Chủ đề tình yêu trong âm nhạc Đỗ Bảo

Chủ đề tình yêu trong âm nhạc Đỗ Bảo

Tôi chưa thể dành thời gian để tổng kết xem Đỗ Bảo đã viết bao nhiêu bài hát về tình yêu. Chỉ biết rằng, hầu như tất cả những bài hát của Đỗ Bảo mà tôi từng nghe đều ít nhiều có bóng dáng tình yêu thấp thoáng trong đó. Mỗi nhạc sĩ sẽ có cách tiếp cận với chủ đề tình yêu khác nhau, tùy ta thấy phù hợp với lối đề cập của nhạc sĩ nào. Riêng tôi, tôi chọn nghe những câu chuyện tình mà Đỗ Bảo viết, đơn giản vì tôi thấy lối đề cập ấy vừa vặn với tâm tư, tình cảm và góc nhìn của tôi. Trong một trưa chủ nhật vừa hong tóc dưới nắng đông vừa thong dong nghe nhạc Đỗ Bảo, tôi bỗng muốn viết vài nét về chủ đề tình yêu trong âm nhạc của anh. Vì là ngẫu hứng, nghĩ nhanh viết nhanh, nên những chia sẻ, cảm nhận này chỉ là đôi lát cắt chợt đến chợt hiện…

Sự tử tế và bao dung.

Ở hình dung tôi, những người yêu nhau trong nhạc Đỗ Bảo đều là những người thực sự tử tế. Tôi nói tử tế là không quá, khi bên ngoài kia người ta hát nhan nhản về những phản bội, phụ tình, người thứ ba, bắt cá hai tay, yêu nhau vì nhà sang xe xịn v.v… Tử tế bởi những người yêu nhau ở đây luôn dành cho nhau sự nâng niu, đề cao dù họ đã là quá khứ hay vẫn còn là hiện tại của nhau. Vì thế những thổ lộ, giãi bày họ dành cho nhau dẫu trực diện hay âm thầm sâu kín đều thể hiện một thái độ ân cần và trân trọng. Đó chính là sự tử tế mà tôi thấy xuyên suốt trong tất cả các bài hát về tình yêu mà Đỗ Bảo viết. Và tôi luôn xúc động vì sự tử tế kín đáo ấy, nó làm tôi thấy tình yêu đẹp đẽ và thiêng liêng hơn. Vậy mới có “mai xa nhau, anh nguyện làm ánh nắng mùa thu rơi” (Cỏ mềm), nghĩa là chúng ta tử tế, trân trọng và nghĩ cho nhau ngay cả khi xa nhau, đó chính là điều chỉ tình yêu đích thực mới có. Và người yêu đương trong âm nhạc ấy biết ơn tình yêu, biết ơn cả kỷ niệm – “nhìn theo đường hun hút còn xa, xin cám ơn những điều đã qua” (Bức thư tình thứ hai).

Trong tình yêu ấy, quá khứ của mỗi người là thứ được cả hai tôn trọng và bao dung, vì họ hiểu điều quan trọng nhất chính là hiện tại họ đang ở bên nhau đầy ngọt ngào tin tưởng: “Chẳng cần biết dĩ vãng xưa cũ anh đã yêu người. Chẳng cần biết em đã bên ai ngày xa xôi. Một ngày mới, ta biết sâu kín nơi trái tim mình. Tình yêu ở đó, lấp lánh ánh trăng đầy. Tình yêu ở đó, sẽ mãi cùng tháng năm” (Bài hát cho em). Và em nhé, “hãy cứ bình tâm, đừng âu lo chuyện đời, đừng sợ hãi nếu đêm giông tới xói vùi, đừng sợ hãi khi anh còn nơi đây” (Bức thư tình thứ năm) vì luôn còn đây một bờ vai yêu thương vững chãi.

Sự dịu dàng và điềm đạm.

Tôi luôn thấy một nét dịu dàng trong tình yêu ở các bài hát Đỗ Bảo. Người phụ nữ dịu dàng đã đành, người đàn ông thậm chí còn dịu dàng hơn. Dịu dàng và ngọt ngào ở ý nghĩ, ở lời tỏ bày, ở lối cư xử với người mình yêu. Ta có thể nhìn rõ điều ấy ở trong series bài hát những bức thư tình: Từ “Bức thư tình đầu tiên” – “Anh muốn nói với em những điều thật lớn lao, sẽ luôn ở đây nơi tim anh, tình yêu bất tận“; tới “Bức thư tình thứ hai” – “Lặng nghe lời dịu dàng anh nói, anh yêu em anh yêu em rất nhiều”; rồi “Bức thư tình thứ ba” – “Người yêu dấu hỡi nhìn ngọn lửa cháy anh bỗng nhớ em rất nhiều”; sang “Bức thư tình thứ tư” – “Cuộc đời mà ta vẫn mơ, dịu êm tiếng đập con tim”; và “Bức thư tình thứ năm” – “Anh càng mạnh mẽ hơn nhiều, phải chở che cho em đến suốt cuộc đời, vì riêng em thôi, dẫu có đổi thay thế giới này”.

Nhắc đến sự dịu dàng điềm đạm, không thể không nhắc đến “Bài ca tháng sáu”. Mở đầu bài hát, tác giả đã phác lên một khung cảnh rất đỗi gần gũi đời thường: Nhà hàng xóm vẳng sang tiếng nhạc trên radio. Bên này, anh và em mỗi người một việc, bình yên có nhau trong một không gian tĩnh lặng giữa “tháng sáu nóng như đổ lửa” với cây sấu già vẫn miệt mài “thả chiếc lá xanh” (riêng chữ “thả” ở đây tôi rất tâm đắc, sẽ phân tích riêng khi có dịp). Tôi thích lời chàng trai trong đó, “đã lâu lắm rồi, anh không viết những bản tình ca” mà lý do thật đáng yêu là bởi “chắc cuộc sống chúng mình phẳng lặng, ta không buồn và chẳng lo âu, cứ yên bình tình yêu chúng mình”. Để rồi bất ngờ tác giả đưa ta đến một không khí khác, là “khi những bản nhạc đã tắt”. Một sự yên tĩnh bất ngờ cho người nghe và mở ra một sự bình yên bên này căn nhà, nơi có đôi vợ chồng trẻ đang đi qua những ngày bình yên. Bình yên bởi thấu hiểu, biết người kia dù không nói vẫn đang hướng về mình qua cảm nhận bằng ánh mắt. Đoạn nhạc lẫn lời ca tôi thích nữa chính là “em gặp chúng ta khi đã quá già bên những gương hồ một ngày tháng sáu những thập kỷ sau mùa hè tiếng ve sầu“… Mình gặp chính mình của tương lai, vẫn đi cùng nhau, dịu dàng qua năm tháng. Rồi từ tưởng tượng tương lai ấy, ta lại quay về với hiện tại lúc này, để yêu hơn những nhẹ nhàng an ổn trong một ngày hè tháng 6 “trái tim đỏ lửa”.

Niềm vui trong trẻo, tràn ngập tin yêu.

