Chia tay thị trấn

Cậu cầm điếu thuốc trên tay. Điếu thuốc thứ 9. Phả một làn khói cuộn vòng vòng mù cả không gian. Nếu muốn, cậu có thể hút tiếp 9 điếu nữa. Kệ cậu thôi.

Tôi đánh xe táp vào lề đường, mở khóa. Chiều đang đổ ập xuống vội vã. Những đóa dâm bụt đã muốn khép lòng chuẩn bị cho giấc ngủ sâu. Giậu cúc tần già thì vẫn ung dung tự tại. Tiếng kẻng báo xe rác đi qua đã sắp dứt một chặng dài vòng quanh những căn nhà cũ kỹ. Các bóng đèn dập dình thắp lên. Dần dần từng đốm sáng một lan ra như lây nhau bệnh sởi. Những chiếc bóng tròn, bắt đầu hành trình nóng bỏng cho một đêm tối ảm đạm. Định bụng làm một gói mì tôm cho qua bữa. Ăn uống có gì quan trọng. Đã xé toạc gói mì ra rồi thì lại nghe tiếng cậu eo xèo bên cửa sổ: “Dẹp cái đó đi, ra quán!”.

Quán thưa thớt người. Thời buổi đói kém, ai nỡ bỏ tiền ra ngồi vu vơ cho chết cái túi luôn thoi thóp xập xệ. Cậu cũng nghèo như họ, có hơn chi đâu. Chằng phải thích bày đặt, nhưng “nhiều lúc cũng phải phá phách tí chứ, cứ ngồi trong phòng mà bo bo ngắm đầu gối mình mãi à”. Tôi im, nhấp từng ngụm rượu ấm, bụng cồn cào.

Những tiếng nan hoa quay quay trong màn đêm đã đặc kín. Từng đôi bàn chân nhấn pê-đan vội vã. Gió cuốn lác đác vài chiếc lá khô rụng. Thị trấn như một bức tranh cổ quái. Một nỗi thì thầm len lén trôi. Mà sao tôi có thể ở đây được 4 năm trời rồi. Tự cho mình giỏi. Còn cậu, không phải 4, đã 11 năm. Có phải là hâm hám lắm không? Chui rúc ở đây cho mọt đời à? “Lắm chuyện, tớ thích thế!”. Cậu lại phả một hơi khói mỏng. Điếu 15.

Tôi đã sắp xếp cho mình một chuyến đi không bao giờ có ngày trở lại. Thực tình là quá chán ngán nơi này. Công việc đã sắp kết thúc. Chấm một dấu chấm là tôi có thể cuốn gói luôn, không phút chần chừ. Tôi muốn kéo cậu đi luôn. Cậu chỉ im lặng. Sự im lặng ngột ngạt khiến tôi phát cáu. Tiếng côn trùng lại rộ lên như phải rồ. Tối thế này, không cẩn thận là sưng chân lên vì muỗi. Cậu bỗng bảo: “Tớ đồng ý đi với cậu”.

Rồi cũng đến cái ngày cuốn xéo. Tôi hớn hở ra mặt. Hát suốt ngày hôm đó. Chẳng còn gì để tôi phải vương vấn nơi đây. Dự án xong. Tiền nong đã ok. 4 năm không có mảnh tình nào kéo lại. Một tuổi trẻ còn đầy ắp hoài vọng, họa có điên mà vương với vấn chốn im lìm tẻ nhạt này.

Cậu cũng lục tục ba lô con cóc. Đồ đạc không nhiều. Toàn sách với giấy vẽ. Bỏ bớt lại bao nhiêu thứ. Tiếc ngẩn ngơ. Rồi cũng tặc lưỡi khóa cửa. Để lại một bình hoa còn tươi. Hoa dại mới hái hôm qua. Khóa cửa xong, cậu buông luôn chìa khóa trước sân. Một mảnh giấy đã ghim trên bàn. Cho những người ở lại? Không, cho một quãng đời của cậu vừa qua. Dài như một cơn ác mộng. Hay ngắn như một bài thơ tứ tuyệt? Cậu bảo: “Cả hai đều không”.

Cả hai đều có những dự định của riêng mình. Tôi dứt điểm. Cậu hẳn còn lưu luyến. Im lặng lại kéo dài. Chuyến xe đưa chúng tôi ra Hà Nội. Một chỗ ở? Một góc nhà thuê. Chắc chắn rồi. Đêm nay thì sao? Trước hết cứ lăn vào một nhà nghỉ ngủ cho sướng đời cái đã. Mai sẽ bắt đầu. Tôi thì khỏi lo khoản việc. Chỉ có cậu, bắt đầu từ đâu? Rồi sẽ đâu vào đấy cả. Cậu có tài mà. Cậu “ừ, đếch phải lo cho tớ lắm thế đâu”. Lần đâu tiên tôi thấy cậu dễ bảo.

Những căn nhà của thị trấn đang lùi lại phía sau. Thuốc vẫn không ngừng đỏ trên môi cậu. Bao nhiêu tưởng tượng đang diễn biến trong đôi mắt ấy? Còn tôi, kéo khóa chiếc áo ghi sờn lên tận cằm và ngủ.

Published in: on 01/03/2009 at 12:31 Sáng  Comments (3)  

Thà thế còn hơn (*)

Muốn tiếp tục lặn sâu vào im lặng. Để chỉ có thể nghe được tiếng của thiên nhiên đáp trả bằng những thanh âm nhẹ nhàng. Hôm nay mặc một bộ quần áo thời tiền sử, phản ánh một tâm hồn thiếu năng động. Hay chính là sự mong manh, yếu đuối của con người mình nhiều khi đã muốn buông quăng bỏ vãi từ lâu.

Lại có cảm giác muốn hụt hơi. Mặc dù ngủ đủ giấc. Mắt muốn nhắm nghiền lại. Chỉ muốn thở thật đều, nằm co chân đọc sách, chẳng phải lo hoàn thành bài vở, hay những gánh nặng không đâu đang ì xèo nhắc nhở.

Bước chân trong khuôn viên đầy ánh sáng – chốn đi về thân thuộc, thấy phía trước hiện ra những đợt sóng trắng đang chuẩn bị ào tới cuốn xô những dấu vết đã qua còn vương lại. Thế thôi, cuốn hết đi sóng nhé!

Thà thế còn hơn. Thà là như thế. Đổi lại mình sẽ có cảm giác thanh thản. Cảm giác mình vô cùng cần, vô cùng muốn nhắc đến trong nhiều quãng thời gian của đời sống. Muốn nhận về mình những nỗi buồn thân thuộc, những yên lắng dịu êm. Mình thế nào chẳng được. Quen rồi. Và cũng muốn thế. Thà thế còn hơn.
__________

(*) Cụm từ của So’ng.

 

Published in: on 26/02/2009 at 10:00 Chiều  Comments (4)  

Một mình với bình yên

Thời gian này tôi thích cảm giác một mình. Lâu rồi cứ hội hè đình đám. Rã rời cả người. Đến khi một mình thấy dễ chịu kinh khủng. Nói cách khác, cô đơn tuyệt vời đang ở thời điểm thăng hoa.

Trời lây rây mưa bụi, như mùa xuân đang trở lại những ngày đầu thay đông chiếm hữu bầu trời. Cơn lạnh vừa đủ cho áo khoác và khăn mỏng tang bay trên đường. Rẽ trái. Ngõ vắng. Quán vắng như chưa bao giờ vắng thế. Có mỗi một mình. Tưởng như quán là nhà mình. Như mình ở nhà vào ngày mọi người đã đi làm hết cả.

Gió thổi lật phật những chiếc lá treo bên song cửa. Viết một mạch hai trang giấy khổ lớn những sắp xếp cuộc đời ngổn ngang. Cứ làm như viết ra được thì sẽ làm được ngon lành như vậy. Thôi thì cứ sắp xếp, dù sao cũng còn đỡ hơn để nó trôi loạn xạ trong trưa vắng dở dang.

Cà phê hơi ngọt, thơm và nóng. Tiếng lao xao của những chiếc lá vạn niên thanh hòa với tiếng ấm nước đun bếp than đang sôi ùng ục. Mùi thức ăn tỏa ngào ngạt. Mở cuốn sách “Tiếng hát những người đi tới” đọc những dòng phản chiến sôi sục căm hờn trộn với nỗi khổ đau cùng cực của nhà tù Côn Đảo những ngày đã xa. Thấy mình sung sướng quá, mà nhạt thếch làm sao. Loanh quanh luẩn quẩn với những triết lý suông tẻ ngắt.

Rồi lại phở một mình. Hồ Gươm mưa phủ một làn bụi mờ. Hàng Khay lặng lẽ hơn nhiều ngày nắng. Tất nhiên quán chẳng mảy may can hệ, vẫn rất đông.

Nghĩ một chút đến thế cuộc. Chiêm bao một chút đến tương lai nhiều trông đợi. Và hiện tại, như bức gương trong, đang rõ mồn một những cơn thô bạo của quá khứ xộc tới. Tuy nhiên, không thấy bão bùng. Chỉ cảm giác về nỗi bình yên trải dài như con đường của những buổi chiều lững thững loanh quanh phố.

Nếu có thể, thì cứ bình yên cho hết bình yên…

Published in: on 26/02/2009 at 5:31 Sáng  Comments (5)  

Im lặng

 
Muốn im lặng. Sau những rối ren hỗn loạn, chỉ muốn im lặng thật lâu.

Thở dài. Rồi lại hít thở thật sâu. Tạm gọi đó là thanh lọc tinh thần.

Chiều nay muốn xuống Nhạc Tranh một mình.

Muốn viết một cái gì đó dài hơi. Dẫu chỉ là cho riêng mình thưởng thức. Sẽ bắt đầu từ đâu đây? Có thể là từ bước nhảy chân sáo trên vỉa hè ngày tung tăng đến trường tiểu học. Có thể là giọt nước mắt rơi trong một đêm u uất nén tiếng nấc nghẹn ngào. Hay mở lời bằng tiếng tim đập thình thịch lần đầu biết nhớ nhung??? Kiểu gì cũng được. Thì cứ bắt tay đi. Muốn thế nào viết thế ấy.

Muốn im lặng. Để lắng rõ tiếng 7 luân xa trong thân xác đang quay từng hướng khác nhau, chậm nhanh nhanh chậm. Rồi thấy yêu cái hình dáng này hơn với từng nếp nhăn đang ngày ngày xếp đống.

Muốn im lặng. Để ngẫm nghĩ lại những điều đã qua. Đã từng khiến mình nghẹn ngào hay hoang hoải. Rồi thản nhiên cho rằng, tất cả buộc phải thế. Chả khác được đâu. Vậy thì cứ chấp nhận và tiếp tục sống cho thỏa.

Muốn im lặng. Ngắm nắng trong chiều. Từng sợi nắng nhè nhẹ buông lơi.

Rồi thì im lặng. Để thấy rất bình yên!

Published in: on 23/02/2009 at 8:44 Chiều  Comments (6)  

Thời khắc

Cô đang nghĩ, đâu là thời khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời cô – cho đến lúc này? Nghĩ mông lung để có chuyện mà nghĩ chứ không ngó ngàng đến câu trả lời. Nhưng rút cục câu hỏi đó cứ ám ảnh cô mãi. Cho đến khi hoàng hôn đã dát vàng ruộm hàng xà cừ. Và gió đã nhuốm hơi lạnh tan về từ bãi sông kia.

