Chiều

Bây giờ về nhà sẽ thật thảnh thơi. Một mình. Đi mua một số thứ. Rồi xem cây. Rồi nấu cơm. Và ăn cơm.

Sáng nay đã làm được một việc nữa là sơn tường. Kể ra mình cũng có năng khiếu làm thợ lắm! Sơn tường trông cũng ngon. Chỗ nào không ngon là tại tường… đểu.

Chiều thế này, lang thang cũng thích. Sẽ chẳng có buổi chiều nào rỗi rãi như chiều hôm nay.

Published in: on 01/08/2009 at 10:07 Sáng  Gửi bình luận  

Chuyển sách

Chiều qua chúng tôi nhận chuyển sách từ kho này qua kho khác. Mục đích chính là gây thêm nguồn quỹ cho thanh niên. Tuy nhiên, lúc làm đó, tôi không nghĩ đến tiền. Tôi còn mải nghĩ đến một việc khác.

Mảng sách chúng tôi chuyển cơ bản chia làm hai loại. Một là những bài dự thi, tiêu biểu là bài dự thi 60 năm nước CHXHCNVN. Hai là sách cực cũ. Về khoản bài dự thi, có những quyển nặng cả nghìn trang. Giờ còn mới tinh, đắp cả đống. Chỉ tổ nặng giá. Vai trò là tư liệu tham khảo chuyên đề thì chưa thấy đâu. Còn khoản sách cũ mèm, thì hầu như là sách lá cải của Sài Gòn, Đồng Nai trước kia. Sách về kiếm hiệp hay tình yêu sướt mướt. Ngoài ra có thêm rất nhiều tập nhạc được in rời theo kiểu phát hành ngày xưa. Cái đó với mọi người thì chẳng có giá trị gì. Nhưng tôi thì thấy hay. Có lẽ vì tôi quá yêu âm nhạc. Ngoài ra là vì tôi thấy hiện lên trong đó cả một thời kỳ đầu của tân nhạc Việt Nam với những cái nguyên sơ của nó.

Tiếc là nguồn sách này giờ còn phải nằm xếp xó trong kho tối om. Không biết bao giờ mới có thể vào một không gian sáng sủa cho độc giả tìm đến. Việc sách nằm xó cũng vì điều kiện. Nhưng thế này thấy tiếc quá! Chẳng biết những cuốn sách cũ này đã phải nằm trong kho bao lâu. Và thời gian thì cứ gặm nhấm dần câu chữ. Rồi có khi mối mọt xâm chiếm hết thì sách lại trở về với cát bụi mà còn hoang hoải niềm mong mỏi những con mắt ngấu nghiến mình. Có nhiều cuốn không có giá trị cao về mặt nội dung những lại phản ánh được trung thực lịch sử giai đoạn mà nó ra đời. Tóm lại là nhìn cuốn nào cũng thấy tiếc, chẳng cuốn nào muốn vứt đi. Cái tính tham lam ôm đồm của tôi nó không chuyển nổi.

Chuyến xe chuyển sách cuối cùng cũng đã xong. Bụi trong kho bay dày đặc. Sách cũ mủn ra bụi vàng khè. Mặt nham nháp ngứa. Thế này mới thấy tiền độc hại cho cán bộ thư viện quá bèo bọt. Cả đời mà cứ ở trong những cái kho kiểu này thì không ung thư vòm họng cũng ung thư phổi.

Đường về quá xa. Vì tối. Và muộn. Lại tắc. Lạc đường (nhân việc tắc đường đi tìm đường thoát thân). Sau đó thì tóm cổ ra được mỗi một câu chân lý muôn đời: Là thanh niên, nếu không có nhiệt tình thì vứt!

Published in: on 30/07/2009 at 1:45 Sáng  Gửi bình luận  

Có những cuộc đời

Nàng khẽ hé cửa gỗ nhìn xuống. Những tia nắng ban sớm đã bắt đầu rọi vào khóm khế lúp xúp cuối vườn. Đôi chim chào mào nhảy tung tăng trên cành lá hồn nhiên vô tư lự. Nàng quay vào, nhặt chiếc lược rơi dưới chân giường, chải tóc. Mái tóc dày dặn hôm nay khô rát quá. Từng cọng từng sợi rụng rơi lã chã. Cứ theo từng chu kỳ một, tóc lại rụng. Có lẽ là một sự thay đổi cho mới mẻ mà thôi.

Thế là đã 2 tuần kể từ khi anh đi xa. Căn nhà này trở nên trống rỗng đến kỳ lạ. Hơi ấm còn vương lại chút ít cứ muốn dằn dỗi bỏ đi để nàng ở lại một mình. Nàng trở nên mong manh dễ vỡ. Gương chả buồn soi. Áo đẹp chả buồn ướm vào thân. Phấn son thừa thãi.

Nàng chờ mãi một tiếng chuông reo. Chờ đợi thắc thỏm. Để rồi hơn chục ngày qua tiếng chuông cứ câm lặng không thèm đoái hoài đến mong mỏi nhỏ bé của nàng. Không gian thinh lặng quá! Thảng hoặc có một tiếng còi xe từ đường vọng vào nghe xa lắc lơ.

Nàng thay quần áo, chuẩn bị ra đường. Có lẽ nên thế. Ra hiệu sách, chọn một quyển nào đó. Giống như thói quen thời sinh viên. Mỗi khi rảnh rỗi, những lúc buồn, nàng đều ra hiệu sách. Hình như ở chốn này, nàng được thảnh thơi hơn và sẽ nhanh chóng nguôi ngoai đi những phiền muộn vây bám.

Nàng hiểu. Không phải lúc nào sự quan tâm cũng được đủ đầy. Có những lúc nàng cần biết chấp nhận mình chỉ được xếp vào vị trí thứ mấy, sau một lô một lốc những điều quan trọng khác. Đâu phải nàng là tất cả của anh. Có thể một lúc nào đó, khi những mỏi mệt khiến anh vỡ vụn, anh sẽ đặt nàng lên vị trí đầu tiên để tìm lại miền bình lặng. Và nàng luôn sẵn sàng ở đó, làm miền bình lặng của anh. Chỉ trong phút chốc, cho đến khi anh lành lặn lại và buông nàng ra một cách nhẹ nhàng. Cái lối yêu của anh là thế. Có điều, nàng không biết rằng, sự sẵn sàng vô điều kiện của mình khiến anh thành người lười biếng. Không cần chăm chút gì cả. Chẳng cần lo lắng rằng nàng sẽ biến đi đâu. Anh cứ thoải mái lao theo những cuộc đi say mê mải miết. Và luôn yên tâm rằng có một hình bóng đợi chờ mình, không chút đổi thay.

Hôm nay, nàng sẽ phải bắt đầu một cuộc đời mới. Có thể sẽ rất khó khăn ở điểm bắt đầu. Nhưng không thể khác. Phải mang nàng ra khỏi những lệ thuộc vô hình. Tình yêu vẫn rất cần sự độc lập. Nàng cần có một đời sống riêng. Nàng cần sống cho những mong muốn của nàng. Không thể ngồi để đợi chờ anh hết ngày này qua ngày khác. Nàng không muốn rời xa anh. Nhưng chính vì điều không muốn đó nàng càng phải đứng lên vững vàng. Để tình yêu của nàng không ủy mị và sầu héo theo từng chuyến đi của người nàng yêu.

Nàng bước ra đường. Ánh nắng ấm áp. Âm thanh quen thuộc của phố phường ùa lại. Nàng mặc một chiếc váy màu thiên thanh mát lạnh. Đôi chân bước nhè nhẹ trên phố. Những đám lá cuộn nhẹ theo gió mơn man chân nàng. Hiệu sách không xa. Xe đạp xe máy xếp hàng dãy dài. Trong số những khuôn mặt đang say sưa lật giở sách kia, có bao nhiêu khuôn mặt như nàng? Có bao nhiêu người đi tìm sách chỉ vì nỗi đợi chờ trống vắng? Có lẽ chẳng có ai? Họ cần sách thật chứ không như nàng tìm sách như một sự cứu rỗi. Nàng bỗng không muốn như vậy nữa. Ngay khi chân vừa chạm bậc thang bước lên cửa hiệu quen.

Tình yêu với anh vẫn nồng nàn cháy bỏng. Nhưng nàng bỗng nhận ra nó mạnh mẽ kiên cường hơn bất cứ lúc nào. Nàng hiểu anh và biết rằng tình yêu trong anh chưa bao giờ hết. Chỉ vì cuộc sống. Chỉ vì chính nàng đã khiến tình yêu của anh trở nên ít linh động. Giờ sẽ khác, nàng sẽ thực hiện những dự định bỏ bẵng bao năm của mình. Có lẽ anh thích nàng như vậy hơn là nằm lì ở nhà đợi anh về với duy nhất một thứ  nghĩ suy cũ kỹ.

