Thắp nén hương cúng lễ Giao thừa Khói trầm cay đưa ta về ký ức Đã đi qua những niềm đau rất thực Càng nâng niu từng khoảnh khắc bình yên
Bên cội đào, hoa xao xác tháng Giêng Ta ngồi ngắm cánh vô thường khẽ rụng Phút thiêng liêng giao mùa nhẹ bỗng Thấy mình cười thanh thản giữa thời gian.
1. Cuối năm rồi, ta dọn dẹp lại Bao bề bộn, tồn đọng nơi quá khứ Sắp xếp nghĩ suy rối tinh về trật tự Cho ngay ngắn đời, quang đãng lối vào ra
Và trồng thêm trong vườn tươi tắn những nụ hoa Chăm chút nội tâm, yêu thương mình hơn nữa Còn vô vàn ước mơ đang ấp ủ Bắt tay dần, hiện thực hóa ngay thôi!
2. Hoa cỏ nở bừng dưới nắng trong Ngày xuân xanh biếc rộn tơ lòng Sau cơn giông gió trời lại thắm Mãnh liệt rực màu của ước mong.
3. Tạ ơn năm cũ sắp qua Cho tôi bao điều thấm thía Tạ ơn thăng trầm dâu bể Cho tôi bền bỉ dặm trường Tạ ơn tin cậy yêu thương Chở che tôi trong bão tố Tạ ơn êm đềm nhịp thở Cho tôi sống trọn phút này Tạ ơn còn thấy quanh đây Tình người sớt chia ấm áp.
4. Mưa bụi giăng mái ngói nâu trầm Rêu non lún phún mọc trong sân Chim xây tổ ấm trên ngọn khế Đào mai khoe sắc đón tân xuân
Em tôi xúng xính áo tươi màu Nhạc mở rộn ràng ngõ trước sau Bánh chưng đượm lửa thơm mùi tết Chậu cúc xòe bung cánh nở mau
Ban thờ hương nến đã trang hoàng Tâm thành hoan hỷ đón mùa sang Mừng em tuổi mới thêm mạnh khỏe Một đời luôn tươi tắn bình an!
5.
Vườn xuân hương thoảng khẽ Hoa tươi phơn phớt hồng Cánh mỏng bung nhè nhẹ Thơm hiền hòa bao dung
Giữa bao la sự sống Hoa lá cứ vui say Dâng cho đời sắc thắm Dẫu sẽ tàn ngay đây
Trọn vẹn từng khoảnh khắc Trân quý từng phút giây Trao đi và nhận lại Hạnh phúc ở hôm nay.
6. Du xuân thong thả giữa tháng giêng Đất trời cây cỏ thở an nhiên Mái chùa nở cánh hoa đào nhỏ Nhang khói an lành chốn linh thiêng
Sương mỏng la đà trên đỉnh núi Nắng non vấn vít suối quanh co Mây nước bình yên lòng tĩnh tại Người vãn cảnh về hết lắng lo.
7. Xuân đâu chỉ mỗi ở đất trời Mà xuân khởi phát tự lòng người Khi nào trong mình hoa xuân nở Thì mùa xuân ấy mới đẹp tươi.
8. Xuân đến đi hờn dỗi Vừa ghé đã tan mau Tóc lại thêm sợi bạc Da cũng chớm đổi màu
Nhưng vẫn mong xuân tới Niềm tin vẫn tươi non Biết mình luôn mãi trẻ Bởi tâm hồn mãi son.
9. Ta trở về khi tháng Ba vừa chớm Thềm trắng hoa sưa như sương rớt từ trời Cây xoan tím mơ màng lời tình tự Gió trong vườn đùa lá khẽ khàng vui
Bông bưởi xưa còn thơm nơi gác vắng Ủi an người sau hoang hoải trùng khơi Ta ngồi lại ngắm ngày xuân gần cạn Vẫn kịp thấy cánh đào vương vấn dịu dàng rơi.
10. Một mảnh mây chiều lơ đãng bay Soi gương trong vắt bến sông đầy Bếp ai cơm nếp thơm vừa chín Lữ khách mơ màng giấc mộng say Mơ tiếng trẻ nô trước sân nhà Đào phai hé nụ sắp bung hoa Mơ dáng người thương ngồi yên ả Nhẹ rót thong dong một chén trà.
11. Cuối năm ngồi xuống dọn dẹp tâm Bao nhiêu bế tắc gắng khai thông Xếp ý nghĩ lại cho ngay ngăn Để lúc xuân sang khỏi bận lòng.
12. Mùa xuân có gì lạ Chồi ngơ ngác thơ ngây Giọt sương trong lấp lánh Dưới nắng thơm hây hây Mùa xuân có gì lạ Khăn lụa gió nhẹ bay Môi hồng đào chúm chím Làm lòng ai mê say.
13. Tháng Tư cuối xuân Hơi đất ẩm mùn, mưa phùn rả rích. Tháng Tư đầu hạ Nắng trên mái nhà, ngơ ngác giọng chim.
14. Có một ngày, tôi trở lại khu vườn Trong hình hài cùng thân phận mới Tôi đâu biết kiếp trước vẫn thường ngồi Uống trà nơi này bên gốc đào phai
Tôi tái sinh qua mỗi chuyến đi dài Bước trên cầu Nại Hà ảo mờ sương khói Uống canh Mạnh Bà, bông dưng quên lối Ngoảnh đầu nhìn… chỉ thấy áng mây bay
Tôi trở lại khu vườn, đứng dưới bóng cây Tiềm thức dẫn đường, nên bâng quơ tìm tới Có phải chăng kiếp nào đang vây gọi Mấy nẻo luân hồi, mà ký ức cứ hoài quen
Tôi vương vất tôi chút quá vãng êm đềm Của kiếp xưa mình từng bình yên sống Để những kiếp sau còn bao mơ mộng Bởi dẫu thay hình hài, hồn vía vẫn là tôi.
15. Tháng Ba mùa hoa sưa Giăng như mây về phố Trời hậy hây thả gió Hoa rụng trắng lối đi
Nụ e ấp xuân thì Lá lao xao mở hội Thời gian đâu chờ đợi Cứ sống trọn phút này
Cánh run mỏng manh gầy Tựa bò vai thiếu nữ Làm cho ai mất ngủ Vì người, hay vì hoa?
16. Đường xa tìm đến một buổi mai Quanh co tre trúc nắng xiên dài Hun hút bậc thềm cheo leo dốc Chân không nhẹ bước thở khoan thai
Hoa trái dậy hương lối lặng tờ Trà xanh bung nở nhụy vàng mơ Đung đưa chuông gió lời thủ thỉ Người ghé nơi đây rũ bụi mờ
Cội đào bông hé những chắt chiu Phật tọa bình yên giữa gió reo Bò hiền thong dong vui gặm cỏ Sương khói thiên thu cảnh tịch liêu
Bệ đá sạch tinh chốn nghỉ ngơi Ngắm mây giăng mắc với thảnh thơi Khoanh chân một giấc thiền tĩnh tại Bề bộn trong lòng bỗng chợt vơi
Cổng trời chuông vẳng tiếng rung ngân Tỉnh giác đưa ta khỏi lạc lầm Vườn vắng nhạc ru xào xạc lá Tim mình nở khẽ đóa từ tâm
Linh Quy Pháp Ấn ẩn rừng sâu Chẳng lo toan tính lẫn mong cầu Mộc mạc uy nghiêm hồn thiêng tỏa Điềm đạm mặc trầm dải núi nâu
Ai đến ai đi cũng vậy thôi Mặc cho nhân gian lắm đổi dời Am lành nào vấn vương thế sự Ngàn năm non nước bình lặng trôi.