Có thể là bãi biển đêm trăng sáng tay nắm tay rộn ràng? Có thể là sóng dội vang và tấm lưng vững chãi cõng cô trên thảm cát? Hay chính là phút giây quay trở lại với tình yêu tưởng như đã vỡ tan? Hoặc nụ hôn đầu bên bức tường rêu toòng teng những lốp cao su làm nhân chứng?… Càng nghĩ càng miên man những kỷ niệm ào về. Như gió mùa thu thổi từng hàng dài trên phố trong nắng chiều thắp vội. Bật cười một mình. Nghĩ ra rằng sao phải chọn một thời khắc hạnh phúc thôi. Trong đời sống một con người nếu có nhiều thời khắc hạnh phúc đến nỗi không thể chọn được cái nào hơn cái nào, chả phải cũng là may mắn?

Mỗi khoảnh khắc hạnh phúc thường mang đến cho cô những cảm giác nghẹn ngào cay cay sống mũi. Từng cung bậc khác nhau tạo nên những tầng cảm xúc khác nhau. Có chăng giống nhau một điều là tim đập vô cùng mạnh mẽ.

Sau khi cô cưới chồng, những phút giây như thế vẫn hiển hiện thấp thoáng quanh nồi niêu xoong chảo, song hành với đôi ba cuộc cãi vã con con. Lúc cô có con, những phút giây như thế vẫn thương cô mà tìm đến. Có êm đềm hơn. Hình như có muốn yên vị hơn. Là cảm xúc của một người đã có con. Rõ ràng cũng khác. Đằm lại. Lẩn vào trong.

Hiện tại, những phút giây đó còn đến. Nhưng nó đến từ thiên nhiên. Chính xác, nó đến từ nắng gió và cây cối. Đến từ những vẻ đẹp tự nhiên trong cuộc sống cô đang trôi qua. Cô khẳng định chắc chắn rằng, cảm xúc do thiên nhiên mang lại mãnh liệt không kém gì cảm xúc của con người trao cho. Sự hồn nhiên và trong trẻo, vẻ đẹp nguyên sơ, những mộc mạc không tì vết âu lo, hay cả những nỗi buồn tỏa ra từ sương khói… mang trong mình từng chi tiết đủ khiến cô say mê. Thế là đủ. Ít nhất trong thời điểm này. Khi cảm xúc do con người đem lại là phù phiếm quá! Có thì vẫn có. Nhưng ít đến mức cô thấy rất hoang mang.

Published in: on 22/02/2009 at 7:55 Sáng  Comments (5)  

Cây nhổ giò

Nếu gà trống choai nhìn thấy những cái cây mọc thành hàng trên phố phường mùa xuân, gà cũng sẽ cảm thấy một sự đồng điệu tuyệt vời không khiên cưỡng.

Cây đã trổ những chiếc lá non nõn nà sạch sẽ. Mùa xuân vẫn hiện hữu quanh đây. Những thân cây cao nghều vươn thẳng lên nền trời xanh thẳm đón ánh sáng thênh thang quanh mình bằng sức sống tràn trề tươi mới. Lá cây không xum xuê đậm-thẫm-già dặn như cây trong mùa hè. Mà mọc từng nhúm túm tụm vào nhau. Rồi lại trống ra một khoảng. Rồi lại quây tụ lại một khoanh. Cuối cùng thì cây ra một hình dáng của chú gà trống choai mới nhổ giò với những chiếc lá như những chiếc lông mườn mượt lất phất bay trong gió.

Từ chuyện cây rồi nghĩ sang chuyện đời. Thấy cuộc sống diệu kỳ, sự sống quá đẹp đẽ. Mà cây cũng như con người đang mải mê trong hành trình đi tìm hạnh phúc đích thực cho mình. Mỗi cây có những tư thế, lối thể hiện riêng. Ngả nghiêng cố ý. Xiêu vẹo vô tình. Gà gật nghỉ ngơi. Núp một tay tránh nắng. Giang hai tay đón gió. Cưu mang những tầm gửi yếu mềm. Thủ thỉ với những dương xỉ hồn nhiên. Ngả xuống lòng đường trò chuyện với đá sỏi. Vươn cao kiêu hãnh tán tỉnh từng đốm mây hồng…

Thời gian như sợi chỉ bền. Cây ngày một lớn. Cây ngày một trưởng thành. Và những chú gà trống choai rồi sẽ mọc đầy lông mướt. Sự tròn đằm thật đáng mơ ước đối với những chiếc lá non. Nhưng cây biết chắc rằng, khi lá cây đã thẫm xanh lại, dẻo dai, dày dặn vào mùa hè nóng rẫy, cây vẫn sẽ nhớ lắm những ngày thân thể nhổ giò loằng ngoằng, lá cành thưa thớt lông măng.

Published in: on 18/02/2009 at 1:07 Sáng  Comments (2)  

Mùa lá bay

Lá liệng xuống chân khi đang ngồi trên phố Quang Trung ngắm nắng. Màu lá vàng giòn rã như tiếng tu hú gọi hè. Màu của quả mơ mìn mịn nhung. Màu của xoài thơm thuôn thuôn mình dài. Màu da của trái cam tròn mẩy từng đốm mòng mọng cay cay mắt. Màu của đu đủ chín xôn xao. Màu của chuối lành trứng cuốc mát lịm…

Lá mùa này bay nhiều. Lá xà cừ theo nhau thả từng đàn xuống mặt đường phẳng lặng. Từng tốp lá vải cũng đườm đượm luyến lưu buông mình vào cỏ vắng. Lá sấu miên man trong cơn mơ màng rớt rơi lửng lơ vào kỷ niệm. Tiếng rào rào của lá lúc bay va vào nhau, va vào bụi bặm, chạm xuống lòng đường, nếu lắng kỹ, nghe thật vang rộn. Mùa của lá xum họp với đất hay mùa của những phút lá chia lìa cây? Lá rụng mùa xuân. Đâu phải lá nào cũng thế!

Trong hành trình bay lơ lửng giữa bao la gió ngát, lá nghĩ gì? Nghĩ về những ngày còn xanh mũm mĩm bám chắc vào thân cành khẳng khiu mà thả hồn cùng mùa hè năm trước. Nghĩ về những xào xạc hân hoan khi đón gió mới chớm từ lúc thu sang. Nghĩ về nỗi giá lạnh của đông vừa cô đơn vừa kiêu hãnh héo hắt gầy. Nghĩ về khói hương thơm tho xuân thì đào mai trổ nụ… Nhưng hiện tại, xuân sắp giã biệt, những cuống lá sẽ khô, mình lá sẽ quăn, và gân lá sẽ nâu lại theo từng đợt nắng mới thắp. Rồi sẽ còn mỗi cuống và gân, theo nhau chui vào những bao tải về đốt bếp chiều. Hay những cuống và gân ấy sẽ leo vào từng xe rác muộn ào xuống bến bờ quạnh hiu?

Mùa lá bay. Lòng cũng thấy phiêu du như lá. Cũng vàng ươm sắc thời gian. Cũng nhạt phai những huy hoàng. Cũng xào xạc từng yêu dấu. Cũng trôi chảy giữa những đợt gió tràn trề. Mưa lá. Lá đổ. Hà Nội mùa lá bay.

 

Published in: on 17/02/2009 at 12:59 Sáng  Comments (6)  

Hạnh phúc buồn

Ánh mắt hắn vằn từng tia đỏ rực. Như dáng chiều cồn cào khát khao nắng của một ngày gần qua. Hất tung đôi giầy nhàu ra khỏi hai chân tê tái mỏi, hắn mong cầu được ngâm chân vào nước lạnh cho tan cái co rút tả tơi đang hành hạ. Cả lũ chim đang vô tâm cãi vã trên đầu kia nữa, cũng chẳng thế hiểu được sự khó chịu điên cuồng của hắn. Những cánh hoa quăn tít trên mặt bàn xám xịt, hoang mang sau cơn chia rời sự sống vừa xong. Chiều rụng hẳn. Khói bếp nhà ai đang quấn vào từng nếp tường rêu. Hắn thèm hơi cơm nóng hổi. Mùi thịt rang cháy cạnh. Bát canh suông ngọt lành. Nuốt nước bọt ừng ực rồi lại thấu hơn cái cảm giác khô cháy cổ. Thiếp đi vào cơn ngủ không định trước. Hắn mơ…

Trời chuyển nắng. Sau những cơn giá buốt sụt sùi lê thê, những khóm hoa vàng lại bắt đầu thắm nhụy. Xét cho cùng, hắn chẳng thể hoàn toàn buông bỏ mọi thứ mà lao theo nỗi buồn mãi được. Vẫn có lúc phải vui niềm vui đời sống. Là được ăn ngon, ngắm gái đẹp. Là được nhậu nhẹt cùng chúng bạn thỏa thuê. Là được vác cái xác to uỳnh này đến căn nhà thanh bình bên lòng sông vắng, rồi ngồi yên đấy mà buông câu. Thì thế, đàn ông mà. Có phải lúc nào cũng ủy mị được đâu.

Kỳ thực cái nỗi buồn mà hắn phải mang vác trong chừng ấy năm cũng không hẳn quá nặng nề. Nhiều lúc chính cái buồn phiền ấy lại cho hắn thêm nhiều cảm xúc để mà sáng tạo miệt mài trong từng cơn điên loạn ngợp ngời đay nghiến. Dù cảm thấy như là phù du hình dáng, thì vẫn còn đó nỗi đau thật, khát khao thật, đợi chờ thật. Người con gái tóc dài như một cụm mây đỏ đến thoáng chốc trên bầu trời trong lành rồi lặn sâu vào sau dãy núi biếc xanh, đi tìm buồn vui mới. Đằng đẵng tháng năm trôi. Quá nửa đời người. Lau mọc um tùm trên bãi bờ kỷ niệm. Mà từng con côn trùng bên rặng cỏ rối vẫn mải mê kiếm chỗ di trú dài lâu.

Nàng có đôi lần trở lại sau ngày tạm biệt buốt giá. Nhưng sự trở lại đem đến nhiều thất vọng cho hắn. Bởi nụ cười đó không còn say mê. Sự tươi sáng của cụm mây đỏ tự lúc nào đã trở nên chói gắt, thấm đẫm hoang vắng xanh xao. Cà phê đặc mấy cũng vô tác dụng. Đêm chong chong trừng trừng con mắt thức. Trái tim như cuộn len xù, quấn qua quấn lại dưới bàn chân mèo nghịch dại. Quang quẻ tiếng chão chuộc kêu từ đám lau lách sau nhà.

Cho đến lúc này, hắn vẫn chưa thể thoát ra được nỗi buồn sâu đắm đuối. Và chỉ còn biết lặn ngụp trong đó như một con thú khát dò dẫm dưới lòng đêm. Dù cho nỗi nhớ đó đang đày đọa hắn, hắn vẫn cứ cho là hạnh phúc. Hạnh phúc đôi khi có cả trong những nỗi muộn phiền.

Published in: on 16/02/2009 at 8:32 Sáng  Comments (7)  

Trà đắng

Cái khoảng thời gian sống trong “mật ngọt” quá lâu cho đến khi gặp trà đắng. Để rồi thấy bẽ bàng, ngây đơ ra khi nghe những lời quá thẳng quá thật. Lời thẳng thật đâu phải dễ nuốt. Nghẹn ứ. Hoang mang.

Nhưng dần dần thấy ấm áp lạ. Thấy dòng máu trong mình đang chảy dạt dào tựa tiếng suối vang từ rừng vắng. Lời nói thật như mũi dao sắc cứa vào thịt da nhưng chỉ cảm thấy ngọt ngào như vết xước của đôi bàn tay nồng yêu dấu gây ra trong một đêm ân ái nào.

Miên man trong những sự thật được phơi bày. Bóc gỡ từng nút từng nút một những mối dây tơ vướng víu bao lâu nay cố tình phủ nhận, quên lãng. Thấy ngổn ngang những xác thân quá khứ lửng lơ trôi trên dòng sông ký ức. Sự thật là đây thôi. Sợ hãi mà cũng gần gũi hiền lành. Như tiếng reo lên từ trong cay đắng đang chìm dần vào thẳm sâu.

