Ngày tháng 5 bình thường

Ngồi trong ô tô, nhìn ngắm thành phố lúc sáng sớm. Nhiệt độ trên màn hình là 29 độ. Mặt trời chưa ló mà đã 29 độ. Giờ thì hơn 10 giờ sáng, nắng đã lên tràn khắp con đường, thắp óng cho những cây phượng đỏ hoa rực rỡ.

Đó là một ngày tháng 5 bình thường trong đời.

Khi tôi đã thức một đêm muộn, mắt giờ còn ngai ngái.
Khi tôi đến chỗ làm, play mấy bài nhạc xưa cũ.

Sau đó tôi viết vài dòng vào cuốn sổ, vài dòng về ước muốn thầm kín của riêng tôi. Xong thì mang đi xén. Giấy trôi xuống xèn xẹt, những con chữ tan ra. Ước muốn coi như là đã được gửi đi, gọn ghẽ, đầy bí mật.

Và một ngày tháng 5 bình thường trong đời sẽ trôi về chiều, về đêm, sẽ khuất vào ký ức.

Và một ngày tháng 5 sẽ bị lãng quên khi vô số những ngày tháng 5 sau đó chồng lấn lên?

Nhưng, nó sẽ không thể bị lãng quên. Vì đã có blog này lưu lại.

Published in: on 23/05/2017 at 10:16 Sáng  Gửi bình luận  

Giấc mơ không thể kể

Giấc mơ đêm qua buồn và đầy ám ảnh. Giấc mơ với nỗi buồn không tiện kể ra đó có hình ảnh một hành lang xưa cũ chìm lẫn trong đêm với một “cái bóng mơ hồ” bám riết theo, khiến lúc ấy, trong mơ, tôi chạy không kịp và ngã chấp chới sợ hãi.

Tôi coi mơ là thứ thuộc về đời dù mơ thường được xem là vô thức. Khi trải qua một chuyện gì đó mà trong tôi có cảm giác, thì dù thật hay mơ, với tôi nghĩa là đời.

Published in: on 22/05/2017 at 8:52 Chiều  Gửi bình luận  

Review

Hai ngày trước Phi vào zalo nhắn là bài Tống biệt cũng được kha khá lượt xem kìa bạn. Đúng là cũng quên lãng nó lâu lâu, không nghĩ nó đã lên số view đó vì mình vô danh tiểu tốt. Thứ không chuyên thì hời hợt mà.

Bài hát đó mang trong mình cả một câu chuyện buồn. Nhưng giờ nhìn lại vậy cho vui thôi. Những nỗi niềm đã là của quá khứ!

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Chau-van-Pham-Thuy-Dung/IWB7FW0A.html

Published in: on 21/05/2017 at 9:39 Chiều  Gửi bình luận  

Ô cửa cũ

Nhà cũ nên cửa cũng cũ. Hai ô cửa nhìn ra con ngõ nhỏ bên hông nhà. Ánh nắng sẽ chiếu rọi qua đó cho những chiếc lá xanh thẫm màu hơn và những củ hành được hong khô sộp vỏ. Cũ thì không được đẹp như mới, nhưng nó lại có một màu rất riêng, màu thời gian điềm tĩnh.

Published in: on 21/05/2017 at 9:06 Chiều  Gửi bình luận  

Góc bếp

Món Huế một buổi chiều có mưa. Tôi chỉ là người xếp món và hấp bánh. Vì đồ do người Huế thực sự làm chứ không phải do một người có chứng minh thư Huế như tôi làm. Khác lắm đấy! 

Published in: on 20/05/2017 at 8:51 Chiều  Comments (2)  

My corner

Một góc trong nhà, nơi tôi ngồi viết, ngồi đọc, ngồi vẽ, ngồi làm máy, và đứng làm đẹp nữa. Không có bàn phấn điệu đà, chỉ là một giá sách nhỏ. Gần đó, còn hai giá sách nữa. Căn nhà chỉ 46m2, nhưng tôi chưa bao giờ thấy hẹp.

Published in: on 20/05/2017 at 8:44 Chiều  Comments (3)  

Những yếu đuối hay nhạy cảm lâu lâu trở lại, buồn như một bài thơ thất tình. Cơ mà mình không thất tình đâu nhé! Chỉ là bị buồn thôi. 

Lâu lâu không có cái kiểu buồn như vậy. Không hẳn vì cuộc sống quá vui, chỉ vì mình đã khác xưa nhiều. Khác lắm! 

Không hay ngồi thẫn thờ mà nghĩ ngợi đâu đâu nữa. Nếu ngồi im lặng thì đích thị là đang im lặng thật. Chẳng có dậy sóng hay ngổn ngang tâm tư nữa. Bao nhiêu lo toan tức giận thổn thức gì đó đã nhanh chóng xay mịn nghiền tơi ra để mỗi hạt bụi muộn phiền bay mơ hồ theo gió. Và nhiều lắm việc quên mình là ai. 

Nhưng mình là ai? Không cần hỏi và không nhất thiết phải trả lời. Trả lời không nổi và trả lời xong cũng chẳng để làm gì. Có lúc nào đó tự dưng tủi hờn một tí thì chửi bậy lên cho mọi thứ mau chóng tan đi. Thế là trôi hết cả. 

Published in: on 17/05/2017 at 10:04 Chiều  Gửi bình luận  

Vu vơ

Lâu lâu không biết viết gì thì up đầy ảnh ra cho nó sặc sỡ căn nhà.

