôn trọng tự nhiên tuyệt đối, đặc biệt là sự tự nhiên của cảm giác, đó là cách con người sống đúng với những nguyên sơ của lòng mình.

Published in: on 01/04/2010 at 10:37 Sáng  Comments (1)  

Im lặng

Biết làm gì trong những lúc buồn

viết hay vẽ hay hát vài ba tiếng

đêm đậm đặc màu đen

mang về đầy kỷ niệm

***

Có thể nào kéo nàng ra khỏi quá khứ? Khi rêu phong đã che kín lối đi. Nàng nghe tiếng vọng lại của dĩ vãng mạnh mẽ đến nỗi thực tại chỉ còn là bóng nước đục mờ. Phía này của thành phố vẫn nhộn nhịp ánh đèn, không hề biết nàng đang đau đớn đến tím tái ruột gan.

Nàng bật máy lên, ánh sáng hình chữ nhật chẳng thể xua tan ý nghĩ u buồn đang kín đặc trong đầu nàng. Quãng đời nào sẽ là buồn nhất trong đời nàng? Là đây hay là đã qua, mà có lẽ là chưa thực sự tới…

Nàng thích lựa chọn giải pháp im lặng. Sự im lặng đôi lúc lê thê nhưng thực ra cũng rất bình an, có thể đem lại một tiếng thở dài rất độ lượng. Và cứ thế, cứ thế mà im lặng. Rồi chẳng biết có kịp nhận ra ánh sáng của hiện tại nữa hay không? Vì quá khứ đã sáng trọn vẹn hết cả tâm trí… Thật bất công cho hiện tại. Hay là bất công cho chính nàng. Vì chỉ có mình nàng biết những điều nàng phải chịu đựng mà thôi…

Published in: on 15/03/2010 at 10:02 Chiều  Gửi bình luận  

Chùa Bái Đính

Cơn nắng đổ nóng rực đầu. Chùa Bái Đính ngổn ngang gỗ đá đã ở trước mặt. Gần 100 người đi cùng chuyến mà cuối cùng không thể tụ họp lại được với nhau bởi nơi đây là một quần thể quá rộng lớn. Người lên chùa cổ, người ngược chùa chính… chẳng biết đâu mà lần. 300 bậc lên chùa cổ hay 10.000 xe ôm lên chùa mới cũng đều khốn đốn dưới cái nóng như giữa tháng 6. Chưa kể tắc đường từ trong tận bãi xe khiến mặt mày đã bạc càng bạc thêm khi phải ngồi đợi xe ngoài núi hơn một tiếng cùng những đám bụi khổng lồ. Kết quả, cảm lạnh đúng một tuần chưa khỏi. Có lẽ do mình không thành tâm, đi chùa cứ than khổ nên mới thế! 😦

Published in: on 14/03/2010 at 9:43 Chiều  Gửi bình luận  

đừng đi tìm kiếm

sau bao nhiêu rộn rã, đã trở lại đích thực những gì tôi có. nếu tôi cố tình chối bỏ, tôi chẳng còn là tôi. tìm chỗ yên tĩnh tôi ngồi, và đốt lên cho tan tành kỷ niệm. đừng về đây tìm kiếm, những êm ái ngọt ngào. đừng đi tìm kiếm!

___________

Ngày…

Hôm nay ngồi trên xe buýt, nhìn thành phố trở nên đẹp lạ thường. Con đường từ Ngô Quyền đi Ngũ Hiệp quãng hơn 10km. Thành phố thực sự đã có bao đổi thay, chỉ có điều hôm nay tĩnh trí để nhìn nó mới nhận ra…

Ngày…

Thời gian của trạng thái “không cân sức” vẫn chưa thực sự kết thúc. Có cái gì đó cứ chơi vơi trong mắt nhìn. Nhưng dần dần, tất cả đã sắp đi vào trật tự. Nhịp đập của đời sống gắn liền với tôi, tôi sắp bắt kịp.

Ngày… tháng… năm

Published in: on 12/03/2010 at 1:40 Chiều  Gửi bình luận  

Đêm không ngủ

Không, không phải là sự lặng lẽ bình yên mà là sự bình yên rộn rã. Đẹp đẽ, tự do với suy nghĩ và hành động. Tôi đã cùng các bạn nhảy trong không gian đầy âm nhạc và tiếng cười thân thiện. Cuộc sống đang mở ra trước mắt tôi những tia sáng tuyệt vời. Sự khám phá mình như những dòng nước mát chảy dạt dào. Yêu mình như mình yêu cuộc sống. Thấy mình đẹp như vẻ đẹp của cuộc sống mình vẫn thấy bấy lâu nay. Tự thấy được điều đó, có lẽ là cả một sự biến động lớn. Tôi không xấu hổ khi nói ra điều ấy.

Chào một năm mới! Chào niềm tin và sự tự tin. Chào sự tự do trong tâm hồn. Chào những nụ cười ấm áp của thế gian. Chào một tôi tươi mới!

Published in: on 14/02/2010 at 4:46 Sáng  Comments (1)  

Không đàn nào rung nữa

Trong chốc lát, những đám mây xám đã cuộn mình bay đi. Phía chân trời, chỉ còn lại một màu trong ngần thanh thản. Loài chim chiều nào còn vương vấn cành xanh, vẫn chùn chân đậu lại chưa muốn bay về. Thành phố như một bài tình ca lặng lẽ.

Con đường này, đã bao lần chúng ta qua. Dấu chấn nào của em còn đọng ngân nga trên vỉa gạch hè quên nhớ. Em đã hát bài gì cho tôi nghe, mà chiều êm ái lạ. Sương trong sắp sửa kết giọt. Đèn choàng mình thức giấc lao xao. Tôi ngơ ngác giữa nôn nao xa vắng.

Ngày xưa, đã thành bài ca không đàn nào rung nữa. Tôi dọn sạch trí nhớ, cất vào đó điệp khúc nồng nàn. Trở ra đời sống, hết em cũng chẳng sương chiều. Nỗi nhớ nào không còn cháy bỏng. Vì em? Vì tôi? Hay vì loài chim hoài niệm đã bay đi, không bao giờ trở lại.

