Cái lợi khi đi thể dục

Ngày trước, khi chưa béo ú thì đi thể dục để khỏe, để thư thái còn bây giờ mục đích đầu tiên là để giảm cân. Nhưng nghe chừng đi bộ kiểu này không ổn, thong thả như người đi dạo thì ăn thua gì đối với 55kg đang cười cợt trên mặt bàn cân run rẩy vì sức nặng đè lên nó. Chưa bao giờ mình hình dung ra mình lại thành ra ì ạch như vậy. Ngày trước cứ nghĩ “mình mà béo như bà này thì chết”, nhưng bây giờ thì béo còn hơn người ta cũng có thấy chết đâu. Vẫn cười nhăn răng ra đấy. Thì còn biết làm sao, đành phải bình tĩnh – tự tin – không cay cú. -> Học được cách chấp nhận thực tại và dần dần điều chỉnh nó theo ý mình.

Sáng sáng ra hồ Hoàng Cầu nhìn ngắm nhà cửa, cây cối và nhất là dạo qua cái chợ tự phát bán đủ các thứ thập cẩm từ tôm cá, gà, bò cho đến quần soóc áo phông, băng đĩa, đồ da dụng hàng Tàu nhập lậu… cũng đỡ chán mắt. Thành ra những ai đi thể dục ởđây việc đầu tiên mỗi sáng không phải là xỏ giầy thể thao mà là sờ ví móc ít tiền lẻ bỏ túi phòngkhi mua được thứ gì giá rẻ bất ngờ hoặc tranh thủ chợ búa luôn để về không vướng víu đến việc đi làm, đi học. Như vậy vừa mua được đồ rẻ vừa đỡ mất thời gian đi chợ. à Học được cách tận dụng thời gian và tiền bạc ở mọi lúc mọi nơi.

Những bán mua í ới khiến hồ trở nên thu hút hơn. Mặc dù biết thế là ô nhiễm, bẩn thỉu những lại cũng không muốn mất đi cái không khí này. Đã cảm thấy thật buồn tẻ khi đội trật tự của phường đi dẹp loạn, hồ vắng lặng quá khiến trong lòng cũng mất hứng thú cho việc đi bộ. Những người bán hàng cố gắng bán cho nhanh để còn kịp phiên chợ trưa. Có nhiều đôi mắt thâm sâu hõm, nhiều đôi tay sưng phù lên vì làm quá nhiều cá, đụng quá nhiều nước, nhiều đôi vai võng xuống vì những gánh hàng nặng, nhiều mong mỏi, nhiều dựa dẫm (dựa dẫm vào cái hồ này để tranh thủ kiếm tiền)… -> Học được cuộc đời không phải là một cuộc chơi dễ dãi, cần phải thực sự nghiêm túc trong lao động nếu như muốn sống chân chính bằng đồng tiền mình tự làm ra.

Hai mẹ con tôi rất ấn tượng với đôi vợ chồng ông bà lão đã già lắm rồi nhưng ngày nào cũng cùng nhau đi bộ. Ông cầm áo mưa (phòng xa), bà cầm nón. Bà đi trước, ông theo sau, thong thả, yên bình. Thỉnh thoảng ông lại xách thêm một hai túi thức ăn hay quà bánh do bà mua. Nhìn ông bà thật hạnh phúc, ai cũng phải thốt lên như thế và cũng chỉ mong về già mình được như hai ông bà thì cũng mãn nguyện lắm! -> Học được sự gắn bó, sẻ chia và vun đắp với người thương yêu.

