Khoảnh khắc cuối cùng

Giờ khắc này em đang dành cho anh

Những thương yêu và nhớ nhung xanh ngát

Những môi hôn những nồng say không cạn

Cho muôn đời mình luôn mãi cần nhau…

❤❤❤

Published in: on 15/02/2018 at 11:22 Chiều  Comments (2)  

Một trang kỷ niệm

Còn một ngày nữa là Tết. Bận rộn quá không có thời gian với blog. Nhưng vẫn cố cho ít ảnh lên để ấm áp nơi này. Những bức ảnh nhắc nhớ nhiều khoảnh khắc. Những khoảnh khắc gần – xa, xâu chuỗi lại với những kỳ lạ và bất ngờ, chan chứa buồn vui lẫn sự (từng) tổn thương. Giờ là vui rồi, và mong sẽ vui dài lâu cuộc đời nhé!

Em ngồi giữa mùa xuân

Trong tay anh ân cần

Bỗng môi em thơm ngát

Một nụ hôn thanh tân

Bốn bề như vắng lặng

Chỉ nghe tiếng thì thầm

Của con tim khe khẽ

Khát thật nhiều ái ân

Published in: on 14/02/2018 at 1:35 Chiều  Gửi bình luận  

Đi tìm ủi an

Đôi lúc lấy một người khác để lấp đi nỗi buồn hay thất vọng do người khác nữa gây ra, cảm thấy cũng tội lỗi và ân hận vì dường như đó là một sự lợi dụng. Nhưng nếu không như thế thì mệt lắm vì cứ phải ngồi gặm nhấm nỗi buồn kia rất lâu rồi thậm chí gây áp lực vô hình với người đã làm mình buồn (có trường hợp người ta không biết đã làm mình buồn và việc mình buồn vì người ta là do mình chuốc lấy). Nên thay vì gặm nhấm buồn, tôi sẽ đi tìm vui. Tôi vẫn hay thật thà kể với người mà tôi hy vọng sẽ mang vui lại cho tôi rằng tôi đang lợi dụng họ đấy. May mắn là không ai phiền lòng vì điều đó, bởi tôi đã thật thà và bởi khi họ có thể làm tôi vui được thì nghĩa là họ cũng rất quan trọng đối với tôi.

Dù rằng có nhiều lần tìm vui chỉ thấy trống rỗng hơn mà thôi, nhưng đi tìm vui vẫn tốt hơn ngồi chờ đợi nỗi buồn ì ạch đi qua. Tôi vốn là người sống tích cực và lạc quan, nên luôn cho rằng sự khỏa lấp kia dù không khít khao được khoảng trống đang có nhưng cũng sẽ là những ủi an đáng quý và tin cậy trong lúc khốn cùng.

Published in: on 07/02/2018 at 5:58 Chiều  Gửi bình luận  

NDNL – New day new life

Anh hỏi em ngày mới có gì mới

Khi hơi lạnh phủ dày trong thành phố sớm nay

Đôi lúc tầm thường và tiêu cực, tôi đã nghĩ đời mình có gì hay khi mở mắt ra lại vẫn là “một ngày như mọi ngày”. Cuộc đời chỉ tẻ nhạt đến thế ư? Và cuối con đường là gì? Sự già nua, cái chết?

Nhưng vì chỉ là “đôi lúc”, nên phần lớn thời gian sống tôi không hỏi những câu tiêu cực như vậy. Tôi yêu cuộc sống này và biết rằng MỖI NGÀY LÀ MỘT NGÀY MỚI, NGÀY MỚI SẼ BẮT ĐẦU MỘT ĐỜI SỐNG MỚI!

Dù rằng mỗi sáng tôi vẫn thức giấc vào 6 giờ kém 10 phút. Tôi đi đến công ty lúc 7 giờ 30 phút. Tôi làm những công việc quen thuộc của cả triệu năm trước. Tôi đi ăn trưa, tôi tan sở, tôi nấu cơm, tôi ăn tối… Ngày hôm sau lại thế… Ngày sau nữa vẫn thế…

Nhưng có phải là sự quen thuộc nhàm chán không?

KHÔNG!

