
Tôi chả biết đề tên cho bức vẽ này là gì. Cứ đặt bút là vẽ cây lá hoa thôi. Chả biết vẽ gì hơn nữa. Cũng vì tôi thích cây cỏ, hay là vì tôi mệnh Mộc nữa ấy nhỉ!

Tôi chả biết đề tên cho bức vẽ này là gì. Cứ đặt bút là vẽ cây lá hoa thôi. Chả biết vẽ gì hơn nữa. Cũng vì tôi thích cây cỏ, hay là vì tôi mệnh Mộc nữa ấy nhỉ!
Đã lâu rồi không về lại miền Trung. Cảm giác còn đọng lại ngày ấy chỉ là những cơn nắng bỏng rát của thời sinh viên đi thực tế nhiều sôi động. Giờ đây, khi đã là một cô thủ thư cứng cáp, tôi lại được về miền Trung để thực hiện một dự án thanh niên ý nghĩa: xây dựng tủ sách thiếu nhi cho các em học sinh ở một huyện vùng sâu vùng xa của tỉnh Quảng Bình. Chuyến xe khởi hành từ Hà Nội đưa chúng tôi đi trong gió sớm của một buổi sáng cuối xuân tươi tắn mây trời. Nhìn những gương mặt đồng nghiệp xung quanh, thấy ai cũng háo hức niềm vui. Những thùng sách được đóng gói cẩn thận đã xếp gọn gàng trên xe vui vẻ nằm chờ được đến nơi cần chúng.
Xe chạm thành phố. Dừng trước một cửa hàng tổng hợp, những bước chân vội vàng lao xuống tìm thứ gì đó ăn lót dạ. Tôi vẫn ngồi trên xe và ngắm thật kỹ con đường. Hình như vừa có mưa nên đường hơi ướt. Phía bên kia, một vài dáng người đang dịch chuyển trong bóng tối nhưng bước chân thật nhanh nhẹn vì đó chính là lối đi quen thuộc của đời họ. Tôi thử nghĩ, nếu ở đây, tôi sẽ làm gì? Có lẽ tôi sẽ vẫn là một cô thủ thư của một thư viện nào đó vì đây là công việc mà tôi luôn yêu thích. 21 giờ, xe từ từ tiến vào khách sạn. Cả ngày nhừ người trên xe, giờ chỉ muốn nằm lăn ra ôm lấy gối. Nhưng còn phải ăn nữa. Và ăn xong thì chúng tôi đã có sức để quây quần lại bàn kế hoạch ngày mai vào nhà văn hóa xã.
Sớm, bừng tỉnh trước những tia nắng sớm xuyên qua cửa kính. Tôi thảnh thơi ra lan can đứng ngắm trời mây. Mây trắng quá! Từng mảng xôm xốp mát lạnh đang lững lờ trôi. Không gian rộng thênh và gió rất lộng. Nước khua trong nhà tắm xôn xao. Khuôn mặt thanh sạch tỉnh táo nhờ nước mát. Đã có thể xuống ăn sáng và bắt đầu chuyến đi. 7h30 giờ sáng chúng tôi bắt đầu khởi hành. Muốn đi vào nhà văn hóa xã, anh chị em phải đi thuyền qua sông Thạch Hãn. Xuôi dòng nước mát, tiếng tàu máy chạy ồn ã trên sông. Hai bên bờ, những bụi cây xanh lúp xúp chen nhau. Trâu bò thong thả đung đưa đuôi gặm cỏ. Trẻ con tắm trưa, không áo quần, đu cây, nhảy tùm tùm xuống nước mát. Nắng vàng như mật. Thử hình dung xem, trên mảnh đất này, đi đến đâu cũng nhìn thấy những chứng tích chiến tranh. Nên đi đến đâu trên vạt lửa bom này cũng không thể quên 4 câu thơ bên dòng Thạch Hãn: “Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ/ Đáy sông còn đó bạn tôi nằm/ Có tuổi hai mươi thành sóng nước/ Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm”.
Rồi cuối cùng nơi cần đến đã hiện ra trước mắt. Nhà văn hóa xã giản dị vắng lặng được phết sơn màu vàng chanh với hàng chữ xanh nhạt thật dễ chịu. Sau màn gặp gỡ chào hỏi nước non với các cán bộ Xã, chúng tôi hào hứng mỗi người một việc như đã phân công trước. Người bê sách, người lắp giá, người lau dọn, người làm thủ tục giấy tờ sổ sách. Không khí làm việc rất khẩn trương với mục tiêu đặt ra là trước 17 giờ chiều mọi việc hoàn thành. Điều bất ngờ là căn phòng mà nhà văn hóa xã dành đê làm không gian đọc sách lại to rộng thoáng đãng hơn rất nhiều so với tưởng tượng của anh chị em chúng tôi. 120m2 thoải mái để chứa 5 giá sách dài mà thư viện tôi đã chuẩn bị trước. Bàn ghế thì có địa phương chăm lo, nhìn ra sân thấy đã được tập kết sẵn sàng. Sau nghe kể tôi mới biết, địa phương lo không chỉ là ngân sách cấp mà còn do bà con làng xã góp công trong khâu đóng bàn ghế bởi nơi đây có một số gia đình làm nghề mộc lâu đời sẵn sàng gánh vác việc ấy. Chúng tôi vừa làm vừa rộn rã cười đùa và tự lúc nào, bên ngoài thư viện, có rất nhiều người đứng xem vui vẻ. Trong số đó có một tốp học sinh vai đeo khăn quàng đó đứng một góc nhìn vào với những ánh mắt thích thú hào hứng. Hẳn các em đang rất mong thư viện