17. Em không nhìn rõ mình trong tay anh ấm áp nước mắt cứ tuôn rơi trên vai anh đắng chát
Phía kia là lơ đãng của một người không quen của một người không tên của một người xa vắng
Anh thì luôn ở đó lặng lẽ và ân cần góp bao lá mùa xuân để em về thiêu rụi.
18. Em ngồi giữa mùa xuân Trong tay anh ân cần Bỗng môi em thơm ngát Một nụ hôn thanh tân Bốn bề như vắng lặng Chỉ nghe tiếng thì thầm Của con tim khe khẽ Khát thật nhiều ái ân.
19. Dưới chân đồi mờ sương Tiếng vẫy tay thanh bình của lũ chim đậu trên ngọn tháp Hơi nắng tan trong thành phố Xập xòe tán lá, sà mình xuống thảm cỏ mùa xuân Những chồi non mây mẩy, êm ái gọi bàn chân Bức tranh cuộc sống, không gợn ưu phiền Tôi tự cho bút mình, phết lên toàn màu trong trẻo.
20. Tôi còn nhớ những ngày xuân năm cũ Nhớ dáng em thấp thoáng trước hiên nhà Cây đào rụng vài bông trong vườn nắng Gió thì thầm đưa từng cánh bay xa
Vật đổi sao dời, em cũng tìm chốn mới Đào vẫn nở hoa, gió vẫn ghé thì thầm Chỉ có hàng hiên là vô chừng vắng lặng Khi một bóng hình mang đi cả mùa xuân.
Vào quãng đầu tháng Chạp, phố bắt đầu rộn ràng không khí Tết. Phố thay sơn mới, lúc lỉu đèn treo, biển hiệu trang hoàng rực rỡ. Lò Rèn, Hàng Thiếc quanh năm ồn ào, bụi bặm giờ cũng trở nên sạch sẽ và yên tĩnh. Hàng Khay, Tràng Tiền, Nguyễn Xí đèn nhấp nháy lung linh. Dưới mái ngói lô xô, trong căn gác hẹp, bên hàng hiên nhỏ… đã thấy đào thắm, quất mọng, cúc vàng khoe sắc xinh tươi. Trong quang cảnh tết nhất ấy, người ta ra phố đâu chỉ để ngắm cảnh, ngắm người mà còn để cho thiên hạ ngắm mình. Và một trong những việc quan trọng nhất không thể bỏ qua, đó chính là đi chợ Tết.
Chợ là nơi thể hiện rõ nhất không khí Tết. Ghé Đồng Xuân, nơi tứ phương tụ hội để thăm thú, mua bán và ngắm bà con tiểu thương nhộn nhịp chào hàng. Qua Chợ Bưởi mà sống lại hương vị chợ phiên đông vui, dân dã. Tranh thủ ghé Hàng Đồng mua chiếc lư hương, vài cây nến cỡ lớn cùng bộ tam sự để bày biện ban thờ thật trang trọng, ấm cúng.
Những ngày giáp Tết, người ta mua sắm nườm nượp suốt ngày đêm. Chợ và siêu thị hiện diện khắp nơi và hàng hóa lúc nào cũng sẵn. Nhưng theo thói quen, mọi người vẫn ưa sắm sanh, tích trữ nhiều hơn vào ba ngày Tết. Họ đong gạo tám xoan, mua bòng bưởi và chọn con gà trống mào đỏ chót để làm cơm cúng đêm Ba mươi. Họ mặc cả mớ lá dong, tranh nhau cân măng, cân hành muối còn sót lại… Rồi gấc chín, chuối xanh. Đào quất, cúc vạn thọ, cúc đại đóa, hoa đồng tiền… chật kín lối đi. Tranh dân gian, câu đối, đèn lồng, nến, vàng hương… không thiếu thứ gì. Cuối năm các bà các cô cứ quay như chong chóng, mướt mải hết việc nọ đến việc kia. Rồi cắm hoa khắp nhà, bày mâm ngũ quả thật đẹp và nấu nướng đủ món ăn truyền thống. Tết vui hơn nhưng cũng vất vả vì thế!
Trong mỗi người đều có những cảm nhận riêng về mùa xuân và chợ Tết. Nhưng có lẽ ai cũng thấy hân hoan khi được hòa mình vào không gian xôn xao, nhộn nhịp ấy. Trẻ con theo mẹ vừa đi vừa ngắm bóng bay, bao lì xì hay các đồ chơi bày khắp các gian hàng chợ. Người già thong dong dạo chợ, mua mấy thứ con con và chiêm nghiệm lại quãng đời đã qua với bao nhiêu mùa Tết. Thanh niên chẳng kịp nghĩ nhiều, cười nói vang trời giơ điện thoại chụp từng góc chợ để khoe lên mạng xã hội. Chợ Tết, nơi ta cảm nhận rõ nhất hương vị mùa xuân, là nỗi nhớ của người con đi xa, là niềm mong mỏi của những trái tim tha thiết muốn trở về.
Tôi cắm hoa tươi vào chiếc lọ xinh đặt nơi ô cửa sổ Ánh sáng xuyên qua rèm rọi từng hạt bụi li ti bay Cốc trà nóng vẽ lọn khói cuộn lên trong nắng đầy Đài phát giọng ca xưa thì thầm như lời người tri kỷ Thành phố êm đềm cuối tuần nằm ngẫm nghĩ Ký ức xa vời như một giấc mộng qua Có chú chim non đậu trên gốc cây già Nghển cổ ngóng xuân về giữa mùa đông lạnh giá.
Buồn bao giờ là tận cùng Tuyệt vọng bao giờ là đáy?
Nếu có giới hạn Hãy cho tôi giới hạn đi!
Hãy cho một phút cuồng si Thay cho nghìn phút vật vờ câm lặng
Hãy cho bừng cháy nụ cười Xóa trăm lần ngắn dài nước mắt
Đến mà xem những sự thật Vô mà ngó những bi ai
Quá buồn và buồn một, buồn hai Nào có khác chi, đều là buồn cả.
Khi anh ngồi đó uống những ngụm vang Là đang uống em với những nồng nàn kỷ niệm Thực tại không em, chỉ có hơi vang nồng chát Anh vẫn thấy thật gần dáng vẻ em Chúng ta đã hôn nhau ngay cả lúc không em Em trong những giọt vang Và vang trong người anh, đang chảy.
Nếu anh nghe thấy tiếng thời gian chảy sẽ không thể ngồi đó bình yên nhớ nhung nào đã cồn cào vây kín nhắc dáng em trong ký ức êm đềm
Có thể chạm lại nụ hôn đầu tiên gọi yêu dấu hồi sinh như một cơn gió lốc sẽ chẳng bao giờ gặp em hoặc chạy đến bên em dù chỉ để ngắm nhìn
Dù chỉ đế thấy em xa lạ trong phố phường loang lổ dấu chân quen Hoặc là em hoặc không ai khác
Nếu anh để giọt thời gian tan tác sẽ muộn cho lời dấu yêu.
Khi tôi vừa tắm xong và tóc rối Với hơi nước bốc lên mờ ấm Cùng gương mặt sạch tinh không son phấn Rồi tôi vui vẻ nhìn ngắm sự thật của mình
Không có vẻ đẹp nào Vẻ đẹp dường như không định nghĩa Ai đó thấy tôi ra sao Chỉ bởi họ vốn mặc định như vậy
Tôi sẽ là ai trong mắt họ Theo cái cách mà họ muốn họ cần Việc của tôi chỉ là Sống bình thường thế thôi.
Em và ô bảy màu Mưa đượm gấu quần đen nhèm nước Những hạt cườm vỡ tung nền gạch cứng Òa sóng, hạt cườm mưa
Màn bụi trắng xóa, màn ký ức lưa thưa Trong phút chốc bốc hơi đem theo mộng mơ chỉ còn là quá khứ Những bận rộn không đâu Những khoe khoang sặc sỡ Đã thành thói quen Hay giản đơn ta bỗng quên mình?