Nàng cầm trên tay cuốn sách màu váng óng, lật trang cuối. Cái kết lại mở toang…

Published in: on 20/07/2009 at 4:39 Sáng  Gửi bình luận  

Gẫy

Và hậu quả của sự lê lết cố gắng ban trưa đã được trả lại bằng cơn ngất đột ngột giữa đường. Trước đó mình đã luôn tự hào mình tuy không khỏe nhưng chẳng bao giờ bị ngất. Đúng là sức khỏe đã trở nên tồi quá!

Bắt đầu là nôn nao trong bụng. Rồi đến hoa mắt. Chóng mặt. Và lảo đảo say. Mồ hôi túa ra như tắm, ướt đầm đìa áo, ướt nhèm tóc, chảy giọt giọt xuống tay. Người lạnh ngắt. Gió trong ngõ thổi thành luồng thốc vào người run rẩy. Ngước mắt nhìn từng bóng xe ào qua, không thể cất tiếng nhờ vả một chuyến về nhà. Nỗi sợ hãi dâng ngập. Cảm nhận rõ sự mong manh của kiếp sống. Vì ngộp thở và kiệt cùng.

Lúc đó vẫn còn kịp nghĩ đến những người thương yêu. Chỉ vì không ai biết mình thê thảm như vậy chứ không phải mình bị bỏ mặc. Nghĩ thế thôi, nên cố cắn răng gượng lên để bấm một cuộc điện thoại rồi bỏ thõng nó xuống khi chưa kịp dứt câu. Lê thêm được một đoạn ra đường cái. Rồi đổ sụp xuống vệ đường. Sau khi vào viện, tỉnh dậy nhìn mình bê bết đất. Bác sĩ cắm kim truyền lên tận bắp tay để dịch vào nhanh nhất. Môi trắng bệch. Mặt tái xanh. Huyết áp không đo nổi. Trụy tim mạch…

Toàn những từ khủng khiếp. Chả bao giờ mình nghĩ nó rơi vào mình. Ừ, hậu quả của sự coi thường sức khỏe đấy. Mưa giã cho tơi bời. Nắng xối cho tơi bời. Cơn đau bụng cày xới cho tơi bời. Mất nước trầm trọng. Tất yếu mà thôi.

Hôm nay mặc một bộ đồ đen. Có lẽ vì muốn ẩn náu sau màu đen ấy để tìm lại tĩnh lặng sau những hấp hối vội vã vừa qua. Sau màu đen, hẳn sẽ tìm thấy một nơi tựa nương hiền lành. Để rồi chẳng thể than thở thêm gì nữa, mà rằng, mỗi trải nghiệm mình có đều là điều quý báu cuộc sống mang cho.

Published in: on 20/07/2009 at 2:08 Sáng  Comments (1)  

Mênh mông

Sáng nay, khi đi dạo quanh hồ cùng với gió sớm và nắng tươi, cô thấy một đôi ốc sên đang cùng nhau chậm rãi bò miên man trên đường. Đôi ốc sên này phải chăng là đôi tình nhân tuyệt vời hạnh phúc nhất khi có nhau trong một buổi sáng tiết trời mát mẻ thanh bình. Cũng như tối qua, khi đi bộ qua chợ, cô tình cờ bắt gặp ánh mắt của hai chú chó nhìn nhau tại điểm hẹn vắng vẻ. Thật ngỡ ngàng vì cô thấy trong hai đôi mắt đó cả một trời yêu thương trìu mến nâng niu. Cô mãi thắc mắc, chả lẽ những con vật cũng có tình yêu nồng nàn như thế? Ừ, đúng lắm chứ! Chúng cũng có đời sống của riêng mình mà con người không thể biết được. Yêu thương có mặt ở khắp muôn loài, đâu chỉ riêng con người. Mà có khi con vật lại dám sống và yêu trung thực nhất. Con người có biết bao mối ràng buộc, bao vị trí phải đảm nhiệm, cái danh dự phải bảo toàn… nên rút cục chả phải bao giờ cũng dám đi theo tiếng gọi con tim. Còn con vật, nghĩ gì làm nấy. Kém tư duy nhưng được sống theo mong muốn của mình???

Khoảng thời gian này cô thấy thật mênh mông. Có nghĩa là chẳng xác định được cụ thể một điều gì. Có những lúc thực tại níu giữ để mình có thể làm tròn phận sự. Thường những lúc đó, chẳng muốn nghĩ sâu xa. Chỉ muốn giản đơn mà sống. Cũng có lúc thấy bình yên và thanh thản là tuyệt vời mặc dù thèm lắm cái say sưa đam mê ngày nào giờ đã xanh xao. Nhưng khi phải đối mặt với những khác biệt nảy sinh, cô lại rơi vào sự mênh mông hun hút. Cô độc. Vời xa. Chới với.

Chẳng hiểu từ bao giờ, và bắt đầu từ hẫng hụt nào mà cô đã luôn xác định mình phải biết trừ hao. Trừ hao đi những hứa hẹn yêu thương. Trừ hao đi những thề thốt. Trừ hao cả hy vọng đầy tràn… Trừ hao để chấp nhận rằng mình sẽ không bao giờ được nhận đủ đầy như thế. Để không phải rơi vào hoang mang khi mọi thứ diễn ra không như tưởng tượng, đợi chờ. Có thể trong khoảnh khắc đó, tất cả mọi hy vọng, thề thốt, hứa hẹn, yêu thương là vĩnh cửu. Nhưng theo dòng nước cuộc đời mải miết, tất cả đã khác rồi. Cảm giác, cảm nhận, cảm xúc… thay đổi mỗi ngày. Không thể có điều gì vĩnh viễn. Mong manh, phai nhạt rồi phải đến sau những say mê.

Chẳng buồn ai. Chỉ buồn vì biết được tất yếu mọi sự phải thế!

Published in: on 19/07/2009 at 6:06 Sáng  Gửi bình luận  

Lan man trưa

Nằm li bì suốt sáng. Tỉnh dậy đã là trưa. Panadol quảng cáo “không gây buồn ngủ” sao lại khiến mình ngủ mê man như thế?

Sau một ngày tắm mưa rát mặt cùng với hai ngày không chợp mắt trưa, cộng thêm không khí ngập virus cúm sốt của bệnh viện Nông nghiệp, mình đã lăn quay ra như vậy.

Sáng thức giấc. Bị ám ảnh giấc mơ đêm. Một giấc mơ tái hiện lại tổng hợp toàn bộ những sự kiện đã diễn ra trong vòng gần một năm trở lại đây. Đầu óc mình xử lý các vấn đề khá tốt. Có nghĩa là biết kết hợp nhuần nhuyễn, hài hòa các sự kiện lại với nhau để cho ra một bộ phim đúng quy trình. Và dù chỉ là một bộ phim ảo, nó vẫn khiến mình ngất ngây. Có thể thấy đó là hệ quả của những suy nghĩ ban ngày, của những khát khao và mong mỏi sâu kín vô hình đến mình cũng không ý thức hết được. Một cuốn phim hỗn độn bao cảm giác, những tình tiết gấp gáp hồi hộp, những giây phút ngọt ngào đến ngộp thở trôi qua quá nhanh… Và cái kết thì mở, mở toang ra khiến mình ngẩn ngơ tiếc nuối…

Trong hai ngày không blog, không có mấy điều vui để kể lại. Có lẽ chỉ có một chi tiết hay hay này là đáng nhớ: Một vụ làm quen. Phải nói rằng đến tuổi này mình không còn được phép nghĩ đến một cuộc làm quen kiểu đó nữa chứ nói chi nó diễn ra thật với mình. Một anh thợ sơn muốn làm bạn với mình. Mà lý do anh ta đưa ra là: anh thấy người Hà Nội như em giờ không còn nữa. Hihi, mình có phải người Hà Nội đâu nhỉ! Em gái trêu chị, tại chị nói chuyện với họ dịu dàng, lễ phép quá đấy! Mà họ thì quen đi làm thuê nghe những lời nặng trịch mãi rồi. Ơ, thì ai chả như ai, nói với nhau nhẹ nhàng trân trọng chả phải tốt hơn sao.