Published in: on 09/05/2017 at 9:38 Chiều  Gửi bình luận  

Của nhà trồng được

Làm tặng sinh nhật em chồng, đăng lên tường fb em thấy em vui vui. 

Published in: on 09/05/2017 at 6:54 Chiều  Gửi bình luận  

Chị em một ngày tháng 4

Huệ lặn lội từ Lạng Sơn xuống chỉ vì muốn đi chơi loanh quanh Hà Nội cùng chị. Và mình đã có một ngày bên nhau bình dị trọn vẹn như mong muốn.

Published in: on 01/05/2017 at 1:10 Chiều  Gửi bình luận  

Kỷ niệm cầm máy

Là một trong những bức ảnh tôi chụp lần đầu khi biết cầm máy ảnh cơ. Đó là mấy chiếc lá vạn niên thanh mọc dưới hồ nước bên mỏm đá trong khu vườn ở 332 Lê Hoàn. Lục lại thấy ảnh đã mốc đôi chút. Thời gian chảy quá miệt mài khi hơn 20 năm đã trôi qua kể từ ngày ấy.

Published in: on 01/05/2017 at 1:05 Chiều  Gửi bình luận  

30/4

Mình không muốn và cũng không thể đứng ở vị trí người phán xét lịch sử, nhưng luôn ở vị trí người biết chia sẻ, luôn sẵn sàng để yêu thương và cảm thông.  Nên những ranh giới và nỗi buồn khó xóa thì mình chỉ có thể lắng nghe và thấu hiểu. Việc của một cá nhân nhỏ bé như mình nên làm, trước hết là sống chan hòa – tâm thiện.

Published in: on 30/04/2017 at 9:41 Chiều  Gửi bình luận  

Hồi ức phố

Là tranh chì. Tuy chiếc cột đèn ngay giữa tranh nhưng vẫn không nỡ bỏ đi. Có những cái vốn là không đúng trong quy tắc nghệ thuật nhưng vì mình không làm nghệ thuật nên chẳng ai thèm phán xét những bố cục phi lý ấy. 

Published in: on 30/04/2017 at 8:54 Sáng  Gửi bình luận  

Massage đàn ông

Hôm đó sau ăn trưa và sau vụ xin đóng dấu hồ sơ, Điệp rủ: Thôi hôm khác xem phim cũng được, tôi và bà đi massage đi! Mình ờ. Massage đàn ông đấy nhé! Mình ố á ngạc nhiên và hơi run. Nhưng nàng chấn tĩnh rằng người mù, làm ăn nghiêm túc. Mà đàn ông làm cho nó mới âm dương hòa hợp, tốt hơn để phụ nữ làm.

Mình cũng liều thử một phen. Zennova 113 Núi Trúc. Nàng tấp ô tô đỏ vào sát hè đường. Hai đứa đi vào trong. Không gian nơi này dễ chịu với những sắp đặt thư thái. Nàng gọi sữa chua và chút nước lên men, theo như nàng nói thì để uống cho nó có hứng khi lên massage. Actiso lên men màu đỏ như rượu anh đào ngày xưa. Nàng làm gì mình làm theo, rất ngố.

Sau đó hai đứa đi thay đồ. Mình mặc phải một bộ rộng như sắp tụt. Lên gác, vào một căn phòng có 3 giường. Mình rờ rẫm vừa cởi đồ vừa lạ lùng ngại ngần. Một cậu đứng xa xa kia hỏi chị xong chưa, mình bảo xong rồi và lên giường nằm. Nàng yêu cầu vặn nhỏ ánh sáng. Lúc lâu sau thì mới biết các chàng này không mù hẳn mà chỉ là nhìn không rõ thôi. Nhưng cũng hết ngại rồi. Cơ bản vì họ làm ăn nghiêm túc chuyên nghiệp.

Những cái ấn với miết tay mạnh mẽ. May (hay không may) khi mình không cảm thấy có chút kích thích hay rung động nào. Đơn thuần cảm nhận đây là một công việc chăm sóc sức khỏe. Và người đang chăm sóc mình không phải kiểu đàn ông trưởng thành (dù cậu ta cũng sinh năm 83 rồi, theo như Điệp nói) mà chỉ là một cậu bé mà thôi.

Lúc đó phòng không bật nhạc nên mình mở nhạc thiền trong điện thoại ra làm nền cho buổi massage. Thật dễ chịu khi bên nàng. Ở nàng tỏa ra một sự kiêu hãnh, hấp dẫn người đối diện bằng nét tự nhiên phóng túng. Dù nàng thì bảo, chính mình mới là cơn sóng ngầm.

(Trích Nhật ký bí mật ngày 25/12/2015)

Published in: on 29/04/2017 at 5:07 Chiều  Gửi bình luận  

Em Thảo hàng xóm

Mỗi lần đi làm về qua, tôi đều thấy em đang trong nhà. Khi ngồi may, lúc đứng là, thảng hoặc lúi húi quét dọn hoặc săn sóc lũ trẻ… Tóm lại là em luôn chân luôn tay. Chuyện đứng buôn dưa lê với hàng xóm đếm chưa hết một bàn tay, còn thảnh thơi ngồi sơn móng xanh đỏ hay săm soi mặt mũi thì tuyệt nhiên không thấy bao giờ.