Published in: on 01/02/2010 at 10:03 Chiều  Gửi bình luận  

Những ngày tháng đẹp

Tuy việc dậy sớm cũng không hề dễ dàng gì nhưng niềm vui thì được nhiều đến mức muốn quay trở lại, muốn đi tiếp cuộc hành trình ấy dài lâu… Để thấy mình được ngồi trong chiếc xe khổng lồ và nhìn qua cửa kính ngắm những hàng cây lùi dần lại phía sau. Tiếng loa rộn ràng phía trên đầu. Và những buổi chiều tất bật. Những đùa nghịch trẻ con trong sân trường. Những phút nói nhiều không biết sợ khản cổ đau họng… Và, đã để lại một dư âm nhỏ bé bình yên!

Published in: on 07/01/2010 at 12:04 Sáng  Gửi bình luận  

Về Thái Nguyên

Mấy hôm không vào wordpress, tranh thủ giờ giải lao vào thăm một chút. Thái Nguyên nắng mưa bất ngờ, vừa nắng vàng đã mưa xối xả, vừa mưa như trút bỗng chốc tạnh ráo như chưa từng mưa. Đi qua những con đường thơ mộng với ngô xanh vàng ngút mắt, qua những ruộng cạn khô nẻ, qua những hàng tre kết vòm… thấy đất nước mình đẹp biết bao.

Muốn đi tận cùng chuyến này với mọi người mà không thể. Được tham gia, được cọ sát thấy mình lớn lên nhiều. Và bớt sợ ô tô hơn một chút. Những món ăn ở mảnh đất này rất ngon. Có lẽ vì đói nên ăn thấy ngon. Hay vì ở nơi lạ thấy cái gì cũng mới, cũng lạ, cũng ngon? Đêm về đặt lưng xuống là ngủ ngay. Sáng chưa kịp trọn giấc đã có “bảo mẫu” kêu ời ời… Phải đi làm “mõ làng” rồi.

Published in: on 27/12/2009 at 3:31 Chiều  Gửi bình luận  

Về nhé tôi!

Tự dưng muốn thở dài một cái. Chỉ là thở dài thế thôi. Không phải vì người bạn cô đơn của tôi đang  còn ở lại bên tôi đâu. Chẳng vì công việc rất ngập đầu. Chỉ vì thấy muốn thở dài một cái.

Mai lại xa Hà Nội. Một đợt xa ngắn ngày để tập dượt cho lần xa dài sắp tới. Có gì đâu, chỉ là xa một chút thôi mà. Xa phố phường bụi bặm. Xa bạn bè thân thiết. Xa đồng nghiệp. Xa gia đình thương yêu… Một chút thôi ư? Đủ để thấy lòng cồn cào lên hết cả.

Thở dài xong rồi. Về nhé tôi!

Published in: on 24/12/2009 at 5:10 Chiều  Comments (1)  

Để cô đơn đấy

Cuối cùng vẫn thấy cô đơn không bao giờ chối bỏ con người. Vào những lúc cơ cực nhất trong tâm hồn, nó chính là sợi dây bền chắc cho người ta níu lấy để còn thấy chút ủi an. “Cô đơn tuyệt vời”, có gì thủy chung với con người hơn thế?

Cuộn chỉ xơ ơi, cứ lăn lóc đi cho lấm lem hết cả. Có sao đâu, mi cũng lấm lem quá rồi, sau bao cơn biến cố. Để rồi thấy cô đơn không còn đáng sợ nữa, nó thành người thân, người bạn hiền, người tình thầm lặng không bao giờ làm mình có cảm giác bị hắt hủi bỏ rơi.

Ở dưới đáy cô đơn mới thấm thía hết sự đáng thương của kiếp người. Con người không ít thì nhiều cứ phải làm và chịu đựng những điều không mong muốn. Tại sao lại thế? Chẳng ai trả lời được đúng không?

Thôi cứ để cô đơn ở đấy, cho nó mãi mãi là “cô đơn tuyệt vời”. Để còn chỗ mà bấu víu những lúc buồn tênh.

Published in: on 20/12/2009 at 6:19 Chiều  Gửi bình luận  

Đón sương

Có cảm giác như đang đứng ở ngã ba đường vào một ngày cuối năm. Có cái gì ngập đầy trong lòng mình vậy?

Trời chiều muộn, bóng đêm đang lan dần trên những con đường lạnh ngắt. Hôm nay thấy lạnh thật, nên cũng muốn phút chốc sau đây vào rạp xem một bộ phim cho ấm. Tại sao lại cứ có cảm giác gấp gáp với tất cả, như để thu nhặt cho đầy mọi thứ để chia tay. Chia tay với ai? Với phố phường quen thuộc, với những niềm vui nỗi buồn? Chia tay với cả chính mình trong những ngày cũ nữa.

Hãy để màn đêm đến trong bình yên. Hãy để đôi tay này ấm nóng. Hãy để chân mình chạm vào bóng tối thật nhẹ nhàng như con dế mèn đậu trên lá cỏ hát bài ca đón những giọt sương đầy tinh khiết đang về.

Published in: on 18/12/2009 at 5:52 Chiều  Comments (1)  

Những tia lửa điện

Sao ngắn thế. Những tia lửa điện tạt qua ngắn đến mức không thể níu lại kịp. Âm thanh rung lên. Một quầng sáng lóe lên. Nghẹn thở.

Những tia lửa điện đánh thức miền cảm giác ngủ quên. Trong đấy. Hồn nhiên đấy. Đẹp đẽ vô cùng. Mà sao chóng vánh thế!

Có lúc không phải là chạm vào. Chỉ là mờ xa trước mắt thế thôi. Mà đủ để làm rung lên những sợi tơ mong manh long lanh bừng sáng. Còn cái gì ngắn hơn một phần nghìn giây?

Nếu không có cảm giác thì tất cả trôi về đâu? Nếu có quá nhiều cảm giác thì tất cả trôi về đâu? Nếu chỉ như thế, chỉ là một vùng cảm giác chợt sáng bừng lên rồi chìm vào bóng đêm, thì có trôi không hay vĩnh viễn đứng lại trong tận cùng im vắng.

Một nỗi buồn lộng lẫy! Những tia lửa điện đã chìm vào hư không. Chỉ còn lại dấu vết mờ xa ngẩn ngơ.