Qua bán đảo Hoàng Cầu nghe tiếng nhạc du dương muốn dừng lại nhún nhảy theo các ông các bà với giầy da bóng, cà vạt sáng màu và váy xòe ôm lấy những vòng eo không còn thon thả.. Giọng Kim Anh vang trầm khàn qua cái loa rè “…Tiếc thương cũng vậy thôi. Thà rằng quên đi người ơi!” ru những bước chân xoay chầm chậm mơ màng. Bỗng sang Evis Phương “Em ơi anh rất nghèo, tiền tiêu anh không có nhiều mà tình yêu thì anh không bao giờ thiếu” bước nhảy cũng mạnh mẽ hơn như đang hồi tưởng lại những ngày trẻ hẹn hò, hỏi han, tỏ tình “cho anh xin số nhà rồi cho anh xin số đường và xin cho anh biết tên em luôn”… Thật thoải mái khi sáng ra đã được dìu nhau trong tiếng nhạc. Tuổi xế chiều cũng cần lắm những trẻ trung, hồn nhiên và tụ họp. -> Học được suy nghĩ lạc quan về tuổi tác. Già không có nghĩa là hết cái quyền được nhảy nhót và mơ mộng.

Chán nhìn hồ lại chạy sang nhìn nhà cửa. Vào Trần Quang Diệu sang Võ Văn Dũng, quẹo vào tập thể Hà Thủy hay sục sạo sang tận Đông Các cũng là do mắt mải ngước lên ngắm những ngôi nhà cao và sang. Thầm mơ có một cái nhà của riêng mình. -> Học được cách sống có mục đích, đặt ra những mục tiêu trước mắt và cố gắng thực hiện trong tương lai gần.

Đi thể dục là lúc có cơ hội nhìn ngắm và suy ngẫm. Chân cứ bước, đầu cứ lan man, mắt cứ mơ màng và 55kg đang dần sụt xuống. Thế thì tại sao không đi?

Published in: on 12/04/2007 at 8:12 Sáng  Gửi bình luận  

Nhớ bếp

Xa bao lâu mới về, cuối năm rồi, về để sà vào bếp lửa tìm lại hơi ấm nồng nàn của những kỷ niệm ấu thơ. Trở về, nghe lòng mình rộn rã một nỗi nhớ rưng rưng, tựa hồ dòng nước quê hương đang chảy dạt dào trong huyết quản. Dù bếp kia một ngày nào vắng mẹ, vẫn không lạnh lẽo bao giờ, ngọn lửa vẫn cháy như nụ cười chưa bao giờ tắt trên đôi môi dịu dàng của mẹ tôi.

Than hồng xua tan đi cái lạnh lẽo còn rơi rớt của mùa đông, hân hoan cho một mùa xuân mới. Rơm rạ góp màu vàng thổi lên từ những mùa màng bội thu. Trấu mịn màng tìm chai đóng khuôn đỏ lửa. Củi thơm tho, đậm đà vun vén cho hy vọng sau một năm mới đủ đầy. Những ngọn lửa xanh của bếp ga, những vòng tròn như xoáy ốc của bếp điện, những sợi bấc giản dị của bếp dầu… Tất cả đều mang tới cho mọi người cảm giác về một không gian ấm cúng, khi mùa xuân tới, khi đào, mai hé nụ, khi quất vàng như những đốm nắng treo trên lá xanh trĩu nặng, khi hương trầm thơm quấn quýt trong mỗi căn nhà.

Bếp làng

Dù chỉ là cái bếp đơn sơ như bao cái bếp Việt Nam khác, nhưng đối với mỗi chúng ta, gian bếp nhà mình luôn in đậm trong tâm tưởng như một niềm an ủi những khi buồn, những khi cô đơn cần tìm hơi ấm. Một góc ám khói, củi dựng xó bếp cho chóng khô, hành tỏi, mắm muối, nồi niêu xoong chảo để trên giàn bếp… đều gợi lên sự ấm cúng, no đủ của gia đình. Ngọn lửa hồng trong bếp mời gọi sự sum vầy, nó không chỉ là nơi nấu nướng mà đã trở thành nơi thủ thỉ, tâm sự thân mật của bà, của chị, của mẹ. Một ít bùi nhùi làm bùng lên ngọn lửa, trấu âm ỉ cháy giữ hơi cho ấm chè mùa lạnh. Bếp như một lời hẹn cho những ai ở nơi xa xôi mong ngày đoàn tụ.

