Gia vị

Tôi thường để trong tủ lạnh một hộp rau gia vị. Hộp rau to, có thể để nhiều loại rau, như rau húng bạc hà, húng chó, mùi tàu, mùi ta, hành lá, cần tây… Hộp rau gia vị sẽ được bổ sung liên tục, đơn giản vì ngày nào tôi cũng cần dùng đến nó. Xào các loại củ thì rau mùi tàu, mùi ta, hành lá. Xào thịt bò thì cần tây, hành tây, mùi tàu, tỏi tây. Nấu canh xương cũng rau gia vị cho vào khi canh đã nhừ. Gà hầm cũng cần vài cọng rau mùi ta. Thịt luộc hẳn là rất cần bạc hà, húng chó. Ngao hấp lại thích ít rau răm, xả ớt. Giả cầy lại cần có ngổ, lá mơ. Gà luộc thì cần lá chanh thái chỉ. Thêm nữa là các loại gia vị. Hạt tiêu rắc vào món xào món kho thơm ấm nức nồng mùa đông lạnh. Ngũ vị hương ướp thịt nướng, áp chảo mới ra vị. Vân vân và vân vân… Món ăn muốn ngon và hấp dẫn sẽ cần sự góp sức của nhiều yếu tố. Rau gia vị và gia vị tưởng là thứ yếu nhưng lại không bị yếu thế. Hẳn là mỗi thứ sẽ có cho mình một vị trí đặc trưng, riêng biệt, không chồng lấn đâu.

Từ các loại gia vị phụ trợ kể trên, tôi liên tưởng đến tình yêu. Tình yêu cũng vậy, cũng như món ăn, rất cần gia vị. Một đêm yêu đương sẽ trở nên thăng hoa và đáng nhớ khi có chai vang, ngọn nến, điệu nhạc không lời du dương. Hai người sẽ muốn quấn quýt nhau hơn khi không gian có màu vàng lãng mạn êm dịu của ánh sáng đèn ngủ. Một lần hò hẹn sẽ ngọt ngào biết bao khi có đóa hoa anh mang đến, chút nước hoa em sức dịu. Một nụ hôn sẽ thơm tho biết mấy khi có viên kẹo xinh hai đứa vừa ngậm tan mới đó vài giây. Từng chút từng chút một, tưởng bé nhỏ không đáng lưu tâm mà lại khiến món ăn tình yêu trở nên tươi mới và thi vị.

Gia vị là thứ nêm nếm thêm. Nhưng nếu không có nó, món ăn sẽ nhạt vị, kém thu hút, chẳng trọn vẹn. Tình yêu cũng vậy, cần nhiều gia giảm, mới có thể đủ đầy cho một tình yêu.

Published in: on 18/11/2018 at 8:21 Chiều  Gửi bình luận  

Thả lỏng nhé!

Giờ thì thú nhận là tôi buồn. Lâu nay ít buồn lắm! Có cáu giận hay không được như ý chuyện gì thì cũng cố gắng (hoặc cũng chẳng cần phải cố lắm) nhanh cho qua. Nhưng giờ đây, khi thả lỏng mình ra, để mình trần trụi với chính những gì là tính cách nhạy cảm ngày xưa, thì thấy cứ buồn buồn thế nào. Nhất là khi đầu bị đau, người bị mỏi, chưa đi tắm như lúc này.

Nhưng tôi biết rồi lại sẽ qua nhanh những buồn phiền mà thôi. Tôi là người nhanh quên, dễ tha thứ, dễ thấu hiểu, hay nghĩ cho người khác mà. Nên kiểu gì cũng sẽ tìm ra được lý do để không buồn nữa, không hề khiên cưỡng hay cố gắng đâu. Buồn tự nhiên sẽ sớm hết. Giờ thì đi tắm nước ấm với sữa tắm thơm. Vừa xả vòi sen vừa nghe một bài nhạc êm dịu. Xong sẽ lên giường đệm nghe đài đêm rồi chìm vào giấc ngủ ngon nhé nào!

Published in: on 17/11/2018 at 9:25 Chiều  Comments (2)  

Mắt phố

MẮT PHỐ

Tôi có thói quen hay ngước nhìn lên những ô cửa sổ. Chúng gợi lại cho tôi nỗi nhớ tuổi thơ mỗi buổi vịn song cửa đợi mẹ đi làm về. Nỗi nhớ ấy cứ say mê không bao giờ dừng lại, vì đi tới đâu tôi cũng gặp những ô cửa, những khoảng vuông vức và đẹp lạ lùng mà bên trong nó chất chứa bao chuyện riêng tư.

Mỗi ngôi nhà có một nét rất riêng không chỉ nhờ hình dạng, màu sơn, mái ngói… mà còn khẳng định được phong cách của mình bằng những khuôn cửa sổ.

Cửa sổ, nơi thu ánh sáng, tạo không khí thoáng đãng cho căn phòng; nơi lưu giữ những khoảnh khắc của cuộc sống ngoài kia; nơi liên kết xã hội với gia đình. Cửa sổ không chỉ đơn thuần là cửa sổ, nó là con mắt, là tâm điểm của ngôi nhà; trở thành nơi đi về quen thuộc vô hình trong tâm hồn. Cửa sổ là tâm huyết với những ai yêu cái đẹp, yêu vẻ phóng khoáng của tự nhiên.

Tuỳ theo hình dáng, địa thế của mỗi ngôi nhà mà người ta có cách thiết kế cửa sổ khác nhau. Người thì trổ những ô cửa với những thanh sắt uốn hình mềm mại, hay những ô cửa kính màu ánh lên những khi nắng rọi. Người thì thích những cửa sổ hiện đại với chớp kính sáng choang. Người lại thích cửa sổ gỗ xanh điểm những hoạ tiết kiểu biệt thự Pháp.

Cũng có người suốt đời luôn muốn tìm đến giản dị, thô mộc nên xây những cửa sổ gỗ bé xinh với những song thẳng đều đặn giản dị màu nâu hoặc xanh lá. Có thể là ô cửa sổ điệu đà với những vạt rèm đưa qua lại theo gió, hay nét sang trọng, cổ kính của cửa mái vòm, hình vòng cung. Có thể là cửa sổ có cây leo bám cành vào những chiếc song thật hoà nhã.

Là những ô cửa nhìn ra hàng sấu già hay những tán xà cừ mỗi sáng thức giấc, khi chủ nhân nhẹ nhàng sảng khoái mở toang cửa đón ánh sáng và không khí thanh khiết của một ngày mới.

Là những ô cửa của mỗi đêm mùa thu nằm nghe hương hoa bay vương vất, đêm mùa hạ không ngủ được giữa tiếng ve kêu da diết.

Là cửa sổ có chuông gió đưng đưa, mành trúc thanh nhã, hay những chai lọ bận rộn bếp núc đảm đang… khiến người qua đường thấy tò mò muốn nhìn xem cái gì đang diễn ra trong khung cửa kia.

Là những ô cửa cổ xưa cũ kỹ dẫu đơn giản mà vẫn toát lên ý tứ thật khó diễn đạt thành lời. Người ta tìm thấy ở đó vẻ đẹp lạ lùng, mà không phải nơi nào cũng toát lên được cái hồn kín đáo nhưng mãnh liệt như thế.

Mắt nhà – mắt phố, lặng im nhưng nói được bao điều.

PTD. 2009

Published in: on 17/11/2018 at 4:47 Chiều  Gửi bình luận  

nến

Ánh nến là thứ ánh sáng ta không thể bật lên một cách cơ học. Phải cầm lấy nến, đánh diêm, bật lửa để rồi châm vào đó một ngọn sáng hy vọng, như truyền sinh khí từ thứ này qua thứ kia vậy. Và nến cháy. Cháy của nến cũng thật là ngẫu hứng, tự nhiên. Bùng lên mạnh mẽ, giữ lửa ổn định hay leo lét trực chờ tắt là còn do không gian quanh nó. Nến ảo ảnh, mơ hồ. Là ánh sáng đấy mà lại mờ tỏ. Đủ nhìn rõ nét mặt ai mà lại không lồ lộ những đời thường trần trụi. Nến ở chốn nhà tranh thì bình dị, vào nơi lầu các thì sang chảnh thanh cao. Kiểu gì cũng hợp. Kiểu gì cũng mộng mị. Và tan chảy thứ ánh sáng của yêu đương và ám ảnh.

Rót vang và thắp nến đi em!

Published in: on 15/11/2018 at 9:46 Chiều  Gửi bình luận  

Vẽ trẻ con

Hương hiền búp tay tiên
Dịu dàng trong mây sớm
Sen giữa đời nhẹ nhõm
Thiện lành chẳng tính toan.

Trên cành tre xanh ngát
Chim bói cá mơ màng
Đứng nghe hơi gió mỏng
Trong chới với đông sang.

Bản êm đềm yên tĩnh, trong lành giữa khói sương.

Mong manh mà kiên định

Kìa thu đong đưa chín trên cành
Chim ngậm hương mềm gió thoảng hanh
Nắng tía trải mình lên lá mảnh
Mùa hiền êm ái chớ qua nhanh.

Những cụm tơ vàng óng
Lon ton dưới nắng chiều
Ngờ đâu mưa tinh nghịch
Thả giọt trời trong veo.

Cứ vươn cánh mà bay
Dẫu mây mù bão lốc
Cũng là một kiếp sống
Thử thách mình vẫn hơn.


Các bức tranh này tôi vẽ vào năm 2006, theo SGK cấp 1 và quyển thơ Trần Đăng Khoa.

Published in: on 03/11/2018 at 8:45 Chiều  Gửi bình luận  

Thường xuân tươi tốt

Cây mỗi ngày một tươi tốt. Tại máy cục gạch chất lượng chụp có thế thôi. Chứ ngắm nhìn nó bên ngoài thì đẹp mê hồn, không biết chán. Lá già mạnh khỏe cứng cỏi, lá non bóng nõn dễ thương. Cành mềm mại. Ngọn nghểnh lên kiêu hãnh… Tôi ngắm nó mỗi ngày đến cơ quan và sáng nào cũng đưa ra cửa sổ tắm nắng sớm một lúc. Yêu cây thường xuân này kinh khủng.

Published in: on 03/11/2018 at 9:49 Sáng  Gửi bình luận  

Chiều nay tiếp tục đọc Nguyễn Việt Hà, “Đàn bà uống rượu”. Đọc xong vài mẩu ngắn nữa thì lúc đi ra hành lang nhìn nắng rọi mà lòng cứ thế nào ấy. Không vui, không buồn nhưng cứ ngậm ngùi một nỗi gì đó thật khó xác định.