Vì, công việc cả triệu năm của tôi vẫn chứa chan biết bao thông tin mới, thế giới biến động ra sao công việc tôi biến động theo thế ấy. Bữa cơm tôi nấu hôm nay khác bữa cơm tôi soạn sửa hôm qua. Váy tôi mặc hôm nay long lanh hơn áo tôi khoác hôm qua. Đêm qua tôi mơ một giấc mơ khác đêm nay tôi mơ một giấc mơ khác. Hôm qua tôi thoa son hồng ngày mai tôi tô son nude. Hôm qua tôi gặp người buồn ngày mai đã gặp người vui…

Nên khi ai đó hỏi tôi “có gì mới”, tôi luôn trả lời là “có”.

những chuyển biến tí ti trong nhận thức, nếp nhăn, tóc bạc, tháng ngày…

những xoay vần tình cảm, những nóng nảy, hờn giận…

những nhận ra, những vỡ lẽ, những ngậm ngùi,…

vẫn đến trong từng ngày, chắt chiu để tôi tiếp tục trưởng thành dù chúng gần như không tên, lặng lẽ.

Khi anh hỏi em ngày mới có gì mới

Em nhận ra rằng thời gian đang trôi

Em phải sống thế nào cho mỗi ngày qua đi

Không là đi mãi…

Published in: on 31/01/2018 at 9:34 Sáng  Gửi bình luận  

Ngốc

Chiều nay bỗng muốn nghe lại “Ngốc” và vô tình đọc được cmt này ở phần dưới bài hát. Thấy đúng quá! Ai đã từng trải qua tình đơn phương sẽ hiểu. Mình chỉ sửa dấu chấm phẩy hoặc chữ viết hoa để câu chữ dễ đọc, còn lại là y nguyên lời bạn ấy.

“Chuyện tình yêu đôi khi chỉ là chuyện tình của một người”. Trên đời này có 1 thứ tình cảm đau đớn nhất nhưng cũng vĩ đại nhất, đó là tình yêu đơn phương… Còn gì đau đớn hơn việc tình yêu chẳng được đáp trả, cho đi mà người ta chẳng buồn nhận. Chẳng biết làm gì hết chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn cuộc sống của người ta từ 1 nơi rất xa. Bởi biết rằng mình không thể bước vào cuộc sống đó… Có lúc lại tự lừa dối mình, tự cho mình những ảo tưởng và hy vọng rằng người ta thích mình để rồi lại sụp đổ và thất vọng khi nhận ra người ta vô tâm quá, có khi còn chẳng biết đến tình cảm của mình. Có đôi khi chỉ là 1 cái nhìn, 1 câu hỏi quan tâm, 1 vài cử chỉ biểu hiện mình cũng biến đó là cái phao để bấu víu vào khi sắp bị chìm vào biển tuyệt vọng để rồi 1 ngày nhận ra tất cả chỉ là ngộ nhận… cái phao đó xẹt đi và chính nó nhấn chìm mình xuống. Có những khi muốn quen 1 người khác, muốn yêu 1 người khác nhưng trong lòng lại cứ chần chừ chờ đợi cứ hy vọng rằng 1 ngày người ta nhận ra và đáp trả tình cảm của mình, cứ chờ hoài, đợi hoài mà chẳng hề biết điều đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra… Có khi trong lòng lại dấy lên sự ghen tuông khi thấy người ta quan tâm tới người khác, nhắc nhiều tới người khác, đi với với người khác trong lòng lại lo lắng nếu người ta yêu người khác thì mình chẳng còn cơ hội với lại làm gì mà có cơ hội chứ. Rồi lại những lúc xót xa khi thấy người ta đau đớn tổn thương vì một người khác mà chẳng phải vì mình” (Tan Phat).

https://www.youtube.com/watch?v=zsqlxq85SXw

Bài này nhờ Khoa oder lúc hát karaoke mà mình được lần đầu tiên hát.

“Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù đã từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đắm mình trong cơn mưa ấy một lần nữa”… “Kẻ thứ ba dù đến sau hay đến trước cũng chỉ là kẻ ngốc. Em vẫn cứ nghĩ tình yêu không có lỗi, sẽ bất chấp để yêu một người, chẳng có gì sai. Mãi đến sau mới biết thực ra từ đầu tới cuối chỉ một mình em, một mình em ngốc nghếch tự cảm động chính mình”.

Published in: on 16/01/2018 at 2:25 Chiều  Comments (2)  

Tan trong hương cà phê

Tôi cần phải viết gì đó vào lúc này, gì cũng được, để đỡ bị chìm nghỉm trong cơn say cà phê.