Published in: on 18/12/2009 at 10:17 Sáng  Gửi bình luận  

Rượu đêm

Nàng xúc xắc chai rượu còn đọng lại một vài giọt trắng thơm mùi cốt dừa. Thế là hết một đêm.

Có phải vì thế mà nàng đang cảm thấy lòng mình trống rỗng đến cùng cực. Ai đó bảo mượn rượu để sống thật ư? Có thật được mãi không? Chẳng lẽ lúc nào cũng phải cậy nhờ đến rượu mới có thể được thành thật với mình và xung quanh. Lạy trời, nếu thế nàng cũng muốn thành bợm rượu.

Nàng đưa đôi chân run rẩy vào đôi dép bông, lê mình qua chiếc ghế đay ngoài lan can. Thành phố đã chìm vào im vắng. Những ngôi sao đổ sập vào nhau ngủ gà gật. Cơn gió đêm có lẽ cũng đủ sức làm xanh xao những điểm sáng kia bởi cơn mê say vật vờ. Đừng có tự tin như thế, có thể mê say một điều gì đó đến ngu muội mà chẳng hiểu vì sao, vì cớ gì đâu. Đừng cười và đừng thách thức, chính những ngôi sao kia đã từng kiêu hãnh và tự tin.

Nàng cười một mình. Cứ như chuyện thần tiên. Nàng hay tưởng tượng ra những câu chuyện ngây ngô như thế của thiên nhiên để nghĩ về con người. Giờ này, đáng ra nàng đã phải chui vào chăn kia và chìm vào giấc mơ thênh thanh nào đó. Chỉ tại rượu thôi.

Nàng trở nên hư hỏng mất rồi. Ngày xưa, chỉ nhấp một chút là nàng đã thấy cay điên cuồng cả lưỡi lên, nóng bỏng cả bờ môi và khô khan cuống họng. Vậy mà giờ, nàng có thể dốc cả chai như một kẻ chết khát, chỉ để biết dòng chảy ấm nóng đó đã len lỏi đến quãng nào trong con người nàng. Có phải vì niềm tin đã suy sụp hay những giá trị nàng dựng lên đã chảy nhão?

Ôi, giá có ai để nhớ, còn hơn là nhạt nhẽo như thế này. Thà được đau đớn, được mong ngóng, được đắm đuối còn hơn là trơ trụi thế này. Có cái gì hốt hoảng hơn sự trơ hoác. Tất cả cứ trống tuềnh toàng, lạnh xác xơ. Rượu thật vô tích sự, chả đủ sức hâm nóng được một sợi tóc của nàng. Mà tóc nàng dày quá, bao nhiêu sợi nằm bên nhau cứ lạnh cong ra mỗi sợi một ngả. Mùa này đâu thể đội mũ len, cái ấm áp mang tính hình thức ấy.

Này, lay mình dậy và đứng ra khỏi cái nhạt thếch ấy nhé! Ai nói với nàng như vậy? Vớ vẩn. Làm gì có ai ở cái chốn cô độc này. Dù cho là những chòm sao xa tít kia nữa, cũng chẳng có thời gian để quan tâm đến một bóng dáng nhỏ nhoi như nàng đang vật vờ chốn đây. Vậy thì ai? Tiềm thức nàng réo gọi? Hay quá khứ mặn mà cồn quấy? Chẳng có ai đâu.

Lan can bỗng lạnh quá! Những đợt gió thổi rần rật quấn lấy chân nàng. Nàng đứng dậy và khép cửa lại bước lên giường. Theo tiếng tích tắc của đồng hồ, nàng dần nhắm mắt. Rồi lẩm bẩm câu thơ “Quán ngập lá mà mắt em đen thế/ Rượu không say chỉ để buồn thôi”.

Published in: on 16/12/2009 at 4:02 Chiều  Gửi bình luận  

Và tôi bằng lòng

Ai cũng muốn làm trọng tâm? Không, có lúc chỉ muốn bên lề, mà nhìn vào trọng tâm với cái nhìn bình lặng và trìu mến. Chẳng cần mình là chính giữa, là được chú ý và được nâng niu. Cảm giác đứng kề bên những gì được trân trọng, có nhiều khi lại hân hoan hơn nhiều những lúc mình là trọng tâm, bởi thấy vô cùng thoải mái.

Lúc mình là cọng cỏ chứ không phải nhành hoa, mình lại muốn thu người lại mà ngẫm nghĩ. Chả biết nghĩ cái gì nữa. Mọi thứ rất mơ hồ. Nhìn ra tán bàng đo đỏ, thấy những khoang nắng in xuống phía dưới kia, chẳng có con chim nào hót vào giờ này hết.

Tôi là ai nhỉ? Tôi là ai ư? Tôi là những hình hài khác nhau trong mắt mọi người. Và có lúc, tôi cũng không thể ghép tất cả các mảnh khuyết ấy lại trọn vẹn là chính tôi. Cuối cùng, tôi chỉ còn đọng lại tôi là cái tên Thùy Dung tôi có. Chỉ có thế thôi! Và tôi bằng lòng.

Published in: on 14/12/2009 at 4:18 Chiều  Gửi bình luận  

Biết ngạc nhiên về cuộc sống

Tôi đã đọc được ở đâu đó rằng, phải biết ngạc nhiên về cuộc sống. Ngạc nhiên cũng hướng chúng ta đến một trạng thái đứng ra ngoài những khuôn mẫu có sẵn. Không phải lúc nào cũng đặt ra kế hoạch và mong muốn mọi thứ răm rắp nghe theo mình. Ngạc nhiên về những thứ cuộc sống mang lại cho ta và đón nhận những điều đó theo hướng lạc quan, có vẻ là hay hơn cả. Niềm mong đợi như người ta nói, phải chăng là kẻ hủy diệt hạnh phúc lớn nhất. Cứ mong đợi đi, để khi không được thì sao nào? Thất vọng, suy sụp biết bao.