Cây đa già vừa trổ búp non xanh Từng búp nõn rụng đầy trên sân ướt Bàng bạc, trắng trong, lạnh run nơm nớp Cong gập mình đợi ngụp dưới chổi tre
Giun thân tròn oằn tai nghe mưa giã Đồm độp bùng biềng lõm chõm mảnh lưng con Nắp cống kia có khe nào lọt được Cho náu nương cho tan tác sống còn Bõ hờn hay tê buốt? Sau nắng ngột, lại mưa xối ào qua
Bài ca mưa Còn chỗ cho em chạm tay vào quá khứ? Quá khứ nào em sẽ chạm được tay?
“Hãy bay đi những cánh chim đêm của nỗi buồn”
Ông Trần Tiến viết như thế Tôi hát một câu như thế Mà chẳng biết nỗi buồn chảy từ đâu Ra tràn trề Ra đầm đìa Như những cánh dơi bay lượn Trong ngôi chùa Sóc Trăng Đen kín bầu trời Đậm đặc nỗi buồn sâu lắng Nổi lềnh bềnh những nỗi buồn cỏn con
Phía bên kia con đường Anh thôi đứng đợi Và tôi tự hỏi Ngọn cỏ nào đốt đuốc đời tôi
Cánh chim đêm Loạng choạng bay vào vắng Tự rót một ly Sao lại khát đắng?
1. Thức giấc thấy đông một sớm ngày Gió mùa vừa tiễn gió heo may Bỗng nghe hơi rét luồn ô cửa Chợt nhớ mơ hồ cái nắm tay.
2. Sớm mai đông phủ giá một màu Đôi chim dang cánh ủ ấm nhau Bên ô cửa sổ hoa vừa hé E ấp mơ màng nụ trắng phau.
3. Chiều đã trở mùa bên song cửa Đông rũ hanh hao gió thoảng buồn Có người ngồi nhớ ngày xưa cũ Trong ánh sương tà lúc hoàng hôn.
4. Có những ngày nỗi buồn trôi bàng bạc Như mây chiều trên phố xá vào đông Tôi thả lỏng cho nỗi buồn đi lạc Giữa bốn bề xa vắng quá hư không.
5. Mùa đông mỏng mảnh tiếng chim gầy Hanh hao gió thổi giữa hàng cây Mây trắng như ai vừa giặt giũ Bướm vàng con đậu gọi con bay
Cơn lạnh hiu hiu ủ biếng lười Cuộn trong chăn ấm mộng đời vui Tỉnh ra ngơ ngác hương còn đọng Thấp thoáng dung nhan một tiếng cười.
6. Trên cành tre xanh ngát Chim bói cá mơ màng Đứng nghe hơi gió mỏng Trong chới với đông sang.
7. Gió mùa lật lá chớm đông Liêu xiêu quán vắng khách không tới tìm Trời se se lạnh về đêm Người se se lạnh nỗi niềm thời gian.
8. Quán vắng cô hàng thu xếp lại Đôi cặp bánh gai mấy quả hồng Hanh hao mảnh gió đầu đông Chợ chiều hiu hắt người không thấy người.
9. Phố tiễn Thu đi với lá vàng Nắng rơi từng giọt giữa mênh mang Gió Đông hôi hổi sau tà áo Lén lục tìm… đôi ngón tay đan.
10. Một sáng nhẹ nhàng tháng 11 nắng tươi Và tôi thấy thảnh thơi với nghĩ suy đơn giản Chỉ vui ngắm lá cây trên nền trời mây trắng Hóng gió dịu mềm hiu hiu mát làn da.
11. Em mong ai đến một ngày mưa Mái rêu tí tách giọt mau thưa Lá rung rinh ướt bên bờ giậu Đi đứng vào ra thấy cứ thừa
Chờ cho người ấy sẽ ghé sang Cùng ngắm mưa đông rớt khẽ khàng Trà thơm tỏa khói hoa vừa nở Êm đềm ngồi ước mộng tào khang.
12. Chợ phiên họp tháng đôi lần Xôn xao ngả giá quây quần bán mua Sang đông cơn bấc trở mùa Chiều tan chợ vắng gió lùa mái gianh Chắt chiu đồng bạc để dành Cho con tấm bánh mỏng manh cuối chiều.
13. Đôi khi một mình thật là vui thích Thênh thang ngơi nghỉ tự tại nghĩ suy Thơm tho cà phê mềm thơm lát bánh Vu vơ gió thổi dưới tán lá bàng Một ngày đông sang lòng như giấy mới.
14. Những hương thơm trời đất Len nhẹ mỗi khóm hoa Đông như chợt ấm lại Giữa sắc màu quanh ta.
15. Tháng Mười một như bài hát cũ Rả rích buồn mà cũng rất bình yên Có nỗi niềm nhỏ bé không tên Dội thật khẽ vào mùa đang trở gió.
16. Thành phố một ngày thường Trôi trôi trên đường Những ý nghĩ xám đen Những vội vã lạ quen Những trò chơi ý niệm
Người tốt đôi khi đóng vai phản diện Người phản diện khoanh tay nhoẻn miệng cười
Và thời gian như khoang lái chơi vơi Người thủy thủ đã thôi mơ mộng biển Quay về phố sống cứ như là diễn Một niềm vui không có thật trong lòng
Thành phố một sớm mùa đông Dòng người trôi trôi giữa hai chiều quên nhớ.
17. Tôi bước vào tháng Mười hai vui vẻ Với cái nắm tay vội vã phía sau hè Những nụ hôn như bản nhạc say mê Nhịp gấp gáp quãng bờ môi anh chạm
Bởi yêu kia có khi nào vơi cạn Tháng Mười hai cứ mơn mởn chồi non Có ấp ôm xua tan hết héo mòn Ấm trong lòng một mùa đông lấp lánh.
18. Gió khẽ ru lá ngủ Át cơn giá mùa đông Đèn đường thôi hắt bóng Chở giấc mơ quanh vòng Đã nhắm mắt ngon lành Đã cuộn trong chăn ấm Đã thấy mệt thấy thấm Những thao thức ngày qua Đã muốn ngủ thật sâu Đã gắng thở thật chậm Sao còn dậy giữa chừng Gối đầu loay hoay mãi? Đã được nửa đêm dài Sao còn dậy và gọi Gọi mùa thu về lại Gọi cơn sốt hiểm nguy Đã quyết liệt mà đi Sao còn ngồi mong ngóng Đã thôi không hy vọng Sao còn chút ngậm ngùi?
Nhạt phai Thinh lặng Điềm đạm Hồn nhiên Ngày mới qua rồi có những dịu êm Có xao xuyến từng giọt sương trên lá Có bình minh háo hức say điều lạ Có chở che được mỗi lối ta về? Ngày mới sang có còn những đam mê? Có trong vắt những khoảng trời trong mắt Đừng tìm ta nhé đám mây câm lặng Tỉnh mê rồi mắt đừng mãi rưng rưng.
Ngày sẽ về lại Ngày sẽ sang Con kiến đỏ còn loanh quanh tìm tổ Con ruồi kia can chi mà đứng đó Chỉ ta xem hạt xôi rớt nơi nào Con chim kia đừng hót nữa xanh xao Gần một chút cho ta cùng thủ thỉ Con chuột xám hãy thôi đừng mộng mị Chin chít kêu gặm nhấm hết thư từ Con muỗi buồn đừng xao xác thờ ơ Thôi cứ đốt vào tay ta một cái Hút hết đi, sạch sành sanh trễ nải Cho mới lòng dưới bóng nắng tinh khôi.