Như lúc này, nghĩ không thấy ham vui chơi gì hết cả. Và thật lòng thì muốn gì đây? À, muốn nằm thảnh thơi đọc sách trong căn phòng có quầng ánh sáng vàng ấm áp. Chỉ thế thôi. Đôi lúc những hội hè đình đám rong ruổi nói cười say sưa cũng không thể cuốn hút được tôi. Lạ lùng vậy đó!

Published in: on 02/11/2018 at 9:21 Chiều  Gửi bình luận  

Chốn tôi qua

Đây là A Little Leaf – một cửa hàng nhỏ nằm trên phố Xã Đàn. Không khi nơi này dễ chịu, cách bày trí đẹp, các món đồ rất yêu. Tôi qua đây hai lần rồi và sẽ còn qua nữa vì tôi thích ngắm nhìn những đồ vật xinh xinh này lắm!

Đây là một quán trên phố Vạn Bảo mà tôi chả nhớ tên lẫn địa chỉ. Quán bày trí cổ điển, kiểu Pháp, Ý. Âm nhạc văn minh. Ngồi tĩnh lặng cũng được mà sôi động cũng vui.

Sio Sushi ở Hoàng Cầu. Không gian đẹp. Phục vụ ổn. Đồ ăn ngon. Giá hợp lý. Tôi ăn ở đây đã ba lần rồi.

Published in: on 30/10/2018 at 8:36 Chiều  Gửi bình luận  

“Mộng dưới hoa”

Những bông hoa giả trong hiệu sách gần nhà. Tôi chụp vội không nắn nót ý tứ. Lúc rảnh tự dưng xem lại, chỉnh thêm một chút thì được thành thế này. Nhìn thấy bức ảnh cứ thấy đẹp đẽ yêu đời lắm! Nhiều người thấy tôi hay đăng ảnh, làm thơ, viết văn, vẽ vời, hát hò có lẽ nghĩ tôi tốn nhiều thời gian cho những thứ ấy. Ai biết được rằng tôi toàn tranh thủ chứ không mấy khi chăm chút được cho những thứ đáng ra phải thật chăm chút. Bởi thời gian của một người phụ nữ với đi làm ban ngày không việc riêng (Fb, Zalo, Insta, Blog…) và ban tối cơm nước, giặt giũ, nhà cửa, con cái học hành thì không thể thường xuyên kề cà ngồi suy tư mà viết, vẽ hoặc chụp. Đời rèn cho kỹ năng cái gì cũng nhanh (thao tác thôi, chứ suy nghĩ trong đầu cứ nhẩn nha cũng được) nên instagram vẫn đầy ảnh, blog cũng đều đặn, page Winlinh cũng không quá bị bỏ bê. Trong khi các trách nhiệm khác vẫn hoàn thành đúng giờ đúng hạn.

Rút ra: Muốn làm được nhiều việc riêng, phải biết tranh thủ. Nếu cứ đợi có thời gian hẳn hoi thì không biết lúc nào mới thực hiện được những riêng tư đó được. Và niềm vui thì cứ tự tạo cho mình, không chờ đợi ai mang đến được đâu.

Published in: on 28/10/2018 at 6:13 Chiều  Comments (4)  

Cây phượng mùa thu

Hôm nay tôi đứng trên tầng ba cơ quan nhìn ra phía đằng trước như mọi ngày. Nhưng mọi ngày mà lại không giống mọi ngày khi tôi bỗng nhận ra cây phượng trong sân trường cấp hai đối diện thật sự rất đẹp. Vẻ đẹp mà tôi chưa bao giờ nhìn ra được, cho đến hôm nay…

Cây phượng xanh ngắt xum xuê lá. Lá phượng mướt dài, điệu đà vẫy từng nhành trong gió thu. Nhưng sự điệu đà ấy lại không yểu điệu như lá liễu. Lá phượng vẫn có gì đó mạnh mẽ thô mộc lắm. Một vẻ đẹp gần gũi hài hòa.

Chợt nhận ra, thường người ta chỉ nhắc đến cây phượng bởi hoa phượng và chỉ ngắm cây phượng chủ yếu vào mùa hoa phượng nở. Ít ai để ý, cây phượng mướt xanh lá, xum xuê cành, tươi vui mơn mởn vào mùa thu như hôm nay tôi đã thấy. Tôi chưa chụp được ảnh cây phượng ấy, nhưng muốn nhắc về nó trong blog này, để ghi nhớ một điều cho mình rằng: Thứ gì cũng có vẻ đẹp riêng, có điều ta nhận ra sớm hay muộn hoặc có nhận ra hay không mà thôi.

Published in: on 25/10/2018 at 10:23 Chiều  Comments (2)  

Con Tôn

Hồi tôi học cấp 3, nhà có nuôi một con khỉ. Nó tên Tôn 🐵 Nó nghịch như quỷ: suốt ngày phá phách vườn tược, leo trèo núi đá, quần thảo cỏ cây 🌲 Vườn nhà để khách chụp ảnh mà nó nghĩ là rừng của riêng nó đấy. Thỉnh thoảng hứng lên nó lén nhảy cả sang hàng xóm phá na phá chanh 🍋 của người ta khiến hàng xóm hét váng cả vườn, nhà lại phải đi lùa về phát mệt. Nó thích leo lên cây liễu vắt mình đu đưa liếc lũ chim cãi vã trên ngọn tre hay lườm đám cá 🐠 đánh mông trong lòng nước. Nó thích cầm tay mọi người trong nhà rẽ rẽ bắt bắt trứng chấy (mà khổ tay có lông đâu, cứ rẽ rẽ mãi). Nó thích ăn chuối 🍌 nên mấy chị em tôi cũng hay được ăn chuối ké theo.
——
Ảnh này bố chụp vào một ngày mùa hè, khi Tôn đang làm dáng rất ảo trên cây liễu sau nhà.

Published in: on 23/10/2018 at 9:44 Chiều  Comments (2)  

Một số cách thức phát triển văn hóa đọc ở trường tiểu học

Phạm Thùy Dung

Hiện nay, việc đọc sách trong các nhà trường nhìn chung đang được chú trọng đúng mức khi nhận thức về vai trò của sách đối với sự nghiệp phát triển giáo dục ngày càng được nâng cao. Bên cạnh môi trường gia đình, trường học chính là cái nôi quan trọng giúp học sinh dễ dàng tiếp cận với sách và rèn luyện kỹ năng đọc sách. Đặc biệt đối với học sinh tiểu học, việc tạo lập thói quen đọc sách ngay từ khi bước vào lớp một là vô cùng cần thiết, vì đây sẽ là bản lề giúp các con hình thành ý thức đọc ngay từ khi mới biết chữ. Để đạt hiệu quả cao nhất trong việc nâng cao văn hóa đọc ở trường tiểu học, các thư viện trường cần chú trọng một số yếu tố cơ bản sau:

Lựa chọn sách đúng lứa tuổi

Việc thư viện có kho sách đồ sộ không quan trọng bằng việc thư viện có một kho sách vừa đủ những đúng trọng tâm. Với thư viện trường tiểu học, sách trên giá nếu không phải là sách dành cho học sinh tiểu học thì cần được loại bỏ để tập trung cho một không gian sách chuẩn mực và phù hợp với lứa tuổi. Nhà trường và thư viện cần xác định rõ đối tượng đọc sách của mình là học sinh từ lứa tuổi 6 đến 11 tuổi để có sự lựa chọn sách đáp ứng đúng nhu cầu, hiểu biết và tâm sinh lý của các em. Bên cạnh các loại sách giáo khoa chính thống, sách tham khảo và sách truyện cần đạt tiêu chí đơn giản, dễ hiểu, màu sắc rực rỡ và hình vẽ sinh động để thu hút các em. Ở lứa tuổi này học sinh chưa thể nhận thức được hết sự cần thiết và và ý nghĩa của việc đọc sách, việc nhồi nhét các thông tin phức tạp là chưa cần thiết và sẽ phản tác dụng, sẽ sớm gây nhàm chán và khiến việc đọc đối với các em trở thành ép buộc. Hãy để sách trong suy nghĩ của học sinh là thế giới thần kỳ, cổ tích, trong trẻo với nhiều ước mơ bay bổng, tràn ngập niềm vui, rồi qua đó chúng ta có thể gửi gắm vào những bài học bổ ích, ngắn gọn.

Triển khai các hình thức sinh hoạt sách đa dạng

Bên cạnh việc khuyến khích học sinh đọc sách đơn thuần tại thư viện, chúng ta cần triển khai nhiều hoạt động liên quan đến sách ở các dạng thức khác. Cán bộ thư viện có thể tổ chức các buổi kể chuyện sách tại thư viện, lớp học hoặc sân trường với người kể chuyện sách là cán bộ thư viện, giáo viên và đặc biệt là học sinh. Việc để học sinh bày tỏ cảm nghĩ về các cuốn sách sau khi đã đọc sẽ giúp các em phát huy được nhiều khả năng cá nhân và là động lực để các em đọc nhiều sách hơn nữa. Trong các buổi sinh hoạt sách, nên tập cho các em cách làm việc nhóm từ nhỏ để các em vừa phát huy được khả năng cá nhân vừa biết cách phối hợp với bạn mình. Có thể trong một câu chuyện kể, bạn đứng kể, bạn đứng minh họa, sau đó thầy cô đặt câu hỏi với các bạn nghe ở dưới để tạo sự tương tác giữa các em, từ đó giúp mỗi em khắc sâu ý nghĩa bài học. Ngoài ra, thư viện có thể tổ chức vẽ tranh theo sách, diễn kịch mô tả câu chuyện trong sách, viết một đoạn cảm nghĩ ngắn sau khi đọc sách… Các hình thức này khiến học sinh phải nghiên cứu kỹ hơn các câu chuyện mình đã đọc mà không cảm thấy việc nghiên cứu đó là bắt buộc và cứng nhắc. Việc đọc khi ấy sẽ không chỉ dừng lại ở đọc sách đơn thuần mà ăn vào trí não, cách suy nghĩ, lối hành xử của các em sau này. Song song đó, nhà trường cần thường xuyên tổ chức các buổi sinh hoạt chuyên đề trao đổi về sách giữa cán bộ thư viện, giáo viên và học sinh nhằm hiểu rõ và nắm bắt được nhu cầu, mong muốn của các em trong việc đọc. Các thầy cô giáo và cán bộ thư viện các nhà trường cần hướng dẫn học sinh cách đọc sách sao cho khoa học và hiệu quả. Giáo viên bộ môn sau mỗi bài học cần giới thiệu cho học sinh những tài liệu cần đọc hiện có trên thư viện, những tài liệu bổ trợ, nâng cao mà các em cần đọc. Giúp học sinh nhận thức được khi đứng trước một cuốn sách hay cần phải đọc như thế nào cho hiệu quả, cách sắp xếp sách khoa học sau khi đọc, cách tóm tắt nội dung cuốn sách và ghi lại những tri thức cần thiết trong sách.