Lời nói thật như miếng trà đặc nhấp vào đắng ngắt đầu môi. Để bao phút giây sau ngấm vào cuống họng lại trở nên ngòn ngọn thanh khiết. Lời nói thật đeo đuổi, ám ảnh theo từng tiếng thở ta. Kéo ta trở lại với những gì sáng rõ. Bỏ xa những ngọt ngào giả tạo chỉ đủ khả năng ve vuốt ta trong phút chốc rồi tan loãng ra như chưa từng tồn tại trên đời.

Thì hãy cứ luôn cho ta lời nói thật tận cùng như chính nó. Dù ta cũng cần lắm những mơn man ngọt ngào ngây ngất hồn nhiên.

Published in: on 13/02/2009 at 2:33 Sáng  Comments (5)  

Vẫn…

Không thể nói là em không cần ai hiểu. Cần lắm chứ! Có lúc thiết tha mong cầu được một ai đó hiểu thấu tim gan lòng dạ để cảm thấy yên ổn mà trút hết vào họ tất cả mọi bí mật cuộc sống, mọi suy nghĩ điên rồ nổi loạn. Nhưng dường như đến lúc em tìm ra được một người như thế, thì có một vài bí mật nhỏ (hay lớn?) em vẫn không thể sẻ chia. Rút cục nhận ra chẳng cái gì tuyệt đối và hoàn hảo. Nên đừng mong có cái gì vĩnh viễn, trọn vẹn.

Hôm nay em thấy bình thường. Cái cảm giác bình thường có lúc là bình yên nhưng có lúc là nhạt nhẽo. Trường hợp thứ hai đang rơi vào em. Không đường đột. Bời thói quen đó đã kề cận em nhiều lần rồi. Một tin nhắn đề nghị hay khẳng định cũng thế mà thôi. Nó chứng tỏ về sự hữu hạn của con người hay sự bất lực của kiếp sống. Hoặc tương tự là một sự nhận ra cái mình bao lâu nay lầm tưởng. Cũng có thể là sự bẽ bàng về một hình bóng tầm thường không như trong mơ. Thế nào cũng được. Em thấy bình tĩnh như một cuộc vui vừa đi qua, tan hoang nhưng còn nhiều dư vị trong từng vệt bọt bia, trong từng miếng thức ăn vương lại nơi chén đĩa.

Em sẽ không đi tìm một người hiểu mình nữa. Thế là quá đủ. Cái gì đến thì cứ tự nhiên đến, sao phải tìm. Có lẽ phải thu hẹp lại những quan tâm và những vương vấn. Cuộc sống của em quá ôm đồm và tham lam. Toàn tham lam cảm xúc. Tham lam những chi tiết mà có khi với người đời họ chẳng màng đoái hoài. Nó khiến em rắc rối, mỏi mệt.

Sáng nay trời nhiều sương mù. Sông Hồng đầy khói sóng. Cầu Chương Dương bền bỉ chở từng vòng xe đi mọi ngả tìm buồn vui. Vệt cát xa mờ ngái ngủ bên những con thuyền vá víu. Tiếng bạn líu ríu sau xe. Hơi ấm phả vào vai mệt nhoài lo lắng. Chặng đường phía trước dài như cơn mơ. Hay ngắn như một tiếng cười tan vội.

Tự nhiên không còn muốn chứng minh, giải thích, tỏ tường. Thế nào cũng được. Em vẫn là em. Và em vẫn tin vào những suy tư của chính mình!

Published in: on 10/02/2009 at 8:37 Chiều  Comments (8)  

Còn nguyên một chữ tình si

Quán hôm nay vắng lạ. Cũng may. Nàng nghĩ thế! Thể nào gã cũng ngồi vắt vẻo chân rồi ngước mắt lên trần nhà ba hoa đủ thứ trên trời dưới bể để nàng tròn xoe mắt nhìn. Có gì lạ đâu. Ngàn đời nay vẫn thế.

Cũng lâu không gặp gã. Gã có khác ít nhiều. Nguyên cái bộ dạng râu ria tóc tai bù xù thì vẫn. Màu da bò đang lên mốt. Gã chơi một quả quần kaki may chỉ trần. Một chiếc áo khoác có những đốm khuy sáng lóe in nổi chữ D&G. Đôi giầy vải bụi bặm. Máy ảnh vẫn trung thành Pentax cổ xưa. À, cái khác chắc là đôi mắt của gã. Một đôi mắt long lanh sáng. Chẳng còn đục ngầu thâm quầng bởi thức khuya và thuốc lá cộng chè đặc. Nguyên cớ gì?

Gã lại cười sằng sặc khi thấy nàng thắc mắc. Em không biết thật sao? Tình si đấy! Hả? Si… Ơ kìa, đừng bối rối như thế. Thì vẫn mà…

Tôi đâm ngượng. Gã có cách yêu chả giống ai. Yêu gì mà chẳng tỏ ra chiều chuộng đối tượng. Cứ dửng dưng như thế gã chả liên quan đến người ta tí tẹo gì. Yêu mà khiến người ta cứ tự ái liên miên. Nhưng lâu lâu mới hiểu. Cái tình của gã rất sâu. Nó lặn tít tịt vào bên trong và nằm ở đấy yên lành, không mảy may suy chuyển. Mặc nàng đỏng đảnh dỗi hờn mưa nắng. Mặc thiên hạ thở ra than vào đụng chạm. Gã cứ ôm cái khối tình đó đặt nguyên một góc trong tim. Làm thơ. Làm nhạc. Vẽ những căn nhà xô lệch trong trí nhớ. Và yêu như mê. Chỉ cần ngắm. Chỉ cần qua nhà nàng mỗi đêm nhìn lên cửa sổ mặc cho nàng đã ngủ say từ đời nào với những giấc mơ không gã.

Cái lần gã nhảy xổ vào giật vé tàu trên tay nàng cho vào mồm nhai và nuốt là cái lần gã tỏ rõ nhất cái tình của mình ra bên ngoài. Gã lao như điên trong đêm với cái xe máy cà tàng ra HN với túi đồ của nàng mặc cho mắt mờ trong làn sương đêm lạnh giá. Kính không. Áo ấm không. Để trên chuyến tàu đêm nhiều bạn bè đưa tiễn nàng đứng ngồi không yên. Khăn phấp phới bay theo những cơn gió đột ngột dội vào từ khe cửa tàu khép không thể kín. Đường bao la dài. Sớm ra, sau cơn ngủ vật vờ, đã thấy gã đợi ở cửa ga. Đưa nàng qua nhà. Gã quay xe về chốn cũ.

Nhớ những lần cùng nhau ngồi ở Cửa Đông – nhà con trai Bùi Xuân Phái. Hai đứa nói ít. Gã thường mang đến những bông hoa vàng đặt khẽ lên bàn. Nàng thì òa lên thích thú cứ như lần nào cũng là lần đầu. Giữa tranh và hoa cùng với nắng dọi qua khoang cửa rộng, gã lại nhìn như điên vào mắt nàng, chẳng thèm nói câu gì hết. Nàng loay hoay với mấy cánh hoa vô tư. Khuấy nước loanh quanh trong cốc cho xoay tròn những đường tròn bình yên.

Cái đêm gã đợi nàng ở đầu cầu. Nàng mặc áo dài trắng ra hồ. Tóc bay. Tà áo bay. Lần đó gã sắp đi xa. Gã cứ đứng chết trân ở một góc. Không dám lại gần. Mãi lâu sau gã mới tiến đến cho mặt gã chạm nhẹ vào tóc nàng. Gã thì thầm: Em như một bức sơn dầu.

….. Thời gian xa vắng. Một, hai lần nhận được thư gã từ những chuyến đi dài. Vinh. Huế. Đà Nẵng… Có khi chỉ vẻn vẹn vài câu thơ viết vội từ một mẩu giấy bạc. Nàng còn nhớ mấy câu gã viết ở ga Vinh:

Đại lộ vàng vọt
Những ngọn đèn thao thức
Có lẽ nào cũng ngóng đợi em?

Một tiếng còi tàu đêm
Vỡ loang vào ký ức
chênh chao tôi
độ ấy
đợi em về…

Giờ thì gã ngồi đây. Nghe tiếng nhạc rót rơi trên đỉnh đồi kỷ niệm.

Published in: on 09/02/2009 at 6:58 Chiều  Comments (7)  

Tình muộn

Bỗng dưng trong một chiều như bao chiều bình yên khác, tôi bắt gặp một dáng hiền lành điềm đạm từ lối nhỏ bước ra. Chẳng như thường ngày. Chẳng như bao cơn nắng cơn mưa ùa về mọi bận. Trong tôi có lũ.

Lũ cuộn dào dạt dưới chân, cồn lên mắt cá, đụng phải đầu gối đã mỏi nhừ. Bắt đầu từ đây, tôi lật đời tôi sang trang truyện mới. Hệt như tiểu thuyết những năm 30.

Đã đi qua bao khốn khó trong đời. Đã chắc những trải nghiệm của bản thân là nhiều nhặn. Đã vững vàng bước đi đều đặn từng khắc từng khắc trong thế giới nhiều lo toan với niềm tin về sự yên ổn là vĩnh viễn. Đã và đã. Giờ thì…

Cơn mưa chiều về như định mệnh. Lốp xe mòn lăn mãi qua những ngả đường mưa lũ dâng trôi. Lá vàng lá xanh theo nhau tìm xuống đậu trên những mặt nước đục trong hòa quyện. Tim nghe rộn. Lòng nghe hơi sóng vỗ. Và đôi mắt nhạt nhòa trong mưa.

Từ lúc này, mọi sự bình yên đã hoàn toàn biến mất. Bình yên đã biến thành đảo điên. Cái tình là cái chi chi? Em là gì? Em là ai? Mà cho ta ngọt đắng? Có phải là ta? Hay là tiếng ta của thế giới bên kia vọng lại? Ngỡ ngàng trong triền miên dai dẳng.

Tình muộn. Khi mọi thứ đã an bài. Khi tưởng rằng đời là thế. Đời chỉ có thế. Đời giản đơn như thế. Sao nỡ quắt quay.

Khi ta đã già thì tình mới đến. Vì thế cái tình của người “già” cũng đặc biệt hơn. Vừa điềm đạm. Vừa bình tĩnh. Vừa dè dặt. Vừa âu lo. Vừa phong kín. Nhưng lạ thay, ta như khám phá ra một ta khác ngoài ta thường trực. Có cả nông nổi. Cuồng điên. Say mèm. Nhắm mắt lại mà vơ vào những yêu thương không thực. Day dứt cứ đoái hoài ta. Đắng cay cứ chiều chuộng ta. Xót xa cứ quấn lấy ta.

Ta như trẻ ra trong bao la tình mình ngập cuối trời phiêu lãng. Ta lại già đi trong từng nếp nhăn vỡ nát nơi khóe mắt đầu mày. Ta như ngập ngụa trong trói buộc. Ta lại lơi lả trong những niềm đau. Vùng vẫy trong nỗi buồn sâu ngút. Nhảy xuống những lạ xa bời bời cười khóc tả tơi.

Và hết tuổi già bình yên. Hồi lại mộng cũ. Hay thắp tiếp lửa lòng. Cũng vậy thôi. Muộn mất rồi. Và còn gì trên miền đất xa xôi? Cả những trái hoang dại đang mọc tua tủa. Cả những bình minh thắp lửa đón mặt trời. Loài chim vỗ cánh chấp chới loạng choạng trong mây. Xanh xao, đuối sức.

