Thu chín

Có những sáng cuối tuần, tôi đi chợ rồi cứ lòng vòng mãi trên phố, chẳng muốn về. Đó là vào quãng thu chín, khi heo may tràn ngập những con đường, hiu hiu vạt nắng hanh phủ mềm lên vai tôi. Hoa cỏ thanh bình bừng lên sức sống. Mọi người đi lại có vẻ chậm rãi, tâm trí dường như thư thái hơn. Tôi thả lỏng mình, để những bụi bặm tâm hồn trôi theo từng làn gió thu hây hây. Mùa thu đã thật là thu lắm. Thường trong tiết thu, tôi trở nên xa xăm, dịu dàng hơn. Vì đất trời êm ả nên thơ như thế, nỡ nào mà tôi không dịu dàng cho được.

Published in: on 17/09/2020 at 2:58 Chiều  Gửi bình luận  

Uống trà dưới trăng

Nhâm nhi trà trong một đêm trăng sáng. Hàng cau lặng gió cùng những cánh lá ngủ mơ. Trên chiếc chõng tre, chúng tôi nghĩ về chuyện đời, chuyện mình, kể cho nhau nghe những điều xưa, ngâm nga mấy câu ca cũ.

Nhấp ngụm trà, thấm trong họng một vị ngọt đắng thật sâu, như có dòng suối đang chảy êm ru nhẹ nhàng.

Trà đâu chỉ là sự thanh khiết của sương mai và sương đêm, của búp tơ xanh nõn hay lá già trầm ngâm. Trà là câu chuyện cuộc đời, thì thầm lan qua những kiếp người.

Muốn uống không dứt dòng suối ấm nồng ấy, để gột rửa hết những bụi bặm dính mắc bởi trần gian.

Published in: on 15/09/2020 at 10:23 Chiều  Gửi bình luận  

Trắng

Với tôi, màu trắng là màu của tinh khôi, trẻ trung, thuần khiết, nhưng cũng chứa đựng những sâu sắc ẩn hiện.

Màu trắng, màu của những cụm mây, cũng là màu của khăn tang ngày đưa tiễn… Song nó không phải là màu tuyệt vọng, mà là màu chia biệt bâng khuâng với một kiếp người về lại thiên thu tịch lặng. Khi linh hồn dần tan loãng giữa muôn vành khăn trắng, nó sẽ sớm được giải thoát để chìm vào giấc ngủ ngàn năm.

Màu trắng của khói sương mong manh khiến lòng người lành hiền, thơ dịu lại. Ngay cả khi ta chỉ còn là một linh hồn, bay lơ lửng nhẹ bỗng giữa trời mây…

Published in: on 11/09/2020 at 10:09 Chiều  Comments (2)  

Hương…

Khi mua hoa, tôi hay chọn nhiều bông hoa nở (6 nở/4 nụ). Vậy là bình hoa của tôi không có phút nào phải chờ đợi mà bung nở rực rỡ ngay từ lúc ban đầu.

Có vẻ việc tôi chọn nhiều bông hoa nở là rất dại, vì nó có đời sống ngắn hơn bông nụ. Nhưng tôi thích sống cho thực tại. Thực tại là tôi được ngắm một bông hoa đang nở, không phải đợi tới ngày mai. Vì ngày mai tôi đâu chắc còn được ngắm hoa nở nữa hay không.

Hãy tận hưởng hạnh phúc trong phút giây hiện tại, như lúc này, khi bạn đang ngắm một bông hoa nhiệt thành nở rộ.

Đêm yên lặng, đêm nằm nghe h­ương bay. H­ương của phố, phố nhộn nhịp cho miệng cư­ời rạng rỡ, phố nối dài cho những cuộc gặp gỡ, phố nhỏ cho mắt ngư­ời chạm nhau. Hư­ơng của hoa, hoa thiêm thiếp hay hoa mới nở, dịu dàng lan tỏa ướp đất trời thơm tho.

Nằm nghe thời gian trôi trong tĩnh lặng, cảm nhận rõ ý nghĩa từng phút giây. Ta có đời sống này với đất trời thênh thang, mây gió trong lành. Có hơi thở, có mắt nhìn, có tai nghe. Ta đã có, vậy hãy đáp đền. Hãy cùng tỏa h­ương. Để sớm mai bắt đầu một ngày làm việc mới. Và đêm về, nằm nghe h­ương bay.

Published in: on 11/09/2020 at 2:07 Chiều  Gửi bình luận  

120 chữ

1. Một khoảng tĩnh lặng trong ngày có cần thiết với bạn? Còn tôi, tôi thường dành ít nhất một giờ đồng hồ trong ngày cho “một mình”. Lúc này, tôi ngồi ở bàn làm việc, làm gì tôi muốn (vẽ, viết, hát, đọc, ghi chép chi tiêu/kế hoạch). Một giờ đồng hồ sẽ giúp tôi sắp xếp mọi thứ vào trật tự. Cũng có lúc tôi không làm gì, chỉ ngồi yên, nhưng cảm nhận được nguồn năng lượng mới dội về sau khoảng lặng cần thiết ấy. Với tôi, tĩnh lặng là một giá trị, mà trong bầu không khí đó, tôi được truyền cảm hứng để tạo nên những giá trị nhỏ bé khác của riêng tôi.

2. Có đi mới thấy, hành trình theo đuổi lối sống tối giản thật không dễ. Từ vật chất đến tinh thần, đều rất khó khăn để thực hiện. Đồ đạc bảo ngừng mua, song đôi lúc vẫn lơ đãng tha về thứ gì đó có thể cần nhưng chưa thật cấp thiết. Đầu óc bảo đừng lấn bấn, mà đôi khi ương bướng chả chịu nghe, cứ vẩn vơ suy nghĩ. Nhưng không sao, quan trọng nhất vẫn là sự kiên định của ta trên con đường này. Theo đuổi không vì sự cuốn hút của trào lưu, mà bởi chính ta thấy cần, thấy phù hợp. Thế mới đủ sức bền để đi tới đích.

3. Khi bạn theo đuổi một việc yêu thích, bạn làm nó tự nguyện và tất yếu đạt được thành quả nhất định. Nhưng đến khi có được chút thành tựu, được ghi nhận, bạn rất dễ bị chệch hướng. Từ làm vì yêu thích, bạn dần chuyển sang làm vì sự tán dương. Nếu mình sáng tạo không phải vì mình muốn mà vì ai đó muốn, thì tự khắc sản phẩm sáng tạo ấy sẽ trở nên khiên cưỡng và thiếu chân thật. Rồi dần dần bạn sẽ thấy mỏi mệt khi gánh trên vai áp lực phải tiếp tục tỏa sáng và được tôn vinh. Rút cục, niềm say mê sáng tạo sẽ cạn kiệt và mục ruỗng.

4. Tôi có thói quen thường kết thúc việc cần làm trước dateline. Tôi rất thích cảm giác khi mình hoàn thành công việc trước hạn. Chủ động xong việc sớm khiến tôi không phải đối mặt với áp lực chạy nước rút – “nước đến chân mới nhảy”. Như khi phải gửi bài cho báo vào chiều 15, tôi sẽ gửi vào sáng 15, thậm chí gửi từ 14 cho khỏe. Làm tích cực để về đích nhanh sẽ giúp tôi có thêm thời giờ thảnh thơi và bắt tay vào việc khác sớm hơn dự định. Rồi “việc khác” đó cũng sẽ được hoàn thành trước hạn trong khuôn khổ thói quen tôi đã duy trì cả chục năm nay.

5. Nhiều khi nhìn ngắm con mèo tôi thấy nó sống thật vui. Tôi không biết thực sự trong đầu nó nghĩ gì hay nó không hề nghĩ gì cả. Con mèo cứ ung dung tự tại, không lụy phiền ai, không cầu cạnh ai. Đôi lúc thấy con người cần nó hơn nó cần con người bởi ở nó toát lên cái vẻ lạnh lùng, dửng dưng, kiêu bạc. Con mèo sống đời bình yên vì cơ bản nó ít quan tâm xung quanh. Cứ như đời này chỉ có nó với nắng bên thềm nhảy nhót. Với tôi, con mèo có lối sống rất cuốn hút, bởi nó chẳng bị ai chi phối để phải sống khác đi cả.

























Published in: on 10/09/2020 at 11:16 Sáng  Gửi bình luận  

Đôi lời tháng 9

1. Biết yêu quý, trân trọng bản thân là điều tiên quyết để trở nên hạnh phúc. Bạn không thể ổn khi bỏ bê việc chăm chút mình, để mặc nó bị đói khát về cả thể chất lẫn tinh thần. Bạn cũng sẽ không thể làm người thân yên lòng khi họ luôn phải bận tâm xem bạn có chịu chăm lo cho bản thân hay không. Nếu bạn không đủ sức để quan tâm đến niềm vui, nỗi buồn, sức khỏe, tài chính… của mình, thì bạn đâu đủ sức để chăm lo được cho ai. Hãy yên ổn, vui vẻ và mạnh khỏe bắt đầu từ chính bạn trước khi có ý định chăm lo cho người khác!

2. Theo định luật “Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”, khi ta nghĩ đến điều tiêu cực thì bỗng một loạt thứ tệ hại hiện ra, khi ta nghĩ đến điều tích cực thì có bao thứ tốt đẹp xuất hiện. Đó không phải là lực hút gì cao siêu thần bí, mà đơn giản là sự nhận thức của ta về hiện tại. Nếu luôn nhìn thấy điểm tốt, ta sẽ tận dụng và phát huy chúng. Khi có niềm tin cùng sự lạc quan, tự khắc mọi việc sẽ trở nên thuận lợi. Ấy là vì ta đã mở sẵn cho mình một tâm thế tốt để tận hưởng, dâng hiến trong say mê và hứng khởi.

3. Tôi thích từ “nhà quê”, một từ gợi nhiều gần gũi và thân thuộc. Bao năm qua, nét vẽ của tôi về nhà quê vẫn cứ vụng về trẻ con như thế. Có phải vì quê hương như mẹ hiền, nên ta luôn là đứa trẻ nhỏ dù có bao nhiêu tuổi đi nữa? Nhà quê trong tranh tôi đơn thuần, lặp lại với những cây dừa cây cau bụi chuối, bờ ao cầu tre giếng nước, con mèo con gà con vịt, nón lá chum vại đụn rơm… Tôi vẽ nhà quê không biết chán và không thiết lớn. Tôi nhìn làng quê bằng con mắt chưa trưởng thành, nên cứ trẻ thơ mãi trong nét vẽ quê hương.

4. Nhu cầu thực sự của ta ít lắm. Chỉ có yêu cầu của con mắt người đời dành cho ta mới nhiều mà thôi. “Những con mắt trần gian” đôi khi đưa ra đòi hỏi vô cùng với đánh giá, phán xét phiến diện và thiếu bao dung. Tuy nhiên, có hay không có những mắt nhìn đó, ta vẫn sẽ hạnh phúc nếu ta biết hài lòng. Mỗi người đều có điều kiện, hoàn cảnh, nhu cầu và tiêu chí sống khác nhau, nên không thể đem thước của người này đo vào đời người khác. Nếu cứ chạy theo đòi hỏi của bên ngoài, ta sẽ mệt nhoài và kiệt sức trong sự ngu muội của chính mình.

5. Làm việc giữa ồn ào hỗn độn, tuy không dễ nhưng không quá khó. Thường ta rất hiếm có cho mình nơi làm việc yên tĩnh khi ở không gian chung của các quan hệ chằng chịt (gia đình, công sở, xã hội…). Ta càng không thể buộc xung quanh im lặng, chỉ có thể điều chỉnh bản thân không bị môi trường chi phối. Mấu chốt chính là nâng cao khả năng tập trung. Đừng bận tâm về những huyên náo và cười nói nhốn nháo quanh mình. Nếu cứ vừa làm vừa hóng chuyện, ta sẽ bị cuốn theo những thứ vô nghĩa. Và rút cục mọi mục tiêu đều dang dở chính bởi vì thiếu tập trung.