Tạo không gian đọc sách sinh động và gần gũi

Thư viện cũng cần tạo được không gian sách gần gũi, thân thiện để thu hút các em học sinh đến mỗi ngày. Thiết kế thư viện cần có sự sáng tạo đổi mới với cách xếp đặt tủ sách và bàn ghế sinh động, đa dạng, tạo cảm hứng cho các bạn nhỏ đây không phải là nơi học mà là nơi vui chơi. hiện hữu mọi lúc mọi nơi để hình thành thói quen đọc sách cho học sinh. Nên sử dụng các màu sơn tươi sáng và có thể treo nhiều tranh ảnh do các em vẽ hoặc chụp chính các em. Thư viện cũng có thể treo những giỏ hoa lá xinh xắn hoặc đặt một bể cá nhỏ để tạo cảm giác tươi mới hơn. Những tờ giấy “note” nho nhỏ để các em ghi lên đó ước mơ, niềm vui, nỗi buồn cũng là gợi ý dễ thương. Kho sách nên là kho mở và có thiết kế thông thoáng, sắp xếp khoa học để các em dễ tìm dễ rút sách. Bên cạnh đó, ta có thể áp dụng mô hình thư viện xanh, thư viện thân thiện ngoài trời với các tủ sách lưu động trong những thời gian định kỳ để thay đổi không gian đọc sách cho các em và tạo điều kiện cho các em gần gũi với thiên nhiên, môi trường.

Chuyên môn hóa các khu vực trong thư viện

Việc chuyên môn hóa các khu vực trong không gian thư viện là yếu tố cần thiết giúp học sinh xác định mình cần gì và sẽ tham gia hoạt động gì tại phòng thư viện trong một thời điểm nhất định. Thư viện trường tiểu học có thể chia các góc ra Tại phòng đọc của học sinh nhà trường đã chia ra các khu vực chuyên biệt như góc đọc sách, góc viết, góc nghe – xem và góc nghệ thuật… Mỗi góc nên để biển tên và các tài liệu, đồ dùng phù hợp với nội dung đã quy định. Góc đọc sẽ được thủ thư xếp các loại sách đa dạng để các em tiện đọc và tham khảo, phục vụ nhu cầu trau dồi, nâng cao kiến thức. Góc viết với giấy, vở, bút mức, bút chì, thước kẻ… sẽ giúp các em thể hiện khả năng sáng tạo trong viết lạnh như viết thơ, viết truyện, ghi nhật ký, trình bày những cảm nghĩ về sách, sáng tác những câu chuyện theo trí tưởng tượng của các em. Góc nghệ thuật cần để sẵn các dụng cụ, đồ dùng học tập như bút chì, bút tô màu, sáp màu, màu nước, giấy, phấn, tẩy, thước, đất nặn, các dụng cụ thêu… để các em tự tạo ra những sản phẩm mang dấu ấn cá nhân đầy sáng tạo. Đây đồng thời cũng là không gian lý tưởng để trưng bày các sản phẩm của chính các em. Góc nghe – xem là nơi các em có thể thư giãn với âm nhạc hoặc xem các bộ phim, đoạn phim ngắn chứa nhiều thông điệp cho lứa tuổi các em. Đây cũng là nơi tập văn nghệ rất lý tưởng, là không gian giải trí mà hẳn rằng các bạn học sinh sẽ rất yêu thích. Với đặc trưng có máy tính nối mạng Internet, góc này cũng giúp học sinh tra cứu thông tin hoặc xem các nội dung cần thiết phục vụ cho hoạt động học tập dưới sự chỉ dẫn của cán bộ thư viện hoặc giáo viên.

Nâng cao kỹ năng nghiệp vụ cho cán bộ thư viện

Cuối cùng, điều mấu chốt nhất vẫn là nâng cao kỹ năng nghiệp vụ cho cán bộ thư viện và giáo viên. Trong các cách thức để phát triển văn hóa đọc tại trường học, vai trò của cán bộ thư viện và giáo viên có ý nghĩa vô cùng quan trọng, là khởi đầu và kết thúc cho mọi sự thành công. Đây chính là cầu nối, là nơi truyền cảm hứng giúp các em học sinh tiếp cận với sách và có hứng thú đọc sách hơn. Chính vì lẽ đó, những người làm công tác thư viện và công tác giảng dạy phải được trang bị và tự trau dồi kiến thức về phục vụ các bạn đọc nhỏ và tuyên truyền giới thiệu sách hiệu quả. Cán bộ thư viện và giáo viên đó là những người yêu trẻ nhỏ, nắm được tâm lý lứa tuổi tiểu học, đồng thời có kiến thức vững vàng về nghiệp vụ thư viện và hiểu sâu về văn hóa đọc để làm tốt phần việc chuyên môn. Tất cả những yếu tố trên sẽ khiến công tác thư viện tại trường tiểu học thực sự đạt được mục tiêu cao nhất là giúp học sinh biết yêu quý sách, ham thích và có kỹ năng đọc sách ngày càng vững vàng.

Như Barack Obama từng nói “Việc đọc rất quan trọng, nếu bạn biết cách đọc, cả thế giới sẽ mở ra cho bạn”. Thư viện trường tiểu học chính là cánh cửa đầu tiên vô cùng quan trọng giúp các bạn nhỏ bước vào thế giới sách đầy thú vị và bổ ích, vì vậy chúng ta phải có trách nhiệm mở đúng cách.

Published in: on 15/10/2018 at 8:56 Chiều  Comments (2)  

nồng nàn

Published in: on 13/10/2018 at 9:16 Sáng  Gửi bình luận  

Phép lạ hàng ngày

Thế giới này biết bao phép thần tiên

Trong chúng ta thần tiên đều luôn có

Phép lạ mang theo chỉ là điều nho nhỏ

Giúp người cần và trao chút niềm vui

Phép lạ hàng ngày đơn giản thế thôi

Ai cũng có thể làm bà tiên ông bụt

Đem cho đời bao tin yêu ước muốn

Thần tiên nhẹ nhàng có khó gì đâu.

Published in: on 11/10/2018 at 10:28 Chiều  Gửi bình luận  

Tạ lỗi

Biết lấy gì để tạ lỗi cùng anh

Khi lỡ hồ đồ bỏ đi những tin yêu thân thuộc

Xếp lòng tự trọng cao hơn ước muốn

Suýt đánh rơi tình hiếm có trong đời

Nguyện gắn bó cùng nhau dẫu vật đổi sao rời

Vậy mà đôi khi hồn nhiên em quên mất

Hạnh phúc ở đây giản đơn chân thật

Em sẽ trọn tình và giữ mãi tin yêu.

Published in: on 10/10/2018 at 10:33 Chiều  Gửi bình luận  

Cuộc sống dễ thương vậy đó

Em qua phòng làm việc đưa cho tôi món quà nhỏ này, bông tẩy trang dễ thương có in các hình xinh xinh trên từng miếng. Tôi thì đang tìm cây hương thảo tặng em. Khi tôi sang phòng mới em cũng đã tặng tôi bức tranh và chiếc cốc. Tôi thì lại tặng em cây bàng Singapore bé xinh. Trước nữa tôi tặng em sổ, em đem cho tôi hoa ép tím mong manh. Tôi tặng em tranh tự vẽ, quyển thơ “Ra vườn nhặt nắng”, em tặng tôi những tin nhắn vui tươi, những tâm tư thật thà… Tôi rời phòng cũ, mang theo mấy lời giản di của em trong lưu bút. Rồi nhận ra, hợp nhau thì không cần cùng nơi cùng chốn vẫn tìm đến nhau, dù chỉ là đôi khi. Thế là đủ, không cần thêm, chẳng thấy thiếu. Sau khi tôi rời phòng, chị em tôi cũng đã có riêng, có chung đi ăn cùng nhau, vui vầy lắm đấy!

Cứ vậy, em và tôi không phải kiểu thân thuộc của tình bạn bè, cũng không khách khí như đồng nghiệp mà có gì đó đồng điệu, nâng niu, giữ khoảng cách vừa đủ đẹp. Em và tôi có lẽ đều chỉ cần một mối quan hệ không tên gọi, không cố gắng, cứ dễ chịu đi qua tháng ngày thế thôi. Cuộc sống này dễ thương hơn nhờ có những người như em Ngọc ạ!

Published in: on 08/10/2018 at 9:59 Chiều  Gửi bình luận  

Vỡ

Niềm tin mong manh phải rất nâng niu

Nhưng biết đâu nó luôn chờ trực vỡ

Khi lỡ đánh rơi niềm tin tung tóe

Lấy thứ gì hàn gắn nổi mong manh?

Published in: on 07/10/2018 at 12:05 Chiều  Gửi bình luận  

Khép lại

Buổi sáng thức giấc được muộn hơn thường ngày vì cuối tuần. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng quạt quay đều. Đã mơ một giấc mơ dài, trong đó tổng hợp biết bao điều, đi qua biết bao hình bóng.

Mùa thu vẫn tiếp tục tồn tại. Tưởng thu mong manh thế, nhưng nó còn dài lâu hơn một điều đã từng ngỡ rất bền lâu. C’est la vie!

Nhưng nỗi buồn ư? Thật là phù phiếm! Sẽ không có nỗi buồn nào ở đây cả. Khi đã trưởng thành, người ta sẽ không bị chi phối quá lâu bởi những tàn phá hiện tại của cơn bão. Người ta thanh thản đón nhận, nhưng có một thực tế là: Những tàn dư của bão sẽ khiến tâm trí người ta bị ám ảnh. Theo đó, khép lại trong lòng nhiều hồn nhiên. Và niềm tin tuyệt đối sẽ không bao giờ quay trở lại.