Vệt nắng chiều thắp vội. Đêm đổ ập mình lên những tàng cây mùa lá rụng. Tình già nằm đó. Cọ cựa không yên. Vẫn biết chỉ có thể nằm đó thôi. Thì nên im, nên lắng, nên tĩnh lặng. Nhưng gió cứ len lỏi qua từng sợi vải áo đan vụng về. Gió lục lọi đôi bàn tay. Gió sờ soạng trái tim héo gầy. Bắt dậy. Lôi sềnh sệch tim ta ra ánh sáng. Chói. Lóa. Co lại hoảng sợ. Rồi bình tĩnh bất cần hiên ngang bất chấp.

Có phải giờ ta mới chính là ta? Sống trong bao la yêu thương cuồn cuộn chảy. Thì sao đi nữa cũng là tình. Tình đến sớm đến muộn có hề chi. Chỉ cần biết là yêu thương chân thật. Dù sao đi nữa…

Published in: on 07/02/2009 at 7:54 Sáng  Comments (12)  

Màu trong veo

Có muốn cách mấy, cái màu trong veo cũng không chiều ý ai. Bởi, nó là trong veo. Nó chỉ có thể trong khi thực sự đó là cái sự “trong” hoàn toàn thiên nhiên và thoải mái.

Màu trong veo hoàn toàn không dựa trên bề mặt hình thức. Có những quy ước đời cho rằng đã nhuốm màu đen tối, u ám, thị phi, tan vỡ… thì màu trong veo cũng chả nề hà mà ảnh hưởng tí ti gì cái quan niệm khuôn phép ấy. Đơn giản, màu trong veo là màu của tâm hồn. Màu của những gì thuần khiết xuất phát từ ý nghĩ và tấm lòng rộng lượng với trần gian.

Tôi đang nghĩ đến màu của con sứa biển nổi nênh trên cát những ngày biển rộn. Thân mềm. Mình sật. Nhìn qua thân sứa thấy cả miền cát nóng sàn sạn ép dưới bụng. Rồi lại nghĩ đến nồi bột sắn mới quấy xong. Nóng hổi. Ngọt. Lành. Nhìn thấu đáy nồi nhuốm đen một vùng lửa xém. Hay là chiếc bánh bột lọc bọc con tôm hồng nhỏ xinh chấm nước mắm cho tan trong miệng cả một thời thơ ấu. Cũng có thể là chiếc bánh su sê ngày hôn lễ. Cắn một miếng ngọt từ đầu lưỡi ngọt vô. Giòn. Thơm. Trong mát leo lẻo. Hun đúc thêm cho tình nghĩa đậm đà. Những cái trong veo màu ngà. Màu đã qua thử thách và những va vấp. Màu của sự va đập nhưng vượt lên trên tất thảy mọi mưu toan để tiếp tục hiến mình vào cuộc sống với mong muốn sống trọn vẹn cùng yêu thương và tha thứ.

Màu trong veo. Màu của nắng rọi qua ô cửa nhỏ một sớm đầu thu. Từng hơi nước đêm đang bốc lên tan trên nhành cây lá. Tiếng chim gọi bạn lanh lảnh đầu cành.

Màu trong veo. Màu của dòng suối tuôn róc rách bên hoàng hôn tĩnh mịch. Gió vương trong chiều. Nghe một tiếng đàn ai vắng xa dội lại. Cồn nỗi nhớ nhung.

Màu trong veo. Màu của lời ru con vời vợi ngọt ngào âu yếm. Chan chứa niềm yêu và nỗi mong ngóng qua từng quãng ngày dài.

Màu trong veo. Màu của đôi mắt chớp mong manh. Hồn hậu. Lành hiền. Ánh cười ríu ran như trẻ nhỏ. Dáng đi nhẹn như sáo xanh. Mà đôi tay gầy còn cố giữ mãi chiếc lá lìa cành từ chiều hôm trước.

Màu trong veo. Màu của tình yêu không mảy may mục đích. Chỉ biết yêu nồng nàn say đắm ngọt đắng nỗi chờ mong. Dù đến hay đi. Dù mưa hay nắng. Dù gần hay vắng. Dù bão tố mưa giông. Cháy nhiệt thành như không bao giờ biết mỏi.

Màu trong veo. Có phải ai cũng có?

Published in: on 07/02/2009 at 7:12 Sáng  Comments (4)  

5 phút

5 phút cho một entry.

5 phút thôi.

Cho một giấc mơ vội.

Cho một nấn ná trước cơn ngủ say.

5 phút vừa đủ một bài ca trọn vẹn.

5 phút đủ chín nẫu một bát mì tôm.

5 phút đủ pha xong một ấm trà đặc sánh.

5 phút đủ trang điểm xoàng một gương mặt vội bước ra ánh sáng gặp lạ – quen.

5 phút không xong nổi một cái chớp mắt u hoài.

5 phút không kịp cho một đôi tay vẫy.

5 phút chẳng gọi nổi mải mê đang lạc đường về.

5 phút chạy từ tầng 1 mãi không ra đến cửa.

Published in: on 06/02/2009 at 8:47 Sáng  Comments (2)  

Một chiều có như bao chiều?

Cũng như bao chiều thôi. Chẳng đặc biệt hơn. Chẳng vui hơn. Lại tí rượu cho thấy nóng ran người. Lạ nhỉ! Sao có những lúc là tụ họp đông vui mà cứ thấy niềm vui thực sự biến đi đường nào.

Tuy nhiên, chiều nay nắng đẹp quá! Dát vàng những con đường. Rọi qua những hàng cây. Nhuộm sáng những căn nhà hiền hậu. Niềm vui có được lại là lúc tĩnh lặng trong dòng người nhộn nhịp ùa đi mọi ngả. Bắt đầu hoặc trở về. Phố đẹp như mơ. Nhưng không chụp được kiểu nào cả. Vì còn mải đi và mải ngắm. Vì thời gian. Và vì sợ tan mất dòng cảm nhận đang chảy dạt dào.

Lại qua một chiều.

Published in: on 06/02/2009 at 8:31 Sáng  Comments (4)  

Viết cho một mảng tường cổ sẽ bị sơn

Có những lúc vôi ve trở nên thừa thãi, vô duyên. Không, vôi ve không có lỗi. Chỉ do bàn tay con người đem nó bôi trát lên sự vật và bỗng dưng nó phải lãnh trách nhiệm về hình thức của sự vật đó bất kể tốt xấu thế nào. Vôi ve đôi lần oan ức phát khóc. Chỉ muốn bong – tróc – lở ra cho sớm chợ. Chẳng màng nữa cái chữ tín chữ tin. Nhưng nào xong. Nó đã được thẩm định về chất lượng. Màu cứ óng. Da dẻ cứ mịn màng. Muốn bong tróc à, đâu dễ. Khổ thân chưa!
Có những lúc cứ ngẩn ngơ cả người vì những rêu phong hồn phách ngàn năm bỗng tự nhiên biến mất. Rêu phong tắm gội qua nắng gió thời gian, trải qua bao thăng trầm lặn ngụp mới có được cái màu trầm tịch chắc nịch vờ vỡ. Từ lúc mới chỉ là những vết loang nhè nhẹ thoang thoảng mang dáng dấp của những vệt buồn vui chớm nhen, cho đến khi là những mảng miếng đậm đà nhấn nhá, cho đến nữa là xù xì, tầng lớp những gốc rễ cội nguồn hun lại… Phải dồn tụ, đắp vun tỉ mỉ lắm mới có được. Những lớp lang đó biểu lộ sự từng trải, chiều sâu mà không phải cứ muốn là có, cứ nóng vội lơ láo vài nét cọ là hiện được. Vậy mới quý. Nếu một sớm ngủ dậy nó bỗng biến đâu. Lại thay vào là một sự sáng láng trơ chẽn, lòng sẽ thấy nôn nao bàng hoàng biết bao.
Ấy thế mà người nỡ sơn son thếp vàng lên mình nó làm chi cho đời nó sầu. Nó muốn phong trần, hồn nhiên như ngàn đời nay vẫn thế. Sao nỡ phủ lấp đi những rong rêu vạn cổ. Sao nỡ nhấn chìm đi những nắng gió buồn vui. Cái mới mẻ kia nó không cần. Cái tinh tươm ngăn nắp sạch sẽ kia nó không màng đến. Hãy cho nó được là nó, nhỏ bé khiêm nhường cũ xưa bên phố phường nhộn nhịp. Nó muốn lưu lại hồn phách mình vào phố. Bởi nó mà mới nó chả là gì. Nó chìm lấp trong muôn vàn những nhà cao cửa lớn. Nó nhạt nhòa giữa những sắc mầu tràn lan. Chỉ khi nó mộc mạc thì rêu xanh nhung mịn, loang lổ vết thời gian, thiêm thiếp chân chim xếp nếp, thoang thoảng hương nhành hoa phai… Nó sẽ còn cảm thấy đời gần, đời thật và đời bớt ơ hờ hoang hoải. Nó còn được gợi, được nhắc, được nâng niu. Cần có sự phát triển, cần mới và tinh tươm. Nhưng đã nhiều lắm những thứ đó rồi. Hãy để nó ở lại, như vốn có, cho hồn phố còn chút gì lưu dấu.
Published in: on 04/02/2009 at 8:57 Sáng  Comments (6)  

Những nỗi buồn gieo neo đời vắng

Bỗng chợt như thanh thản trước chiều nay…

Phủ giờ đông ghê gớm. Thì ai cũng đi như mình đang đi là thành đông thôi mà.

Mình thường nhắm mắt mà chắp tay. Ngắn thôi. Chỉ nói được vài câu. Mà sao chả đầu chả đũa. Chả thân thế sự nghiệp. Chỉ mỗi mong cái bình an trong tâm hồn là lúc nào cũng cầu. Nhưng cầu thế thôi chứ biết rằng sự bình an không phải lúc nào cũng thường trực.

Ta khói hương để khỏi chơi vơi…

Gió mát lộng trong nắng ấm. Mùa xuân như vắt mình sang hè nóng bỏng. Rồi tia cười cũng nheo nheo. Mà bước chân cũng chộn rộn dưới những tán cờ ngũ sắc. Khói hương lan khắp trời…

 

Published in: on 04/02/2009 at 2:42 Sáng  Comments (5)  

Duyên

Xét cho cùng, không có chữ Duyên chẳng làm được gì. Tôi đang miên man về mọi điều sau khi đi qua sảnh Tra Cứu tiện thể ngồi lại đọc vài trang báo Tết. Những hàng chữ nhắc tôi trở về với đam mê viết, chụp và vẽ. Có lẽ hơi nhiều và tham lam chăng? Một thứ để theo cho trọn cũng là quá sức rồi. Sao nỡ thích đến vài ba thứ khó? Kỳ cục.

Nhắc đến Duyên. Tôi nhớ có được họa sĩ Nguyễn Thành Đàm cho một chữ Duyên cách đây hai năm. Nhìn qua nhìn lại tôi vài lượt, ông quyết định tôi “phải có chữ Duyên”, kém Duyên, mất Duyên thì trơn nhẵn, sạch lùi. Tôi cười cười. Hiểu ít thôi. Lờ mờ thôi. Cho đến lúc này…

Cho đến lúc này, cũng chẳng biết mình đã có mấy phần Duyên. Viết thì cũng có nhưng chưa nên cháo cơm gì. Vẽ thì đứt quãng quá lâu. Chụp thì chẳng đâu vào đâu dù cũng mang tiếng con nhà. Cuối cùng thấy cái gì cũng dở.

Trời tự dưng nắng sáng lên. Rỡ ràng. Những tàng trứng cá đang gẫy rụp dưới cơn mưa li ti ban sáng cũng như bừng thức dậy, reo vui. Tôi thay dầy bệt, đi tung tăng trong sân. Dáng có vẻ thiếu cuốn hút hơn. Nhưng tự nhiên và trẻ thơ hơn. Lại dễ dàng nhìn ngắm xung quanh. Không lo giày cao gót trệu trạo. Cái gì cũng có tính hai mặt.