Hôm nay thời tiết đẹp, lý tưởng để uống cà phê. Thế nên ba chúng tôi, gồm tôi, Huy và Vũ chở nhau trên chiếc xe máy của Huy, ra quán cà phê Nhất Long ngồi. Tôi ít khi trốn làm đi uống cà phê, nên việc trốn một tí cũng không khiến tôi cảm thấy tội lỗi lắm. Ngồi với hai người vô tư lự, tôi thấy mình cũng thật quá vô tư, không nghĩ bất cứ thứ gì phức tạp trên đời cả. Uống cà phê và chỉ nghĩ về cà phê, thế thôi. Cà phê đậm đặc lắm! Song giờ thì say ngất ngư, không định vị được đời mình luôn.

Tôi cảm thấy chơi vơi lơ lửng quá, thế là tôi lấy điện thoại nhắn cho em Ngọc một cái tin. Vì sao lại nhắn cho em, người cảm giác như vốn xa xôi trong mối quan hệ không biết gọi tên là gì? À, hóa ra người ta không cần quan tâm đến một danh xưng cho một mối quan hệ khi mà người ta thấy chơi vơi đâu. Thứ người ta cần, đó là cảm giác ấm áp lấp đầy được khoảng chơi vơi ấy, khi mà tin nhắn nhắn đi, sẽ được dội lại bằng một âm thanh đồng điệu.

Một lúc sau, em Ngọc nhẹ bỗng bước sang phòng tôi, mở cuốn sổ xanh mà tôi vừa tặng em vài hôm trước, lấy ra một nụ hoa ép mỏng tênh trong đó đưa cho tôi. Nụ hoa quá đẹp, tím dìu dịu trầm hiền, soi lên ánh sáng thấy cả những chiếc nhụy nhỏ xíu xinh xinh. Em đã làm tôi cảm thấy được đầy lên, thở được bình thường giữa bộn bề hỗn độn.

Dạo này tôi bắt đầu trở lại viết thơ, những câu thơ ngắn và đơn giản. Tôi không viết trực tiếp lên blog như vẫn vậy, tôi viết vào một cuốn sổ xinh đẹp mỗi khi ngồi ở bàn làm việc riêng tư. Viết ra, tôi thấy mình được giải tỏa rất nhiều. Được thấy mình rõ nét hơn. Được thấy mình thật thà hơn. Vậy là tôi lại trở về được với một góc rất riêng mà suốt thời gian qua tôi bỏ quên, vậy là tôi được sống sâu hơn vài milimet.

Dạo này tôi cũng lại quay về viết nhật ký bằng sổ. Sổ nhật ký của tôi dày, nên tôi viết từ năm 2002 đến giờ vẫn còn chưa hết. Bao nhiêu bí mật trần trụi ở trong đó, tôi cứ mấy lần định xén rồi lại thôi. Mỗi ngày tôi đều viết một chút gì đó trong tôi ra sổ, những thứ mà tôi không thể nói ra với ai, cả với blog này, cuốn sổ xanh ấy đã gánh giúp tôi bao nhiêu gánh nặng của đời mình.

Cảm giác say cà phê rất khác với say bia. Say bia thì thăng hoa và bốc đồng. Say cà phê thì chơi vơi và mơ hồ. Nếu được chọn thì tôi thích say bia hơn. Vì lúc bia bốc lên não, tôi rất hứng thú với cuộc đời, tôi muốn yêu thương muốn rộng lòng với nó, tôi trở nên trực diện trong cách thể hiện cảm xúc với xung quanh, vì thế mà tôi đón nhận được nhiều đáp trả, vì thế mà tội trọn vẹn trong cơn say. 40% đàn ông ở trong tôi, bao gồm tâm hồn phóng khoáng, uống được trà cà phê bia rượu, nói chuyện chính trị và không màng đến những điều nhỏ nhặt… đang được phát huy đầy đủ ở tuổi tôi hiện tại. Có thể vì thế mà tôi hay gần đàn ông, nói chuyện hợp với đàn ông chăng?