Những cô gái trong nhạc Đỗ Bảo khi yêu thật trẻ trung thơ dịu. Các cô có sự bay bổng ngọt ngào, có sự hồn nhiên trong trẻo, có sự mơ mộng lạc quan với tình yêu. Là cô gái yêu đời nhí nhảnh “thích được làm dáng cho anh ngợi khen, này áo mới với môi son phớt nhẹ”, và mộng mơ hạnh phúc “vì mình có anh ở bên, ngày mưa có anh gần bên, thời gian cứ trôi đi ôi mọi điều rất tuyệt vời” (Những khung thời khác). Là cô gái “ngỡ ngàng phút giây anh đến ngập chiếm hồn em, xôn xao cánh buồm đỏ thắm cổ tích xưa” (Cánh buồm đỏ thắm). Là cô gái “tựa vai anh, muốn được bên anh đi tới cùng trời, tựa vai anh, muốn được bên anh như đứa trẻ thơ” (Ngày cuối tuần rực rỡ). Còn chàng trai thì “ngượng ngùng như thế, tôi vẫn thầm yêu” (Nghịch lý), và “yêu thì lòng cứ vẽ em đang ngồi đây bức tranh đôi người” (Người câu bóng) với “niềm tin vẫn đong đầу và lòng ta bình уên” (Bài ca tháng sáu).

Phải nói rằng “Mây” là một trong những bài hát tôi vô cùng thích, cả ở giai điệu lẫn ca từ. Ấy vậy mà tôi còn lỡ thuộc sai từ, để rồi sau đó mới nhận ra được hết ý nghĩa của bài hát khi được chính nhạc sĩ “mở mang” cho. “Nếu biết rằng hương tóc mây gọi mời. Nếu biết rằng gót chân qua bồi hồi. Chậm như cách mây thuộc về tôi“. Như Đỗ Bảo đã phân tích, thì đó là hình ảnh “một cô gái đi qua một anh trai, tóc mây tỏa hương gọi mời, bước chân dường như ngập ngừng hồi hộp, và đi chậm thật chậm vì lo lắng hoặc lỡ anh trai không nhận ra mình thu hút, hoặc muốn để cho anh ta biết chắc anh ra đã có tình yêu của mình… Đó là hình ảnh đẹp của một cô gái đang yêu, ở vào khoảnh khắc giao cắt đẹp và tinh tế của một mối quan hệ”…

Nghe nhạc tình yêu của Đỗ Bảo, thấy tình yêu luôn là mặt trời, là vùng ánh sáng đẹp đẽ mà chúng ta đều muốn hướng tới: “Người là chiêm bao hay là lẽ sống cuộc đời, để hôm nay ta biết thiên đường mà ta khao khát là nơi đây” (Cánh buồm đỏ thắm). Và dù dường như hai người đã đi tới đích của hạnh phúc của “phút nguyện thề đắm đuối với trăng sao trên trời” (Ngày cưới) thì tất cả cũng mới chỉ là bắt đầu bởi “con tim không tuổi còn mơ những tia nắng non” (Chuyện của mặt trời, chuyện của chúng ta).

Nỗi buồn nhẹ nhõm, an nhiên.

Nỗi buồn trong tình yêu ở nhạc Đỗ Bảo không bi lụy và tuyệt vọng. Buồn của sự tự ý thức, tự thấu rõ nỗi buồn: “Biết buồn như đã, biết khổ đau như đã. Ngoài trời mưa vẫn cứ rơi, như trút xuống đời những đam mê con người” (Cầu vồng đêm mưa). Dù có mệt nhoài khi “trái tim yêu, tôi mong nghỉ ngơi, cuộc tình vừa xa mang tôi qua đây” (Đôi giầy lười), thì niềm tin vào tình yêu vẫn không bao giờ lụi tắt.

Dù “vô tình thôi từ lâu người vẫn vô tình với nhau” nhưng những người yêu và được yêu luôn “cám ơn đời mang anh đến điều ngọt ngào nhất trên đời” (Điều ngọt ngào nhất). Dù “mối tình tưởng rằng đã hóa xanh xao” nhưng thật ra vẫn là “dịu êm nhịp đập khát khao” (Bức thư tình thứ tư). Và còn là nỗi thấm thía sâu lắng đầy biết ơn khi người đàn ông nhận ra: “Em là ánh lửa, mang cho anh tất cả, mà chỉ khi em thiêu đốt anh anh thật lòng mới hiểu” (Bức thư tình thứ 3)… Thật sự khi nghe nhạc tình Đỗ Bảo, tôi càng yêu hơn vẻ đẹp của những nỗi buồn khi chúng buồn mà vẫn rạng ngời sự bình yên và sức sống. Và dẫu biết sẽ chia tay, buồn là thế, nhưng vẫn sống trọn phút giây hiện tại khi còn bên nhau: “Hãy nói mình yêu nhau một lần cuối, rồi cho những khoảng trời hạnh phúc nhạt nhòa đôi tay níu giữ” (Cỏ mềm).

Thiên nhiên trong tình yêu.

Để liệt kê hết được những lời tình ca gắn với thiên nhiên cảnh vật quả thật là không thể, vì bài hát tình yêu nào của Đỗ Bảo cũng đều có thiên nhiên hiện hữu. Đỗ Bảo lấy cảnh tả tình, để những chuyện tình yêu được đặt trong những bối cảnh phù hợp, từ đó khắc họa rõ nét hơn cảm xúc yêu của hai người. Đó là “khi ánh hoàng hôn xuống vườn, lắng nghe trái tim dại khờ” (Bức thư tình thứ tư). Là khi hẹn hò với “ban mai về trong tiếng chim hót, những sáng mùa mưa rất thanh vắng” (Những khung trời khác). Khi có em thanh tân với “tay em đùa với tóc mặc mùa xuân sau vai” (Biết mãi là bao lâu). Tới những bồi hồi của “phố xá sau phút giao mùa ấy, khói ấm thao thức từng chồi cây, tiếng gió ngan ngát mối tình ấy” (Mùa cây trổ lá). Rồi tươi vui của một “ngày hè rất xanh” trên “đại lộ vắng vẻ” với nắng ươm “ồn ào trên vai người nhuộm cháy” còn em thì ngập tràn hạnh phúc khi được “tựa vai anh” với niềm tin “sẽ còn bên anh đi đến cùng trời” (Ngày cuối tuần rực rỡ). Và ấm áp là “mùa đông những ngọn đèn vàng, anh nhớ em” (Bức thư tình đầu tiên).