Cô em Thảo có nét duyên duyên như diễn viên Hoa Thúy. Làn da trắng nhưng có chút nám và sang năm nay tôi nhận thấy đã có thêm dấu hiệu tuổi tác vất vả hằn in. Tôi và em thân thiết từ năm ngoái, khi tần suất sửa quần áo của tôi khá dày và mùa hè có cùng nhau đánh vài bận cầu lông. Hai chị em nói chuyện với nhau thì thường vào các chủ đề gia đình, con cái, sức khỏe và nợ nần. Em hay than nhức mỏi, lạnh run, cảm cúm rồi thức đêm hôm làm hàng hoặc bố mẹ chồng cư xử khiến em buồn. Tôi cũng hay than sức khỏe hoặc kể lể những chuyên linh ta linh tinh vô thưởng vô phạt. Em thì khen tôi có vòng 3 mơ ước. Tôi thì khen em duyên dáng mặn mà. Chị em khen nhau thật lòng và khen cũng để cho nhau thấy có niềm vui mà thảnh thơi sống.

Cạnh nhà em có giàn hoa jun xum xuê tỏa bóng mát. Hoa hồng hồng đỏ đỏ mỗi bận rụng cành cũng khiến em phải quét sân thường xuyên. Sân trước nhà em luôn sạch vì đường cao, chẳng bù cho sân nhà tôi hay vương vãi vì lối thấp nhiều xe cộ qua lại. Chung đường chung lối nhưng lại chia cao thấp, thành ra con đường đáng ra sẽ rất rộng nay vẫn còn chia hai làn vì hai khu dân cư chưa thể thống nhất làm đường chung. Nhà em to hơn nhà tôi, cao tầng, ở khu ngon (vì sao em khốn khó thì là cả một câu chuyện dài). Nhà tôi lụp xụp tróc sơn loang lổ, ở khu dân cư không sổ đỏ. Nhưng vì tôi làm công chức được ngồi điều hòa lại đi ô tô nên em luôn đẩy tôi lên một nấc so với em về điều kiện trong khi hai chị em tôi đều nợ nần cả, thậm chí tôi còn nợ nần nhiều hơn. Lúc em cho tôi rau ngót, rau lang, miếng bánh trưng. Khi tôi mang sang em củ măng rừng, phong bánh quy, miếng thịt quê được biếu. Cứ thế tình chị em nhẹ nhàng mà tin cậy ngày qua ngày…

Nhiều lúc nhìn em thấy thương, vì em suốt ngày chúi đầu vào cái máy may kiếm từng đồng mà chồng thì dường như chả mấy đồng điệu, không biết nói với vợ một câu nhẹ nhàng. Tôi hay bảo con gái sang mua cho em những đồ lặt vặt như bột canh, giấy ăn, xà phòng… cũng là cách động viên em thiết thực. Em có trứng quê – tôi lấy, em đặt cho cả mật ong, bột sắn – tôi càng dùng. Có cô hàng xóm thỉnh thoảng sang nói dăm câu ba điều, xin củ hành quả chanh lúc lỡ chợ, thật thích.

Dù sao tôi cũng thấy mình sung sướng hơn em khi được ra xã hội, được tiếp xúc nhiều với xung quanh và được đôi khi bia bọt rượu chè tung tăng phê pha cười hết nấc. Tối tối còn được anh ôm vào lòng dịu dàng và được đi ngủ sớm nếu thích. Ừ thì đời ai cũng có nỗi khó, nhưng cứ nhìn những người khó hơn mình để thấy mình còn may mắn lắm. Và thấy như vậy không phải để tỏ ra cảnh vẻ mà chỉ để sống khiêm nhường hơn, biết cảm thông chia sẻ và luôn lạc quan, trân trọng những gì mình đang có.

Published in: on 21/04/2017 at 10:28 Sáng  Gửi bình luận  

Mọi thứ rồi cũng qua

Chẳng gì đau khổ mãi

Published in: on 17/04/2017 at 9:20 Chiều  Gửi bình luận  

Thơ tuyên truyền :)

Tâm sự người cán bộ bệnh viện

Lối đi đượm màu mưa nắng

Ngày ngày tôi vẫn qua đây

Bước giữa không gian quen này

Lòng chơt bồi hồi nhớ lại

Mới ngày nào còn mê mải

Tung tăng vui vẻ hát ca

Thời gian lặng lẽ trôi qua

Nay tôi sống cùng bệnh viện

Để được là cây cầu nối

Cho bác sĩ gần bệnh nhân

Cho tin yêu thật gụi gần

Cho buồn đau kia ngắn lại

Bằng sự tận tình chăm chỉ

Linh động kiếm tìm thông tin

Để người bệnh trong bóng đêm

Tràn dâng nụ cười tươi sáng

Mừng cho ai đau đã khỏe

Lo lắng bao người còn nguy

Chỉ mong tìm được vỗ về

Trong những tấm lòng rộng mở

Chăm sóc tâm tư người ốm

Xoa dịu căng thẳng người chăm

Truyền thông như đóa hoa xuân

Tỏa hương dịu dàng thương mến

Nơi tôi vẫn ngày ngày đến

Áo trắng chẳng quản nắng mưa

Vào ra những dãy phòng chờ

Trao lạc quan, chia khó nhọc

Để đời không còn vương nặng

Những bệnh tật với tai ương

Cho những bác sĩ thân thương

Thảnh thơi giữa ngày đầy nắng.

