














Tuy về cơ bản không dùng Fb nữa, nhưng hôm nay fb vẫn nhắc lại kỷ niệm vì có những bức ảnh mình chưa xóa hết. Đó là bức ảnh em Hà đăng từ năm 2016 khi em Hương (cô giáo ngoại ngữ của chúng tôi) và mấy chị em học viên đi thu âm cho ca khúc hát trong ngày hội ngoại ngữ. Mắt nhòe đi khi click lại vào fb Hương, nhìn lại em của ngày xưa, khi em còn sống. Vào đầu năm nay em đã lìa xa cuộc đời sau mấy năm trời kiên cường chống trọi với bệnh tật. Thương em, nhưng cũng bình yên khi nghĩ em đã sang một kiếp sống mới không còn những mỏi mệt bệnh tật như ở kiếp này.
Mình đang nghĩ về sự ra đi của mỗi người khi kết thúc sự sống. Và mình sẽ chuẩn bị một tâm thế cho sự ra đi êm đềm nhất, vào khi nào đó không biết, ra đi không luyến tiếc day dứt gì, thong dong mà đi… Mong nhiều bình an cho mọi người, và cả cho mình. Còn nếu có gì đó đến với mọi người và mình sớm hơn tưởng tượng, thì cũng mong đó là sự ra đi an yên nhất.



Hôm nay mưa lạnh. Viêm họng. Gai gai sốt nhẹ. Ảnh chụp sáng nay, hai tiếng sau chụp là lăn ra mệt. Còn giờ đang nằm trong chăn up ảnh sau khi uống xong mớ kháng sinh.




Chú Nguyễn Minh Khang, nguyên Phó Tổng Giám đốc NXB Giáo dục Việt Nam. Chú làm nhiều thơ và tôi có duyên được bình thơ, giới thiệu thơ chú trên tạp chí của NXB GD. Trước khi ra tập Trường ca Hành quân Trường Sơn, chú đã gửi bản thảo cho tôi để tôi bình, và sau đó bài bình của tôi được in kèm tập thơ của chú. Nhờ đọc tập thơ đó, tôi được hiểu thêm về chiến tranh và những sinh hoạt, tâm tư của người lính trong thời chiến cũng như thời hậu chiến. Năm tháng qua đi, chú về hưu, tôi thì vẫn chưa từng gặp chú. Bỗng hôm qua chị Mỹ nhắn tin bảo chú gửi tặng tôi chiếc đài nhỏ kèm thẻ nhớ có bài bình thơ của tôi mà Đài tiếng nói từng phát (tôi không biết có chương trình đó). Một điều đẹp đẽ của tình người và cuộc đời khiến tôi có thêm niềm vui để viết không toan tính.
Đôi khi tôi muốn trở về căn nhà blog này, nơi mà hiện tại tôi ít viết, chủ yếu tống cổ những sáng tác nhỏ bé vào để lưu giữ. Thật tình thi thoảng đăng một hai tranh hay thơ (con cóc) lên thì quý, chứ mang tính lưu trữ thế này nó thành thứ gì đó rất lộn xộn. Nhưng biết làm sao, khi mỗi ngày tôi đều tạo ra vài thứ nho nhỏ như vậy, rồi lâu lâu nó nhiều thì tôi mới nhớ ra tôi nên post lên blog để sau còn tìm lại được khi cần. Nên blog của tôi chở nên một cái kho chứa những thứ ngổn ngang. Cảm giác nó không còn thuần khiết và bình lặng được nữa. Khi mục đích của mình nó thế, thì thành phẩm nó phải thế thôi. Đôi lúc tôi nghĩ mình cần làm cho nó gọn gàng, thuần khiết, nhưng đó chỉ là đôi lúc nghĩ. Và xong tôi không làm khác đi được, vì tôi vẫn có nhu cầu gửi gắm các thứ vào kho.
Những ngày này, trời vẫn như cuối thu. Nắng vàng, gió hiu hiu, trời không lạnh lắm nên đồ hè vẫn được trưng dụng. Tôi ngày đi làm hai chuyến với cả xe máy và ô tô. Thành ra cũng thấy dễ thở hơn vì mỗi chặng đều được đi một nửa đường là xe máy. SÁNG: Từ nhà tôi, tôi đi xe máy, ba bố con đi ô tô. Tôi dừng xe máy trước cửa nhà bố mẹ, gửi xe vào đó, chờ chồng thả các con ở trường và qua bố mẹ đón tôi. Thế là lại leo lên ô tô đến chỗ làm. CHIỀU: Từ chỗ làm, tôi leo lên ô tô, đi về nhà bố mẹ. Chồng thả tôi ở đó và ra trường đón con trai. Tôi vào trong nhà bố mẹ lấy xe và qua trường đón con gái rồi hai mẹ con đi xe máy về. Nguyên do có sự lích kích này là vì chị gái tan học muộn hơn em trai. Nếu ô tô đợi chị gái tan học mới cùng về thì sẽ gặp tắc nghẽn và chừng 19h mới lê về đến nhà nổi. Giao thông thành phố chi phối nhịp sống tôi hay giờ học của con chi phối hành trình đi lại của tôi. Hihi, chả biết.
Dạo này cổ vai gáy của tôi biểu tình. Vì tôi ngồi nhiều quá mà không chịu vận động đúng cách. Gáy rất đau mà tôi chưa cải thiện được việc ngồi nhiều và tập thể dục. Tự dưng tôi thích làm một việc gì đó chân tay một thời gian để cân bằng lại nhịp sinh hoạt. Ngồi máy tính rồi lại ôm điện thoại, chắc sớm thoái hóa đốt sống cổ, hoặc thoái rồi cũng nên.
Chả biết nãy giờ mình viết cái gì nữa. Có lẽ vì thế tôi không thích viết truyện ngắn mà chỉ thích làm thơ hoặc viết linh tinh. Vì bản thân tôi rất ngại tạo ra những tình huống cụ thể trong giả định, xây dựng các nhân vật theo tưởng tượng. Nên tôi thấy ai viết được truyện ngắn tôi cũng phục lắm! Tôi viết đến vậy thôi vì không biết viết cái gì tiếp nữa.