Ngày sẽ sang Ngày sẽ về lại Mở cửa bước ra Chọn một ghế nhỏ Gọi trà, gọi phở Thở hết muộn phiền Chút khói dấy lên Mơ về thơ ấu.
19. Tháng Mười hai phố trở mình cựa khẽ Trong sương mai hơi lạnh phủ bềnh bồng Có một người nhẹ bước giữa mùa đông Cơn gió thổi vô tình lay nỗi nhớ.
20. Xao xuyến đón nàng xuân Phải lòng cơn mưa bụi Giữa mùa hè sôi nổi Rộn rã tắm mưa rào Trời thu gió hanh hao Bỗng nghe mưa hờn dỗi Đông cuộn tròn chăn ấm Ngắm mưa phùn mái hiên Bao ngày tháng trôi êm Mưa vui buồn ẩn hiện Đôi khi trong kỷ niệm Ào xuống một cơn mưa.
21. Ngày tháng Chạp Chợ chiều xôn xao ngã giá Đường ồn ào chen chúc Xuân cập kề vội vã sau lưng
Ngày tháng Chạp Quay về nhà rưng rưng Ngắm khu vườn bình yên Ngắm cải ngồng vươn lên Hoa nở vàng lặng lẽ
Chợt thấy ấu thơ Xượt qua rất nhẹ Như thước phim buồn Mà cũng rất xôn xao.
22. Trời thu mặc chiếc áo vàng Gọi heo may đến dịu dàng lá rơi
Xuân về diện áo hồng tươi Bên đào phai nở đón người hân hoan
Áo thiên thanh lúc hạ sang Trúc tre vẫy gió khẽ khàng nắng trưa
Đông thương áo trắng trở mùa Ủi an cơn bấc rét vừa nhớ nhung.
23. Trời chuyển màu ghi xám Tháng Mười hai ghé về Gió lật lá trên hè Bay la đà góc phố Thời gian kỷ niệm cũ Ký ức dẫu phai màu Nhưng vẫn còn đọng lại Ấm áp ở trong nhau.
24. Mùa đông trắng những con đường sương sớm Đưa tôi về thăm trường cũ ngày xưa Lớp học lặng im nghe ký ức trở mùa Bàn ghế gỗ vẫn còn đây vết mực
Tiếng giảng bài rộn vang sân trường nắng Loài chim nào ngủ muộn trên cây Đôi mắt học trò chăm chú thơ ngây Nghe cô dạy những điều hay lẽ phải
Bạn bè giờ đã xa mê mải Có ai về thăm thầy giáo năm xưa Người tận tâm chở những chuyến đò Cho tuổi trẻ cập bến bờ mới lạ
Quên muộn phiền quên tháng ngày vất vả Vẫn miệt mài bên giáo án từng đêm Chợt một hôm nắng rọi khẽ bên thềm Là khi ấy trò về thăm trường cũ.
25. Trời âm u sương mù mưa lạnh Bóng người đi lầm lũi cô đơn Chiều nay chân ướt đường trơn Có người tha thiết mong cơn nắng về.
26. Quàng khăn vào em nhé Trời trở gió mùa rồi Tan ca chiều nhập nhoạng Cẩn thận nhé em tôi
Về với nhà mình thôi Rũ bỏ đi mệt mỏi Về nơi thực thà nhất Thả lỏng giữa bình yên.
27. Sương mờ quanh co ôm dốc núi Nắng xiên lác đác mấy sợi hồng Hiu hiu gió thổi ven sông Ruộng sau mùa gặt cải ngồng lên hoa.
28. Chợt thấy lòng se sắt Trong một chiều mùa đông Con dốc buồn lặng đứng Ngắm đôi bờ thinh không Người đã xa muôn dặm Chỉ còn tôi lưng chừng Bước trên đồi cỏ vắng Giữa bốn bề mênh mông.
29. Nỗi niềm như gió bấc Thổi thao thức tâm hồn Mơ một bàn tay nắm Đêm dài bớt cô đơn.
30. “Sợ trăng vàng rơi khuất lối chưa đi” Để ngõ vắng ngẩn ngơ cùng bóng tối Bến My lăng ngồi đợi Còn đó khúc từ ly.
Ông lão buồn thì cứ mãi buồn đi Rồi nằm đó cho gió về man mác Lá vàng lạnh, màu lưu ly tan tác Cũng chẳng về trên bến đợi cùng ông
Chiều mùa đông đọc lại “Bến My Lăng” Chẳng thấy đâu trăng rơi đầy mặt sách Nhưng hun hút một nỗi buồn cô quạnh Bến sông buồn cùng những nỗi sầu đêm.
31. Trống lòng là tiếng trống thảnh thơi Vang một hồi trong tim nhè nhẹ Khi ngồi kề bên anh thủ thỉ Ngõ phố dài Và lá trút như mưa
Trống lòng là tiếng trống say sưa Nghe anh kể thời thanh niên nồng ấm Có mí mắt đen hồn nhiên xao động Giọng Huế buồn chao đảo bước chân anh
Trống lòng là tiếng trống nhẹ thênh Hun hút gió đổi mùa trong chốc lát Mái nhà cũ và buổi trưa lang bạt Trà đặc vỉa hè, câu hát nhớ quẩn quanh
Trống lòng là tiếng trống mỏng manh Của bài hát ngày hôm qua là thế Thảng thốt, hững hờ mải mê trời bể Đã muộn rồi câu hát mãi vu vơ
Muộn mất rồi trống đánh đã qua thu Khi hoa cúc đã lại thành ký ức Dòng thư tím gọi thời gian bất lực Cơn lũ chiều cuốn hết những vòng xe
Ai đánh lên nhịp trống tái tê Những nhung nhớ xôn xao kỳ lạ Nhắc cho em đôi ba ngày vội vã Đón anh vào trong bóng dáng thân quen
Ai run lên nhịp trống từ tim Mà thao thức cả mùa đông vời vợi Chẳng thể nào thức đợi Chẳng thể nào nguôi quên Chẳng thể nào cứ mãi lặng im Chẳng thể nào giữ vẹn nguyên cảm xúc Hạnh phúc âu lo cùng cực Radio buồn nằm đếm bước ngày qua
Trống lòng run những giọt nhấp nhô Dóng một tiếng cả mùa đông tan chảy Hãy nghe em trở về đi ngày ấy Ôm lấy tháng năm dẫu ký ức nhạt nhòa
Cốc cà phê đặc Cầu thang chầm chậm bước Mùa đông nhắn tìm xin điếu thuốc làm tin.
32. Đôi khi rất cần im lặng Dù trong lòng cuộn sóng nhớ nhung Biết chờ đợi, biết nói lời bao dung Với cả mùa đông đang làm em buốt giá
Có lúc im lặng là vàng Nhiều khi im lặng là đá tảng Muốn hiểu điều gì đang xảy ra Nhưng muốn hơn – để nguyên sự thật
Có thể sự thật là phút anh muốn nhìn lại Muốn đứng xa em, suy ngẫm lại mình Muốn lãng quên rung động mới hồi sinh Quay lưng đi với bao ngày yêu dấu
Em lặng im nếu anh muốn thế Em sẽ ra đi trả lại anh bầu trời Ngày không em, anh sẽ thấy nắng rơi Giữa phố phường chẳng bóng em tồn tại.