Đọc xong một vài mẩu xinh xinh trên mặt báo. Hay! Tôi cho rằng tôi cũng có thể “đua đòi” viết được như thế. Chỉ cần nhất là có trải qua, có gặp gỡ, có cảm nhận. Lâu lâu xao nhãng người thật việc thật, hơi mất tính báo chí. Đổi lại cứ lơ mơ những điều tự mình tưởng tượng hay nhặt nhạnh đâu đó trong những cuộc rong chơi. Thiếu tính chính xác hay đó là cách làm lu đi mọi thứ theo kiểu diễn đạt khái quát cả những cái cụ thể nhằm nói lên nhiều điều phía sau. Chả biết.

Vừa gõ lách cách lại vừa liếc láo qua gương. Phải chấp nhận một sự thật là hôm nay tôi bợt bạt quá! Những ngày bê tha ăn uống ngủ nghỉ kém điều độ đã mang lại một dáng vẻ tàn phai. Tuy chẳng bao giờ tôi có cái sắc nước hương trời thiên hạ rào rào có, nhưng cái sức sống căng tràn thì từng có rồi chứ. Chẳng phải ít mà là rất nhiều. Rồi tiêu. Và hao. Như muôn vàn thứ khác có quy trình sống của nó. Tất yếu. Định mệnh.

Published in: on 01/02/2009 at 11:07 Chiều  Comments (4)  

Tết

Nghĩ đi nghĩ lại, Tết chính là khoảng lặng, là giấc mơ của con người chứ chẳng phải là cuộc tụ tập sôi động như đôi người vẫn nghĩ. Tết là lúc trở về với tĩnh lặng của lòng mình. Là lúc ngồi lại cùng nhau, bên nhau mà tận hưởng hơi ấm tình thân. Để chiêm nghiệm và ngâm ngợi. Để nhận ra được đâu là giá trị đích thực trong cuộc sống mình đang trôi dạt, nổi nênh, mắc míu.

Tết không phải là đi ra mà là đi vào. Ở lại. Cảm nhận thật sâu từng giọt mưa li ti li ti tan trong trời đất. Nghe hơi gió đi về trong miên man mùa xuân. Là nắm tay nhau thật chặt cho tan giá buốt. Giấc mơ của đời người, giấc mơ về những gì ngọt ngào nhất. Là Tết. Chứ không phải chỉ là chu kỳ bốn mùa đến và đi khuôn phép khô khan. Vì thế, tĩnh lặng là đúng, là vừa, chứ không nên thở than về cái sự buồn vì thiếu náo động hình thức.

Published in: on 01/02/2009 at 1:03 Sáng  Comments (5)  

Cảm ơn mùa xuân!

“Chạng vạng” vào buổi trưa nắng đầy như thế này ư? Hay là sự chạng vạng của tâm hồn? Bao giờ mình cũng nói với bạn bè rằng mình thích khoảng thời gian chiều tối được đi chơi, được ngồi ê a cùng với họ. Vì sao? Vì khoảng thời gian đó mình cảm thấy nó nối được chiều và đêm làm một. Thời gian màn đêm sắp chạm vào cây cối, những vì sao bắt đầu bừng mắt tìm trăng. Khoảng thời gian mọi thứ chìm dần, lùi sâu vào tâm tư sâu kín. Và mình có thể nghĩ đến sự vô tận của thời gian. Sự không kết thúc. Sự dài lâu. Sự đón chờ một thăng hoa trong trẻo đã được ủ kỹ từ khi nào.

Hôm nay cũng vui. Uống nhiều. Nhiều loại rượu. Mỗi phòng một chút. Người hơi nóng và nôn nao vì đói. Mình thích thời tiết này quá! Khung cảnh êm đềm, hiền hòa mà vẫn rực rỡ. Không gian quen thuộc đã đưa mình trở lại những kỷ niệm cũ, những công việc ngày thường tí tách vui. Món quà ý nghĩa đầu năm này cũng mang đến cho mình sự ấm áp trong lành. Sẽ chui vào chăn mà ngấu nghiến nó để có thể cảm nhận được hết sức mạnh của tình yêu trong từng câu chữ mà tác giả muốn gửi gắm vào. Còn mình thì thấy đầy lên, lớn lên trong từng diễn biến.

Cám ơn mùa xuân tuy chưa được đậm đà trong cảm giác nhưng đã đem lại cho mình một niềm tin bền lâu. Mình biết là không cần nói. Chả cần diễn giải. Thôi cả thanh minh. Bỏ qua thể hiện… Con người ta vẫn có thể cảm nhận được ý nghĩ của nhau. Thế là đủ. Cuộc sống vì có cảm nhận mà hàm súc và sâu lắng biết bao nhiêu.

Published in: on 29/01/2009 at 9:00 Chiều  Comments (6)  

Bình lặng

Bỗng thấy lòng rất bình yên. Ừ, bình yên thôi. Chẳng cầu gì. Chẳng mong ngóng gì. Thu xếp lại cuộc sống rồi. Có thể bước vào năm mới với sự bình lặng như thế này được bao lâu? Hy vọng là bền.

Hết Tết. Một cái Tết như mọi cái Tết. Hoặc nói cho chính xác thì một cái Tết chỉ có nhớ nhất là ăn và ngủ. May sao có một cuộc vui vừa vừa lúc ngồi ở quê với chú thím và các em. Chóng vánh. Đọng lại được bao cái hương vị?

Về lại Hà Nội. Đi qua cơ quan thấy thân thuộc quá! Cơ quan ngay đó mà tự dưng phải mất 5000 gửi xe ở Quang Trung. Tính mình nhiều lúc cứ hâm như ngây vậy. Nên cuộc sống của mình cũng mới có những điều dở hơi xoắn lấy cũng bởi tự mình tạo ra.

Muốn làm việc rồi. Viết bài. Bản tin. Thu gọn giá sách. Dọn dẹp bàn làm việc. Quét phòng. Mở toang cửa sổ nhìn xuống đường Quang Trung mỗi sáng. Hay lang thang trong khuôn viên 31 Tràng Thi. Hoặc ăn vội bát mì tôm không người lái trên căng-tin vắng vẻ.

Rồi cứ bình lặng như thế thôi. Chưa bao giờ thấy mình giản đơn đến thế này.

Published in: on 29/01/2009 at 4:00 Chiều  Comments (3)  

Nhu mì còn đâu

Ừ thì thay đổi. Ta đã thay đổi nhiều rồi. Chẳng còn nhu mì nữa. Đành rằng cuộc sống nhào nặn bắt ta chạm, va, đổ, ngã… cho ta ngày một chai sạn, dạn dày. Đành rằng mỗi ngày xếp nếp dầy dần đang bồi thêm cho ta những nếp nhăn xấu xí. Đành rằng gió đang thổi thốc tháo phía sau lưng khiến ta không thể thảnh thơi bước hồn nhiên được nữa. Đành rằng ta đang cố tỏ ra đời thường nhạt nhẽo cho chẳng còn gì đặc biệt. Nhưng sao ta lại dễ dàng đánh mất đi nhu mì như thế? Giờ lời nói đanh đá, mạnh bạo. Hành động tự nhiên chủ nghĩa. Suy nghĩ nông cạn, khô khan. Sự nhẫn nhịn, điềm đạm, nhu mì từng có đã mất thật rồi.

 

Published in: on 27/01/2009 at 7:12 Sáng  Comments (2)  

Lặng lẽ mùa xuân như câu hát bắt đầu

Thời gian đang trôi. Hương trầm trên ban thờ tỏa vòng vòng những lọn khói mờ ảo. Đất ẩm cựa quậy ngậm từng giọt sương trĩu nặng gửi gắm hy vọng tràn tươi mới. Lá non bung thân đón thơm tho. Lá già cuộn lòng ủ ấm gân gầy. Những rễ cây lan sâu trong lòng đất hút trọn bao ngọt lành chắt chiu từ muôn kiếp.

Trừ tịch. Chẳng ra đường xin lộc. Chẳng được đi lễ chùa cầu may. Lại là cuộn trong chăn bông ngâm ngợi ký ức, viết thêm dự định, sắp xếp ngày tháng. Năm cũ sắp qua. Một năm nhiều biến động với những trải nghiệm để đời. Một năm buồn vui đầy ắp. Buồn vì bắt đầu được chạm vào đời với những hiện thực phũ phàng hoang mang khiến tan tành ảo mộng. Buồn vì những xếp đặt cho bản thân đã bị phá vỡ, đảo lộn đến rối bời tơi tả. Mùa hè giông tố. Mùa đông lụt lầy. Vui vì đã có được những phút thăng hoa cùng câu chữ, thiên nhiên, bạn bè. Vui vì ngày càng phát hiện ra được mình có những gì trong lòng cuộc sống. Vui vì trong âu lo có những chở che ấm áp tận tụy nhiệt thành của những tâm hồn đồng điệu. Buồn vui vui buồn luân lưu trong những nếp ngày mình sống, cho mình biết lớn.

Muốn hát thật to cho vươn cao đủ đầy những khát vọng mãnh liệt trong cơ thể. Muốn nắm tay mọi người thật chặt để truyền và nhận hơi ấm con người hồn hậu. Muốn hòa vào hương đất trời ngất ngây trong thời khắc giao mùa. Muốn trào dâng cảm xúc cho đầy tràn hạnh phúc yêu thương. Muốn vang vọng trong không gian những hơi thở thanh trong ngọt lành để biết rằng niềm tin chưa khi nào tắt.

Pháo nổ dầy dần. Quê yên tĩnh bỗng trở nên xôn xao rộn ràng. Hơi đất phả lên. Hơi mây sà xuống. Đồng rau phía sau nhà bình yên thở nhịp thở hiền lành nhẫn nhịn. Con đường trước nhà sạch tinh đợi những bàn chân thảnh thơi bước qua đem theo bao tin vui về tình yêu hạnh phúc. Dở chăn ra hiên xem pháo hoa sáng trời. Đèn trời lang thang trong không trung như những vì sao múa khúc tự tình say đắm.

Chào tháng giêng! Chào năm mới! Chào những niềm vui nỗi buồn chưa biết mặt biết tên! Mong những an lành sẽ ở bên mình và những người yêu thương dài lâu. Cho mình ra với thiên nhiên bao la đầy sức sống nhé! Hái một nhành yêu thương.

Published in: on 25/01/2009 at 8:47 Sáng  Comments (8)  

Đêm quê

Đêm. Im lặng quá! Còn mình ta với radio. Khuông cửa kính trễ nải không chịu khép thật kín lòng mình cứ mặc gió lùa thênh thang. Thi thoảng có tiếng pháo nổ râm ran nhắc nhớ tết đã quá cận kề. Gió quê không có nhà cao tầng chắn lối cứ bay lả lướt qua những nóc nhà ngủ im. Đêm quê yên ắng đến nao lòng. Chăn ấm sực. Nằm nhớ bao hình ảnh đã xảy ra trong năm này mà lòng còn hồ nghi như thể đó không phải chuyện mình. Ừ, hóa ra cuộc đời là thế! Buồn hay vui có sao? Được trải qua mọi cảm giác để thấm thía kiếp người đương nhiên cũng là một hạnh phúc. Mai là 29 tết. Sẽ ra chợ mua lá mùi già.
Published in: on 23/01/2009 at 8:00 Sáng  Comments (6)  

Dịu ngọt lại

Lâu nay nhiều lúc xù xì quá! Cứ hét tướng lên rồi than thở trách móc u hoài. Đánh mất mình từ bao giờ không biết. Mất cái khiêm tốn điềm đạm hiền lành từ bao giờ rồi.