Hôm nay tôi bỗng muốn viết vài dòng về chuyện họp lớp họp khóa. Bình thường tôi cũng không nghiêm trọng hay để tâm lắm. Nhưng sau những chuyện họp lớp tôi chứng kiến từ nhiều người và cả trải nghiệm của chính tôi, thì tôi cảm thấy mình đã không còn thích việc họp khóa, họp lớp nữa.
Xuất phát từ năm ngoái khi tôi họp khóa 20 năm. Cảm giác lúc tôi rời buổi hội khóa thật trống rỗng dù các bạn trong BTC đã làm ra một buổi gặp mặt thật chu đáo, hoành tráng. Dù váy vóc lượt là với bao trai xinh gái đẹp. Dù hát hò, nói cười huyên náo sôi động lấp lánh lung linh.
Tôi không hiểu sao tôi lại cứ như vậy, cứ không hợp tác về mặt cảm xúc với những chuyến trở về thanh xuân. Bạn bè gặp lại đấy, mà hôm nay nghĩ lại, mới thấy mình đã không thể nhớ ai mặc gì, gương mặt mọi người thay đổi như thế nào và câu chuyện cuộc đời của mỗi người ra sao. Vì đông quá nên thế hay vì thời gian đã khiến mọi người trở nên xa cách. Hay chỉ có chính tôi là người đang tự cách xa mọi người?
Những bạn xe sang, nhà giàu, chức lớn. Những phân chia đẳng cấp, hội nhóm ngay trong cuộc gặp lại khổng lồ. Nhưng nói xấu người này, tội nghiệp người kia. Rồi chỉ có chụp ảnh và chụp ảnh, cười toe toét và up fb. Để đâu đó có những bạn chưa được thành công lắm cảm thấy mình lạc lõng giữa chính bạn bè mình. Như chính tôi, dù chẳng có gì phải tự ti trước bạn bè, thầy cô cũng không có cách gì làm mình vui lên được.
Rồi đâu đó tôi biết có những lén lút tình một đêm. Và đâu đó có những cảm xúc xa xôi trẻ tuổi lại được thổi bùng lên. Để sau họp lớp, đã phát sinh những rối ren trong đời sống tình cảm. Có nhiều một nửa ở nhà của người đi họp lớp cứ phải phập phồng lo lắng không chỉ riêng trong ngày họp, mà trước đó cả một vài tháng với những group chat cứ ting ting suốt ngày.
Tôi quá lạc hậu với thời cuộc rồi chăng? Khi tôi chỉ thèm những cuộc gặp mặt nhỏ bé, ấm áp, chia sẻ, không ai phải gồng mình lên cho đẹp đẽ hoàn hảo với ai. Tôi sợ những ào ạt ghé qua mà không đọng lại gì. Sợ những cảm xúc người lớn ta đang muốn hưởng thụ trong cảm giác cũ mới lẫn lộn khi lấy danh nghĩa đẹp đẽ của quá khứ để khoác lên… Tôi không biết nữa. Tôi quá nhạy cảm hay quá khó tính. Tôi hết vô tư hồn nhiên hay đã quá ngây ngác giữa những diễn biến xung quanh?… Nhưng quả thực tôi không bao giờ muốn mở lại ảnh họp khóa, họp lớp ra xem sau chuyến gặp gỡ đó về. Vì sao vậy?
Thấy chữ mình của cách đây hơn 20 năm về trước. Chính xác là 22 năm trước. Một bài nhạc tôi chép vào quyển báo handmade mà chúng tôi làm cho lớp. Dòng mực tím đã nhòe. Mọi thứ không còn nguyên vẹn nữa, kể cả những tình bạn từng được cho là thân. Nhưng cũng có bao điều đẹp đẽ ngày ấy còn đọng lại trong ký ức và trong cả màu mực tím ngày xưa.