33. Men theo lối đi quanh nhà, chạy qua mấy hàng rau muống Thăm nom cải hoa vàng ruộm, ấp lá mùi thơm hít hà Trống canh ba, gà gáy sáng Ì oạp chân khua nước, giật mình cá tỉnh mê Sương mai ngậm chồi non, vương vương hương lộc thắm Bình minh buông sợi nắng, văng vẳng tiếng chày xa Mắt thấy chi… những chuồn cánh mỏng Những chim mỏ hồng, liêu xiêu sáo sậu hát ven sông Mắt thấy chi… bóng ai bên bờ giậu Khăn nâu quàng vội, giấu nhẹm nỗi niềm, sầu cứ đầy lên Tìm nữa đi… cơn mơ xa vời vợi Nồng thơm đất mới, khói mờ tan miên man chiều đông Còn đấy không, người quê cũ, xin về lại Trong dung dị êm đềm, ngồi lắng giữa bình yên.
34. Tôi cắm hoa tươi vào chiếc lọ xinh đặt nơi ô cửa sổ Ánh sáng xuyên qua rèm rọi từng hạt bụi li ti bay Cốc trà nóng vẽ lọn khói cuộn lên trong nắng đầy Đài phát giọng ca xưa thì thầm như lời người tri kỷ Thành phố êm đềm cuối tuần nằm ngẫm nghĩ Ký ức xa vời như một giấc mộng qua Có chú chim non đậu trên gốc cây già Nghển cổ ngóng xuân về giữa mùa đông lạnh giá.
35. Đông chợt ấm nồng nàn Ta cuộn mình trong chăn Như tằm nương trong kén Tận hưởng những an nhàn Hơi lạnh chừng tan biến Rũ sạch nỗi lê thê Cho tươi tắn tìm về Cho ta được sống lại Cùng hồn hậu say mê.
36. Một nỗi buồn và hoang mang xâm lấn Buổi sáng mùa đông đầy ắp mông lung Hân hoan trôi đi đâu nhớ nhung trôi đi đâu Hy vọng như một đống tro tàn đã nhuốm màu ẩm ướt
Cô đơn giống cánh dơi chập choạng trong hang tối Tôi không thể tìm thấy ai giữa đời ôm lấy tôi bảo rằng hãy yên lòng đừng sợ “dẫu thế giới bỏ rơi vẫn còn đây một vòng tay” Không có ai không có lấy một tiếng nói Chỉ có tôi lạc lõng nơi này…
37. Buông lơi từng sợi Rụt rè áp má Ôm ấp đôi tai Đùa trêu áo mỏng Khe khẽ chạm vào “Mi cong cỏ mượt” Thì thâm mày dịu Thủ thỉ mắt trong Mêm tơi Say mờ tìm Sợi đen Giấu nhẹm Gói ghém từng Sợi bạc
Cặp ba lá ngủ quên Găm tăm chạy trốn Nơ cài xáo trộn, ngác ngo Tóc mềm thả trôi Những mùa thu đã cũ Những mùa đông rêu phủ Những hạ nồng khói bay Nhưng xuân sang nắng đầy Chỉ còn lại Hương phai trên nhành hoa trái Bô kết nướng xém Nước sôi vàng thau chậu Lặng yên ngôi Thả tóc Mêm Trôi.
38. Tháng Mười hai như lời tạm biệt Những nỗi buồn ở lại với thời gian Đông ủ ấm chồi sẽ nở thênh thang Một ngày tới khi xuân gõ cửa.
39. Ngoảnh đầu nhìn lại đã bao đông Trải đủ gian nan với thăng trầm Thoảng tiếng chim kêu ngoài ngõ vắng Giật mình mai nở… hóa ra xuân.
40. Ngoảnh đầu lại đã thấy tháng Mười hai Bước chân đến khẽ khàng như lơ đãng Mười hai tháng bao buồn vui xô dạt Giúp ta càng thấu rõ bản thân ta
Và hiểu rằng để ý nghĩ nở hoa Phải vun xới mảnh vườn tâm tươi tốt Dẫu không dễ vẫn gắng làm cho được Bởi mỗi ngày ơn cuộc sống nhiều hơn.
20. Trên thảm cỏ mềm lá vàng khẽ rụng Mùa thu về rồi anh có nhớ em không? Có nhớ nắng thả mành bên thềm vắng Có nhớ gió chiều thổi khe khẽ bên song.
21. Trăng soi ánh bạc xuống trần gian Nhuộm cả đêm thu nét dịu dàng Cỏ hoa khép mắt mơ màng ngủ Người còn ngắm mãi mảnh trăng tan.
22. Cà phê thơm như giọt nắng mai Thênh thang cơn gió ghé phố dài Một tiếng ve kêu, bàng chín đỏ Đời bỗng nhẹ nhàng giữa khoan thai.
23. Mùa còn đó không em Để ta về và ôm nhẹ lấy Cà phê dưới mây bay Hoa mới hái Thành phố cuối mùa thu.
24. Em dịu dàng như nhành hoa thạch thảo Nở mong manh giữa khe khẽ thu chiều Làm rộn vui con phố vốn tiêu điều Làm thức dậy hồn thơ xa vắng cũ Em khiến tôi bao đêm về mất ngủ Tương tư người cùng vạn mối sầu rơi Tôi sẽ cắm một bình hoa thạch thảo Ủi an tôi trong nỗi nhớ tơi bời.
25. Tháng Mười đan áo bên song Gió đưa lúc lỉu bưởi bòng nắng trưa Cành cao chim hót lá đùa Tóc suôn mắt biếc dạ thưa má đào Vườn sau bèo phủ đầy ao Cá con quẫy bóng lao xao gọi đàn Bầu treo kín một góc giàn Heo may về ngõ ngập tràn mùa thu.
26. Tháng Mười mùa hồng vàng đượm Lích rích tiếng chim đan cành Sương bay qua ô cửa nhỏ Nhện hiền xe chỉ mong manh
Tháng Mười bưởi treo rủng rỉnh Gió về thơm ngát hương chanh Khói vương đầy trên mái rạ Nắng ươm tóc mây trong lành
Tháng Mười trời sao xanh quá Cỏ êm mượt lối đường thu Thương về quê chiều dáng nhỏ Ô hay trời sắp sang mùa.
27. Tháng Chín trời thu khó tính Khi mưa lúc nắng thất thường Cứ cậy mình lắm người thương Nên mùa đôi khi đỏng đảnh.
28. Kìa thu đong đưa chín trên cành Chim ngậm hương mềm gió thoảng hanh Nắng tía trải mình trên lá mảnh Mùa hiền êm ái chớ qua nhanh.
29. Ao thu cá nằm ngủ dưới bèo Mây thả tầng không nắng trong veo Chuồn chuồn bay bên bờ dậu biếc Soi bóng mình qua đám rong rêu.
30. Xuân mới hôm nào nay đã Thu Bốn mùa lặng lẽ bước êm ru Thời gian như mây chiều phủ bóng Nắng vẫn ngời sau lớp sương mù.
31. Tháng Chín gió hây hây thổi Mây treo trắng xốp bầu trời Như kẹo bông ai mang tới Ngọt mềm dịu mát hồn tôi
Tháng Chín cây lá thảnh thơi Hoa bay trên đồi cỏ vắng Thênh thang lối về thơm nắng Ươm vàng cả những mộng mơ
Tháng Chín sương mỏng giăng tơ Quán chiều heo may vương vấn Cho tôi sau bao được mất Nhận ra hạnh phúc thật thà.
32. Tháng Chín làm sao giấu nổi Vui buồn cảm xúc mong manh Tưởng như heo may gọi khẽ Gió lay nỗi nhớ qua mành.
33. Mùa thu ban mai cúc nở La đà gió hát trên vai Thời gian ủ men ký ức Phố xưa thơm tóc hương cài.
34. Vườn thu thanh vắng gió nhẹ lay Cỏ mềm xào xạc đón heo may Lối về xôn xao hoa cúc nở Mặt trời nhuộm má đỏ như say
Thu ghé qua đây rất dịu dàng Lững lờ mây trắng gọi mùa sang Nghe trong hương cốm sen còn đọng Nắng bỗng ươm cây ngập lá vàng.
