🌵

Published in: on 14/12/2021 at 9:27 Chiều  Gửi bình luận  

Con mình

Con mình đã có bao điều lo
Lo bài kiểm tra hôm nay không điểm tốt
Lo đoạn thơ cô giao không thuộc được
Lo thi học kỳ ôn luyện chệch đề cương

Con mình cũng biết bao điều sợ
Bắt nạt học đường sợ chẳng dám nói ra
Ngủ quên trong giờ sợ cô nhắn mẹ cha
Thích bạn cùng lớp sợ xung quanh phát hiện

Con mình còn lắm những điều buồn
Người lớn cãi nhau con nằm góc tối
Loanh quanh máy tính căn phòng chật chội
Có nhiều điều cha mẹ chẳng màng đâu

Vì người lớn còn phải bù đầu
Mải kiếm sống và mong con như ý
Trách phạt con đôi khi vô lý
Hai thế hệ nào hiểu hết được nhau

Hãy gần gũi con và kiên nhẫn thật lâu
Nghe con kể những điều nhỏ nhặt
Khi được sẻ chia con không còn áp lực
Mới được vui với đúng lứa tuổi mình.

Published in: on 14/12/2021 at 9:24 Chiều  Gửi bình luận  

BÓNG ĐÁ – CUỘC ĐỜI

Cuộc đời giống như bóng đá
Tỷ số thường rất bất ngờ
Có buồn, tiếc nuối ngẩn ngơ
Có vui, hào quang chiến thắng

Chúng ta giống như cầu thủ
Ngả người móc bóng thật siêu
Hậu vệ nấu bữa cơm chiều
Tiền đạo xông pha tài chính

Phải đưa ra ngay quyết định
Sút pha bóng ấy thế nào
Tính toán kiến tạo sát sao
Vô lê ghi bàn trúng lưới

Trọng tài cuộc đời luôn đợi
Lăng xăng việt vị, tuýt còi
Thẻ vàng, thẻ đỏ như chơi
Phạt góc, phạt đền, bắt lỗi

Đôi khi bị còi oan ức
Nhờ VAR làm lại cơ đồ
Luân lưu được mất mơ hồ
Với bao pressing áp lực

May mắn có được hattrick
Cố rê bóng phút bù giờ
Đánh đầu bóng bổng hư vô
Ném biên lại vào pha mới

Bóng đá tinh thần đồng đội
Không ai sống nổi một mình
Phối hợp nhuần nhuyễn đội hình
Tổng lực sẽ cùng nâng cúp.

Published in: on 12/12/2021 at 10:02 Chiều  Gửi bình luận  

🌼

Published in: on 12/12/2021 at 8:16 Chiều  Gửi bình luận  

Đời là ngôi trường lớn

Đời đôi khi muốn biết
Ta sáng dạ đến đâu
Nên giao cho bài học
Để thử độ nông sâu

Thì ta cứ chăm chỉ
Học bài học cuộc đời
Với an nhiên điềm tĩnh
Với kiên nhẫn thảnh thơi

Khi chú tâm học hỏi
Sẽ ngày càng vỡ ra
Đời là ngôi trường lớn
Học đó chứ đâu xa.

– Winlinh –

Published in: on 10/12/2021 at 9:23 Sáng  Gửi bình luận  

🦉

Published in: on 08/12/2021 at 6:25 Chiều  Gửi bình luận  

🌵

Published in: on 03/12/2021 at 10:28 Chiều  Gửi bình luận  

Về lại chốn xưa

Hôm qua về lại Thư viện, ngồi cafe hầm Trung Nguyên, hẹn mọi người để tặng sách. Khung cảnh vẫn thế, không nhiều thay đổi. Khoảng 12 – 13 năm về trước, nơi đây là chỗ tôi ngồi hẹn hò đồng nghiệp và bạn bè. Đi từ căn phòng Tạp chí nhà H xuống hầm, khoảng 100 bước chân là tới. Một vùng kỷ niệm buồn có vui có, không đếm xuể tôi đã buồn vui khi ấy bao nhiêu.

Ngồi với chị Nhung, anh Ninh và gửi sách cho chị Giang xong, cảm giác trong tôi thật nhẹ nhõm. Những người đồng nghiệp xưa gặp lại, không thấy có gì xa lạ. Còn mọi người khen tôi tươi trẻ ra, sống động hơn. Dạo này tôi gặp nhiều bạn bè cũ mới, mà giống em Ngọc nói, chị bây giờ như trong những ngày cận tết vậy. Đúng lắm, hãy sống những ngày thật vui và ý nghĩa, nhé tôi.