Published in: on 10/09/2020 at 11:06 Sáng  Gửi bình luận  

“Sao rãnh nước lại trong veo đến thế?”

Tôi từng bất mãn nhiều lần khi mình giúp đỡ người lạ mà bị họ nghi ngại. Có lần nhặt hộ cà chua rơi cho chị hàng rau, tôi còn bị chị ấy hét lên “không được lấy”, khiến tôi từ người giúp đỡ thành kẻ tội đồ. Đâu thể trách họ, cuộc sống thật giả lẫn lộn, họ nghi ngờ là phải.

Song tôi vẫn nghĩ, thay vì mải nghi ngờ nhau, mỗi chúng ta làm thêm một việc tử tế, thì lòng tin trong mỗi người sẽ được nhân lên. Như Lưu Quang Vũ từng viết: “Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa/tại sao cây táo nở hoa/sao rãnh nước lại trong veo đến thế?”.

Published in: on 08/09/2020 at 10:07 Chiều  Gửi bình luận  

Nói với mình

1. Như tôi biết, quy trình đọc sách được bắt đầu từ đọc thầm -> đọc nhanh -> đọc tưởng tượng -> đọc suy ngẫm.

Theo tôi, trẻ cần được sớm chỉ cho cách đọc thầm thay vì đọc nghêu ngao. Khi đọc thầm, đồng tử nhảy từng bước, mỗi bước ôm gọn một cụm tiếng, giúp con hiểu rõ nội dung đọc. Khi đã biết đọc thầm rồi đọc nhanh, con sẽ phát triển khả năng đọc tưởng tượng với cảm thụ tốt, từ đó phát huy năng lực đọc suy ngẫm.

Nếu đọc đúng cách, theo thời gian, con sẽ hình thành được tư duy thông suốt, giác quan nhạy bén, có quan điểm sống và lối xử sự đúng đắn về sau.

2. Lâu rồi tôi không nói câu “đời là bể khổ” hay “chán đời quá” nữa.

Nếu nghĩ đời là bể khổ là ta đã tự mặc định mình luôn phải đắm chìm trong khổ đau. Đời làm gì ta mà ta phải chán đời. Chán đời là tự ta đưa bản thân vào cảm giác chối bỏ cuộc đời và bị cuộc đời chối bỏ.

Hãy coi chuyến xe đời mình đang trong một hành trình khám phá những điều thú vị. Mọi cảm giác được xem là vui hay buồn đều nằm trong thẩm quyền phê duyệt của chính ta. Chỉ duy nhất ta là người có thể đem vui buồn tới cho mình.

Đời không làm gì ta hết.

3. Bạn đến thành phố nhộn nhịp này để tìm kiếm một cơ may, nhưng càng tìm thì càng mù mịt. Phải chăng kỳ vọng mà bạn đặt ra cho mình quá lớn? Sự mong mỏi phải đạt được thành công như ai khiến bạn gặp nhiều áp lực và cảm thấy kiệt sức. Nhưng nếu bạn đến thành phố này trong tâm thế khám phá, học hỏi, trải nghiệm những điều thú vị với nhu cầu vừa đủ và kỳ vọng bớt đi, thì mọi thứ có lẽ đã dễ thở hơn. Bạn than thành phố bụi bặm bon chen, là vì còn một mặt đẹp đẽ yên bình khác của thành phố thì bạn chưa bao giờ màng tới.

4. Trong nghệ thuật, sự sáng tạo nóng vội sẽ làm tan vỡ tinh hoa và cá tính riêng có của ta. Nóng vội sáng tạo để sớm ra được thành quả chính là một trong những nguyên nhân khiến sự sáng tạo bị trơ lì, hao mòn và han gỉ. Khi ta làm gì đó không vì chính nhu cầu của bản thân và sự thăng hoa của tâm hồn, thì đó chỉ là sản phẩm của sự khiên cưỡng chứ không phải cảm xúc. Phải chăng, bản chất của sáng tạo vội vã chính là: Người có chút ngón nghề cố ý tạo ra một thứ na ná như nghệ thuật trong bầu không khí của sự vô cảm?

Published in: on 08/09/2020 at 7:10 Sáng  Gửi bình luận  

Đôi lời 120 chữ

1. Hiện nay, nhiều người tham gia giao thông đang từ chối sử dụng một chiếc mũ bảo hiểm đạt chất lượng. Họ đội chỉ để đối phó với CSGT, nên mua đại chiếc mũ lề đường mỏng như bánh tráng.

Có một sự không may, ngày nào đó, chiếc mũ “bánh tráng” được thử sức trong vai trò bảo vệ cái đầu chủ nhân.

Cú ngã kinh hoàng, chiếc mũ vỡ tan. Bộ óc khỏe mạnh đang chạy ro ro với bao dự định… bỗng nhiên… im bặt.

Đội mũ vẫn tổn thương sọ não khi ta đội không vì chính ta. Người thiệt hại, chủ nhân chiếc mũ. Chịu tổn thương, người thân của họ.

Còn chiếc mũ? Vô can.

2. Ai cũng biết thời gian là vô giá, một đi không trở lại. Nhưng ta thường quên đi điều ấy nên rất phung phí thời gian. Ta nghĩ thời gian là miễn phí và thênh thang phía trước nên đủng đỉnh. Có người còn dùng cụm từ “giết thời gian” để chỉ thời gian thừa thãi chả biết làm gì. Thời gian chả sợ ai đuổi và giết, nó tự trôi, nhanh lắm. Nhưng nếu ta biết sử dụng thời gian có nghĩa, thì thời gian chính là biến chuyển trong sự đọng lại. Thời gian trôi đi, thành quả hiện ra. Thời gian lùi xa, niềm vui ở lại. Hãy tận dụng thời gian, đừng tìm cách giết chúng.

3. Đôi khi buồn, ức chế hay bất lực,… bạn khóc. Nhiều người nói, việc gì phải khóc, khóc có giải quyết được đâu. Có thật là khóc không giải quyết được gì?

Nghĩ theo hướng tích cực, chảy nước mắt là một tín hiệu tốt. Khi nước mắt tuôn rơi, bạn đã bung trào được cảm xúc kìm nén trong lòng, giải tỏa hết những gì đang chất chứa.

Nước mắt là phản ứng nhạy bén, chứng tỏ bạn không bị chai lì, thờ ơ với thực tại. Cho thấy sự nhạy cảm, trẻ trung trong tâm hồn và trái tim của bạn.

Bạn không việc gì phải xấu hổ khi mình rơi nước mắt, kể cả trước đám đông.

4. Bữa trước chồng tôi mang về một chú chim non bị gãy chân khi gặp nó nằm giữa đường. Anh đã bế nó vào để ở bồn cây vì sợ xe cán phải, nhưng chiều về vẫn thấy chim nằm đó yếu ớt, nên mang về chăm để khi chim khỏi thì thả bay. Anh cho nó uống nước, ăn cơm, hạt cơm to hơn cái mỏ. Chị cả bảo cậu em, để nó ngủ nhiều sẽ lành vết thương, nói khẽ cho chim ngủ. Chiều hôm sau tôi đi làm về thì… chim đã chết. Tôi buồn, nhưng con gái thì nói: Ít nhất trước khi chết nó đã nhận được một sự chăm sóc tử tế mẹ ạ!

Published in: on 08/09/2020 at 7:06 Sáng  Comments (2)  

Tản mạn ngày thu

1. Có tiếng lạo xạo bên tai, một chú chó con đang thơ thẩn trên đám lá khô ven đường. Con đường đất miên man dài. Không gian im lặng. Nơi này, mọi người dường như không làm gì, cứ bình dị sống. Đó chỉ là do cô tưởng tượng, chứ thực tình họ vẫn làm việc như những con người của bao miền đất khác. Có chăng, sự thao tác của họ thong thả hơn. Vì họ được sống gần gũi với cỏ cây, với mây bay la đà và những buổi chiều nhiều sương vây phủ. Có phải vậy không mà trông họ thong dong tự tại hơn những người đang ở nơi inh ỏi còi xe phố thị?

2. Bạn tự ti về một vài điểm trên gương mặt hay cơ thể mình. Bạn lấy làm phiền lòng vì nó không hoàn hảo như ý muốn. Bạn nghĩ mọi người sẽ nhìn thấy các điểm yếu đó rồi chê bai bạn. Bạn mất tự nhiên khi luôn phải tìm cách đậy điệm thứ mình cho là nhược điểm.

Nhưng bạn không hề biết chả ai quan tâm tới những thứ nhỏ bé ấy. Họ chỉ nhìn tổng quan con người bạn, mà ở đó sự tự tin, tươi tắn, vui vẻ mới là yếu tố chi phối thiện cảm họ dành cho bạn. Ai cũng chỉ chú tâm ngắm kỹ mỗi bản thân mình. Bạn không là ngoại lệ!

3. Khi muốn góp ý với ai điều gì, ta cần:

  • Thể hiện sự chân thành, tinh thần xây dựng và sức thuyết phục không chỉ ở lời nói mà cả ở hành động, để góp ý của mình có thể lay động được họ.
  • Thay vì thẳng thừng chê bai điểm yếu, cần khen ngợi điểm tốt trước để động viên họ tiếp tục phát huy. Khi họ đã phấn khởi vì được cổ vũ, ta có góp ý điều gì họ cũng mở lòng ra đón nhận.
  • Giữ thái độ nhẹ nhàng, thấu hiểu và đồng cảm khi đưa ra lời khuyên, để người được góp ý không cảm thấy xấu hổ, tự ái mà phản ứng ngược lại.

4. Chúng ta mắc bệnh hay than vãn mà ít khi làm gì đó cải thiện thứ mình chưa hài lòng.

  • Ta chê khu phố mình sống kém xanh sạch nhưng hiếm khi cầm chổi quét sân, để rác sai chỗ và chẳng trồng cái cây nào.
  • Ta chê giao thông lộn xộn nhưng vẫn vượt đèn đỏ, đi ngược chiều.
  • Ta chê con người vô cảm trong khi chính mình chưa mở lòng chia sẻ với xung quanh.
  • Ta chê đồng nghiệp hay nói xấu nhau mà quên bản thân cũng góp phần vào các câu chuyện vô duyên đó…

Hãy bớt than vãn và hành động thiết thực hơn, bởi “bức xúc không làm ta vô can”*, bạn nhé!


  • Tựa đề cuốn sách của Đặng Hoàng Giang.
Published in: on 08/09/2020 at 7:01 Sáng  Gửi bình luận  

Con Tôn

Hồi xưa nhà tôi có nuôi một con khỉ. Nó tên Tôn. Nó nghịch như quỷ, suốt ngày phá phách vườn tược, leo trèo núi đá, quần thảo cỏ cây. Vườn nhà để khách chụp ảnh mà nó cứ nghĩ là rừng của nó. Thỉnh thoảng hứng lên, nó lén sang nhà hàng xóm phá na, phá chanh khiến họ bực bội hét váng cả vườn, nhà tôi lại phải sang lùa về mệt nghỉ. Nó thích leo lên cây liễu vắt mình đu đưa, liếc lũ chim mải hót trên ngọn tre, lườm lũ cá đánh mông trong lòng nước. Nó thích cầm tay người rẽ ra bắt chấy, mà khổ tay có lông đâu, cứ rẽ rẽ mãi… 🦥

Published in: on 06/09/2020 at 10:05 Chiều  Gửi bình luận  

Việc yêu thích

Tôi nghĩ mỗi người nếu tìm được cho mình một việc yêu thích để làm thì sẽ rất vui.