Published in: on 07/10/2018 at 7:12 Sáng  Comments (2)  

Sống đời

Em tặng sinh nhật muộn một chậu hoa sống đời đẹp xinh và thỏi son tươi trẻ. Tối qua mình đi với nhau, và gần 12h đêm còn đứng trước hiên nhà tâm sự không muốn về. Mình lúc đó muốn ôm em nên chia tay thì với người ôm em một cái. Khi phụ nữ trò chuyện, mà lại đi vào chiều sâu, thì mọi thứ xung quanh dường như bị quên lãng.

Tràng giang… Thương nhiều!

Published in: on 06/10/2018 at 9:18 Chiều  Comments (2)  

Yêu nhau mùa thu

Ta yêu nhau và tin đầy tim ấm

Một nửa vẹn tròn chẳng thể kiếm ở đâu

Phố xá nào mình cũng có nhau

Khi ý nghĩ dành cho nhau mọi lúc

Gió mùa thu thổi vàng lên đốm cúc

Nắng trên đầu và nắng thắp trong tim

Em ở đây anh chẳng phải đi tìm

Ngồi nhẹ nhõm bên nhau trọn vẹn

Chút chia tay chỉ là tạm khép

Nụ hôn dài mai lại sẽ dài hơn.

Published in: on 03/10/2018 at 11:02 Chiều  Gửi bình luận  

Những ngày cuối tháng 9

Trời trở lạnh rồi. Tôi đang đi bộ dưới cơn mưa mỗi lúc một thêm dày hạt. Cảm nhận rõ hơn âm thanh và hương vị của đất trời. Thấy con người bỗng nhỏ bé quá! Những tham vọng, những phấn đấu bỗng trở nên không là gì khi con người chìm giữa thiên nhiên bao la.

Dạo này ít viết blog vì thiếu thời gian quá. Ngày đi làm, chú tâm vào việc. Tối về thì bao thứ để dành cho. Blog thân thuộc bỗng bị cho ra bên lề. Chỉ thi thoảng vào đăng ảnh, những ảnh tôi chụp hàng ngày và thường là chụp vội, chụp tranh thủ. Nhưng dù không viết được mấy, tôi vẫn xem nơi này là chốn thân thuộc, gần gũi và tin cậy. Bởi đây chính là nơi tôi là tôi rõ nhất, được nói những điều miên man mơ hồ mộng mơ vui tươi buồn bã mà không lo ai phán xét hay nêu quan điểm khác biệt này nọ.

Sáng nay em Hiền nói với mọi người là thứ 2 sinh nhật chị Dung và em Nguyên, mới biết thứ 2 đã là 1/10. Càng ngày càng không muốn ồn ã trong ngày sinh nhật. Tôi cũng không bao giờ thích được chúc trên fb, zalo, nên không để ngày sinh hiển thị trên đó nữa. Ai nhớ sẽ không vì được nhắc mới nhớ. Và những người nhớ là những người tôi mong, cần nên với tôi đã là quá đủ. Tôi hài lòng với sinh nhật thiếu lời chúc của những người biết sinh nhật tôi qua nhắc nhớ của các trang mạng.

Lạnh rồi. Sắp phải lấy quần áo ấm ra phơi phóng ấy. Và lòng tôi cũng nên được phơi phóng cho thêm tươi tắn nhé!

Published in: on 28/09/2018 at 10:34 Chiều  Comments (2)  

Lời tôi

Published in: on 28/09/2018 at 10:32 Chiều  Gửi bình luận  

Thiên nhiên qua góc nhìn của Winlinh

… Ngày trời trong, những riềm mây xốp vẽ lên nền xanh bức tranh tinh khôi nhẹ nhõm. Tưởng như ai đó đã xúc từng thìa kem bông mát lạnh tung lên cao. Dưới những cụm mây mỏng manh la đà, người đi trong thu thấy thấp thoáng bình yên của bến sông mờ sương, mái rạ nồng thơm khói sớm hay tiếng khua nước rộn ràng của đôi chân trần chèo thuyền trên sóng lặng…

Published in: on 26/09/2018 at 7:59 Chiều  Comments (2)  

Rừng vắng

Published in: on 23/09/2018 at 12:58 Chiều  Comments (4)  

Cuối tuần

Published in: on 17/09/2018 at 8:39 Chiều  Comments (2)  

Tháng 9

Thu đã chớm trên những con đường, khi hôm nay, trên cánh tay tôi, thu chạm vào một dòng mát rượi. Nắng vàng dịu dàng. Và gió như những sợi khói bé, chỉ là những vệt vô hình, nhưng đủ làm cho một vùng cảm giác trỗi dậy, bung nở. Bỗng thấy nhớ mùa, dù mùa đang ở đây, hiện hữu đủ đầy trong cảm giác.

Tôi thường không màng đến ngày tháng in trên lịch hay những thông tin chính xác trong chương trình dự báo thời tiết, mà dựa vào những biểu hiện thực tế của thiên nhiên để nhận biết dấu hiệu của mùa. Thấy được những biến chuyển từ các chi tiết đó, tôi đã có cả một mùa thu ngập đầy ý nghĩ, mặc dù mùa thu ấy, chưa bao giờ hết mong manh.

Tháng 9 có lẽ là tháng đậm đà nhất của thu. Thu không còn quá bẽn lẽn ngại ngùng mỗi khi thả gió, cứ mặn mà hôi hổi như nàng thiếu nữ đang say giấc yêu đương.

Thu chín sậm từng nhành hoa cúc.
Thu se sẽ tán lá bàng khô.
Thu vàng ươm gọi trái thị thơm.
Thu thoảng xanh từng hạt cốm nhỏ.
Thu rôn rốt trong quả sấu giòn.
Thu ngòn ngọt ủ trái hồng ngâm.
Thu đu đưa tàng cây trứng cá…

Bưởi bòng cũng đang rộ mùa trong nắng hanh. Người đi xa nhớ gió và nắng thu, nhớ luôn cả cái vị chua thanh của những tép bưởi mọng căng màu lòng tôm tan mềm trong miệng…

Published in: on 16/09/2018 at 1:04 Chiều  Comments (2)  

Thu gom vào một góc

Tranh vẽ của 18 năm trước (tháng 3/2000)

Bài thơ của năm nay, làm trong một tối nào đó mùa hè.

Đoạn này trích trong bài thơ nào của mình nhỉ và làm từ năm nào nhỉ?

Lại là một đoạn trích trong một bài thơ khác làm cũng lâu rồi.

Published in: on 08/09/2018 at 10:19 Chiều  Gửi bình luận  

Tôi nghĩ…

Từ tối qua lại được thắp lửa cho niềm vui làm các lời trích dẫn của bản thân với những ý nghĩ, dòng thơ đến từ trải nghiệm và tư duy mình. Vui vì luôn có nhiều việc nho nhỏ dễ thương để làm bên cạnh những việc cơm áo ngoài kia. Niềm vui và hứng khởi là do mình tự tạo, trông đợi ai đó làm cho là dại khờ lắm.

Published in: on 02/09/2018 at 5:56 Chiều  Comments (14)  

Bỗng dưng một cánh chuồn chuồn

Bỗng dưng một cánh chuồn chuồn

Trao cho tôi một nỗi buồn trong veo

(Tiểu Tuyền Thư)

—-

Hôm nay fb nhắc 2/9/2017 mình đã đăng những bức ảnh chuồn chuồn này của bố chụp. Lưu ảnh vào blog vì rất yêu những bức ảnh bố chụp về thiên nhiên và làng quê Việt Nam.

Published in: on 02/09/2018 at 3:41 Chiều  Comments (2)  

Tháng tám

Tháng tám có một ngày thật lạ
Gió hiền, nắng thơm, mây lãng đãng
Dương xỉ gầy, nhành ngọc lan mướt mát
Trở mùa về dưới làn bụi sớm nay
Bỗng được chạm vào vụng dại thơ ngây
Được em yêu và yêu em cuồng nhiệt
Được trẻ trung và nhớ nhung tha thiết
Thấy tim mình hối hả những nhịp nhanh
Tháng tám, một ngày thu rất xanh
Bài nhạc cũ cồn cào lên nhung nhớ
Phố có em ngọt lành từng hơi thở
Tôi trôi vào miền yêu dấu xôn xao
Những nụ hôn mềm ấm cháy nôn nao
Ngày tháng tám lịm tan trong hạnh phúc.

Published in: on 27/08/2018 at 9:06 Sáng  Gửi bình luận  

Hòa vào thiên nhiên

Cây thì trước giờ vẫn thích. Nhưng nay thì có vẻ thích hơn. Hay đi ngắm cây. Hay đi mua cây. Hay đi tặng cây. Và hôm nay là đi hái cây dại về trồng.

Trên ô cửa sổ này có một cụm dương xỉ mọc bơ vơ đâu đó bên đường ngõ. Và mình bứng em nó về trồng vào chiếc vỏ ốc bé. Nhìn cũng đáng yêu đấy chứ nhỉ!

Sáng còn hì hụi trồng cây hoa tím một dãy trước nhà. Trồng thêm hai chậu nhỏ xíu hoa sam vàng hồng cam. Dự báo ít ngày nữa các em nó sẽ tỏa sắc rạng ngời.

Làm những điều giản dị vậy thôi.

Published in: on 26/08/2018 at 4:09 Chiều  Gửi bình luận  

Thời thanh niên sôi nổi

năm 2005, trong chương trình của Đoàn Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch. Là cảm nhận về một chuyến đi đầy hương vị tuổi trẻ. Gợi nhớ!

—–

Đã lâu rồi không về lại miền Trung. Cảm giác còn đọng lại chỉ là những cơn nắng bỏng rát của Quảng Trị thời sinh viên mơ mộng và cái đêm đi bộ một mình trên đường Hùng Vương với bao nhiêu vương vấn…

Giờ, đã có cơ hội trở lại. Không rõ cảm giác lúc bước lên xe thế nào, chỉ còn vị mặn chua của ô mai tan trong miệng và âm nhạc tràn trong đầu là đang ào về nhắc nhớ.

Chuyến xe đưa mình đi trong gió sớm. Những gương mặt lạ quen. Muốn quên cơn nôn nao do xe tạo ra, và đã có thể tạm quên được. Để suy nghĩ. Và hy vọng về nơi mình đang đến.

Nhìn ai cũng thấy đáng yêu. Không biết trong những mái đầu trẻ trung ấy đang nghĩ gì? Có như mình. Có hồi hộp mong chóng đến nơi. Có muốn nắm lấy tay nhau mà tan trong tình yêu thương con người trong trẻo, tan trong tuổi trẻ nhiệt tình?