Hãy để hành trình mình đi thật thênh thang thay bằng sự áp đặt khuôn mẫu, có lẽ nên lạc quan tự hỏi về kết quả sẽ có là gì thay bằng việc đặt ra kết quả có sẵn mà ta tưởng tượng rồi day dứt điên đảo khi kết quả không được như ta mong muốn. Tôi vẫn luôn khẳng định, hành trình quan trọng không kém gì kết quả. Kết quả chỉ là một thứ hình thức nhất thời nếu như hành trình cấp tập, gian dối. Hành trình là trải nghiệm, là thấm thía và bừng thức rất nhiều ngạc nhiên. Để kết quả đến, chẳng bao giờ thấy vương vấn muộn phiền, bởi ta đã thảnh thơi cùng ta từ muôn ngàn ngày trước.

Published in: on 08/12/2009 at 4:54 Chiều  Gửi bình luận  

Ước chi

Có lúc rùng mình vì cảm nhận được sự lạnh lẽo quanh đây. Con người đối với con người, nhiều khi tàn nhẫn quá!

Không bao dung được. Không nhẹ nhàng được. Không thể mềm mỏng được. Quan trọng nhất là nhiều người tư duy: Không việc gì phải thế! Có nhẹ nhàng, mềm mỏng hơn thì cũng được gì đâu. Sự cho không biếu không, sự trao gửi chẳng đòi toan tính đang dần lạc lõng.

Hôm nay đọc bài viết của Nguyễn Quang Thiều về chim sẻ nâu cũng suy nghĩ lắm. Sự vô tình của con người với loài chim sẻ như tác giả nói thì chính là một chấm hoại tử. Vác súng Đức mặc quần áo hàng hiệu đi săn chim hay túm một sâu chim bị vặt trụi lông co ro như đứa trẻ trần truồng trước gió lạnh rồi hân hoan nghĩ tới bữa chè chén sắp tới đâu phải đơn giản là chuyện nhỏ. Nó đã là cảm giác, cảm xúc của con người rồi. Cũng đúng lắm nếu tác giả nói, yêu một con chim cũng sẽ yêu một con người. Tiếng hót lảnh lót của nó hồn nhiên như thế, nỡ nào nuốt trôi.

Ước chi nhìn vào mắt ai cũng thấy một niềm tin ấm áp!

Published in: on 18/11/2009 at 10:49 Sáng  Gửi bình luận  

Phía sau cuộc sống

Và bây giờ thì tôi thực sự tin là có những xếp đặt phía sau cuộc sống. Đôi tay này, ánh mắt này, suy nghĩ này, có lúc không thể điều khiển được chính sinh mệnh của nó.

Càng lúc càng thấy đời sống đã không còn là trung du núi đồi thoai thoải. Nó dần dần trở thành những vách núi hiểm, những vực sâu tối đen. Chân  chưa kịp bước lên đã chợt hẫng xuống.

Người ta vẫn nói chỉ có một đời sống thì phải sống sao cho khỏi hoài khỏi phí. Nhưng dường như sự hoài phí vẫn còn đầy rẫy quanh đây. Vì con người hèn nhát hay vì kiếp sống đã định đoạt một đời người phải có chừng nấy những lãng phí mới vừa.

Phía sau cuộc sống, sự xếp đặt của một thế lực vô hình thực chất là gì? Trêu ngươi? Chứng tỏ sức mạnh? Hay là sự công bằng mà người trần mặt thịt cứ suốt ngày la lối về nỗi bất hạnh thực ra vô cùng xứng đáng với họ.

Có những nỗi nghẹn ngào không thể ngăn lại được. Nó nóng rẫy đến muốn nhảy thật mạnh lên cho trào ra hết sự bỏng rát điên cuồng. Rồi trơ trụi.

Published in: on 16/11/2009 at 10:22 Chiều  Gửi bình luận  

Phá vỡ im lặng

Phía cuối dốc, triền hoa vàng rực đã ló ra. Căn nhà nàng ở đó. Cánh cửa sắt xanh khép hờ. Những nốt han gỉ lỗ chỗ, sự hiển thị của thời gian cũ kỹ hằn in nhiều dấu ấn.

Nếu lần này nữa anh qua mà không gặp nàng, có lẽ anh sẽ không bao giờ qua nữa. Không phải vì anh không muốn, mà vì nàng không muốn. Hoặc vì ông trời không muốn xếp đặt cho anh và nàng một điều gì đó sâu đậm hơn. Liệu anh có quá thiếu kiên nhẫn không?

Có tiếng lạo xạo bên tai. Anh quay sang. Một chú chó con đang tha thẩn bước trên đám lá khô bên đường. Mùa này nhiều lá khô quá! Những đám lá theo nhau du ngoạn trên những thảm cỏ vắng, trên những con đường đất miên man dài. Không gian im lặng. Một buổi sáng thảnh thơi. Nơi này, dường như mọi người không làm gì. Cứ lặng lẽ như vậy mà sống. Đó là cái “dường như” do chính anh tạo ra, còn thực tình họ vẫn phải làm việc như những con người của bao miền đất khác. Có chăng, sự thao tác của họ điềm đạm hơn hơn. Vì họ sống với hoa, với cây, mây bay la đà và những buổi chiều nhiều sương vây phủ. Nên tâm hồn họ thanh vắng hơn những đầu óc suốt ngày chỉ thấy trong đầu ong ong tiếng còi xe náo loạn của phố thị hỗn độn.

May sao, lần này nàng có nhà. Nhìn qua song cửa sắt, anh đã thấy nàng ngồi bên cửa sổ. Nàng đang đan. Kể từ ngày nàng nghỉ làm đến nay, dường như đan là niềm vui duy nhất của nàng. Đôi bàn tay ấy có thấy mỏi? Và khi đan, nàng có nghĩ về anh? Những mũi len đầy dần, cho đến lúc chúng tạo thành sản phẩm có hình hài, trong quãng đó nàng nghĩ gì? Khi tròn đầy một sản phẩm từ đôi tay nàng, nàng sẽ dừng lại bao lâu để bắt đầu cuộc hành trình với một hình hài mới. Trong quãng dừng đó nàng có bị ám ảnh gì không? Nàng đã nghĩ gì, nghĩ gì đến anh và những điều vừa qua. Những cơn náo động từng khiến tâm hồn nàng hoang mang có còn làm nàng đau đớn? Có lúc anh nghĩ, những giọt lệ kia đã không thể chảy nữa. Nó đã theo từng đám quả thông lăn tít xuống đồi và ở đó vĩnh viễn, trong những cỏ cây trập trùng.