Việc yêu thích có thể không liên quan đến chuyên môn của bạn và bạn cũng không cần phải giỏi việc đó. Dù là bao nhiêu tuổi bạn cũng có thể bắt đầu một việc yêu thích như thế.

Bạn cũng không cần phải dành quá nhiều thời gian cho nó. Khi nào rảnh thì làm một chút, không áp lực, không đòi hỏi phải có thành quả ngay.

Việc yêu thích giúp bạn thư giãn, quên phiền muộn, bớt nghĩ linh tinh, rèn khả năng tập trung và xây dựng cho mình một nét cuốn hút, độc đáo riêng có.

Published in: on 06/09/2020 at 4:07 Chiều  Gửi bình luận  

Ô cửa sổ

Tôi có thói quen hay ngắm nhìn những ô cửa sổ. Chúng gợi lại cho tôi ký ức tuổi thơ mỗi buổi vịn song cửa đợi mẹ đi làm về.

Tôi thích ô cửa sổ bé xinh với những song thẳng đều đặn giản dị màu nâu hoặc xanh lá. Sẽ là ô cửa có cây dây leo mơn mởn bám cành vào những chiếc song hoà nhã. Là ô cửa nhìn ra hàng sấu già, để mỗi sáng thức giấc, tôi sảng khoái mở toang cửa, đón ánh nắng và không khí thanh khiết của một ngày mới vui tươi.

Cửa sổ là con mắt của ngôi nhà. Mắt nhà, mắt phố, lặng im nhưng nói được bao điều.

Published in: on 06/09/2020 at 4:05 Chiều  Gửi bình luận  

Giá trị

Mỗi người, mỗi ngày đều đang bền bỉ tạo dựng cho mình những giá trị riêng. Song quan điểm về giá trị bản thân ở từng người sẽ khác.

Có người cho rằng giá trị của họ là những thành tựu cá nhân mà họ đạt được. Nhưng có người lại cho rằng giá trị thực chất của một người nằm ở những ảnh hưởng mà họ mang lại (cống hiến được gì thiết thực cho xung quanh, lan tỏa được gì tích cực cho cộng đồng, góp được phần nào nhỏ bé cho cuộc sống tốt đẹp hơn,…).

Còn tôi thì chưa dám nói điều gì to tát cả. Tôi cố gắng làm một người tử tế trước đã.

Published in: on 06/09/2020 at 4:04 Chiều  Gửi bình luận  

Thành công bất chấp

Hầu hết chúng ta đều mong muốn có được thành công, nhất là về tiền tài, danh vọng. Điều này không sai. Nhưng sẽ là sai khi ta bất chấp tất cả để đạt được thành công theo hướng tiêu cực (như khi ta chủ đích tạo ra scandal để nổi tiếng từ tai tiếng).

Hôm nay tôi được đọc một câu của David Orr, đại ý rằng: Thế giới này không cần thêm những người “thành công”. Nó cần thêm những người biết yêu thương, kiến tạo bình an, chữa lành và kể chuyện; những người vui sống ở nơi họ đang sống, đủ can đảm và đạo đức để giúp thế giới trở thành nơi có tình người.

Published in: on 06/09/2020 at 4:01 Chiều  Gửi bình luận  

Đọc sách

📖 Đọc sách thường xuyên giúp ta:

  • Phát huy năng lực tưởng tượng, liên tưởng.
  • Thúc đẩy khả năng sáng tạo, tư duy.
  • Mở rộng vốn từ nói và viết.
  • Tích lũy kinh nghiệm, bài học quý giá.
  • Giảm căng thẳng, tăng trí nhớ.
  • Thêm nhạy cảm, tinh tế và biết thấu hiểu.

📖 Vì việc đọc có ích, hãy để nó trở thành thói quen bằng cách:

  • Đọc thư giãn giữa giờ làm.
  • Đọc thảnh thơi mỗi tối.
  • Đọc nhẩn nha cuối tuần.
  • Đọc từ tốn trong lúc chờ đợi ai.

📖 Và theo năm tháng, việc đọc ấy sẽ làm đầy lên trong bạn không chỉ sự thông tuệ mà còn là cảm hứng sống tươi trẻ lạc quan.


  • Chú thích: Có thể nghe sách nói thay vì đọc sách giấy hay e-book.
Published in: on 06/09/2020 at 4:00 Chiều  Gửi bình luận  

Bỏ FB cá nhân

Một số nguyên nhân khiến tôi bỏ dùng FB cá nhân là vì không muốn tiếp nhận thêm:

  • Những tin tức không cần thiết làm bản thân bị bội thực.
  • Những than vãn, nhiếc móc tiêu cực khiến tâm lý bị ô nhiễm.
  • Những hoạt động cá nhân dày đặc mà tôi không có nhu cầu muốn chứng kiến.
  • Những mời chào mua hàng online khó từ chối.
  • Những đề nghị chúc mừng sinh nhật tự động, kể cả với các ngày sinh tôi muốn/có thể tự nhớ.
  • Những bình luận khen ngợi và like, thả tim vô điều kiện… cho các bức ảnh tôi up, khiến tôi vì sự động viên dễ dãi ấy mà thành ảo tưởng.
Published in: on 06/09/2020 at 3:56 Chiều  Gửi bình luận  

Sau cơn buồn

Sau cơn buồn, bạn có thấy mình rất hoang tàn? Bạn có thấy thương chính mình khi tâm trí bị dày vò, làn da sạm nám, nếp nhăn đầy thêm? Bạn đã không chăm chút được cho bản thân lại còn tàn phá thêm sao? Hãy tập xác định và chấp nhận những thứ đến với mình, đừng để tâm tư bị nhấn chìm vào tận đáy sầu bi. Để được vui vẻ thảnh thơi, hãy thương lấy mình trước đã. Hãy để hôm nay là dấu mốc mà bạn từ chối tiếp nhận muộn phiền và lo lắng. Uống nhiều nước, hát nghêu ngao, làm việc hăng say, hào phóng nụ cười… bạn sẽ trẻ trung hơn nhiều đấy!

Published in: on 06/09/2020 at 3:55 Chiều  Gửi bình luận  

Những lát cắt mùa thu

1. Mùa đẹp nhất trong cảm nhận của tôi chính là mùa thu. Khi gió hiu hiu thổi trên từng khóm cây, và nắng chan hòa sáng tươi trên những mái nhà lô nhô trong thành phố. Những ngày trời trở lạnh, người ta quàng chiếc khăn nhẹ bay trên vai. Người ta khoác chiếc áo mỏng lật lật tà mỗi khi gió nghịch. Người ta thèm bắp ngô nướng thơm hồng bếp than hoa. Người ta thèm một chiếc ôm thơ dịu dưới tiết trời mềm xốp của mây trắng tươi trong. Thế là người ta đi ra phố, hòa vào nhịp đời xôn xao, tận hưởng chút heo may mong manh chẳng mấy nữa sẽ âm thầm tan biến.

2. Giữa những đốm mây bạc và cơn gió sớm của một ngày thu chín, tiếng trống trường vang rộn làm sực tỉnh cả đám cỏ xanh ôm quanh bồn hoa rực rỡ. Mùa tựu trường đã đến! Từng ô cửa sổ mở toang đón nắng. Bàn ghế xôn xao loan tin về thời khắc chúng mong đợi bao ngày hè. Bảng đen phấn trắng đã sẵn sàng để lắng nghe tiếng nô đùa của học sinh, tiếng giảng bài của thầy cô giáo. Nếu đến trường vào ngày khai giảng, lòng bạn sẽ ngân nga một khúc nhạc vui tươi khi được tắm trong không khí rộn ràng của những bóng áo trắng học trò tinh khôi và tươi mới.

3. Trăng thu cho ta cảm giác thanh khiết bình yên. Trăng mỏng manh, vàng nhạt và hơi ngả xanh. Trăng tràn trề rọi qua từng tán dương xỉ bên bờ tường ẩm rêu, tạo nên những bức tranh thiên nhiên sinh động vẽ bằng ánh sáng. Trời đêm bao la huyền ảo, con người như được giao hòa trọn vẹn với thiên nhiên.

Trăng phố chẳng có được không gian để tỏa sáng vằng vặc như trăng quê. Nhưng trăng biết rằng người đi xa vẫn nhớ bóng trăng in trên nền trời lô nhô mái ngói, kiêu hãnh nhà cao tầng, trong vắt mặt hồ, trải dài trên từng con đường lá me lá sấu những đêm thu.

4. Cơn mưa đầu thu khi ào ạt lúc rả rích. Những sợi mưa thả mành từ không trung xuống mang theo bao gửi gắm của thiên nhiên. Trong cơn mưa, cây cối nghiêng nhẹ lá cành, rung rung dưới những hạt nước lúc mau lúc thưa. Mưa tưới cho đất ẩm để mầm non đâm chồi, cây xanh lớn ngọn. Mưa làm dịu oi nồng, mát mẻ không gian. Mưa gột rửa bụi bặm phố phường, xả trôi đi muộn phiền lưu cữu. Để rồi sớm mai thức giấc, ta được đón ánh mặt trời ló rạng trong không gian sạch tinh đã được mưa tắm gội từ đêm trước. Cơn mưa đi qua, những điều trong veo ở lại.

5. Cô đẩy khẽ cánh cửa bước vào sân nhà. Đã lâu cô không về, nhưng cảnh sắc nơi đây không có gì thay đổi. Bà chắc đang đi chợ. Cô ngồi xuống bậc thềm, hướng mắt ra ao nhà. Màu nước xanh sẫm với những chiếc lá súng trải đầy trên mặt ao. Khoảng tường cũ xum xuê những tán dương xỉ và vạn niên thanh. Dưới chân cô, khóm hồng lúp xúp xòe bung những nụ hoa tươi tắn. Phía xa, lũ mười giờ khoe sắc bên những khóm bạc hà, mùi tàu và lá lốt… Không gian đầu thu trong lành thanh vắng khiến những kỷ niệm ấu thơ trong cô cứ ùa về rõ nét xao động.

Published in: on 06/09/2020 at 3:52 Chiều  Gửi bình luận  

Tranh tự động

Một dạo, tôi hay nhận được link bạn bè chia sẻ về việc có thể biến ảnh thành tranh trong tức khắc. Tôi không hào hứng mở vì không thích thứ vốn mang đậm dấu ấn cá nhân như tranh vẽ, bỗng một ngày F5 là ra hàng loạt. Tốt chứ, khi bất kỳ ai, chỉ cần thao tác đơn giản, là có ngay bức tranh của riêng mình. Nhưng tôi e ngại với sự hoàn hảo, nhanh nhạy bằng công nghệ như thế (các phần mềm vẽ là phạm trù khác). Khi tất cả đều làm ra tranh với thao tác giống hệt nhau, nghệ thuật sẽ không còn là những rung cảm có thể chạm tới tâm hồn.

Published in: on 05/09/2020 at 10:54 Chiều  Gửi bình luận  

Hàng rong chợ dù

Gần nhà tôi có một cái chợ dù. Chợ gây cản trở giao thông nên cần dẹp bỏ. Song thật mâu thuẫn khi một ngày đi qua lối ấy thấy trống trơn bán mua í ới. Gió vẫn thổi, nắng vẫn trong, chỉ có cá tôm vịt gà rau củ là im tiếng. Họ, những người bán hàng thiếu trật tự đã dạt sang đường mới, vào chợ hay chuyển nghề khác ổn định hơn? Đúng là hàng rong gây phiền cho phố, nhưng Hà Nội nếu vắng họ lại cảm thấy mất đi một phần ký ức, hình hài của đất Kẻ chợ. Và những số phận ấy sẽ đi về đâu trên đường đời lắm nỗi mưu sinh?

