Black

image

image

Màu đen vẫn luôn có sự thu hút riêng của nó. Mình ngày càng thích màu đen.

Published in: on 14/10/2015 at 12:20 Chiều  Gửi bình luận  

Mát chút nhé!

image

image

image

Resort Hòa Bình hè 2014.

Published in: on 13/10/2015 at 5:29 Chiều  Comments (2)  

Bà bảo sao buồn mà fb cứ vui phơi phới? Tôi cũng không cố đắp chát tô vẽ gì cho cuộc đời tôi đâu. Chỉ là tôi bỏ đi nhanh những nỗi buồn dài và nắm thật lâu những niềm vui ngắn. Tôi vẫn thật thà, có điều khi buồn thì tôi không kêu toáng lên mà thôi.
image

Published in: on 11/10/2015 at 8:31 Chiều  Gửi bình luận  

Phố ngày xưa

image

Lâu quá rồi mới vẽ. Vẫn chỉ là vẽ vu vơ.

Published in: on 08/10/2015 at 12:40 Chiều  Gửi bình luận  

Yêu không mỏi mệt

Hi. Ngồi trà đá, đọc thơ tình. Ẩm thật! Bài vở đầy ra đấy mà không muốn sờ đến lại quay sang đọc vẩn vơ. Xong rồi nghĩ đến một chuyện chả liên quan: Được ai đó yêu đến chết đi được có thật là hạnh phúc? Ừ thì không phân tích đến những râu ria mỏi mệt nhé! Chỉ nguyên cái việc người ấy yêu mình rồi yêu cả những thứ xấu xí của mình chả bao giờ trách móc chê bai, nghĩ đến đã thấy thật ngọt ngào quá! Yêu tự nó đã làm nên những đẹp đẽ thi vị của riêng nó, thành ra người được nhận tình yêu đó có cứng ngắc cứng ngơ xấu hoắc xấu huơ cũng bỗng trở nên mềm mại đáng yêu không thể tả. Chả ngọt ngào lắm hay sao!
image

Published in: on 04/10/2015 at 4:33 Chiều  Gửi bình luận  

Dừng lại ở Quảng An

image

image

image

image

Dù Hồ Tây sẽ đẹp hơn vào lúc về chiều, chúng tôi vẫn rất vui vẻ để tận hưởng khoảnh khắc nắng nóng bên bức tường xanh và dải mành lá dịu dàng này.

Published in: on 26/09/2015 at 4:57 Chiều  Gửi bình luận  

Tại Thu

Đang còn một dãy việc xếp hàng, mà lòng không thấy yên để giải quyết. Chỉ tại mùa thu thôi.

Hôm nay ngồi chép bài thơ “Trống lòng” vào sổ cho em vì em bảo thích và sẽ đọc bài đó trước cả công ty. Thấy cũng vui. Ừ thì vẫn có những điều này điều nọ, nhưng còn do cách nghĩ và cách lựa chọn lối sống của mình nữa. Công việc rồi nhiều mối quan hệ, đâu phải cái gì cũng trong trẻo cho mình thả sức hồn nhiên. Nhưng thật kỳ cục nếu vì những thứ đó mà để mất đi sự hồn hậu và niềm yêu thương.

Khi mùa thu đến, có gì đó cứ đầy tràn trong lòng, nhiều lúc chỉ trực trào ra như hạnh phúc.

image

Published in: on 16/09/2015 at 9:04 Chiều  Gửi bình luận  

Chọn

image

image

Chụp những chiếc đèn lung linh trong trời đêm, bỗng nghĩ người phụ nữ nên đẹp theo cách nào? Giản dị thuần khiết hay rạng rỡ sinh động? Mình thích cả hai. Còn biểu hiện nó theo cách nào còn phụ thuộc tâm trạng, không gian… cùng nhiều thứ khác. Nhưng nếu buộc phải chọn một thì thực sự vẫn thích vẻ đẹp tinh tế – thẳm sâu – bí ẩn hơn.