Tiếng nhạc vang ra ngoài con đường vắng bóng người. Một bản nhạc lạ. Đây là lần đầu tiên anh được nghe. Thường nàng chỉ nghe đi nghe lại những bài ca cũ, những bài anh cũng nghe theo nàng mà thuộc từng khúc dạo, khúc quanh. Nàng cố tình thay đổi thói quen hay một sự hồi sinh của một linh hồn mới được tạo ra từ nỗi đau? Một linh hồn hoàn toàn khác biệt. Thường khi nỗi đau lớn quá, hoặc một sự tác động nào đó mạnh mẽ quá vào con người, họ sẽ biến đổi một cách khác lạ. Cứ như không cần có một sự cố gắng lớn lao nào để trở nên như thế.

Anh tự động đẩy khẽ cánh cửa. Tiếng kin kít nho nhỏ khiến anh ngại ngần. Anh bỗng trở nên e dè như đứa trẻ lần đầu tiên đến nơi lạ. Nàng vẫn không hay biết gì, vẫn cắm cúi ngồi đan. Anh đứng ở bực cửa. Và ngồi xuống hướng mắt ra khu vườn. Tiếng nước chảy róc rách phía xa kia khiến anh tĩnh tâm lại. Khoảng tường cũ phủ đầy những tán dương xỉ và những sợi vạn niên thanh xanh um đem lại cho căn nhà một sự thanh bình dễ chịu. Dưới chân anh, khóm hồng vươn ra xao động. Loại hồng to như chiếc bát, nở cánh xòe bung và quăn lại đầy quyến rũ. Màu của hoa hồng đậm đến nhạt dần. Cái quãng giao nhau giữa hai màu đậm nhạt là khoảng hồng phấn, gợi cảm đến nôn nao. Phía bên trái, lũ mười giờ đâm lên mạnh mẽ. Cũng là màu nóng, nhưng tông cánh sen trông vừa nữ tính vừa dữ dội. Khác với miền hồng phấn dịu dàng kia, dịu dàng như nàng.

Bỗng phía sau lưng anh có tiếng động. Anh giật mình quay lại. Nàng đi chân không, đang dợm bước đến gần anh. Mắt không chớp. Mái tóc lay động theo tiếng thở gấp gấp. Nàng không tiến thêm lên nữa. Trong phút chốc, tất cả như đóng băng. Anh cũng không đủ khả năng để phá vỡ im lặng. Ánh nắng xiên xiên rọi qua thân hình nàng, anh thấy rõ cả khoảng eo nhỏ nhắn. Cứ thế, những hạt bụi bay trong ánh sáng, xoay tít rồi lao vào luồng nắng bập bùng. Cả hai không động tĩnh.

Buổi sáng ở nhà nàng đã trôi qua trong cảm giác anh bằng tất cả những xung động li ti với từng tế bào ngơ ngác. Chúng ngơ ngác bởi anh đang không điều khiển nổi mình và chúng không điều khiển được hoạt động ngày thường của mình thật chuẩn xác. Tất cả nhảy múa và bất động. Theo từng tia mắt của nàng, mà anh chạy hay dừng lại. Mà anh vươn lên hay thu mình sợ hãi. Nỗi sợ hãi vẫn thường trực trong anh kể từ khi mọi thứ tan vỡ. Sợ một tiếng động, là phá tan tất cả. Là anh trở về cùng trống rỗng hư không.

Nhưng nàng đã không làm thế với anh. Nàng chủ động phá vỡ im lặng bằng cách từ từ ngồi xuống bên cạnh. Anh vẫn không thể cất lời. Chỉ có ánh mắt nhìn nàng không dứt. Và tiếng nhạc xen lẫn vào trong những hồi ức bâng khuâng. Đối với anh, nàng đã có thể ngồi xuống bên cạnh như vậy, là một sự biến đổi vô cùng bất ngờ. Có thể nàng đang chuẩn bị nói một điều gì đó sẽ là khủng khiếp đối với anh. Hoặc nàng lại không nói, và sự im lặng đó thì anh có thể cảm nhận được. Và anh chờ đợi trong khoảng tim đập tưng tức đến muốn nghẹn thở. Dưới chân anh, chiếc lá hồng ram ráp cọ vào. Một sự an ủi quá ngây thơ. Nắng vẫn thỏa thuê tắm cho khu vườn những giọt bình minh vàng rạng rỡ.

Photobucket

Published in: on 06/11/2009 at 11:14 Sáng  Comments (1)  

Mũi tên

Nếu như bạn mình bảo, thì con người chính là những mũi tên. Những mũi tên có suy nghĩ và tự vạch ra cho mình đích đến. Đương nhiên, cũng có những mũi tên bị gió đẩy mưa vùi nên lao đi vô tội vạ và đâm chuệch choạc vào tấm bia trổ những đường tròn đồng tâm lạnh lẽo.

Nghĩa đen, đơn giản là những chuyến đi mỗi ngày. Ta đi từ điểm này tới điểm kia. Cũng may, nhờ nạn giao thông um xùm ở Việt Nam, mà những mũi tên không thể lao vun vút chóng mặt được. Tôi từng đùa, ai không biết đi xe máy đừng sợ, cứ leo lên đi. Vì không thể ngã nổi trong phố phường này đâu. Nghiêng bên trái có xe bên trái đỡ. Nghiêng bên phải có xe bên phải giơ vai cho tựa. Không may chạm phải tay ga cũng đừng nên hoảng hốt bởi đã có đuôi xe phía trước cản đường hộ… Mũi tên, ngại ngần lắm những chiếc xe đạp chậm chạp. Ít nhất phải là moto, để kịp đến đích sớm. Thôi ngay đi những lơ đãng ngắm nghía xung quanh (tất nhiên loại trừ những sự vụ trên đường rất chi là hấp dẫn như chém giết, cãi cọ, tông nhau…)

Những mũi tên. Trên hành trình đời sống. Cắm cúi lao đi bỏ lại bên ven đường những cỏ hoa non tơ thanh bình. Chẳng kịp nhìn ngắm những vẻ đẹp hồn hậu vẫn thấp thoáng quanh đây. Những mũi tên, vội vã mưu sinh, vội vã hẹn hò, vội vã trong niềm đau thương bất tận chính mình tạo nên. Mà không biết, mình tội nghiệp quá trong sự kiệt cùng của sức lực và tinh thần đang ngày một khô cằn đi.