Nãy tôi có viết nhắng nhít ra sổ vài câu thơ, mà vì say cà phê nên thơ chẳng biết là thơ gì luôn. Giờ tôi chép ra blog này:

Tìm đâu thấy tiếng chim trong thành phố

Giữa bốn bề ngập nỗi nhớ hanh hao

Tìm đâu ra một thức giấc xôn xao

Có anh đưa bình minh vào rạng rỡ

Tìm đâu được khoảng trời trong đầy gió

Có mượt mềm ôm nhẹ nhõm gót chân

Tìm đâu nữa những môi hôn bâng khuâng

Mắt em nhắm trong tay anh xiết chặt

Tìm đâu hương sương mai phảng phất

Ướp em vào một đóa tình yêu

Tìm thật sâu và cũng thật nhiều

Chỉ thấy đây một sớm mai lặng lẽ.

 

 

Published in: on 12/01/2018 at 11:08 Sáng  Comments (10)  

31.12.2017

Buổi sáng cuối năm, đi dạo nhìn ngắm cỏ cây và lưu chúng lại đây để nhắc nhở mình rằng mỗi sinh vật nhỏ bé đều có lý do đặc biệt để tồn tại trên đời với niềm vui sâu kín trong khát khao dâng hiến, dẫu chỉ riêng mình chúng biết.

img_20171231_2-404673926.jpg

Published in: on 31/12/2017 at 2:09 Chiều  Gửi bình luận  

Rừng vắng

Vẽ tháng 12.2017

Published in: on 27/12/2017 at 9:33 Chiều  Comments (2)  

điều kỳ diệu

ĐỢI

Vẽ tháng 10.2017

———

Cuộc đời này có phép màu không, có điều kỳ diệu không?

Tôi tin là có phép màu, có điều kỳ diệu!

Tôi tin vì đơn giản chính tôi có thể làm nên những điều kỳ diệu cho cuộc sống này thay vì ngồi đó trông chờ, kỳ vọng để rồi nhiều lúc thất vọng.

Mình thử xem nhé!

Một ngày nọ, tôi bỗng là một người xa lạ tốt bụng, tôi mang đến cho hai cô hàng rong trên cầu Long Biên những chiếc bánh mì lúc hai cô đang ngồi buồn hiu trong cơn gió lạnh thổi từ sông về. Các cô nhận bánh, cười tươi như hoa, mắt anh ánh niềm vui. Tôi không mất nhiều tiền, vài chục nghìn ít ỏi, mà tôi thấy điều kỳ diệu lấp lánh quanh mình.

Một ngày nọ, tôi nhét một mẩu giấy nhỏ ghi những lời hài hước trẻ con vào chiếc mũ bảo hiểm của một người bạn. Tôi tưởng tượng ra lúc bạn ấy lấy xe, trên đường về sẽ cười hi hi suốt. Điều kỳ diệu lại lấp lánh hồn nhiên.

Một ngày nọ, chừng mùng 5 Tết. Tôi lên phố Hàng Bè mua đồ với em gái. Gặp một cô Tây cũng thơ thẩn xem đồ. Cô nhìn tôi cười thân thiện, tôi cũng vậy, và tôi rút lì xì 20.000 ra tặng cô ấy trước sự ngỡ ngàng của người nhận và người bán hàng lẫn em gái tôi. Tôi giải thích với cô Tây rằng đây là nét đẹp của văn hóa Tết người Việt, hãy nhận lấy và may mắn nhiều trong năm mới nhé! Cô ấy rất vui và cảm ơn mãi. Tôi lại thấy điều kỳ diệu bay nhảy khắp phố chợ Hàng Bè.

Một ngày nọ, cũng là Tết, mùng 1 hoặc mùng 2. Tôi đi trên phố Hoàng Diệu, phố vắng lắm. Bỗng thấy anh gác cổng mặc trang phục quân đội đang đứng ngẩn ngơ một mình giữa bốn bề vắng lặng. Tôi đã chạy lại tặng anh một bao lì xì mà trong đó có những viên socola hình xu bên trong. Anh cũng rất ngỡ ngàng nhưng thích thú cảm kích lắm, cứ nhìn theo tôi mãi. Tôi thấy mình như cô tiên nhỏ, phát ra những ánh lân tinh giữa bầu trời xuân tươi đẹp.

Còn nhiều lắm những điều kỳ diệu trong cuộc đời tôi, do chính tôi tạo ra hay do những người quanh tôi đem lại. Những điều kỳ diệu ấy tuy nhỏ bé nhưng sẽ giúp tôi sống đẹp đẽ, hướng thiện hơn.

Published in: on 27/12/2017 at 11:36 Sáng  Comments (8)  

Đời là những chi tiết

Hai bức ảnh mình chụp trong hai khoảnh khắc khác nhau. Một là tối, một là chiều tối. Chụp bằng điện thoại.