Published in: on 12/09/2015 at 8:23 Chiều  Gửi bình luận  

Của riêng mình

image

Dần về khuya. Giờ của riêng. Không ai chạm vào nữa. Nhưng ngắn ngủi lắm vì vô vàn lý do, trong đó có lý do sợ già và xấu 🙂 Nên giờ của riêng chỉ ngắn như một tiếng thở dài 😦 Vậy thôi, nhưng cũng nên biết đủ. Tri túc ở đâu cũng là khôn, trừ nơi cảm xúc.

Published in: on 11/09/2015 at 10:16 Chiều  Gửi bình luận  

“Đêm mơ thấy tình đi nhè nhẹ
Mà nhớ anh ngày xa xăm”

image

Published in: on 09/09/2015 at 9:15 Chiều  Gửi bình luận  

Mưa thu

Hôm nay gặp mưa trên phố Bùi Thị Xuân. Cơn mưa thu giống cơn mưa hạ, cũng rào rào ồn ã. Nhưng thêm chút run rẩy của mùa nên cảm giác như có chút đông non chớm vào phố.

image

Đứng trú mưa dưới mái hiên, nhìn sang căn nhà cũ, nói chuyện điện thoại với Thành. Mình bảo, thích quá vì có một người bạn mà mình có thể nói bất cứ gì vào bất cứ khi nào.

image

Em Dung và mình cùng đi dưới cơn mưa to. Rồi gặp mọi người trò chuyện và rồi nắng lại lên.

image

Trước đó thì chân mình đã bước trong khuôn viên trường. Cây cối xanh mướt và mọi thứ sạch tinh.

image

Một ngày nữa, một ngày thu đã qua.

Published in: on 09/09/2015 at 8:58 Chiều  Gửi bình luận  

Đặt lưng và thở dốc. Hôm nào cũng thế, đặt lưng được xuống giường là như tạm trút được một tảng đá lớn để mai gánh tiếp. Đủ thứ chuyện và trăm thứ việc đang được đựng trong một cái bao dão vì nặng. Nhiều lúc tự thấy sức chịu đựng của mình thật “vĩ đại” ☺. Nhưng có nhằm nhò gì so với nhiều người xung quanh…

Lúc rỗi thì hay nghĩ vẩn vơ. Rồi bình yên đôi khi lại tự làm cho ra tẻ nhạt hay buồn đâu đâu. Lúc bận thì căng đầu vì mệt. Lúc cáu thì khản cổ vì quát tháo. Sau một quãng đời, nhìn lại có khi mình phải ngất vì bản thân đã biến dạng quá nhiều.

Thôi đi ngủ đây!

image

Published in: on 06/09/2015 at 10:18 Chiều  Gửi bình luận  

Một mình với mùa thu

image

Published in: on 01/09/2015 at 1:04 Chiều  Comments (5)  

19/8

image

image

Cám ơn em đã mang đến cho chị niềm vui bất ngờ! Cám ơn em đã cho chị lần đầu tiên có cảm giác về “cái ngày có vẻ liên quan” ấy! Nói chuyện với em thấy được thoải mái và thật thà. Có lẽ lúc đi chùa, ăn cơm chay sẽ còn tuyệt vời hơn. Mong đến ngày rằm, mùng một ghê cơ.

Published in: on 20/08/2015 at 12:38 Chiều  Gửi bình luận  

Dịu

Có những thứ đã đến rồi đi trong tích tắc không thể hiểu nổi. Nhưng cũng không cần thiết phải hiểu để làm gì. Đêm qua đọc sách trong êm đềm và lâu lắm mới thấy đọc thứ gì mà dễ chịu đến vậy. Giờ thì cùng Win ngồi ngay trong phố giữa tiết trời dịu nhẹ. Mẹ cũng sách, con cũng sách. Đời chỉ cần thế, còn muốn gì hơn.

image

Published in: on 29/07/2015 at 10:46 Sáng  Gửi bình luận  

Thèm

Thấy thực sự thèm một người bạn gái. Người bạn gái thân không để đâu cho hết. Người bạn gái có thể nghe mình nói đủ thứ hoặc chẳng đòi hỏi mình phải nói gì. Người bạn gái có thể cùng cà phê, cùng bia, cùng hát, cùng mua sắm, cùng xô bồ rồi cùng lãng mạn. Ôi những người bạn được cho là thân, cứ ở xa tít tắp, không có ai ở Hà Nội này. Giờ mà mơ tìm được một cô bạn gái như mình ước, có phải là điều hoang đường nhất không?
image