Những mũi tên, biến những con đường xanh mát thành đường bay chỉ có gió hun hút trơ khấc những xúc cảm. Những mũi tên, bay mải miết, bay hùng hục. Rồi đến đích xong cũng chả biết mình đi nhanh như thế để làm gì, để được gì. Có khi kiệt sức. Có khi thấy tột cùng cảm giác trống vắng hoang vu. Có khi thấy muốn ngoái lại đoạn đường nó vừa lao qua chóng vánh rồi băn khoăn hỏi trên triền sông vắng, trên con phố dài, những ánh nắng mai, những tiếng chim chiu chít, những nói cười thanh thản… có thật sự tồn tại không? Nghi ngờ ư? Cũng phải. Vì những mũi tên đâu đã bao giờ chịu ghìm mình chậm lại để cảm nhận.

Mũi tên thường làm đau người khác, bởi những cú cắm phập lạnh lùng. Bởi cái tốc độ quá sức tưởng tượng khiến sự tác động vào đối tượng mạnh và dứt khoát hơn bao giờ hết. Cứ tưởng nó đang nghĩ rất thông và chính xác, nhưng dường như, sự nghĩ đó đã đi chệch so với những giá trị tinh thần trong tâm hồn con người. Mũi tên, cũng có lúc đau, bởi đích đến của nó là đá tảng, là núi cao, và vực sâu. Cảm giác đau khi đâm vào đá tê dại, còn cảm giác khi hẫng mình nhẹ thênh trôi xuống vực sâu lại càng khủng khiếp. Có lẽ được chạm vào cái gì đó, dù là cứng ngắc cũng còn hơn là trôi vào thinh không chới với cô độc.

Mũi tên vừa bay vừa có thể quan sát và nhìn ngắm, sẽ chẳng chệch tâm đâu, mà cảm giác thì sẽ khác nhiều lắm. Vì nó không chỉ là đích đến, nó là hành trình.

Published in: on 30/10/2009 at 3:44 Chiều  Gửi bình luận  

Thành thật là mình

Người ta hay nói những điều hào nhoáng quanh co khi đề cập đến hạnh phúc của người phụ nữ. Nhưng tóm gọn lại tôi nghĩ người phụ nữ hạnh phúc nhất khi được là chính mình trước mặt người đàn ông của họ. May mắn cho ai có được niềm hạnh phúc ngọt ngào đó. Vì khi được – là – chính – mình, họ mới được sống đúng nghĩa.

Có những người được yêu thương đấy, hoặc yêu đến cuồng dại một người đàn ông, nhưng họ không được sống với sự chân thật của chính mình. Chẳng phải họ cố tình, mà tự nhiên có những lớp lang rắc rối như thế khiến họ không thể thẳng tuột ra những cử chỉ và hành động cho đúng với suy nghĩ do quy định của hai luồng quan niệm đã có chiều hướng chệch nhau. Mà thê thảm thay, có đôi khi suy nghĩ cũng không kịp nhú mầm, bởi nó đã bị chặn ngay từ vòng gieo hạt. Có nghĩa là người phụ nữ đó ý thức được việc không thể gieo hạt trên miền đất đó, đừng dại gì mà gieo để rồi hạt úa nhũn trong lòng đất tối tăm. Nên đã tỉnh táo thôi không còn cố gắng vẫy vùng.

Khi người phụ nữ được yêu và yêu một người sẵn sàng chấp nhận mọi thứ mà cô ta có, yêu hết thảy những xấu tốt của cô ta, thì còn gì mà băn khoăn nữa. Có thể với người đàn ông này, cô ấy chỉ là một cuộn chỉ xơ, nhưng với người đàn ông khác, cô ấy là một cuộn len mềm. Chả biết thế nào, cũng tự nhiên thôi, cuộc đời mà. Tôi tin là có duyên phận!

Published in: on 28/10/2009 at 10:00 Sáng  Gửi bình luận  

Thói quen

Người ta hay ví thói quen với con đường mòn. Con đường mòn có bao bước chân đi. Mòn vẹt sỏi, mòn trơ cỏ, mòn đến mưa xối xả cũng chẳng còn chút đất nào cho nước cuốn đi.

Tối qua, khi bước chân ra khỏi cổng TT Chiếu phim Quốc gia, hân hoan vì được xem một bộ phim hay, nhưng cũng tiếc cái mũ bảo hiểm “hai trăm bảy” quá! Thiên hạ nghĩ thế nào ấy nhỉ, cái mũ cũ rồi, ai còn cầm nhầm làm chi cho nặng tay. Gió trên đường thổi mát lộng. Vi phạm luật giao thông bất đắc dĩ. Thấy đầu cứ trông trống. Và bung biêng sờ sợ. Thói quen đấy! Ngày xưa để đầu trần đi hàng bao nhiêu cây số có thấy sao đâu. Giờ lại sợ chết dữ dội. Chả phải nhỉ, là thói quen.

Từ đó lại nghĩ ra chuyện xa và gần. Ở bên một người mãi, khi đã quen hơi bén tiếng mà xa thì lòng dạ bồn chồn nóng như thiêu. Rồi cũng là họ, khi xa mất rồi, xa tít tắp và cơn nhớ mong nguôi dần thì việc thiếu đó cũng thành “chuyện bình thường thế thôi”. Gần cũng quen. Xa cũng quen. Cái gì rồi cũng sẽ quen khi lớp vẩy thời gian xếp đều đặn theo từng năm tháng.

Cứ làm mãi làm mãi, nhiều khi thành vô thức, quên hẳn cả mục đích ban đầu là đang tạo lập thói quen, thế là ra thói quen rồi. Khi nào quên được việc mình đang làm, chỉ còn thấy các thao tác hay suy nghĩ rất tự nhiên, thuần thục, khi đó đã thành thói quen. Quan trọng là ý thức được thói quen nào nên duy trì, thói quen nào không nên tạo dựng. Đơn giản thế, nói thì nhanh thế, nhưng điểm lại xem, có bao nhiêu lối mòn tỏa đến những nơi ánh sáng và niềm vui, có bao nhiêu lối dẫn ra đêm thâu và ngõ cụt?