Hôm nay tôi lại ra hành lang ngắm mấy cây phượng bên trường học đối diện chỗ làm. Cây phượng lá xanh mướt, sạch tinh đu đưa cành trong gió thu. Nếu mỗi ngày cứ dành ra ít phút ngắm cây, thì mắt sẽ trong sáng hơn, tâm hồn cũng thư thái hơn ấy nhỉ. Nên mai tôi sẽ lại ra ngắm cây tiếp nhé!.
Chưa kể tôi còn hay ngắm những cây cọ ngay sau cửa sổ tôi ngồi làm việc. Nhìn ra đó là khoảng không bao la, người xe đi ngược xuôi, những cành lá cọ xao động dưới nắng vàng. Tôi thấy mình may mắn quá khi được làm việc giữa không gian tràn ngập ánh sáng và gió trời như thế.

Sáng tôi đi lên phố để gặp Bình và Hoa. Tôi lựa một quán cafe ở số 6A Phạm Sư Mạnh. Phố nhỏ, yên tĩnh.
Một buổi sáng mùa thu bình yên gió hiu hiu thổi. Trời đẹp, thích lắm, không biết dùng từ ngữ nào để tả nữa. Và tôi thấy càng thêm hạnh phúc khi được mẹ sinh ra trong tháng 10, ngày đầu tiên của tháng 10, khi thu vào độ chín.
Tôi ngắm những hàng cây xanh mướt sạch sẽ. Tôi ngắm nắng trải trên từng con phố thưa người ngày cuối tuần thong thả. Tôi tận hưởng mùi vị thu một cách khoan khoái nhẹ nhõm. Váy tôi nhẹ, bay bay, tóc cũng bay, nhẹ nhẹ.
Mùa thu Hà Nội khi nào cũng thế, ít ngày như vậy thôi, nên tôi sẽ ra đường nhiều hơn để được tận hưởng trọn vẹn bầu không khí đầy xúc cảm này.
Hãy để thời gian giúp ta chín muồi và trở nên đầy sức hút. Chứ đừng biến năm tháng thành kẻ mang tin buồn khi cứ hoài than vãn về tóc bạc và những nếp nhăn.
Ai rồi cũng có ngày rời xa cuộc đời, dù theo cách này hay cách khác. Chi bằng cứ vui tươi đến giây phút tận cùng. Ta sẽ nuôi dài tuổi ta bằng cảm xúc yêu thương và những điều tích cực. Sao phải hùng hục lao đi như có ai rượt đuổi. Cuối con đường có gì để ta phải mải miết cắm đầu mà quên cảm nhận những đẹp đẽ trên chặng hành trình?

Hôm nay, đứng nghỉ mắt giữa giờ làm, tôi nhìn ra phía trước, bỗng nhận ra cây phượng mùa thu thật sự rất đẹp.
Cây xanh ngắt, xum xuê lá, mướt dài, điệu đà rung từng cành trong gió heo may. Lá phượng thanh xuân, dịu dàng mà không yểu điệu. Thường người ta chỉ nhắc đến cây phượng khi có hoa và ngắm cây phượng vào mùa hoa nở. Ít ai để ý tới một cây phượng tràn đầy xanh, tươi tốt cành, vô tư vẫy trong gió thu như hôm nay tôi đã thấy.
Thứ gì cũng có vẻ đẹp riêng của nó dù trong hoàn cảnh nào, chỉ là ta có nhận thấy hay không mà thôi.