Published in: on 26/07/2015 at 6:34 Chiều  Comments (5)  

Am I sexy?

image

image

image

image

Published in: on 09/07/2015 at 10:51 Chiều  Gửi bình luận  

image

Những ngày hè lửa sôi ầm ĩ
Phơi mình ngoài phố với lòng lặng im

Published in: on 03/07/2015 at 7:46 Chiều  Gửi bình luận  

Và giờ thì ngồi đọc nốt quyển truyện. Nếu không đọc vào thời điểm này, e rằng không thể kết thúc nó vào lúc nào khác. Đôi khi đọc một thứ mà nếu mình thực sự viết có lẽ có thể hay hơn, thấy cũng dịu dịu trong lòng. Đơn giản vậy thôi, đâu phải lúc nào cũng cần nghĩ.

image

Published in: on 28/06/2015 at 4:12 Chiều  Gửi bình luận  

Mùa hạ dịu dàng

image

image

image

image

Published in: on 26/06/2015 at 12:34 Chiều  Gửi bình luận  

Rèm lá

image

Làm dịu hơi nắng xua cơn oi nóng
Rèm lá êm đềm ru lòng bình yên

Published in: on 24/06/2015 at 10:13 Chiều  Gửi bình luận  

Những ngày buồn thế…

Giờ thực sự ít buồn vẩn vơ hơn trước, vậy mà vẫn nhiều buồn. Vậy thì hẳn nỗi buồn là chính đáng. Nhưng buồn để làm gì? Không để làm gì hết. Thế sao còn buồn? Hỏi vô duyên, buồn thì điều khiển được ư?…
Thành phố oi ả. Mưa không ra mưa, nắng chẳng ra nắng. Lòng mình cũng vậy, không gọi được tên…
Càng lúc càng thấm thía những đúc kết của bà ngoại về cuộc sống. Đời người ngắn ngủi mà buồn hoài nhỉ! Cứ bảo hóa kiếp cho gà cho cá để nó thành người. Thành người có gì là hay.
Nói năng lảm nhảm rồi. Đến viết một cái gì đó cho sâu mà cũng không viết nổi.
21/6 là ngày gì thế? Sao giờ trở nên xa lạ thế? Quên lãng hết rồi…

image

Published in: on 21/06/2015 at 5:30 Chiều  Gửi bình luận  

Lựa chọn

Sống không thể không có lựa chọn. Được cái này buộc phải mất cái kia. Nếu tham lam chọn cả hai, kết cục hiếm khi là tốt…
Lâu quá là lâu rồi, tôi không ngồi tĩnh lại được để viết ra những suy tư trong lòng. Thói quen mới là bỏ qua những chi tiết trong đầu rồi cho nó thành quên khiến tôi ngày càng tẻ nhạt. Và năm tháng cứ trôi, sau này lần giở quá khứ, những tấm ảnh up vội chả đủ làm nên một quãng sôi động đã qua. Tôi không cần sự tích góp để sau này lần giở. Nhưng tôi vẫn muốn tôi tích góp lại những ý nghĩ để tôi được sống sâu thêm chút nữa.
Tôi lựa chọn, tôi đã cố gắng làm để giúp đạt được sự lựa chọn đó. Dù đau lòng, dù khó khăn… tôi cũng đã làm được và đã lựa chọn. Không thể phán xét xấu tốt. Không thể vơ đũa cả nắm. Cũng đã và sẽ không bận tâm đến đánh giá của người khác. Lựa chọn theo ý mình, theo nhận thức của chính mình. Biết đau vì mất gì, nhẹ nhõm vì còn gì, chỉ thế thôi. Mất mát là điều không thể khác. Nhưng tôi sẽ ngẩng cao đầu và nhìn được ra ngoài ô cửa đầy ánh sáng. Cũng vẫn lại yêu bóng tối dù giờ đây tôi không phải nhờ vả nó để che chắn nỗi lòng…

image

Published in: on 03/06/2015 at 3:19 Chiều  Gửi bình luận  

Sinh nhật 2014

image

Niềm vui mang đến cho nhau
Giản đơn có khó gì đâu
Quan trọng là mình có muốn
In dấu trong lòng ai lâu