Lối tả cảnh của Đỗ Bảo rất tinh tế với cách dùng từ độc đáo mà vẫn giản dị, bình thường nhưng lại đắt giá. Những câu chữ anh dùng để tả cảnh từ đó tả tình đều là những câu chữ được chưng cất từ cảm xúc đẹp đẽ của người nghệ sĩ đã và đang yêu, yêu tình yêu của chính mình và yêu cho cả những mối tình thầm lặng ngoài kia của bao đôi lứa. Đỗ Bảo không dùng những từ dễ cho bài hát của mình, và thật lạ là cả khi anh dùng từ tưởng dễ thì khi giai điệu cất lên, những từ ngữ đó lại trở nên đặc biệt vô cùng. Và thiên nhiên cứ thế, lặng lẽ song hành cùng tình yêu, đưa tình yêu của các nhân vật đạt đến tận cùng cảm xúc và cảm giác. Để mùi hương từ mỗi bài hát cứ tỏa nhẹ, lan dài khi “chỉ còn mùi hương thoảng cánh hoa chiều ở rất gần, vẫn dõi nhìn em những cánh tươi nhỏ” (Đóa hoa nở muộn).

*****

Có một bài hát mà tôi rất thích đó là bài “Thời gian để yêu”, đó là một bài hát không thể không nhắc đến khi nói về tình ca của Đỗ Bảo. Tôi vẫn nhớ có biết bao ngày tôi nghe mãi nghe hoài bài hát ấy qua giọng Nguyên Thảo, một giọng hát đầy nội lực, đầy sức sống với cá tính riêng có. Và bài hát cứ thế nhảy nhót trong đầu tôi, vui vẻ, hồn nhiên, nhắc nhớ tôi biết yêu những điều quen thuộc nhỏ bé và sống chậm lại để cảm nhận tình yêu đang bền bỉ tồn tại. Không chỉ là tình yêu đôi lứa mà còn là tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống nên thơ đẹp đẽ này. “Ngôi nhà ta ở hay chiếc áo ta mang. Đôi lần ta chỉ hạnh phúc vì ngọt nắng thu sang… Chậm lại nhịp sống, để ta lắng nghe, ồ những giọt sương nhỏ reo hát mùa thu”… Câu kết của bài hát thật ấn tượng, ngắn gọn mà ý nghĩa – “giờ đã là lúc mà thời gian để yêu, giờ là lúc sống giấc mơ đời mình”. Chỉ cần hai câu ấy thôi đã đủ nói lên tất cả những gì cần nói. Không phải lúc nào khác mà chính là lúc này: Thời gian để yêu và để sống giấc mơ của đời mình!

Tôi không có kiến thức về âm nhạc, tôi chỉ có thể cảm nhận chúng bằng trái tim và bản năng ngây ngô của mình mà thôi. Với tôi, lối gieo vần, gieo nhạc không lặp lại, không dễ dãi khiến cho nhạc của Đỗ Bảo nói chung và nhạc tình của Đỗ Bảo nói riêng thật đặc biệt. Tôi thích cách dùng từ trong các câu hát, thích cách đan cài câu ngắn rồi câu dài, mà qua đó tác giả diễn tả được rõ nét cảm xúc và những nhịp đập tình yêu của các nhân vật. Tôi thích nhịp điệu trong các bài hát anh, cách ngắt nghỉ lên xuống và nhất là cách gieo nhạc rất lạ rất riêng khiến người nghe dù không biết về nhạc lý như tôi phải ồ lên thú vị vì sự mới mẻ và đặc biệt mà tác giả mang đến.

Mỗi bài hát là một câu chuyện tình tựa như tác giả đang vẽ tranh bằng nốt nhạc. Vậy nên khi nghe một bài nhạc tình, ta có thể hình dung ra toàn cảnh một chuyện tình yêu như khi đang xem một bức tranh vậy. Có ánh mắt, nụ cười, vòng tay ôm, ô cửa sổ, ánh ban mai, tiếng radio, con đường se lạnh, mùa hè tiếng ve sầu, đại lộ vắng vẻ, mùa mưa thanh vắng,… Tất cả như những nét vẽ dịu nhẹ đằm sâu trong một bức tranh tình yêu nên thơ mà cũng đầy triết lý và tự sự. Bức tranh tình yêu mà Đỗ Bảo vẽ bằng âm nhạc có chứa đựng màu sắc, tiếng động và cả hương thơm trong lành nữa.

Published in: on 07/12/2020 at 10:03 Sáng  Comments (3)  

Mơ về mắt

Hôm nay tình cờ nghe lại “Mắt đen”, “Tháng mười hai” của Bức Tường, rồi nghe cả “Cơn mưa tháng 5” mà Tùng Dương hát cùng Trần Lập khi Trần Lập không còn. Âm – Dương hòa thanh, thật sự đỉnh cao và chạm vào tận đáy cảm xúc. Sau đó mình nghe thêm vài phiên bản Mắt đen của Bức Tường ở những khoảnh khắc khác nhau nữa. Nước mắt cứ thế chảy vì mình cảm nhận rõ hơn về sự vô thường của kiếp người.

Và trùng hợp là đêm qua mình cũng mơ về mắt. Mình mơ hai con ngươi của đôi mắt mình bị vỡ. Nó kêu bụp một tiếng thật khẽ rồi chảy tràn dần trong con ngươi một dòng đen như mực lan hết ra phần lòng trắng. Lúc đó mình thấy mắt cay cay dặm dặm khó chịu lắm nhưng vẫn nhìn được. Và còn mơ những thứ linh tinh lang tang mình không nhớ rõ. Mình chỉ nhớ có cảnh bác sỹ mắt dặn mình đừng có nheo mắt (để nhìn cho rõ vì cận mà không đeo kính), sẽ thêm nếp nhăn, già đó.

Quay trở về thực tại, nghĩa là mình cần phải đi đo và lắp 1 đôi mắt kính ngay. Mắt dạo này mờ lắm! Chả hiểu sao suốt ngày làm mất kính thôi. Kiểu không đeo thường xuyên nên hay tháo ra vứt lung tung á.

Một chút cảm nhận về nhạc Đỗ Bảo

Sớm tinh mơ của một ngày đông lạnh, đi ngoài phố đầy gió, tôi bật “Mùa thu” của Đỗ Bảo để nghe, dù thu thì đã vừa qua mất rồi, “mùa thu kỳ lạ” với những “vòm mây non”. Thấy Hà Nội đẹp đẽ, dịu dàng, sâu lắng hơn nhờ bài hát tinh khôi thơ dịu của nhạc sĩ Đỗ Bảo.

Cả tuổi trẻ của tôi, bên cạnh một số tác giả khác, tôi nghe nhiều Đỗ Bảo. Tôi bắt đầu tìm hiểu nhạc của anh khi nghe Tấn Minh hát “Những mùa đông yêu dấu” trên tivi. Ngay lập tức, tôi tìm bài đó trên mạng, và nghe đi nghe lại cho tới lúc thuộc làu. Bài hát này cũng là nguồn cảm hứng giúp tôi viết bài “Đi trong lòng phố” và “Níu gió mùa thu” đăng trên Heritage và Tạp chí Hàng không Việt Nam. Có rất nhiều ngày đi trên phố, tôi đã hát thầm bài này, nhìn ngắm Hà Nội và thấy yêu thương hơn “những giấc mơ không thành” và cả “những hạnh phúc ngọt lành” trong từng phận người nhỏ bé.