Mình là hai con người trộn lẫn. Trầm lắng và sôi động. Lúc nào cũng có thể khơi dậy một trong hai con người đó lên. Và mình nghĩ, trong chuyến đi này, con người trầm lắng nên nén lại để mình thỏa sức được cười nói và cống hiến trong những cuộc vui. Không nhất thiết lúc nào cũng phải bộc lộ mình rõ ràng quá! Hòa vào đám đông và là một hạt cát trên bờ cát, cũng là một niềm vui đặc biệt.

Xe chạm thành phố lúc tất cả đã lên đèn. Dừng trước một cửa hàng tổng hợp, những bước chân vội vàng lao xuống tìm thứ gì đó ăn lót dạ. Mình vẫn ngồi trên xe và ngắm thật kỹ con đường. Con đường vắng quá! Hình như vừa có mưa. Đường hơi ướt. Những ánh đèn vàng vọt mang lại cho mình cảm giác đang ở trong một thị trấn buồn. Phía bên kia, một vài dáng người đang dịch chuyển trong bóng tối, bước chân thật nhanh nhẹn, vì đó chính là lối đi quen thuộc của đời họ. Mình thử nghĩ, nếu ở đây, mình sẽ làm gì? Có nhớ Hà Nội rực rỡ đèn và xao động âm thanh không? Sẽ nhớ lắm, nhớ Hà Nội lắm dù đôi khi những đợt tắc đường, những khẩu trang mua một năm hàng chục cái khiến mình thành gắt gỏng. Nhưng Hà Nội là nơi mình sống, làm việc và đi lại mỗi ngày, có những người thân thương, những người mới quen và cả những người đã quen lâu nay mới hiểu. Không thể xa lâu.

Xe từ từ vào khách sạn. Được đặt mình xuống chiếc giường êm ái sung sướng biết bao. Cả ngày nhừ người trên xe, giờ chỉ muốn lăn ra ôm lấy gối và tha hồ mơ màng. Nhưng phải ăn. Mà không, được ăn. Ăn xong mà không ngủ được. Không hề muốn ngủ như mong ước lúc đang nằm trên xe về chiếc đệm mát lạnh điều hòa. Cùng mấy người ra phố. Phố vắng như đêm.

Nhưng phải công nhận, trong không gian này không thể đi được với những người chưa từng quen biết. Cần một chút hiểu. Như thế đỡ phải mất thời gian dạo đầu làm quen. Mà giờ thì mình không muốn phải làm quen và giới thiệu sơ yếu lý lịch. Nên, về phòng. Và nằm nghĩ ngợi.

Thấy vắng vắng. Trở lại chốn này, nơi có nhiều kỷ niệm tuổi trẻ, mà chẳng thấy nhớ chút gì quá khứ. Có lẽ vì đã lâu. Có lẽ vì thời gian bôi xóa và đè lên đó bao nhiêu là sự kiện, để đầu óc con người không còn chút thảnh thơi ôn lại chuyện cũ. Giường bên đã ngủ, mà mình không ngủ được. Ánh sáng bên ngoài rọi vào như mảnh trăng mùa thu xa vắng. Có nhớ nhung gì không? Không, chỉ là nhớ nhung cái khoảnh khắc tuổi trẻ đã qua nhanh quá, và nhìn lại chỉ còn một vệt mảnh mờ.

Sớm, bừng tỉnh trước những tia nắng sớm xuyên qua cửa kính. Chiếc váy hồng mỏng manh nhắc mình về một giấc ngủ muộn ngon lành. Cứ buông tóc như thế mà ra ngắm trời mây. Mây trắng quá! Từng mảng xôm xốp mát lạnh đang lững lờ trôi. Không gian rộng thênh và gió rất lộng. Nước khua trong nhà tắm xôn xao. Khuôn mặt thanh sạch tỉnh táo nhờ nước mát. Đã có thể xuống ăn sáng và đi chuyến đầu tiên tới Thành cổ.

Con đường ngắn. Và nắng vàng như mật. Cứ tưởng tượng thành cổ Quảng Trị ngập lút cỏ lau và đỏ au tường gạch cũ. Nhưng không, tất cả thật quang đãng và ngay hàng thẳng lối. Theo lối đi vào cùng mọi người, những vạt cỏ mọc lả lơi xanh mướt khiến tâm hồn ai cũng thấy nhẹ nhõm hơn. Tiếng anh thuyết trình êm ái quá! Những câu chuyện cuốn hút người nghe. Và mắt mình cũng rưng rưng xúc động. Những mất mát nhiều quá, và bây giờ, tuổi trẻ được hưởng nhiều quá! Bọn mình đứng ngoài nắng có tí chút đã thấy khó chịu nổi. Thử hình dung xem, trên mảnh đất này, 81 ngày đêm… Nên đi đến đâu trên vạt lửa bom này cũng không thể quên 4 câu thơ bên dòng Thạch Hãn: “Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ/ Đáy sông còn đó bạn tôi nằm/ Có tuổi hai mươi thành sóng nước/ Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm”.

Chợ Đông Hà sau khi xe thoát ra từ con đường lầy trong chuyến tặng sách vẫn như trước. Hàng họ như chợ Đồng Xuân. Cũng mua được một chút. Mà thấy mệt quá! Vì lúc đi vào con đường gập gềnh đã kịp say chao đảo. Chỉ muốn về phòng nằm ra ôm gối như mèo lười.

Chiều, đường Trường Sơn. Nghĩa trang Trường Sơn. Nắng. Hừng hực. Thiêu đốt. Cơn đau bụng ập đến bất ngờ sau khi mình xuống xe. Muốn chạy xuống bao la kia nhìn toàn bộ những ngôi mộ trắng, nhưng đau quá nên chỉ đi được hàng trên. Ngợp ngời là mộ chen trong cây xanh và cỏ rối. Biết bao trái tim còn đập nóng hổi. Bao nhiêu mơ ước chưa được thực hiện. Bao nhiêu tình yêu…

Về Nhật Lệ khi mặt trời vẫn còn thắp lửa. Mình may mắn được ở một căn phòng có thể nhìn ra dòng sông với cây cầu dài thẳng tắp. Hoàng hôn sẽ buông xuống sông những tia vàng ấm nóng. Ánh sáng lấp lánh. Và con sông như dài vô tận. Thả tóc ra và đứng thảnh thơi nhìn xuống đường. Thành phố Đồng Hới êm đềm lạ!

Ra cầu. Gió lộng. Những tiếng cười ròn vang. Không nghĩ gì nhiều. Chỉ cảm thấy được tan trong thiên nhiên và người nhẹ bẫng. Bữa cơm tối cũng vui. Ngồi cùng các anh các chị. Bê ấm trà lóng ngóng kiểu gì mà bỏng cả tay. Nay vẫn còn rát. Rồi tối. Biển đêm quây quần.

Nhìn những con sóng vỗ nhè nhẹ, chỉ muốn nhìn, không muốn khuấy nước bằng chân. Cát mịn và không có rác. Đoàn xe đã đi đâu đó. Chỉ có một nhóm người ở đây. Và cảm giác của mình không có gì đặc biệt nếu không muốn nói là tẻ nhạt. Thèm được chuyện trò, hoặc hát thật khẽ trước biển. Thèm được chạy trên cát. Thênh thang. Đến khi đông đúc người xuống cùng, mình vẫn không có được niềm vui mong muốn. Vì nhóm mình vẫn ngồi chỗ này. Và rải rác những suy nghĩ riêng tư dù có giao lưu qua lại bằng những lời giới thiệu.

Khuya. Hai tiếng nằm mà không ngủ được. Bật nhạc điện thoại. Rồi để quên trong giấc ngủ quên. Mơ một giấc mơ dài. Những giấc mơ thường chi phối cảm giác mình. Và mình muốn gặm nhấm nó mãi nếu nó là giấc mơ ngọt ngào trong trẻo.

Một vài tin nhắn trôi qua. Và đêm ập xuống trong cơn thức còn chưa đủ dài…

Phong Nha – Kẻ Bàng xuôi dòng nước mát. Tiếng tàu máy chạy ồn ã trên sông. Nếu được thả lỏng trên con thuyền gỗ mộc mạc không động cơ xăng dầu thì mình đã có thể nghĩ ra được nhiều điều đẹp đẽ hơn. Hai bên bờ, những bụi cây xanh lúp xúp chen nhau. Trâu bò thong thả đung đưa đuôi gặm cỏ. Trẻ con tắm trưa, không áo quần, đu cây, nhảy tùm tùm xuống nước mát. Hồn nhiên. Tuổi thơ chỉ cần như thế. Qua đi để hun đúc nên những ước mơ nồng nhiệt.

Hang tối. Rộn tiếng nước khua. Mát lộng. Giờ mình hay có trạng thái không đọc được tên. Nó cứ thế trôi trôi. Chẳng vui. Chẳng buồn. Thuyền không ai nói chuyện được dài. Thỉnh thoảng bông đùa vài câu. Còn lại, cho suy tư của mình trôi miên man theo tiếng khua chèo khi động cơ máy của thuyền vào hang không còn hoạt động.

Có lẽ buổi chiều trên bãi biển là đáng nhớ nhất. Niềm vui là có thực. Sự sôi nổi và hòa lẫn vào nhau là có thật. Và cảm giác mình là thanh niên, đang sống trong tuổi trẻ thật rõ rệt. Mưa rồi nắng. Biển ảm đạm. Rồi biển long lanh.

Tối. Giao lưu. Mình cũng hòa vào mọi người và hát.

Đêm. Ra bên sông ngồi ghế nhựa. Đông. Vui. Tiếc là mình cảm thấy hơi lạc lõng. Thỉnh thoảng ngước nhìn trời sao. Trời rất nhiều sao. Lấm tấm như những mảnh giấy bạc cắt vụn thả trên miếng vải đen nhà mình chụp ảnh nghệ thuật ngày nào. Có những lúc, trong đám đông vẫn thấy mình cô độc.

Không phải lúc nào đông cũng vui. Ở góc sáng kia, những tiếng hát lảnh lót thật say sưa. Cho đến khi mình cũng hát lên cho mọi người nghe. Mà “Tìm tên anh trên bờ cát” run rẩy quá! Giữa bia và mực một nắng, khó mà đi tìm một cái tên.

Thế là kết thúc. Lại trở về với thực tại. Và làm những công việc thường ngày. Con đường về vui hơn bởi đã hiểu và quý nhau hơn. Hát mãi không biết mệt. Mong lại được đi nhiều lần nữa. Để được khám phá những mảnh đất quê hương và được gần gũi những thanh niên nhiệt thành. Cho mình được sôi nổi và mạnh dạn hơn. Cho mình được hiểu thêm những con người trước kia mình chưa từng được biết.