Đi qua cánh đồng vắng người, thanh bình quá! Mùa của những loài hoa vàng. Hoa bí lan tràn dưới ruộng cạn. Hoa cải cúc vàng nhè nhẹ như những đốm nắng reo vui trong gió. Hoa cải vàng đậm đà đợi làm giống cho mùa sau. Trong thiên nhiên, muốn dịu ngọt lại. Muốn giấu mình đi mà ủ ấm yêu thương. Muốn nhẹ bước chân, nhẹ đôi tay để những tâm hồn bên cạnh mình cũng thấy bình lặng, chẳng sục sôi lên với đời giông bão.

Sao phải đòi hỏi nhiều thế? Được nhiều quá rồi, không biết đâu là đủ đúng không? Phố đang nhộn nhịp “Tết nay anh không thèm chơi đốt pháo, vì tiếng cười em rộn rã lòng anh rồi”. Hà Nội còn mưa không?

Published in: on 22/01/2009 at 8:13 Chiều  Comments (4)  

Chốn yên bình

3 ngày nữa thôi. Tết sẽ về. Lại như cũ, nằm nghe pháo nổ chốn làng quê đã 3 năm ở lại. Chốn này thanh bình quá! Nhà chẳng internet. Ruộng vườn phía sau. Đường lác đác xe qua lại. Trẻ con nô đùa. Người lớn tươi cười chào nhau. Ngoài thị trấn sắc màu rực rỡ của những ngày giáp tết. Xanh đỏ vàng – ảo giác hân hoan?

Vẫn một mình. Năm cuối cùng một mình. Sẽ nhanh thôi. Lại trở về nhịp sống thực như bao người phụ nữ khác. Và mỗi cuối năm sẽ vẫn lại về quê, băng qua bao con đường ruộng xanh lúa mượt. Có một bờ vai cho mình dựa mỗi khi hoa mắt chóng mày.

Thôi ra với phố hẹp nhé! Về chốn bình yên hãy cho mình được sống yên bình!

Published in: on 22/01/2009 at 12:12 Sáng  Comments (3)  

Yêu

Yêu. Một chút run rẩy đầu môi. Chạm khẽ gió sớm sương nồng. Một chút vướng vất nơi mi mắt. Chớp nhẹ mây tan đi mỏng mê. Một chút lao xao thời gian vỡ. Tao tác muôn vàn tia sáng trong veo của ánh nhìn. Một chút đắm chìm của nhịp đập con tim. Bốc hơi. Hòa quyện. Sóng sánh. Nhẹ. Trĩu. Miên man. Lan tràn. Bùng cháy.

Yêu như ngàn cánh chim bay trong bao la tinh cầu rộn ràng bài ca cuộc sống. Cần chi lý do. Cần chi nguồn gốc. Cần chi giải thích. Cần chi rõ ràng. Ghim thân lên miệng vực, có lúc, cứ như người ngủ mê. Chẳng sợ rơi xuống thăm thẳm tối. Sâu bịt bùng. Là yêu. Vì yêu. Mà dũng cảm. Rồi yêu. Lại vì yêu. Mà kiệt cùng yếu đuối. Từ yêu. Bởi yêu. Mà chan chứa khôn cùng. Nâng niu lệ. Chăm chút giọng cười. Khe khàng chăm chút mỗi thở than.

Có hay chăng mỗi tế bào li ti li ti đang chạy giần giật qua thân thể. Mơ ước. Tự vỗ về. Khao khát. Cần đê mê. Cuồng si. Điên rồ. Bay vun vút. Thăng hoa lên đỉnh trần gian. Thấy mình bay như loài hoang dại.

 

Published in: on 19/01/2009 at 9:22 Sáng  Comments (4)  

Cho em yêu

Trời lạnh quá! Chân không tất. Những cơn gió len sâu vào ngực. Thở ngổn ngang. Thở lan tràn. Có niềm vui nỗi buồn chi lạ loanh quanh giăng mắc. Heniken chẳng nhiều mà sao lại khiến em lây phây. Có phải vì mùa xuân có men say òa vỡ. Hay vì em đang say sự sống. Hay vì em đang cuồng si cuộc đời?

Em có thể thấy được tiếng cười của em trôi lửng lơ trên những rặng cây đầy sương tối. Em cũng nhìn rõ ra tiếng thở dài nhẹ bẫng của em bay là là qua những nóc nhà sẫm đen. Em còn thấy cả bàn tay em lướt khoan nhịp trên những phím những cung cảm xúc mơ hồ. Em thỏa thuê nói cười. Em thả sức hồn nhiên. Em yêu em! Thật đấy! Trong thời khắc này.

Em yêu những chểnh mảng của em. Những hậu đậu, lơi là. Em yêu cả những chệch choạc nhiều khi thích cãi vã khuôn khổ. Em yêu những sai lầm của em, những lối đi chẳng thẳng thớm rành mạch lý trí. Em yêu cả những thở than buồn bã quá đà mà em thường lương vương. Em yêu cả từng lời em hát hụt hơi lạc nhịp. Em yêu luôn thể đôi bàn tay em gầy xương xương chẳng còn mũm mĩm. Em yêu dáng hanh hao. Yêu những xanh xao. Yêu những ngây ngô. Những bơ vơ. Những ơ thờ… Trong cái khoảnh khắc em đang yêu em, xin cho em yêu trọn những khuyết hao lầm lạc. Cho em yêu hết đi những gì em có, những gì đúng là em chẳng thế khác được. Rồi khi em mở to mắt nhìn, em tỉnh như sáo sậu mùa hè thì em muốn yêu hay chán chả buồn yêu nữa cũng được.

Không gian im lặng quá! Chuột già kia chẳng sợ em nữa. Luẩn quẩn góc nhà.

Chênh vênh!

Published in: on 19/01/2009 at 8:44 Sáng  Comments (3)  

Bóc mình

Đã bao giờ tôi thực sự dũng cảm bóc mình dưới ánh sáng? Chưa, chưa bao giờ tôi dám bóc sạch sẽ hết cả ra để soi mình dưới nắng rỡ ràng. Hẳn là thế rồi. Bạn có lẽ cũng thế? Khó mà bóc mình như bóc một củ hành nhỏ bé. Củ hành dù có làm cay xé mắt thì sức mạnh của đôi bàn tay lý trí và món ăn đang chờ được chế biến cũng cuốn phăng hết những ngần ngại lăn tăn. Hành thì chẳng có gì phải dằn vặt, đấu tranh ngoài một việc là tận tụy dâng hiến.

Còn con người – một thực thể phức tạp mâu thuẫn nhiều suy nghĩ đầy tính toan… đâu có cho phép mình trần trụi giữa thế giới lắm bình phẩm, thừa tò mò, thiếu cảm thông. Thế thì sự thật mãi mãi chẳng bao giờ được sống trọn vẹn. Sự thật luôn tương đối, luôn chịu đựng sự nửa vời, hy sinh mình cho thói nhút nhát, thiếu dũng cảm của con người, cho sự sĩ diện hão hay cái mặt nạ đẹp đẽ đã mất công xây đắp nhiều năm.

Thế mà tự dưng trong lúc này tôi muốn được trần trụi. Muốn bóc mình ra dưới gió mưa, bụi bặm… để mà phán xét chính tôi. Muốn được co ro trong giá lạnh. Muốn được đen trầy trong nắng nóng. Tôi bị điên chăng? Trước kia ngay cả với chính mình tôi cũng không dám thừa nhận một số thứ. Tôi tảng lờ. Tôi xóa nhòe. Tôi đè bẹp nó. Tôi phủ nhận. Tôi bỏ mặc. Đúng, đó là khi tôi sợ hãi nhìn thẳng vào thẳm sâu con người mình.Nơi đó có những khát khao tràn sóng. Có những so sánh lặt vặt. Có những lo lắng hoảng sợ. Có cả những ích kỷ hẹp hòi nhỏ nhen…

Còn giờ, tôi đã dám đối mặt với chính tôi. Dám soi rọi đèn vào từng ngõ ngách tâm hồn mà nhặt ra mối mọt, sâu bọ. Dám cả phỉ nhổ vào mình cho đôi mắt kia chẳng thể mở to ra ngơ ngác sáng trong ra vẻ vô tội. Dám cười cợt vào mình để cho làn da kia phải nóng bỏng cháy xạm vì xấu hổ. Giờ không chỉ tôi đối diện với chính tôi mà tôi còn đủ khả năng thật thà đến tận cùng với một – hai người nữa. Một quá trình rèn luyện? Sự bộc phát? Hay đã đến lúc tôi gặp được người đủ sức lôi tôi ra ánh sáng, lôi ra với bản năng và niềm tin vào tình người nhân hậu, với sự hiểu biết đúng đắn. Có buồn hơn vì khi mình đã sẵn sàng nhìn đúng mình thì thấy có nhiều góc tối quá! Nhưng đó có lẽ là dấu hiệu đáng mừng cho sự trưởng thành của chính tôi.
Published in: on 11/01/2009 at 1:09 Sáng  Comments (6)  

Thức

Hai tháng trời nay thức nhiều hơn ngủ. Chẳng như trước ngủ đủ ngủ say. Cũng từ cái sự thức lợi-hại này mà sinh ra khối chuyện để nghĩ suy.

Thức trưa thì lang thang mạng, loanh quanh blog, tranh thủ chộp giật vài con chữ gõ lạch cạch kiếm cơm. Thức đêm thì cũng lại luẩn quẩn blog, đọc off, gửi off, lại ngắn dài mấy con chữ đợi cháo húp qua ngày. Thức đêm nghe tiếng đèn muộn rọi qua khe cửa sổ lành lạnh đơn côi. Thức đêm nghe tiếng điện thoại của những ai muốn trò chuyện đêm khuya thay cho nghe chuyện cảnh giác trên đài. Thức đêm lại vẫn radio thủ thỉ vui buồn thời gian năm tháng. Thức đêm cho đêm sâu đêm thêm lắng đêm trắng đêm thở dài đếm một thành hai. Thức đêm mà nghe hơi chăn nồng ủ ấm đôi chân không tất.

Thức đêm cho mặt mày hốc hác nổi tôm cá đầy tràn. Thức đêm cho mỏi rệu mỏi rã mỏi tả mỏi tơi thân xác tạm bợ. Thức đêm cho mắt cay mắt mờ mắt lờ đờ mắt hoang vu cỏ dại. Thức đêm và nghe ký ức trộn lẫn với tương lai xâm lấn hiện tại bỏ bê mình ở lại với mình.

 

Published in: on 08/01/2009 at 10:12 Chiều  Comments (6)  

Cơn mơ nằm lăn lóc giữa đời tôi

Ngô Tự Lập từng nói như thế. Ôi chao, cái lăn lóc mới bơ vơ và xơ xác làm sao! Một cơn mơ ngây dại.

Buổi chiều buồn vui lẫn lộn. Lẫn đến nỗi không tìm ra ranh giới, không đọc ra rành mạch được những tinh vi của dây thần kinh cảm xúc đang trôi ở lưng chừng nào. Hơi ấm đến và đi cùng nỗi đau mạnh mẽ. Cào xước những vết thương cũ chưa kịp lành. Rạch thêm những đường nét mới trên thân thể vẫn đang mải bông đùa vui thích với hồn nhiên.

Có bao giờ em biết, nỗi ngậm ngùi nó đến từ đâu, nó lưu cữu thế nào, nó lẳng lặng chìm dần vào bóng tối theo cách mà nó muốn ra làm sao? Em không biết được, vì cuộc đời em cũng như “vỏ sò trên cát”. Khát thật khát bên bờ biển trong xanh. Nước ngập ngời mà khát vẫn khát đến tàn hơi. Bỏng rát.