Published in: on 01/12/2021 at 11:37 Sáng  Comments (2)  

🌻

Published in: on 30/11/2021 at 6:01 Chiều  Gửi bình luận  

🌿🌿🌿

Published in: on 30/11/2021 at 8:01 Sáng  Comments (2)  

🍯

Published in: on 25/11/2021 at 6:42 Sáng  Gửi bình luận  

🥑

Published in: on 25/11/2021 at 6:41 Sáng  Gửi bình luận  

Nuôi dưỡng tâm hồn

Nhớ ngày nào, lập page chỉ là thử thử vu vơ. Nhớ ngày nào, mỗi bài đăng chỉ mười mấy, hai mấy like. Nhớ ngày nào, 1.000 follow đã vui lắm rồi. Dù ban đầu lập page không mục đích, chẳng mục tiêu, nhưng vì yêu thương nuôi dưỡng nó, mà đến giờ đã có thêm nhiều người bạn cùng sẻ chia, đồng điệu. Cảm ơn cuộc đời đã cho tôi những niềm vui đẹp đẽ! Cảm ơn chính mình đã bền bỉ và miệt mài bao lâu nay. Cứ trao đi, đừng mong đợi!

Published in: on 22/11/2021 at 7:15 Chiều  Comments (2)  

Nhìn lại ngày xưa

Mùa hè, khi những trái nhãn thưa thớt lấp ló phía sau tàng lá, cũng là lúc cô về thăm thị trấn. Thị trấn hồn nhiên nằm thoai thoải bên bờ biển lạo xạo vỏ ốc và rác cặn.

Đêm hôm ấy, cô không tài nào ngủ được. Vì những xao xác xa lạ trộn cùng miền ký ức cũ mèm đã làm ra một thứ  cảm giác chưa từng có. Và kỳ thực cô không thể gọi tên. Chỉ biết là đã mất mát.

Cô thấy mình trôi ra biển. Biển hoang vu. Nhấp nhô những chòi nuôi ngao ắng lặng. Ngao mùa này chết nhiều. Bởi nồng độ muối quá cao. Hay vì ô nhiễm hoặc do thời tiết khắc nghiệt? Cô chịu. Chỉ biết mình đang dập dềnh cũng những vỏ ngao há hoác miệng u uẩn. Có lúc chân đập tê dại vào cột chòi canh, mà tiếng đáp lại thật vời xa. Như biển đã cô lập cô với bờ. Chỉ có tiếng gió hút. Đôi tay vô dụng, buông rơi.

Bờ chỉ còn là một vạch chỉ mỏng manh. Mãi mãi không bao giờ với tới…

(Viết 13/7/2009)

Published in: on 21/11/2021 at 9:40 Chiều  Gửi bình luận  

💐

Published in: on 20/11/2021 at 10:44 Chiều  Gửi bình luận  

Published in: on 19/11/2021 at 9:07 Chiều  Gửi bình luận  

Chuyện hàng xóm

Hôm nay sang chơi với em Thảo hàng xóm, mang tặng em cuốn sách dù biết em không phải là người thích đọc sách. Cũng vì chị em hay qua lại trò chuyện, em hay bán hàng cho mình đủ thứ nữa, nên cũng khá gần gũi. Ở xóm mình, mình chỉ tặng vợ chồng anh Tú nhà bên cạnh, và giờ là em Thảo. Nhưng rồi em Thảo lại mua sách cho mình để động viên chị đắt hàng. Và trong câu chuyện qua lại lúc ngồi cùng em, nghe em chia sẻ, mình mới biết ngày xưa em không có điều kiện học hành nên cho tới giờ rất khó khăn trong việc đọc cũng như việc viết. Vậy là mình bảo thế chị không lấy tiền sách của em đâu, ai lại lấy tiền nếu sách này em không đọc. Thì Thảo bảo ôi chị ơi sách này sẽ giúp em học đánh vần hàng ngày đó nhé! Nghe vui phết!