Rồi tôi tìm thêm những bài hát khác của Đỗ Bảo để nghe. Qua các giọng ca Thanh Lam, Lê Hiếu, Trần Thu Hà, Nguyễn Ngọc Anh, Tấn Minh, Hồ Quỳnh Hương, Nguyên Thảo, Tùng Dương, Hoàng Quyên, Khánh Linh…, tôi được thỏa lòng trong thế giới âm nhạc Đỗ Bảo. Tôi biết không phải ai cũng hát được nhạc anh. Phải là những người có gout, giọng đẹp, có tư duy âm nhạc văn minh, lối xử lý tinh tế,… nếu không thứ âm nhạc mong manh đẹp đẽ này sẽ bị những giọng ca vồ vập, thiếu chiều sâu nội tâm và sự thấu cảm làm vụn vỡ.

Và tôi tin những người nghe nhạc anh bền lâu cũng vậy. Nên ai bảo thích nghe Đỗ Bảo thì tôi tự khắc “yêu” liền. Suy từ mình ra, tôi biết Đỗ Bảo có rất nhiều người nghe lâu năm, tuy âm thầm mà kiên định, bền vững. Chưa kể việc tôi hay đi “giới thiệu” nhạc anh tới những người tôi cho là phù hợp để nghe mà chưa có cơ hội được biết. Xong khi họ nghe và thích, cảm thấy niềm vui trong mình được đầy lên. Vì như thế cuộc đời này lại có thêm một tâm hồn đã đẹp sẽ còn đẹp thêm vì họ đang nghe Đỗ Bảo.

Nhờ âm nhạc, tôi đã đi qua được nỗi buồn một cách nhẹ nhàng hơn giữa “muôn khắc thời gian xếp nên đời ta”. Và dẫu nỗi buồn có “dậy sóng những dòng sông”, nhưng nó đã buồn khác đi, theo nghĩa tích cực. Bởi dù “lòng tôi buồn bã nhưng vẫn đó mùa cây trổ lá”, sự sống vẫn vận hành thì còn gì đẹp đẽ hơn. Vậy nên, cho đến tận giờ, tâm hồn tôi vẫn thanh tân dù tôi cũng như nhiều người, chạm phải thực tế đầy rẫy trần trụi của đời sống. Tôi cho rằng, khi nào con người còn thấy rung động, thì niềm tin yêu và khát vọng trong họ không bao giờ lụi tắt. Yêu không cần nghe xung quanh xôn xao vì “chỉ có tôi hiểu, lời anh đã nói với tôi qua đôi mắt nâu”. Nỗi buồn thì không bị cực đoan mà trong sáng vì “dù buồn hay vui dù nắng hay mưa em vẫn có một thế giới của riêng mình để ngắm nhìn và mê say”. Còn bài vui thì rất nhiều, lấp lánh hồn nhiên, vô tư nhí nhảnh, chứa đầy năng lượng tích cực của những yêu đời, yêu người, yêu thiên nhiên cảnh sắc, yêu hẹn hò thơm tho khi “anh đã cho em một ngày hè rực rỡ”…

Tôi đã nghe tất cả mọi bài hát của anh qua những năm tháng dài: “Những khung trời khác”, “Cỏ mềm”, “Biết mãi là bao lâu”, “Những ô mầu khối lập phương”, “Ngày cưới”, “Chìm trong muôn thuở”, “Cánh buồm đỏ thắm”, “Điều hoang đường nhất”, “Mây”… và nghe đầy đủ tất cả những bức thư tình. Tôi không chỉ nghe, tôi còn tự hát rất nhiều bài, và tôi thích nghe giọng đơn giản của mình trong lời ca Đỗ Bảo khi chạy xe trên phố phường Hà Nội. Dù giọng tôi luyến láy nhiều chỗ chưa được tinh, nhưng nhạc Đỗ Bảo cho tôi một sự tự tin, rằng khi ai đó hát chúng bằng tâm hồn và sự nhạy cảm, bằng cảm xúc và nét hồn nhiên, tự khắc bài hát sẽ cho họ một lối thể hiện thật hài hòa dễ chịu, bởi đó chính là “trong tâm tư thật thà ta yêu”.

Nhạc Đỗ Bảo có nội tâm và triết lý nhân sinh giản dị mà sâu sắc, triết lý nhưng không khô khan mà sống động, lạc quan, tươi mới. Những câu chữ trong các bài hát Đỗ Bảo luôn đẹp, vui đã đẹp, buồn càng đẹp. Chúng khắc họa tâm tư, tình cảm lắng sâu trong mỗi người thông qua từng chi tiết nhỏ bé mà ít người để ý quan sát hay nhìn ra được. Ca từ giàu chất thơ, tinh tế, điềm đạm, nhẹ nhàng. Giai điệu lôi cuốn, gợi cảm, khó nắm bắt bởi những giọt nhạc vừa tươi non như cô gái trẻ lại vừa bí ẩn như một người đàn bà. Góc nhìn rất lạ rất riêng khiến người nghe luôn bất ngờ và mỉm cười thấm thía. Đúng là “có điều gì neo mỗi chúng ta,” khi người ta tìm thấy được một chân dung sáng tạo đáng trân trọng, mọi thứ tự khắc cứ neo đậu lại.

Đỗ Bảo viết nhạc như kể một câu chuyện hay thủ thỉ những lời tâm sự. Từng chữ từng câu đều được gọt rũa đẹp đẽ nhưng lại không mang vẻ khiên cưỡng gò ép cố tình. Với tôi, khi trích dẫn ca từ hay đăng tải bài hát nào, điều tôi chú tâm đầu tiên chính là ghi tên tác giả. Nhiều người chỉ nhớ tên ca sĩ, nhưng tôi lại luôn ghi nhớ người tạo ra bài hát đó trước tiên. Vì nếu không có nhạc sĩ, ca sĩ cũng sẽ không có bài hát đó để mà hát. Bởi những lời của Đỗ Bảo rất thơ và tinh tế, nên tôi thích chép ra sổ hay trích vào các bài viết vu vơ của mình, và luôn luôn mở ngoặc ghi tên (Đỗ Bảo) cẩn thận.

Tôi hay nghĩ về các nhân vật trong âm nhạc của anh. Với cảm nhận của tôi, ngoài những mảng đời xa xa trong hiện thực rộng lớn, cận cảnh và đứng ở chủ thể bài hát, họ hầu hết là những người trí thức của đời thường với những tâm tư đời thường mà không hề tầm thường. Các cô gái thì cứ trẻ trung về tâm hồn, còn những người đàn ông thì chín chắn trầm lắng hơn. Nhưng với cả hai giới, tâm hồn họ trẻ trung hơn số tuổi quàng lên vai họ. Những con người mà năm tháng thì đi qua, nhưng họ luôn ở đó, không bị bào mòn cảm giác và cảm xúc với cuộc đời. Họ vẫn yêu nhau và yêu đời theo từng bài hát với những cách suy tư diễn đạt khác nhau. Bởi vậy, chuyện đôi giày mới “ngày con tim yêu biếng lười”, chuyện “cây sấu già thả chiếc lá xanh”, chuyện “những giọt mưa gieo hát mùa thu”,… cũng vẫn mãi như thế, không già đi theo tháng năm với những người thích nhạc Đỗ Bảo.

