







Hôm nay là ngày đầu tiên tôi nghỉ làm giãn cách. Nhớ năm ngoái, cũng tầm đầu hè, nghỉ giãn cách, tôi lôi mấy chục cuốn album và thư từ, bưu thiếp ra số hóa để tối giản đồ đạc trong nhà. Tôi cũng đã từng viết về việc ấy trên blog vào năm 2020.
Đó là cả một công trình lớn mà tôi triệt để xử lý được sau chừng hơn 20 năm lưu trữ, vì số lượng tài liệu phải nói là rất khủng (con bé từng mơ ước lập một bảo tàng cá nhân cơ mà). Đến khi hủy hết sạch số kỷ vật đó, tôi mới càng hiểu giá trị của sự buông bỏ. Buông bỏ thôi, tiếc làm gì, lưu lại trong những tấm hình và trong cả ký ức, vậy là đủ.
Năm nay tôi chưa biết mình sẽ cụ thể làm công trình lớn gì trong một tuần nghỉ này. Nhưng sơ sơ thì sáng nay tôi đã dọn được một số đồ không dùng để chuyển đi. Tôi sẽ tiếp tục tối giản những gì có thể trong tuần này, nhân lúc thời gian dư dả. Đồng thời, tôi phải tiếp tục làm cho xong bản thảo sách chứ để cũng hơi lâu rồi đó.
Nhân lúc dọn dẹp, tôi dọn luôn tấm tranh lồng khung kính bị vỡ nứt đang để ở góc nhà. Tôi không nỡ vứt bức tranh mỏng cũ ấy đi. Tôi cẩn thận gỡ từng mảnh kính khỏi tranh để hạn chế rách nhất có thể. Đây là bức tranh cậu tôi được tặng, khi cậu chuyển nhà thì không muốn treo nó nhà mới nữa nên chồng tôi (nhân chuyến chuyển đồ giúp cậu) đã mang về nhà chúng tôi để treo. Nhà tôi ở mặt đất, dễ bị ẩm, tranh sau vài năm đã bị ố cũ không cứu vãn được. Vậy là tôi cất nó vào một góc để tạm đó chờ xử lý.
Và giờ thì chẳng xử lý được vì tranh đã bị dính vào mặt kính rách hết cả ra. Tôi nhìn chất liệu thì tranh dường như được làm từ một loại gỗ hay lá cây nào đó. Nó có xơ đan đan, dai dai, không phải là giấy đâu. Nghe nói tranh này cậu tôi được ai đó đi nước ngoài về tặng. Tranh có hình thổ dân, hay một nghi lễ nào đó của thời Ai Cập cổ đại chăng (tôi không am hiểu nền văn hóa này lắm). Nay tôi chụp để lưu ở đây, lưu một tấm tranh kỷ niệm từng đồng hành với gia đình tôi chừng nửa thập kỷ.

P/s: Tôi vừa tra trên mạng, hóa ra đây là tranh giấy cói của Ai Cập vẽ về các nhà khảo cổ học.



Ngày trước thơ tranh cứ để một lô rồi mới đi lưu trên blog. Nay rút kinh nghiệm không để ùn ứ sau đi lục tìm khó ra, nên ngày nào up ngày đó, cùng lắm là chậm 2-3 ngày thôi. Không biết bạn blog của mình có bị phiền không khi mình post dày quá? Tối nay uống trà, nên đầu óc giờ này vẫn tỉnh táo quá! Làm sao để ngủ được đây?
Tôi bắt đầu làm thơ từ khoảng năm lớp 7, lớp 8 gì đó. Giờ mở lại sổ cũ thấy có rất nhiều bài thơ ngây ngô mà mình viết ngày xưa.
Có những khi cũng “đua đòi” viết về cảm xúc nhớ nhung như ai, giống bài thơ “Mùa thu hoa cúc” mà tôi làm hồi lớp 10 này.
Nhìn lại những bài thơ ngày đó, nhiều câu không có nghĩa, chỉ là sự mộng mơ của một tâm hồn mới lớn, nên câu chữ cũng thật mơ hồ. Kiểu không biết mình viết gì mà cứ cố tỏ ra “nguy hiểm” ☺.
Theo thời gian, tôi nhận ra: Khi hiểu chuyện hơn, khi thấu đáo mọi sự hơn, ta sẽ càng muốn viết những gì sáng rõ, đơn thuần và giản dị nhất.