Rồi chị em loanh quanh làm sao nói đến chuyện tu và cái chết. Em bảo em giết thịt nhiều nên con trai em rất lạ. Thằng bé từ nhỏ đã không chịu ăn thịt cá, chỉ ăn đồ thực vật, ép mấy cũng không ăn. Và khi nhìn thấy thịt thà, thằng bé kêu lên đừng ăn nữa, tu đi! Khi mẹ mua cá diêu hồng về rán, thằng bé lao vào bếp hét lên, không được giết nó, mình cũng bị cắt khúc ra rồi chiên rán lồi mắt ra mình có chịu được không, tu đi tu đi. Quả thật tôi nghe em Thảo kể mà nổi gai ốc. Nghe rất lạ lùng, một cậu bé chưa được ai đưa đường chỉ lối mà nói ra những lời như vậy. Rồi cậu bé đòi đi chùa học hạ. Tôi nói với em và em cũng nghĩ như tôi, nếu con em có căn tu thì em sẽ ủng hộ. Em bảo có khi như thế còn đỡ khổ hơn chị a! Tôi bảo ừ, mình đang phải vật lộn sống đời cơm áo thế này, cũng đâu sung sướng. Nếu con muốn theo đường tu, thì cũng nên ủng hộ con, mọi thứ cứ thuận duyên, thuận tự nhiên.

Tiếp đến chúng tôi nói về việc xây mộ, bốc mộ, hỏa thiêu hay chôn cất… Em bảo, sau khi chết thì cái thân xác còn ý nghĩa gì, nên em không cần phải quan tâm nó nữa. Em thích rắc tro vào cây và ý muốn đó của em khiến tôi rùng mình. Vì tôi chính là người đã muốn như vậy, hình như tôi còn từng viết trên blog về ý muốn đó. Tôi muốn tro cốt của tôi chôn xuống cây, cho cây lớn xanh tươi, tôi được hòa mình trong đất, vun trồng cho một mầm xanh vươn cao. Nên khi em nói chuyện nhà em các em út đang lùng xục tìm đất xây mộ sẵn, tôi và em đều chung ý nghĩ sống còn không lo được mà lo lúc chết nhà cao cửa rộng làm chi. Có thể nhiều người không đồng quan điểm này, nhưng tôi thật sự không cần gì sau khi chết đi. Những người thân hoặc sơ, ai nhớ tôi cũng được, không nhớ cũng được, khi nhớ chỉ cần tâm tưởng hướng về, hoặc ngọn nến nhành hoa là đủ. Không cần phải mâm cao cỗ đầy cúng lễ, không cần xây mộ to đẹp gì. Chết rồi, linh hồn bay đi, thân xác tan rã, còn gì nữa đâu. Rồi sẽ sang kiếp khác (nếu có), và sẽ quên mình đã từng là ai (chắc uống canh Mạnh Bà thật nhỉ). Vậy nên ta nhớ người đã khuất thì cứ nhớ, nhưng đừng níu kéo linh hồn họ, để họ còn thanh thản không vướng bận mà ra đi, đến một cõi nào mới. Tôi thấy tôi nghĩ đơn giản đến mức không biết mình như vậy có sai không.

Rồi em kể về việc bốc mộ nhà em. Và tôi với em cùng bảo sao lại có tục bốc mộ nhỉ, sợ thế! Chết rồi chôn rồi còn đào lên lại, rồi lại lôi xương thịt người thân ra róc. Thật sự không hiểu nổi, tôi chưa tìm hiểu ý nghĩa của tục lệ này bao giờ. Thật ra quan niệm mỗi người khác nhau, không ai ép ai được. Nên đưa ra câu hỏi như vậy, tôi cũng không phải là đợi câu trả lời. Chuyện sống chết, chuyện tâm linh, chuyện phong tục,… khó nói lắm!

Lan man vài dòng không nói đủ được câu chuyện hôm nay của hai chị em. Tôi kể sơ để lưu lại buổi chuyện trò trong một chiều hanh hao gió.

Published in: on 14/11/2021 at 8:47 Chiều  Comments (4)  

🌿

Published in: on 14/11/2021 at 9:26 Sáng  Comments (2)  

💐

Published in: on 14/11/2021 at 9:24 Sáng  Gửi bình luận  

Published in: on 14/11/2021 at 9:17 Sáng  Comments (4)  

Trở lại

Lâu lâu không làm gì cho blog. Có nhiều lý do: Thứ nhất là bận ra sách. Thứ hai là ốm. Và trên hết là muốn nghỉ ngơi blog một thời gian. Vậy nên mình khóa cửa blog lại, đi vắng.