Giờ, em thấy buồn tênh. Cơn buồn tự ngàn xưa, cơn buồn cũ kỹ, cơn buồn đã quen thuộc với em từ thưở biết khóc biết cười. Buồn là cái chi chi? Buồn ta, buồn mi, buồn em, buồn thân người rệu rã.

——————

Tôi tỉnh dậy như vỏ sò trên cát
Cơn mơ nằm lăn lóc giữa đời tôi

 

Published in: on 07/01/2009 at 4:56 Sáng  Comments (5)  

Rượu lơ lửng

Rượu chạm đến họng. Đắng ngắt. Muốn quay trở ra, trào dội lại. Muộn quá rồi. Vẫn sẽ phải nuốt trôi. Qua một lối đi – cuống họng bé nhỏ, rượu chảy tràn trong da thịt. Không thể chống cự. Say mèm. Nghiêng ngả? Đảo điên?

Da thịt như những thớ gỗ quấn vòng theo thời gian. Chầm chậm chảy vào trong hân hoan náo nức ngây dại. Rượu đổ từng dòng thơm tho cay sực. Rượu ấm nóng đến mỗi nhịp thở li ti. Lay động. Rưng rưng sóng. Ngầm. Bay. Say. Men đắng.

Rượu tan vào mênh mông. Xin cho những dấu yêu cứ nằm yên lành ở đó.

Giọt nóng. Giọt bỏng. Giọt bùng biêng. Giọt xa xôi. Giọt hờn dỗi. Giọt tơi bời. Giọt bốc hơi.

Giọt ngậm ngùi. Giọt lả lơi. Giọt lặng lẽ. Giọt mạnh mẽ. Giọt yếu mềm. Giọt đêm. Giọt khuyết.

 

Published in: on 06/01/2009 at 8:19 Sáng  Comments (3)  

Chân thật

Đêm qua vô tình được xem VTV, chương trình “Sài Gòn du ký”. Phần 4: Mạc Can.

Vô cùng xúc động bởi sự CHÂN THẬT, HỒN NHIÊN của người nghệ sĩ ấy. Chân thật đến nao lòng. Trời đất ơi, sao có người hồn nhiên, chân thật, mộc mạc thế? Giờ, người ta cứ bóng lộn cả lên. Khoác lên trên mình cả những cái không vừa vặn với mình. Còn đây, ông nói cứ tự nhiên như suối trong nguồn chảy dào dạt. Trong vắt trong veo. Chẳng cân đo đong đếm. Chẳng giấu những yếu điểm, những hao khuyết của mình.

Xem, việc đầu tiên là cười vì những câu nói quá ngây thơ hồn hậu. Việc thứ hai là thấm thía cái chất của con người. Thấm thía sự chân thật đến tận cùng mà hiếm người có được. Việc thứ ba là quay lại ngay soi mình. Soi để thấy cả những hào nhoáng phù phiếm, những hình thức vô vị, những biểu hiện nhạt nhẽo không cần thiết mà mình vẫn nhiều lần vướng phải. Soi để thấy mình thật phù du với cái vỏ bọc đôi khi cố tình nhiều lần hữu ý. Để làm gì? Để mọi người cho mình là giỏi giang hơn hay thông thái hơn? Để bạn bè nhìn mình mơ màng hơn hay mong manh hơn? Ui chà, chẳng ra gì hết.

Tự nhiên đứng trước sự chân thật thấy lòng mềm yếu ra, thánh thiện hơn, thơm ngát tình yêu bao la cao rộng. Cảm ơn người nghệ sĩ già với tuổi thơ cầm mòn “tấm ván phóng dao” cho em gái mình làm hình nhân trên đó mà run người trong cơn mưa dao phi vun vút. Cảm ơn “người nói tiếng bồ câu” 5 ngàn tiêu cũng đủ 17 triệu có cũng như không!

 

Published in: on 04/01/2009 at 1:21 Sáng  Gửi bình luận  

Về trong suối nguồn

Có người hỏi tôi: “Thế bây giờ em thực sự muốn gì?”. Đó là câu hỏi trực diện khiến tôi phải suy nghĩ nghiêm túc. Tôi muốn gì? Tôi muốn có gì và muốn làm gì? Có phải từ trước đến giờ tôi không thực sự chú trọng đến điều đó. Để mọi thứ đến và đi lơ nga lơ ngơ theo thời vụ, theo cảm xúc miên man, theo ngẫu hứng, theo sự may rủi… Khi tôi không thực sự xác định được tôi muốn gì thì cái đích mà tôi đến cũng chẳng có cho tôi. Phải thế không?

Hay là tôi né tránh không muốn công nhận khẳng định nhấn mạnh cái sự thích của tôi. Vì trong thẳm sâu tôi biết nó không phù hợp với thực tại yên bình? Như vậy là tôi thiếu dũng cảm, thiếu thẳng thắn, thiếu chân thực?

Thế có thực sự là tâm hồn tôi mênh mông không? Có thực sự nó quá tràn đầy để không chịu ở lại trong một phạm vi vừa đủ dành cho nó? Đến giờ tôi cũng không thể trả lời chính xác về những thứ ở chính trong con người của tôi.

Cứ hồn nhiên ư? Ừ thì hồn nhiên. Nhưng thế nào là hồn nhiên? Và hồn nhiên có thể quy định ra theo cấp độ không? Theo tôi thì hồn nhiên là tự thân nó có. Có cố cũng không ra nếu thực trong tâm hồn mình không còn chỗ cho những trong vắt trong veo. Và chắc hồn nhiên cũng chẳng có cấp độ nào như kiểu những khấc kẻ trong nồi cơm điện quy định mực nước bằng ml. Nhưng có thực hồn nhiên là tốt? Tốt ở khía cạnh nào đó thôi. Còn nếu tôi đang sống trong một bề mặt có sự phân định rõ nét, có những quy củ rạch ròi, có những phạm vi ranh giới… mà tôi cứ như là không nhìn thấy gì hết, thì rất nguy. Tôi sẽ như chú chim non nhún nhảy trên cánh đồng mùa thu. Tôi sẽ như chú cào cào lách tách trên từng đám cỏ xanh mướt. Tôi sẽ như chú bướm vàng đậu rồi bay trên những khóm hoa mùa xuân. Tôi sẽ như chú ngựa tơ phi những bước chân đầu tiên trên thảo nguyên gió lộng… Nếu hồn nhiên, tôi sẽ thỏa sức bay đến những miền đất mới. Tôi thử nghiệm. Tôi sáng tạo. Tôi chọn nhiều con đường để bước. Tôi mặc kệ xung quanh vì tôi trung thành với mong muốn trong lòng tôi. Đấy, hồn nhiên sẽ là thế! Bỏ mặc bên ngoài nghĩ gì về tôi. Rồi sao???

Thế thì tôi muốn gì? Tôi muốn hồn nhiên. Tôi cũng muốn cả quy tắc. Tôi muốn thả lỏng. Tôi cũng muốn cả khuôn khổ. Tôi muốn sáng tạo. Tôi muốn học hỏi. Tôi muốn rộng mở bước chân. Tôi muốn ngồi lại chăm lo cho những gì gần gũi. Tôi muốn hát. Tôi muốn vẽ. Tôi muốn viết. Tôi muốn được gửi trao và nhận lại…

Sao lan man thế! Rút cục vẫn thật bất lực với sự bí ẩn của câu chữ. Không thể điều khiển được câu chữ. Vẫn phải chạy theo nó và vớt vát những cái không lặp lại trong hụt hơi. Và cuối cùng tôi vẫn chưa trả lời được câu hỏi đó. Cứ sống thế thôi. Sống và đi tìm lẽ sống.
_________________

“Quê hương trẻ mãi như tâm hồn thiên nhiên. Em đi qua đó không bao giờ muộn phiền…”. Mượn lời của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn để nói với cuộc đời những lời tri ân trong một sớm năm mới thanh bình.

Sớm nay, bình minh thức trong hơi gió lành lạnh phủ đầy không gian bao trùm chăn chiếu. Cựa mình tỉnh giấc sau những cơn mơ đứt quãng, chợt nhớ ngày mới đã là một ngày tinh khôi. Chưa có dòng nào viết lên. Chưa có dấu vết của niềm vui nỗi buồn. Ngày mới hồn nhiên đâu biết rằng nó sẽ phải đón nhận lại những tâm tư của ngày cũ gửi sang với nhắn nhủ và niềm tin rằng ngày mới sẽ ủi an nâng đỡ được những nỗi buồn đã có trở nên nhẹ tênh hiền hòa. Thôi, dù thế nào đi nữa, cái ta hướng tới cũng là “về trong suối nguồn” với những gì ngân nga tươi mới nguyên thủy nhất phải không?

 

Published in: on 31/12/2008 at 6:56 Chiều  Comments (4)  

Ái

Nếu trên đời không có chữ Ái thì còn lại gì giữa các mối quan hệ người và người? Nếu không có chữ Ái thì ý nghĩa cuộc sống nằm ở đâu?

Ái giản đơn chỉ có hai chữ cái ghép lại kết với nhau bằng một dấu sắc nhưng chất chứa trong nó ngàn vạn điều kỳ diệu. Từ chữ Ái mà người ta dành cho nhau những chăm lo, quan tâm tận tụy không tính toán. Từ chữ Ái mà người ta sẵn sàng hy sinh cả tính mạng của mình để bảo toàn sự sống cho người mình yêu thương. Nhưng chữ Ái cũng như những mũi dao cào xé tim người. Hạnh phúc thì vô bờ bến. Thương đau cũng đến tận cùng. Ai muốn đi vào chữ Ái để được đắm chìm vào những thăng hoa tột đỉnh? Ai muốn thoát ra khỏi chữ Ái để trái tim thôi rướm máu sầu than? Dù muốn hay không thì đời vẫn cho con người được trải nghiệm, ngụp lặn trong chữ Ái với muôn hình vạn trạng để biết rằng được sinh ra trên đời, được khóc được cười là ân huệ vô giá của Tạo hóa.

Con người khi là nô lệ của chữ Ái thì không tài nào thoát ra được bể trầm luân. Khi hân hoan thì ngợp ngời. Khi đau đớn thì tơi bời xác thân. Khi yêu mà không đủ niềm tin thì đụng vào đâu cũng thấy lo lắng, sợ mất mát, sợ tan biến hình hài. Khi xa cách thì nhung nhớ. Mà gần gũi có lúc lại dằn vặt nhau. Khi người mình yêu vĩnh viễn lìa xa thế giới thì mình cũng chẳng thiết tồn tại. Khi người mình yêu thương ở đâu thì ở đó là nhà. Đúng thế, tình yêu là mái nhà bình yên và ấm áp nhất. Có yêu thương, người ta có thể làm được từ những điều nhỏ bé đến những thứ lớn lao. Có yêu thương, mọi việc đều trở nên có nghĩa. Nhưng tại sao không thể giản dị bình thường mà yêu thương trao nhận? Vì chữ Ái chẳng theo một trình tự, quy luật nào. Thế mới ra đời, ra kiếp người lắm nỗi ưu tư. Vì thế cái lý trí buộc phải lộ diện để phần nào kìm hãm bớt cái yêu thương mong manh yếu đuối mà cũng tràn trề quyết liệt mê say. Có lúc cái lý trí thành công đắc thắng. Nhưng nhiều lần nó cũng phải tuyệt vọng bó tay bởi cái nỗi niềm yêu dấu không gì cản nổi cứ lao vun vút trên biển khơi xa rộng mặc cho gió bạt mưa xiêu.