__________________

Hôm ấy cô em tôi quen nhắn tin cầu cứu nhờ làm một bài thơ về nghề của cô ấy để tham gia một hội thi nào đó trong cơ quan. Đại loại cô ấy làm về thông tin tuyên truyền ở bệnh viện Bạch Mai, trong đó có mảng chuyên đi tìm những địa chỉ hảo tâm để hỗ trợ bệnh nhân nghèo. Quả là khó với tôi khi công việc của cô ấy tôi không thực sự rõ và cảm xúc thì chẳng có tẹo nào. Nhưng vì cô em năn nỉ quá, tôi cũng cố viết thành bài rồi nó ra sao thì ra. Hôm nay nhân tiện ngồi thiết kế catalog trên máy tính, vô tình thấy lại bài thơ tuyên truyền đã lên rêu, post lên đây cũng gọi là để nhớ lại kỷ niệm của cái lần làm thợ chữ một cách khó hiểu ấy 🙂

Published in: on 17/04/2017 at 9:01 Chiều  Gửi bình luận  

đánh dấu đêm nay

Mùng 8.4, đêm nay tôi muốn nói với riêng tôi nhiều lắm! 

Tưởng đã thật bình yên, nhưng tôi lại khuấy động mặt hồ lặng sóng. Và giờ tôi lại phải nỗ lực một chút để chờ đợi viên đá mình vừa ném xuống chạm đáy. 

Và bỗng nhận ra nhiều điều về đời sống hữu hạn này.

Những mối quan tâm đặt sai chỗ, những nỗi thất vọng không cần thiết, những chi tiêu không hợp lý, những bận lòng khờ dại, những tình thân mến thân xanh xao, những cơn say vô vị… Cần xóa sạch đi, xóa hết!

Tôi đã thật sự muốn gọi cho một người bạn mà tôi nghĩ là khi tôi ngồi bên cạnh họ tôi sẽ thấy mọi thứ thật bình dị và đơn giản, tiếc là người ấy không có ở đây để gọi. 

Rồi tôi gọi cho người bạn kế tiếp, một người mà vào năm ngoái, khi nỗi buồn của tôi đầy ứ, tôi hay lợi dụng bạn ấy để làm mình dễ thở hơn. Cảm ơn đời, bạn đã đến với tôi, nghe tôi nói những chuyện dài ngoằng lung tung phèng để lấp đi nỗi buồn chính tôi mang đến cho mình. Để khi tôi chào tạm biệt bạn, đã thật lòng nhẹ nhõm.

Nỗi buồn kiểu đó đã lâu mới trở lại.  Có lẽ khi muốn thực sự khép lại cánh cửa nào đó trong đời mình, mình phải có một cơn đau cuối cùng trào sôi lên chăng? 

Tôi sẽ ngủ một giấc dài để sớm mai thức dậy với một trái tim và khối óc khỏe mạnh. Tôi lại sẽ tiếp tục rèn luyện để tiếp tục trở nên đơn giản đến phi thường. Để một ngày nào đó lại khóc vì một câu chuyện mới với nỗ lực khép lại một cánh cửa không còn hợp duyên với đời tôi. Cho đến lúc tôi già nua, và chết!

Published in: on 08/04/2017 at 11:07 Chiều  Gửi bình luận  

Chị em gái

Lâu không gặp nhau dù chả xa nhau là bao. Công việc cuốn hai chị em đi, cũng vì lúc chị bận thì em rảnh và ngược lại. Đọc lại cái này có tí nhơ nhớ cô em. 

Published in: on 02/04/2017 at 9:35 Chiều  Gửi bình luận  

Nơi đó hay hay

Published in: on 02/04/2017 at 8:45 Chiều  Gửi bình luận  

Có những khi bỗng như là trở lại

Khi anh nói chợt gặp ai giống em

Trên phố phường màu xám

Và mái rêu cũng vờ lên tiếng

Hẳn, người ấy giống em

—-

Mọi điều thân thuộc bỗng dội về

Lúc anh nói thấy em trong người khác

Cây vẫn xanh, đường vẫn đông, chỉ có ta là khác

Nên anh mới giật mình ở một chốn không em.

Published in: on 29/03/2017 at 8:47 Chiều  Gửi bình luận  

Lời xin lỗi

Phía cuối dốc, triền hoa vàng rực đã ló ra. Căn nhà cô ở đó. Cánh cửa sắt xanh khép hờ. Những nốt han gỉ lỗ chỗ, sự hiển thị của thời gian cũ kỹ hằn in nhiều dấu ấn. Nếu lần này nữa tôi qua mà không gặp cô, có lẽ tôi sẽ không bao giờ qua nữa. Liệu tôi có quá thiếu kiên nhẫn không? Tám lần cho một cuộc tìm kiếm, đâu phải nhiều.