Bức ở trên chụp ở Lương Sơn quán, vào khoảnh khắc mình bước ra cửa chia tay chị Huệ. Khi chụp mình cố gắng lấy góc nào nhìn không lọt người, không lọt những vật dụng nhựa sắt… Nên nhìn ảnh sẽ chỉ thấy sành, gỗ, khói, ngói và hoa. 

Bức ảnh sau chụp ở Vân Canh, trong một chiều đi dạo rất tĩnh lặng. Cảnh bên ngoài rất diệu vợi, mà vào ảnh thì chỉ được như vậy. Ánh mặt trời đông ấm áp hiền hòa đang dần hạ xuống, chuẩn bị cho thời khắc lẫn vào đêm. Giống như “Chiều hoàng hôn” mình từng viết ngày xưa: https://youtu.be/BbqEWCe-9ZE

Rút cục, cuộc đời vẫn luôn là những chi tiết. Một buổi hoàng hôn, một sự gặp gỡ, một ánh nhìn, một cái nắm tay v.v… thế là thành một đời.

Published in: on 24/12/2017 at 10:20 Sáng  Gửi bình luận  

Lan man cuối chiều

Buổi chiều mùa đông nắng vàng thật đẹp! Đẹp hơn nữa vì mình đã có kết quả khám bệnh. Tuy cũng có chút vướng mắc và tốn kém, nhưng may mắn là không bị gì nghiêm trọng. Tạ ơn trời phật!

Biết ơn mẹ vì mẹ luôn đồng hành bên con, lúc vui lúc buồn, nhất là những lúc tuyệt vọng. Ốm đau, hết tiền và đủ thứ chuyện, cứ đi tìm mẹ là bình yên nhất!

Rồi nhận ra, những mối quan hệ mà ta kỳ vọng, những người mà ta dành cho thiện cảm, đôi khi lại chính là nguồn cơn làm giàu có thêm nỗi buồn của ta. Nhưng cũng không vì thế mà ngừng yêu ghét, chuyện của con tim thì chẳng gì điều khiển được.

Kể một chuyện vui nghe: Mình bước vào phòng chụp X – Quang, cởi hết áo ra để chụp. Mà cậu em mặc áo blues trắng thì không ngớt động viên giữa lúc mình vô cùng hồi hộp không biết bệnh tật thế nào. Cậu bảo, chị hai con rồi mà người đẹp quá! Em chụp nhiều người, thậm chí cả con gái cũng thấy hiếm người như vậy (chém rồi, nghe điêu điêu). Nhìn da chị là em biết. Lúc chụp xong, em còn bảo ngực chị là ngực mỡ nên khó bị lắm, chị yên tâm. Ngồi đợi kết quả một lúc lâu nữa, khi trao kết quả xong cậu tần ngần bảo chị nháy máy vào số em đi, có kết quả sinh thiết nhớ báo em biết với nhé! Ừ, quan tâm người bệnh thì đúng quá rồi, cảm động quá 🙂 Mình nháy máy. Lát sau em vào zalo chat hỏi han tình hình. Mình đã biết kết quả cũng khá nhẹ nhõm nên vui vẻ đáp chuyện. Thi thoảng em lại động viên chị đẹp chị duyên bla bla các kiểu. Nghe có gì đó hơi sai sai vì mình biết mình thế nào, cơ mà cũng chả sao, vì mình đang dễ tính sau cả tuần nhiều lo âu. Nhưng giờ này mình đã quyết định delete số của cậu, chỉ nên gặp cậu ở phòng khám hôm đó là đủ.

Đời vốn công bằng, khi ta buồn vì một ai khác, ông trời lại cử một ai đó khác đến trọc ta cho vui. Nhưng đó chỉ là sự cố gắng và xếp đặt có tính công bằng với cái nhìn từ xa của ông trời. Vì rằng người làm ta buồn hẳn đang quan trọng hơn người trọc ta vui. Trong trường hợp này là vậy!

 

Published in: on 22/12/2017 at 4:37 Chiều  Comments (9)  

Honey

Cuộc sống là hoa

Tình yêu là mật ngọt

——–

Tôi đã lưu tên anh trong điện thoại là Honey. Cảm giác mỗi khi anh gọi, là một giọt mật ong thơm tho chạm vào đầu lưỡi. Việc gọi tên người yêu thương của chúng ta bằng những từ ngữ đẹp đẽ ngọt lành là điều dễ dàng và tự nguyện hơn cả.