Thời gian không chờ đợi. Và mình cũng thế, không thể ngồi một chỗ mà chờ đợi. Phải làm gì đó cho cuộc đời mình ý nghĩa hơn. Ít nhất cũng như chuyến đi này!

Published in: on 20/08/2018 at 2:02 Chiều  Gửi bình luận  

Chút ảnh lưu lại

Sữa chua handmade làm tại nhà.

Cây kim tiền tôi nuôi trong nước

Bức tượng đáng yêu tôi chụp trong hiệu sách

Hoa sao em Ngọc tặng trên phố chợ Hàng Da hai năm về trước.

Cây bàng Singapore mua tặng cho cô bé Ngọc rất thích cây và con.

Published in: on 20/08/2018 at 12:29 Chiều  Comments (2)  

Thảnh thơi

Niềm vui khi tặng quà đến từ cảm nhận và sự trân trọng của người nhận quà đối với món quà của mình.

Niềm vui khi được nhận quà đến từ cách trao quà và sự chăm chút đối với món quà từ người tặng quà cho mình.

Published in: on 19/08/2018 at 10:09 Chiều  Comments (2)  

Bí mật của sự cuốn hút

Người ta vẫn hay nói những câu đại loại như: Anh này đẹp trai mà yêu cô xấu thế, cô này nhìn chả có gì đặc biệt mà lấy được ông chồng ngon nhỉ… Bạn lý giải sao về điều này?

Theo tôi, những câu thắc mắc hay nhận xét dạng như trên thật nông cạn. Bởi sự cuốn hút của một con người không chỉ phụ thuộc vào mỗi hình thức bên ngoài. Giống như tôi, cho đến thời điểm này, tôi tự nhận thấy mình cũng có chút cuốn hút mặc dù tôi không xinh đẹp. Vậy người ta cuốn hút đối phương ở những điểm gì ngoài sắc đẹp?

Có thể là cách cư xử hồn nhiên, thân thiện và nhân hậu. Có thể là chút e ấp vốn có của người phụ nữ khiến xung quanh thấy mình dễ thương, trong trẻo. Hoặc sự phiêu lãng, mơ hồ (có chừng mực) đủ để tạo sự khác biệt mà không cho người ta cảm giác mất an toàn. Hay chút tài lẻ nào đó khiến họ thấy ta không đơn điệu. Rồi vốn kiến thức thể hiện qua lối nói chuyện thông minh, hóm hỉnh. Sự lạc quan yêu đời. Sự năng động, linh hoạt. Lối sống tích cực tràn đầy cảm hứng. Một chút bản năng và lý trí đủ cần… Còn nhiều lắm những nét hay ho khiến một người phụ nữ trở nên cuốn hút trong mắt ai đó. Tuy nhiên, sợi chỉ xuyên suốt là tất cả phải bản năng, chân thật, không màu mè gượng ép. Bởi chỉ có sự thật mới làm trái tim rung động được mà thôi.

Còn về hình thức ấy à? Ai cũng muốn mình đẹp, ai cũng thích nhìn ngắm cái đẹp. Nhưng nếu mình sinh ra không được xinh đẹp lắm, hãy trở nên đẹp đẽ từ bên trong. Tâm sinh tướng, khi mình đẹp từ bên trong, nó sẽ lan tỏa ra bên ngoài, tuy vô hình mà đầy sức mạnh. Bên cạnh đó, mình có thể chăm chút bề ngoài một cách tích cực hơn như mái tóc mượt, làn da mịn, đôi môi điểm chút son tươi tắn. Và đặc biệt là mùi thơm. Tôi vẫn luôn tâm niệm: Phụ nữ có thể không đẹp xuất sắc nhưng phải đẹp theo cách riêng biệt đầy thú vị; phụ nữ có thể không trắng trẻo nuột nà nhưng phải thật sạch sẽ, thơm tho. Đơn giản quá mà.

Nên tôi đã và vẫn “đẹp” theo tiêu chí của riêng tôi. Còn cảm nhận của bạn với tôi, tùy duyên nhé 🙂

Đây là những dòng ưu ái em Linh viết cho tôi trong cuốn lưu bút.

Published in: on 09/08/2018 at 10:29 Sáng  Comments (2)  

Trường Tiểu học Tiền Phong – Thư viện xanh ươm mầm hy vọng  

Phạm Thùy Dung

 Những ngày tháng mười, hơi thu đang độ đằm chín, nắng trải vàng khắp con sông Đuống thơ mộng. Cách đó không xa, nơi khoảng sân rộng thênh thang của Trường Tiểu học Tiền Phong, những tán cây xanh đua nhau rợp mát giữa lúc các bạn nhỏ còn đang say sưa giờ học buổi chiều. Tôi đã cảm nhận được sự thanh bình và tươi trẻ tràn ngập khi bước chân vào không gian trong lành, sạch đẹp này. Và sau khi chứng kiến không khí học tập hào hứng cũng như được gặp gỡ, trò chuyện với cô Hiệu trưởng, thầy cô giáo Tiền Phong, tôi càng thêm nể phục, trân trọng những người đang ngày đêm cống hiến cho môi trường dạy và học đầy chuẩn mực ấy!

Trường Tiểu học Tiền Phong thuộc thị trấn Yên Viên, huyện Gia Lâm, Hà Nội, vốn được tách ra từ trường Tiểu học Thị trấn Yên Viên từ năm 2004. Tuy tuổi đời còn trẻ, nhưng trường đã có bước phát triển đáng nể về chất lượng dạy và học. Có được thành quả này là nhờ công sức của toàn bộ tập thể nhà trường, trong đó Ban giám hiệu đóng vai trò quyết định. Một Ban giám hiệu khoa học trong quản lý, chuyên sâu trong nghiệp vụ, sáng tạo trong hoạt động đã giúp Tiền Phong phát huy được thế mạnh mà không phải trường nào cũng làm được, đó là sự đoàn kết và ý thức phấn đấu vì sự nghiệp chung. Nhận thấy cơ sở hạ tầng và cơ sở vật chất là nền tảng để phát huy mọi mặt hoạt động, Ban giám hiệu đã chú trọng đầu tư, kiên cố hóa tất cả các hệ thống phòng học, phòng chức năng, phòng hiệu bộ với các phương tiện thiết yếu, hiện đại. Trong hệ thống các phòng chức năng phong phú như phòng Âm nhạc, phòng Ngoại Ngữ, phòng Mỹ thuật, phòng Tin học, nhà Thể chất,… Thư viện trường Tiểu học Tiền Phong là điểm sáng, là tấm gương đáng để học tập và nhân rộng.

Để có được môi trường học và đọc sôi nổi, hiệu quả như ngày hôm nay, không thể không nhắc đến vai trò đầu tàu của cô Hiệu trường Lê Thị Hà và sự góp sức của hai cô Phó Hiệu trưởng Trần Thị Mai Lan và Lê Thị Ánh Minh. Cô Hà vào ngành Giáo dục từ năm 1987, năm 2004 là Phó Hiệu trưởng và trở thành Hiệu trưởng trường Tiểu học Tiền Phong từ năm 2009. Chính từ sự nhiệt huyết và tận tâm của cô và hai cô Phó Hiệu trưởng (trong đó cô Mai Lan phụ trách trực tiếp công tác thư viện), biết bao ý tưởng hay cho hoạt động thư viện đã ra đời. Người có nhiệm vụ chính trong việc hiện thực hóa ý tưởng của Ban giám hiệu là cán bộ thư viện chuyên trách Nguyễn Ngọc Thịnh. Cô Thịnh tốt nghiệp Khoa Thư viện trường Cao đẳng Sư phạm Hà Nội, tham gia công tác thư viện tại Tiền Phong từ năm 2011, từng đạt giải nhì Hội thi Nhân viên Thư viện giỏi cấp Tiểu học (2014 – 2015) và giải ba Hội thi Đồ dùng dạy học CNTT cấp Thành phố (2011 – 2012). Với vai trò của một cán bộ thư viện chuyên trách, cô Thịnh luôn tận tụy, hết lòng với các phần việc được giao, là cầu nối giúp sách đến gần học sinh hơn. Bên cạnh đó, không thể không nhắc đến cô Tổng Phụ trách Nguyễn Thị Thanh Huyền với vai trò phối hợp cùng thư viện triển khai nhiều hoạt động sách thông qua các buổi chào cờ, sinh hoạt sao… của các em học sinh. Và cuối cùng là sự tham gia tích cực của đội ngũ cộng tác viên thư viện (gồm 11 giáo viên, 11 học sinh) và đội xung kích (gồm 10 bạn học sinh cuối cấp) với nhiều phần việc như biên soạn thư mục, đóng bọc lại sách hư hỏng, sắp xếp lại kho, lựa chọn chủ đề giới thiệu sách… góp phần triển khai thành công các kế hoạch của thư viện.

Bước vào phòng đọc của thư viện trường Tiểu học Tiền phong, bạn sẽ không khỏi ngỡ ngàng vì cách bài trí rất sáng tạo ở nơi này. Trên tường, những nét vẽ mềm mại mộng mơ điểm tô cho không gian thư viện một sự trẻ trung và tươi mới. Các tủ sách được sơn màu rực rỡ, phù hợp với phong cách của học sinh tiểu học. Các phòng đọc được tắm trong không khí điều hòa mát rượi với cách trang trí, trình bày đầy tính nghệ thuật tạo cho bạn đọc một sự thảnh thơi, thư giãn, khiến việc đọc sách trở thành sự hưởng thụ sách chứ không phải là sự bắt buộc cứng nhắc. Được biết, trong năm học 2017 – 2018, với tổng kinh phí dành cho hoạt động thư viện là 115 triệu đồng (kinh phí được cấp theo thông tư 30/TTLB là 105 triệu đồng và kinh phí được cấp từ nguồn khác là 10 triệu đồng), nhà trường đã có sự phân bổ, đầu tư hợp lý để khai thác hiệu quả nhất nguồn lực thư viện. Trường đã dành một khoản kinh phí không nhỏ cho việc trang bị các phương tiện như máy chiếu, hệ thống âm thanh, máy hút bụi và tu sửa, bảo dưỡng cơ sở vật chất. Quan trọng hơn, thư viện có sự đầu tư cho vốn tài liệu một cách thích đáng với đầy đủ các đầu sách, báo, tạp chí, bản đồ, băng đĩa giáo khoa theo quy định về tiêu chuẩn thư viện trường phổ thông. Bên cạnh việc bổ sung sách theo nguồn kinh phí được cấp, thư viện còn phát huy tối đa sự ủng hộ của cộng đồng trong việc đóng góp tài liệu, sách báo cho thư viện. Tiêu biểu là phối hợp với các ban ngành, giáo viên chủ nhiệm phát động phong trào quyên góp sách xây dựng thư viện trường và thư viện lớp; thường xuyên phát động phong trào đọc sách, giữ gìn sách, quyên góp sách và xây dựng tủ truyện ở các lớp; duy trì tủ sách giáo khoa dùng chung để tặng hoặc cho mượn đối với học sinh nghèo, học sinh thuộc diện chính sách. Thư viện cũng chú trọng phân bổ kinh phí để trang bị tài liệu, cơ sở vật chất cho thư viện mở – mô hình thư viện thân thiện, cuốn hút, hoạt động vào ngày thứ 4 và thứ 6 trong tuần.