này sớm hoàn thiện để được vào đọc những cuốn sách mới lạ đầy cuốn hút. Thấy vậy, chúng tôi chạy ra gọi các em vào cùng tham gia công việc cho phấn khởi. Được lời như cởi tấm lòng, các em hào hứng lắm, em nào em nấy tích cực chạy qua chạy lại cùng các anh chị thủ thư. Các em nam thì cũng các anh khuân sách từ các thùng sách ra, các em nữ thì cùng xếp sách lên giá với các chị. Có em chẳng ai nhắc mà tự động mải miết lau cửa sổ cho sạch bóng lên. Công việc trôi nhanh không ngờ khi có sự góp sức của những con người nhiệt huyết không ngại việc. Việc lắp đặt hoàn thành sớm hơn dự kiến, khi ánh nắng còn chưa khuất sau lũy tre già.
Ngắm lại thành quả của một ngày, chúng tôi khá hài lòng. Căn phòng thư viện khang trang sạch sẽ, bàn ghế ngay ngắn, giá sách thẳng tắp xếp làm hai hàng. Em Minh ở thư viện tôi, một người đầy tinh tế chả biết đã chuẩn bị từ lúc nào một bình hoa vải màu tím rất xinh xắn, đặt rạng rỡ trên bàn thủ thư. Mọi người ai nấy đều vui mừng náo nức, cùng các em học sinh và bà con, lãnh đạo xã ngồi quây quần trò chuyện. Một vài bạn đồng nghiệp của tôi tranh thủ hướng dẫn các em lấy sách và cất sách đúng nơi đúng chỗ; chỉ cho các em cách đọc sách hiệu quả; cách chọn sách phù hợp trong từng thời điểm để phù hợp với việc học ở trường. Tôi đang miên man ngắm khung cảnh vui vẻ ấy bỗng giật mình khi nghe một tiếng nói rụt rè cất lên phía sau lứng. Quay lại thì thấy một em gái nhở, chừng 12 – 13 tuổi có đôi mắt trong veo. Em nhìn tôi và hỏi nhỏ: “Cô ơi, sau này con cũng muốn làm ở thư viện như các cô, các chú. Để được như vậy con phải làm gì để trở thành một thủ thư hả cô?” Tôi hơi ngạc nhiên khi một cô bé nhỏ tuổi lại hỏi tôi về điều này. Tôi cười và bảo em ấy rằng: “Nếu con muốn trở thành thủ thư giống như các cô chú ở đây, thì trước hết con cần học cho thật giỏi. Sau khi đã học giỏi rồi, con chỉ cần thi vào một ngôi trường đại học có chuyên ngành thư viện rồi phấn đấu là sinh viên xuất sắc để được nhận vào thư viện tốt nhất”. Cô bé chớp chớp mắt xúc động, dường như sự tưởng tượng của cô bé đang hướng về tương lai mà tôi vẽ ra, nên ánh mắt em lấp lánh ngời sáng. Tôi hỏi tiếp: “Mà tại sao con lại thích làm công việc thủ thư?”. Cô bé hào hứng trả lời” “Cô ơi mẹ con cũng từng là một thủ thư đấy ạ! Nhưng… mẹ con đã mất rồi. Con muốn được làm công việc như của mẹ và cũng vì con rất thích đọc sách cô ạ! Nếu được trở thành thủ thư, con sẽ đem lại cho các bạn nhỏ không có sách thật nhiều sách. Ở đây sách thiếu lắm cô ơi! Ngày xưa nhà con ở trên thị trấn nên khi mẹ con làm thủ thư, con hay được vào đọc sách, thích lắm. Về đây ở với bố, không có sách rõ là buồn. Nay xã mình lại có thư viện mới, thích quá cô ơi!”. Tôi cứ im lặng nghe con nói thật dài trong tâm trạng sẻ chia và cảm mến. Một cô bé ham đọc sách với hoài bão công việc thật tốt đẹp khiến tôi thấy thêm yêu công việc mình đang làm, yêu nhiệm vụ của những người thủ thư như là cầu nối cho bạn đọc đến với những chân trời tri thức rộng mở. Tôi chỉ kịp dặn dò cô bé một đôi câu, khích lệ cô bé học tốt để đạt được ước mơ của mình. Trước khi về, hai chúng tôi không quên ghi lại địa chỉ, số điện thoại của nhau để duy trì liên lạc. Cô bé hứa sẽ viết thư cho tôi thường xuyên, còn tôi hứa sẽ hướng dẫn cô bé cách đọc sách và học tập hiệu quả để chúng tôi sớm trở thành đồng nghiệp của nhau.
Chuyến tình nguyện đã đạt hiệu quả hơn mong đợi của tất cả chúng tôi. Trên đường về, ai nấy đều vui vẻ nhắc lại những khoảnh khắc vừa trôi qua trong ngày. Việc làm hôm nay tuy nhỏ bé nhưng đã thắp lên trong mỗi chúng tôi một niềm tin lớn lao vào sự nghiệp thư viện. Chúng tôi lại trở về với thực tại và làm công việc thủ thư giản dị, quen thuộc thường ngày. Ai cũng mong sẽ lại được tham gia nhiều chuyến thiện nguyện ý nghĩa như vậy, để được sống có ích và truyền lửa ham đọc cho các em nhỏ trên mọi miền tổ quốc thông qua những cuốn sách bổ ích mà chúng tôi cần mẫn gom nhặt mỗi ngày để đưa tới những nơi đang cần chúng.





