Không hiểu sao tối nay lại thích nghe bài này do chính mình hát. Dù mình hát thì đương nhiên dở, không sánh được với ca sỹ. Có lẽ vì mình đang cần nghe âm thanh của chính mình nhiều hơn trong thời điểm này chăng?
Không hiểu sao tối nay lại thích nghe bài này do chính mình hát. Dù mình hát thì đương nhiên dở, không sánh được với ca sỹ. Có lẽ vì mình đang cần nghe âm thanh của chính mình nhiều hơn trong thời điểm này chăng?
Tôi cần phải viết gì đó vào lúc này, gì cũng được, để đỡ bị chìm nghỉm trong cơn say cà phê.
Hôm nay thời tiết đẹp, lý tưởng để uống cà phê. Thế nên ba chúng tôi, gồm tôi, Huy và Vũ chở nhau trên chiếc xe máy của Huy, ra quán cà phê Nhất Long ngồi. Tôi ít khi trốn làm đi uống cà phê, nên việc trốn một tí cũng không khiến tôi cảm thấy tội lỗi lắm. Ngồi với hai người vô tư lự, tôi thấy mình cũng thật quá vô tư, không nghĩ bất cứ thứ gì phức tạp trên đời cả. Uống cà phê và chỉ nghĩ về cà phê, thế thôi. Cà phê đậm đặc lắm! Song giờ thì say ngất ngư, không định vị được đời mình luôn.
Tôi cảm thấy chơi vơi lơ lửng quá, thế là tôi lấy điện thoại nhắn cho em Ngọc một cái tin. Vì sao lại nhắn cho em, người cảm giác như vốn xa xôi trong mối quan hệ không biết gọi tên là gì? À, hóa ra người ta không cần quan tâm đến một danh xưng cho một mối quan hệ khi mà người ta thấy chơi vơi đâu. Thứ người ta cần, đó là cảm giác ấm áp lấp đầy được khoảng chơi vơi ấy, khi mà tin nhắn nhắn đi, sẽ được dội lại bằng một âm thanh đồng điệu.
Một lúc sau, em Ngọc nhẹ bỗng bước sang phòng tôi, mở cuốn sổ xanh mà tôi vừa tặng em vài hôm trước, lấy ra một nụ hoa ép mỏng tênh trong đó đưa cho tôi. Nụ hoa quá đẹp, tím dìu dịu trầm hiền, soi lên ánh sáng thấy cả những chiếc nhụy nhỏ xíu xinh xinh. Em đã làm tôi cảm thấy được đầy lên, thở được bình thường giữa bộn bề hỗn độn.
Dạo này tôi bắt đầu trở lại viết thơ, những câu thơ ngắn và đơn giản. Tôi không viết trực tiếp lên blog như vẫn vậy, tôi viết vào một cuốn sổ xinh đẹp mỗi khi ngồi ở bàn làm việc riêng tư. Viết ra, tôi thấy mình được giải tỏa rất nhiều. Được thấy mình rõ nét hơn. Được thấy mình thật thà hơn. Vậy là tôi lại trở về được với một góc rất riêng mà suốt thời gian qua tôi bỏ quên, vậy là tôi được sống sâu hơn vài milimet.
Dạo này tôi cũng lại quay về viết nhật ký bằng sổ. Sổ nhật ký của tôi dày, nên tôi viết từ năm 2002 đến giờ vẫn còn chưa hết. Bao nhiêu bí mật trần trụi ở trong đó, tôi cứ mấy lần định xén rồi lại thôi. Mỗi ngày tôi đều viết một chút gì đó trong tôi ra sổ, những thứ mà tôi không thể nói ra với ai, cả với blog này, cuốn sổ xanh ấy đã gánh giúp tôi bao nhiêu gánh nặng của đời mình.