Published in: on 04/09/2020 at 10:35 Chiều  Comments (10)  

120 chữ

1. Trong sáng tác, tôi tối kỵ việc ăn cắp bản quyền. Tuy viết, vẽ, chụp chưa bằng nhiều người, nhưng tôi không lấy của ai biến thành của mình; không vì khao khát được tung hô mà đánh đổi danh dự cá nhân. Tôi không đăng bài copy mập mờ giấu nguồn để người đọc nhầm tưởng, vì tôi đâu được lợi gì từ sự mập mờ ấy, thậm chí còn mất uy tín nếu bị phát hiện. Khi đăng trích dẫn, tôi dùng ngoặc kép, ghi tên tác giả để thể hiện sự nghiêm túc, trung thực và tự trọng của bản thân. Tôi cho đó là điều cốt lõi của người làm lao động sáng tạo thực sự.

2. Kể từ khi dậy sớm, tôi thấy mình được sống thật dài. 5:20 tôi mở mắt không cần chuông báo thức. Đầu tiên, tôi dành ra 2 phút nhớ lại giấc mơ đêm qua. Sau đó, tôi xuống giường, thong dong mở nhạc, pha cốc nước ấm và từ tốn uống. Tiếp đến, tôi làm mấy việc cá nhân rồi chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả nhà. Sau khi tắm mát, tôi nhẹ nhõm khoác lên mình bộ đồ đi làm. Lúc này, mọi người mới lục tục trở dậy, trong khi tôi thì đã xong xuôi. Dậy sớm đã cho tôi khoảng lặng quý giá, để thêm sảng khoái, minh mẫn bước vào ngày mới thênh thang.

3. Trước tôi hay than vãn về hình thức mình vì còn đôi điểm chưa ưng (mặt gầy, chiều cao khiêm tốn…). Sau tôi hiểu, ai cũng có điểm mạnh cả. Tôi gầy mặt nhưng tươi tắn hay cười, chiều cao chừng mực nhưng ba vòng tạm cân đối. Khi nhìn mình lạc quan, tôi thấy yêu bản thân hơn. Tôi lành lặn về cả thể chất lẫn tinh thần, có gia đình, bạn bè, công việc và được sống với đam mê. Dần dần tôi chẳng tìm được lý do gì để không hài lòng về mình nữa. Nhìn vào những ưu điểm đã giúp tôi có được suy nghĩ và hành động tích cực, từ đó sống vui.

4. Hoàng hôn là khoảnh khắc của một ngày đang dần qua khi mặt trời sắp tắt. So với bình minh của khởi đầu, hoàng hôn ẩn chứa lặng lẽ, lùi xa và kết thúc. Là do ta tự mặc định như thế, thậm chí còn đem ví hoàng hôn với một giai đoạn của tuổi tác, rồi gọi đó là tuổi xế chiều. Thực tế, hoàng hôn đâu khác bình minh, nó bị ta gán cho một trạng thái cố hữu đó thôi. Giống như tâm hồn, vốn đâu thay đổi mà không dưng lại bị phân biệt đôi tám với tứ tuần. Hãy ngừng định kiến, để phá vỡ sự mặc định vô hình đầy cố chấp ấy đi!

5. Nắng mùa hạ vàng sậm, giòn tan, cháy bỏng hết mình. Cỏ cây được thức sớm bởi nắng rọi. Không gian được hong khô nhờ nắng chiếu. Nỗi buồn tan nhanh khi nắng lên. Tôi thích nắng, vì nắng đem tới cho đời ánh sáng, sức sống, sự rạng rỡ và tươi vui. Nhưng nắng cũng khiến người lao động đổ mồ hôi, tốn sức khi buộc phải làm việc trong môi trường ngoài trời khắc nghiệt. Nên nắng ơi, dẫu đang miệt mài thắp bóng, xin đôi lúc dịu lại cho mát mẻ con người và nhường chỗ cho mưa rơi xanh ngát cỏ cây. Để mỗi khi hạ về, ta còn muốn níu hạ ở lại thật lâu.

6. Mỗi ngày mở mắt ra, có bao nhiêu thông tin vui buồn, xấu tốt ập tới. Song tiếp nhận chúng thế nào tùy thuộc vào chính ta. Hãy chủ động từ chối tiếp nhận những tin độc hại cho bản thân. Tin bẩn ở khắp nơi, chỉ cần lơi lỏng tâm trí chút thôi, rác sẽ tràn vào ồ ạt. Hãy ngăn chặn chúng từ đầu ngõ bằng cách không follow các trang thiếu uy tín, kém văn hóa. Không tò mò hóng chuyện và để mắt bị cuốn theo các dòng tin câu like, câu view. Đời sống là của mình, do mình tự tạo, hãy tạo nên một đời giản đơn, trong lành và vui tươi bạn nhé!

Published in: on 01/09/2020 at 10:09 Chiều  Gửi bình luận  

Suy tư 120 chữ

1. Ta hay coi đau khổ là điều không mấy tốt đẹp nên luôn muốn né tránh. Nhưng chính đau khổ lại đem cho ta nhiều trải nghiệm và nhận ra. Chưa đau khổ thì chưa hiểu được giá trị của bình yên và hạnh phúc. Nội tâm cũng không có được sự điềm đạm và biết thấu cảm. Lại càng không hiểu được ý nghĩa thực sự của đời thường đơn giản mình đang có. Không ai mong đau khổ, nhưng nếu nó đến, chẳng cần vội vã xua đuổi nó đi. Thả lỏng tâm trí, mở lòng với nỗi đau cho tinh thần đằm dịu lại. Biết đâu khổ đau sẽ nói lời từ biệt sớm hơn ta tưởng.

2. Nhiều khi ta thấy lý trí, tình cảm và ý chí có sự mâu thuẫn. Song thực ra ba yếu tố ấy đồng điệu và tương tác. Tình cảm (cảm xúc) dẫu khó nắm bắt nhưng lý trí (tri thức) mà nhận thức đúng thì con tim có lạc lối cũng sẽ sớm quay về. Còn ý chí (nghị lực, trí lực…) sẽ lựa chọn hành động sau những phân tích và đấu tranh. Con người là sinh thể phức tạp, rất khó để điều chỉnh cho nội tâm và hành động thuận hòa, nhất quán. Nhưng cuối cùng, lý trí vẫn là người dẫn đường bền bỉ, đưa ta đi đúng hướng, dẫu đường đời thì rất gian nan.

3. Thế gian này rộng lớn là bao, hay chỉ hẹp bằng cái nhìn của ta ra đời sống? Phải, ta đâu nhìn thế gian như vốn có, mà ta chỉ nhìn thấy cái muốn nhìn và bỏ qua cái chẳng bận tâm. Thế gian mà ta “cho là” không phải là thế gian mà nó “đang là” khi đã được soi rọi qua lăng kính chủ quan. Người tích cực chọn nhìn tươi sáng, người u tối chọn nhìn chán chường. Muốn thấy thế gian này đẹp đẽ, trước tiên ta phải điều chỉnh nhận thức cho đúng hướng. Ai đó có câu “trước khi oán trách thế gian, hãy lau lại tấm kính tâm hồn mình cho sạch đẹp”.

4. Tôi bước đi thật nhẹ trên sân gạch, thong thả nhìn ngắm xung quanh. Giàn cây leo phủ những chiếc rễ dài lướt thướt lối đi. Cây sấu non rụng đầy hoa trắng, tỏa bóng xuống mát rượi. Nắng xuyên mình qua từng kẽ lá, vẽ những đường sáng lốm đốm nhảy nhót trên nền sân sạch sẽ. Gió lay lay thổi, những lá già cọ vào nhau khẽ kêu rạt rạt. Hàng rào cũ, hoa thanh táo trổ đầy bông tím, chen thân bên những cụm mười giờ xum xuê rực rỡ… Đó là một trưa ngoại ô mùa hè, khi tôi còn đôi tám. Thời gian như một vạt nắng thưa, thoắt cái, đã trôi nhanh về chiều.

5. Đôi lần cơn sóng bất mãn trong ta lại trào lên khi ta thấy mình không được ai đó tin tưởng. Ta chê trách họ tại sao không tin mình. Nhưng ta đâu biết, niềm tin ấy không được quyết định bởi ai ngoài chính ta. Chỉ có trái tim chân thành, lời nói trung thực và hành động nhất quán… mới giúp ta gây dựng được niềm tin, thứ tưởng như vô hình nhưng vô cùng quan trọng. Cốt lõi nhất vẫn là, ta có thực sự “đáng tin” để “được tin”? Bởi những thứ giả tạo sẽ sớm bị phơi bày nếu thật thà chỉ là lớp vỏ bọc mong manh được điểm trang bằng sự dối trá.

6. Mỗi người là một cá thể riêng biệt nên sẽ có sự biểu lộ cảm xúc khác nhau. Ta không thể đứng ở góc nhìn của mình để hồ đồ kết luận ai khi không phải là họ. Trong tình yêu cũng vậy, mâu thuẫn thường xuất phát từ sự khác biệt ở cách biểu đạt. Khi hai người không hiểu ngôn ngữ tình yêu của nhau, sẽ khó để cảm nhận tình cảm đối phương. Tất yếu sẽ dẫn đến sự không hòa hợp dẫu chỉ vì biểu hiện chứ không từ bản chất. Vậy, ta nên chú trọng vào bản chất thay vì đánh giá biểu hiện nếu thực sự muốn duy trì quan hệ đó lâu bền.

Published in: on 22/08/2020 at 10:30 Chiều  Gửi bình luận  

Nghĩ và viết 120 chữ

1. Nếu ta luôn coi công việc là việc phải làm, thì sẽ rơi vào tâm thế bị ép buộc làm theo nghĩa vụ và trách nhiệm. Nhưng nếu có thể biến công việc thành đam mê, thì ta sẽ luôn sẵn lòng làm nó, thậm chí làm tốt hơn mức ta tưởng tượng. Cảm giác cống hiến và tận hưởng sẽ trở nên đồng nhất khi có đam mê. Nếu có thể, hãy chọn ngay từ đầu việc ta yêu thích. Nếu không thể, hãy mở lòng ra để tìm hiểu sâu sắc ý nghĩa của thứ ta đang làm. Biết đâu tình yêu sẽ dần khai hoa nở nhụy và kết trái đam mê, sớm hơn ta mong đợi.

2. Vì sao có những người viết dễ như lấy chữ từ trong túi ra vậy? Tôi cho rằng đó là những người chịu khó đọc, quan sát và chăm chỉ thực hành viết. Dù những gì họ đọc, quan sát không phải lưu lại được trong đầu trọn vẹn, nhưng chỉ cần trong một khoảnh khắc nắm bắt được một nghĩa lý, thì đã là sự năng nhặt chặt bị. Chúng ngấm vào từng tế bào rồi chuyển hóa thành nhận thức cá nhân. Để tới một ngày, con đường từ tư duy đến biểu đạt ngôn ngữ trở nên thông suốt, là khi người ta có thể viết được những điều trung thực với nhận thức của chính mình.

3. Đôi khi tôi không biết chọn chủ đề gì để viết cho khoảnh khắc 22h này. Chủ đề gì cũng quen và cũng đã có nhiều người viết. Nhưng mỗi khi viết xong một chủ đề, tôi hiểu ra chẳng phải không có nội dung để viết hoặc các chủ đề đã cũ, mà chỉ do lối viết ấy có thật là suy nghĩ của tôi để khiến mọi người thực sự cảm nhận được. Lối vào đề có đủ hấp dẫn? Câu kết thúc có đủ cô đọng? Lời lẽ có đủ thật thà? Lý lẽ có đủ thuyết phục? Quả thật, “không có chủ đề nào buồn tẻ cả, chỉ có những người viết buồn mà thôi” (Mencken).