Đời đôi khi muốn biết
Ta sáng dạ đến đâu
Nên giao cho bài học
Để thử độ nông sâu
Thì ta cứ chăm chỉ
Học bài học cuộc đời
Với an nhiên điềm tĩnh
Với kiên nhẫn thảnh thơi
Khi chú tâm học hỏi
Sẽ ngày càng vỡ ra
Đời là ngôi trường lớn
Học đó chứ đâu xa.


Thôi thì buồn nốt hôm nay
Mai ta thức dậy sẽ thay đổi mình
Dọn lòng cho thật tươi xinh
Cười vui như nắng bình minh rộn ràng.

Cứ sống an nhiên tựa mặt hồ
Thời gian đâu chạm nổi mộng mơ
Dẫu là bao tuổi luôn tươi trẻ
Chẳng để tháng năm phủ bụi mờ.

Lâu lâu blog mình không viết cái gì sâu hay buồn như xưa. Cũng chẳng hẳn mình không có nỗi buồn đâu, mà chỉ là mỗi lúc buồn thì mình im lặng không than vãn lên đây thôi.
Và cũng bởi giờ có buồn mấy mình cũng sẽ sớm lấy lại tinh thần, để nhanh hết đi những cảm xúc tiêu cực. Chứ không như xưa, gặm nhấm nỗi buồn âm ỉ. Vì mình đã hiểu nguyên nhân của nỗi buồn, cách giải quyết nỗi buồn và nhìn mọi thứ bao dung, thấu hiểu hơn.
Khi nhìn mọi thứ bao dung, thì sẽ không giận được người làm cho mình buồn nữa. Khi đã thấu hiểu mọi nguồn cơn, thì nhận ra tất cả đều bắt đầu từ sự khác biệt giữa con người với nhau. Nếu từ nhận thức khác biệt dẫn đến nảy sinh xung đột hoặc không phù hợp trong mối quan hệ, thì có gì phải buồn nữa chứ. Ta cứ sống cuộc đời nội tâm của riêng ta thôi.
Mình vẫn mải miết học mỗi ngày. Học kiến thức, học chuyên môn, học kỹ năng, học cách sống. Nhất là học kiên nhẫn, bao dung, thấu hiểu hơn với những người xung quanh. Học khiêm tốn, điềm đạm, khoan hòa và biết buông bỏ. Buông bỏ u sầu, buông bỏ cố chấp, buông bỏ soi mói, buông bỏ giận hờn, buông bỏ những tham lam vật chất đi quá giới hạn…
Vì không ngừng học những bài học từ cuộc sống nên mình vẫn thấy mình tươi mới bởi đang vỡ ra mỗi ngày, lớn lên (chứ không phải già đi) rồi dần biết chấp nhận những điều bất toàn trong cuộc sống này.
Vẫn cứ khóc mỗi khi buồn, nhưng nước mắt long lanh ấy cũng chỉ để nói lên một điều, mình còn nhạy cảm và biết xúc động. Và quan trọng nhất là mình còn đang được sống để thấm thía những câu chuyện đời đầy thăng trầm, thú vị,… từ đó biết yêu thương hơn nữa, ngay cả đối với những thứ đã làm mình đau.

Vẫn còn thấy hoa ban
Tím mong manh ngoài phố
Ngõ thênh thang đầy gió
Tháng 5 trời trong hơn
Có màu nắng tươi non
Trải vàng nhành lá biếc
Cơn mưa rào bất chợt
Giọt trên cỏ long lanh
Mùa hạ có mát xanh
Có bao la nắng dội
Có thong dong chờ đợi
Những tin vui ngọt lành.

Tháng 5 đến như ta đã hẹn
Kệ buồn phiền hay tan vỡ đã qua
Ngày mới bắt đầu hãy quên những xót xa
Cho tâm tĩnh trong thân mình an lạc
Đời ngắn ngủi chớ phí hoài sự sống
Thở hiền lành vui như nhánh cỏ non.