Published in: on 27/10/2009 at 11:15 Sáng  Gửi bình luận  

Bình thường thôi

Con người trong sâu thẳm nhất có lẽ chỉ mong mọi thứ thật giản đơn. Có gì cao xa đâu. Một buổi bình minh tĩnh lặng, không ồn ã những tranh luận cũng không im lìm nặng nề. Một buổi trưa lách cách tiếng rửa bát hòa với tiếng nước xối mát lạnh. Tiếng đều đều âm ấm của đài đêm. Cái nắm tay chia sẻ. Ánh nhìn dịu dàng…

Chừng ấy thôi, trôi qua những kiếp đời của một người, cũng đủ làm nên sự sống. Còn sự chết, nó không phải xây dựng dần dần như đặt từng viên gạch hồng lên để làm nên hạnh phúc. Nó chỉ một phát búa thôi, là tan hoang được tất cả.

Sự cô độc có phải chỉ xuất hiện khi người ta một mình? Không, có những lúc, cô độc ở lẫn trong chốn đông vui. Không phải cố tình đâu, là tự nhiên thật. Là vì trong đầu óc thấy thế thì nó cứ thế chứ biết làm sao. Sự trống trải, nỗi cô đơn không thể gọi là đến, đuổi là đi được.

Nhiều lúc ngồi nghĩ trong cuộc đời này, điều gì là quan trọng nhất. Còn phải hỏi nữa ư? Tình yêu thương là quan trọng nhất. Chỉ cần có thế là đủ làm nên sức mạnh. Thế nếu không có nó thì sao? Không, chả bao giờ là không có cả. Nếu không nhận được yêu thương thì trao yêu thương. Có sao đâu.

Dòng sông vẫn trôi thế thôi. Con người cũng trôi trong dòng đời như chiếc lá. Có lúc gặp phải dòng nước xoáy, có lúc lại nằm thênh thang êm đềm. Biết được quy luật đó thì không có gì phải băn khoăn cả đúng không?

Nhè nhẹ thôi, bình thường thôi, giản dị thôi. Có phải lúc nào cũng cần phải nói toáng lên là tôi đang ra sao, tôi đang thế nào.

***

“Bóng ai như tôi đi qua cánh đồng. Bóng ai như tôi đi qua cõi đời. Nhặt lại mình trên ngọn gió, giống như con chim sẻ nọ, tha về từng cọng vàng khô…” (Hoàng Phủ Ngọc Tường)

Published in: on 25/10/2009 at 6:52 Chiều  Gửi bình luận  

Vết thời gian

Dạo này có nhiều bài viết lá cải mọc rào rào trên mạng với ý đồ lôi ra ánh sáng những nếp nhăn thời gian vẽ lên các ngôi sao nổi tiếng. Có vẻ những câu chữ đó đã khiến nhiều người phải giật mình về sự tàn phá của thời gian.

Thời gian vẫn tàn nhẫn như vậy mà. Bây giờ thấy 10 năm không còn là quãng thời gian quá dài như trong suy nghĩ ấu thơ. Thoáng chốc, 10 năm đã qua như cái chớp mắt. Và niên thiếu đã chỉ còn trong hồi ức xa xăm.

Tuổi già luôn đem đến cho con người nỗi tuyệt vọng, sự bất lực. Có thể ai đó thanh thản đón nhận nó bởi họ đã sẵn sàng từ lâu, và họ đã thực sự nhận thức được quy luật sinh lão. Nhưng ngay cả tôi, khi rõ ràng đã nhận thức được vẫn thấy ngậm ngùi và tiếc nuối những tháng ngày cũ.

Lớp da căng mọng nhường chỗ cho những chấm đồi mồi. Đôi môi hoa đào được thay bằng vùng đồi thiếu nước. Đôi bàn tay ngày nào mềm mại chỉ còn thấy gân xanh. Mái tóc óng ả đã trắng như cước đan lưới cá… Hỏi thế sao con người không khỏi thở dài. Nhất là những nhan sắc đã từng làm khuynh đảo bao ánh mắt, trái tim.

Tôi tuy không xinh nhưng cũng như bao người khác được trời ban cho sự sung sức. Không có gì nổi bật nhưng sức mạnh tuổi trẻ cũng bồi đắp cho tôi những bước đi mạnh mẽ tự tin. Nên cũng không thể tránh khỏi sự tiếc nuối khi thấy tháng ngày vùn vụt trôi, và trên vai ngày càng nặng thêm tuổi tác.

Có lúc đã ngồi và tiếc ngẩn ngơ tuổi trẻ. Chẳng bao giờ trở lại được nữa những bình yên trong suy nghĩ thơ dại. Nhưng tôi vẫn tâm niệm, sự hồn nhiên có thể còn mãi trong tâm hồn nếu mình chăm chút nó. Làm tươi mới tâm hồn là việc cần thiết để sống lành mạnh, đẹp đẽ hơn.

Tuổi già rồi sẽ đến. Không biết nó khủng khiếp đến mức nào? Hay nó cũng bình thường như việc ta lên mỗi năm mỗi lớp mà thôi. Rồi tôi cũng sẽ thích nghi với nó, làm những thứ phù hợp với tuổi già. Nếu biết sống cho phù hợp với tuổi của mình, có lẽ cũng rất ổn và vui.

Nhắc về tuổi già cũng chỉ muốn dặn mình sống cho hết sức trong những tháng ngày hiện tại. Để khi chân yếu mắt mờ, ngồi bên chiều hoàng hôn tĩnh lặng, vẫn cảm thấy mình đã được sống quá nhiều, đã được trọn vẹn với những miền cảm xúc trong veo. Tình yêu cuộc sống sẽ luôn còn mãi, vì tôi đã được trải qua một kiếp thấm đẫm buồn vui.

Tuy sợ tuổi già nhưng tôi vẫn mong sẽ được diện kiến nó. Bởi như thế, tôi đã thật may mắn được đi qua những khúc đường đời quanh co nhiều bất trắc. Không phải giã biệt đời sống sớm, chẳng phải là cái duyên với đời lớn lắm sao.