Vẽ tháng 11.2017

Published in: on 09/12/2017 at 7:01 Sáng  Gửi bình luận  

Lonely

Vẽ 6-7.12.17

Published in: on 07/12/2017 at 9:58 Chiều  Comments (1)  

Mơ hồ

Uống một ly vang mà đầu óc bay lơ lửng nơi xa vắng

Mùa đông như một bài ca buồn lặng lẽ kén người nghe

Và không biết nói gì đành đăng tranh tôi vẽ

Như một cách tri ân cuộc sống còn cho tôi được biết yêu thương dại khờ

Published in: on 06/12/2017 at 8:50 Chiều  Comments (18)  

Nhà quê

Cái từ “nhà quê” nghe thân thương lắm. Và nét vẽ tôi khi vẽ nhà quê nó cứ ngơ ngác vụng về trẻ con, mãi không già giặn được. Có lẽ vì, quê hương như là mẹ hiền, nên ta mãi là đứa trẻ nhỏ dù cho có bao nhiêu tuổi. 

Nhà quê trong ý nghĩ trong cái đưa tay của tôi sẽ luôn hiện ra nét cây dừa cây cau cây chuối, bờ ao cầu tre giậu nứa, con mèo con gà giếng nước, nón lá chum vại đụn rơm…

Và những “nhà quê” như vậy vẫn theo tôi trong các bức vẽ nhỏ với nét vẽ không chút toan tính, lớn khôn.

Published in: on 05/12/2017 at 9:29 Chiều  Gửi bình luận  

Chuyện ba người

Trong cơn gió đông mới trở lại, tôi đi dạo quanh nhà rồi thấy cảnh này:

“Một người đi với một người

Một người đi với nụ cười hắt hiu

Hai người vui biết bao nhiêu

Một người lặng lẽ buồn thiu đứng nhìn”

Published in: on 19/11/2017 at 6:22 Chiều  Gửi bình luận  

Start up

Không hiểu đang làm gì đây? Bỗng dưng một lô người quen đặt vẽ và đòi cả mua tranh của tên vẽ vườn ngô nghê.

Một set mười mấy tấm em Phương đề nghị đang được tiến hành, vừa bắt đầu hôm qua. Nháp vài cái đã. Theo cách decor cho căn nhà của vợ chồng trẻ với nền tường sáng và khung tranh đen. Vài nét nguệch ngoạc như trẻ con. Simple is best, tiêu chí cho set này.

Published in: on 18/11/2017 at 10:21 Chiều  Comments (7)  

From my hands

Ngẫu hứng chụp lại một số tranh trên page Winlinh mà tôi đã vẽ vơ vẩn bao lâu nay. Luôn nói với mình rằng tài năng không phải ai cũng có, nhưng nếu có ham mê (chưa cần phải là đam mê) thì mỗi ngày làm một chút mình cũng sẽ có một thứ gì đó lưu dấu. 

Đẹp thì chưa tới, nhưng ít nhất đã tới được với những vui thích trẻ trung. Dám làm dù ít ỏi tài năng có lẽ ý nghĩa hơn việc chỉ làm khi biết mình sẽ được công nhận. 

Làm vì mình muốn chắc chắn tốt hơn làm chỉ để được khen. 

Published in: on 16/11/2017 at 9:13 Chiều  Gửi bình luận  

The change

Lại một cái new mobile phone theme. Cũng như cuộc sống rất nhiều lúc cần sự thay đổi. Lúc thay đổi vì muốn, lúc vì ngẫu nhiên, lúc vì không thể khác…

Như đêm qua tôi nói với một cô em đang ở ngã ba đường rằng:

Việc chia tay người đó, nếu có, hãy đừng để bị tác động bởi người thứ ba, mà tự bản thân mình cảm thấy cần chia tay trước hết, dù lúc ấy có người đàn ông nào đang giang tay ra với mình hay không. Vì nếu lấy hy vọng ở người đàn ông này để cứu vãn cho thất vọng từ người đàn ông khác, có thể sẽ gặp tiếp những thất vọng còn tệ hại hơn… 

Published in: on 15/11/2017 at 7:01 Chiều  Gửi bình luận  

Bé li ti

Trong một buổi đi dạo của một ngày cuối tuần nào đó tháng mười, tôi đã chụp bằng điện thoại vài tấm ảnh những bông hoa đồng nội bé nhỏ. Hồn nhiên, khiêm nhường và xinh xắn biết bao nhiêu.