Cô giáo tôi đã về hưu được 11 năm. Thời gian mải miết đưa tôi lao theo đời cơm áo mà quên đi những bồng bột tuổi trẻ. Dù ngày Nhà giáo Việt Nam năm nào tôi cũng bị ám ảnh, nhưng chưa bao giờ tôi nhúc nhắc đi tìm cô, cô giáo chủ nhiệm cấp 3 của tôi, người đã bị tôi gây ra một nỗi đau không thể tha thứ. Đó là một ngày trời mưa lớn. Trên đường đến lớp, tôi đang cố nghĩ ra trò gì vui vui cho tiết học văn “ảm đạm” sắp tới. Vốn dốt văn nên cứ đến tiết học của cô giáo Hường là tôi lại viện đủ mọi cớ để không phải học. Hôm thì ốm, hôm thì đau bụng, hôm thì nhà có việc. Nếu các lý do ấy đã trở nên vô hiệu với cô giáo của tôi, tôi sẽ buộc phải ngồi trong lớp, nhưng đôi mắt thì lơ đãng và đôi tai thì dỏng ra phía ô cửa lao xao nắng, viết giấy trọc bạn này trêu bạn khác hoặc lẩm nhẩm hát mấy bài vô bổ của các ca sĩ thời thượng. Cô biết hết, nhưng cô chưa bao giờ to tiếng với tôi, chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng vừa phải. Đôi lúc nghĩ sâu một chút, tôi cũng thầm cảm kích sự vị tha, kiên nhẫn của cô đối với một học sinh ngỗ ngược như mình. Vì tôi dốt văn chứ môn văn thì có tội tình gì. Nhưng đó chỉ là những ý nghĩ lướt qua đầu nhanh chóng, tính khí tôi không thể thay đổi chỉ vì sự lăn tăn nho nhỏ đó được. Và trò đùa của tôi đã vượt ra ngoài sự cho phép.

Vì trời mưa lớn nên cô Hường bỏ xe đạp ở nhà lội bộ đến trường trong một buổi sáng lạnh căm. Con đường từ nhà cô đến trường cách khoảng 3 km. Hai bên đường, những cây xà cừ run lên vì rét. Những căn nhà còn nằm im tránh gió, thảng hoặc mới có một hai nhà mở cửa bán hàng. Tôi cũng cùng cung đường với cô, nên thường xuyên thấy cô trên đường đến lớp. Nhìn dáng cô nhỏ bé đi trước, cái đầu quái ác của tôi chợt nảy ra ý định trêu cô để tiết học văn sáng sớm nay khỏi quấy nhiễu mình. Nghĩ là làm, đang bước sau cô, tôi la lớn “cô ơi, cô ơi, em Miên bị tai nạn đang đi cấp cứu ạ!”. Em Miên là con gái út của cô, đang học lớp 9, chuẩn bị kết thúc kỳ thi cuối cấp. Trường của em ngược với đường đến trường của mẹ, nên sáng sáng cô Hường chuẩn bị cho con xong xuôi là hai mẹ con mỗi người một hướng. Cô quay phắt lại, nhìn sững vào mắt tôi. Cô chạy lại nắm vai tôi lắc mạnh, lập bập hỏi những câu không đầu cuối rồi lao đi trong làn mưa lớn, mặc cho tôi ú ớ hoang mang không thốt nên lời. Sau một vài giây run sợ, tôi chỉ còn biết lao theo cô như điên. Cô chạy theo hướng bệnh viện Trung ương, vượt qua bao dãy phố, vượt qua bao bánh xe lăn vội, bệnh viện chỉ còn cách nơi cô cần đến một con phố ngắn nữa thôi và điều không may đã đến. Chiếc ô tô con đang phóng như bay tránh một ổ voi lớn đã đâm sầm vào cô. Tôi kịp chứng kiến cảnh tượng đó trong nỗi sợ hãi kinh hoàng. Cô ngã sấp, mê man trong cơn đau bất ngờ dội xuống và xung quanh thân thể cô loang loáng máu. Sau này, khi cô may mắn thoát nạn nhưng chỉ còn một chân để đi dạy, tôi đã thực sự hối cải để trở thành một học sinh ngoan như bao học sinh khác. Nhưng lời xin lỗi với cô tôi chưa bao giờ thốt ra được, còn cô cũng chưa bao giờ trách móc, trù dập tôi như tôi tưởng tượng.

Kể từ khi cô Hường phải cưa một chân vì ô tô đâm dập nát, sau khi bình phục, cô lên lớp bằng xe lăn. Chúng tôi từ những học sinh lớp 10 ngô nghê khi gặp lại cô đã là cuối năm lớp 11, chuẩn bị lao vào kỳ thi cuối cấp và đại học sắp tới. Đó là lần thứ 3 tôi gặp cô sau khi cô bị tai nạn. Hai lần trước tôi đi cùng các bạn đến bệnh viện và nhà cô để thăm cô. Lần nào gặp cô tôi cũng cúi gằm mặt xuống, má và tai đỏ bừng bừng. Nhưng điều ấy chỉ có tôi biết. Tôi không đủ can đảm thú nhận sự thật này với bất kỳ ai. Bằng nghị lực phi thường, cô đã vượt qua tai nạn bất ngờ đó để tiếp tục hành trình dạy học đầy tâm huyết của mình. Quả thực cô rất yêu nghề và dạy văn rất hay. Tôi đã âm thầm nhận ra điều ấy sau một thời gian chăm chú nghe cô giảng bài. Những bài văn cô giảng chan chứa cảm xúc, giúp chúng tôi cảm nhận mọi sắc thái tình cảm và những triết lý, suy tư ẩn chứa sau tác phẩm của các tác giả. Giọng cô sau biến cố ấy không những không mất đi niềm tin yêu cuộc sống mà còn như được thổi thêm vào đó cả lòng thiết tha với đời, với nghề. Những bài thơ như “Tây tiến”, “Đất nước”, “Tiếng hát con tàu” qua sự phân tích, giảng giải của cô đã hun đúc trong chúng tôi lòng yêu nước thực sự. Những “Người lái đò sông Đà”, “Mảnh trăng cuối rừng”, “Chữ người tử tù”… qua lời giảng của cô đã giúp chúng tôi trưởng thành hơn, có cái nhìn trách nhiệm hơn với cuộc sống của mình và những người xung quanh. Không quản ngại khó khăn, trên chiếc xe lăn, cô vẫn dạy chúng tôi bằng tất cả lòng yêu nghề và sự tâm huyết. Phần thưởng “Giải nhất giáo viên dạy giỏi cấp tỉnh” thực sự xứng đáng với cô và là nguồn động viên lớn đối với một cô giáo giờ đã không thể đi lại như xưa. Thời gian cứ trôi, tôi ra trường và quên cô giáo, người đã vì trò đùa quái ác của tôi mà chịu biết bao thiệt thòi.