4. Dẫu luôn hiểu bình an hay giông bão đều xuất phát từ lối nghĩ của chính ta, nhưng để điều chỉnh góc nhìn theo hướng tích cực chưa bao giờ là dễ. Cảm xúc con người vốn nhiều tầng nấc, khó điều khiển và kiểm soát. Buồn vui vốn lẽ thường, nếu cứ gồng mình để vui khi thực sự không thế thì càng phản tác dụng. Quan trọng ta hiểu được ngọn nguồn của vui buồn mà thong dong đón nhận. Để vui không kích động quá, mà buồn thì không sầu thảm quá. Có như vậy tâm trí mới không bị khuấy động theo dòng cảm xúc hỗn độn bất thường mà những cơn sóng đời xô tới.

5. Thường ta hay chú tâm nhìn vào thứ mình chưa có và không được như ý, chứ ít khi nhìn vào những thứ ta đã có và đang suôn sẻ. Vì cứ tập trung nhìn vào điểm thiếu hụt, ta sẽ bị ngập ngụa trong vũng lầy tiêu cực do bản thân tự đào bới. Nên chăng, hãy điều chỉnh điểm nhìn của mình rộng ra. Để thấy cái ta có đang nhiều hơn cái ta thiếu. Để hiểu không nên quá cầu toàn trong đời sống vốn bất toàn này. Để biết hài lòng nhiều hơn, trong đó có một điều hài lòng lớn lao tiên quyết – sự tồn tại kỳ diệu của chính ta trong thế giới này!

6. Tôi không thích dùng những con chữ phức tạp để viết. Nếu lỡ viết ra từ khó hiểu, tôi lập tức xóa ngay để thay vào từ đồng nghĩa khác sáng ý hơn. Tôi không coi viết lách là trò diễn để đánh đu câu chữ, mà xem chúng đơn thuần là phương tiện biểu đạt suy nghĩ. Từ ngữ càng cơ bản thì càng phản ánh được chân thực nội dung. Đừng cho rằng những từ thuần Việt đơn sơ khiêm nhường không thể chuyên chở được sự sâu sắc của tư tưởng. Đơn giản thật ra mới là thứ thuyết phục nhất với nội tâm con người, nơi vốn ưa lối tiếp nhận thẳng ngay và thuần khiết.

Published in: on 22/08/2020 at 10:23 Chiều  Gửi bình luận  

Đôi dòng cùng bạn

Nhân vật Reiko trong “Rừng Nauy” từng viết: Chúng ta là những con người bất toàn sống trong một thế giới bất toàn. Ta không sống với sự chính xác cơ khí của một chương mục ngân hàng, hoặc bằng cách đo đắn mọi đường nét và góc cạnh với thước dây và máy ngắm… Thật vậy, con người là thực thể sống động không hoàn hảo với những nhìn nhận đa chiều. Còn cuộc đời như thước phim được quay ở nhiều góc máy dưới sự soi rọi của bao luồng tư duy riêng biệt. Ta cũng là một ta bất toàn riêng có, đang góp phần làm cho nhịp đập cuộc đời trở nên sống động hơn.

Nhờ công nghệ camera hiện đại, ta có thể lưu giữ kỷ niệm bất cứ khi nào. Nhưng vì dễ dàng quá, ta thường bỏ quên vai trò của đôi mắt. Như khi xem một màn pháo hoa, ta cứ mải giơ máy lên quay, chẳng ngắm được không gian trời đêm ảo diệu cùng khoảnh khắc pháo hoa bung nở sống động. Clip có thể im lìm không một lần mở lại, còn ký ức đêm pháo hoa thì sơ sài với hai cánh tay nhừ mỏi. Hãy để đôi mắt được tận hưởng nhiều hơn đời sống chân thực, bởi ký ức thẩm thấu bằng mắt hẳn sẽ cảm xúc hơn ký ức lưu trữ bằng công nghệ.

Một lần, đang ăn dở chiếc kem thì anh taxi (😡) đến đón, tôi (🐥) lên xe vội. Ngồi ăn nhón nhén nốt que kem, tôi gấp gọn vỏ cho vào ngăn ngoài túi xách.

  • 😡 bấm kính xuống: Vứt ra đi!
  • 🐥: Em bỏ túi, tí về vứt thùng rác.
  • 😡: Vứt luôn đi!
  • 🐥: Vứt ra đường ảnh hưởng xung quanh.
  • 😡: Ôi dào, mình không vứt người khác cũng vứt.
  • 🐥: Ai cũng thế đường thành bãi rác mất ạ!
    Anh taxi tỏ vẻ bất mãn với cô khách gàn dở. Còn tôi thì chỉ im lặng, biết chắc sẽ rất nhiều người “gàn dở” như mình. Nếu không thì giờ chúng ta đã chẳng còn chỗ mà len chân trên trái đất này nữa.

Cảm hứng là thứ khá trừu tượng. Trước đây, tôi thường đợi có cảm hứng để làm điều gì đó. Nhưng sau này tôi hiểu, cảm hứng không tự dưng đến, mà ta phải chủ động tạo ra. Như muốn vẽ, xem bức tranh đẹp, sẽ thấy hứng để vẽ. Muốn viết, pha một ly cafe đánh thức sự tỉnh táo. Muốn dọn nhà, mở toang cửa cho ánh sáng tràn vào, bật nhạc lên và nghĩ đến sự dễ chịu khi ở trong căn phòng thoáng sạch. Thật vậy, đừng đợi cảm hứng, hãy tạo cảm hứng. Nếu không “bạn có thể chờ cho đến khi có cảm hứng, sau đó bạn phải chống gậy mà đi (Jack London).

Không gian là yếu tố quan trọng ảnh hưởng tới tinh thần và hiệu quả công việc của mỗi người. Không gian làm việc tĩnh lặng khiến ta muốn bắt tay ngay vào việc. Không gian nhà cửa thoáng sạch quang đãng giúp ta thấy hiền hòa thư giãn. Không gian tràn ngập cây cỏ làm tâm hồn ta bình yên khoan khoái… Không gian tưởng như vô hình nhưng lại có tác động không nhỏ tới tâm trạng mỗi người. Để tinh thần tích cực tươi vui, hãy chủ động tạo ra những không gian mà ta muốn được tận hưởng. Sự sáng tạo sẽ nảy mầm xanh tươi trong không gian mà nó thực sự yêu thích.

Con người ta, càng ít nhu cầu thì càng đỡ vất vả. Bởi khi có nhiều nhu cầu, ta phải cố gắng làm mọi cách để thỏa mãn những nhu cầu đó. Rồi khi không đáp ứng được, ta sẽ khó mà thấy vui vẻ bình an. Trong xã hội đề cao vật chất, con người tự biến mình thành nô lệ của đồ vật đến phải nhờ đồ vật vẽ hộ chân dung. Có nhu cầu chính đáng nhưng cũng có nhu cầu vô độ. Quan trọng ta có điều chỉnh được đúng mức các nhu cầu của mình hay không. Nếu biết tiết chế chúng từ trong nhận thức, chắc chắn ta sẽ nhàn hạ hơn rất nhiều.

Published in: on 13/08/2020 at 2:48 Chiều  Comments (1)  

120 chữ

1. Tôi nhận ra, ta càng muốn giữ ai/thứ gì, thì lại càng sợ mất. Vì sợ mất mà phải gồng mình nắm giữ, chẳng thể được thảnh thơi. Vạn vật trong đời sống vốn chưa bao giờ thuộc sở hữu của ta, cớ sao cứ khư khư giữ chặt? Tuổi trẻ đang qua, níu giữ thế nào? Bàn tay của một người, nắm mãi được sao? Sinh ra có một thân, chết đi chỉ một mình, vậy cố níu giữ những thứ vốn không thuộc về ta, có là vô vọng? Đừng tự trói mình trong nỗi sợ quẩn quanh. Hãy thả lỏng, cho mọi thứ thuận tự nhiên. Nếu hữu duyên, có cố xua đi cũng chẳng được.

2. Bao lâu nay, tôi vẫn luôn cần mẫn theo đuổi một vài việc tinh thần yêu thích, dù chúng dường như chẳng đem lại cho tôi lợi ích vật chất gì. Nếu cuộc sống là phấn đấu và tích lũy, thì tôi đang phấn đấu để được an yên hơn và tích lũy thêm nhiều cảm xúc tích cực hơn. Còn nhớ vài dòng trong “Mật mã Tây Tạng”: Khi anh có thứ để theo đuổi về tinh thần, bất kể đó là thứ gì, chỉ cần anh kiên tâm tin là đúng, thì hãy cứ làm đi. Dù thời gian và lịch sử bỏ quên anh, chỉ cần anh thấy thỏa mãn với điều mình làm, là đã đủ.

3. Với tôi, thực hành viết hàng ngày có nhiều lợi ích. Trước hết, viết giúp ta mạch lạc tư duy và trau dồi câu chữ. Tiếp theo, viết giúp lưu giữ những sự kiện và trạng thái của bản thân. Cuối cùng, viết giúp giải tỏa cảm xúc để ta thấy nhẹ lòng hơn. Dù là vài gạch đầu dòng trên sổ nhỏ, hay đôi mảnh tâm tư trong nhật ký, dù viết bằng tay hay gõ bàn phím,… chỉ cần viết thật như nghĩ là đủ. Chủ đề viết dễ nhất chính là về những ngày bình thường đang trôi. Chỉ cần nhỏ bé thế, nhưng đến một hôm nhìn lại, bỗng thấy đời ta đã sống thật dài.

4. Tôi thích các loại rau gia vị (mùi tàu, mùi ta, hành lá, cần tây, lá chanh…) và không thể thiếu chúng khi nấu nướng. Tưởng là thứ yếu nhưng chúng lại không hề yếu thế, vì khi không có rau cỏ li ti đó, món ăn chẳng thể trọn vị. Tình yêu cũng vậy, rất cần có gia vị (ly vang đỏ, chiếc váy ngủ, chút nước hoa, tiếng nhạc dịu…). Từng chăm chút tinh tế nhỏ bé ngỡ không đáng lưu tâm, nhưng lại khiến món ăn tình yêu thêm tươi mới. Dẫu chỉ là thêm thắt, nhưng nếu tình yêu thiếu gia vị giống như xây nhà xếp gạch không chát vữa – ít kết dính, khó bền lâu.

5. Cuộc đời chúng ta đôi khi giống như một đĩa trứng rán. Làm thế nào để đúc ra được một đĩa trứng vàng ươm, thơm phức, bông xốp, vừa vị và tròn đều? Sự kết hợp nguyên liệu sao cho khéo để nên được một đĩa trứng đạt yêu cầu, rất có thể đơn giản với người này, nhưng lại là thách thức với người kia. Trứng không tròn khuôn, khô xác hay mặn nhạt thì có thể rán lại. Nhưng trong đời ta, có những việc chỉ được phép “rán” một lần duy nhất. Khi ấy, thái độ (có chú tâm, nghiêm túc và nhiệt thành?) của ta sẽ quyết định “rán” thứ quan trọng ấy thành hay bại.

6. Thật vui khi ta vẫn được chứng kiến những 24 giờ đều đặn trôi qua. Để có được 24 giờ bình yên ấy, vạn vật đều nỗ lực không ngừng nghỉ. Con người nỗ lực sinh sống, làm việc. Thiên nhiên nỗ lực bình lặng, trong lành. Tờ lịch nỗ lực cho thời gian giúp ta trưởng thành. Chỉ cần không có biến động tiêu cực trong mỗi 24 giờ đã là tin vui cho mỗi chúng ta. Trong 24 giờ yên ổn đó, ta làm được bao điều ý nghĩa. Được bình yên đi qua từng 24 giờ, không phải ngẫu nhiên, mà là nỗ lực bền bỉ của vạn vật, trong đó có cả chính ta.