Published in: on 19/07/2009 at 5:37 Sáng  Gửi bình luận  

Những cuộc gặp

Đã lớn. Đã trưởng thành. Và bắt buộc phải có những cuộc gặp khác ngoài những cuộc gặp bạn bè. Ngoại giao hay còn gọi là tạo lập mối quan hệ trong công việc, trong cuộc sống cũng là một việc quan trọng.

Ngày xưa mình không mấy khi để ý đến điều đó. Cũng có thể mình sống quá đơn giản và suốt ngày quẩn quanh với những điều nhỏ bé của riêng mình. Khư khư ôm mãi những mộng mơ thơ dại và những hoài bão xa xôi.

Giờ, thêm một chút lớn. Đủ để biết rằng không phải lúc nào cũng được sống tự do tự tại như mình muốn. Cần phải học cười, học nói, học cư xử. Cần phải biết xây cho mình một bản lề chắc chắn để đủ tự tin bước ra đời rộng. Khó khăn biết bao.

Và thì sao? Những cuộc gặp đã đầy lên theo tuổi tác. Mình sống thiên về tình cảm nên nhiều khi cứ tham lam muốn mỗi cuộc gặp là một dấu ấn khó phai. Không sai. Nhưng tham lam quá! Nếu mỗi người mình gặp, mỗi cuộc gặp đều là đặc biệt thì cuối cùng lại chẳng có cái gì đặc biệt nhất cả. Tất nhiên mọi thứ đều tự nhiên, không phải cứ cố là được như ý muốn. Và tự  mình phải xác định rõ được đâu là thân, đâu là sơ, đâu là chia sẻ tận cùng, đâu là đôi ba lời thân ái… Có chứ, phải xác định được chứ. Sự xác định đó xuất phát từ chính con tim chứ đâu. Cái lý trí tỉnh táo chỉ đường cho mình, nhưng chính con tim điều hành lý trí đấy. Nếu lòng mình không muốn, chẳng có cớ gì cho mình làm ngược lại đâu.

Nhưng mình vẫn muốn, mỗi cuộc gặp đều là chân thật. Đừng để mình quá gắng gượng, quá lên gân, và giả dối. Cứ phải cười mãi nụ cười cơ học thì mỏi lắm. Phải làm sao để mình ngồi đối diện với người ấy, mình có thể tự tin, bình yên mà bộc lộ. Bộc lộ ít hay nhiều tùy vào niềm tin. Nhưng hãy cố gắng nhìn họ theo cái nhìn bao dung và cảm thấu. Cũng như mình biết bao dung với chính mình để sống nhẹ nhàng hơn. Con người ai cũng có nhiều phần đáng yêu. Chọn phần đáng yêu đó để tôn vinh, có lẽ là hiệu quả nhất.

Published in: on 16/07/2009 at 9:29 Sáng  Gửi bình luận  

Trắng Đen

Sớm nay cô mặc một bộ thật nhẹ nhàng. Áo sơ mi trắng. Quần vải đen. Sự đơn giản khiến cô trở nên dịu dàng một cách đặc biệt. Bước chân trên những bậc cầu thang đá cũ, cũng thấy như mình đang lướt trôi theo từng ngọn gió thổi nhu mì qua ô cửa vắng lấp ló tán cây xanh.

Đi làm sớm thật dễ chịu. Không cần vội vã. Thật từ tốn. Thật chậm rãi. Rồi ngó nghiêng. Và ngâm ngợi.

Thành phố hôm nay tự dưng bớt đi ồn ào. Không tắc đường. Không huyên náo còi xe. Cũng có thể đó là do cảm giác trong cô quy định đời sống này theo cái cách cô muốn. May mắn lắm thì có một vài hôm điều cô muốn thành sự thật bởi lòng cô nhẹ bỗng như mây.

Nhẹ không có nghĩa là vui. Nó ở một trạng thái khác. Có lẽ là bình thản. Hoặc gọi thêm là độ lượng với mình, với mọi thứ xung quanh. Vì tự nhiên cô thấy hiểu thật rõ những điều sâu kín trong lòng mỗi người đều có lý do riêng của nó. Sự  sâu kín đó vô hình điều khiển hành động thực tại của họ. Và dù nó có đi theo hướng xấu hay tốt thì cũng thật đáng cảm thông. Tất cả đều thật đáng thương (yêu) và đáng cảm thông. Cô cũng đáng được như vậy.

Quay trở lại bộ quần áo giản đơn. Có thể thấy màu sắc và tính chất quy định rất nhiều trạng thái người mặc. Màu đen – trắng làm cô nhớ đến mấy câu hát của Trần Tiến “Và tôi hát, những tiếng hát trắng cất cánh bay lên, trắng cho em bóng tối cho tôi… Tôi tìm thấy chính tôi trong bóng em…”. Màu đen với cô chưa bao giờ là màu u ám. Đó là màu của màn đêm tĩnh lặng. Màu của sự ẩn náu bình yên. Màu của sự âm thầm chịu đựng. Ở phía sau, vô hình, đứng phía sau sự yêu thương của mình mà bảo vệ và dõi theo âu yếm. Màu của sự nâng đỡ. Màu của bến bờ đợi chờ và bao dung.

Rồi cũng có nhiều người không thể hiểu được, tại sao hôm nay cô cười tinh khôi như thế… Vì màu trắng và màu đen.

Published in: on 16/07/2009 at 1:35 Sáng  Comments (4)  

Viết

Thời gian này ham muốn viết đã trở lại trong tôi. Thường xuyên những con chữ chạy ràn rạt trong đầu song song cùng ý nghĩ. Mỗi việc diễn ra, mỗi lượt quan sát, mỗi thu nhận nhỏ từ cuộc sống, con người đều nhanh chóng biến thành chữ nhảy chộn rộn trong đầu tôi. Thật khổ sở nếu những lúc như thế mà bên cạnh không có bút – sổ hay computer. Những chữ những ý sẽ nhanh chóng biến mất không dấu vết, chỉ còn đọng lại một vài gạch đầu dòng khô khan cứng queo. Không, cần phải nắm bắt lấy tất cả những khoảnh khắc đó vì nó chẳng bao giờ trở lại lần nữa. Tất cả đều qua đi thật nhanh, như từng cái nháy mắt, mỗi nhịp thở vậy. Cứ qua, cứ qua. Đầy lên. Vơi đi. Không bao giờ thấy nữa…

Có lẽ do trải nghiệm ít quá và câu chữ nghèo nàn quá nên đôi khi để diễn đạt được ra ánh sáng thứ tư duy bập bõm trong mình, tôi cũng không đủ lực. Lại có sự lặp, và có sự nhàm. Tuy nhiên cách duy nhất khắc phục là đọc, cảm nhận và tiếp tục viết. Phải là viết từ ý nghĩ. Viết thật.

Tôi thấy việc viết này giống như đi vào chùa hoặc vào nhà thờ. Vào chùa, thường tôi thẩn thơ nhìn ngắm phong cảnh và thâu trọn vào lòng sự tĩnh lặng của chốn linh thiêng. Có chắp tay cầu khấn thì cũng là những mong ước nhỏ bé nhẹ nhàng và những hứa hẹn, xin lỗi thành thật. Vào nhà thờ, các con chiên sẽ được xưng tội để mong có thể gột rửa sai trái, lỗi lầm mình vừa gây ra. Dù Chúa có thật hay chỉ là ảo ảnh thì vẫn là chỗ dựa tinh thần để con người bấu víu, và Cha còn đó, có thể hiện hữu ngay trước mắt để nghe con chiên xưng tội. Cả hai trạng thái ở chùa và ở nhà thờ có lẽ đều là thanh thản.

Với việc viết, tôi được thẩn thơ, được giãi bày, được xưng tội. Những con chữ lót thảm cỏ xanh cho tôi bước. Những con chữ yên lặng kiên nhẫn nằm nghe tôi thở than. Những con chữ lại bao dung với tôi sau từng lần vấp váp. Và cũng chính những con chữ nghiêm khắc phán xét, soi rọi, phê bình tôi cho tôi nhìn nhận đúng mình.

Phải nói, với tôi, viết đã thành lẽ sống. Mỗi khi buồn thảm đến tuyệt vọng, trong đầu tôi vẫn còn một tia sáng ánh lên: Phải viếtSẽ viết. Rồi sẽ thấy ánh nắng chan hòa soi vào bóng đêm vừa qua. Khi nghĩ được như thế, nỗi đau bớt rát hơn, nỗi tuyệt vọng đỡ sâu hơn. Có thể đứng vững hơn một chút. Và kiêu hãnh mỉm cười.

Published in: on 15/07/2009 at 4:03 Sáng  Gửi bình luận  

Sau một đêm

Cả thế giới đã khác.