AI ĐO ĐƯỢC…
Ai đo được thời gian không gian
Ai đo được lòng người sâu thẳm
Ai đo được đời dài hay ngắn
Những vô hình vô tận vô ngôn
Cố đo chi mỏng mảnh tâm hồn
Của người yêu vời xa gần gụi
Cảm nhận thôi chứ đo sao nổi
Rành mạch rồi biết có còn yêu.
CHUYỆN ĐÃ CŨ CỨ THONG DONG MÀ CŨ
Quá khứ ai cũng có lúc hào quang
Nhưng chẳng nên ôm hoài luyến tiếc
Những vui buồn hôm qua tha thiết
Đến hôm nay đã sương khói mất rồi
Bao lỡ lầm hãy cứ để buông trôi
Điều xa xôi mặc lùi sâu dĩ vãng
Thực tại kề bên đừng thờ ơ lơ đãng
Vướng víu gì những xưa cũ thời gian
Phút giây này cảm ơn nhé bình an
Còn chuyện cũ cứ thong dong mà cũ.
MỜI BẠN TỚI NHÀ WINLINH!
Khi buồn bạn cứ tới
Ra về sẽ thảnh thơi
Ở đây tặng niềm vui
Số lượng không giới hạn.
NGÀY MỚI SANG
Một chút nến thơm
Tỏa hương lửa ấm
Một vài cánh hoa
Nở trong yên lặng
Thế là vui vẻ
Thế là nhẹ nhàng
Thế là yên ổn
Cho ngày mới sang.
Chẳng thể vui mãi được
Rồi cũng có lúc buồn
Buồn thì ngồi yên đấy
Nghĩ thế sự càn khôn
Rồi nghĩ mình bé nhỏ
Giữa bề bộn cuộc đời
Rồi thèm như cây cỏ
Được thong thả rong chơi
Nảy mầm ở những nơi
Có gió trời nước biếc
Rồi hiểu rằng mình sẽ
Chỉ buồn một chút thôi
Thêm vài khắc nghỉ ngơi
Là thấy vui trở lại
Một niềm vui nhẹ nhõm
Bởi còn sống bình an.

Còn duyên hay đã hết
Chẳng phải do trời đâu
Là do mình lơ đãng
Quên vun vén bấy lâu
Quên nụ hôn nồng đượm
Quên tươi mới ban đầu
Hãy trao cho người ấy
Thêm bao điều ngọt ngào
Hãy thật lòng chăm chút
Cho tình cảm dâng trào
Khi chú tâm thay đổi
Sẽ nhận về yêu thương
Như thuở ban đầu ấy
Mãi tha thiết vàng son.


Thả vào cốc mấy thìa vui vẻ
Rót thật đầy những giọt bình yên
Khuấy cho tan từng viên đá lãng quên
Và uống trọn để lòng ta thanh khiết.

Nếu thấy buồn thì em cứ buồn thôi
Khóc một chút có sao đâu mà ngại
Đừng gồng lên buộc bản thân vui mãi
Sợi dây đàn căng quá sẽ đứt tung
Dẫu lòng buồn chân cứ bước ung dung
Thả lỏng nhé cho nội tâm yên tĩnh
Cuộc đời này lấy đâu ra tròn trĩnh
Buồn cũng là giúp sâu sắc mình thêm.


Càng ngày tôi càng thích mặc đồ màu trắng. Mặc màu trắng khiến tôi thấy mình thư thái, nhẹ nhàng, trong trẻo hơn. Tôi vẫn thích màu xám như xưa cùng các màu pastel tươi trẻ.
Tóc thì không nhuộm và thích để dài. Lông mày không muốn xăm dù việc xăm mày giờ quá phổ biến với các mẹ các chị (tôi cũng hay được khuyên đi xăm mày để cho xinh sắc nét hơn).
Áo dài chỉ thích màu trơn mềm dịu mát và theo đúng form truyền thống (có cổ, tay dài lỡ, vạt dài, quần rộng, không thích kiểu vạt ngắn quần bó bó hay quần thành như cái váy xòe đâu).
Tôi thích những chiếc áo pull trắng hoặc tông màu sáng nhạt, vải mỏng nhẹ với đường may đơn giản. Tôi còn thích mặc quần đũi hoặc lụa ống suông đi lại phất phơ như gió. Áo thì họa tiết tối giản với đường cắt mạch lạc phóng khoáng, đường may chỉn chu, điệu đà nữ tính nhưng không cầu kỳ, riêm rúa.
Rồi như thế, quần ống rộng lúc đi với cao gót điệu điệu, lúc đi xăng-đan bệt thảnh thơi. Rồi như thế váy bay bay, áo buông mềm hững hờ thiếu nữ (dù đã trung niên). Đồ bó từng là ưu thế của tôi thì nay tôi dần ngại mặc.
Tuy đi tiệc tôi vẫn rất thích điệu với váy vóc nữ tính, nhưng bắt đầu chuộng lụa hoặc các loại vải mát rủ thay cho đồ cứng hay co giãn mà bó sát như xưa. Váy không hở nhưng không cao cổ, vẫn phải ôm nhẹ vào thân cho gọn gàng và sexy.
Tất nhiên đi làm thì phải chỉn chu hơn nên tôi chọn quần âu áo sơ-mi. Mặc sao cho tôn được dáng và đáp ứng tiêu chí thanh lịch, tinh tế. Giờ tôi hơi ngại mặc váy đi làm, chỉ đi chơi mới mặc thôi. Rảnh rảnh tôi sẽ tìm ảnh đồ đi làm để lưu trên blog.
Muốn mọi thứ ngày càng trở nên tự nhiên nhất, theo lối đơn giản nhất. Tôi đang là thế đó cho một giai đoạn tuổi mới nhiều nhận ra.