Trong công tác nghiệp vụ, khâu mấu chốt quyết định và duy trì hoạt động thư viện, trường Tiểu học Tiền Phong luôn thực hiện nghiêm túc các quy trình nghiệp vụ nhưng vẫn có sự linh hoạt trong từng việc làm cụ thể. Cán bộ thư viện chuyên trách vững về chuyên môn, đội ngũ cộng tác viên nhiệt tình, trách nhiệm đã giúp hoạt động nghiệp vụ nơi đây luôn hiệu quả, thông suốt. Vào đầu mỗi năm học, thư viện có lập kế hoạch chung và kế hoạch cụ thể cho từng tháng, từ khâu bổ sung, bảo quản sách báo đến công tác phục vụ bạn đọc, tất cả đều được triển khai khoa học và nhịp nhàng. Việc đọc của các em không chỉ là tự phát, theo ý thích mà có sự định hướng của những người làm công tác thư viện, vì vậy hiệu quả và chất lượng đọc ngày càng nâng cao. Cán bộ thư viện trực tiếp triển khai những phần việc đồng thời kết hợp với Tổng phụ trách và các giáo viên chủ nhiệm để kiểm tra việc đọc, mượn sách của học sinh, đảm bảo 100% học sinh được đọc sách trong thư viện mở. Bên cạnh đó, thư viện luôn chú trọng tăng cường tổ chức các hoạt động phong phú thân thiện, hiệu quả với nhiều hình thức, tích cực phối hợp với các tổ chức, cá nhân trong nhà trường để đưa ra các hoạt động hữu ích phù hợp với lứa tuổi các em như: Tổ chức ngày hội đọc sách và mời diễn giả về trường nói chuyện; Tuyên truyền giới thiệu sách với nhiều hình thức phong phú, thu hút đông đảo học sinh và giáo viên tham gia. Tổ chức các cuộc thi nhận diện tác giả, tác phẩm, đóng vai các nhân vật trong tác phẩm, đoán tên tác phẩm và tác giả để thúc đẩy các em chăm chỉ đọc sách và thể hiện bản thân trước đám đông. Tổ chức các buổi tham quan, trưng bày, triển lãm, các trò chơi dân gian, trò chơi trí tuệ để tăng cường hứng khởi cho các em trong việc học và đọc (“Giao lưu nhà thông thái”, triển lãm “Lược sử nước Việt bằng tranh”, tham quan thực tế tại Học viện Hậu cần…), giúp học sinh nâng cao tri thức và kỹ năng sống… Và cứ hai tháng một lần, thư viện họp tổ công tác thư viện để đánh giá, sơ kết công tác. Kết thúc năm học, thư viện tiến hành tổng kết, kiểm kê sách, báo, tạp chí; cùng nhau ngồi lại nhìn nhận việc đã làm trong năm học qua để tiếp tục phát huy mặt mạnh và khắc phục những việc còn tồn tại để mỗi ngày càng trở nên hoàn thiện hơn.

4-5

Nhưng điểm sáng của thư viện trường Tiểu học Tiền Phong lại nằm ở đây, từ chính những sáng tạo rất riêng, rất đỗi dễ thương, thân thiện và gần gũi này: Vào mỗi mùa hè phượng đỏ ve kêu, thư viện trường không hề ngơi nghỉ, vẫn mở cửa một tuần một lần để đón các bạn nhỏ thân thương vào sinh hoạt, vui chơi gắn bó. Chính nhờ hoạt động này mà dù là mùa hè học trò vẫn không quên trường lớp. Những ngày thư viện mở cửa, các bạn học sinh lại tụ tập tại thư viện để gặp gỡ nhau và đọc những cuốn sách yêu thích với tâm lý phấn khởi, thoái mái. Vừa không quên việc học, vừa duy trì được thói quen đọc sách và tránh sa đà vào những trận game độc hại, đó là ý nghĩa của phòng đọc sách ngày hè. Bên cạnh đó, với truyền thống lá lành đùm lá rách, trường còn rèn cho các em biết yêu thương và quan tâm đến cộng đồng thông qua việc kêu gọi các tổ chức, cá nhân, phụ huynh học sinh quyên góp quần áo, sách vở, tiền mặt… gửi tặng các bạn học sinh ở vùng sâu xa như chương trình hỗ trợ hàng năm cho các bạn học sinh trường Tiểu học Giàng Chu Phìn (huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang) mà trường đã có hoạt động kết nghĩa. Điều thú vị nữa là thư viện đã có ý tưởng xây dựng tủ sách nhật ký thư viện cho các em, giúp các em có cơ hội thể hiện suy nghĩ của mình sau khi đọc sách hoặc bày tỏ được những tâm tư, tình cảm cá nhân ra trang giấy. Sổ nhật ký do phụ huynh tự nguyện mua cho các con, được xếp ngay ngắn trong một giá sách hai tầng rất xinh, được duy trì cho các con suốt từ lớp 1 đến hết lớp 5 và kết thúc cấp tiểu học các con được mang sổ về, lưu lại làm kỷ niệm. Cuốn sổ được các em hứng thú viết và vẽ rất sinh động, là minh chứng rõ nét cho thấy hoạt động thư viện nơi đây là thực chất và thực sự ý nghĩa đối với từng em học sinh. Cuốn nhật ký giúp các em tự do bay nhảy trong thế giới mộng mơ của mình và sẽ là kỷ niệm đẹp mà các em lưu giữ trọn đời. Cuối cùng, vô cùng đặc biệt và khác lạ, chính là hoạt động thư viện xanh của 10 tủ sách xinh xắn được trang trí rất bắt mắt, mà các bạn nhỏ và thầy cô trong trường vẫn quen gọi là “tổ chim” bởi hình thù giống rất tổ chim của chúng. Các “tổ chim” được “trồng” trong khu vực vườn cây của trường, nhìn hệt như căn nhà đáng yêu của những chú chim bồ câu trong truyện cổ tích. Những tủ sách này do đội xung kích phụ trách, các bạn thường xuyên lau chùi, chăm chút cho tủ sách được sạch đẹp và xếp sách theo lịch để bạn bè mình được vui đọc trong mỗi giờ ra chơi hay các giờ sinh hoạt chung. Dưới bóng cây um tùm hiu hiu gió thổi, thảng hoặc có tiếng chim non lảnh lót, các bạn nhỏ đồng phục chỉn chu, khăn quàng phấp phới chụm đầu trên ghế đá mát rượi chăm chú lật từng trang truyện thú vị. Tuổi học trò nhờ thế mà đáng nhớ và ý nghĩa biết bao!


Nhờ những nỗ lực không ngừng nghỉ, thư viện trường Tiểu học Tiền Phong đã đã đạt danh hiệu Thư viện Xuất sắc trong nhiều năm, là động lực và niềm tin để nhà trường tiếp tục phấn đấu dành thêm những thành tích cao trong những năm học kế tiếp. Không gian xanh ấy, nơi có 38 giáo viên, 15 nhân viên và 908 học sinh đang ngày ngày cùng nhau học tập và cống hiến đã và sẽ luôn tràn ngập niềm vui, sự hứng khởi trong mỗi ngày. Nhìn những “tổ chim” đứng lấp ló trong khu vườn trường xanh tươi, tôi bỗng liên tưởng đến lời Mann Horace từng nói: “Nếu tôi có quyền thế, tôi sẽ đem sách mà gieo rắc khắp mặt địa cầu như người ta gieo lúa trong luống cày”. Thư viện trường Tiểu học Tiền Phong cũng đang gieo những hạt mầm tri thức, tưởng như âm thầm nhưng lại vô cùng lan tỏa, cho lớp măng non hôm nay được lớn lên giữa đủ đầy trân trọng, yêu thương và khích lệ.

 

Published in: on 05/08/2018 at 3:23 Chiều  Gửi bình luận  

Thông gió – người tình thầm lặng

Chỉ một cá nhân riêng biệt liệu có đủ sức làm đời mình tươi đẹp?

Tôi vẫn hay tự nhủ: mình phải là người làm chủ đời mình, xung quanh có ra sao cũng không bị hề hấn. Nhưng không hẳn, bởi dù bản lĩnh, tự chủ đến đâu, tôi vẫn phải chịu sự tác động của xung quanh. Và tôi nhận ra mình rất cần được sự hỗ trợ, tương tác thiện chí của xung quanh để đạt được những niềm vui cuộc đời. Tôi bỗng liên tưởng đến một căn nhà, vốn tự cho mình vô cùng kiên cố, nắng mưa không sợ, bão giông chẳng màng. Vậy mà căn nhà kiên cố ấy cũng buộc phải cần đến những thứ rất nhỏ bé khác phụ trợ để được hoàn hảo. Trong số những thứ căn nhà không thể thiếu, có một thứ được gọi tên là “hệ thống thông gió”.

Vốn dĩ chiếc quạt thông gió quá khuất lấp và nhỏ bé, ít gây sự chú ý với xung quanh. Nhưng với tôi, chúng có những thú vị riêng biệt, mà ví von suy tư hơn, thì tôi xem nó giống như người đàn ông yêu đơn phương nàng thơ trong mộng của mình một cách đầy kiên nhẫn và thầm lặng.

Hệ thống thông gió theo như tôi hiểu đơn giản là hệ thống điều hòa không khí, có nhiệm vụ thay đổi, điều chuyển nhằm cung cấp cho không gian thứ không khí chất lượng hơn. Tôi không có kiến thức về vấn đề này, nên tôi sẽ viết về nó một cách đơn thuần như phụ nữ pha một cốc nước hoa quả trong buổi chiều mùa hè yên tĩnh.