Thế giới khác trong những đường cong quen thuộc của phố phường và suối sông.

Thế giới khác trên những búp lá sẫm màu tháng năm kỷ niệm.

Thế giới khác khi bình mình ùa vào gõ cửa, kéo đôi mắt tôi đang nằm lười ngủ muộn hé  mở ra nhìn ánh sáng rạng ngời.

Sau một đêm, tôi nhận ra rằng phải biết chờ đợi và thảnh thơi. Phải biết bớt đòi hỏi và sôi sục theo ý muốn. Phải biết kiên nhẫn và bình thản với mọi sự trôi nổi ở đời. Biết lắng nghe và biết hiểu. Hãy hiểu con người, hiểu những điều phía sau họ, để thôi đừng bao giờ nói lời chua cay.

Tôi lại muốn yêu cuộc sống mặc dù vẫn biết rằng những khó khăn liên tiếp đón chờ. Tôi lại muốn cuồng si và dâng hiến cho đời sống cảm xúc mạnh mẽ của tôi dù tôi biết sẽ còn nhiều lần hụt hẫng vì sự đáp trả không phù hợp của nó.

Tôi lại thấy ấm áp với những điều đã qua khi gạt bỏ được ám ảnh và khái niệm về khuôn khổ khô khan. Tôi vẫn muốn sống thật tự nhiên như cũ. Cứ thế nhé, Winlinh!

Published in: on 15/07/2009 at 3:33 Sáng  Gửi bình luận  

Tìm bình yên

Con người, khi càng cố đi tìm thì càng không thấy. Không phải do càng cố càng khó, mà do chính vì tâm lý ta đang mong ngóng cái ta tìm nên ta cứ hoài sốt sắng. Cái sự sốt sắng quá độ sẽ khiến thời gian và mọi thứ ngưng đọng trong tâm thức ta. Ta thấy cứ như cả thế kỷ dài đang trôi qua, trong khi thực tế thì tất cả đều như nó vốn có trước kia vậy.

Cũng giống như tôi bây giờ, muốn đi tìm bình yên. Cái thứ bình yên xa xỉ. Tìm bình yên trong những bộn bề suy tính thì có bao giờ thấy. Bởi bình yên là cõi lặng lẽ an ổn trong veo mà con người ít khi có được. Hoặc khi có được thì cũng chính con người nhanh chóng phá vỡ nó đi như ném một viên đá cuội vào mặt nước.  Bởi sự ngu muội nóng nảy của mình. Bởi sự ồn ã không cần thiết. Bởi sự nói năng thừa thãi. Càng nói càng u mê.

Sự bình yên tan loãng trong những nói năng dài dại. Tất cả đã trở nên trống rỗng. Còn gì nữa ngoài lặng im. Cuộc đời khác quá! Cuộc đời xa lạ quá! Và bình yên sẽ vĩnh viền nằm ngoài song cửa. Để bên trong này, căn phòng im lắng bức bối, không phải êm lắng của bình yên.

Thôi đứng dậy và đi nào. Tưởng rằng nơi ấy là nơi bình yên tin cậy nhất, có thể tựa nương vào. Nhưng không, nơi ấy không thuộc về ta. Có chút gió buốt vọng vang từ quá khứ. Cay.

Chẳng còn chút gì say sưa nữa.  Thì cứ ra mà quăng quật với đời rộng. Thân xác còn gì mà sợ tan nát.

Published in: on 14/07/2009 at 5:02 Chiều  Gửi bình luận  

Đi

Loanh quanh trong sân Nhạc viện. Hoang tàn quá! Nơi ươm mầm bao tài năng âm nhạc là đây, chẳng có chút gì thơ mộng, chẳng có những hàng cây xanh, những bồn hoa xinh xắn. Ngổn ngang gạch đá, lổn nhổn xe cộ lẫn trong cái nắng gay gắt của buổi sáng mùa hè.

Bây giờ thì đến chốn quen rồi. Chốn này – 31 Tràng Thi của tôi. Dù có vì đời sống áo cơm mà khuôn viên bớt đi một chút cỏ xanh trải thảm, cái nóng có sôi sục hơn lên bởi những cửa kính xe hơi chi chít xếp hàng, thì nơi tôi qua hàng ngày vẫn còn có nhiều điều để nhớ. Vẫn những bóng cây mát rượi từ ngàn xưa. Vẫn cỏ ken dày làm thềm cho lá rụng. Vẫn tòa nhà vàng mơ màng vững chãi… Dù có thế nào, vẫn nhiều thứ đáng lưu dấu lại phải không?

So sánh hai không gian một chút để thấy nơi này là quá tuyệt vời với tôi. Ra lan can, chỉ mất vài bước chân là có thể thấy màu xanh của lá, màu vàng của nắng, màu chấp chới của bao la rộng. Sự yên bình đó đang bị xáo trộn lên bởi những chuyến đi thực và mộng của các thành viên yêu dấu. Có người đi – ừ, thực. Có những tâm hồn đã lâu không còn bám rễ trên mảnh đất này – mộng. Bằng chứng là có chuyển rời trên giấy tờ. Bằng chứng là có sự thờ ơ trong từng nếp nghĩ cho cái chung.

Thế nào cũng được. Người ta có thể lựa chọn cho mình một hướng sống như mong muốn. Còn tôi đây, hôm nay thấy thật mông lung. Không phải bởi đã muốn rời đi khỏi chốn thân thuộc bằng thực hay mộng. Chỉ vì nhìn quá rõ những chuyến đi xa kia với đầy đủ gốc tích, hình hài. Thế nên lòng ngậm ngùi nhiều lắm!

Và mình thì ở lại, ở lại với quen thuộc hay là cũ kỹ. Ở lại với những kỷ niệm hay là quá khứ mệt nhoài? Tôi chẳng trả lời được.Ai đó nói hộ tôi…

Published in: on 29/06/2009 at 7:22 Chiều  Gửi bình luận  

Chia tay chiều

Những con đường quen, xe lăn bánh chầm chậm. Phố chiều nay sao bâng khuâng quá! Trên những ngọn cây kia, có con chim nào còn mê mải kiếm tìm những kỷ niệm long lanh. Hỏi từng gốc cây già, có nhớ người đã chứng kiến bao lần bước chân ta qua? Bao nhiêu lần đi và đến, đến với những miền mơ mộng không có thật trong hình hài thực tại, đi qua ký ức vụn vỡ hàng ngàn tia nắng nhỏ uống nước mắt lăn như suối không thể ngừng.

Phố chiều ơi, mây bay suốt con đường dài tấp nập. Một mình ta chia tay chiều, mà sao chiều hoang vắng? Ngày hôm qua đã qua rồi, là thế, chỉ còn như thế. Lặng lẽ những vết thương chưa kịp lên da non. Lặng lẽ dấu vết muộn phiền tưởng đã có thể quên lãng từ lâu. Mà sao chiều lại hồn nhiên như chưa từng biết đến tàn phai.

Hỏi xem những viên gạch hè nóng bỏng nắng hạ có còn mải miết hát bài ca tha thiết. Hỏi những cơn gió mảnh mai đã thôi ủ mình trong lá dỗi hờn ai? Ta chia tay ta, ta chia tay mình, ta chia tay những ngày mơ hồ hoang vu nhói đau nức nở. Ta chia tay với nỗi cô đơn nhẹ bẫng giấc mơ đêm. Hỏi xem đường Thanh niên mùa này còn muốn ta về thì thầm xưa cũ. Hỏi xem chùa Chấn Quốc có còn muốn đón ta vào lang thang chân bước? Hỏi xem Bắc Sơn có mong thấy ta chạy xe nhè nhẹ qua môi cười chúm chím hỏi han?

Ta chia tay chiều, để bước vào cung bậc đời sống mới. Thầm cảm ơn những ấm áp mà cuộc đời đem tới. Thầm cảm ơn những cô đơn nhỏ nhoi mà thời gian trao gửi. Thầm cảm ơn những ân cần lặng lẽ mà gió mây chăm chút chẳng đòi hỏi chút công lao.

Cùng ta rong chơi nốt những ngày cuối. Để rồi mai, dù có lúc vụn vỡ, ta cũng sẽ âm thầm nhịn lắng. Ta cũng sẽ thôi nói lời lu loa. Ta sẽ gắng sống bình yên với những niềm yêu thương nhỏ bé. Ta sẽ giữ mãi những kỷ niệm qua mỗi chiều nắng xế. Ta chia tay ta. Rồi lại đi tìm ta – một ta mới.

Chiều ơi, xin lỗi thật nhiều vì những lơ đãng nhiều ngày qua. Bình yên chiều nhé!