Cứ sống và buồn vui đi. Đừng nhìn xa như thế, dù một hai cái chớp mắt cũng sẽ đến thật gần.

Published in: on 21/10/2009 at 2:05 Chiều  Comments (1)  

Tìm đâu?

Nhiều lúc thấy mình xô bồ quá! Đôi khi không giống mình nữa rồi.

Có thể, trong những phút như thế, mình an ủi mình bằng những câu đẹp đẽ để thấy yên lòng mà thôi.

Cuộc sống đôi lúc nghiêng ngả như rượu. Chút nếp cẩm, táo mèo pha vị đắng hất tung con người vào những bãi rác ngồn ngộn ảo thực buồn vui. Để khi đã có thể bước ra khỏi nó, thì cũng chỉ là tạm thời. Tạm thời bởi mùi vị vẫn còn lại quanh quất. Tạm thời vì biết chắc rồi sẽ quay trở lại, đắm đuối với nó hơn, mặc dù không phải không nhận ra nó chỉ là phù du mây khói.

Rồi đến giai đoạn con người trơ lì hơn. Đó là khi thấy bàng quan với những đồn thổi hoặc thương cảm giả tạo. Không còn buồn vì những điều đó nữa, là dấu hiệu của sự trưởng thành hay cái mốc của sự sa chân thành người vô cảm?

Nhiều lúc cứ dựa vào quá khứ của mình để tự hào về một nhân cách. Mà không biết rằng, cái nhân cách đó đã trôi quá xa, đã thành dĩ vãng mất rồi.

Published in: on 19/10/2009 at 1:51 Chiều  Gửi bình luận  

Viết

Đọc một cái gì đó, sau những bận rộn trách nhiệm, là một niềm vui sướng tuyệt vời. Ngả người trên gối, đầu óc thả lỏng, và câu chữ kéo mình đi. Vừa xong, đọc vài mẩu ngăn ngắn trên một tạp chí, thấy trở lại được cách viết “tự do”. Như thế nào là tự do? Tại sao mình lại cho đó là tự do? Thực ra thì vì bí quá không biết gọi nó như thế nào mà thôi.

Cái cách viết đó, theo mình quá ư thoải mái. Viết như nghĩ. Chứ không phải tỉ mỉ chọn lọc những suy tư đang có trong đầu chỉ để ra một bài chuẩn. Nếu được viết như thế, người viết được trung thực hơn. Và người đọc thì thấy nhiều cảm xúc hơn. Trong đó, sự thẳng thắn vô cùng được đề cao. Sự phản bác cực kỳ rõ nét. Và sự tán thành với nhân vật hay sự việc được viết cũng đôi lúc thăng hoa. Người đọc có thể ồ lên thích thú hoặc cũng có thể điên tiết lên khi không tán đồng. Nhưng chả sao, có cái gì vừa ý được tất cả.

Tự dưng ngồi một hồi lại nghĩ đến chuyện những bài thơ dễ dãi thời gian dài vừa rồi mình làm. Thực ra thì khó mà kiểm soát được chúng bởi sự tự nhiên trong mình thôi thúc mình viết và sắp xếp câu chữ như vậy. Cũng có nghĩ, ai đó chuyên nghiệp, cao siêu hoặc đơn giản biết thẩm định một tí thôi có lẽ họ cười rầm rĩ. Nhưng biết làm sao, kỳ thực thì tư duy của mình chỉ hạn hẹp như vậy. Và sự nóng vội thì nhiều đến nỗi làm cái gì cứ làm cho kỳ xong, chẳng do dự gì cả, đâm ra cái tinh thì ít, cái nhàn nhạt thì luôn thừa.

Nghĩ vậy rồi lại an ủi mình rằng, thà cho mọi người thấy cái sự bình thường thật thà của mình còn hơn là không dám làm gì cả. Nếu có thể viết ra được những suy nghĩ của mình chẳng phải sự tự do trong mình đã rất nhiều rồi sao. Cái cần trân trọng là bản chất chứ không phải cái hình hài mà thiên hạ có thể nhào nặn ra từ photoshop, giải phẫu thẩm mỹ để tăng độ tự tin hay đem đi lừa phỉnh.

Lại cứ như thế thôi. Ít nhất là trong thời gian này, không khác được cái gì cả. Tự do tự mình tạo ra, chí ít với mình, là cái tự do VIẾT!

Published in: on 17/10/2009 at 10:32 Chiều  Gửi bình luận  

Cốm

Mưa quá! Cơn gió lạnh thổi qua trên đôi bàn tay mang theo nguồn nước thiên nhiên rơi tí tách. Sau cuộc nói chuyện giản dị, tất cả đã khá hơn. Bạn bè, thật là điều kỳ diệu.

Cốm thơm tan trong miệng. Những hạt mềm mại thơm tho làm con người trở nên thanh thoát. Muốn níu lại chút thu cuối của mùa hanh hao. Gần hết mùa rồi mới được cầm trên tay gói cốm mềm để ăn thỏa thích. Tại mình lười chứ, chả chịu mua.

Chỉ muốn nhìn cuộc đời nhẹ nhàng như thế. Mọi cái giản đơn như thế thôi. Ánh mắt, nụ cười đều thanh thản và ấm áp. Con người đối với nhau hồn nhiên như cỏ cây, không tính toán, không xếp đặt. Có nhiều chăng những trong trẻo như thế, để biết rằng mình còn được hạnh phúc biết bao.

Cuộc đời ơi, dù sao đi nữa cũng phải thấy rằng được sống đã là một ân huệ lớn. Cứ hồn nhiên đi, cứ dâng hiến đi, rồi cái mình nhận lại là buồn hay vui cũng không tính toán. Chẳng phải có buồn có vui mới là được sống một đời sống trọn vẹn.

Lá sen ủ cốm cũng được thơm lây hương cốm. Cốm nằm yên ả trong lá cũng được hít hà hương thơm nhẹ nhàng của lá. Hai màu xanh hòa vào nhau và tôn nhau lên. Cũng như con người, yêu thương nhau, cùng làm cho nhau tỏa sáng, thứ ánh sáng dịu dàng thuần hậu.

Cảm ơn vị cốm cuối thu!

Published in: on 14/10/2009 at 2:54 Chiều  Gửi bình luận