Có tiếng lạo xạo bên tai. Tôi quay sang. Một chú chó con đang tha thẩn bước trên đám lá khô bên đường. Mùa này nhiều lá khô quá! Những đám lá theo nhau du ngoạn trên những thảm cỏ vắng, trên những con đường đất miên man dài. Không gian im lặng. Một buổi sáng thảnh thơi. Nơi này, dường như mọi người không làm gì. Cứ lặng lẽ như vậy mà sống. Đó là cái “dường như” do chính tôi nghĩ ra, còn thực tình con người nơi đây vẫn phải làm việc như những con người của bao miền đất khác. Có chăng, sự thao tác của họ điềm đạm hơn. Vì họ sống với hoa, với cây, mây bay la đà và những buổi chiều nhiều sương vây phủ. Đà Lạt vào đông. Cô đã về đây sống sau khi nghỉ hưu vì em Miên đang đi du học, còn chú thì đã mất sau một trận hen suyễn. Một mình cô thôi, trong căn nhà kia, ra vào hàng ngày với chiếc nạng hoặc những vòng xe lăn chậm rãi.

May sao, lần này cô có nhà. Nhìn qua song cửa sắt, tôi đã thấy cô ngồi đan. Cặp kính chễ xuống và đôi tay vẫn còn nhanh nhẹn lắm! Đôi bàn tay cô có thấy mỏi? Và khi đan, cô có bao giờ hồi tưởng lại về trò đùa điên rồ của lũ học trò? Những mũi len đầy dần, cho đến lúc chúng tạo thành sản phẩm có hình hài, trong quãng đó cô sẽ nhớ đến những ngày lên lớp với lũ học trò nhất quỷ nhì ma? Sau này tôi biết, những giọt nước mắt tiếc thương của cô với đôi chân mình đã không còn chảy nữa. Nó đã theo từng đám quả thông lăn tít xuống đồi và ở đó vĩnh viễn, chìm khuất trong những cỏ cây trập trùng.

Tôi tự động đẩy khẽ cánh cửa. Tiếng kin kít nho nhỏ khiến tôi ngại ngần. Tôi e dè như đứa trẻ lần đầu tiên đến nơi lạ. Cô không hay biết gì, vẫn cắm cúi ngồi đan. Tôi đứng ở bực cửa. Và ngồi xuống hướng mắt ra khu vườn. Tiếng nước chảy róc rách phía xa kia khiến tôi tĩnh tâm lại để bắt đầu làm cái việc đáng ra tôi phải làm từ bao nhiêu năm trước. Khoảng tường cũ phủ đầy những tán dương xỉ và những sợi vạn niên thanh xanh um đem lại cho căn nhà một sự thanh bình dễ chịu. Dưới chân tôi, khóm hồng xao động. Loại hồng to như chiếc bát, nở cánh xòe bung và quăn lại đầy quyến rũ. Màu của hoa hồng đậm đến nhạt dần. Cái quãng giao nhau giữa hai màu đậm nhạt là khoảng hồng phấn dịu dàng. Phía bên trái, lũ mười giờ đâm lên mạnh mẽ. Cũng là màu nóng, nhưng tông cánh sen trông vừa nữ tính vừa dữ dội. Cô đã dành nhiều thời gian chăm chút cho cây cỏ trong vườn…

Bỗng phía sau lưng tôi có tiếng động. Tôi giật mình quay lại. Cô một tay chống nạng, một tay giữ mắt kính đang đang dợm bước đến gần tôi. Mắt không chớp. Mái tóc hoa tiêu lay động theo những cơn gió sớm. Trong phút chốc, tất cả như đóng băng. Tôi không đủ khả năng để phá vỡ im lặng dù chỉ bằng một lời chào. Ánh nắng xiên xiên rọi xuống đôi chân hóa tượng của tôi. Những hạt bụi thi nhau xoay tít rồi lao vào luồng nắng bập bùng. Buổi sáng ở nhà cô đã trôi qua trong cảm giác tôi bằng tất cả những xung động li ti với từng tế bào ngơ ngác.

Và cô đã chủ động lên tiếng trước. Có lẽ cô hiểu nỗi khó xử và sự ân hận trong tôi. Hai cô trò ngồi ngay bậc thềm, những câu chuyện đứt quãng theo nhau kết nối lại, ấm dần theo những đợt nắng hiếm hoi đầu đông. Tôi đã lấy hết can đảm nói lời xin lỗi cô giáo của mình, và nhận lại được cái gật đầu tha thứ bình yên. Những tiết học ngày xưa trôi mang mang trong đầu. Cô giáo Hường trẻ trung, trìu mến đang viết những dòng phấn đầu tiên lên bảng trong một ngày mới. Phía dưới, những đôi mắt to tròn đang chăm chú ngước nhìn, trong đó có đôi mắt của tôi. Quá khứ ngày xưa đã không còn ám ảnh. Tôi biết, mình sẽ còn qua lại nơi này nhiều lần lắm. Vì vậy tôi sẽ ngắm dần từng chi tiết trong khu vườn nhà cô vào những ngày tiếp theo. Dưới chân, chiếc lá hồng cọ vào ram ráp. Nắng vẫn thỏa thuê tắm cho khu vườn những giọt bình minh vàng rạng rỡ.