Published in: on 29/06/2009 at 3:59 Sáng  Comments (1)  

Tạm biệt

Một chuyến tạm biệt lớn.

– Tạm biệt căn nhà này cùng bao buồn vui chia sẻ.

– Tạm biệt bạn bè thân quen trong không gian ảo – thực đầy cảm xúc thật thà.

– Tạm biệt tháng 6 với những biến động lớn. Những thách thức khiến mình phải nghĩ suy quá nhiều về hướng sống.

– Tạm biệt 3 năm chơi vơi. Ba năm cho con người được trải nghiệm và thử thách sức chịu đựng của mình.

– Tạm biệt những tháng ngày “một mình” với “cô đơn tuyệt vời”, những nỗi buồn mênh mang và những niềm vui điểm xuyết.

– Tạm biệt những đêm dài có mình với mình, có mình với radio, có mình với mobil nóng bỏng.

Tạm biệt tất cả. Tạm biệt. Mà không, vĩnh biệt!

Published in: on 29/06/2009 at 12:53 Sáng  Comments (1)  

Đầy

Con đường bình yên. Những búp lá đào xanh non chụm đầu vào nhau thì thào. Mặt trời đỏ ối tròn xoe treo trên nền mây trắng lặng lờ. Cảm giác như miếng trứng ôp lêp còn lòng đào nóng hổi. Có thể xúc một thìa đặc quánh cho vào miệng. Gió đưa đẩy nước xô sóng hồ nhè nhẹ lăn tăn. Chùa thanh tịnh. Hai hàng cau đón chân người ôm đèn lồng treo lúc lỉu. Một mình thơ thẩn chầm chậm vào chùa. Lòng lắng xuống và tan đi những nằng nặng còn vương vất.

Phóng sinh. Những hến, những trùng trục thả thân mình vào nước mát có vui không? Nước mát rượi sẽ ấp ôm từng linh hồn nhỏ xíu và nâng niu sự sống bé bỏng đó cho giọt yêu thương không bao giờ dứt. Đầy quá cảm xúc. Đầy lên nôn nao. Một mình tan trong chiều. Lặng lẽ.

Published in: on 11/06/2009 at 6:13 Sáng  Gửi bình luận  

Được hay mất?

Thiên hạ cho là được. Được danh. Được lợi. Được mạnh mẽ. Được tự tin. Mình e là mất. Mất dịu dàng. Mất hôn nhiên. Mất nhỏ bé. Mất dựa dẫm. Mất mơ mộng. Mất lơ đãng. Mất thảnh thơi. Mất mỉm cười. Mât buồn xa vắng.
Published in: on 10/06/2009 at 7:22 Sáng  Gửi bình luận  

Sống

Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn yêu cuộc sống này. Tôi ham sống. Tôi luôn muốn được sống.

Tôi muốn được đặt chân lên những mảnh đất của quê hương Việt Nam để cảm nhận sự phong phú của đời sống, sự kỳ diệu của thiên nhiên. Tôi muốn được đi đến nhiều nơi để thấy mình lớn lên từng ngày. Để thấy mình nhìn thấy chính những cảm giác và cảm nhận của mình được thay đổi, được chín và được ngấm.

Tôi muốn được tan vào âm nhạc. Chìm đắm vào những cung bậc thời gian cảm xúc miên man. Tôi muốn được hát vang lên không ngại ngần.

Tôi muốn được sẻ chia. Được nói. Được nhìn. Được cười. Được im lặng. Và thấu hiểu. Để được cay cay sống mũi mỗi khi nghẹt thở bởi tình bạn trong trẻo đang tràn ngập quanh đây mà từng lời rót ra không thể diễn đạt hết.

Tôi muốn viết nhiều, viết nữa. Tôi muốn vẽ. Tôi muốn đọc. Và nhiều khi, tôi muốn khóc.

Tất cả cũng chỉ để nói một điều: Tôi yêu cuộc sống, dù cho…

Published in: on 08/06/2009 at 3:29 Sáng  Comments (1)  

Đi qua biển biếc

Chiều phủ nắng lên lá cây. Cho lá cây rũ nóng mệt nhoài. Sân gạch hấp hơi. Còn đôi chân thì bỏng rẫy. Nón trắng lấp ló sau những rễ si khô khốc. Sau 4 ngày nghỉ, đi làm.Cảm giác của biển vẫn còn len vào hơi thở. Nhớ duy nhất biển chiều. Sự ngắn ngủi của hoàng hôn luôn khiến mình tiếc nuối. Mặt trời dùng dằng chưa dứt cơn say. Mặt trăng thập thò nơi cửa biển. Và tiếng gió động đậy qua sóng dập dình đập vào thân người mơn man.

Không thể nhớ kỹ những đùa vui nhàn nhạt. Không nhớ được những câu pha trò vô nghĩa. Những váy áo lóe sáng. Những quần soóc ngắn cũn cỡn. Những áo hai dây nhiều màu… Không muốn nhớ những phiền muộn chút chút lại nổi lên trong trí nhớ. Chỉ biển thôi, chiều xôn xao sóng. Và mình với mình ôm bóng hát “Em tiễn anh đi ngày nào, dù biển có sóng sóng cuốn vào nhau…”.

Những dáng dừa lùn xinh đứng yên nhìn cát trồi sụt theo chân bước. Những ô dù to xoạch liêu xiêu che cho ghế nằm 10.000 một xuất qua bao ngày nắng mưa. Chẳng đầy lên niềm vui, niềm hân hoan, niềm thương mến. Cứ rỗng rỗng, cay cay và trơ hoác. Cũng may là không mấy buồn theo kiểu xa xưa. Là một mình đi tìm bến vắng và ở lì chốn đó chẳng muốn quay về với đông vui. Mình khác quá rồi. Và có lẽ sẽ còn khác nhiều nhiều nữa.

Cô đơn! Đúng, là cảm giác cô đơn trôi miên man trong thân thể. Nhưng mơ hồ đến mức chẳng biết làm gì và nói gì với ai. Chẳng rõ nỗi nhớ. Chẳng rõ dáng hình. Thôi, cho xin cốc bia lạnh để dòng suối bia lại chảy quanh co trong bụng. Thế là đời vui thôi. Nhỉ!

 

Published in: on 08/06/2009 at 12:38 Sáng  Comments (3)  

Ngắn

Nàng bước vào nhà. Dưới ánh điện vàng sậm màu mơ chín, đôi chân trắng ngần thấp thoáng sau làn váy mỏng.

Việc đầu tiên, nàng nhón tay ấn nút play cho cả không gian tan chảy vào âm thanh quen thuộc. Chiếc giường tỏa lên hơi ấm thơm tho.

Biagioti còn đọng hương, xen qua từng hơi thở nhẹ.

Nhẹ, nhẹ bỗng. Kéo chăn lên tận cằm. Rồi mơ.

Published in: on 02/06/2009 at 6:57 Chiều  Gửi bình luận  

Mỉm cười đi!

Như một sợi tơ rung, dưới dòng ánh sáng nóng hổi của một ngày đầy nắng. Tiếng côn trùng không có thực trong những ồn ào thành thị. Và em, đang kiếm tìm sự bình yên cũng không hề có thực.

Những bất an chưa thôi mệt mỏi kiếm tìm em. Và có lẽ, trong những lạo xạo đá sỏi buổi mốt mai, sẽ kiệt cùng một nỗi buồn đắng ngắt. Tại sao lại cứ phải băn khoăn vì những điều xa vắng. Sao không thể bình yên?

Sao không thể bình yên mà bước thênh thang trong chiều rộng? Sao cứ mải sục sôi những điều dậy sóng. Mà em, nào có lắm khát khao?

Mỉm cười đi, chiều đầy vệt nắng. Vàng óng bước em về. Đọng lắng một niềm tin!

Published in: on 01/06/2009 at 3:19 Sáng  Comments (1)  

Màu trắng

Màu của trời chiều thiếu nắng.
Màu của lòng người trống vắng.
Màu của nước mắt đã khô.Màu trắng hôm nay thực có ý nghĩa. Nó khơi gợi cho tôi một chút cảm giác của sự trong trắng còn đọng lại đâu đó trong sâu hút người mình. Ôi, sự trong trắng đã thành xa xỉ. Sự trong trắng như là quá vãng vời vợi vọng về từ xanh xao. Đã lâu lắm, sự trong trắng bị lãng quên. Hay việc quên nó là chuyện bình thường mà thế gian áp đặt cho mỗi người khi đến độ cần biết quên một số điều không đáng nhớ. Màu trắng của trời chiều làm tôi nhớ lại những ngày lội mưa ngày xưa đi về khu tập thể cũ. Đôi bàn chân trắng bóc vì ngâm nước. Đôi bàn tay nhăn nheo vì ngấm nước. Mái tóc mướt mát ròng ròng những sợi nước long lanh… Ngày xưa, ngày xưa luôn làm tôi xao động.