Thời gian chúng tôi xa nhau là quá dài, gần 20 năm. Những lần gặp nhau rất ít, kẻ Bắc người Nam. Rồi lần gặp vừa rồi thì bạn lại là người chứng kiến một góc “u tối” đáng ra không nên chứng kiến. Nhưng như chúng ta nói, đó có thể là điều may mắn giúp cho tình bạn chúng ta thêm thấu hiểu và đậm sâu.


Tôi và Tú mốc. 20 năm trước, ngày ra trường, chúng tôi đã chụp ảnh ở gốc cây xà cừ trước cửa lớp. 20 năm sau, trở lại tìm gốc cây xà cừ ấy, cây thì đã già chỉ có người là cứ trẻ mãi thôi.
——


Tôi, Bình và Chung. 20 năm trước đứng ở cửa lớp chụp ảnh lưu niệm ngày ra trường. 20 năm sau trở lại, vẫn vị trí xưa, chỉ chúng tôi là khác khi mỗi đứa đều đã có hai con.


Lọ hoa xinh xinh. Hoa dừa cạn nở bên cửa sổ, em trai Chinh cắt bớt để chậu hoa đỡ dày nên mình có một lọ để bàn thật nên thơ. Cuộc sống mỗi người đâu chỉ có thơ thẩn mộng mơ, mình hay đăng điều vui đâu phải mình không có chuyện buồn. Nhưng thay vì nói gì thiếu tích cực, mình sẽ chia sẻ những thứ dễ thương mà mình gặp trong ngày, để những ký ức đẹp đẽ được khắc sâu hơn trong tâm trí và cũng để những người bạn đọc mình cảm thấy lòng lây chút nhẹ nhõm hơn chăng.

“Lang thang tôi dạm bán thuyền
Có người trả chín quan tiền, lại thôi!Buông sào cho nước sông trôi
Bãi đay thấp thoáng, tôi ngồi tôi mơ”…
(Nguyễn Bính)
___
Vẽ xong bức này, đầu tôi chợt nảy ra mấy câu thơ trong bài “Cô lái đò” của Nhà thơ Nguyễn Bính.


Dạo này niềm vui vẽ vời cao hơn niềm vui viết lách rồi. Vẽ linh tinh, chủ yếu là phong cảnh đơn giản. Cũng chưa có điều kiện tập trung học hỏi về kỹ thuật vẽ. Toàn cảm tính mà thôi. Nhưng cứ vẽ và vẽ, cũng là một cách thanh lọc tâm hồn.

Với những mối quan hệ được ta coi là quan trọng, ta rất cần sự cảm nhận đúng từ phía đối phương để xây đắp quan hệ đó. Mà muốn có sự cảm nhận đúng về nhau thì phải dành nhiều thời gian cho nhau. Không còn cách nào khác là dành thời gian bên nhau để vỡ vạc từ những điều nhỏ bé nhất về nhau.

Trong vườn mùa hạ
Có nắng vàng mơ
Dưới bờ cỏ rối
Gió im như tờ.

Hoa ơi cứ nở đi
Vô tư như nắng sớm
Mặc cho đời bận rộn
Hoa hãy cứ bận yêu.

Hãy bung nở đi
Loài hoa dung dị
Sống đời thiện lương
Cho lòng hoan hỷ.
Tôi không sở hữu một đôi má bầu bĩnh, một cằm V-line, một làn da hoàn hảo hay một sống mũi cao thẳng. Tôi không đẹp theo nghĩa nhìn một phát là ấn tượng (nếu nói nhìn một phát ấn tượng chắc chỉ là cái vòng 3 của tôi hay gây hấn, hì).
Tôi chỉ “đẹp” trong mắt những người đã phát hiện ra một tôi sâu xa hơn vẻ về ngoài mờ nhòe này. Tôi nghĩ tôi sẽ “đẹp” khi tôi bắt đầu nói cười trong một cuộc trò chuyện đúng nghĩa. Nghĩa là ngồi đối diện với ai đó, nói những điều thật thà dễ chịu nhất, đặc biệt có chút men nữa, thì tôi sẽ tỏa ra một vẻ đẹp nào đó vô hình (hihi). Còn những khám phá tiếp sau cần rất nhiều thời gian, tôi không gấp gáp được. Vậy nên những ai đủ hứng thú để kiên nhẫn với tôi, sẽ tìm ra một tôi khác biệt với xung quanh vẫn thấy.



Khi chế thêm hoa vào bức tranh này, thêm chút sương mờ, tôi chợt nhớ đến câu thơ của Hàn Mạc Tử: “Trong làn nắng ửng khói mơ tan”.
“Làn nắng ửng”, “Khói mơ tan”. Tác giả dùng từ thật sự lay động cảm xúc.
Vẽ một đêm Hà Nội tháng 6/2019.