Published in: on 25/03/2017 at 10:06 Chiều  Gửi bình luận  

Chuyện bình thường số 7

Hôm đó Điệp bảo anh hát bài này em nghe đi (chúng tôi hay xưng hô với nhau như vậy). Tôi lên youtube tìm beat mà không ra, thế là đành hát chay cho nàng nghe.

Published in: on 23/03/2017 at 9:05 Chiều  Gửi bình luận  

Lưng chừng

Có lúc tôi như người đi lạc

Dẫu vẫn ở đây giữa bốn bên

Bạn bè đồng nghiệp hay hàng xóm

Nói chuyện lao xao, chuyện cũ mèm

Có lúc tôi như người ngủ mơ

Dù hai mắt thức giữa im tờ

Vườn đêm thoảng khẽ hương hoa mộc

Cứ ngỡ mình đang trong ấu thơ…

Published in: on 09/03/2017 at 2:31 Chiều  Gửi bình luận  

Grey – Xám

Gần đây tôi bỗng thấy yêu màu xám. Thứ màu tưởng như u ám như bầu trời trước cơn giông lại cuốn hút tôi đến lạ.

Tôi để tóc thẳng dài, đánh son lì, để mắt nâu hay mắt khói. Tôi đi giày cao gót xám, mặc váy xám, bận quần xám, áo khoác xám, thậm chí là ví cầm tay cũng xám. Tất nhiên không phải cả cây xám, mà kết hợp hài hòa giữa màu xám với các màu khác, nhiều nhất là trắng và đen.

.Tôi thấy tôi trở nên nền nã, thanh tao, điềm đạm, bí ẩn hơn trong hai sắc xám – đen và xám – trắng ấy.

Bề ngoài thì do người khác cảm nhận. Nhưng tôi tin khi trong tôi đã cảm thấy dễ chịu, thì hẳn xung quanh cũng được lan tỏa thứ hương dìu dịu đó từ tôi.

142391607chevreulillusion1

 

Published in: on 08/03/2017 at 9:03 Sáng  Gửi bình luận  

Vẩn vơ

Trưa ở thị xã nắng vàng sao trong thế
Ga vắng người đang đợi chuyến tàu xuôi
Mùa hè rải xanh lơ trong khoảng biếc
Nắng đọng vào vạt áo nắng không trôi  

Mỗi lúc lòng trơ khấc khô cằn, tôi hay tìm đọc Lưu Quang Vũ. Những câu thơ của ông thường khiến tôi dịu lại, mềm đi và làm thức dậy những buồn vui cũ với những nhạy cảm đang ngày càng hiếm hoi trong tôi.

Một quán nhỏ nghiêng nghiêng vách nứa
Khách đợi tàu ghé lại giữa ban trưa
Uống bát nước chè xanh thơm ngát dạ
Một cái gì rộng rãi trong đơn sơ.

Hôm nay thành phố âm u trong sương mù và mưa giăng, mưa bùi bụi, mưa con con, mang theo một chút sầu muộn nhỏ nhoi thầm kín. Vào lúc này, khi ngồi trong phòng ấm, tôi không thể nghĩ được gì hay. Cả những vui vẻ hân hoan của bao kỷ niệm đời mình, trong lúc này, cũng chẳng thế gợi lại được gì xúc động.

Vì thế mà đọc LQV, rồi để thấy:

Nằm trên đĩa một vài lát dứa
Muối trắng tinh ớt đỏ chén con con
Mấy nải chuối chín vàng trên sạp nứa
Bánh gai nâu buộc lạt đỏ như son.

Trên khay gỗ những chén xôi đậu trắng
Đũa tren nằm, mỏng mấy lát chanh
Không biết có hoa nhài đâu thơm nhỉ
Soi bóng trời bát nước vẫn lơ xanh.

Hoặc cứ nên nghĩ, đó là bình yên. Bình yên đâu phải lúc nào cũng phải mang đến sự thảnh thơi trong lành. Bình yên có thể là như lúc này, mọi thứ không quá cồn cào lên, mọi việc không quá xới tung lên, lòng mình không quá xốn xang lên.

Thì cứ bình yên theo cách như vậy nếu không thể khác.

Phố của ta
Những cây táo nở hoa
Mùa thu đấy
Thân cây đang tróc vỏ
Con đường lát đá
Nghiêng nghiêng trong sương chiều.

Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
Tại sao cây táo lại nở hoa
Sao rãnh nước trong veo đến thế?

Không được sôi nổi hân hoan nhưng cũng sẽ không phải xót xa tuyệt vọng.

Em nhỉ!