Published in: on 12/11/2017 at 6:34 Chiều  Comments (1)  

Theme mới

Thay được theme điện thoại thật ưng. Chụp màn hình một cái cho xem nè. Những ai còn thức thì ngủ ngon đi nào, những ai đang ngủ thì ngủ thật sâu nhé!

Published in: on 27/10/2017 at 10:57 Chiều  Gửi bình luận  

Màu thời gian

Cây xấu hổ héo khô giữa đồng

Tôi chụp để giữ lấy thời gian và kỷ niệm

Như cách tôi nghĩ về ngày ấy

Những tháng ngày day dứt hồn nhiên…

22.10.17

Published in: on 23/10/2017 at 9:33 Chiều  Gửi bình luận  

Cứ thấy thế đi

Tôi cho là tôi hay nắm bắt được người khác đang nghĩ gì về mình. Như việc cô bé Yến, đồng nghiệp của tôi giai đoạn này đang gần gũi tôi trở lại vì chúng tôi được học cùng lớp với nhau trong một thời gian, hẳn sẽ nghĩ tôi rất trẻ con, mơ hồ và hấp tấp. Tôi cảm thấy được ý nghĩ ấy đang chảy trong não cô nàng. Tôi có thể làm nhiều điều điềm đạm hơn hoặc cư xử già dặn hơn cho cô nàng thôi nghĩ vậy, nhưng tôi không thích làm khác đi. Và tôi chấp nhận việc nhiều người đã và sẽ nghĩ mình mơ hồ hoặc thiếu sâu sát ở những lĩnh vực đáng ra một cuộc đời thực tế rất cần. Vì sao tôi chấp nhận?

Bởi vì tôi chính là như thế: Mơ hồ, trẻ con và đúng là hơi hậu đậu, hấp tấp đấy 😉

Published in: on 10/10/2017 at 9:44 Chiều  Gửi bình luận  

Công nghiệp 4.0

Ngồi đọc về nền công nghiệp 4.0, viết vài dòng bày tỏ rằng, Tôi:

– Rất thích CNTT, thích thiết kế web và design trên máy tính.

– Thích sự bụi bặm, mạnh mẽ, năng động, thậm chí hơi thô mộc.

– Thích được đá bóng và chơi bóng bàn.

– Thích chơi guitar hơn cả piano.

– Thích gym hơn yoga.

– Và thích những anh chàng ít nói, lạnh lùng, đầy nam tính (chỉ nói lời ngọt ngào với riêng người con gái anh ấy yêu) thay vì những anh chàng chải chuốt và nói quá nhiều lời hoa mỹ.

Published in: on 03/10/2017 at 2:33 Chiều  Comments (4)  

Đường dài

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Bai-Hat-Viet-Cho-Em-Acoustic-Version-Pham-Hoai-Nam/ZW79D9C0.html

Nằm trên xe, nghe đi nghe lại. Đường xa. Hỗn độn và bình yên! Chu kỳ đang lặp lại?

1.10

Published in: on 01/10/2017 at 5:06 Chiều  Gửi bình luận  

I have seen…

Gần đây có xem 2 phim, một là “About time” và nữa là “Bad genius”. Phim đầu là xem một mình trên mạng, phim sau là mua vé đàng hoàng xem với Yến ở Royal City nhân dịp sáng thứ 6 được nghỉ học. Hai phim đều ổn theo cách riêng của nó.

—–

“About time” (Mỹ) để lại cho mình nhiều suy nghĩ về khái niệm thời gian một đi không trở lại và ta phải làm sao cho mỗi khoảnh khắc hiện tại trở nên ý nghĩa nhất. Rồi ước ao một cuộc sống điềm đạm bình yên nhiều ân tình vẫn là thứ ước ao con người hướng tới nhất dù đời đầy hào nhoáng ngoài kia.

Bad genius thì trẻ trung học trò khá là thú vị vui vẻ. Ý nghĩa để lại là sự trung thực vẫn luôn được đề cao, rồi kiếp nghèo vẫn là một nỗi day dứt khôn tả khiến đôi khi người ta phải đưa ra những quyết định trái lòng làm thay đổi sâu sắc đời mình. Lần đầu liều chọn một phim Thái Lan để xem, không thấy tiếc tiền.