Đây là lá kim tiền. Một tối yên tĩnh tôi ngắt mấy lá kim tiền ở chậu cây trong nhà ra làm dụng cụ vẽ. Tôi sơn màu vào mình lá và áp lá vào giấy để làm ra bức tranh đơn giản này.
Tôi vẽ trong một tâm thế nhẹ nhàng vui vẻ, dưới ánh đèn vàng, trong tiếng nhạc êm. Lúc ấy chính là lúc thời gian không trôi và tâm hồn tôi vô cùng thơ mộng. Dù cuộc sống tôi nhiều lúc cũng đầy bụi bặm của những vụn vặt vớ vẩn đời sống, tôi vẫn không quên dành riêng cho mình những phút trong lành như vậy.
Làm ơn #ngừng copy không trích nguồn.
Thật sự là buồn bực vì điều này, dù hiểu nếu buồn vì nó thì mỗi ngày chỉ 24h không đủ để chứa nỗi buồn đó đâu.
Vừa thẳng tay unfolow bạn djtit trên instagram dù mình thích style của bạn ý và đã theo dõi khá lâu. Vì sao? Vì bạn ý thường đăng các stt hay, nhưng không thấy trích nguồn. Và hôm nay lại là 1 stt nữa, mình tò mò thử search xem trên mạng có stt ấy không thì hóa ra là bạn ý copy trên mạng. Cơ bản lại giống trường hợp chị Phượng hay bạn Tuyết ngày xưa, hay đăng các stt triết lý đi copy dễ dãi nhưng phần cmt bên dưới mọi người khen viết hay thì lại không đính chính là mình đi copy, cứ im im đi để nhập nhằng.
Mình cực kỳ ghét đạo văn. Nên với chị Phượng và Tuyết mình đều bày tỏ quan điểm về việc này. Một lần hồi bóng đá U23, Tuyết còn lấy ảnh trên fb mình không ghi nguồn trong khi mình đã ghi rõ tên tác giả (là ảnh của em Ngọc). Mình cmt nhắc nhở thì mới ghi tên (đó là lần nhắc nhở thứ 2 với Tuyết). Chị Phượng thì nhắc một lần và cũng unfriend sau đó không lâu. Với những người nổi tiếng xa lạ, mình sẽ bày tỏ quan điểm bằng unfollow.
Để giữ được niềm tin với xung quanh, cần phải rõ ràng, trung thực. Ngày xưa khi mình đọc một số bài của ai đó mà hay, mình khen và ngưỡng mộ lắm. Nhưng khi phát hiện ra sản phẩm ấy không phải của họ, sự tôn trọng sụp đổ, niềm tin bốc hơi. Để rồi sau này họ đăng gì mà thấy “văn văn” thì mình lại thấy nghi ngại.
Sao không là chính mình? Vay mượn những điều đẹp đẽ ở đâu đó đắp điếm lên thì bản thân có lung linh hơn không?
Nhìn lại đời mình, nỗi buồn ngày xưa và nỗi buồn ngày nay đã rất khác nhau.
Nếu xưa buồn nước mắt rơi lã chã, thì giờ buồn nước mắt chỉ rơm rớm bờ mi. Nếu xưa buồn không làm được nổi việc gì, thì giờ buồn vẫn phải cố gắng để làm đủ việc cần làm. Nếu xưa buồn mà thấy như trái đất sụp đổ, thì giờ buồn vẫn biết trái đất quay chẳng liên quan đến chuyện của kiếp người. Nếu xưa buồn sẽ đi tìm nơi đã gây ra cơn buồn để giải tỏa, thì giờ sẽ không đi tìm tới nơi đó nữa vì đã biết cân nhắc nên hay không nên.
Không so sánh được buồn xưa hay buồn nay buồn nào buồn hơn. Mà chẳng ai lại đi so sánh như vậy cả. Chỉ biết là vào mỗi giai đoạn trong đời người, cách xử sự với nỗi buồn sẽ khác đi.
Giai đoạn mà mình buồn nhưng xung quanh không hề hay biết, đó chính là giai đoạn chín muồi của tư duy và tình cảm. Thứ tư duy điềm đạm hơn. Thứ tình cảm sâu lắng hơn. Mọi thứ lặn vào trong, tự diễn biến chân thật phía sau những nói cười đi lại cần biểu hiện. Mọi thứ đã trở nên kín đáo đến bất lực với những ai mong muốn kiếm tìm một chỉ dấu nào đó để thấy được cảm xúc trong ta. Trừ khi ai đó đủ thấu hiểu để đọc được nhau mà không cần chờ đợi biểu hiện.

Những ngày này, sớm đi làm chiều về nhà tôi đều thấy vui mắt vì được ngắm nhiều màu sắc rực rỡ của cây cỏ mùa hè. Điệp và muồng hoàng yến vàng, bằng lăng tím, phượng vĩ đỏ,… màu hoa nào cũng rực rỡ đáng yêu.
Thiên nhiên luôn hết mình như vậy. Chỉ có con người là nhiêu khê nhiều tính toán và dễ ủ dột với những được mất không đâu. Nhìn cây để chỉnh mình, học cây lối sống thư thái trong lành và hồn nhiên dâng hiến.