Những cụm tơ vàng óng
Lon ton dưới nắng chiều
Ngờ đâu mưa tinh nghịch
Thả giọt trời trong veo.

Mùa hạ đến nắng chứa chan rót mật
Chim bay về khép cánh dưới cành râm
Ríu ran nhau trong bóng mát gụi gần
Vườn thoảng khẽ thơm tho mùi quả chín.

Đầm Hồng một chiều hè, khi ánh hoàng hôn đang chập choạng vào tối. Quanh hồ, nhiều người đàn ông thong dong yên ắng ngồi buông cần câu cá. Còn người đàn ông mặc bộ áo quần cỏ hoa rực rỡ này thì đứng hẳn xuống hồ để quăng dây.
Ngay gần đó, một chú cá đã về với tiên tổ (có lẽ do bị ngạt thở bởi lòng nước ô nhiễm), mình cong trắng nhợt đong đưa phó mặc theo những vòng nước động lăn tăn.
Gió hiu hiu thổi mang theo hơi nồng nhẹ của nước. Mành liễu lơ phơ rủ. Hàng quán lục tục dọn ra. Thịt nướng. Nước mía. Trà đá. Hơi thuốc lá bay mong manh như sương. Những tiếng nói cười lẫn vào không gian sâu lắng của một ngày gần kết thúc.
Và những cuộc đời nhỏ bé cứ thế trôi đi, qua từng chiều hoàng hôn lẩn khuất, dẫu không ít nỗi niềm nhưng cũng rất bình yên.


Anh để lại cho em mùa hè ngoài cửa sổ
Tiếng nhạc êm cùng những buổi hẹn hò
Anh để lại cho em một đêm về nhung nhớ
Giấc mơ nào còn thoảng chút thơm tho.


Con chim hót nào có nghĩ ngợi gì
Mà giọng véo von trong veo thế
Ta giúp đỡ ai không màng kể lể
Sẽ nhẹ lòng bởi chẳng đợi mang ơn.

Có những thứ chẳng cần nói ra
Chỉ giữ khẽ trong lòng mình ta biết
Cơn vui buồn từng khi tha thiết
Không phải lúc nào cũng bung nở hết ra
Giữ một miền kín đáo ở trong ta
Để còn chút riêng tư không náo động.

Khi thấu rõ những vô thường kiếp sống
Lúc ngộ ra bao sự thật ở đời
Sẽ bình yên mặc giông bão nổi trôi
Và ươm nắng thắp tin yêu trong sáng.
Ai rồi cũng bạc tóc
Sao cưỡng nổi thời gian
Ai rồi cũng giã biệt
Hồn mơ cõi thiên đàng
Cam lai nhờ khổ tận
Cứ bình lặng khổ thôi
Rồi bỗng dưng nắng ấm
Hoa thơm nở giữa trời.