Published in: on 13/05/2015 at 11:26 Chiều  Gửi bình luận  

Thu muộn

image

Published in: on 09/05/2015 at 11:00 Chiều  Gửi bình luận  

Cho người vừa nằm xuống

Một người lại ra đi. Cái chết được đoán trước. Xem lại ảnh anh, thấy đời người lên voi xuống ngựa thật nhanh. Nhìn thấy mỗi ngày, rồi cứ thế mà đi, dù không thân thiết gì thì cũng không thể không buồn lòng xót dạ. Cuộc sống, đến rồi đi, cõi tạm ngắn như một đoạn đường vội vã… Thấy mong manh quá đi thôi!!!
image

Published in: on 21/04/2015 at 11:12 Chiều  Gửi bình luận  

Mùa đông đã xa lắm

image

image

Published in: on 02/04/2015 at 8:55 Chiều  Gửi bình luận  

Tôi yêu sơ-mi

image

image

image

image

image

Published in: on 02/04/2015 at 8:54 Chiều  Gửi bình luận  

Góp vui cho đời

image

image

Published in: on 21/03/2015 at 5:17 Chiều  Gửi bình luận  

Góc nương tựa

image

Published in: on 11/03/2015 at 2:46 Chiều  Gửi bình luận  

Chút xuân

image

Published in: on 08/03/2015 at 8:15 Chiều  Gửi bình luận  

Không dành cho 8-3

Thượng Đế ắt là một thiên tài khi sáng tạo ra đàn bà. Mày đã bao giờ vùi mũi mày lên một mái tóc xoăn để ngủ và mày không bao giờ muốn thức dậy nữa. Và đôi môi của họ, khi họ áp môi vào môi mày, giống như thể một cốc rượu đầu tiên sau nhiều ngày khô khốc trên sa mạc. Bộ ngực của họ, lớn hay nhỏ, là những ánh đèn pha bí mật. Đôi chân của họ, tao không quan tâm nếu chúng giống những hàng cột cẩm thạch Hy Lạp hay một cây Steinway secondhand, và thứ ở giữa chúng, là passport tới Thiên đường.
(Trích blog Teq)

Published in: on 06/03/2015 at 11:53 Chiều  Gửi bình luận  

Chờ giao thừa

Ngồi đợi giao thừa. Công việc đã xong xuôi. Giọn sạch sẽ giường chiếu. Nhìn các con chơi trên giường. Xôi trên ban thờ tỏa hương nếp dìu dịu. Tí nữa thêm mùi nhang khói, thế là đủ cho khoảnh khắc giao thừa chạm khẽ vào tôi.

Đón tết ở đây năm nay đã tròn 10 năm. Ngoảnh đi ngoảnh lại, thấy thời gian của 10 năm chỉ là cái chớp mi nhẹ. Tất cả dường như vẫn còn nhiều mới mẻ, cả những e ngại, giữ ý cố hữu rất rất nhỏ khi tôi ở không gian này, 10 năm trước hay 10 năm sau, dường như không đổi.

Một cái tết đặc biệt hơn, vì có điều gì đó tỏa hương kín đáo, êm dịu trong ý nghĩ. Tôi cảm thấy mình như đã trôi vào tuổi của trải nghiệm, tri túc nhưng cũng lại cảm thấy mình vẫn thật ngây thơ và thanh tân. Thế nào cũng được mà, chỉ cần mình vẫn có được cảm giác về xung quanh, vẫn biết buồn vui và hy vọng, là được rồi.

Năm mới, không mong cầu gì mới. Chỉ cần gìn giữ được những điều thiêng liêng, quen thuộc đang có, là đủ, là hạnh phúc rồi.