Có những điều khủng khiếp đã lặp lại. Rút cục đời thật rất vòng vo, không khác đi được. “Chu kỳ”, một từ đầy ám ảnh đã trở lại. Và cơn điên trong mỗi người, đâu ai muốn, đã nổ ra như một vòi rồng không ai cản nổi. Sai đúng đâu còn quan trọng. Vì điều quan trọng nhất thì ta đã đánh mất rồi.
Đang yên đang lành (cái yên lành chưa thật sự đúng nghĩa) thì thằng em Tùng ngồi cạnh dí cho một bài viết bàn về việc “mãn nghiệp”. Cơ bản bài viết nói về luật nhân quả, vì sao ta gặp họa (chết) và khi nào thì ta gặp họa. Các từ tác giả dùng nhiều từ lần đầu mình được thấy vì thật ra mình cũng chưa đọc được nhiều sách Phật hay sách về tâm linh. Nhưng đơn giản để hiểu việc này thì tác giả muốn nhắn nhủ với ta về thiện ác. Kiếp trước làm kiếp này gánh. Cái đáng lưu ý là nếu kiếp này ta nhận thức được mà làm nhiều điều thiện, thì ngày “mãn nghiệp” của ta sẽ không cận kề như vốn được định sẵn. Ta có thể kéo dài tháng ngày sống của đời ta nhờ tâm thiện và những hành động có ích của ta.
Thật ra quan điểm, góc nhìn này vốn phổ biến và ai cũng biết. Nhưng cách đề cập của tác giả lại khiến người đọc cảm thấy mới mẻ do sự phân tích cặn kẽ, chi tiết.
Ngẫm lại mình, tôi thấy mình có rất nhiều sai sót. Chỉ có một điều tự tin là tâm tôi lành, tôi không có ý muốn hại ai. Còn cái “vô tình” làm tổn thương, buồn lòng, thiệt thòi cho người khác thì chắc tôi phạm phải nhiều. Đôi khi những ý nghĩ tiêu cực cũng chạy trong đầu, nhìn ai đó thiếu bao dung cũng không hẳn không có. Tôi vẫn hay dặn mình hãy nghĩ thoáng đãng, hãy cố gắng đặt vị trí của mình vào người khác trước khi buông lời phán xét, bình luận tiêu cực. Tuy vậy tôi vẫn vướng phải sân si (dù không nhiều) và cái này cần tu tỉnh sớm.
Nhiều lúc nhói lòng khi đang làm điều gì đó dẫu có thể được xem là tự nhiên, bình thường nhưng vẫn khiến một ai đó bị ảnh hưởng. Nhưng vì sao vẫn tiếp diễn? Vì sao không ngừng lại? Cái vì sao này phải chăng cũng là một “nghiệp duyên”?
Tôi vốn theo lối tư duy khoa học biện chứng. Nhưng mặt khác tôi vẫn tin vào nhiều yếu tố tâm linh, và đơn giản hơn, tôi cho rằng tâm không sáng thì nó tỏa ra ngoài nhiều khí nặng, nhiều hằn học, khiến mình không thể thuần hậu và lan tỏa ấm áp đến xung quanh. Nếu tôi bình yên, thuần khiết, nhân hậu, tự khắc sẽ được cảm nhận đúng và nhiều yêu thương sẽ đến với mình.
Thực ra tôi không nghĩ mình phải sống tốt để kiếp sau được sung sướng. Mà tôi chỉ nghĩ tôi sống tốt kiếp này để chính tôi được thanh thản mà thôi. Và cơ bản lối suy nghĩ, hành xử của mình nó như thế nào ngoài do bản chất còn do giáo dục, tu dưỡng mà thành. Cái “tu dưỡng” ấy cần sự liên tục, chú tâm và bền bỉ.
Ngày 1
Ngày 2
Ngày 3
Ngày 4
Ngày 5
Hồng Tú Cầu, theo Wikipedia, là cây thân thảo lâu năm, củ hành có áo. Có 3-5 lá, dài 12-15 cm theo kiểu giả thân, mặt lá lượn sóng, hình xoan, ngọn giáo, cuống lá có nhiều đốm tím. Cán hoa béo và cao 30-40 cm còn hoa màu đỏ. Hoa Hồng tú cầu là hoa lưỡng tính, tam bội và nhị có bao phấn màu vàng. Cây thường ra hoa vào xuân (riêng phân loài katharinae vào cuối mùa hè). Tại Việt Nam, hồng tú cầu thường ra hoa vào dịp Quốc khánh.
Tuy nhiên so với thực tế cây hoa nở ở phòng làm việc của tôi thì hoa nở vào tháng 4. Nghĩa là không phải dịp Quốc khánh hoặc vào cuối hè như trên nói. Vậy có thể suy luận là do cách chăm bón không?
Tôi thích thú với cây này nên chụp rất nhiều ảnh. Thích thú là do tôi được chứng kiến một vòng đời của nó, từ lúc cây chỉ có lá xanh dài cho đến khi cây rụng lá và sau đó củ đâm chồi nảy nụ bung hoa. Chứng kiến hành trình của cây hoa, tôi thấy như một đời người tua nhanh vậy. Và giờ hoa chỉ còn nở trên ảnh bởi hoa thực tại đã héo hết rồi, lại sẽ bắt đầu hành trình củ nuôi dưỡng lá dài ngoằng ra, để năm sau cho một mùa hoa mới.

Mấy hôm nay Hà Nội nóng quá. Tối vừa xong còn bị mất điện một lúc. Có lẽ do quá tải vì nhà nhà điều hòa người người bật quạt. Sáng nay nắng to nhưng mình vẫn phải ra khỏi nhà. Lý do rất chính đáng, đi thăm ông ngoại trong bệnh viện. Cả nhà gồm mẹ, chồng, Trang, Di và mình leo lên xe đến bệnh viện. Ông nằm đó gầy guộc và đang nghe những bài nhạc thời xưa. Được cái điều hòa mát và phòng dịch vụ chỉ có mình ông (giường còn lại một bệnh nhân suy tim vừa ra viện).
Ảnh trên là Trang chụp cho khi hai chị em đi bộ từ nhà ra ngoài đầu ngõ để vào Vinmart mua nho cho ông. Nhân đi qua đoạn ngõ vắng mà hứng lên hai chị em bấm cho nhau vài cái. Dạo này mình tăng cân, các vòng đều tăng nên ăn mặc đồ bó rất khó chịu. Đã chuyển sang mặc nhiều hơn loại váy suông những khi ở nhà và đi đâu đó không cần quá lịch sự. Váy thấp thoáng chạm mờ ảo vào làn da làm mình thấy dễ chịu thay vì như trước kia cứ hay váy bút chì, váy ôm đuôi cá hay quần đùi bò bó sát. Thật là khác biệt về phong cách dù thời gian trôi qua chưa được bao lâu. Nghiệm ra cái đẹp không phải lúc nào cũng là sexy nóng bỏng mà nhiều khi nó lại dịu nhẹ thoáng đãng mát mẻ chẳng cần tôn lên ba vòng rõ rệt. Nhất là vào thời điểm nóng nực như thế này, sexy theo kiểu bó buộc nhồi nhét cũng sẽ là cực hình cho cả những người xung quanh. Hãy cùng tạo cho nhau sự mát mẻ, dễ chịu và thoải mái nhé!
Đã lâu không viết gì sâu. Dạo này không viết sâu được do tâm trạng và thời gian chưa phù hợp.
Hiện tại cần hoàn thành nốt bài rối nước cho Heritage ngay và luôn tối nay. Ôi việc chân trái nó thế, cứ lề mề là sao. Trong khi đó việc chân phải tuần này được giãn nở hơn do đã hoàn thành xong từ tuần trước. Và cũng hở ra tí để lấy đà cho việc tiếp vào cuối tháng 5 nhé!
Dạo này chăm chỉ đăng intagram và page Winlinh, đặc biệt chăm chỉ đăng vào winlinh.cook bởi đơn giản nấu ăn là việc hàng ngày. Dạo này vẫn thích viết những triết lý nho nhỏ đại loại như:


Thời gian vẫn mải miết trôi và mình cần sử dụng nó hiệu quả hơn nữa. Cũng cần tiếp tục tối giản đời sống, đặc biệt là tối giản đồ đạc trong nhà. Lúc nãy mới lại hì hụi soạn thêm được một túi áo quần to để trao đến nơi nào cần dùng. Đây là lần thứ 3 trong năm 2019 mình làm việc này. Quần áo khá mới và ổn, nên trao đi hẳn sẽ hữu ích cho một số người.
Thôi đi viết bài đã. Và đến phải kêu lên: Sao mà thèm hát quá 🎙.
Những ngày nghỉ thảnh thơi thực sự. Mai lại đi làm rồi. Nhưng như mình nói:

Nên sẽ tập cách làm công việc mình vui. Bởi:

Nên phải tự ta thấy vui với cuộc sống của ta.
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Ve-Acoustic-Version-Truc-Nhan/ZW6EC7B6.html
Sáng đi vào xóm dưới, lang thang hết qua các con ngõ và cánh đồng. Gió 🍃mùa hạ mát hây hây và không gian thật êm đềm. Đang tận hưởng những ngày nghỉ theo cách thảnh thơi yên tĩnh nhất. Ngắm cỏ cây là một niềm yêu thích rất dễ chịu của tôi và có lẽ cũng là của nhiều người. Màu xanh làm dịu tâm hồn mình quá!


Nauy, một cái nick name của em (Huệ), vốn có nguồn gốc từ ước mơ em sẽ đặt tên cho đứa thứ 2 là Nauy nếu đó là con gái (em đã có 1 cậu con trai rồi). Nhưng đến giờ ước mơ đó ngày càng khó thực hiện, bởi em và chồng giờ không ở cùng nhau nữa. Mà suốt bao năm nay, theo chia sẻ của em thì em không có một ai là tình yêu đúng nghĩa.
Với vẻ ngoài cá tính (tóc tém, ngực phẳng, ăn vận tomboy), em trông không hề giống bà mẹ một con tẹo nào. Và giờ hay trước cũng thế, em vẫn buồn vui với những điều nhỏ bé của tình đời, tình người.
Thời điểm hiện tại em cần tôi hơn vì với tôi em có thể chia sẻ được những điều thầm kín nhất. Lý do? (1) Tôi đáng tin, (2) tôi hầu như không có bạn chung với em để em phải lo ngại tôi đưa chuyện, (3) tôi có thể hiểu được những tâm tư của em, không phản bác mà cảm thông và khuyên nhủ hoặc đơn giản là lắng nghe em nói cho nhẹ lòng. Tôi nghĩ nguyên nhân thứ (3) là yếu tố quyết định việc em chia sẻ những điều thầm kín với tôi.
Em ở xa tôi nên chúng tôi ít có thời gian gặp nhau, nhưng gặp nhau thì chúng tôi luôn thấy hứng thú lắm. Gần nhất gặp nhau, hai chúng tôi đi sinh nhật bạn em. Chỉ uống rượu mơ Nhật mà uống hăng say quá nên phê phê luôn. Rồi hai chị em đi ra lấy xe về, nhưng không định hướng được bãi xe. Tôi thì bỏ giày cao gót ra cầm tay đi đất, em thì hát nghêu ngao. Hai chị em đi quanh khu Hanoi Tower vừa khoác tay nhau vừa cười như hai kẻ điên vậy. Những điều đẹp đẽ ấy thật quý giá cho tình bạn chúng ta. Một tình bạn vốn từ đầu đã được hình thành nên từ những sẻ chia không phải ai ta cũng sẻ chia được.

Ta của 2 năm trước

Và ta của hiện tại.