Đỗ Bảo viết về mùa rất giỏi. Những mùa hay những tháng hiện hữu qua các bài hát của anh đều đẹp vừa rất chung vừa rất riêng. Chung cái người đời thấy, riêng cái chỉ mình nhạc sỹ thấy. Những “Bài ca tháng 6”, “Tháng hai uể oải”, “Mùa thu”, “Những mùa đông yêu dấu”, “Ngày cuối tuần rực rỡ”… đã minh chứng như vậy. Khi con người thấy được vẻ đẹp của thiên nhiên với “ban mai về trong tiếng chim hót, những sáng mùa mưa rất thanh vắng”, thì họ sẽ luôn giữ được “lòng yêu mãi phơi phới” phải không?

Với tôi, Đỗ Bảo là một tinh hoa âm nhạc. Anh là người làm nhạc chân chính, trước hết vì nhu cầu biểu đạt cảm xúc, suy nghĩ của bản thân, và sau đó là cho cuộc đời. Như anh từng nói, người thợ mộc giỏi không chọn gỗ xấu để làm lưng tủ, những gì anh làm ra, dù khuất lấp ít người biết, cũng đều rất tử tế, chỉn chu. Một người luôn thận trọng trong công việc (để làm việc táo bạo), không vội vã hay ảo tưởng về bản thân, giàu cảm xúc nhưng không thiếu thực tế, biết đâu là những điều cần ưu tiên trong đời mình, thật hiếm.

Tôi nghĩ hiện tại chính là thời điểm Đỗ Bảo được sống trọn vẹn nhất với “giấc mơ đời mình”. Vì khi đã nếm trải đủ mọi mùi vị của cuộc sống, gia đình bình yên, có một vị trí âm nhạc không thể thay thế,… anh sẽ càng thong dong hơn trong sáng tạo, không phải gò ép gì ngoài chính mong muốn tự thân. Cũng bởi sáng tạo là luôn mới mẻ, khi giây phút nào mà chẳng là “giây phút bắt đầu cho những ngày mai”…

Tôi không dễ dãi khen ai, cũng rất ít khi thể hiện sự ngưỡng mộ trực diện trước ai, nhưng với Đỗ Bảo, tôi thực sự không thể kiệm lời. Vì chính anh đã kiệm lời về mình rồi. Mà phải, anh cần gì nói thêm nữa, âm nhạc của anh chính là phần lớn con người anh. Ai tắm được trong dòng suối âm nhạc ấy coi như đã thấm được những thứ cốt lõi ở người nhạc sĩ này.

Published in: on 29/11/2020 at 12:53 Chiều  Gửi bình luận  

Họa theo thơ LQV

Winlinh đã làm một bài thơ có tên “Lời hứa chẳng sợ mưa” sau khi đọc bài thơ “Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa” của nhà thơ Lưu Quang Vũ:

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Xoá nhoà hết những điều em hứa
Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa
Nắng không trong như nắng buổi ban đầu.

Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu
Xoá cả dấu chân em về buổi ấy
Gối phai nhạt mùi hương bối rối
Lá trên cành khô tan tác bay

Riêng lòng anh anh không quên đâu
Chỉ sợ trời mưa đổi mùa theo gió
Cây lá với người kia thay đổi cả
Em không còn màu mắt xưa.

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
Thương vườn cũ gẫy cành và rụng trái
Áo em ướt để anh buồn khóc mãi
Ngày mai chúng mình ra sao em ơi.

(Lưu Quang Vũ)

Published in: on 26/11/2020 at 4:03 Chiều  Comments (2)  

Lưu giữ

Published in: on 22/11/2020 at 5:52 Chiều  Comments (2)  

Lặng

Tuy về cơ bản không dùng Fb nữa, nhưng hôm nay fb vẫn nhắc lại kỷ niệm vì có những bức ảnh mình chưa xóa hết. Đó là bức ảnh em Hà đăng từ năm 2016 khi em Hương (cô giáo ngoại ngữ của chúng tôi) và mấy chị em học viên đi thu âm cho ca khúc hát trong ngày hội ngoại ngữ. Mắt nhòe đi khi click lại vào fb Hương, nhìn lại em của ngày xưa, khi em còn sống. Vào đầu năm nay em đã lìa xa cuộc đời sau mấy năm trời kiên cường chống trọi với bệnh tật. Thương em, nhưng cũng bình yên khi nghĩ em đã sang một kiếp sống mới không còn những mỏi mệt bệnh tật như ở kiếp này.

Mình đang nghĩ về sự ra đi của mỗi người khi kết thúc sự sống. Và mình sẽ chuẩn bị một tâm thế cho sự ra đi êm đềm nhất, vào khi nào đó không biết, ra đi không luyến tiếc day dứt gì, thong dong mà đi… Mong nhiều bình an cho mọi người, và cả cho mình. Còn nếu có gì đó đến với mọi người và mình sớm hơn tưởng tượng, thì cũng mong đó là sự ra đi an yên nhất.

Published in: on 20/11/2020 at 10:17 Sáng  Comments (4)  

Ngày đông xám

Hôm nay mưa lạnh. Viêm họng. Gai gai sốt nhẹ. Ảnh chụp sáng nay, hai tiếng sau chụp là lăn ra mệt. Còn giờ đang nằm trong chăn up ảnh sau khi uống xong mớ kháng sinh.

Published in: on 16/11/2020 at 9:38 Chiều  Comments (2)  

Trái ngọt

Chú Nguyễn Minh Khang, nguyên Phó Tổng Giám đốc NXB Giáo dục Việt Nam. Chú làm nhiều thơ và tôi có duyên được bình thơ, giới thiệu thơ chú trên tạp chí của NXB GD. Trước khi ra tập Trường ca Hành quân Trường Sơn, chú đã gửi bản thảo cho tôi để tôi bình, và sau đó bài bình của tôi được in kèm tập thơ của chú. Nhờ đọc tập thơ đó, tôi được hiểu thêm về chiến tranh và những sinh hoạt, tâm tư của người lính trong thời chiến cũng như thời hậu chiến. Năm tháng qua đi, chú về hưu, tôi thì vẫn chưa từng gặp chú. Bỗng hôm qua chị Mỹ nhắn tin bảo chú gửi tặng tôi chiếc đài nhỏ kèm thẻ nhớ có bài bình thơ của tôi mà Đài tiếng nói từng phát (tôi không biết có chương trình đó). Một điều đẹp đẽ của tình người và cuộc đời khiến tôi có thêm niềm vui để viết không toan tính.

