Ta chẳng gom được cơn gió Tặng em những trưa nóng nôi Ta chẳng gom được sợi nắng Tặng em mỗi chiều mưa rơi
Ta chỉ có lời ủi an Khi em rơi vào mỏi mệt Ta chỉ biết trao chân thành Khi niềm tin em cạn kiệt
Ta chẳng có gì để tặng Ngoài một trái tim thật thà Em mà mở lòng đón nhận Thì cười rạng rỡ lên nha!
—- Xin chia sẻ thông tin: Sách Winlinh đã có mặt tại kho tự chọn (tầng 4 nhà D) của Thư viện Quốc gia Việt Nam. Ai là bạn đọc của Thư viện có thể mượn đọc hoặc xem qua trước khi quyết định sở hữu nha!
Hôm nay tự dưng ngẫu hứng gom lại mấy bài mình từng viết về nỗi buồn, lưu vào một post. Chưa gom hết đâu nhưng cứ để đây trước để biết mình từng nghĩ và viết về nỗi buồn như thế nào.
Giờ này ở Việt Nam đã là 2h sáng, nghĩa là đã sang mùng 2 tết rồi. Thời gian cứ vun vút, mới hôm nào ăn tết năm ngoái mà lại đã ăn tết năm nay. Đang viết mình quay ra nhìn lịch thì hóa ra hôm nay tròn một năm ngày mình lên máy bay, rời Hà Nội, tới một vùng đất mới. Dẫu chỉ xa Việt Nam vài năm, nhưng đây chính là sự xê dịch lớn đối với mình cũng như cả gia đình. Trong khoảng thời gian một năm qua mình đã học được rất nhiều điều, ngộ ra nhiều thứ và đang dần thay đổi theo hướng (mình tin là) tích cực.
Ngày 29 tết mình cùng mọi người gói bánh chưng. Ngày 30 lại loanh quanh với chị em nấu nướng để chuẩn bị cho giao thừa. Rồi thời khắc đón giao thừa cũng đến. Mọi người cùng nhau chắp tay mong cầu một năm bình an, thành công và hạnh phúc. Năm nay đón giao thừa nhẹ nhàng, không như năm ngoái thức xuyên đêm hát hò đến 5h sáng.
Ngày mùng 1 với mình quá đỗi bình yên và mình thích như vậy. Sáng dậy đem hai chậu hoa đồng tiền nhỏ ra cửa sổ đón ánh nắng dịu trong tiết trời hiu hiu lạnh. Rồi mình pha trà uống và dọn dẹp nhà cửa. Đáng ra phải dọn từ trước đó nhưng suốt mấy ngày cứ bận việc nên còn những chỗ chưa kịp gọn gàng. Dọn sơ sơ xong mình đi phơi phóng quần áo và lại dọn tiếp. Buổi chiều nằm mãi mới ngủ một tí vì trước khi ngủ còn mải làm… thơ. Tối đến còn dọn mải mê một hồi rồi đi tắm xong thì viết mấy dòng này.
Ra tết loanh quanh cũng tháng hai rồi nên thời gian chuẩn bị cho cuốn sách thứ 3 chỉ còn tầm hai tháng. Vội phết đấy! Không tích cực lên là chậm deadline ý chứ.
Mong năm mới sức khỏe của mình sẽ tốt hơn năm qua và hoàn thành được những kế hoạch đề ra. Cũng phải thu xếp ngủ cho đủ giấc chứ như năm vừa qua bê trễ quá khiến mặt mũi hao gầy và tóc bạc nhiều.
Hơn hết mong mọi điều tốt đẹp đến với những người thân yêu. Cũng mong cho nhà nhà người người khắp nơi gặp nhiều may mắn và an vui, cùng nhau trải nghiệm một cuộc sống muôn phần thú vị.
Đôi khi tôi thấy trong những bài thơ văn mà ai đó đăng hoặc chia sẻ có lời bình kiểu “lại văn vẻ” hay “dạo này văn vẻ thế”… Ngoài đời cũng vậy, nhiều lúc tôi cũng nghe thấy ai đó thốt lên câu cười cợt “thằng này lại văn vở rồi”. Hẳn bạn cũng như tôi, nghe những lời trên sẽ thiên về ý nghĩ người bình luận không mấy thiện cảm với chữ “Văn”.
Có câu “Văn là Người”. Nghe lời ai nói ta phần nào biết bản tính họ. Nhìn thứ ai đăng ta phần nào hiểu tâm tư họ. Nếu nói lời hay ý đẹp, lời thiện ý lành với tấm lòng chân thành thì sao có thể lại là “văn vở” kiểu “diễn trò” được.
Rút cục thơ hay văn cũng là đời, đều lấy cảm hứng từ hiện thực cuộc sống. Những gì ta quan sát và cảm nhận được sẽ nhờ chữ nghĩa diễn tả hộ, đơn giản vậy thôi. Dẫu ai có viết về chiếc lá vàng rơi, cụm mây trắng bay, hay một cơn gió thổi… thì đó cũng là đời cả. Dù là thực thể sống động hay cái vô hình vi tế, thì nó đều từ hiện thực mà ra.
Không phải người viết mộng mơ thiếu thực tế, hoặc người share “tay nhặt lá chân đá ống bơ”, mà bởi họ rất yêu cuộc sống, yêu cái đẹp, biết tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc li ti của thế giới kỳ diệu này.
Tháng tám bưởi tròn rám vỏ Mưa rào đôi lúc vu vơ Má hồng em đi qua ngõ Cho tôi trông ngóng thẫn thờ Ngoài vườn quả rơi kín gốc Cỏ lên lún phún sau mưa Gió luồn qua ô cửa nhỏ Nhện vàng yên ả giăng tơ Em vui tươi lên phố rộng Tôi thu xếp nỗi nhớ mình Má hồng cứ hồn nhiên nhé Mặc tôi với nắng buồn tênh.
—
Trời thoắt mưa thoắt nắng Ngày lúc tạnh lúc giông Đường khi là dòng sống Vỉa hè khi ngợp lá Có trưa nồng hối hả Có sương sớm hiền hòa Gió xôn xao hương lạ Bay trên phố tình ca Mùa tháng tám vàng thu Radio ngân khẽ Buồn vui câu chuyện kể Lời thì thầm bạn tôi Có nhè nhẹ xa xôi Trong tình cờ gặp gỡ Chiều nay về qua ngõ Còn thấy nụ cười xưa.
—
Tôi thương tháng tám nắng vàng Và thương mấy tán lá bàng mộng mơ Tôi thương góc phố nên thơ Và thương thêm nỗi đợi chờ dịu êm Tôi thương hoa nở bên thềm Và thương gió nhẹ thổi mềm bờ vai Tôi thương những nỗi buồn dài Và thương cả chút tàn phai cuối mùa.
—
Tháng tám thu sang lá chuyển màu Nắng non vừa hé thoắt mưa mau Xao xác gió lùa trên mái phố Vừa tiễn người về đã nhớ nhau.