Cảm giác say cà phê rất khác với say bia. Say bia thì thăng hoa và bốc đồng. Say cà phê thì chơi vơi và mơ hồ. Nếu được chọn thì tôi thích say bia hơn. Vì lúc bia bốc lên não, tôi rất hứng thú với cuộc đời, tôi muốn yêu thương muốn rộng lòng với nó, tôi trở nên trực diện trong cách thể hiện cảm xúc với xung quanh, vì thế mà tôi đón nhận được nhiều đáp trả, vì thế mà tội trọn vẹn trong cơn say. 40% đàn ông ở trong tôi, bao gồm tâm hồn phóng khoáng, uống được trà cà phê bia rượu, nói chuyện chính trị và không màng đến những điều nhỏ nhặt… đang được phát huy đầy đủ ở tuổi tôi hiện tại. Có thể vì thế mà tôi hay gần đàn ông, nói chuyện hợp với đàn ông chăng?
Nãy tôi có viết nhắng nhít ra sổ vài câu thơ, mà vì say cà phê nên thơ chẳng biết là thơ gì luôn. Giờ tôi chép ra blog này:
Tìm đâu thấy tiếng chim trong thành phố
Giữa bốn bề ngập nỗi nhớ hanh hao
Tìm đâu ra một thức giấc xôn xao
Có anh đưa bình minh vào rạng rỡ
Tìm đâu được khoảng trời trong đầy gió
Có mượt mềm ôm nhẹ nhõm gót chân
Tìm đâu nữa những môi hôn bâng khuâng
Mắt em nhắm trong tay anh xiết chặt
Tìm đâu hương sương mai phảng phất
Ướp em vào một đóa tình yêu
Tìm thật sâu và cũng thật nhiều
Chỉ thấy đây một sớm mai lặng lẽ.
em không nhìn rõ mình
trong tay anh ấm áp
nước mắt cứ tuôn rơi
trên vai anh đắng chát
phía kia là lơ đãng
của một người không quen
của một người không tên
của một người xa vắng
anh thì luôn ở đó
lặng lẽ và ân cần
góp bao lá mùa xuân
để em về thiêu rụi
10.01.18
Những cuộc tình nhỏ bé
Không tên và có tên
Những môi hôn hối hả
Chẳng thể lấp đầy em
Những bóng dáng lạ quen
Dập dềnh trong ký ức
Những tán tỉnh hờn ghen
Ngỡ như không là thực
Em vẫn mãi ngồi đó
Hoang vắng và bơ vơ
Môi khô trong gió vỡ
Tim mồ côi bốn mùa.
10.11.18
một nỗi buồn và hoang mang xâm lấn
buổi sáng mùa đông đầy ắp mông lung
hân hoan trôi đi đâu nhớ nhung trôi đi đâu
hy vọng như một đống tro tàn đã nhuốm màu ẩm ướt
cô đơn giống cánh dơi chập choạng trong hang tối
tôi không thể tìm thấy ai giữa đời
ôm lấy tôi bảo rằng hãy yên lòng đừng sợ
“dẫu thế giới bỏ rơi vẫn còn đây một vòng tay”
không có ai không có lấy một tiếng nói
chỉ có tôi lạc lõng nơi này
Xin lỗi những đêm mùa đông
Thân nóng ấp trên bàn tay hiền lành
Xin lỗi quán quen phải cùng tôi tập quên một người…
Chủ nhật tuyệt đối tĩnh lặng ở một nơi nào đó thảnh thơi tại Hà Nội với cuốn truyện đáng suy tư
Và cơn gió mùa đông bình yên dừng ngoài cửa nói với tôi rằng cứ vô tư đi đừng sợ
Bởi kiếp sống vốn vô thường chẳng nên để dằn vặt bực tức dối lừa chiếm lấy đầu óc và thân thể
Vì cũng sẽ đến một ngày xa hoặc gần loài người đều khép mắt xuôi tay đi vào vùng sáng (tối) chẳng nghĩa lý gì nữa những sân si kiếp trước nhàu nhĩ sầu đau
Thế nên tôi sẽ vui với nắng trên đầu với sách trong tay với nhạc đâu đây và mỉm cười tha thứ
Cho chính nhỏ nhen đôi khi khó cưỡng trong mình và những ghen ghét le lói phía mắt người nào đó gần tôi
Vì rồi tất cả cũng trôi – như đời là xanh ngát!
rặng cây lặng lẽ
cho sâu thẳm chiều
mái tranh mộc mạc
cho ấm tường rêu
mãi anh chưa tới
cho em chơi vơi
thầm yêu không nói
tim giờ đơn côi
—-
Vẽ tháng 11/2017.