Published in: on 11/11/2020 at 9:47 Sáng  Gửi bình luận  

Linh tinh

Đôi khi tôi muốn trở về căn nhà blog này, nơi mà hiện tại tôi ít viết, chủ yếu tống cổ những sáng tác nhỏ bé vào để lưu giữ. Thật tình thi thoảng đăng một hai tranh hay thơ (con cóc) lên thì quý, chứ mang tính lưu trữ thế này nó thành thứ gì đó rất lộn xộn. Nhưng biết làm sao, khi mỗi ngày tôi đều tạo ra vài thứ nho nhỏ như vậy, rồi lâu lâu nó nhiều thì tôi mới nhớ ra tôi nên post lên blog để sau còn tìm lại được khi cần. Nên blog của tôi chở nên một cái kho chứa những thứ ngổn ngang. Cảm giác nó không còn thuần khiết và bình lặng được nữa. Khi mục đích của mình nó thế, thì thành phẩm nó phải thế thôi. Đôi lúc tôi nghĩ mình cần làm cho nó gọn gàng, thuần khiết, nhưng đó chỉ là đôi lúc nghĩ. Và xong tôi không làm khác đi được, vì tôi vẫn có nhu cầu gửi gắm các thứ vào kho.

Những ngày này, trời vẫn như cuối thu. Nắng vàng, gió hiu hiu, trời không lạnh lắm nên đồ hè vẫn được trưng dụng. Tôi ngày đi làm hai chuyến với cả xe máy và ô tô. Thành ra cũng thấy dễ thở hơn vì mỗi chặng đều được đi một nửa đường là xe máy. SÁNG: Từ nhà tôi, tôi đi xe máy, ba bố con đi ô tô. Tôi dừng xe máy trước cửa nhà bố mẹ, gửi xe vào đó, chờ chồng thả các con ở trường và qua bố mẹ đón tôi. Thế là lại leo lên ô tô đến chỗ làm. CHIỀU: Từ chỗ làm, tôi leo lên ô tô, đi về nhà bố mẹ. Chồng thả tôi ở đó và ra trường đón con trai. Tôi vào trong nhà bố mẹ lấy xe và qua trường đón con gái rồi hai mẹ con đi xe máy về. Nguyên do có sự lích kích này là vì chị gái tan học muộn hơn em trai. Nếu ô tô đợi chị gái tan học mới cùng về thì sẽ gặp tắc nghẽn và chừng 19h mới lê về đến nhà nổi. Giao thông thành phố chi phối nhịp sống tôi hay giờ học của con chi phối hành trình đi lại của tôi. Hihi, chả biết.

Dạo này cổ vai gáy của tôi biểu tình. Vì tôi ngồi nhiều quá mà không chịu vận động đúng cách. Gáy rất đau mà tôi chưa cải thiện được việc ngồi nhiều và tập thể dục. Tự dưng tôi thích làm một việc gì đó chân tay một thời gian để cân bằng lại nhịp sinh hoạt. Ngồi máy tính rồi lại ôm điện thoại, chắc sớm thoái hóa đốt sống cổ, hoặc thoái rồi cũng nên.

Chả biết nãy giờ mình viết cái gì nữa. Có lẽ vì thế tôi không thích viết truyện ngắn mà chỉ thích làm thơ hoặc viết linh tinh. Vì bản thân tôi rất ngại tạo ra những tình huống cụ thể trong giả định, xây dựng các nhân vật theo tưởng tượng. Nên tôi thấy ai viết được truyện ngắn tôi cũng phục lắm! Tôi viết đến vậy thôi vì không biết viết cái gì tiếp nữa.

Published in: on 10/11/2020 at 9:55 Sáng  Comments (2)  

Đen trắng

Published in: on 10/11/2020 at 9:24 Sáng  Gửi bình luận  

Không đề

Published in: on 10/11/2020 at 9:22 Sáng  Gửi bình luận  

Không tên

Published in: on 04/11/2020 at 10:10 Chiều  Gửi bình luận  

Có nên trở lại thanh xuân ấy?

Hôm nay tôi bỗng muốn viết vài dòng về chuyện họp lớp họp khóa. Bình thường tôi cũng không nghiêm trọng hay để tâm lắm. Nhưng sau những chuyện họp lớp tôi chứng kiến từ nhiều người và cả trải nghiệm của chính tôi, thì tôi cảm thấy mình đã không còn thích việc họp khóa, họp lớp nữa.

Xuất phát từ năm ngoái khi tôi họp khóa 20 năm. Cảm giác lúc tôi rời buổi hội khóa thật trống rỗng dù các bạn trong BTC đã làm ra một buổi gặp mặt thật chu đáo, hoành tráng. Dù váy vóc lượt là với bao trai xinh gái đẹp. Dù hát hò, nói cười huyên náo sôi động lấp lánh lung linh.

Tôi không hiểu sao tôi lại cứ như vậy, cứ không hợp tác về mặt cảm xúc với những chuyến trở về thanh xuân. Bạn bè gặp lại đấy, mà hôm nay nghĩ lại, mới thấy mình đã không thể nhớ ai mặc gì, gương mặt mọi người thay đổi như thế nào và câu chuyện cuộc đời của mỗi người ra sao. Vì đông quá nên thế hay vì thời gian đã khiến mọi người trở nên xa cách. Hay chỉ có chính tôi là người đang tự cách xa mọi người?

Những bạn xe sang, nhà giàu, chức lớn. Những phân chia đẳng cấp, hội nhóm ngay trong cuộc gặp lại khổng lồ. Nhưng nói xấu người này, tội nghiệp người kia. Rồi chỉ có chụp ảnh và chụp ảnh, cười toe toét và up fb. Để đâu đó có những bạn chưa được thành công lắm cảm thấy mình lạc lõng giữa chính bạn bè mình. Như chính tôi, dù chẳng có gì phải tự ti trước bạn bè, thầy cô cũng không có cách gì làm mình vui lên được.

Rồi đâu đó tôi biết có những lén lút tình một đêm. Và đâu đó có những cảm xúc xa xôi trẻ tuổi lại được thổi bùng lên. Để sau họp lớp, đã phát sinh những rối ren trong đời sống tình cảm. Có nhiều một nửa ở nhà của người đi họp lớp cứ phải phập phồng lo lắng không chỉ riêng trong ngày họp, mà trước đó cả một vài tháng với những group chat cứ ting ting suốt ngày.

Tôi quá lạc hậu với thời cuộc rồi chăng? Khi tôi chỉ thèm những cuộc gặp mặt nhỏ bé, ấm áp, chia sẻ, không ai phải gồng mình lên cho đẹp đẽ hoàn hảo với ai. Tôi sợ những ào ạt ghé qua mà không đọng lại gì. Sợ những cảm xúc người lớn ta đang muốn hưởng thụ trong cảm giác cũ mới lẫn lộn khi lấy danh nghĩa đẹp đẽ của quá khứ để khoác lên… Tôi không biết nữa. Tôi quá nhạy cảm hay quá khó tính. Tôi hết vô tư hồn nhiên hay đã quá ngây ngác giữa những diễn biến xung quanh?… Nhưng quả thực tôi không bao giờ muốn mở lại ảnh họp khóa, họp lớp ra xem sau chuyến gặp gỡ đó về. Vì sao vậy?