Tôi vẫn hình dung rõ dáng mẹ mỗi sớm nấu nước, nấu nồi cám cho lợn. Tôi vẫn nhớ như in dáng mẹ nhóm củi từ tờ mờ sáng. Ngọn lửa nhỏ từ que diêm chuyền sang đóm, áp vào những thanh củi khô giòn nắng, bùng lên cao vút, sáng bừng cả gian bếp. Mẹ bắc nồi lên, tiếng củi nổ lép bép. Tôi mắt nhắm mắt mở mò xuống bếp ngồi thu lu gục đầu trên tay mẹ để tìm hơi ấm sực. Mẹ bảo “mai mua lá dong là vừa, hai mấy tháng chạp rồi còn gì”. Mắt tôi sáng lên khi nghĩ tới những chiếc bánh chưng xanh mướt vuông vức ăn cùng hành muối và giò lụa.

Lá dong được lựa kỹ, rửa sạch, lau khô. Này gạo nếp, này đậu xanh mẹ đã chuẩn bị sẵn. Này nồi to, này lạt buộc, củi xếp thành hàng, ba đã đợi từ lâu, thế là lửa lại reo, tôi lại được tưới tắm trong ánh hồng ấm áp, có mọi người quây quần cùng trông lửa và đợi bánh chín. Tôi thường ngủ quay ra sau khi háo hức được vài tiếng đầu. Đến khi bánh chín được một đêm tôi mới tỉnh, để rồi lại tiếc không được đẩy củi trông bánh chưng. Cũng tại hơi ấm nóng của củi lửa đã đưa tôi vào những giấc mơ ngày tết tung tăng áo mới. Lửa sưởi ấm tôi, cho tôi cảm giác thanh bình và êm ả. Tôi yêu gian bếp nhỏ biết bao!

Lớn rồi, gặp bếp ga, bếp điện, vẫn không quên bếp củi, bếp trấu ở nhà. Luôn muốn tìm lại kỷ niệm những lần vùi khoai vào tro nóng, lôi ra cầm bỏng rẫy cả tay. Chỉ chờ tết, chờ cơ hội xum họp gia đình để thấy mình không bị lẻ loi và xa cách với những ngày ấu thơ.

Chiếu cuối năm, bánh chưng đã được bày lên bàn thờ cùng xôi gà, ngũ quả. Khói bếp mái rạ vẫn còn vương trên những ngọn tre. Lửa vẫn le lói giữ ấm cho nồi cháo mẹ ninh ăn đêm cuối năm. Cho đến gần giao thừa, mẹ tắt lửa. thắp thêm tuần hương rồi gọi cả nhà ngồi vào chiếu chờ năm mới đến gõ cửa. Mẹ bao giò cũng thế, năm nào cũng thế, say sưa chờ từng khắc trôi qua, thi thoảng lại ngước lên bàn thờ, nhìn hương tỏa khói vòng vòng thơm trầm ấm, mắt lấp lánh xa xôi. Bếp tắt lửa nhưng không lạnh hẳn, hãy còn âm ấm, đủ cho mèo con ngủ vùi, lười không muốn dậy chờ xuân tới.

Bếp phố

Phố với nhà cao cửa rộng nên bếp cũng được dành cho một không gian thoáng đãng, tươm tất. Bếp lúc này không đơn thuần chỉ để nấu nướng mà những chủ nhân của nó đã có dụng ý thể hiện quan điểm sống, con mắt thẩm mỹ tinh tế của mình trong cách bài trí, xếp đặt vật dụng cũng như khai thác không gian bếp một cách hợp lý.