35. Đóa sen thức giấc giữa sương mù Dịu dàng bung cánh gió nhẹ ru Hạ còn vương vấn hương sen ấy Thả chút nắng vàng nhắc nhở thu.
36. Trên thảm cỏ mềm lá vàng khẽ rụng Mùa thu về rồi, anh có nhớ em không Có nhớ năng thả mành bên thềm văng Có nhớ gió chiều thổi khe khẽ bên song?
37. Phố xưa ai còn ở Gió có đang trở mùa Thổi rêu phong ngày cũ Vào kỷ niệm vu vơ.
38. Cứ mơ đi nhé những giấc mơ Dẫu là thăm thẳm giữa sương mờ Còn hơn lười biếng không mơ nổi Một giấc mơ hiền giữa mùa thu
Tuy mơ đến thực rất xa xôi Nhưng nếu tâm tư đã muốn rồi Thì mơ thành thực không hẳn khó Chỉ cần lòng có quyết tâm thôi.
39. Có nhiều thứ ta coi là hiển nhiên Như không khí, thức ăn và nước uống Bỗng một ngày nhận ra đâu gì sẵn Khi rơi vào cảnh khốn đốn, khó khăn
Dẫu có tiền chẳng mua được thức ăn Ống bục vỡ, máy chẳng còn giọt nước Và nhỡ may một ngày không thở được Muốn quay về mạnh khỏe, đã muộn sao
Khi vẫn còn sống ổn dưới trời cao Hãy trân trọng những gì ta đang có Hãy thương mến dẫu chỉ là ngọn gió Thổi khẽ khàng qua ô cửa mùa thu.
41. Tôi thương tháng Tám nắng vàng Và thương mấy tán lá bàng mộng mơ Tôi thương góc phố nên thơ Và thương thêm nỗi đợi chờ dịu êm Tôi thương hoa nở bên thềm Và thương gió nhẹ thổi mềm bờ vai Tôi thương những nỗi buồn dài Và thương cả chút tàn phai cuối mùa.
42. Tháng Tám thu sang lá chuyển màu Năng non vừa hé thoắt mưa mau Xao xác gió lùa trên mái phố Vừa tiễn người về đã nhớ nhau.
43. Trời thoắt mưa thoắt nắng Ngày lúc tạnh lúc giông Đường khi là dòng sông Vỉa hè khi ngợp lá
Có trưa nồng hối hả Có sương sớm hiền hòa Gió xôn xao hương lạ Bay trên phố tình ca
Mùa tháng Tám vàng thu Radio ngân khẽ Buồn vui câu chuyện kể Lời thì thầm bạn tôi
Có nhè nhẹ xa xôi Trong tình cờ gặp gỡ Chiều nay về qua ngõ Còn thấy nụ cười xưa?
44. Tháng Tám có một ngày thật lạ Gió hiền, nắng thơm, mây lãng đãng Dương xỉ gầy, nhành ngọc lan mướt mát Trở mùa về dưới làn bụi sớm nay Bỗng được chạm vào vụng dại thơ ngây Được em yêu và yêu em cuồng nhiệt Được trẻ trung và nhớ nhung tha thiết Thấy tim mình hối hả những nhịp nhanh Tháng Tám, một ngày thu rất xanh Bài nhạc cũ cồn cào lên nhung nhớ Phố có em ngọt lành từng hơi thở Tôi trôi vào miền yêu dấu xôn xao Những nụ hôn mềm ấm cháy nôn nao Ngày tháng Tám lịm tan trong hạnh phúc.
45. Tháng Tám bưởi tròn rám vỏ Mưa rào đôi lúc vu vơ Má hồng em đi qua ngõ Cho tôi trông ngóng thẫn thờ
Ngoài vườn quả rơi kín gốc Cỏ lên lún phún sau mưa Gió luồn qua ô cửa nhỏ Nhện vàng yên ả giăng tơ
Em vui tươi lên phố rộng Tôi thu xếp nỗi nhớ mình Má hồng cứ hồn nhiên nhé Mặc tôi với nắng buồn tênh.
46. Tim tím một nhành hoa xinh Li ti cánh mềm bé nhỏ Tháng mười heo may đầy gió Vui tươi cành lá hồn nhiên
Mình trút hết mọi ưu phiền Yêu hoa cho lòng nhẹ nhõm Ngày mai ai mà biết được Lúc này cứ ngắm hoa đi.
47. Thoảng khẽ mùi hoa đêm ướp không gian dìu dịu Quây quần ngắm trăng lên nghe tiếng lòng đồng điệu Mùa thu như cổ tích xới hạt mầm yêu thương Mùa thu ngọt hương cốm ấm tình người thảo thơm.
48. Trời thu mặc chiếc áo vàng Gọi heo may đến dịu dàng lá rơi Xuân về diện áo hồng tươi Bên đào phai nở đón người hân hoan Áo thiên thanh lúc hạ sang Trúc tre vẫy gió khẽ khàng nắng trưa Đông thương áo trắng trở mùa Ủi an cơn bấc rét vừa nhớ nhung.
49. Quán cũ người xưa đã mịt mờ Kỷ niệm ngơ ngác giữa im tờ Đôi khi xao xác ngồi nhớ lại Thấy đời như một giấc mơ thu.
1. Tiền quan trọng lắm chứ Ai bảo không cần tiền Nhưng bao nhiêu thì đủ Để không thấy ưu phiền?
Kiếm tiền đâu phải dễ Vật lộn đời áo cơm Khi mà tiền không có Mơ mộng được gì hơn
Cứ chú tâm kiên nhẫn Làm tốt việc của mình Trau rèn nghề cho giỏi Sẽ đủ sức mưu sinh.
2. Đời người lệ thuộc nhiều hai chữ Tình – Tiền vật lộn choán tâm tư Tránh sao phiền não chực chờ Dễ đâu tới được bến bờ bỏ buông
3. Kiếm tiền chân chính nào dễ Vì có ăn xổi được đâu Chẳng theo dối gian lừa lọc Nên tiền thấm thía dãi dầu
Dù ít nhưng lòng thanh thản Liệu cơm gắp mắm vậy thôi Nếu muốn đời thêm sung túc Càng phải chăm chỉ trau dồi
Học hỏi nâng cao kiến thức Lắng nghe hiểu rõ chính mình Làm bằng cái tâm chân thật Tiền sẽ tìm đến an lành.
4. Đồng tiền như con dao sắc Dùng khéo, lợi lạc nhiều điều Vụng về, tay đứt đời xiêu Dở hay tùy ta ứng biến.
5. Chỉ có một chữ Tiền thôi Mà làm nhân gian điên đảo Chỉ có một chữ Tình thôi Mà gây nên bao cơn bão
Lỗi nào đâu ở đồng tiền Do người quắt quay vần vũ Lỗi nào đâu ở tình yêu Do người thích gieo giông tố
Rối ren cũng từ hành xử Vạn vật vốn dĩ bình yên Cẩn trọng đối đãi Tình – Tiền Đỡ đi nhiều phen nguy khốn.
6. Ta đem một mớ buồn phiền Mang ra chợ bán lấy tiền để tiêu Ai ngờ hàng ế liêu xiêu Chợ toàn người bán tiêu điều người mua Thôi đành bán rẻ như cho Với người bên cạnh còn lo mà về Bán rồi buồn bỗng vơi đi Nhận ra ta có buồn gì bằng ai Nhìn quanh bao nỗi buồn dài Buồn phiền ta chẳng bằng ai, thật mà.