Mấy ngày nay trên báo điện tử và mạng xã hội có nhiều bài viết đề cập đến bộ phim Kiều mà phần lớn đều nhắc từ “thảm họa”. Mình chưa xem phim nên không có bình luận gì. Nhưng riêng OST của phim thì thật sự rất mê. Nghe đi nghe lại từ khi phim chưa ra rạp đến giờ càng nghe càng thấm. Nay chia sẻ lên blog để mọi người cùng nghe.
Đặc biệt trong phần bình luận trên kênh của ca sĩ Bùi Lan Hương có một bạn đã dày công đưa ra cả các trích dẫn thơ của đại thi hào Nguyễn Du theo từng câu hát. Mình xin phép copy phần đó lên để ngẫm thêm vì mình cũng là người thích đọc Truyện Kiều (khi các bạn cấp 2, cấp 3 và ĐH của mình ít ai đọc Truyện Kiều cả quyển thì mình đã ôm quyển Kiều đọc và thuộc không ít trường đoạn).

Đúng thật chuyển thể từ truyện thơ sang phim điện ảnh là không dễ, vì nó cần sự lột tả tinh tế và sâu sắc. Vì Truyện Kiều bản thân nó đã có chỗ đứng lớn trong lòng dân tộc, không thể dễ dãi hay gồng mình để dựng nên một câu chuyện không đủ chiều sâu từ kịch bản đến diễn xuất.
Nhắc lại, vì chưa xem nên mình không thể đưa ra nhận xét, mà chỉ nói trên góc độ người cảm nhận thơ. Và hơn hết mình cũng hiểu sự cố gắng của những nhà làm phim, họ đã thật sự muốn làm ra một bộ phim tốt, rất đáng trân trọng, chỉ là do chưa thể làm ra một phim “tới” và chạm được vào cảm xúc người xem mà thôi (nếu đúng như báo chí nói).
May sao có bài “Kiều mệnh khúc” ra đời, để mình được nghe và được hát. Âm nhạc của Bùi Huy Tuấn, phổ thơ Mai Lâm, giọng hát và diễn xuất ma mị của Bùi Lan Hương, bài hát này với mình là một sự trọn vẹn.




Lưu lại mấy tấm ảnh chụp hoa lá ép trong các cuốn sổ của mình. Mình có thói quen hay ép hoa lá vào sổ nên mở sổ nào cũng thấy có hoa lá nằm ở đó từ bao giờ.
Ai hỏi tôi dạo này thế nào
Tôi trả lời mình đang sống tốt
Tôi vẫn qua từng ngày yên ổn
Dẫu lo toan cơm áo còn đầy
Có trả lời rằng tôi khó khăn đây
Cũng chỉ làm đời thêm thương cảm
Nếu sống bớt nhu cầu và đơn giản
Thì thiếu gì khoảnh khắc để cười vui.

Vườn tôi có cây lá bình yên
Có gió hiu hiu thổi rất hiền
Có hương hoa nở thơm dìu dịu
Có cụm mây mềm khẽ trôi êm.

Làng tôi có cây đa già
Tán to che xòa bóng mát
Chim tới reo vui mỗi sáng
Nắng tươi rọi khắp cánh đồng
Làng tôi rộn rã bến sông
Trẻ con nô đùa ca hát
Vịt bơi dập dềnh nước bạc
Bếp quê ủ khói nồng thơm
Làng tôi có mấy đụn rơm
Gà trống ban mai gáy sớm
Người lớn ra đồng lũ lượt
Chiều về có một mùa vui.

Con chuồn yên ả bay đi
Tôi thì yên ả những khi là mình
Muốn thanh bình nghĩ thanh bình
Muốn xinh thì dưỡng tâm mình tươi non.

Nhìn mọi thứ tích cực
Tinh thần sẽ lạc quan
Bao khó khăn nhẹ bẫng
Ngại gì chút gian nan
Vì ta còn được sống
Còn được làm nhiều điều
Chỉ cần luôn biết đủ
Sẽ thấy đời đáng yêu.

Nhiều điều không nên nói
Dù ta đã biết rồi
Nhưng khi thốt nên lời
Hãy là điều biết chắc.



Yêu thật lòng là cứ thế trao đi
Chẳng cần phải nhận về cho đủ
Yêu hết mình xá gì người hay dở
Ai lạnh lùng ta vẫn cứ cuồng điên
Yêu thật lòng thích chăm chút hồn nhiên
Cho người mình yêu chẳng nề hà được mất
Dẫu có ngày phải xa xôi cách mặt
Vẫn nhủ lòng yêu thanh thản vậy thôi.