Khác bếp ở thôn quê, bếp thành thị có tác dụng tổng hợp bởi tất cả đã được thu vào không gian này, tránh dính dáng đến các không gian phòng khách, phòng ngủ… Vả lại sân vườn nhỏ hẹp, không thể ra sân rửa bát, không thể để chum nước ngoài gốc cây hay vại cà trên lan can được. Sẽ có tủ gỗ, tủ nhôm kính treo trên tường đựng bát đĩa, đựng các hộp gia vị… Sẽ có bệ, bồn rửa sẵn vòi cứ thế vặn nước ra. Sẽ có nồi cơm điện nấu cơm không cần coi sóc. Sẽ có tủ lạnh đựng thức ăn không sợ ôi thiu. Rồi càng lúc càng hiếm lọ dấm tự ngâm, liễn mẻ tự nuôi, vai cà tự muối. Mọi người còn bận bịu với công việc, người lớn đi làm, trẻ con đi học, không còn nhiều thời giờ đâu để chăm chút những thứ tỉ mỉ như thế. Cần thứ gì thì chợ cũng có, tiện lợi, khỏi lích kích, cầu kỳ. Vợ chồng làm cả ngày, ăn trưa tại công sở. Bếp vắng hoe. Chỉ có chiều về, vợ chồng con cái mới được sum vầy, bếp mới được dịp nổi lửa. Bếp ga, không cần nhóm, lửa xanh bùng sáng sau một tiếng bật, không còn phải cúi đầu nhắm mắt thổi lửa phù phù mà khói bếp c
ay xè mắt hay cắm điện cho quạt con cóc chạy tít phả vào cửa bếp than, không còn lo lửa tắt những lúc chạy đi rửa rau, múc nước, không ống khói, không que cời… Nhưng mọi người vẫn không quên 23 tháng chạp sắm mũ cho ba ngài “đầu rau” (hai mũ ông, một mũ bà) và cá chép để đưa ông công, ông táo về chầu trời. Mới biết, bếp đã trở thành một biểu tượng linh thiêng không gì thay thế được!

Ở phố, bếp cũng vẫn giữ vai trò quan trọng của mình. ấy là nơi quây quần, tụ họp, là nơi ấm áp, gần gũi nhất đối với mỗi thành viên trong gia đình. Bữa cơm thường ngày còn có lúc lơi là, chứ nhất định Tết thì người phụ nữ cũng sắm sanh đủ thứ cần thiết để dành cho ngày xuân không sợ đói, sợ thiếu. Nhìn vào bếp là thấy sự đầy đủ và tài lộc của năm mới, thấy phong cách sống của mỗi gia đình, thấy được cái nết, cái khéo của người vợ. Vào bếp, người phụ nữ tìm lại được sự dịu dàng, đảm đang, người đàn ông thấy mình được chăm sóc và thấy gia đình là nơi không thể rời xa. Con trẻ háo hức chờ ăn, bốc vụng một miếng còn ngon hơn ăn bát, buổi học cuối năm, chỉ trực mau tan lớp để chạy như bay về nhà, ào vào bếp.

Bây giờ, ai hỏi đi xa nhớ gì nhất, tôi không ngần ngại nói “nhớ bếp”. Đó là nỗi nhớ quá quen thuộc đối với mỗi người Việt Nam. Khi lạnh lẽo, cô đơn, hoảng hốt, lo lắng, tôi lại đốt một ngọn lửa nhỏ, huơ hai bàn tay lên cho đỏ hồng để tìm về cảm giác bếp lửa mẹ tôi. Thầm cảm ơn những mùa xuân đã cho tôi được trở về bên mẹ, bên gia đình thân yêu, bên gian bếp nhỏ, bên những ngọn lửa cháy sáng nồng nàn. Mùa xuân này, tôi nhất định thức đợi bánh chín bên ngọn lửa hồng mẹ nhóm từ que đóm ba chẻ chiều qua.

Published in: on 08/04/2007 at 7:17 Chiều  Gửi bình luận  

Có những…

Có những cuộc điện thoại thường khi rất vô tình. Có những lời nói xen giữa những tiếng thở dài… Đó chỉ là một hình ảnh nhỏ nhoi lướt qua cuộc đời. Có những cuộc gặp gỡ đã thành xa xôi và dường như không muốn tái ngộ…

“Giữ sao người đừng đi. Giữ sao chiều đừng qua”. Đúng là không giữ được. Có những lúc nồng nàn thế mà vẫn không giữ được. Người vẫn cứ đi mặc dù đôi lúc ngẩn ngơ chợt nhớ đến sự nồng nàn đó cũng cảm thấy nuối tiếc một quá vãng xa vời.