7. Mỗi ngày bao người đột ngột Ra đi chẳng kịp lời chào Để lại tiếc nuối xanh xao Chương đời đã vào đoạn kết
Chưa kịp ngắm trời xanh biếc Hít hà hoa thoảng hương bay Chưa nồng ấm cái bắt tay Lâu rồi chưa ôm ai hết
Ngác ngơ quên câu từ biệt Muộn màng chẳng kịp nói yêu Tiền trong tài khoản còn nhiều Nhưng giờ đi là đi mãi.
8. Ta nhủ lòng sẽ tìm hạnh phúc Cho ấm êm vui vẻ gia đình Rồi lên đường kiếm kế mưu sinh Vật lộn với thế gian đầy thử thách
Bởi cơ đồ phải bôn ba xa cách Lơ đãng dần với gắn bó giản đơn Mải bon chen giành giật chốn thương trường Nên quên mất vì sao mình phấn đấu
Ra đi để vén vun yêu dấu Đâu ngờ đời chệch hướng nổi trôi Mộng kim tiền che mờ mắt mất rồi Mong ước xưa nay đã thành xa xỉ
Rút cục ta mang về gì nhỉ Ngoài vắng tanh lạnh lẽo gia đình Vật chất đầy mà thiếu vắng bóng hình Thì hạnh phúc có khi nào trọn vẹn.
9. Có nhiều thứ ta coi là hiển nhiên Như không khí, thức ăn và nước uống Bỗng một ngày nhận ra đâu gì sẵn Khi rơi vào cảnh khốn đốn, khó khăn
Dẫu có tiền chẳng mua được thức ăn Ống bục vỡ, máy chẳng còn giọt nước Và nhỡ may một ngày không thở được Muốn quay về mạnh khỏe, đã muộn sao
Khi vẫn còn sống ổn dưới trời cao Hãy trân trọng những gì ta đang có Hãy thương mến dẫu chỉ là ngọn gió Thổi khẽ khàng qua ô cửa mùa thu.
10. Mỗi người một thước đo hạnh phúc Người nhiều tiền giàu vật chất là vui Người trao đi thấy thoải mái thảnh thơi Người thỏa mãn với ngợi khen công nhận
Người bôn ba theo mải mê tìm kiếm Người ung dung thư thái tháng ngày trôi Người mong cầu thứ hạnh phúc xa xôi Người đơn giản chú tâm ngay thực tại
Không dễ để đo chung một loại thước Vì góc nhìn suy nghĩ chẳng giống nhau Tự hỏi lòng xem hạnh phúc ở đâu Đời thay đổi khi thước đo thay đổi
Nhưng hơn hết hạnh phúc là trở lại Trọn vẹn chính mình thôi ảo ảnh vẽ tô Được thực thà trong thế giới tự do Làm và sống tận tâm không hối tiếc.
Thấm thoát đã đến ngày chúng tôi chia tay em Quỳnh (áo nõn chuối). Thời gian bên nhau êm đềm đã cho tôi sự dễ chịu mỗi khi nghĩ về em.
Cô em là người giản dị đơn thuần và hay cập nhật cho chúng tôi các vấn đề hot trên mạng. Tôi luôn trong trạng thái ô a khi nghe em hỏi chị đã biết vụ này vụ này chưa. Và tôi sẽ hào hứng lắng nghe khi em hào hứng kể. Cô em về rồi thì còn ai tưới cây sân sau, ai kể cho tôi mấy câu chuyện mới mà tôi lười cập nhật đây.
Nhìn lại mấy năm bên nhau, tình chị em không quá thắm thiết mà cứ dịu nhẹ bình thường. Điều này khiến tôi bỗng nghĩ về các mối quan hệ trong đời. Rằng có khi cứ nhè nhẹ như thế cũng hay, không kỳ vọng đòi hỏi gì ở nhau, vậy mà khỏe. Chúc em chặng đường phía trước nhiều thuận lợi và luôn bình an!
Đã từng nghĩ mình không đủ sức qua nổi bão giông. Nhưng khi bão tan, nhìn lại, mọi thứ đều trở nên sáng rõ và bình yên đến lạ lùng. Rồi mọi đau khổ cũng sẽ chỉ là đốm tàn nhang nhạt mờ trên gương mặt thời gian. …
Cuộc đời thật đẹp, con người thật dễ thương, thời gian tôi sống thật ý nghĩa! Sau những lo toan và buồn phiền, tôi ngồi xuống và nghĩ về đời mình. Tôi luôn thấy sau cơn bão mọi thứ trở nên bình lặng và dễ chịu hơn. Có lẽ bởi tâm hồn mình qua bao xô dạt gió mưa, khi được trả về với khu vườn dịu êm nắng sớm, sẽ cảm nhận rõ hơn giá trị của những phút giây đang trôi qua bình thường.
Yêu những thứ bình thường và tận hưởng một không gian bình thường quen thuộc, là niềm hạnh phúc lúc này của tôi. Tôi còn có thể đòi hỏi gì thêm nữa?
Tôi ngắm những sắc màu thiên nhiên bằng đôi mắt của mình. Và tôi cảm nhận những màu sắc ấy bằng trái tim yêu thiên nhiên của mình. Chỉ thế thôi, ngắm nhìn và cảm nhận. Chỉ thế thôi, không rắc rối gì thêm.
Thực sự những nỗi đau vẫn còn nằm đó, chỉ là nó tạm thời ngủ quên. Đôi khi lỡ tay chạm vào, nó lại bừng thức dậy khuấy động tâm can. Nó cựa quậy, cào vào những vết sẹo tưởng đã lành da. Trong phút chốc, bao nhiêu nỗ lực như bốc hơi tan biến. Ta trở về yếu đuối và đáng thương trong quá khứ của chính mình. Đời ta có biết bao lần vẫy vùng để thoát ra những vũng lầy như thế. Âm thầm, đơn độc tự mình đấu tranh và thoát ra. Rơi vào và lại thoát ra. Hay thực sự ta chưa bao giờ thoát ra để có thể gọi là rơi vào. Có thể lắm, ta vẫn ở đó, chỉ là vờ như không thấy vũng lầy ấy mà thôi.
Để có thể thoát ra khỏi những ám ảnh và buồn đau, ta cần đối diện nghiêm túc với chính mình. Dốc hết lòng dạ và tâm can ra, thành thật và nhận lãnh mọi hậu quả. Cái hậu quả do chính ta tạo dựng qua bao tháng năm u mê ngu muội. Dẫu có đau như dao cắt, ta cũng phải quy thuận mà đón lấy. Cuối cùng nhận ra, tử thần có đến tìm, cũng chỉ mang cho ta cảm xúc tận cùng như khi ta phủ phục dưới cái bóng thẫm đen của chính mình. Bày biện tâm trí thối rữa mục nát ra ánh sáng, tất cả sẽ phút chốc bị cuốn phăng đi không dấu vết. Cần một cuộc cải cách như vậy để ta có thể thực sự sống đúng nghĩa trở lại!
Vào những lúc khủng hoảng nhất, ai là người nâng đỡ cho ta? Không ai cả, chỉ có chính ta thôi! Những con chữ có thể làm điểm tựa cho ta. Chúng hiển lành bao dung im lặng cho ta vịn vào và đứng dậy. Nhìn ngược lại, những câu chữ của ta chính là nội tâm ta. Chúng an ủi ta, ôm ấp ta, thấu hiểu ta, vỗ về ta… vô điều kiện, không giới hạn. Chỉ có ta đủ sức yêu thương chính mình dài lâu trọn vẹn. Còn lại tất cả mọi mối quan hệ khác đều cần điều kiện, đều cần phản hồi. Dẫu là yêu thương lớn lao đến đâu, cũng sẽ một ngày mỏi mệt nếu ta không thể đắp bồi và đáp trả. Càng thấu rõ tình yêu của mình với chính mình là thứ tình yêu vĩnh cửu và duy nhất.