Published in: on 18/02/2015 at 11:13 Chiều  Gửi bình luận  

Tiếng gà gáy buồn nao lòng. Làng quê đêm hôm bị khuấy động bởi tiếng khóc của con. Cả tháng nay, đêm, mẹ như bị dại. Con khóc quấy vô cớ, cả nhà không dỗ nổi. Đêm đêm ngồi bế con mà nước mắt cứ tuôn dài. Mang nặng đẻ đau nào đã thấm gì. Nuôi con cho đến lúc lớn khôn, rồi đi theo cuộc đời con với những thăng trầm, còn biết bao lo âu đang đợi… Nhiều lúc mẹ thấy mệt mỏi buồn bã tưởng như không thể tiếp tục. Nhưng được làm mẹ rồi, có mệt mỏi phiền muộn nào có thể khiến mẹ đầu hàng được đây? Có hai đứa con, mẹ ít nhất sống ba đời sống.

Published in: on 17/02/2015 at 4:46 Sáng  Gửi bình luận  

28 tết rồi. Tự dưng thấy buồn buồn. Chả lý do gì hết. Đôi lúc cuộc đời có những phút không biết mình là ai và đang sống thế nào, buồn vì đâu và rồi sẽ vui từ đâu???

Published in: on 17/02/2015 at 4:42 Sáng  Gửi bình luận  

Ám ảnh cuộc điện thoại của cô gái ấy mãi. Dù không phải chuyện của mình cũng cảm thấy rất bất an. Và đêm nay, nằm sẵn trong đầu quyết định không thể khác với những giọt nước mắt không ngớt ngừng rơi.

Published in: on 13/02/2015 at 11:16 Chiều  Gửi bình luận  

Hồ gió

Ngồi đây rất gió. Âm thanh vừa đủ nhẹ để không phá vỡ sự bình yên đang có. Hồ mát lạnh giữa cơn nắng dịu cuối năm. Cứ không muốn nghĩ gì, cứ không muốn tính toán gì, chỉ mong đầu óc mình được lăn tăn nhè nhẹ như những gợn sóng bé trên hồ kia…

image

Published in: on 27/01/2015 at 9:40 Chiều  Gửi bình luận  

Chợt như năm 18

Nghe Quốc Thiên hát bài này giữa buổi trưa yên lặng, hay kinh khủng. Lâu lắm cũng lại mới trở về thực sự với âm nhạc. Sao mà bỏ đi nhiều những điều quen thuộc và đẹp đẽ vậy Dung?

“Tình ngỡ như gió nhẹ trôi, thoáng qua như giấc mộng thôi…”

Published in: on 22/01/2015 at 12:18 Chiều  Gửi bình luận  

Tạm biệt mùa đông

Đã gần chạm lại nỗi cô đơn. Không đọc được cảm giác. Nỗi cô đơn, nó có xa lạ gì đâu, chỉ là lâu không gặp…
Mùa đông tính theo lịch âm cũng chẳng còn mấy nữa là hết. Một mùa đông sắp qua cùng bao nhiêu kỷ niệm sâu đậm. Bảo nuối tiếc gì không? Có, nhiều lắm chứ. Bảo có muốn gọi lại gì không? Không nên, những gì đã trôi và đang trôi, hay cứ để như vậy. Dù nỗi đau có thật và nỗi cô đơn đang trở lại thực thà.
Những thứ trong mình đang mất dần đó, mình sẽ lấy lại, và sẽ được. Thường khi cô đơn, mình là mình nhất.
Tạm biệt mùa đông ấm áp nhất cuộc đời!

Published in: on 21/01/2015 at 7:04 Chiều  Gửi bình luận  

Trở lại nhé!

Hôm nay em Hoạt post bài “Những bóng người trên sân ga”, thấy được quay trở lại với những dòng thơ yêu thích ngày nào. Lâu lắm rồi không đọc thơ, cạn bao nhiêu là thấm thía cuộc đời. Được đắm chìm vào thế giới nào đó không có nghĩa là nên quên hết đi những thứ khác mà trước đó ta đã từng dành cho nó nhiều thời gian. Như việc đọc và việc viết này đây.

Published in: on 20/01/2015 at 7:18 Chiều  Comments (2)