Có những sự phạm tội, phản bội vô hình mà chính người làm việc đó cũng không ý thức được. Cảm ơn cuộc đời cho con người được sống để đúng và sai trong những việc mình làm. Sống và phấn đấu cho sự đẹp đẽ, đó là trách nhiệm và mong muốn của con người. Sự trong sạch đôi lúc không đo đếm được. Có duy nhất cách soi xét tự thân là chính xác. Hãy hành động theo suy nghĩ, và hãy suy nghĩ trung thực, ngay thẳng như mặt nước giếng trong một đêm trăng rằm…

15.2.2006

Published in: on 19/03/2007 at 8:59 Sáng  Comments (7)  

Phân vân

Có những chuyện khiến người ta cứ phải nghĩ, nghĩ đi rồi nghĩ lại. Nghĩ đi không tới, nghĩ lại cũng không thông. Có những chuyện xảy ra không thể định liệu trước, rồi phân vân tự hỏi nên rẽ theo đường nào?

Nếu cứ sống quyết liệt được thì tốt. Vì sẽ không phải bối rối, đắn đo để chọn lựa. Được sống say mê đã là một ân huệ mà cuộc đời ban tặng cho con người. Nếu ta không biết tận tận hưởng thì thật hoài phí.

Đôi lúc tự hỏi thế nào là hạnh phúc. Sự lựa chọn nào là đúng đắn. Chúng ta cứ cố công sắp đặt một cuộc sống hoàn hào đầy ảo tưởng trong khi thực tại đáng tận hưởng lại bỏ bê.

Đừng phân vân nữa, hãy quyết liệt, hãy chọn, dù có thế nào!

15.2.2005

Published in: on 19/03/2007 at 7:38 Sáng  Comments (4)  

Nhạy cảm

Có những câu nói thật lạ, vô tình làm người nhạy cảm chạnh lòng. Sao nước mắt lại rơi dễ dãi thế. Nước mắt cũng quý giá lắm, đâu phải lúc nào cũng có thể rơi. Nỗi yếu đuối khiến con người trở nên nhỏ bé đến tội nghiệp. Dường như những buồn phiền đã không còn chỗ đứng trong đời sống này, khi mà sự tự tin, mạnh mẽ, bạo liệt đang vây phủ. Đâu là sự chân thành và niềm thương yêu chân thật? Đâu là những sẻ chia từ sâu xa tâm hồn? Ở đâu tất cả những điều thật thà nhất? Có không? Có lẽ phải thành thật cho đi đã rồi mới mong nhận được một chút ân tình, một chút đồng cảm từ một ai đó, từ một đôi tay nào đó ta mong cầu?

Thu sang rồi! Những buổi sáng mát lạnh trong thành phố này dù sao cũng đem lại cho con người chút dịu nhẹ. Từ thiên nhiên, con người tìm thấy sự thật thà nhất. Từ thiên nhiên, ta lấy lại mình với thơm tho và nguyên sơ nhất. Những cáu gắt, bực bội nhờ sớm thu mát lạnh mà tan biến. Muộn phiền là thứ không thể tránh khỏi. Hãy yên lặng, tự cảm nhận lấy nỗi xôn xao trong lòng mình, rồi điều chỉnh cho phù hợp với thực tại. Mùa thu ngắn lắm, hãy cũng biến những chiều hạ, sớm xuân, đêm đông thành niềm an ủi, thành sự yên bình cho ta mỗi khi tâm hồn ta xáo trộn. Nhẹ tênh đi nào ngu ngơ ơi!

18.9.06
Published in: on 19/03/2007 at 2:26 Sáng  Gửi bình luận