Published in: on 13/08/2020 at 2:41 Chiều  Comments (1)  

120 chữ tôi viết

1. Trong đời mình, ta đã bao nhiêu lần phán xét người khác? Dù nói ra, hay chỉ nghĩ tới, rằng ai đó thế này thế nọ, thì ta cũng đã mang trong lòng sự nhìn nhận sai lệch chứa đầy màu sắc chủ quan. Nếu cứ lấy tiêu chuẩn, góc nhìn của ta để áp vào người khác, thì sao ta hiểu được nguồn cơn mà đánh giá và kết luận. Ngay từ thời điểm mở lời phán xét, ta đã đánh mất sự bình yên bởi tâm trí xáo trộn và lu mờ. Phán xét không làm ta tốt lên hoặc cao đẹp hơn ai, mà chỉ càng cho thấy một ta thiển cận, nhỏ hẹp và mòn cũ.

2. Thời gian giúp tôi nhận ra, trong đời mình chỉ cần hai ba người bạn thân là đủ. Ngày xưa, tôi có khá nhiều bạn và nhiều mối quan hệ hời hợt không tên. Tôi bận rộn duy trì chúng đến mức quên chăm chút cho nội tâm mình. Sau bao thăng trầm, tôi hiểu không cần phải có quá nhiều bạn (bè), bởi khi cần chia sẻ, tôi cũng chỉ tìm đến một, hai người tin cậy mà thôi. Tôi dành thời giờ giao du vô vị để làm những việc ý nghĩa hơn. Khi thu hẹp lại rồi, tôi mới thấy hết được sự quang đãng trong lòng mình, điều mà trước đây tôi không bao giờ có.

3. Khi ai hỏi tôi “hôm nay có gì mới”, tôi luôn trả lời là có. Mỗi ngày sang đã là một ngày khác khi tôi được hít thở bầu không khí mới và biết thêm nhiều điều hay. Những chuyển biến tí ti trong nhận thức vẫn đến từng giờ, giúp tôi tiếp tục trưởng thành dù gần như chúng không tên, lặng lẽ. Cuộc sống luôn dành cho tôi nhiều điều ngạc nhiên với bao diễn biến tinh vi, kỳ diệu. Bản thân tôi cũng vậy, vui buồn, hờn giận, vỡ lẽ, nhận ra… chẳng phút nào giống phút nào. Nên khi ai hỏi tôi có gì mới, tôi tự hiểu, tôi luôn là tôi tươi mới mỗi ngày.

4. Bỗng nhận ra mình đang sở hữu quá nhiều điều vô nghĩa trong đời sống hữu hạn này: mối quan tâm đặt sai chỗ, thất vọng không đáng có, chi tiêu lan man, bận lòng khờ dại, e ngại thái quá,… Để làm gì, khi còn nhiều thứ đẹp đẽ khác cần ta gửi trao và tận hưởng? Đời là một chuỗi cánh cửa mở ra, khép lại. Cứ cho là ta đã mở phải một cánh cửa tối tăm, thì hãy gắng thắp lên ngọn đèn sáng suốt và điềm tĩnh. Dẫu không xua được tăm tối, thì nỗ lực ta làm được cũng là khép lại một cánh cửa không còn phù hợp với ta, trong nhẹ nhõm.

5. Nhà tôi có một chậu hoa dừa cạn, nơi tôi làm việc cũng thế, song chúng được chăm sóc theo hai cách khác nhau. Nếu ở chỗ làm, mọi người mạnh tay bấm bỏ phần ngọn của cây, thì ở nhà, tôi không dám ngắt đi ngọn nào vì sợ cây đau và xấu. Rút cục, cây được bấm ngọn thì mập mạp, nhiều nhánh, trổ đầy hoa. Còn cây để ngọn thì thân mảnh, thưa hoa, hiếm nhánh. Tôi nhận ra, chăm cây cũng như chăm người, đều phải biết cách. Và cần có lúc dám thoát ra khỏi vùng an toàn để dấn thân. Bởi, chấp nhận hy sinh nên thành quả, vượt qua gian khó mới trưởng thành.

6. Càng ngày tôi càng muốn dành nhiều thời gian cho riêng tư. Tôi cần thêm những lúc một mình để làm việc tập trung hoặc đơn giản chỉ là ngồi yên lặng như câu hát của Trịnh Công Sơn: “Đôi khi một người ngồi như chờ đợi, thật ra đang ngồi thảnh thơi”. Một mình để nhìn lại vui buồn đã qua và tiếp tục nuôi dưỡng, gìn giữ nhịp thở bình yên. Một mình không phải là cô đơn khi ta chủ động lựa chọn nó trong thảnh thơi tĩnh tại. Ai đó từng nói, mỗi người có cách chọn lựa cuộc sống riêng, và cách nào khiến người ta thoải mái nhất, thì đó là hạnh phúc.

Published in: on 13/07/2020 at 10:08 Chiều  Gửi bình luận  

Vu vơ 120 chữ

1. Từ khi theo đuổi lối sống tối giản, tôi có nhiều thay đổi. Tôi dần không nghĩ đến các nhu cầu “linh tinh” và hạn chế tha những thứ “có cũng được không có chẳng sao” về. Tôi không còn mua áo quần bừa bãi, chỉ chọn thứ thật ưng, mặc được trong nhiều hoàn cảnh. Đầu óc bớt suy diễn phức tạp nên ít dần rắc rối vây quanh. Nhờ cắt giảm vật chất và làm nhẹ tâm trí, tôi được sống an hòa hơn. Ai đó có câu “nghĩ đơn giản thế giới là cổ tích, nghĩ phức tạp thế giới là mê cung”. Hóa ra đời vẫn vậy, chỉ do mình mặc định nó thế nào thôi.

2. Ngồi vẩn vơ, tôi bỗng thấy bát mực tàu của ông ngoại trên giá sách. Tôi lấy xuống, mài, phác thử. Ông đã về với tiên tổ, để lại cho tôi mảnh mực tàu và những chiếc bút lông. Nhớ ngày xưa, tôi hay quanh quẩn xem ông mài mực vẽ. Khi ông mất, bà bảo tôi tìm bản guitar bài “Cát bụi” và “Một cõi đi về” của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn để phát trong lễ tang. Ngày đưa tiễn ông không lê thê sầu não mà mênh mang bình yên. Một kiếp rong chơi đã khép lại. Ai rồi cũng phải nói lời tạm biệt. Chi bằng cứ tạm biệt nhau nhẹ nhàng như thế, được không?

3. Hình thành một thói quen tốt có khó không? Tùy thuộc vào ý chí mỗi người. Để tạo lập một thói quen tốt, ta hãy bắt tay làm nó theo khung giờ cố định. Ngày nào cũng thế, giờ đó thì sẽ làm việc đó. Thực hiện đều đặn một việc cho đến khi không còn bận lòng rằng mình đang phải làm nó, thì lúc ấy ta đã hình thành được một thói quen. Tính cách và cuộc đời ta phần lớn do thói quen tạo nên. Vì vậy, hãy chú tâm tạo và giữ thói quen tốt. Ta xây dựng thói quen, và chính thói quen sẽ trở lại định hình ta như cách mà ta muốn là.

4. Rút cục, nếu chỉ đơn giản vật chất mà không đơn giản tinh thần, thì ta không bao giờ được sống trọn vẹn với ý nghĩa thực sự của từ đơn giản. Song, nếu nhìn nhận đơn giản sai lệch, thì ta rất dễ biến đơn giản thành xuề xòa, đơn điệu và nhạt nhẽo. Đơn giản trong tinh tế và sâu lắng, đó mới chính là đơn giản đỉnh cao. Nghĩ đơn giản khiến ta biết hài lòng và hạnh phúc hơn. Nhìn đời đơn giản khiến ta ôn hòa và điềm tĩnh hơn. Đơn giản dễ dàng đem đến cho ta bình yên, nhưng để trở thành người giản đơn thì chưa bao giờ là dễ dàng cả.

5. Dù ở thời điểm nào, với tôi, tất cả đều mới chỉ bắt đầu. Tôi thấy mọi thứ xung quanh và suy nghĩ trong tôi luôn tươi mới. Mỗi ngày lùi vào quá khứ không phải để tôi cũ đi, mà để tôi mới mẻ, thú vị hơn khi có thêm cơ hội nhận ra những đẹp đẽ đang hiện diện trong đời. Tôi luôn trong trạng thái bắt đầu: bắt đầu học hỏi, bắt đầu biết chăm chút đam mê, bắt đầu biết trân trọng từng phút giây hiện tại, bắt đầu biết hài lòng với chính mình… Rất nhiều mới mẻ, rất nhiều bắt đầu. Hẳn vậy, cuộc sống này, có phút giây nào là cũ kỹ đâu.

6. Lâu rồi, tôi không còn tương tác nhiều bạn bè sau khi đóng cửa FB cá nhân, dành thêm thời gian cho bản thân và sáng tác. Tôi chỉ thi thoảng gặp vài bạn ngoài đời, cảm thấy thật thà gần gũi. Tôi không lo bị trách, không thấy tiếc vì đã bỏ lỡ nhiều cuộc vui. Và đúng, chẳng ai giận khi tôi ngừng tương tác, vì ai cũng đều có những bận bịu riêng. Các quan hệ trở lại như xưa, giản đơn, vừa đủ. Ai cần, tìm tôi. Tôi cần ai, tôi tìm họ. Sự lựa chọn này, dẫu như là lội ngược dòng thời đại, vẫn khiến tôi cảm thấy thật đúng đắn và bình yên.

Published in: on 28/06/2020 at 10:02 Sáng  Gửi bình luận  

ĐƠN GIẢN MÃI THANH XUÂN

Nhiều người hay nói tuổi đẹp nhất đời là tuổi 18, tuổi của thanh xuân tràn đầy sức sống. Bạn bè tôi cũng hay ước được trở lại cột mốc đó với vẻ tiếc nuối bất lực. Hàng ngày tôi thường nghe vài người than vãn họ đã già, đôi người trêu tôi nhiều tuổi rồi phải tranh thủ đi, sống gấp thôi.

Còn với tôi?

🌿 Tôi không có khái niệm “tuổi đẹp nhất đời” bởi tôi luôn nghĩ thời điểm đẹp nhất của đời tôi là hiện tại. Tôi không ước được quay trở lại ngày xưa (có ước cũng chả được) vì bản thân luôn thấy mình tươi trẻ (nhất là tâm hồn). Ở mỗi tuổi ta sẽ có vẻ đẹp riêng: 20 mơn mởn ngây thơ, 30 đằm thắm mặn mà, 40 trải nghiệm nồng ấm, 50 điềm đạm bình yên… Khi ta lạc quan và có niềm vui sống, tự khắc mọi điều tốt đẹp sẽ hiện diện.

🌿 Nếu ví đời người như một kiếp hoa, thì tôi thấy mình đang trong kỳ hoa nở rộ. Tuổi mặn mà đậm đà, đã qua mơn mởn tươi non nhưng còn vương chút thanh tân thiếu nữ. Ai đó hay sợ ngày hoa tàn, khi tuổi chất đầy thêm. Riêng tôi không tiếc, tôi hiểu ở mỗi tuổi, tôi sẽ đẹp theo những cách khác nhau. Hoa tàn để nhường chỗ cho những nụ hoa mới, đó là quy luật, cớ gì phải buồn khi ta cũng đã từng là một nụ hoa. Tiếc nuối quá khứ sẽ làm ta lãng quên chăm chút thực tại. Khi không coi trọng thực tại, ta chẳng còn là gì nữa cả.