Tôi đã định kiếm cho mình một phòng khám nhỏ. Ném vào đó những cơn bệnh đãng trí, hậu đậu, yếu đuối, lơ mơ. Định kiếm rồi nhưng chần chừ mãi… cho đến khi có ai đó đã nói với tôi rằng, tôi đã không cần phải khám bệnh uống thuốc nữa. Vì hai phần ba số bệnh trong người tôi đã tự động rút lui. Ô không, hay chỉ là những cơn lừa phỉnh khéo bày trò của chính tôi vờ vĩnh tạo nên. Và tôi ư, vẫn chỉ là tôi cũ rích???

 

Published in: on 29/05/2009 at 2:35 Sáng  Gửi bình luận  

Vào đêm

Cảm giác thanh bình tuyệt đối là như lúc này cuộn tròn vào đêm và tắm đẫm âm thanh của những bài ca quê hương trên radio. Cứ tận hưởng cho đủ đầy đi! Bởi em có mấy khi được thảnh thơi như thế. Thèm được nhấp ngụm cà phê thơm. Thèm được nói và hát. Thèm được chạy bay êm trên cát. Thèm được thả trôi tóc trong chiều. Thèm nghe lời ấm áp… Nằm với bóng tối, lại càng muốn tham lam dung túng cho những khao khát của mình. Những khát khao đâu phải khi nào cũng được đáp đền. Vậy nên vẫn còn nhiều đêm như đêm nay, bình yên và khao khát.

Published in: on 28/05/2009 at 10:01 Sáng  Gửi bình luận  

Buồn

Đêm chậm chạp trôi. Ngày rì rì thở. Cơn nóng va vào bốn bề tường nhà buồn rầu rĩ. Nỗi lo lắng bao giờ mới rời xa em. Sao cô độc quá! Buồn vui theo hơi nóng mát của con. Muốn đau tim quá! Cảm giác một mình đối mặt với lo âu đâu phải bây giờ mới có. Cớ chi mà em vẫn buồn mãi?
Published in: on 27/05/2009 at 10:32 Sáng  Gửi bình luận  

Vơ vẩn

Con người có vô vàn những bí ẩn sâu thăm thẳm. Với những niềm riêng tư tận cùng ấy, con người ôm ấp lấy bí mật của mình đi qua bao biến cố nổi nênh. Rồi lật giở đời mình đọc lại trong những chặng dừng chân giữa chừng mỏi gối. Mà ngậm ngùi hay cay đắng cứ mãi lấn át hạnh phúc, niềm vui. Khúc hát sông quê trong vắt trên radio. Cái nóng ngày đã lùi vào mây đêm. Chỉ còn yên tĩnh của sương mỏng phủ mềm lá cây. Ve ngủ lâu quá rồi. Nhưng có lẽ trong giấc mơ của chúng vẫn còn se sé tiếng kéo hơi opera bầy đàn. Niềm vui dâng hiến cứ triền miên từ thực qua mơ, không kết thúc. Ai đang có những ấm áp hãy xiết tay ôm yêu thương thật chặt. Ai đang khao khát gần gụi hãy thỏa sức mơ cơn mơ mình ao ước. Hãy thực thà với đêm! Đêm bao dung và sẽ mãi giữ cho con người những bí mật của riêng họ. Dù cho những điều trái tim nhỏ bé bao la của con người không phải khi nào cũng mỏi mong những điều chính thống.
Published in: on 25/05/2009 at 9:39 Sáng  Gửi bình luận  

Biển

Biển trong trí nhớ tôi là những ngày theo mẹ đi chụp ảnh trên bãi cát trắng sóng xô bọt đọng. Biển khi đó trong veo. Theo dòng ký ức, biển lại về trong một đêm gió động. Đứng từ cửa sổ nhà nghỉ nhìn ra, sau lưng là bà, mẹ và em ngon giấc, biển đen ngòm đặc quánh nỗi hoang mang. Biển khi đó như con thuồng luồng mình đầy chân tua tủa.Rồi cùng bạn cấp 3 ra chơi trò nghịch cát. Tiếng cười vỡ leng keng như đá lắc trong cốc hòa vào từng bước chân chơi trò xô đẩy. Cả lũ, áo trắng lao lên mảng bè dập dềnh trôi ven bờ. Biển khi đó ngập nắng bao dung.

Ngày cùng Nga xuống biển, bóng chiều đã phủ dày trên chiếc xe máy cũ. Biển đọng lại lần ấy là những tảng đá đen u tịch nằm nghe sóng dội ầm ào. Và đôi tay nâng đôi bàn chân hôn khẽ.

Với Khuyên, biển mùa đông vắng ngắt. Cơn lạnh luồn qua áo ấm phanh phui nỗi cô đơn bình thường của 2 đứa bạn gái suốt ngày kè cặp bên nhau.

Lần cùng Bơ lang thang trên cát. Ngồi trên lưng và nghe tiếng cát soài soạt dưới mỗi bước chân, thấy vùn vụt qua một nỗi buồn tiếc nuối.

Với Tùng, rượu thơm và ca hát dưới trăng thu. Giấc mơ ảo ảnh xa mờ.

Và thật sâu, chuyến tàu đưa Ốc và tôi vượt qua cơn bão số 8 đến với khoang biển hình lòng chảo. Con tàu chỉ 2 đứa. Xe đạp đôi. Xích lô thong thả. Biển khi đó đã cho tôi trải nghiệm cảm xúc đời người…

Và giờ, sẽ lại ra biển. Chân trần cát mịn. Váy lụa tung bay. Kính râm và mũ rộng vành. Chắc sẽ một mình ngắm hoàng hôn xuống chạm chân mây. Sẽ thảnh thơi chảy trôi bao bụi bặm cuộc đời. Sau 4 năm mới về cùng biển.

Published in: on 23/05/2009 at 11:09 Chiều  Comments (1)  

Tháng ngày tàn nhẫn

Có thể trách được không tháng ngày tàn nhẫn. Mới ngày nào còn không một nếp nhăn trên gương mặt, mà nay, nhìn kỹ xem, tàn phai quá! Phấn son không che nổi những dấu vết thời gian đang in hằn ngày một rõ. Có lúc thấy sao ngậm ngùi.
Nói là không tiếc tuổi trẻ thì sai rồi. Nói là không ham sống cũng giả dối nốt. Yêu cuộc sống lắm. Muốn níu giữ tuổi trẻ lắm. Nhưng còn cách nào hơn là làm cho cuộc sống đầy lên và tuổi trẻ dài ra bằng nuôi dưỡng tâm hồn. Chỉ thế thôi, mà sao có lúc khó khăn quá!
Có lúc tự dưng tuyệt vọng. Có lúc tự nhiên lại vô nghĩa. Có lúc những cố gắng và thiện chí, thái độ trực chờ lắng nghe của mình bị phủ nhận. Mà có thể quy kết cho ai được đâu. Chẳng ai có lỗi hết. Chỉ có mình, có mình mình có lỗi mà thôi.
Thôi, thở sâu một cái. Lại trôi về chiều. Chiều trôi về trong dòng sông xe cộ nóng bức. Và nghĩ đến con. Ôi, nguồn sống yêu thương quý giá của mẹ. Đúng, bước vào cửa nhà, chùi chân lên thảm. Mẹ sẽ quên đi những vương vất không đâu. Ôm cổ mẹ, thơm lên má mẹ, con cười.
Published in: on 21/05/2009 at 2:44 Sáng  Comments (2)  

Ghét mình thế này

Tự dưng thấy nhạt thế! Có những lúc chẳng thấy thiết tha gì. Chẳng nhớ thiết tha. Chẳng làm việc thiết tha. Chẳng sống thiết tha.Đã qua một buổi sáng đầy thách thức với bản thân. Những điều tầm thường hay bình thường mà sao làm khó khăn như thế. Những cười cợt, cảm ơn hay những bắt tay ngượng ngập. Biết bao giờ mình mới thấy giản đơn. Biết bao giờ mình sẽ thành ra chai sạn và cho rằng những chuyện như vậy chỉ như cái phẩy tay nhẹ nhõm đuổi một con kiến đang bò trên miếng bánh mì? Mình có mong đến những ngày như thế hay mình sợ sẽ sớm có ngày trơ lì ra với những điều giờ này đang làm rất khó khăn?