Ngày xưa, những đêm không ngủ được, tôi hay lục lọi, chọn ra những khoảng ký ức đặc biệt để nhớ lại. Có khoảng nhớ để gặm nhấm trong bình thản. Có khoảng nghĩ đến vẫn thấy sôi lên cảm giác ân hận hoặc tủi thân, dày vò, hốt hoảng… Tôi tự ném mình vào vùng ký ức buồn vui xưa cũ, rồi lại nỗ lực để thoát ra, cho đến khi cơn buồn ngủ tìm về.
Còn hiện tại, đến giờ đi ngủ là tôi thong dong bước vào giấc ngủ, chẳng còn mê mải lục lọi gì ký ức nữa. Tôi cứ vô tư ngủ và mơ những giấc mơ bay bổng không hề biết trước, vậy thôi.


Nhận ra mình rõ hơn trong một cơn áp lực. Và hiểu mình hơn, để biết không nên ôm vào thêm những vất vả dù nó giúp tăng thu nhập. Vì sức mình có hạn, vì khả năng mình có hạn, vì thời gian và không gian eo hẹp…
Có chút buồn và tiếc vì đã để xảy ra một việc như vậy. Chưa bao giờ phải rơi vào tình cảnh này, nên buồn là không tránh khỏi. Thôi cũng là một trải nghiệm để hiểu thêm về sức mình cùng giới hạn mình có thể chịu đựng được. Càng hiểu được việc cố quá đáng sợ như thế nào. Không nghĩ nhiều nữa mình nhé!

Đêm qua tôi mơ thấy bài hát “Ra đồng giữa ngọ” của Trịnh Công Sơn. Trong mơ, giai điệu ấy vang lên thật rõ rệt, là tiếng hát của Trịnh Vĩnh Trinh, giọng ca tôi vẫn nghe ngày sinh viên bên cạnh giọng ca Khánh Ly.
Bài hát nói về cái chết, giai điệu trong mơ thật ám ảnh. Nhưng tôi nghĩ, khi mình hiểu cái chết là tất yếu và tin đây chỉ là một chặng trên hành trình mình đi (sau khi chết còn tiếp diễn những chặng đường khác), thì có gì đâu phải sợ hãi.
Đã biết một lúc nào đó rồi mình cũng chết, thì mỗi ngày trong hiện tại hãy vui sống thật hết mình.

Trong bất kỳ mối quan hệ nào cũng vậy, nhiệt tình và tốt chưa đủ, còn cần phải phù hợp nữa.
Sự phù hợp giữa hai người phần nhiều là tự nhiên, từ phút ban đầu đã cảm thấy phù hợp. Phần còn lại là sự thấu hiểu theo năm tháng để có thể chấp nhận, bỏ qua cho nhau những khác biệt. Nếu thực sự cần nhau, cả hai sẽ âm thầm nỗ lực điều chỉnh bản thân để ngày càng phù hợp hơn với đối phương.
Song để hợp được, rất khó dùng lý trí mà điều chỉnh. Nó phần nhiều là bản năng và những kết nối vô hình mà ta đôi khi không kiểm soát nổi.

Vừa xong tôi đang đợi mua bánh cuốn trong cơn mệt mỏi, thì bắt gặp nụ cười của một bà cụ. Nhà bà gần hàng bánh cuốn nên hay ra đây chơi. Thật sự bao nhiêu mệt mỏi dường như tan biến. Một nụ cười dễ chịu, hiền hậu và sảng khoái chừng nào. Nhưng khi ra nói chuyện với bà, thì bà bảo tuổi già chán lắm cháu ơi, giờ còn gì vui, chỉ chờ đến ngày chết. Tôi pha trò để câu chuyện rôm rả cùng bà và bà cụ chủ nhà. Trước khi chia tay, tôi không quên chúc hai bà mạnh khỏe. Lúc tôi mang bánh cuốn ra xe để về, bà còn trêu, đừng ăn hết, phần bà nhá!

Theo thời gian, tôi đã biết tôn trọng ý muốn, cảm xúc của bản thân để từ chối làm những gì không thích. Khi tôn trọng ý muốn của mình và không chạy theo số đông, tôi nhận ra mình có không làm vừa lòng vài người, hay thêm vài người không yêu mến, thì cũng chả hề hấn gì cả.
Đã qua lâu rồi những ngày mà tôi đụng tí là sợ người khác ghét, bị hiểu lầm tí là phải giải thích gấp, thoáng bị giận tí là phải sốt sắng làm lành… Tôi giờ không mất thời gian làm những việc đó, nên có thêm thời gian để học hỏi, làm việc, sáng tạo và yêu thương.