Sau vài tuần đóng cửa, hôm nay mình viết vài dòng để đánh dấu sự trở lại. Các lý do trên đều đã giải quyết được rồi. Sách đã phát hành. Ốm sau 2 tuần đã khỏi. Blog đã nghỉ ngơi đủ rồi.

Thật ra blog với mình rất riêng tư. Nên mình muốn viết nhiều điều li ti ở đây. Tuy nhiên đợt vừa rồi mình mải sáng tác, tập trung cho fanpage Winlinh nên blog bị lơ là. Chủ yếu mình đăng sáng tác chứ ít viết tâm sự được. Hy vọng thời gian sau này mình sẽ có thêm thời gian để duy trì căn nhà này ấm áp với đúng nghĩa của nó.

Nói thêm về việc ra sách. Sau một thời gian tập trung, sách đã phát hành như kế hoạch dự kiến. Tác phẩm viết vẽ đầu tay còn nhiều ngô nghê, đơn sơ, nhưng cũng đã nên hình hài, cho thấy Winlinh vẫn bền bỉ đi trên con đường nhỏ bé của mình. Đây cũng là viên gạch đầu tiên đặt nền móng cho những cuốn sách tiếp sau mình dự định sẽ viết.

Đôi dòng tản mát, để những bạn blog của mình biết được tình hình của Winlinh. Chúc mọi người mạnh khỏe, bình an nhé!

Published in: on 08/11/2021 at 2:27 Chiều  Comments (21)  

Mưa…

Mấy ngày nay Hà Nội mưa hoài. Tôi đang ngồi đọc sách trong thư viện và nghe tiếng mưa rơi đều bên ngoài ô cửa kính.

Rồi tôi lại nghĩ tới blog này, tôi nghĩ xem có nên để ảnh cá nhân, gia đình, bạn bè ở đây nữa không khi tôi chỉ để blog ở chế độ “ẩn đi” chứ không thể đặt nó ở chế độ “riêng tư” (nếu để riêng tư thì không ai vào đọc được trừ khi tôi “phê duyệt”).

Để ẩn đi tuy nó không bị các bộ máy lập chỉ mục nhưng blog của tôi vẫn như ngôi nhà không khóa vậy. Ai đó mà tôi không mong muốn vẫn có thể vào lục lọi mọi thứ, và tôi cảm giác mình bỗng trở nên trần trụi trước những lục lọi mà tôi không mong muốn ấy.

Chính vì lẽ đó, tôi không giới thiệu blog này ra bên ngoài, để càng hạn chế người biết mình là ai càng tốt. Tôi thật mâu thuẫn khi vẫn muốn cập nhật đời sống cá nhân và nói lên những tâm tư của mình mà lại không muốn nhiều người biết và cũng không thể để chế độ riêng tư.

… Mưa mãi thôi…

Published in: on 11/10/2021 at 2:48 Chiều  Comments (1)  

☘️

Lứa tuổi nào cũng đẹp
Cứ sống đúng tuổi thôi
Thanh niên đã yêu đời
Trung niên càng yêu nữa
Chỉ cần ta thấy đủ
Và luôn thật là mình
Thì có bao nhiêu tuổi
Cũng rạng rỡ bình minh.

———–

Đừng chờ cơ hội tới
Tự tạo cơ hội thôi
Tạo cơ hội học hỏi
Tạo cơ hội sống vui
Không gì sẵn trên đời
Ta phải luôn tự tạo
Dừng thụ động ảo não
Tạo ngay cơ hội đi!

Published in: on 09/10/2021 at 8:57 Sáng  Gửi bình luận  

🌼

Published in: on 08/10/2021 at 5:08 Chiều  Gửi bình luận  

🍂

Published in: on 06/10/2021 at 10:20 Sáng  Gửi bình luận  

Hoa sao tím

Tim tím một nhành hoa sao
Li ti từng bông bé nhỏ
Tháng mười heo may đầy gió
Vui tươi cành lá hồn nhiên

Mình trút hết mọi ưu phiền
Yêu hoa cho lòng nhẹ nhõm
Ngày mai ai mà biết được
Lúc này cứ ngắm hoa đi.