Từ bàn tay con thoảng mùi giấy mới
Mẹ thấy mình trở lại những ngày xưa
Này mực tím này sách vở thơm tho
Này chân đất đầu trần chạy dưới nắng
Thả cánh diều giữa mênh mang mây trắng
Hương lúa bay xôn xao ngát trời chiều
Đọc vần thơ, trang sách nhỏ thân yêu
Cho gió hiền về mơn man khe khẽ
Nay con đã biết rời đôi tay mẹ
Tìm say mê trong thế giới thần tiên
Cổ tích dịu êm, cô tấm rất hiền
Đều từ sách, nơi ươm mầm mơ ước
Xuân đang nhú những trồi non êm mướt
Dưới bóng đào thong thả viết dòng thơ
Gửi tặng con những cuốn sách bây giờ
Cho tương lai xanh ngời đường con bước.
25.12.2011
Một bài hát đáng để lưu giữ, nhất là với riêng tôi, có trong đó rất nhiều ký ức êm đềm. Nhạc được em Tuyền làm riêng cho, em gửi kèm cả melody và beat. Cẩn thận ghê vì em biết một kẻ không chuyên như tôi cần có nhắc nhịp. Nhưng rồi tôi đã thu rất nhanh xong, không cần melody nhắc nhở, hẳn do bài hát đã quá ở trong lòng. Giọng thì vẫn dở dở như vậy, nhưng vui vì lưu lại được bài hát này bằng chính giọng mình.
những môi hôn
ánh mắt nhìn
hơi thở gấp
xiết vai chặt
dần xa vắng
sớm tan nhanh
…
ngày mong manh
dần cõi chết
sao mải miết
làm không đâu?
…
bỗng nặng sầu
mênh mang nhớ…
Vừa đi dạo với anh hai vòng Đầm Hồng về, ngồi mát để đi tắm, nhìn hai em cá bơi chợt ngẫu hứng quay clip kkk. Hát vớ vẩn cho có tí nhạc nền ehe.
Tâm sự người cán bộ bệnh viện
Lối đi đượm màu mưa nắng
Ngày ngày tôi vẫn qua đây
Bước giữa không gian quen này
Lòng chơt bồi hồi nhớ lại
—
Mới ngày nào còn mê mải
Tung tăng vui vẻ hát ca
Thời gian lặng lẽ trôi qua
Nay tôi sống cùng bệnh viện
—
Để được là cây cầu nối
Cho bác sĩ gần bệnh nhân
Cho tin yêu thật gụi gần
Cho buồn đau kia ngắn lại
—
Bằng sự tận tình chăm chỉ
Linh động kiếm tìm thông tin
Để người bệnh trong bóng đêm
Tràn dâng nụ cười tươi sáng
—
Mừng cho ai đau đã khỏe
Lo lắng bao người còn nguy
Chỉ mong tìm được vỗ về
Trong những tấm lòng rộng mở
—
Chăm sóc tâm tư người ốm
Xoa dịu căng thẳng người chăm
Truyền thông như đóa hoa xuân
Tỏa hương dịu dàng thương mến
—
Nơi tôi vẫn ngày ngày đến
Áo trắng chẳng quản nắng mưa
Vào ra những dãy phòng chờ
Trao lạc quan, chia khó nhọc
—
Để đời không còn vương nặng
Những bệnh tật với tai ương
Cho những bác sĩ thân thương
Thảnh thơi giữa ngày đầy nắng.
__________________
Hôm ấy cô em tôi quen nhắn tin cầu cứu nhờ làm một bài thơ về nghề của cô ấy để tham gia một hội thi nào đó trong cơ quan. Đại loại cô ấy làm về thông tin tuyên truyền ở bệnh viện Bạch Mai, trong đó có mảng chuyên đi tìm những địa chỉ hảo tâm để hỗ trợ bệnh nhân nghèo. Quả là khó với tôi khi công việc của cô ấy tôi không thực sự rõ và cảm xúc thì chẳng có tẹo nào. Nhưng vì cô em năn nỉ quá, tôi cũng cố viết thành bài rồi nó ra sao thì ra. Hôm nay nhân tiện ngồi thiết kế catalog trên máy tính, vô tình thấy lại bài thơ tuyên truyền đã lên rêu, post lên đây cũng gọi là để nhớ lại kỷ niệm của cái lần làm thợ chữ một cách khó hiểu ấy 🙂
Khi anh nói chợt gặp ai giống em
Trên phố phường màu xám
Và mái rêu cũng vờ lên tiếng
Hẳn, người ấy giống em
—-
Mọi điều thân thuộc bỗng dội về
Lúc anh nói thấy em trong người khác
Cây vẫn xanh, đường vẫn đông, chỉ có ta là khác
Nên anh mới giật mình ở một chốn không em.