Từ nhỏ tôi đã thích ăn bưởi, những tép bưởi mọng căng, tràn sức sống. Da bưởi xanh điểm mấy nốt nhỏ li ti như làn da em gái dậy thì. Bưởi mới hái để ít ngày càng xuống nước ngọt đậm. Vỏ bưởi gọt khéo dài như lọn tóc cuốn lô, nhiều người thích phơi lên nấu nước tắm. Hạt bưởi hong khô đốt đèn hoặc ngâm lấy chất nhớt uống chữa bệnh. Cùi bưởi trắng xốp dậy thơm tinh dầu khiến ai thèm được ăn một bát chè bưởi mát lành. Bưởi còn làm được cún bông ngộ nghĩnh ngày trung thu. Ăn bưởi giúp trẻ lâu và tăng sức đề kháng, bảo sao tôi không mê bưởi.

Có những sáng cuối tuần, tôi đi chợ rồi cứ lòng vòng mãi trên phố, chẳng muốn về. Đó là vào quãng thu chín, khi heo may tràn ngập những con đường, hiu hiu vạt nắng hanh phủ mềm lên vai tôi. Hoa cỏ thanh bình bừng lên sức sống. Mọi người đi lại có vẻ chậm rãi, tâm trí dường như thư thái hơn. Tôi thả lỏng mình, để những bụi bặm tâm hồn trôi theo từng làn gió thu hây hây. Mùa thu đã thật là thu lắm. Thường trong tiết thu, tôi trở nên xa xăm, dịu dàng hơn. Vì đất trời êm ả nên thơ như thế, nỡ nào mà tôi không dịu dàng cho được.

Nhâm nhi trà trong một đêm trăng sáng. Hàng cau lặng gió cùng những cánh lá ngủ mơ. Trên chiếc chõng tre, chúng tôi nghĩ về chuyện đời, chuyện mình, kể cho nhau nghe những điều xưa, ngâm nga mấy câu ca cũ.
Nhấp ngụm trà, thấm trong họng một vị ngọt đắng thật sâu, như có dòng suối đang chảy êm ru nhẹ nhàng.
Trà đâu chỉ là sự thanh khiết của sương mai và sương đêm, của búp tơ xanh nõn hay lá già trầm ngâm. Trà là câu chuyện cuộc đời, thì thầm lan qua những kiếp người.
Muốn uống không dứt dòng suối ấm nồng ấy, để gột rửa hết những bụi bặm dính mắc bởi trần gian.

Với tôi, màu trắng là màu của tinh khôi, trẻ trung, thuần khiết, nhưng cũng chứa đựng những sâu sắc ẩn hiện.
Màu trắng, màu của những cụm mây, cũng là màu của khăn tang ngày đưa tiễn… Song nó không phải là màu tuyệt vọng, mà là màu chia biệt bâng khuâng với một kiếp người về lại thiên thu tịch lặng. Khi linh hồn dần tan loãng giữa muôn vành khăn trắng, nó sẽ sớm được giải thoát để chìm vào giấc ngủ ngàn năm.
Màu trắng của khói sương mong manh khiến lòng người lành hiền, thơ dịu lại. Ngay cả khi ta chỉ còn là một linh hồn, bay lơ lửng nhẹ bỗng giữa trời mây…

Khi mua hoa, tôi hay chọn nhiều bông hoa nở (6 nở/4 nụ). Vậy là bình hoa của tôi không có phút nào phải chờ đợi mà bung nở rực rỡ ngay từ lúc ban đầu.
Có vẻ việc tôi chọn nhiều bông hoa nở là rất dại, vì nó có đời sống ngắn hơn bông nụ. Nhưng tôi thích sống cho thực tại. Thực tại là tôi được ngắm một bông hoa đang nở, không phải đợi tới ngày mai. Vì ngày mai tôi đâu chắc còn được ngắm hoa nở nữa hay không.
Hãy tận hưởng hạnh phúc trong phút giây hiện tại, như lúc này, khi bạn đang ngắm một bông hoa nhiệt thành nở rộ.

Đêm yên lặng, đêm nằm nghe hương bay. Hương của phố, phố nhộn nhịp cho miệng cười rạng rỡ, phố nối dài cho những cuộc gặp gỡ, phố nhỏ cho mắt người chạm nhau. Hương của hoa, hoa thiêm thiếp hay hoa mới nở, dịu dàng lan tỏa ướp đất trời thơm tho.
Nằm nghe thời gian trôi trong tĩnh lặng, cảm nhận rõ ý nghĩa từng phút giây. Ta có đời sống này với đất trời thênh thang, mây gió trong lành. Có hơi thở, có mắt nhìn, có tai nghe. Ta đã có, vậy hãy đáp đền. Hãy cùng tỏa hương. Để sớm mai bắt đầu một ngày làm việc mới. Và đêm về, nằm nghe hương bay.
