Tháng 5 đến như ta đã hẹn Kệ buồn phiền hay tan vỡ đã qua Ngày mới bắt đầu, hãy quên những xót xa Cho tâm tĩnh trong thân mình an lạc Đời ngắn ngủi chớ phí hoài sự sống Thở yên lành, vui như nhánh cỏ non.Mùa hạ đến nắng chứa chan rót mật Chim bay về khép cánh dưới cành râm Ríu ran nhau trong bóng mát gụi gần Vườn thoảng khẽ thơm tho mùi quả chín.
Bỏ ngoài tai đơm đặt Ta cứ sống là mình Mỗi sớm mai thức dậy Thong thả ngắm bình minh.Lặng lẽ núi đồi, mỗi người đều tự mình chiêm nghiệm Thăng trầm gềnh thác, cũng đến ngày gác kiếm nghỉ ngơi.
Sang tháng tư rồi mới nhớ tháng ba còn bức này chưa đăng blog. Hà Nội hôm nay mưa phùn ẩm ướt, đường vắng người thưa. Đến chỗ làm xong lại có chỉ định cho nghỉ, lại về. Về nhà chả buồn được vì có nhiều việc để làm lắm luôn. Con cái, nhà cửa, cơm nước, chưa kể những việc cá nhân rất vô vàn (xem phim, thanh lọc – số hóa tư liệu bản thân, vẽ, viết, hát và đọc sách…). 9 ngày tới ở nhà làm cũng không hết việc.
Từ hôm qua đến giờ đang lôi các cuốn album to ra thanh lọc ảnh. Bỏ bớt đi, vứt album đi cho đỡ chật tủ. Ảnh những cái chưa muốn hủy thì gom lại cho vào hộp. Gọn nhẹ. Tất nhiên việc chụp ảnh rồi bài báo để lưu trữ (xong rồi mới hủy) cũng mất khá nhiều thời gian. Nên 9 ngày nghỉ dự báo sẽ không nhàn rỗi chút nào.
Nuôi dưỡng sở thích thành đam mê. Đó là bằng mọi giá phải chạy ra hiệu sách mua bảng màu về để tô buổi trưa khi quên mang màu tới chỗ làm. Đó là khi hở ra tí thời gian nào là lại vẽ. Vẽ quên xung quanh, vẽ quên thực tại, vẽ quên buồn rầu dịch bệnh. Vẽ thực sự đem đến cho tôi cảm giác rất bình yên.
không đi đâu ra ngoài đi vô tư trong nhà tưới cây, muối dưa cà ngắm lá hoa la đà cho yên lành tháng ba.
Nắng đã lên, cả cây cỏ quanh mình Cũng sống động một niềm vui tươi mới Mở cửa ra đón ánh trời chiếu rọi Để xua đi u tối quẩn quanh mình Và ngắm kìa ai đó dáng thật xinh Trong gương nhỏ, nơi góc phòng im lắng.
Đem nghi ngờ theo, nhận nghi ngờ lại Khi không thoải mái, chẳng được là mình Thì cứ lặng thinh, nếu không tin tưởng Thì cứ véo von, nếu lòng ta muốn Đem nghi ngờ vứt, cho nắng lên trong Dẫu có bão giông, cũng không ngần ngại Khi lòng thoải mái, chẳng thiết nghi ngờ Ta sẽ ngây thơ, để đời trẻ mãi.
Ảnh chụp cũng rất rất lâu rồi đấy. Không phải bằng điện thoại, mà bằng máy ảnh kỹ thuật số.Sen cắm nhà. Cũng chừng 5 hay 6 năm rồi. Đang dọn dẹp máy, thấy gì hay là up vậy thôi.Một chiếc hộp xinh làm cách đây chừng 6 năm rồi đó. Hồi ấy rất chi là hay cắt dán hộp với thiếp vui vui.Lavender, hương thơm nồng – dịu. Tim tím sắc yêu thương. Chụp trong phòng ngủ nhà mình.
Tối thứ 7, ngồi nghe truyện và vẽ một bức tranh mầu nước trong vắng lặng. Vừa nghe, vừa vẽ, vừa nghĩ mình đang sống với khoảnh khắc dễ chịu này đây. Bận rộn trong ngày để có một tối thư thả. Để bù đắp và cân bằng lại những thứ mình không thể thích nghi trong nhiều quãng khác của đời mình.
Nghe đài rồi nghe sách nói đã thành một thói quen gần 20 năm. Vì sao mình có thể duy trì được việc này lâu thế? Cũng như vì sao mình có thể giữ việc vẽ suốt gần ba mươi năm nay? Câu trả lời chỉ có thể là vì mình yêu thích và tự nguyện để làm việc đó. Vậy thôi.
Đây là bức tranh mình vẫn đang vẽ vào giờ phút này.
Hãy để thời gian giúp chúng ta chín muồi và trở nên đầy sức hút
Chứ đừng biến năm tháng thành kẻ mang tin buồn khi than vãn về những nếp nhăn
Ai rồi cũng có ngày rời xa cuộc đời dù theo cách này hay cách khác
Chi bằng hãy cứ vui tươi cho đến giây phút tận cùng
Ta sẽ nuôi dài tuổi ta bằng những điều tích cực
Sao phải hùng hục lao đi như có ai rượt đuổi
Thong thả xem nào chim đang hót đâu đây…
Tính mỗi tháng vẽ một hình về tháng ấy. Mở đầu là tháng một (không phải tháng giêng), xinh xinh nho nhỏ vậy đó. Mong một tháng nhiều niềm vui và bình an đến với tôi và mọi người.