Published in: on 02/10/2021 at 12:26 Chiều  Comments (2)  

Nghe sách bản quyền

Vậy là tôi đã đăng ký thành hội viên của Fonos để bắt đầu hành trình nghe audio book và đọc e-book có bản quyền. Tôi đăng ký gói Hội viên năm, nghĩa là nộp tiền cả năm để được nghe, đọc sách tại app này. Lý do tôi đăng ký hội viên là vì sách ở đây khá ổn, giọng đọc hay, rõ ràng, truyền tải được nội dung trọn vẹn.

Dần dần tôi dùng nhiều hơn những thứ có bản quyền và trả phí. Không phải tôi thừa tiền (khó khăn là đằng khác) mà vì thấy cần phải thế. Hiện có WordPress, Canva, Netflix, Google Space… và một vài thứ khác tôi đang dùng có trả phí.

Riêng với app nghe sách nói này tôi thấy hữu ích vì tôi có nhu cầu lắng nghe và học hỏi không ngừng. Đầu tư một khoản tiền nhỏ để nuôi dưỡng tâm hồn, phát triển bản thân, với tôi đó là sự đầu tư xứng đáng.

Published in: on 02/10/2021 at 8:21 Sáng  Comments (7)  

🦋

Published in: on 28/09/2021 at 1:44 Chiều  Gửi bình luận  

🍂

Published in: on 23/09/2021 at 7:51 Chiều  Comments (5)  

🥮🌕

Trăng thu tròn vành vạnh
Bánh thơm lời ngọt lành
Trà khuya đêm trở lạnh
Thong thả đếm tàn canh.

(Nhớ Trung thu năm ngoái vì rơi đúng vào sinh nhật tôi. Từ khi ra đời, đã được ăn hai sinh nhật Trung thu).
Published in: on 20/09/2021 at 11:07 Chiều  Comments (2)  

🍃

Published in: on 15/09/2021 at 9:13 Chiều  Gửi bình luận  

🌱

Published in: on 13/09/2021 at 4:53 Chiều  Gửi bình luận  

Ngày xưa viết gì

Vậy là hết tóc dài. Mười mấy năm không để tóc ngắn rồi. Tuy nhiên, lúc người thợ cắt tóc cắt phăng những lọn tóc xơ rối ấy đi thì cũng chẳng thấy tiếc. Ngắn đến không thể tả cơ đấy! Nhưng tóc là cái có thể dài ra. Tiếc chăng là tiếc những điều gì đẹp đẽ không thể ở lại lâu với mình được.

Trời vẫn lạnh. Sáng đi làm cóng hết chân tay. Tối ngủ cũng phải ủ vào chăn 20 phút mới bắt đầu thấy ấm. Lại quay sang thích mùa hè hơn. Mùa hè sẽ chỉ xếp sau mùa thu trong sở thích của mình. Buổi sáng ra đường, thấy cái gì cũng trắng. Vì hơi sương lạnh tỏa ra khắp nẻo. Đi làm sớm như thế vào mùa hè thì thích biết mấy. Vì lạnh mà hát nhiều hơn và thấy giọng hát mình cũng êm hơn. Giọng hát của chính mình cất lên để sưởi ấm mình là một thứ gì đó rất riêng tư và kín đáo. Như một sự an ủi, động viên sâu lắng và bí mật.

Sự an ủi này với mình mà xét trên phương diện là một ai đó thì tuyệt nhiên đã biến mất như những tia nắng vàng ngủ mê mệt trong những lớp mây nặng trĩu mùa đông. Và mình như kẻ không còn biết suy nghĩ những điều bấn loạn trước kia. Mình trở thành đời thường đến bình thường, đơn giản một cách quả quyết. Nhắm mắt và ngủ. Nhìn bề ngoài đúng là một trẻ thơ. Chỉ còn có những giấc mơ là vẫn chứa đầy sự khác biệt. Đúng thế, chỉ có thể tìm thấy mình “là lạ” trong những giấc mơ mà thôi. Chẳng hiểu sao mơ nhiều và nặng thế? Mơ như sống, sống trong mơ mà mệt như là đời thực.

Dạo này làm chả kịp nghĩ. Công việc bận rộn cuốn mình vào những biến động cuộc sống ở ngoài kia. Còn đời sống tinh thần trở nên nhàn rỗi. Đôi khi ngưng hoạt động. Là một cách tự nghỉ ngơi, làm trong lại suy nghĩ hay chính là sự ngưng hoạt động của cảm xúc?