Dạo này mình nóng tính khủng khiếp. Sao lại nóng dữ dội vậy không biết? Đụng một tí là cáu toáng lên. Chẳng còn nhu mì, điềm đạm nữa. Hết kiên nhẫn. Hết dịu dàng. Hết dần dần những nhẹ nhàng từng là dấu ấn của bản thân.

Thôi, nghe lại My love. Lâu quá rồi. Tình yêu ơi, xa xôi thế!

Published in: on 21/05/2009 at 12:36 Sáng  Comments (3)  

Đêm mưa

Từ khi nào cà phê làm cô mất ngủ. Một sự mất ngủ dễ chịu. Và nằm lắng tiếng mưa rỏ muôn nghìn giọt xuống đất nồng. Radio vang vang những bài ca cuộc sống. Quạt cây khô dầu lỏng ốc lạng đều vào đêm. Đèn đường còn chong mắt vàng gập bụng xuống lòng phố. Khuya. Một mình. Không gọi được tên cảm giác.
Published in: on 14/05/2009 at 10:31 Sáng  Comments (3)  

Vờ vỡ

Tai ngập đầy âm thanh. Và một chút gì vờ vỡ. Vờ vỡ tung tóe. Một sự thật đã từng biết. Một bản chất đã quá hiển hiện. Một buồn. Một hanh hao.
Một hy vọng dần nhạt nhẽo. Một mong ngóng dần xanh xao. Và sự dạn dày lại càng làm cho điều đó trở nên nhanh chóng đi đến tận cùng.
Một sự thay đổi! Tôi đã thay đổi đến thế này ư? Tốt mà. Tôi đâu còn dễ khóc, dễ lăn ra những giọt nước mằn mặn quý giá. Thật thế, sao lại phải khóc. Và bỗng thấy mọi thứ đơn giản đến kinh hoàng. Con mắt nhìn quyết định điều đó. Con mắt tôi…
Tôi đang khám phá mình. Và khám phá cật lực những thực chất trong tôi. Không e dè sợ hãi mỗi khi nhận ra tôi khác tôi trước đó. Thế nào là tôi? Chả lẽ sự thay đổi đó lại không phải là tôi? Không đâu, tất cả đều là của tôi, đều do tôi và thuộc về tôi. Những thay đổi ấy.
Published in: on 13/05/2009 at 12:38 Sáng  Comments (3)  

Gặp mưa

Gặp cơn mưa giữa đường. Cơn mưa sau cơn nắng. Cảm giác những giọt mưa đã trở thành những hột mưa to như những hột cườm già. Mưa đuổi theo chân cô, tóc cô, suồng sã.

Sau nhiều cấp tập, sau khoảng đầy không phải cho riêng tư, ngồi lặng lẽ. Giữa những đông đúc hội hè, đã quen, hay đã yên, hay đã có thể bình tĩnh mà điều chỉnh, đón nhận? Là sự trưởng thành hay chút sạn chai đang được đắp dầy lên qua từng nếp thời gian chồng chất? Là gì? Là cô của xưa cũ sẽ mất đi hay cô của tươi mới đã ùa về?

Bình thản lạ. Sao bình thường thế. Chỉ bình thường thế, chỉ đơn giản thế thôi. Mưa dần sẽ tạnh. Những hạt cườm vẫn còn chưa thôi lăn trên nhành trứng cá. Rồi cườm sẽ tan, sẽ truội về gốc rễ. Đợi chờ một cơn hoài thai tinh khôi. Hãy biết đợi!

 

Published in: on 12/05/2009 at 11:01 Chiều  Comments (1)  

Ngủ muộn

Phố phường chật hẹp. Chân lạo xạo trên những vỉa gạch gầy. Đi đi mau bao nhiêu nhiêu là xây xước cũ, mới chất chồng. Ô hay, mất mình hay quên lãng mình mà không gian nơi đây xa lạ thế? Cà phê nôn nao. Đói.  Ngủ đi . Giản đơn là điều cân thiêt.
Published in: on 09/05/2009 at 10:56 Sáng  Comments (2)  

Bơ vơ

Cô còn những gì? Một quá khứ nhiều vết thương hay là một thứ nước sốt ngọt ngào cảm xúc? Và dù có gọi tên những điều đã qua chính xác đến đâu thì hiện tại vẫn y nguyên như nó muốn. Cô muôn bắt một chuyên tàu đêm, ngủ trên chiếc ghế cứng ngợp gió trời, đi xa. Một chuyến đi đơn giản là để tìm về. Và để im ắng với nỗi buồn hiên hòa. Nhưng đã muộn. Chuyến tàu cuối cùng đã rời ga. Những náo động chưa khi nào chịu lui bước. Một sự tinh khôi hằng được tôn thờ đã ra đi. Thực ra thì cô không tiếc. Chỉ mơ hồ nhận thấy ngày đang ghi trên thân nó những bóng dáng phôi phai. Nêu có thể, cô muốn có ai đến với cô và nói về những loài rêu thẫm trên cây dừa ngày xưa cô vẫn tựa.
Published in: on 07/05/2009 at 4:56 Sáng  Comments (3)  

Lại lộp cộp

Quay trở lại bàn phím. Sau những ngày đau mắt. Tiếp những ngày đau chân. Hôm nay mới có được một chút thời gian tĩnh lặng trong phòng làm việc. Dọn dẹp. Loay hoay. Nghĩ một chút. Làm một chút. Thừ ra một chút. Lại lộp cộp lộp cộp bàn phím quen.
Lâu lâu không viết lách gì tử tế (trừ những bài viết công việc), thấy tay chân đầu óc lóng ngóng quá! Đã từng có một thời gian tưởng không thể sống thiếu blog được, vậy mà mình đã có thể đóng cửa được đến hơn một tháng. Hóa ra, chẳng có gì là không thể.

 

Published in: on 23/04/2009 at 9:44 Chiều  Comments (3)  

Mỏi

Xương kêu khúc khắc. Từng milimet cơ thể mỏi nhừ. Một quãng thời gian căng dây đàn vừa trôi qua. Hụt hơi. Đuối sức. Để biêt rằng mình còn non, yếu. Cần phải cố gắng hơn nữa với kế hoạch hợp lý cùng với việc chấp nhận những khoảng trống riêng tư ngày một ít đi.

Những trải nghiệm đang đầy lên. Hào hứng hay hoang mang cũng đều là trải nghiệm. Ngủ thôi! Radio vẫn đều đặn. Tai nhận nhiệm vụ thay mắt.

Published in: on 11/04/2009 at 12:38 Chiều  Comments (1)  

Đánh thức

Đánh thức phần quên lãng bằng bàn tay xa vắng. Đánh thức quá khứ bằng tiếng thở không đều trong chiều muộn thênh thang. Đánh thức những nỗi niềm cố giấu bao ngày qua bằng hỏi han ân cần tự mình cảm thấy. Và đã thức. Nhưng thức làm gì cơn thao thức dở dang. Chỉ ngậm ngùi những nửa vời thức ngủ. Cỗ máy khô dầu, gắng chiêm bao lại… niềm vui xưa cũ. Muốn mãi chiêm bao.
Published in: on 07/04/2009 at 8:36 Sáng  Comments (1)  

Trống

Trống đến hoang tàn. Cứ lồng lộng từ trước ra sau. Và chán. Chán vì trống.

Trống vì không thấy say đứ đừ cái gì cả. Không yêu điên đảo như hồi mới biết yêu (tất nhiên). Không có Người bên cạnh mỗi phút giây để mà thử thách xem cái yêu của mình đã dâng hay đã cạn chừng nào. Mơ hồ quá!

Trống vì những cái mình mê mẩn thì cứ nằm trong ý nghĩ. Những việc thích làm lại cứ nửa vời. Rồi lao theo cái dòng sông thực tại lắm lo toan. Làm xong việc buộc phải làm thấy mỏi nhừ tử. Hoài bão, lý tưởng hay hình thức, phù phiếm xa vời?

Trống vì đang rơi vào cảm giác vắng ngắt ắng lặng khi bước vào căn nhà blog quen thuộc. Không thấy ấm áp mấy. Ít lao xao vô cùng. Và ít nữa sự chuyên cần hỏi han của chính mình với bè bạn. Vì bận? Vì thiếu say sưa và kiên nhẫn.

Trống vì không thể uống được nhiều cà phê. Nôn nao. Rộn rạo. Khó ngủ. Đau bụng??? Những lý do lãng nhách cấm mình thỏa thích với cảm xúc giản dị nhất ấy. Vì thế mà thêm trống cái nồng nàn và hương thơm. Trống cái nâu sóng sánh đơm vào lòng ta chút đậm đà đang thiếu thốn.