Tháng ngày mải miết trôi, cho đến khi con người có thể hiểu bội phần hơn về chữ Ái thì cũng là lúc chẳng còn đủ hơi tàn cho những cảm xúc thăng hoa. Nhưng dù đôi bàn tay có nhăn nheo, da có đồi mồi khô kiệt, thì trong tim người, chữ Ái vẫn luôn ngự trị, theo người về bên kia bóng tối, sưởi ấm giá băng.

 

Published in: on 31/12/2008 at 5:49 Sáng  Comments (1)  

Quá bộn bề

Bộn bề ngổn ngang công việc, tâm tư. Cái gì cũng dang dở. Bài chưa viết. Bài chưa viết xong. Bao nhiêu việc khác chưa hoàn thành. Suy tư cũng nửa chừng. Chẳng cái gì rõ nét. Chẳng cái gì rành mạch. Rất biết về hành trình sống là phải như thế. Rất biết mọi bộn bề là do chính mình chưa thể sắp xếp cho nó được hợp lý. Rất biết là do cả năng lực hạn hẹp. Biết rõ là do cả lòng tham cứ muốn ôm đồm mọi thứ. Biết mà làm gì khi biết lại không thể giải quyết, không quyết liệt sắp xếp cho ổn thỏa, cho gọn gàng. Nhận thức được sao không hành động được? Thế là thế nào?

 

Published in: on 30/12/2008 at 7:11 Sáng  Comments (2)  

Khi con người bộc lộ mình rõ nhất

Là khi cái chết cận kề. Không phải là cái chết đột ngột cuốn phăng linh hồn vào sâu thẳm tối đen trong ngỡ ngàng chết lặng. Không phải là cái chết chẳng kịp cho người ta suy nghĩ đắn đo về mọi thứ. Mà là cái chết kiểu chìm tàu Titanic.

Kể cả trong khó khăn túng quẫn, con người vẫn chưa hoàn toàn biết hết về bản thân mình. Chỉ khi trước mặt là nỗi chết thì khát khao sống, khát khao ở lại cùng thế giới mới trào lên mãnh liệt bỏng cháy. Và người ta có thể làm mọi thứ để đấu tranh giành giữ sự sống từng giây một với sự mạnh mẽ không thể hình dung nổi. Nỗi kinh hoàng xâm lấn trí não khiến con người không thể kiểm soát nổi bản thân. Và mỗi người có cho mình một biểu hiện khác nhau. Lầm rầm tụng niệm. Tuyệt vọng kêu gào. Bình tĩnh tìm lối thoát hay đớn hèn chui rúc vào những mưu toan tranh giành sự sống với người khác để được thở bằng mọi giá. Thực sự lúc đó con người bộc lộ rõ nhất bản chất của mình.

Có thể lúc này tôi cho là mình sống thành thật. Nhưng đó chỉ là sự thành thật theo quy chuẩn của chính tôi đề ra. Là cái thành thật chưa qua những thử thách sống còn. Trong những cơn đau thể xác hay tinh thần đã có, tôi vẫn đủ tỉnh táo để kiềm chế và suy xét, dù có đôi lúc sự suy xét đó cũng chẳng đem lại cho tôi những sáng suốt mà tôi cần. Có thể hiện tại tôi sống thẳng thắn. Nhưng cái thẳng thắn đó được bao nhiêu phần trăm những sự thật trong con người tôi? Tôi hoàn toàn không biết. Vì thế sẽ không thể tránh khỏi nửa vời. Hoàn toàn không thoát ra được những hình hài mang tinh thần xã hội khuôn đúc. Tôi vẫn có thể ra rả mà nói rằng khi đối diện cái chết tôi không sợ hãi? Tôi sẵn sàng nhường sự sống cho những người khác bằng tình yêu thương người – người trong trẻo nhất? Tôi có thể đứng yên mở to mắt miệng hát những bài ca cuộc sống khi cái chết đang vun vút đến gần? Tôi không mưu toan để giành giật bằng được sự sống trong hèn hạ? Liệu có thật vậy không? Liệu đến lúc chạm phải nỗi thử thách kinh hoàng đó tôi có làm được như vậy không hay cũng cuống cuồng hoảng loạn mà dẫm đạp lên hết thảy bảo toàn lấy mình? Tôi sẽ thế nào???

Đúng, chỉ khi đối mặt với sự chết tôi mới có thể nhận ra rõ nhất bản thân tôi. Còn giờ, có nói hay ho thế nào đi nữa cũng chỉ là lý thuyết mơ hồ. Chỉ còn mỗi một sự an ủi là gắng sống cho trọn vẹn với đời sống và gắng thấm, ngấm những chân lý cuộc đời cao đẹp. Để khi gặp phải thử thách đó sẽ ứng xử thật với lòng mình và lòng mình thì trùng hợp với chân lý của sự hy sinh. Cái đó phải qua rèn luyện và trau dồi, qua học hỏi và tiếp nhận một cách thiện chí, để hiểu được ý nghĩa đích thực của sự sống và vẻ đẹp ngời sáng của cái chết thanh thản. Sự thật là có rất nhiều những tấm lòng cao cả chẳng cần qua sách vở văn chương họ vẫn có thể chọn lối đi vào cái chết thật đáng ngợi ca. Đó là bởi những nguyên sơ trong lòng họ luôn còn nguyên vẹn, trái tim nóng hổi bản năng của họ quyết định tất cả. Đúng, phải có trái tim biết đập nhịp đập của CON NGƯỜI!

 

Published in: on 27/12/2008 at 11:40 Chiều  Comments (9)  

Mưa đông

Mưa hạ được đón chờ bằng nỗi khát khao tưới tắm trong mát lành. Mưa hạ có nắng làm bớt đi cơn buồn là bản chất của mưa. Mưa hạ có hoa phượng chói chang, bằng lăng mơ màng khiến những hạt, những giọt rơi xuống trên từng lối ai qua cũng cảm thấy thật nhẹ nhõm. Mưa đan cả vào từng sợi nắng, hòa vào giòn tan tiếng cười, đùa trêu hoa lá, nghịch ngợm mái tôn. Mưa hạ lành hơn, hồn nhiên và tươi tắn hơn. Từng hạt tròn và trong, nắng soi vào lóng lánh.

Còn mưa đông? Mưa đông buông trong những ngày lạnh giá làm lòng người thêm tái tê. Mưa nặng trĩu. Mưa buốt. Mưa ủ ê. Mưa lê thê. Mưa hoang vắng. Mưa mùa đông trong màu trời xám ảm đạm khiến con người muốn thu mình lại trong tư thế bào thai mà trốn biệt vào chăn ấm. Khiến những nỗi ưu tư dài thêm ra. Khiến khát khao được sưởi ấm thêm cháy bỏng. Mưa đông giống người già ngồi hoài niệm. Giống một linh hồn thinh lặng vừa kịp thoát ra từ vực sâu vẫn còn vương nỗi kinh hoàng về cõi thiên thu mấp mé tối đen hoang lạnh.

Mưa đông cứ như là lời tự sự thủ thỉ buồn của trời đất. Những cỏ cây vẫn xanh tươi, nhưng nhìn ra sao thấy chơ vơ vô cùng. Cỏ cây có lẽ cũng thấy lạnh chăng? Mưa đông cứ như dài bất tận. Kéo dãn tiếng thời gian trình trịch trôi lờ đờ qua khung cửa. Tiếng côn trùng xa vắng vọng lại từ tưởng tượng mơ hồ. Giọt giọt nước mắt – nước mưa lã chã. Giọt tiếp giọt không tròn vo nguyên vẹn mà dan díu vào nhau kéo lê bất tận nguồn nước thiên nhiên không chỉ có trong và lành.

Mặt trời vắng mãi…

 

Published in: on 26/12/2008 at 10:53 Chiều  Comments (5)  

Vu vơ

IL DIVO như những giọt nắng bên thềm nhà rơi rụng xuống. Lời ngân vang, khỏe và xa cao. Lần đầu tiên nghe trọn CD. Nhận vội vã từ một đôi tay buồn…

Sắp kết thúc một năm lắm tai ương. Nôn nóng chờ hết hẳn những ngày âm lịch với mong muốn khóa lại âm u dai dẳng. Trời hôm nay trở gió. Gió bạo liệt quay chóng mặt trên đầu.

Vẫn tiếp tục học cách thở thảnh thơi. Giá mà được về quê và đạp xe thong thả trên những con đường xưa cũ. Đi ra chợ với bộ bà ba mềm, hỏi han những đồ vật bé nhỏ. Chạy ngay xuống Đông Tác bước bên những luống hoa đầu xuân. Ngồi nước chè Lam Sơn, ăn vài hạt ngô nướng. Vào chợ Tây Thành mua khăn, mua mũ. Ra chợ Vườn hoa mua mùi tàu, thìa là. Ngồi trên bậc thềm trường Đào Duy Từ mơ mộng về những ngày áo trắng. Vào thăm lại trường Ba Đình với dãy hành lang quen, ăn kẹo mấu, kem túi, bánh giấy. Ra rạp Hội An ăn bánh khoai, bánh chuối. Sang Công viên sân chơi thiếu nhi đem cỏ tranh về vườn nhà trải thảm. Ăn bánh “cúc” mỗi sáng, bánh đúc sốt mỗi chiều. Loanh quanh bờ hồ ngồi ghế đá gãy, nhặt điệp vàng rụng tơi bời dưới mỗi gốc hiền khô.. Thèm thế!

Published in: on 22/12/2008 at 12:42 Sáng  Comments (5)  

Cứ sống thì biết

Có cái gì vừa thoáng qua đây. Nhanh hơn 1 cái chớp mắt. Nhanh đến độ chưa kịp cảm nhận đã cũ mất rồi. Tự dưng thấy bình thản lạ. Cái bình thản trên nền của những bề bộn hoang hoải. Tự dưng chẳng cần đoái hoài đến mọi thứ. Mặc cho nó đi theo dòng chảy trôi của chính nó. Thử để thật tự nhiên xem sao. Thử không cần cố gắng xem sao. Xem nó bạc phai đến độ nào???

Rồi tự nhiên có thể là tự nhiên được không? Khi con người cứ đem đến cho nó những áp đặt lý trí. Khó mà có được những tự nhiên nguyên sơ trong thế giới tâm hồn đang ngày càng nhiều chới với âu lo.

Cái gì đang là thứ quan trọng nhất? Cái gì là cái cần chú tâm nhất? Cái gì là cái đích thực nhất? Có lúc câu trả lời thật ngắn gọn, đúng đáp án. Có nhiều khi lại chệch choạc, mơ hồ, hoang mang. Nếu mà buộc phải cố để sống giản đơn thì thực tế đã không thể giản đơn được nữa. Chỉ qua năm tháng đắp bồi, qua những nổi trôi một kiếp mới có thể hướng đến sự giản đơn chay tịnh. Cái sự giản đơn của người nhìn thấu được nhân – quả, thấy suốt được đâu là thắt – mở của nỗi buồn, niềm đau.

Cần phải biết chấp nhận. Biết đối mặt với hiện thực phũ phàng. Không thể nuông chiều bản thân quá! Biết giá trị của từng mối quan hệ. Biết tri túc.

Học chấp nhận và cân bằng không phải điều xấu dù cho sự cực đoan vô cùng chán ghét những khái niệm này. Thế nào mới đáng được biểu dương? Sự hướng đến cảm xúc tuyệt đối của cá nhân hay những hy sinh vì tập thế? Sự trung thực trong từng tế bào của cái tôi nhiều ước vọng hay sự khỏa lấp bỏ quên của một con người đang muốn là nốt nhạc trầm trong ngàn vạn thanh âm vang dội? Sự ham muốn đi đến tận cùng mong mỏi hay là chấp nhận dừng lại sống một đời sống phù du? Có lẽ là cứ sống thì biết!

Published in: on 20/12/2008 at 1:33 Sáng  Comments (1)