(Một đôi dòng cũ viết ngày 13/01/2011)

Text cũ, ảnh mới. Và tóc giờ lại để dài.
Published in: on 12/09/2021 at 9:47 Chiều  Comments (4)  

🌹

Published in: on 12/09/2021 at 5:54 Chiều  Gửi bình luận  

💐

Published in: on 10/09/2021 at 8:25 Sáng  Gửi bình luận  

🌺

Published in: on 07/09/2021 at 9:12 Chiều  Gửi bình luận  

Vu vơ

Để thôi dính mắc thật khó lắm thay. Còn sống giữa đời với bao ái ố hỷ nộ, còn tham vọng làm được thứ này thứ nọ thì tránh sao được dính mắc.

Tưởng đã muốn bình yên thì ít nhất cũng sẽ được bình yên một phần vì mình đã mong thế. Nhưng thực chất trong từng ngày qua ngày, có rất nhiều thứ khiến mình vướng bận. Đơn giản bởi sự định tĩnh của mình chưa tốt thôi.

Những bất an lo lắng. Những giận hờn vu vơ. Những tủi thân đôi lúc. Những tự ái mơ hồ. Những nhu cầu vượt qua điều kiện, khả năng… Tất cả đều vẫn đang hiện diện trong đời, chưa khác được.

Trước đây vẫn hay tự nhận mình đầy mâu thuẫn rồi, nhưng lâu nay ít nhắc vì thấy có vẻ bớt. Song không hẳn thế, thực ra mâu thuẫn vẫn còn đó, chỉ là bớt ồn ào hơn thôi. Và nó vẫn làm mình đôi lúc trở nên bất nhất trong suy nghĩ, lời nói lẫn hành động… Mâu thuẫn là nguồn gốc của sự vận động và phát triển. Vậy là mình vẫn đang trên con đường đi lên nhỉ ☺️.

Published in: on 05/09/2021 at 6:22 Chiều  Comments (8)  

🥮

Published in: on 05/09/2021 at 1:21 Chiều  Gửi bình luận  

🌼

Published in: on 04/09/2021 at 6:20 Sáng  Comments (3)  

Thu chín

Hôm qua trên đường đi chợ về, một trưa mùa thu hiu hiu gió, tới con ngõ gần nhà, tôi nhìn thấy một cảnh tượng thật đẹp. Một cô bé tết bím tóc hai bên trễ nải kiểu Hàn Quốc, váy caro xanh trắng, ngồi một mình bên chiếc bàn gỗ nhỏ ngoài sân. Trên bàn là cốc trà hay cafe tôi chưa kịp nhìn kỹ. Phía trước bàn tựa một cây guitar. Và cô gái nhỏ đang mân mê điếu thuốc trên tay, mơ hồ lơ đãng. Một cảnh tượng với tôi là vô cùng đẹp, dẫu rằng hút thuốc lá thì không tốt, nhất là với một em gái mới lớn.

Tôi hay nhìn vào những việc xung quanh bằng con mắt điện ảnh. Cảm giác chúng như những thước phim đang lướt qua với đầy chủ ý của người đạo diễn phía sau. Có lúc thước phim được quay chậm với từng cú lướt nhẹ ngập ngừng… Và cuộc đời như phim ấy, dẫu buồn phiền hay đôi lúc không tích cực mấy, tôi đều thấy đẹp, thấy nên thơ và muốn thấu hiểu, lẫn tan vào chúng. Không phán xét, không ở trên hay ở dưới, mà hòa vào, đi lang thang vào, đi như thế… cho đến khi tôi không còn trên đời này nữa.

Lâu nay tôi ít viết lan man. Vì thời gian trống tí là tôi lại làm thơ và vẽ. Viết linh tinh nó khác, nó mang đến cảm giác khác, dễ chịu không khuôn mẫu vần luật. Ở blog này, lúc tôi đăng thơ tranh thì tôi chỉ nghĩ nó như một cái kho. Còn viết linh tinh thì mới thực là blog mà tôi thích. Tuy vậy không phải lúc nào tôi cũng viết được dù có nghĩ ra điều này điều kia. Và tôi cũng không thể viết được điều gì trọn vẹn, mà tôi chỉ xếp những mảnh vụn ý nghĩ tản mát vào một chỗ, không biết trước nó sẽ thành gì.

Thu đang rất thật thu…

Published in: on 03/09/2021 at 8:31 Sáng  Comments (2)