🌿 Dù ở thời điểm nào, với tôi, tất cả đều mới chỉ bắt đầu. Tôi thấy mọi thứ xung quanh và suy nghĩ trong tôi luôn tươi mới. Mỗi ngày lùi vào quá khứ không phải để tôi cũ đi, mà để tôi mới mẻ, thú vị hơn khi có thêm cơ hội nhận ra những đẹp đẽ đang hiện diện trong đời. Tôi luôn trong trạng thái bắt đầu: bắt đầu học hỏi, bắt đầu biết chăm chút đam mê, bắt đầu biết trân trọng từng phút giây hiện tại, bắt đầu biết hài lòng với chính mình… Rất nhiều mới mẻ, rất nhiều bắt đầu. Hẳn vậy, cuộc sống này, có phút giây nào là cũ kỹ đâu.

🌿 Lâu rồi, tôi không còn tương tác nhiều bạn bè sau khi đóng cửa FB cá nhân, dành thêm thời gian cho bản thân và sáng tác. Tôi chỉ thi thoảng gặp vài bạn ngoài đời, cảm thấy thật thà gần gũi. Tôi không lo bị trách, không thấy tiếc vì đã bỏ lỡ nhiều cuộc vui. Và đúng, chẳng ai giận khi tôi ngừng tương tác, vì ai cũng đều có những bận bịu riêng. Các quan hệ trở lại như xưa, giản đơn, vừa đủ. Ai cần, tìm tôi. Tôi cần ai, tôi tìm họ. Sự lựa chọn này, dẫu như là lội ngược dòng thời đại, vẫn khiến tôi cảm thấy thật đúng đắn và bình yên.

🌿 Nếu chỉ đơn giản vật chất mà không đơn giản tinh thần, thì ta không bao giờ được sống trọn vẹn với ý nghĩa thực sự của từ đơn giản. Song, nếu nhìn nhận đơn giản sai lệch, thì ta rất dễ biến đơn giản thành xuề xòa, đơn điệu và nhạt nhẽo. Đơn giản trong tinh tế và sâu lắng, đó mới chính là đơn giản đỉnh cao. Nghĩ đơn giản khiến ta biết hài lòng và hạnh phúc hơn. Nhìn đời đơn giản khiến ta ôn hòa và điềm tĩnh hơn. Đơn giản dễ dàng đem đến cho ta bình yên, nhưng để trở thành người giản đơn thì chưa bao giờ là dễ dàng cả (tôi vẫn đang tiếp tục phấn đấu).

🌿 Tôi luôn nhìn ra vô vàn điều đẹp đẽ ở xung quanh. Tôi hát, nghe nhạc, đọc sách, vẽ, viết, gặp gỡ và làm việc. Tôi không có thời gian để sợ già, tôi còn bận dâng hiến và tận hưởng, mộng mơ và thương mến, làm việc nghiêm túc và nhận thành quả xứng đáng. Thanh xuân do ta mặc định. Mặc định 10 năm thì chỉ 10 năm, nhưng mặc định trăm năm thì nhất định sẽ là thế. Tôi sẽ thanh xuân đến giây phút cuối cùng của đời mình.

Tôi không mong trẻ lại
Bởi tôi chẳng già đi
Thanh tân luôn ở đó
Mãi mãi tuổi xuân thì.

Published in: on 27/06/2020 at 11:59 Sáng  Gửi bình luận  

120 chữ

1. Đêm hè tĩnh lặng với đèn vàng và sách nhỏ. Cơn gió dịu dàng ngoài ô cửa an ủi tôi cứ thong dong đừng sợ. Kiếp sống vô thường chẳng nên để dằn vặt, bực tức, dối lừa chiếm hết tâm trí. Rồi cũng đến một ngày, mỗi người đều khép mắt xuôi tay đi vào vùng sáng/tối, chẳng còn nghĩa lý nữa những sân si kiếp trước nhàu nhĩ sầu đau. Thế nên, tôi sẽ vui với nắng trên đầu, với sách trong tay, với nhạc nơi đây. Và lặng lẽ thấu hiểu cho cả những nhỏ nhen đôi khi khó cưỡng trong lòng mình. Rồi tất cả cũng sẽ êm xuôi thôi, vì đời là xanh ngát.

2. Lúc gặp khó khăn, ta cảm thấy khó khăn là vô tận. Nhưng khi mọi thứ đã qua, ta thấy khó khăn ấy như chưa từng hiện diện. Vì rằng, u tối cũng phải nhường chỗ cho ánh sáng, muộn phiền cũng phải lùi bước trước niềm vui. Khi không ổn, nếu nghĩ được “có buồn mới biết vui”, thì nghĩa là ta đã hiểu ý nghĩa tốt đẹp của nỗi buồn. Buồn/vui vốn chỉ là ảo ảnh, nó tồn tại nhờ sự nhìn nhận của mỗi cá nhân. Nên người đời mới có câu, thiên đường ở trong chính lòng ta, địa ngục cũng do lòng ta mà có. Vậy cớ sao ta không chọn lấy “thiên đường”?

3. Tôi thường ước mình được là cô chủ của một quán cafe nhỏ nằm ở một góc phố yên tĩnh. Sáng sáng tôi mở cửa quán với âm nhạc tràn ngập trên những giàn hoa tươi. Tôi tưới cây rồi cắm vài cành lá vào từng chiếc lọ bé ở mỗi bàn. Quán sẽ treo tranh của tôi. Có sổ, sách, bút, giấy, màu… để ai thích có thể viết hoặc vẽ trong lúc uống thứ gì đó tôi pha. Tôi đã nhiều lần ước mình có một ô quán nhỏ xinh thế đấy! Mà như C.S. Lewis nói thì: Không bao giờ là quá già để đặt ra một mục tiêu khác hoặc mơ một giấc mơ mới cả.

4. Tôi theo đuổi lối viết ngắn gọn được chừng 5 năm nay. Trước tôi hay diễn giải lan man, nay tôi chú trọng trình bày rõ ràng, súc tích. Quan điểm viết ấy thể hiện qua chuyên mục [120 chữ lúc 22h]. Co kéo một nội dung chỉ trong 120 chữ là thử thách thú vị, giúp tôi hiểu vai trò của sự cô đọng trong viết lách. Tôi phải cắt chữ thừa, bỏ từ lặp, loại câu trùng… để tạo nên một thông điệp rõ nghĩa nhất. Tôi tin, đơn giản chính là sự cuốn hút dễ chịu. Như Robert Southey nói, muốn sắc sảo phải ngắn gọn, từ ngữ như tia nắng, càng cô đọng càng nóng bỏng.

5. Nếu ví đời người như một kiếp hoa, thì tôi thấy mình đang trong kỳ hoa nở rộ. Tuổi mặn mà đậm đà, đã qua mơn mởn tươi non nhưng còn vương chút thanh tân thiếu nữ. Ai đó hay sợ ngày hoa tàn, khi tuổi chất đầy thêm. Riêng tôi không tiếc, tôi hiểu ở mỗi tuổi, phụ nữ đều có vẻ đẹp của riêng mình. Hoa tàn để nhường chỗ cho những nụ hoa mới, đó là quy luật, cớ gì phải buồn khi ta cũng đã từng là một nụ hoa. Tiếc nuối quá khứ sẽ làm ta lãng quên chăm chút thực tại. Khi không coi trọng thực tại, ta chẳng còn là gì nữa cả.

6. Tôi thích mặc đồ có đường cắt đơn giản; chất vải mềm mịm, mát nhẹ; màu pastel trơn lì, điềm đạm. Đồ phẳng phiu để chỉn chu, tôn dáng để gợi cảm, hợp hoàn cảnh để hòa nhập không gian. Mặc để xung quanh thiện cảm, nhưng trên hết là để tự tin, dễ chịu. Tôi không đuổi theo xu hướng, chỉ lựa chọn bằng thẩm mỹ cá nhân. Tôi định hình cá tính thời trang bằng nhận thức đằm sâu về cái đẹp. Tôi tạo nên thời trang của mình và thời trang lại biểu đạt tôi. Như Yves Saint Laurent đã nói, điều quan trọng của một bộ váy nằm ở chính người phụ nữ sẽ mặc nó.

Published in: on 24/06/2020 at 3:22 Chiều  Comments (2)  

Chia sẻ cùng bạn

Nắng có muôn sắc độ, bởi nắng hấp thụ vào vạn vật và tỏa ra ánh sáng theo từng cách khác nhau dựa trên đặc trưng của vật đó. Như quả cầu này, khi được nắng soi rọi vào, đã trở nên ảo diệu hơn bình thường thiếu nắng. Nhưng nếu không đặt quả cầu lục thủy ở đây, liệu ta có nhận ra nắng đẹp đẽ sống động đến thế này? Đúng là vạn vật đều nằm trong mối quan hệ biện chứng. Như gương và tôi. Nhờ gương, tôi biết mình cũng có chút dễ thương. Còn nhờ tôi, gương trở nên hữu ích vì đã giúp một người biết được mình dễ thương như thế nào. 🥰

Tôi hay nghĩ đến sự ngắn ngủi của kiếp người khi chứng kiến một ai đó vừa qua đời. Con người mải miết đua chen dẫm đạp nhau, tranh giành phần thắng, rồi cuối cùng cũng chết. Càng ngậm ngùi hơn khi chứng kiến những người tài năng, đã phấn đấu cả đời mình cho sự nghiệp, cũng chấm dứt tất cả sau một sáng không thể trở dậy. Cuộc sống là thế, chúng ta cứ thế, quay cuồng trong nó rồi ngơ ngẩn ra đi. Ai đó từng nói, con người thường không nhớ ra đời sống hữu hạn và họ đang từng ngày đi tới cõi chết. Bởi nếu họ nhớ được, họ đã xử sự khác đi.

Góc nhìn quyết định đời người. Việc không có gì mà cứ cố bới bèo ra bọ thì cũng sẽ sôi hỏng bỏng không. Việc vướng mắc nhưng nhìn theo hướng tích cực lại sẽ có cơ hội để cải thiện, thay đổi. Nhìn vào cái đang có thay vì cái chưa có khiến đời ta thuận buồm xuôi gió hơn bởi nhận thức quyết định hành động. Người yêu cái đẹp luôn nhìn thấy vẻ đẹp và nguồn sáng ở mọi nơi, trong khi người bi quan chỉ nhìn thấy xấu xí và bóng tối. Và hẳn rồi, người nhìn sự vật ở góc đẹp nhất của nó sẽ là người xứng đáng được hưởng hạnh phúc hơn cả.

Mỗi ngày trôi qua tôi lại thêm yêu việc vẽ. Với tôi, vẽ cũng là thiền, bởi trong lúc vẽ, tôi được tĩnh lặng, tập trung và thanh lọc tâm hồn. Khi vẽ, tôi không còn nghĩ ngợi linh tinh, chỉ chú tâm vào đường nét, bố cục, sắc màu. Tôi vẽ không để ai ghi nhận, mà xuất phát từ mong muốn thực sự của bản thân. Khi buồn, ngồi vào vẽ, mọi muộn phiền bỗng dưng bị đẩy lùi, lo lắng dần nguôi và đầu óc trở nên nhẹ nhõm hơn. Xong một bức tranh nhỏ giống như xong một chương đời. Chương đời trong tranh tôi, tôi nguyện kể nó theo cách nhẹ nhàng, vui tươi nhất.

Thời gian qua đi, những ấn phẩm còn mãi. Hôm bữa khi dọn dẹp tủ sách, tôi đã thấy lại quyển tạp chí “Thời nay”, xuất bản từ 1965 tại Sài Gòn, giá 10đ. Đây có thể chỉ là tờ giấy cũ với ai đó, nhưng lại là thứ đáng quý đối với tôi. Bởi nó là chứng tích thời gian, minh chứng cho một nhịp thở thời đại đã qua. Tờ tạp chí cũ, ngoài ý nghĩa nhắc nhớ quá khứ, còn giúp ta nhận biết được tiến trình phát triển của xã hội, từ đó góc nhìn cuộc sống trở nên có chiều sâu hơn. Lúc này, giá trị của tờ tạp chí không còn là 10đ nữa.