Mùa đẹp nhất trong cảm nhận của tôi chính là mùa thu, khi gió hiu hiu thổi trên từng khóm cây và nắng chan hòa sáng tươi trên từng mái phố. Những ngày trời trở lạnh, người ta quàng chiếc khăn nhẹ bay trên vai. Người ta khoác chiếc áo mỏng lật lật tà mỗi khi gió nghịch. Người ta thèm bắp ngô nướng thơm hồng bếp than hoa. Người ta thèm một chiếc ôm thơ dịu dưới tiết trời mềm xốp của mây trắng tươi trong. Thế là người ta đi ra phố, hòa vào nhịp đời xôn xao, tận hưởng chút heo may mong manh chẳng mấy nữa sẽ âm thầm tan biến.
Mảnh trăng treo trên cành tre Gió đưa lay lay ánh bạc Trời đêm thanh bình dịu mát Sao nằm thiêm thiếp mộng êm An yên quỳnh nở bên thềm Hương bay mơ màng khe khẽ Lặng thầm thời gian rất nhẹ Trôi đi như một đường tơ.
Khi vẫn còn sống ổn dưới trời cao Hãy trân trọng những gì ta đang có Hãy thương mến dẫu chỉ là ngọn gió Thổi khẽ khàng qua ô cửa mùa thu.
Thu đã chớm trên những con đường, khi hôm nay, trên cánh tay tôi, thu chạm vào một dòng mát rượi. Nắng vàng dịu dàng. Và gió như sợi khói bé, chỉ là những vệt vô hình, nhưng đủ làm cho một vùng cảm giác trỗi dậy, bung nở. Bỗng thấy nhớ mùa, dù mùa đang ở đây, hiện hữu đủ đầy trong cảm giác.
Tôi thường không màng đến ngày tháng in trên lịch hay những thông tin chính xác trong chương trình dự báo thời tiết, mà dựa vào những biểu hiện thực tế của thiên nhiên để nhận biết dấu hiệu của thu. Thấy được những biến chuyển từ các chi tiết đó, tôi đã có cả một mùa thu ngập đầy ý nghĩ, mặc dù mùa thu ấy… chưa bao giờ hết mong manh.
Nắng vẽ những ô màu Từ hồn nhiên trong vắt Mang mùa về bên ta Bằng niềm yêu rất thật.
Bắc Hà là một huyện nổi tiếng của vùng cao Tây Bắc thuộc tỉnh Lào Cai, được du khách yêu thích không chỉ bởi cảnh sắc nên thơ, phong tục tập quán độc đáo mà còn vì nền ẩm thực đa dạng và phong phú. Nơi đây có món rượu ngô nức tiếng thơm ngon mà ai đã uống rồi thì khó lòng quên hương vị đặc trưng của nó. Rượu được đồng bào dân tộc H’Mông và Dao ở Bản Phố nấu theo phương thức thủ công truyền thống, nên có tên gọi là rượu ngô Bắc Hà hay rượu ngô Bản Phố.
Để nấu được món rượu ngô nức tiếng Bắc Hà, người dân đã rất kỳ công trong việc lựa chọn nguyên liệu. Ngô để nấu rượu phải là loại ngô vàng lâu đời được trồng trên các vách núi cao của xã Lũng Phìn. Qua 6-7 tháng trời, trải đủ gió sương và mưa nắng, ngô trở nên chín già óng vàng và chắc mẩy, đó là lúc bà con bắt đầu thu hoạch. Những bắp ngô được đem phơi nắng cho săn lại rồi chất lên gác bếp đợi nấu rượu dần. Song điểm đặc biệt nhất của rượu ngô Bắc Hà là sử dựng loại men có tên Hồng mi, xuất thân từ hạt cây Pà, thuộc họ cỏ, hạt màu đen nhỏ li ti như hạt kê, được trồng xen lẫn trên nương ngô, nương lúa. Tháng 9 – 10 là mùa thu hoạch Hồng mi, người dân sẽ cắt những bông Hồng mi đem về phơi khôđể làm men rượu. Riêng nước làm rượu, họ phải cất công lấy nước từ vách đá, khe núi hay nước suối chảy ra từ các hang (như hang Dế) để tạo nên hương vị tinh khiết, thơm ngon khác biệt cho rượu Bản Phố.
Quy trình nấu rượu của người dân Bắc Hà còn cẩn trọng và công phu hơn nữa. Trước tiên là khâu chọn ngô và bung (luộc) ngô. Ngô vàng được rửa sạch và tách hạt, sau đó đổ vào chảo lớn luộc từ20 – 24 giờ. Lửa bung ngô phải là lửa than, cháyliu riu vừa đủ để ngô sôi lăn tăn trong chảo,thường xuyên đảo đều ngô và tiếp nước, khi các hạt ngô bung hết thì vớt ra phơi trên nong hoặc mẹt, đợi nguội để trộn với men. Tiếp đến là khâu làm men và ủ men. Hạt Hồng mi cho vào cối đá nghiên nát, lọc lấy bột, nhào với nước và nặn thành bánh. Các bánh men sẽ được đặt trên rơm phơi chỗ thoáng gió và ít nắng, lúc nào men khô lại và có màu trắng là đạt yêu cầu. Khi ngô phơi đã nguội, người dân bóp men thành bột và rải lên ngô rồi trộn đều với tỷ lệ ba quả men cho mười kilogam ngô. Ngô trộn men xong sẽ được cho vào thùng gỗ để nơi thoáng mát chừng 5-7 ngày là ngấu.
Sau khi men đã ngấu, người ta đổ ngô vào chõ và bịt kít để bắt đầu công đoạn chưng cất cách thủy. Chõ dùng để chưng cất được làm bằng gỗ thông hay gỗ pơ mu mới cho ra thứ rượu thơm ngon đặc trưng. Họ dùng chảo gang to đổ đầy nước, gác một tấm phên tre lên trên rồi đặt chõ gỗ lên tấm phên đó, bên trên chõ đã bịt kín sẽ đặt một chảo nước lạnh. Ở công đoạn đun, để củi nhỏ lửa và cháy đều, thường xuyên tiếp nước để rượu không bị khê đắng. Sau 30 phút, nước cốt tinh túy bắt đầu tuôn ra qua ống tre thông với chõ gỗ rồi rót thẳng vào các bình đất nung đã để sẵn. Các bình này được bảo quản trong bếp sẽ giúp rượu giữ được hương vị nguyên vẹn như ban đầu.
Bên cạnh nguyên liệu đặc biệt thì kinh nghiệm và sự chú tâm của người nấu rượu là yếu tố quan trọng quyết định chất lượng rượu. Để có được thứ rượu không bị chua gắt, có màu trong như nước suối, có vị thơm nồng và ngọt dịu, uống không bị nặng đầu… người dân nơi đây đã phải qua bao năm tháng làm lụng, đúc rút mới tích lũy được những kinh nghiệm quý giá đó.
Rượu ngô là thức uống không thể thiếu trong các dịp hội hè, cúng giỗ, lễ tết hay đãi khách của bà con Bắc Hà. Và rượu sẽ ngon hơn cả khi được uống ở chính nơi đã làm ra nó, giữa núi rừng hoang sơ, bên những người dân hồn hậu, cùng các món ăn đặc sản của vùng cao Tây Bắc như thịt treo gác bếp, cá bống vùi tro, thắng cố ngựa, lợn cắp nách, nhộng ong rừng… Đối với đồng bào nơi đây, rượu ngô không đơn thuần là thức uống, mà chính là biểu tượng, là hồn cốt của người dân Bắc Hà, trên hết đó là tinh hoa của đất trời và con người giao thoa, hòa quyện.