Việc kiểm soát nhiệt độ, bổ sung oxy, hoặc loại bỏ hơi ẩm, mùi hôi, khói bụi, hơi nóng, vi khuẩn… chung quy đều nhằm loại bỏ các loại mùi khó chịu và hơi ẩm quá mức, đưa không khí thông thoáng của bên ngoài vào để đánh bật sự lưu cữu ì chệ của không khí bên trong. Giống một cô gái khi nóng nẩy hờn giận, người yêu cô như chiếc quạt thông gió an ủi vuốt ve, giúp cô lấy lại cân bằng, đẩy lùi cơn giận.

Tôi tạm chia hệ thống thông gió thành hai phần cơ bản là tự nhiên và nhân tạo.

– Nhân tạo (hệ thống thông gió cơ khí) với tôi đơn giản là những chiếc quạt thông gió nhỏ, là điều hòa nhiệt độ và các loại quạt làm mát khác. Đầu tiên, căn nhà cần những chiếc quạt thông gió nhỏ, đặc biệt là trong phòng bếp và phòng tắm – hai nơi có khối lượng mùi đậm đặc hơn những không gian khác. Bên cạnh đó, ở những nơi ít các mùi hỗn tạp hơn, các loại quạt trần và quạt bàn sẽ giúp lưu thông không khí thông qua việc làm giảm nhiệt sinh ra do sự bốc hơi của mồ hôi trên da chúng ta. Quạt trần tuy không tạo sự thông gió cũng như đưa không khí từ ngoài vào nhưng nó giúp luân chuyển không khí trong phòng, nhất là vào mùa đông quạt trần còn giúp tuần hoàn không khí ấm phân tầng từ trần nhà xuống sàn nhà.

Tôi được biết hệ thống thông gió cơ khí được chia làm ba loại, gồm hệ thống thông gió kiểu thổi (thổi không khí sạch vào phòng và thải không khí trong phòng ra bên ngoài qua các khe hở của phòng nhờ chênh lệch cột áp), hệ thống thông gió kiểu hút (hút xả không khí bị ô nhiễm ra khỏi phòng và đưa không khí bên ngoài tràn vào phòng theo các khe hở hoặc cửa lấy gió tươi nhờ chênh lệch cột áp) và hệ thống thông gió kiểu kết hợp (kết hợp cả hút xả lẫn thổi vào phòng, có thể chủ động hút không khí ô nhiễm tại những vị trí phát sinh chất độc và cấp vào những vị trí yêu cầu gió tươi lớn nhất).

Trong những tháng ngày ẩm ướt, căn nhà muốn ươn ra với những mảng tường dọa chực phồng rộp hay bộ ghế salon làm mình làm mẩy bằng những nốt ẩm li ti kiêu kỳ. Lúc này, hệ thống thông gió nhân tạo đã thể hiện được vai trò to lớn của mình, cấp gió sạch làm trẻ trung tươi mới không gian.

Đó là tôi còn chưa nói sâu hơn về việc lắp đặt ống dẫn thông gió, chế độ bảo trì ống dẫn thông gió khi lắp thông gió ở các khu vực nóng như gần tầng áp mái… vì nó thuộc phạm trù kỹ thuật. Tôi cũng chưa kể về hệ thống thông gió ở những tòa nhà lớn hay hệ thống thông gió lấy gió từ tự nhiên thổi rồi thổi xuống các tầng hầm âm dưới lòng đất. Tôi vẫn còn chưa nhắc đến hệ thống thông gió cho nhà xưởng tập trung lượng người lao động làm việc lớn hay những tầng hầm để xe luôn chứa nhiều không khí độc hại…, Lúc này không có thông gió coi như các tòa nhà, tầng hầm bị bức tử, không thể duy trì trạng thái hoạt động cân bằng.

– Tuy nhiên, chúng ta có thể kết hợp sử dụng hệ thống thông gió tự nhiên một cách khôn khéo linh hoạt. Theo tôi, sự thông gió tự nhiên là sự thông gió của căn nhà với không khí bên ngoài mà không cần dùng quạt hay hệ thống cơ khí khác. Các dạng hệ thống thông gió tự nhiên chủ yếu dành cho các không gian nhỏ nhà ở, bao gồm các cửa sổ, cửa ra vào, lỗ thông hơi và giếng trời để tận dụng hướng gió tiết kiệm năng lượng.

Tôi cũng được cho hay, ở các hệ thống phức tạp hơn thì không khí ấm áp trong nhà có thể được để cho bay lên và thoát ra tại phần khe hở bên trên (hiệu ứng ống khói), do đó ép dòng không khí mát ở bên ngoài bị hút vào trong một cách tự nhiên qua các lỗ hở ở khu vực thấp hơn.

Trong hệ thống thông gió tự nhiên, tôi thích nhất là cửa sổ và giếng trời. Bởi hai thứ này đem đến nhiều ánh sáng và đầy tính biểu cảm, hàm chứa gu thẩm mỹ của chủ nhân căn nhà. Gió mát lùa vào qua cửa sổ, những tia nắng rọi chiếu xuống qua khoảng giếng trời phóng khoáng. Căn nhà không chỉ được thoáng đãng, cân bằng khí mà còn đem theo những vẻ đẹp làm rung động không gian. Căn nhà được chứng kiến những hơi gió đuổi nhau trong lòng mình, được nghe hương vị nắng thơm tho trong tim mình, hỏi còn gì thư thái ý vị hơn?

–>Việc thiết kế hệ thống thông gió khoa học, thiết thực như thế nào là của kiến trúc sư. Với chúng ta, đơn giản hơn, chỉ là bật quạt khi nóng, mở cửa khi bức bối, bật công tắc thông gió khi dầu mỡ khói bếp tấn công,… Và cuối cùng, mỗi căn nhà hãy có cho mình một khoảng giếng trời vừa đủ, để thu nhận thiên nhiên thênh thang vào không gian riêng tư của mình.

Thông gió không chỉ để lưu thông không khí, mà lưu thông không khí sẽ giúp con người lưu thông khí huyết, linh hoạt trí não. Khi ta được sống trong nguồn khí sạch đầy cân bằng, con người ta sẽ trở nên phóng khoáng tự tại hơn. Sáng tạo, lạc quan, thiện tâm, yêu thương… cũng theo đó mà dội về nhẹ nhõm. Đó là lý do đặc biệt để hệ thống thông gió mãi luôn tồn tại.

Và nàng thơ “ngôi nhà” cứ hồn nhiên hạnh phúc vì đâu đó luôn có chàng “thông gió” âm thầm chăm chút yêu thương.

Published in: on 04/08/2018 at 11:29 Chiều  Comments (3)  

Li ti

Hương hoa thơm xôn xao ngày cuối tuần đầy nắng.

“Trong bụi đường, hay giữa cơn mưa, nhìn phía sau lưng biết người trước mặt”.

Làm nhẹ tâm hồn bằng suy nghĩ hiền hòa. Làm nhẹ không gian bằng sắc màu đơn giản.

Quất hồng bì ăn còn sót lại hai quả xanh be bé, nghịch ngợm ghép thành một cành nhỏ nhỏ xinh xinh.

Vẻ đẹp lấp lánh mọi nơi. Quan trọng ta có nhìn ra được hay không mà thôi.

Published in: on 29/07/2018 at 4:11 Chiều  Comments (4)  

Lưu kỷ niệm bằng nét vẽ đơn sơ

Khi ta sóng đôi

Sợ gì gian khó

Khi ta có nhau

Ngại chi đau khổ

Khi thời gian treo lên giá tình yêu

Và ngưng đọng giữa bốn bề thương nhớ

Một tặng vật đâu chỉ mỗi giản đơn

Mua bằng tiền và cầm đưa xong béng

Khi người trao có bao điều gửi gắm

Người nhận quà hẳn cũng sẽ nâng niu

Anh chở ước mơ ta bằng một con thuyền

Với cánh buồm đỏ tươi kiêu hãnh

Và biển kia dù cuộn trào dâng sóng

Cũng không hề nao núng hướng thuyền anh

Hoa thì thầm nhắn nhủ

Lời dịu dàng sớm mai

Em thì thầm nhung nhớ

Những thênh thang đêm dài

Và bọt bia là những cụm mây êm

Nâng ta bay giữa trời cao trong vắt

Published in: on 24/07/2018 at 6:38 Chiều  Gửi bình luận  

Lyn não cá vàng

Nhân có bức ảnh hai chị em mới được chị Yến chụp trong đám cưới em Minh trưa nay, tôi muốn viết vài dòng về em Linh xinh xinh.

Em Linh kém tôi 6 tuổi, là người đơn giản, thực tế, chơi cùng không phải đề phòng (nhưng cẩn thận con bé hay nhìn vấn đề bị quá lên hoặc khác với tư duy thông thường lắm) 🙂 Hai chị em tôi đều điệu, thích soi gương và sống vui vẻ nên nói chuyện với nhau thật dễ chịu. Duy có điều em tự nhận em là “não cá” và cũng gán cho tôi biệt danh tương tự. Tôi hoan hỉ nhận vì tôi cũng rất ngơ nhiều lúc.

Xin kể một chuyện điển hình về hai chị em tôi như sau:

– Hôm ấy mùng 1, Linh rủ trưa nay chị em mình đi Phủ đi. Tôi ok ngay. Tôi ngồi sau xe em mải mê hóng gió và chém gió, chẳng thèm để ý xem em đi hướng nào lối nào. Đến khi em dừng kít xe ở cổng chùa Trấn Quốc thì tôi mới bảo Linh ơi sao em bảo đi Phủ Tây Hồ. Con bé ớ ra bảo ơ thế đây không phải Phủ Tây Hồ à chị? Tôi bảo điên à, đây chùa Trấn Quốc mà. Con bé mặt ngắn lại bảo thôi đến rồi chị em mình vào vậy, hình như em chưa đi Phủ bao giờ nên lộn (?), xong rồi chị em mình đi Phủ tiếp chị nhé! Em đã chót nói đi Phủ giờ không đi không được. Tốt thôi! Hai chị em lại lóc cóc đi Phủ.

Có rất nhiều chuyện liên quan não cá của hai chị em mà sau từng chuyện con bé luôn đưa ra kết luận chắc nịch: NÃO CÁ LÀ CÓ THẬT! 🙂

Published in: on 18/07/2018 at 6:50 Chiều  Gửi bình luận