Buổi tối chủ nhật thật dễ chịu. Không gian đúng là một trong những yếu tố quan trọng ảnh hưởng tới tinh thần chúng ta. Một không gian yên tĩnh, ánh sáng dịu nhẹ, bàn ghế gọn gàng,… sẽ giúp ta cảm thấy thảnh thơi, tự nguyện để bắt tay vào làm việc gì đó.
Như hiện tại, sau khi đọc vài trang sách, tôi sẽ bắt tay vào viết bài về Rối nước cho Heritage. Mặc một chiếc váy rộng mịn mát cũng khiến tôi thấy cơ thể được đối đãi nhẹ nhàng hơn.
Tối qua đi gặp Giang, cô bạn thân thời ĐH từ Hải Phòng xuống. Hai đứa vẫn thế, nói chuyện tự nhiên và thật lòng. Giang bảo mấy năm nay cô ấy thấy bị già đi và hỏi xem tôi có những biểu hiện như cô ấy hay không. Tôi bảo tôi chưa thấy, tôi không thấy tôi có gì thay đổi so với xưa cả bà ạ! Giang bảo vậy là bà còn trẻ lắm (theo nghĩa bên trong).
Trên đường về tôi có nghĩ về việc này. Tôi cho rằng việc trẻ hay già trước hết do bản thân ta quan niệm. Có lẽ bởi tôi quan niệm tôi vẫn luôn là tôi chứ không liên quan gì đến ông bạn thời gian, nên tôi không lo lắng tôi bị già. Hay vì tôi mải mê vẽ vời, hát hò, thơ thẩn, cười đùa nhiều, tiếp xúc với các bạn trẻ nhiều nên thời gian tạm nới ra cho tôi vài nhịp? Nói vậy thôi, hình thức thì không tránh được. Ai rồi cũng sẽ già. Tôi chỉ nghĩ được một điều, hãy trẻ từ trong suy nghĩ, hãy hồn nhiên như một cô bé, tự khắc xung quanh sẽ thấy mình trẻ trung. Và bằng chứng là các em trẻ chơi với tôi rất nhiều, chúng chưa bao giờ tỏ ra có khoảng cách với tôi về tuổi tác. Dĩ nhiên tôi cũng thế!

Tôi và Giang chụp bức ảnh làm kỷ niệm vào tối qua.

Em là một bạn trong danh sách bạn blog của tôi. Tuy không biết mặt nhưng tôi cảm thấy em là người tốt và đáng tin cậy (cũng như em Vinh “Vênh” trên này vậy). Hôm nay còn được em follow trang instagram “winlinh.cook” (trước đó cũng qua blog mà em biết page FB “Winlinh” của tôi và thi thoảng like động viên), thấy vui vui. Từ những điều nhỏ bé thế này thấy cuộc đời hồn nhiên dễ thương lắm! Mong hạnh phúc sẽ luôn bên em, cô gái nhé!
60% cơ thể là nước
Sóng sánh cả vui – buồn
Bởi tâm ta chi phối
Nước trong người theo luôn
–
Khi ta hiền – nước lắng
Lóng lánh những giọt trong
Khi ta sầu – nước đắng
Vẩn lên những nhọc nhằn
–
Khi yêu thương san sẻ
Suối thơm chảy trong người
Khi hằn học ích kỷ
Dao kiếm đầy khắp nơi
–
60% nước
Đục hay trong bởi ta
Tươi xinh hay nhăn nhó
Cũng từ tâm mà ra
–
60% nước
Để khỏe mạnh mỗi ngày
Hãy cười như nắng sớm
Thần thái sẽ mê say.
🍸Phạm Thùy Dung (15/4/2019)


Đây là bức tranh chính thức của tôi. Tuy nhiên không ai biết rằng trước khi nó thành bức tranh này, nó đã trải qua các phiên bản khác trên cùng một tờ giấy vẽ. Ý là tôi cứ vẽ và không ưng thì lại phủ màu lên vẽ theo hướng khác. Và dưới đây là các phiên bản trước của nó mà giờ chúng chỉ còn lưu lại trong ảnh chứ tôi không thể cầm chúng trên tay. Bởi các lớp màu đã phủ kín, che sạch dấu vết chúng mất rồi.

Phiên bản đầu tiên là những cây khô như thế này.

Phiên bản thứ hai

Phiên bản thứ 3

Phiên bản thứ 4

Phiên bản thứ 5 là cây và núi, không có suối.
—-
Một bức tranh mà lắm phiên bản thế này, thảo nào tốn màu quá.