Từ khi ngừng than vãn
Tôi trở nên yêu đời
Không ai có trách nhiệm
Phải làm tôi sướng vui
Là do tôi định liệu
Trạng thái sống của mình
Vậy sao tôi lại phải
Than vãn nhiều mất xinh.










Đi ngủ sớm nhé
Đừng thức quá giờ
Suy giảm sức khỏe
Tâm trí lờ đờ
Ngủ ngon tròn giấc
Dậy lúc tinh mơ
Tinh thần sảng khoái
Đời sẽ nên thơ.
Mùa thu em đi câu cá
Lá tre đùa gió xạc xào
Chuồn kim soi nước nghiêng chao
Em đung đưa chân chờ cá
Cá đớp mồi sau cánh lá
Đang trôi lờ lững trên dòng
Chiều về được mẻ cá sông
Bếp quê thơm mùi cá nướng.

Anh kể em nghe về buổi sáng trong thành phố
Những ngày vắng em và những tối không em
Đèn tắt im lìm, chim chẳng hót thật êm
Vườn rau quên tưới, áo chẳng buồn phơi
Và lòng anh bề bộn
Nào phải đâu anh
Đèn vẫn sáng, chim vẫn hót
Thành phố vẫn đông người
Chỉ vắng em thôi có gì mà ghê gớm
Không có em vẫn là đời bận rộn
Chiều vẫn thắp vàng, bóng nắng vẫn lung linh
Em ngồi đây cũng nhớ lắm bình minh
Của quê hương mình những ngày nắng lớn
Cây trứng cá gió ru cành bất chợt
Vội vã chợ về hun bếp ấm nồng thơm
Đừng thế nhé, chớ thấy nóng bồn chồn
Đừng nhớ nhung những điều không thấy
Ngày vui lắm dù em không ở đấy
Cắm hoa vàng bên khung cửa chiều nay.
(Thơ làm 11 năm trước từ Ấn Độ)

Luôn thích lưu một bộ sưu tập toàn chụp hoa nên đăng ảnh chụp hoa vô trang instagram wilinh.art luôn, để cho không gian đó rực rỡ vui vẻ thêm. Một vài bức đầu tiên lựa được trong máy để đăng lên instagram, tiện lưu blog. Đáng ra ở blog không nên để ảnh có viền, nhưng vì lấy ảnh sẵn đã đăng instagram nên có viền đó. Ngại crop lại, cứ để nguyên thế up thôi.







Khá nhiều bạn vô inbox hoặc comment gợi ý mình xuất bản sách thơ. Trong đầu mình cũng có nghĩ về việc ra tập tranh thơ với thơ Winlinh và tranh minh họa cho từng bài cũng của Winlinh. Tuy nhiên mọi thứ vẫn nằm trong suy nghĩ. Mình chưa có hành động gì. Cũng bởi nhu cầu xuất bản chưa đến mức mạnh mẽ, nhu cầu nổi tiếng càng không. Nhưng rồi mình nghĩ cái gì đến sẽ đến, chắc sẽ có một ngày tập tranh thơ ấy ra đời. Chỉ không biết là ngày ấy bao xa.





Khi nghĩ mình hy sinh
Chịu thiệt vì ai đó
Là vô tình ta đã
Tự làm khó bản thân
Nghĩ mình đang hy sinh
Đôi khi mang ấm ức
Đôi khi lòng buồn bực
Vì chẳng được đáp đền
Tự gánh lấy hy sinh
Là tạo ra ơn huệ
Người nhận trong tâm thế
Chẳng mấy dễ chịu đâu
Nếu muốn làm vì nhau
Thì hồn nhiên làm nhé
Không cần đem kể lể
Rằng tôi đã hy sinh.

Em yêu thì cứ yêu thôi
Đừng mang u ám tơ trời về giăng
Đừng mong cầu để nặng lòng
Gửi trao nhẹ nhõm thiện tâm thật thà
Đừng đem trói buộc tim ta
Vào u mê lẫn xót xa tội tình
Yêu không làm chủ được mình
Sẽ thành khổ lụy vô minh một đời.


Nếu cứ phải gọi tên hạnh phúc
Thì thấy đâu niềm hạnh phúc thực thà
Hạnh phúc đến từ những điều rất nhỏ
Đâu phải đi tìm cả chặng đường xa.