Trống vì sáng tạo lười biếng rủ rê đầu óc đi lãng đãng ở tận đâu. Sáng tạo kém. Sáng tạo ì. Sáng tạo lì nằm im lìm chờ người khác kéo lê. Dựa dẫm, phụ thuộc đến đáng ngạc nhiên.

Published in: on 15/03/2009 at 7:40 Sáng  Comments (1)  

Một mình với thời gian

Cái âm thanh vang rộn nhất cũng chỉ đến mức là tiếng guitar chơi ngẫu hứng. Chốn này vẫn thế, lúc nào cũng dịu êm. Lao về vội vã trong tiết trời âm u để đủ có một khoảng thời gian nhỏ bé cho riêng mình. Bấy nhiêu bận rộn trong một ngày đã vừa chưa? Bấy nhiêu thôi đấy! Có lẽ mình chỉ đủ sức làm những điều nhỏ bé như vậy thôi.

Ngồi đây thảnh thơi quá! Bao nhiêu nỗi buồn cứ thế theo nhau nối đuôi ra qua từng ngón tay khuấy trà. Nghĩ về chuỗi chi tiết đã diễn ra, sao chỉ muốn lặng lẽ mãi thôi. Không đòi hỏi. Không thở than. Không kể lể.

Đèn đã thắp những ngọn sáng mở màn cho một đêm dài yên ắng. Muốn nhanh nhanh xong xuôi mọi việc rồi chui vào chăn ấm đọc sách. Những câu chữ sẽ chắp thêm cho mình sức mạnh để chống chọi với bao nỗi buồn luẩn quẩn. Nhè nhẹ thôi, kẻo rơi rụng mất những say mê đời sống từng háo hức đắp vun.

Lối đi dài quá! Cỏ xanh hoang vu đã loang ra tận tim đường. Phát cỏ quang quẻ hay rẽ cỏ hiền từ mà bước?

Một mình với thời gian.

Published in: on 11/03/2009 at 4:20 Sáng  Comments (3)  

Chọn lựa

Những kỷ niệm buồn hình như khiến người ta nhớ dai hơn. Mặc dù không muốn phải nhớ đến. Những sự việc tưởng như đã đi qua lâu lắm rồi, dường như đã chằng còn ý nghĩa trong hiện tại, không làm ảnh hưởng đến những bước chân ngày hôm nay… đôi khi lại trở về và cày xới đầu óc. Nhớ cái cảm giác một mình trong ngày sinh nhật giữa trời gió mưa. Sự lạnh lẽo. Niềm tuyệt vọng. Và cả nỗi chờ mong lay lắt. Cho đến giờ, vẫn còn thấy ngập đầy hoang mang mỗi khi nghĩ lại.

Kỷ niệm buồn quay về tìm người ta cũng có lý do. Để nhắc người ta nhớ rằng hãy trân trọng những gì đang có. Hãy nâng niu từng phút giây ấm áp hiếm hoi trong đời sống. Vì biết đâu, một ngày nào đó, những điều tương tự như kỷ niệm ấy lại hứng thú tìm đến để thử thách sức chịu đựng của con người. Chịu được một lần rồi sẽ chịu được lần nữa. Nhưng cái cảm giác không làm hết mình cho những gì yêu thương là cảm giác tiếc nuối nhất.

Làm thế nào để hết mình được với tất cả những điều xứng đáng? Không thể, buộc phải chọn lọc, buộc phải đặt sang một bên nhiều điều mà đáng ra nó cũng phải được nâng niu trân trọng ngang bằng. Vì nếu ôm đồm quá thì tất cả sẽ rơi loảng xoảng hết, chẳng nâng cũng chẳng trọng được gì cho trọn vẹn. Buộc phải chú mục vào một điểm. Tham lam là một tội lỗi kinh hoàng. Phải chọn lựa dù chân bước đi rồi vô cùng muốn ngoái nhìn lưu luyến những thứ mình vừa buộc phải đặt lại phía sau kia.

Published in: on 10/03/2009 at 4:19 Chiều  Comments (2)  

Entry bình thường

Trời đã nắng lên. Vấn tóc cao và vào việc. Có nhiều việc nho nhỏ nên cứ lung bung linh binh. Mỗi việc nho nhỏ đó rềnh ràng ra một tí thế là hết ngày. Tôi đang tiếp tục học tập cách sắp xếp mọi việc cho ra ngô ra khoai, để công nọ chẳng chồng lên việc kia. Cái sự học tập đang trên đà bỡ ngỡ lại rất chi là thu hút. Vì nó mới lạ và nhiều thách thức. Cái gì càng thách thức thì càng khiến người ta nôn nóng muốn chinh phục.

Thực ra có nhiều thứ không quá khó như tôi tưởng. Quan trọng nhất là chú tâm. Làm cái gì có sự chú tâm thì sẽ mang lại kết quả tốt. Ngoại trừ những cái khác là: khả năng, điều kiện… thì mức độ chú tâm càng cao bao nhiêu, hiệu quả thu lại càng tốt bấy nhiêu.

Như hiện tại, tôi đáng chú tâm tạo ra một entry không bay bổng và lan man như mọi bận. Dù mức độ chú tâm chỉ được quãng 70% nhưng hiệu quả đã thấy rõ. Ha ha, câu chữ đích thực là khô như ngói, cứng như xi.

Ừ thì cũng là một entry, cũng độc lập và bằng vai phải lứa với các entry khác dù nó có kém cỏi về váy dài lượt thượt, nơ hoa bay bướm, sắc màu lung linh. Dù nó có lép vế về độ lãng mạn mơ màng, nhưng với tôi, lúc này nó vô cùng hữu ích. Nó nhắc tôi nhớ về những việc phải giải quyết, hiện thực to uỳnh đang sờ sờ trước mặt. Nhắc thêm việc tôi phải buông bỏ những hão huyền ngơ ngác đã bên tôi quá triền miên. Thế thôi nhỉ, một entry bình thường trong dãy những entry cũng bình thường khác. Cho một ngày nhấn mạnh chữ “chú tâm”.

 

Published in: on 08/03/2009 at 10:50 Chiều  Comments (1)  

8/3 và cảm giác

Cũng chỉ định nhắc đến ngày hôm nay cho mình có thêm điều để nói.

Nửa ngày qua. Không đặc biệt hơn bởi những tin nhắn chúc mừng từa tựa nhau. “Người đàn ông của tôi” thì xa tít tắp. Chẳng hiểu giờ này anh đang nghĩ gì? Đang ngủ, đang trà rượu hay đang ôn thi? Cũng có thể anh đang nằm im, mắt mở to và nhìn lên trần nhà đầy bóng tối???

Đã bao nhiêu 8/3 cảm thấy cô đơn? Nhiều không nhớ nổi. Mà sao lại phải tính toán cái đó. Có đáng tính hơn là tính về những 8/3 đủ đầy chứ nhỉ! Mà lâu quá rồi, tôi chẳng có cảm giác gì về những ngày này. Dù cho có khi được lôi kéo vào đám đông bầy đàn ầm ĩ, tôi cũng thực sự bình thường và trơ khấc. Có người cho rằng tôi luôn “quá cảm giác”. Cái gì cũng quá, nên rút cục chả có gì là vừa, là tạm chấp nhận được. Chết dở không!

Bỗng lại muốn nghĩ về tất cả những người đàn ông tôi đã gặp. Những tôi chẳng cảm thấy nhớ ai. Chẳng thấy có ai là tôi muốn cùng bay trong thế giới bao la rộng. Người đàn ông chính thức – thương và yêu, nhưng khoảng cách đang đông cứng tất cả lại, khiến tôi không thể nắm bắt chính nhớ nhung của mình trên chặng đường dài không đầu cuối. Người đàn ông yêu tôi? Ai là người đàn ông yêu tôi? Hơn một hay không ai cả? Từng bóng dáng bay lơ lửng trên những đốm nước ngày mưa – xa mờ, lạnh toát. Vẫn những ân cần quấn quýt quanh đây, những lời nói và những ngọt ngào không thực, rồi theo những dòng nước của trời chảy tràn xuống đất cứng, tan biến mau.

Chẳng trông chờ gì cả. Có lẽ như thế là đúng nhất. Không gì cả vào hôm nay để đậm đà nhiều hôm khác. Thế là sự đánh đổi quá thiên vị cho tôi – một linh hồn phơ phất…

Published in: on 07/03/2009 at 8:07 Chiều  Comments (3)