Không hiểu ai đã đặt cho nơi ấy cái tên đầy bí ẩn và cuốn hút là Eo gió? Chỉ nghe kể lại rằng nhiều người đã bắt được thứ âm thanh đầy ám ảnh vào mỗi cuối chiều, khi ánh hoàng hôn nhuộm vàng mặt nước và từng bầy chim yến xao xác tìm về. Người thì lý giải đơn giản đó chỉ là sự hòa âm của những luồng gió nối đuôi nhau thổi vào vịnh vắng. Trong khi một số người vẫn quả quyết rằng đó là lời thì thầm bí mật nhiều gửi gắm của thiên nhiên.
Bãi biển Eo gió thuộc địa phận xã Nhơn Lý, thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định. Bạn chỉ cần đến khu vực cầu Thị Nại, qua ngã ba Nhơn Hội là đã cảm thấy mơ hồ một thứ hơi nước mặn mặn của biển. Và chỉ ít phút sau, khi chạm tới những hàng phi lao tăm tắp năm bình yên trên cát, chính là lúc bạn đã đến được Eo gió cần tìm. Trong dãy núi vòng cung trải dài dọc bờ biển Quy Nhơn, Eo gió là điểm đến xa nhất và đặc biệt nhất. Từ con đường đất mòn cũ, lên đến từng bậc thang chơi với bên những tay vịn tươi màu nổi bật giữa trời xanh mây trắng, bạn sẽ được ngắm quang cảnh hoàn hảo của Eo gió. Từ trên nhìn xuống, bạn sẽ thấy một dải nước biển nhỏ được tạo hình từ hai dãy núi cao ôm gọn lấy. Eo gió không chỉ là “eo hút gió”, nó còn có nghĩa giống như dáng hình người con gái, thon thả kín đáo, tỏa sóng nhè nhẹ. Nếu ai đó muốn thấy một vẻ đẹp được chăm chút cầu kỳ phô trương, nhân tạo màu mè thì sẽ dễ thất vọng. Bởi Eo gió còn hoang sơ lắm và vẻ đẹp của nó toát lên từ chính sự đơn thuần, nguyên thủy mà thôi. Nó đẹp đơn giản bởi nắng trên đầu, nhạc trong gió, rêu trên đá và nước biển rập rờn dưới chân. Vẻ đẹp tinh tế mà người yêu thiên nhiên chỉ có thể cảm nhận sâu sắc trong trạng thái thư giãn và tĩnh tại.
Những rặng núi đá nguyên thủy che chở cho một vùng nước biển phẳng lặng cùng những hang động như hang Dơi, Kỳ Co, Ba Nghé… đã tạo nên một quần thể đặc biệt hiếm có. Trong quần thể ấy, bãi đá Đẻ là một điểm nhấn độc đáo khi gom tụ vô vàn những viên đá lớn nhỏ với hình thù và màu sắc khác nhau được gió và nước bào mòn, đã lên nước thời gian. Bạn có thể tìm một viên đá êm ngồi hóng gió hoặc nằm trên phản đá lớn thanh thản ngắm mây trời. Bạn cũng có thể ung dung quan sát những thảm xanh lún phún mọc trên những phiến đá đầy rêu.
Muốn sống cùng người dân địa phương, bạn hãy ghé thăm làng chài gần đó để thưởng thức những món đặc sản địa phương tươi ngon được chế biến dân dã. Thứ bạn nhận lại không phải là những tiếp đón, phục vụ chuyên nghiệp mà là sự hồn hậu mộc mạc của người dân biển. Muốn trải nghiệm hơn, bạn có thể thuê ca nô xé nước rồi thăm thú đảo Kỳ Co sau khi tắm biển thỏa thích và trầm mình trong suối nước ngọt tự nhiên trong mát. Khi tinh thần thảnh thơi, bạn sẽ qua lễ chùa, ngắm tượng Phật Bà Quan trong tâm thể hướng từ bi ra biển để cầu bình an
Bạn nên đến đây vào quãng đầu hè đến giữa thu, khi mùa bão đi vắng và bình yên ngự trị rất dài ngày nơi Eo gió. Mùa hè nắng lớn nhưng Eo gió rất mát vì luôn có núi cao che nắng. Đầu thu nắng nhẹ, gió hiu hiu thổi và hơi nước trở nên dịu hơn. Điểm nhấn nơi đây không chỉ là hõm yên ngựa với eo biển thu gió vào lòng, không chỉ là bãi đá Đẻ phong phú hình dạng và màu sắc, mà đáng nhớ nữa chính là màu nước biển có màu xanh ngọc trong veo. Ở Eo gió này, bạn sẽ chiêm nghiệm được rõ hơn sự kỳ vĩ của thiên nhiên, sự bền bỉ của thời gian và sự vô giá của không khí sạch. Đến Eo gió, để được đắm mình mát rượi trong màu nước xanh thuần khiết, để được tận hưởng thức gió trời không pha tạp bụi bặm phố phường; để được ngưng đọng và thanh lọc; trên hết là nhận ra giá trị đích thực của thiên nhiên và đời sống.








Ảnh của em Nguyễn Bá Ngọc.

Lắng nghe từng tiếng động nhẹ quanh mình. Cỏ cây xào xạc. Gió vụt qua tai. Gót giầy nện khẽ trên hè phố. Vòng bánh xe đạp quay xèn xẹt. Tiếng lích chích của chim non trên nhành trứng cá. Tiếng bàn phím lách cách. Tiếng cười giòn của một em bé gái. Tiếng thở dài của người hàng xóm nhà bên… Từng tiếng từng tiếng một tự có cho mình những âm vang riêng, làm nên âm thanh cuộc sống.
—-
Vẽ 5.4.2019








Hôm nay sinh nhật cô bạn Kim Chung học cùng cấp 3. Các cô nàng hẹn mặc thứ gì màu trắng. Ăn xong lẩu hơi ở 14A Trần Bình Trọng, mấy đứa ra sân nhờ bác bảo vệ chụp cho vài kiểu. Toàn trong tư thể chuẩn bị chứ chưa sẵn sàng thế này đây. 🎂🐤💕🍻


Tháng ba nắng mưa nóng lạnh thất thường. Mình lại có kiểu thời trang khăn quàng nhẹ mà mặc áo, váy ngắn tay. Vì cái họng hơi yếu nên có mốt thời trang như thế đấy.
Hôm nay nắng lên, tuy hơi oi nhưng thật thích. Trưa chị Thảo rủ ra ngoài ăn, bún cá. Thêm cả chị Lệ. Ba chị em ăn xong sang quán cafe ngồi uống ba quả dừa ngọt mát. Để chiều về làm việc buồn ngủ quá, phải dùng một cốc trà chống mắt lên.
Những ngày nắng đang nhiều dần…
Tháng hai sương mỏng thênh màu khói
Trời trắng lưng chừng mấy xốp bông
Thoảng tin cô hàng xóm lấy chồng
Có người đóng cửa, thôi, trông ngóng gì.

Những bầy ong mật xôn xao tháng ba
Những loài hoa bé quẩn quanh sân nhà
Những tình mới chớm như là rêu non
Những yêu dần lớn cho mình mãi son
Trò chơi bốc thăm vui ở phòng mùng 8/3. Quà của AB, sáng kiến cũng của AB. 6 chị em bốc, may mắn mình được. Cốc 100% thiếc.

Quà 8.3 của anh em ở tổ, sổ và sách.


Quà 8.3 của phòng, anh em đi mua cho mỗi chị em một cây.

Tuy mình không mặn mà với 8/3, nhưng khi có quà thì cũng như bao người, thấy vui vui. Một chút dư vị 8/3 của đồng nghiệp dành cho.