Published in: on 03/11/2020 at 2:14 Chiều  Gửi bình luận  

Đôi nét tranh thơ

Published in: on 28/10/2020 at 9:02 Chiều  Gửi bình luận  

Không đề

Published in: on 23/10/2020 at 4:29 Chiều  Gửi bình luận  

Lời nhắn tháng mười

Published in: on 21/10/2020 at 7:41 Chiều  Gửi bình luận  

Lưu lại

Published in: on 19/10/2020 at 10:37 Chiều  Gửi bình luận  

Chỉ là để lưu

Published in: on 19/10/2020 at 10:31 Chiều  Gửi bình luận  

Không đề

Published in: on 19/10/2020 at 10:28 Chiều  Gửi bình luận  

Không đề

Published in: on 19/10/2020 at 10:24 Chiều  Gửi bình luận  

Không đề

Published in: on 19/10/2020 at 10:20 Chiều  Gửi bình luận  

Ký ức

Thấy chữ mình của cách đây hơn 20 năm về trước. Chính xác là 22 năm trước. Một bài nhạc tôi chép vào quyển báo handmade mà chúng tôi làm cho lớp. Dòng mực tím đã nhòe. Mọi thứ không còn nguyên vẹn nữa, kể cả những tình bạn từng được cho là thân. Nhưng cũng có bao điều đẹp đẽ ngày ấy còn đọng lại trong ký ức và trong cả màu mực tím ngày xưa.

Published in: on 15/10/2020 at 9:21 Chiều  Gửi bình luận  

Tranh thơ đơn sơ

Published in: on 14/10/2020 at 9:27 Chiều  Gửi bình luận  

Thiên nhiên quanh tôi

Hôm nay tôi lại ra hành lang ngắm mấy cây phượng bên trường học đối diện chỗ làm. Cây phượng lá xanh mướt, sạch tinh đu đưa cành trong gió thu. Nếu mỗi ngày cứ dành ra ít phút ngắm cây, thì mắt sẽ trong sáng hơn, tâm hồn cũng thư thái hơn ấy nhỉ. Nên mai tôi sẽ lại ra ngắm cây tiếp nhé!.

Chưa kể tôi còn hay ngắm những cây cọ ngay sau cửa sổ tôi ngồi làm việc. Nhìn ra đó là khoảng không bao la, người xe đi ngược xuôi, những cành lá cọ xao động dưới nắng vàng. Tôi thấy mình may mắn quá khi được làm việc giữa không gian tràn ngập ánh sáng và gió trời như thế.

Published in: on 12/10/2020 at 9:43 Chiều  Gửi bình luận  

Thu chín

Đây là quán cafe sáng nay chúng tôi ngồi, tôi váy xanh.

Sáng tôi đi lên phố để gặp Bình và Hoa. Tôi lựa một quán cafe ở số 6A Phạm Sư Mạnh. Phố nhỏ, yên tĩnh.

Một buổi sáng mùa thu bình yên gió hiu hiu thổi. Trời đẹp, thích lắm, không biết dùng từ ngữ nào để tả nữa. Và tôi thấy càng thêm hạnh phúc khi được mẹ sinh ra trong tháng 10, ngày đầu tiên của tháng 10, khi thu vào độ chín.

Tôi ngắm những hàng cây xanh mướt sạch sẽ. Tôi ngắm nắng trải trên từng con phố thưa người ngày cuối tuần thong thả. Tôi tận hưởng mùi vị thu một cách khoan khoái nhẹ nhõm. Váy tôi nhẹ, bay bay, tóc cũng bay, nhẹ nhẹ.

Mùa thu Hà Nội khi nào cũng thế, ít ngày như vậy thôi, nên tôi sẽ ra đường nhiều hơn để được tận hưởng trọn vẹn bầu không khí đầy xúc cảm này.

Published in: on 10/10/2020 at 5:31 Chiều  Comments (12)  

Lưu giữ sáng tác ở đây

Published in: on 05/10/2020 at 9:48 Sáng  Gửi bình luận  

Vô đề

Published in: on 29/09/2020 at 9:55 Chiều  Gửi bình luận  

Thong thả bỏ buông

Hãy để thời gian giúp ta chín muồi và trở nên đầy sức hút. Chứ đừng biến năm tháng thành kẻ mang tin buồn khi cứ hoài than vãn về tóc bạc và những nếp nhăn.

Ai rồi cũng có ngày rời xa cuộc đời, dù theo cách này hay cách khác. Chi bằng cứ vui tươi đến giây phút tận cùng. Ta sẽ nuôi dài tuổi ta bằng cảm xúc yêu thương và những điều tích cực. Sao phải hùng hục lao đi như có ai rượt đuổi. Cuối con đường có gì để ta phải mải miết cắm đầu mà quên cảm nhận những đẹp đẽ trên chặng hành trình?

Published in: on 25/09/2020 at 10:08 Chiều  Gửi bình luận  

Cây phượng mùa thu

Hôm nay, đứng nghỉ mắt giữa giờ làm, tôi nhìn ra phía trước, bỗng nhận ra cây phượng mùa thu thật sự rất đẹp.

Cây xanh ngắt, xum xuê lá, mướt dài, điệu đà rung từng cành trong gió heo may. Lá phượng thanh xuân, dịu dàng mà không yểu điệu. Thường người ta chỉ nhắc đến cây phượng khi có hoa và ngắm cây phượng vào mùa hoa nở. Ít ai để ý tới một cây phượng tràn đầy xanh, tươi tốt cành, vô tư vẫy trong gió thu như hôm nay tôi đã thấy.

Thứ gì cũng có vẻ đẹp riêng của nó dù trong hoàn cảnh nào, chỉ là ta có nhận thấy hay không mà thôi.

Published in: on 24/09/2020 at 10:37 Chiều  Gửi bình luận  

Thôi lục lọi ký ức

Ngày xưa, những đêm không ngủ được, tôi hay lục lọi, chọn ra những khoảng ký ức đặc biệt để nhớ lại. Có khoảng nhớ để gặm nhấm trong bình thản. Có khoảng nghĩ đến vẫn thấy sôi lên cảm giác ân hận hoặc tủi thân, dày vò, hốt hoảng… Tôi tự ném mình vào vùng ký ức buồn vui xưa cũ, rồi lại nỗ lực để thoát ra, cho đến khi cơn buồn ngủ tìm về.

Còn hiện tại, đến giờ đi ngủ là tôi thong dong bước vào giấc ngủ, chẳng còn mê mải lục lọi gì ký ức nữa. Tôi cứ vô tư ngủ và mơ những giấc mơ bay bổng không hề biết trước, vậy thôi.

Published in: on 23/09/2020 at 10:30 Chiều  Gửi bình luận  

Nhận ra…

Nhận ra mình rõ hơn trong một cơn áp lực. Và hiểu mình hơn, để biết không nên ôm vào thêm những vất vả dù nó giúp tăng thu nhập. Vì sức mình có hạn, vì khả năng mình có hạn, vì thời gian và không gian eo hẹp…

Có chút buồn và tiếc vì đã để xảy ra một việc như vậy. Chưa bao giờ phải rơi vào tình cảnh này, nên buồn là không tránh khỏi. Thôi cũng là một trải nghiệm để hiểu thêm về sức mình cùng giới hạn mình có thể chịu đựng được. Càng hiểu được việc cố quá đáng sợ như thế nào. Không nghĩ nhiều nữa mình nhé!