Muốn làm tốt một việc, cần nghiêm túc và chú tâm. Muốn thành công một nghề, cần kiên trì và chăm chỉ. Không ai sinh ra đã giỏi, phải có học hỏi và luyện tập. Người thợ tập trung làm việc miệt mài bao năm tháng cho đến khi trở nên thuần thục và thăng hoa thì được xã hội công nhận là nghệ nhân. Người luyện tập thể thao chẳng còn cách nào khác ngoài việc ngày đêm tập tành nếu muốn trở thành vận động viên đỉnh cao. Bởi vậy Jack Hart mới có câu: “Sự tinh thông không phải là điều bí hiểm được giữ kín, mà là sự chinh phục của tay nghề từng bước một”.

Published in: on 18/06/2020 at 10:17 Chiều  Comments (2)  

120 chữ

Tôi về ngoại ô vào một ngày đầu hạ. Căn nhà nhỏ nằm khuất sau lùm cây xanh mát đón tôi bằng vẻ lặng lẽ thân thuộc. Con mèo lười thấy người chỉ quấn nhẹ đuôi lơ đãng rồi lại lim dim ngủ dưới giàn thiên lý trổ đầy bông. Mùa này sen nở rộ, ao sau nhà ngập tràn sắc hồng dịu ngọt. Không gian thanh vắng quá, chỉ có tiếng lá ổi cựa nhẹ trên những ngọn cao. Cây xoài già lúc lỉu quả vàng lốm đốm tàn nhang. Mấy cụm thanh tú tím biếc la đà gót chân. Tôi thở khẽ, cảm nhận rõ tiếng gió hiu hiu thổi trên dậu cúc tần êm ả nắng trưa.

Tôi thích tôi lúc ở trong bếp. Khi ấy, tôi được đơn thuần là phụ nữ, được cần đến và được chờ đợi. Tôi chỉ nghĩ đến việc nêm nếm mắm muối sao cho món ăn mình nấu ngon nhất có thể, không cần quan tâm đến tình hình thời sự chính trị thế giới lẫn bộn bề vui buồn xã hội ngoài kia. Thế giới của tôi khi ấy vẻn vẹn chỉ có tiếng reo vui của rau xào, nổ lép bép của đậu rán hay lục bục sôi của cá kho. Tôi trẻ trung, đơn giản và dịu dàng hơn nhờ nấu nướng mỗi ngày. Với tôi, nấu ăn không phải là công việc, đó là thư giãn.

Tôi luôn mơ ước nhà mình có một chiếc vườn nhỏ, đúng nghĩa là nhỏ xinh ấy. Nhà xây không cần to và chừa lại không gian vườn tược cho thoáng đãng. Một khuôn vườn vuông vắn xinh xắn để tôi đủ sức chăm sóc được từng mầm cây, cánh lá. Từ bậc thềm hay ô cửa sổ, tôi đều có thể thu vào tầm mắt trọn vẹn cả khu vườn. Mơ ước vườn nhỏ cũng thực tế hơn trong bối cảnh kinh tế eo hẹp. Chỉ cần luôn nghĩ tới khu vườn yên tĩnh ấy, có thể lắm một ngày không xa, tôi sẽ rủ bạn tới nhà uống trà ngắm khu vườn nhỏ dưới nắng cùng tôi nhé!

Tôi hiếm khi đọc sách mà chỉ cầm riêng quyển sách, thường đi kèm đó là một cuốn sổ. Khi có sổ bên cạnh, tôi thấy an tâm vì biết mình sẽ không để lọt mất một chi tiết, cụm từ đắt giá nào. Chỉ cần gặp điều thú vị, đáng lưu ý, ngay lập tức tôi chép vào sổ. Đọc một lần có thể quên, nhưng đọc đi đọc lại những chữ mình chép, thì câu chữ đó ghim mãi vào tâm trí. Chưa kể tôi cũng hay viết cảm nhận sau khi đọc. Những cuốn sách tưởng lâu ngày quên lãng, chỉ nhờ vài dòng lưu chép, bỗng hiện về rõ nét như mới vừa đọc hôm qua.

Rồi thời gian cho ta nhận ra, tháng ngày ta sống chẳng còn dài lắm đâu. Và việc sống thật thà với mình là rất đáng, dẫu khác biệt, không vừa lòng nhiều người, thậm chí dở điên. Dở điên mà đúng là mình, thì cũng vui chán vạn so với kiểu mẫu – chỉn chu – khéo léo – mà chả vui gì. Tôi sẽ làm điều mình thích thay vì cố gắng hài hòa các mối quan hệ. Tất nhiên không tính đến các nghĩa vụ quan trọng cần thiết mà dù muốn hay không vẫn phải thực hiện. Còn lại, tôi sẽ tập trung vào các ưu tiên của đời mình với sự độc lập bền bỉ.

Tôi vẫn nghĩ, trong mỗi người phụ nữ đi qua thời gian, còn ít nhiều vương lại nét thiếu nữ trên gương mặt, ở dáng điệu. Thứ “nét” ấy vô hình lẩn khuất, và với tùy từng người cảm nhận, nó bộc lộ theo những cách khác nhau. Tôi hay được/bị nhận xét là cứ như “mới lớn”, không phải ở diện mạo mà ở lối suy nghĩ, cư xử. Có lẽ do tâm hồn tôi không lớn kịp theo tuổi tác. Tôi cũng không ngại khoe tuổi và sẵn lòng đón nhận những dấu vết năm tháng. Bởi đâu thể đi ngược lại quy luật thời gian, chi bằng an nhiên sống cùng nó cho đến cuối đời.

Published in: on 09/06/2020 at 7:11 Sáng  Comments (2)  

Mặt phẳng

Có rất nhiều khi, bên cạnh mình là mặt phẳng đầy đặn. Nhưng những khi như thế, thường mình không nhận ra mặt phẳng đó quý giá, quan trọng đến nhường nào. Cứ bình thản mà hưởng cái bề mặt êm đềm đó.

Cho đến khi, thấy những lỗ hổng, thấy một khoảng trống, thấy một đốm đen. Cho đến khi, cái bề mặt bình yên, gần gũi ấy rời xa mình. Có thể chỉ là trong thoáng giây, có thể dài lâu, thì rồi mình mới nhận ra cái mặt phẳng ấy cần thiết, quan trọng, ý nghĩa đến mức nào.

Thường là thế, có trải qua mới thấm được giá trị của mọi thứ quanh mình. Mình luôn cố gắng gom nhặt những kinh nghiệm của mọi người để rút ngắn quãng đường đi của mình, để tránh được những điều mình không muốn xảy ra.

Tuy nhiên việc này không phải là dễ, vì những bài học đó vẫn chỉ là bên ngoài mình, mình biết, mình nghe nhưng mình chưa trải nghiệm. Và như vậy, thực tế có những việc chỉ có chính mình trải qua rồi thì mới biết được cảm giác đó và nhìn nhận được giá trị của nó rõ ràng hơn.

22.7.2008

Published in: on 20/12/2019 at 9:06 Sáng  Gửi bình luận  

Triết lý nhỏ xinh

Published in: on 13/12/2019 at 5:41 Chiều  Comments (3)  

Một chút khi chiều về

Published in: on 04/12/2019 at 5:31 Chiều  Gửi bình luận  

Dặn mình

Published in: on 25/11/2019 at 5:01 Chiều  Comments (1)  

“Đêm nằm nghe h­ương bay”*

Đăng lại một bài ngắn tôi viết từ mười 12 năm trước. Ngô nghê lắm, nhưng tư tưởng gửi gắm trong đó cũng không khác gì so với lúc này.

—-

Đêm yên lặng. “Đêm nằm nghe h­ương bay”. Mùi h­ương của một đêm s­ương. Mùi h­ương vây quanh căn phòng. Xôn xao. Lặng lẽ.

– Hư­ơng của cây, cây của ngày qua đã dâng hiến màu xanh mư­ớt mát và bóng xoã đổ dài cho chân ng­ười ngơi nghỉ.

– H­ương của phố, phố nhộn nhịp cho miệng cư­ời rạng rỡ, phố nối dài cho những cuộc gặp gỡ, phố nhỏ cho mắt ngư­ời chạm nhau.

– H­ương của sách, sách bên đèn khuya suy t­ư, thầm lặng mà ngập đầy khát vọng.

– Hư­ơng của gối chăn, gối chăn thơm tho cho thân người yên ngủ.

– Hư­ơng của hoa, hoa thiêm thiếp hay hoa mới nở, nồng nàn dịu dàng lan tỏa ư­ớp đất trời thanh sạch.

Đêm nằm nghe h­ương bay. Cảm nhận rõ thời gian đang trôi trong tĩnh lặng. Cảm nhận rõ ý nghĩa từng phút giây. Tuổi trẻ ồn ào, sôi động, hồn nhiên đôi khi quên đi b­ước chân thời gian qua vội vã. Đôi khi ta đang sống vô vị và tẻ nhạt. Mỗi ngày cứ đến và đi, không nghĩ suy, không định hư­ớng. Sáng tạo ngủ im lìm trong ngăn kéo lãng quên.

Được sống say mê là một ân huệ mà cuộc đời ban tặng cho con người, thật phí hoài nếu ta không biết tận hưởng. Ta cứ cố công sắp đặt một cuộc sống mà ta cho là hoàn hảo thì cái ta nhận được chỉ là sự thất vọng mà thôi.

Đôi lúc ta tự hỏi đi đến nơi nào thì hạnh phúc? Sự lựa chọn nào là đúng đắn? Hãy cứ đi, cứ dấn thân và khám phá. Chúng ta phải đấu tranh, đấu tranh cho sự sống căng tràn nhiệt huyết, đấu tranh mãnh liệt, đấu tranh lâu dài. Đấu tranh và loại bỏ, rồi chuẩn bị tâm thế cho những ngày học tập mới.

Chúng ta có đời sống này với đất trời thênh thang, mây gió trong lành. Có phố xá với cây và hoa non xanh, rực rỡ. Có hơi thở, có mắt nhìn và có tai nghe. Ta đã có, vậy ta hãy đáp đền. Hãy cùng tỏa h­ương.

Để sớm mai bắt đầu một ngày làm việc mới. Và đêm về, nằm nghe h­ương bay!

(20.3.2007)

—-

* Tên một bài hát của nhạc sỹ Nguyễn Ngọc Thiện.

Published in: on 25/11/2019 at 3:45 Chiều  Gửi bình luận  

Viết siêu ngắn

Dạo này không viết được gì dài nên quay ra viết ngắn theo kiểu này, ngắn đến không thể ngắn hơn. Cũng là cách để những bức ảnh tôi chụp trở nên hữu ích hơn.

Published in: on 07/10/2019 at 10:07 Chiều  Gửi bình luận  

Kiên định

Thử thách giúp ta trưởng thành

Yêu thương giúp ta kiên định.

Trưởng thành vì đã dám đối mặt với khó khăn, khi không còn quá sợ hãi những điều mỏi mệt áp lực đổ xô vào đời mình.

Cảm xúc, tình yêu thương giúp ta đủ sức gìn giữ những điều đẹp đẽ ta đang có, kiên định với những gì ta đã cố công vun đắp bao ngày tháng.

Trưởng thành để chín chắn suy xét và hành động, kiên định để không đi chệch hướng trên con đường mình đã chọn.

Như vậy mọi thứ sẽ bền lâu.

Published in: on 04/10/2019 at 9:20 Chiều  Gửi bình luận  

Triết lý nhỏ

Published in: on 29/09/2019 at 8:54 Chiều  Gửi bình luận