Hôm đó Điệp bảo anh hát bài này em nghe đi (chúng tôi hay xưng hô với nhau như vậy). Tôi lên youtube tìm beat mà không ra, thế là đành hát chay cho nàng nghe.
Có lúc tôi như người đi lạc
Dẫu vẫn ở đây giữa bốn bên
Bạn bè đồng nghiệp hay hàng xóm
Nói chuyện lao xao, chuyện cũ mèm
Có lúc tôi như người ngủ mơ
Dù hai mắt thức giữa im tờ
Vườn đêm thoảng khẽ hương hoa mộc
Cứ ngỡ mình đang trong ấu thơ…
Nỗi buồn cũ bỗng trở nên vô nghĩa
Trên tháng ngày mới đã yên vui
Nước mắt xưa cũng thật sự khô rồi
Phía góc tối chẳng còn ngồi thao thức
***
Em đã yêu bằng nỗi buồn có thực
Cũng từng vui náo nức vỡ òa
Ký ức ấy một sớm bỗng nhận ra
Không thể khiến lòng bận tâm nữa.
Một buổi sáng lần giở những kỷ niệm buồn vui
Chưa trôi xa điều gì vì tôi luôn để đó
Trong ngăn kéo riêng tư những bí mật xếp dày
Kệ đời sống cuộn đi thời gian không bao giờ trở lại
Chẳng có gì sẽ là dĩ vãng
Vì tôi vẫn nâng niu.
Nhung nhắn là hát cho Nhung nghe bài này. Dù đang bị cúm cũng cố hát cho nàng nghe để nàng lại thêm quay quắt với nỗi nhớ của người phụ nữ đa cảm xa mùa đông đã quá lâu.
Mặc dù giọng còn như cơm nguội, đôi chữ sai cũng lười đọc lại, nhưng khá thú vị khi nghĩ từ nay những gì mình viết có thể lưu theo một cách khác: qua giọng nói chính mình.
Cô đơn đâu đó tìm về
Ngày đông gió hanh hửng nắng
Niềm vui đi đâu xa lắm
Chỉ còn tan vỡ, buồn tênh…
Cậu gọi, lợn 🐷, hát “Vùng lá me bay” cho nghe đi. Ừ, nhưng hát vội thu vội nên hơi phô nhé!
Nói chuyện với Nga chừng 25 phút. Cười vui kể lể mọi thứ rồi trầm ngâm nghe Nga chia sẻ chuyện riêng tư… Nhẹ nhàng, tin cậy, gần gũi dù Nga ở rất xa.
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Xin-Thoi-Gian-Qua-Mau-Pham-Thuy-Dung/IWB7O6C7.html
Mùa mưa bão, hát bài này trong tâm trạng lạ lùng – thứ tâm trạng không gọi được tên, mơ hồ, mỏng manh như khói sớm bốc lên từ mái rạ quê xa nào đó.
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Em-Di-Tren-Co-Non-Pham-Thuy-Dung/IWB6UD6B.html
Nhờ cậu mà tớ đã có hứng thu bài này và thu cách đây chừng hai tháng. Còn nhiều thiếu sót trong lúc hát, nhưng dù sao đã dám hát, cũng như những gì làm với cậu thì đã dám làm.
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Ha-Noi-Mua-La-Rung-Hoang-Nhat-Minh/ZW6D0997.html

Mỗi lần muốn được êm ái dịu dàng thì lại nghe bài này. Sắp thu rồi, thu đến đi để mọi thứ dễ chịu thanh mát hơn.