Published in: on 18/09/2017 at 2:19 Chiều  Gửi bình luận  

Giữa hoàng hôn

Vẽ 13.9.2017

Published in: on 17/09/2017 at 7:42 Sáng  Gửi bình luận  

Hà Nội thu

“Nghe heo may nói thầm điều gì đó, vội vàng lá chín đỏ trên cành”…

Published in: on 16/09/2017 at 6:24 Chiều  Gửi bình luận  

Hay nhỉ

“Phụ nữ tuổi Dậu ngoài tướng mạo xinh đẹp họ có tài ăn nói và thực sự họ thu hút được người khác giới. Phụ nữ tuổi Dậu cũng là người nhanh nhẹn, hoạt bát, mạnh dạn và có dáng dấp, tính khí nam nhi. Các cô gái tuổi Dậu hay chủ động đi tìm tình yêu khi cần thiết và cũng rất trầm tĩnh ít lời khi hoàn cảnh không cho phép”.

——–

Vô cùng ít đọc các bài mạng mà nói tuổi này thế này tuổi kia thế nọ, càng chẳng bao giờ share chúng trên fb. Nhưng vừa đọc một bài từ nhà cô bạn hàng xóm Do Lien chia sẻ về người phụ nữ tuổi Dậu mà thấy có đoạn đúng với bản thân quá phải lưu lại. Chưa đúng lắm là “tướng mạo xinh đẹp”. 

Nhưng:

– Rất đúng là có “tính khí nam nhi” 😎

–  Có vẻ đúng là “có tài ăn nói và thu hút được người khác giới” 😆

–  Vô cùng đúng là “chủ động đi tìm tình yêu khi thực sự cần thiết ” 😍

Published in: on 13/09/2017 at 4:37 Chiều  Gửi bình luận  

Buổi sáng ở VTV

Đôi khi ta đi qua những điều khiến ta cảm thấy vô nghĩa, mất thời gian. Nhưng trên thực tế nó mang lại cho ta nhiều kiến thức, nhiều nhận ra, nhiều rút kinh nghiệm… Và như thế, sẽ chẳng có điều gì hoàn toàn vô nghĩa dù điều đó không vui thậm chí khiến ta buồn bực. 

Published in: on 10/09/2017 at 8:13 Chiều  Comments (2)  

Xa vắng

Vẽ bút kim, một ngày cuối tháng 8.

Published in: on 05/09/2017 at 10:20 Chiều  Gửi bình luận  

miền nhiệt đới

Published in: on 27/08/2017 at 10:48 Chiều  Gửi bình luận  

Vào mùa

Không nhớ lá gấc như thế nào nên vẽ đại. Vẽ xong search mạng thì lá nó khác với là trong tranh kha khá 🙂

Published in: on 25/08/2017 at 9:30 Chiều  Gửi bình luận  

Bình yên

Vẽ và vẽ vậy thôi. 

Published in: on 23/08/2017 at 10:39 Chiều  Gửi bình luận  

Cám ơn đời! 

Có những người tuy không bao giờ nhận là thân thiết, không vì lợi lộc hay tính toan gì với ta, mà khi ta ngỏ một lời thật nhỏ, lại sẵn sàng chia sẻ và ủng hộ thật quá sức tưởng tượng. Đời vẫn thật đáng yêu! 

Published in: on 15/08/2017 at 10:46 Chiều  Gửi bình luận  

Ám ảnh

Vẽ sáp dầu đêm qua

Published in: on 13/08/2017 at 7:35 Sáng  Gửi bình luận  

Ngóng trăng

Những ngày tháng Tám. 

Published in: on 07/08/2017 at 10:47 Chiều  Gửi bình luận  

Nhạc đêm nay

Đêm nghe lại những bài cũ với giọng hát Phạm Hoài Nam, thấy rung động. Ca từ đẹp, giọng thật ấm.

Published in: on 05/08/2017 at 10:32 Chiều  Gửi bình luận  

Em về nụ cười giấu kín

“Vài lần đón đưa, đường quen, hương gió bay qua lòng em

Vài lần đón đưa, em về, nụ cười giấu kín”…

Published in: on 31/07/2017 at 8:57 Chiều  Gửi bình luận  

Ngóng thu

Published in: on 30/07/2017 at 9:06 Chiều  Gửi bình luận