Published in: on 23/09/2020 at 8:03 Chiều  Gửi bình luận  

Đã biết trước, hãy sống vui

Đêm qua tôi mơ thấy bài hát “Ra đồng giữa ngọ” của Trịnh Công Sơn. Trong mơ, giai điệu ấy vang lên thật rõ rệt, là tiếng hát của Trịnh Vĩnh Trinh, giọng ca tôi vẫn nghe ngày sinh viên bên cạnh giọng ca Khánh Ly.

Bài hát nói về cái chết, giai điệu trong mơ thật ám ảnh. Nhưng tôi nghĩ, khi mình hiểu cái chết là tất yếu và tin đây chỉ là một chặng trên hành trình mình đi (sau khi chết còn tiếp diễn những chặng đường khác), thì có gì đâu phải sợ hãi.

Đã biết một lúc nào đó rồi mình cũng chết, thì mỗi ngày trong hiện tại hãy vui sống thật hết mình.

Published in: on 22/09/2020 at 10:05 Chiều  Gửi bình luận  

Tốt chưa đủ, còn cần phù hợp nữa

Trong bất kỳ mối quan hệ nào cũng vậy, nhiệt tình và tốt chưa đủ, còn cần phải phù hợp nữa.

Sự phù hợp giữa hai người phần nhiều là tự nhiên, từ phút ban đầu đã cảm thấy phù hợp. Phần còn lại là sự thấu hiểu theo năm tháng để có thể chấp nhận, bỏ qua cho nhau những khác biệt. Nếu thực sự cần nhau, cả hai sẽ âm thầm nỗ lực điều chỉnh bản thân để ngày càng phù hợp hơn với đối phương.

Song để hợp được, rất khó dùng lý trí mà điều chỉnh. Nó phần nhiều là bản năng và những kết nối vô hình mà ta đôi khi không kiểm soát nổi.

Published in: on 21/09/2020 at 10:26 Chiều  Gửi bình luận  

Nụ cười hoàng hôn

Vừa xong tôi đang đợi mua bánh cuốn trong cơn mệt mỏi, thì bắt gặp nụ cười của một bà cụ. Nhà bà gần hàng bánh cuốn nên hay ra đây chơi. Thật sự bao nhiêu mệt mỏi dường như tan biến. Một nụ cười dễ chịu, hiền hậu và sảng khoái chừng nào. Nhưng khi ra nói chuyện với bà, thì bà bảo tuổi già chán lắm cháu ơi, giờ còn gì vui, chỉ chờ đến ngày chết. Tôi pha trò để câu chuyện rôm rả cùng bà và bà cụ chủ nhà. Trước khi chia tay, tôi không quên chúc hai bà mạnh khỏe. Lúc tôi mang bánh cuốn ra xe để về, bà còn trêu, đừng ăn hết, phần bà nhá!

Published in: on 21/09/2020 at 6:10 Chiều  Gửi bình luận  

Suy nghĩ của Winlinh

Published in: on 21/09/2020 at 2:02 Chiều  Gửi bình luận  

Học từ chối

Theo thời gian, tôi đã biết tôn trọng ý muốn, cảm xúc của bản thân để từ chối làm những gì không thích. Khi tôn trọng ý muốn của mình và không chạy theo số đông, tôi nhận ra mình có không làm vừa lòng vài người, hay thêm vài người không yêu mến, thì cũng chả hề hấn gì cả.

Đã qua lâu rồi những ngày mà tôi đụng tí là sợ người khác ghét, bị hiểu lầm tí là phải giải thích gấp, thoáng bị giận tí là phải sốt sắng làm lành… Tôi giờ không mất thời gian làm những việc đó, nên có thêm thời gian để học hỏi, làm việc, sáng tạo và yêu thương.

Published in: on 20/09/2020 at 11:00 Chiều  Gửi bình luận  

Bưởi thu

Từ nhỏ tôi đã thích ăn bưởi, những tép bưởi mọng căng, tràn sức sống. Da bưởi xanh điểm mấy nốt nhỏ li ti như làn da em gái dậy thì. Bưởi mới hái để ít ngày càng xuống nước ngọt đậm. Vỏ bưởi gọt khéo dài như lọn tóc cuốn lô, nhiều người thích phơi lên nấu nước tắm. Hạt bưởi hong khô đốt đèn hoặc ngâm lấy chất nhớt uống chữa bệnh. Cùi bưởi trắng xốp dậy thơm tinh dầu khiến ai thèm được ăn một bát chè bưởi mát lành. Bưởi còn làm được cún bông ngộ nghĩnh ngày trung thu. Ăn bưởi giúp trẻ lâu và tăng sức đề kháng, bảo sao tôi không mê bưởi.

Published in: on 18/09/2020 at 10:26 Chiều  Gửi bình luận  

Thu chín

Có những sáng cuối tuần, tôi đi chợ rồi cứ lòng vòng mãi trên phố, chẳng muốn về. Đó là vào quãng thu chín, khi heo may tràn ngập những con đường, hiu hiu vạt nắng hanh phủ mềm lên vai tôi. Hoa cỏ thanh bình bừng lên sức sống. Mọi người đi lại có vẻ chậm rãi, tâm trí dường như thư thái hơn. Tôi thả lỏng mình, để những bụi bặm tâm hồn trôi theo từng làn gió thu hây hây. Mùa thu đã thật là thu lắm. Thường trong tiết thu, tôi trở nên xa xăm, dịu dàng hơn. Vì đất trời êm ả nên thơ như thế, nỡ nào mà tôi không dịu dàng cho được.

Published in: on 17/09/2020 at 2:58 Chiều  Gửi bình luận  

Những dòng ghi sổ

Published in: on 17/09/2020 at 9:13 Sáng  Comments (5)  

Uống trà dưới trăng

Nhâm nhi trà trong một đêm trăng sáng. Hàng cau lặng gió cùng những cánh lá ngủ mơ. Trên chiếc chõng tre, chúng tôi nghĩ về chuyện đời, chuyện mình, kể cho nhau nghe những điều xưa, ngâm nga mấy câu ca cũ.

Nhấp ngụm trà, thấm trong họng một vị ngọt đắng thật sâu, như có dòng suối đang chảy êm ru nhẹ nhàng.

Trà đâu chỉ là sự thanh khiết của sương mai và sương đêm, của búp tơ xanh nõn hay lá già trầm ngâm. Trà là câu chuyện cuộc đời, thì thầm lan qua những kiếp người.

Muốn uống không dứt dòng suối ấm nồng ấy, để gột rửa hết những bụi bặm dính mắc bởi trần gian.

Published in: on 15/09/2020 at 10:23 Chiều  Gửi bình luận