Published in: on 07/03/2017 at 8:41 Sáng  Gửi bình luận  

For a nice day 

Published in: on 01/03/2017 at 6:07 Chiều  Gửi bình luận  

Căn nhà tĩnh lặng

Nơi này thật yên tĩnh – căn nhà blog của tôi, nơi gắn bỏ với bao buồn vui từ những ngày yahoo 360 độ. Nhớ cái đợt 360 dọa đóng cửa, tôi cảm tưởng mất mát đi điều gì, lo âu lắm! Phải cảm ơn bsx đã giúp tôi chuyển hết các entries cũ sang wordpress để đến giờ tôi vẫn có căn nhà ấm cúng riêng tư với những câu chữ xây từ những ngày đầu. Căn nhà ấy không to ra, không hoành tráng hơn lên, vẫn chỉ là tường vôi màu cà phê sữa như ngày đó bsx chọn cho tôi, nó chỉ đầy thêm những kỷ niệm, những trải nghiệm của đời sống tôi. Tôi chưa bao giờ có ý định quét sơn mới, vì đây chính là cái theme tôi yêu thích nhất, thể hiện được rõ nhất quan điểm thẩm mỹ của cá nhân tôi.

Căn nhà này, giờ đây có lẽ chỉ khoảng 4 – 5 người vào thăm thường xuyên. Tôi vui vì căn nhà tôi vắng khách nhưng là những khách muốn đọc tôi, muốn hiểu tôi hoặc đã rất hiểu tôi. Tôi hài lòng vì tôi được viết những thứ vụn vặt đời thường, những tâm tư sâu kín hoặc chia sẻ những bài hát mộc mạc của chính mình trên đó. Một thế giới tôi không hề có nhu cầu giới thiệu cho ai hay, cũng không viết vì ai ngoài nhu cầu viết cho chính mình.

Hôm nay trời lất phất mưa bay, như tiết xuân những ngày đầu năm mới. Thấy lành lạnh vì mặc hơi phong phanh, nhưng cũng có được cái cảm rác co ro mà nhiều người cho là nó phải xuất hiện vào mùa đông, mùa xuân của miền Bắc. Thế nên muốn viết vài dòng thật dịu dàng cho căn nhà blog thân thương này đấy thôi!

Published in: on 01/03/2017 at 4:31 Chiều  Comments (4)  

Nữ sinh :)

Published in: on 23/02/2017 at 8:15 Chiều  Gửi bình luận  

Đời kỹ nữ

Và giờ thì là “Đời kỹ nữ” của Arthur Golden, một cuốn truyện tôi từng đọc dang dở cách đây rất nhiều năm. Nhận ra, đọc truyện ở cơ quan vào giờ muốn nghỉ mắt vi tính, là hợp nhất, và hiệu quả lắm. Khi ấy, ánh sáng từ cửa sổ hắt vào rất dịu dàng. Tiếng còi xe huyên náo cũng vừa đủ. Đồng nghiệp không quá ồn ào. Mọi thứ đủ để câu chữ cứ thế ngấm vào, còn hơn cả lúc đọc truyện trên giường đêm khuya, thế mới lạ.

Nên từ giờ hết cuốn này sẽ đến cuốn khác. Xử lý hết bọn sách trên giá chắc cũng vài năm nhỉ! Công việc bộn bề, đâu phải lúc nào cũng đọc được.

Vì đời ngắn nữa, nên sẽ nhờ sách nối dài ra.

Vì ít đi, nên đi trong sách. Sống thêm từ sách bên cạnh sống từ những giấc mơ.

1783

Published in: on 22/02/2017 at 3:40 Chiều  Gửi bình luận  

Có duyên nhất định sẽ có phận

Đó là tên cuốn tiểu thuyết của Tào Đình mà tôi vừa đọc xong. Một cuốn truyện ngôn tình khá bình thường với mô típ quen thuộc viết về tình yêu đôi lứa. Dẫu là bình thường, nhưng đọc vẫn say sưa. Dẫu trải qua nhiều buồn vui cuộc sống mà đọc những vô tư lự trong trẻo ấy vẫn thấy hợp với mình.

Những ngày thêu dệt nên bình yên vẫn tiếp tục trôi…

Có những đốm lửa bùng lên, ngọt ngào ấm nóng, ngắn ngủi, nhưng không tiếc nuối vì sự ngắn ngủi ấy. Có lửa đã rất hạnh phúc rồi!

Vì đã biết vừa lòng.

Published in: on 20/02/2017 at 3:43 Chiều  Gửi bình luận  

Quán chiều

Chiều đìu hiu trong tiếng nhạc êm

Em ngồi dìu dịu bóng bên đèn

Published in: on 16/02/2017 at 4:56 Chiều  Comments (6)  

Hãy cứ tin đời có Hạnh Phúc!

Những ngày này tôi thấy hạnh phúc và bình yên. Nói là thay đổi đi, mọi thứ là do mình, hạnh phúc là tự mình, nhưng không hẳn vậy. Vì bây giờ tôi đang hạnh phúc vì anh.

Chồng tôi, những tháng ngày này thực sự khiến tôi hạnh phúc! Anh làm nhiều thứ cho tôi và gia đình. Anh gần gũi bố mẹ vợ. Anh hôn tôi mỗi sáng thức dậy. Anh ôm tôi mỗi đêm ngủ say.

Chiều chiều anh về sớm, quét và lau nhà rồi tắm cho con. Chúng tôi cùng ăn những bữa cơm ngon lành giản dị. Đêm đêm hai đứa cùng nhau nghe truyện đêm khuya, thói quen chúng tôi vốn duy trì từ ngày đầu về ở với nhau.

Cứ cuối tuần chúng tôi về Vân Canh chơi nhà ngoại. Anh thích chăm vườn rau dưới khoảng đất đầy nắng hanh và hút thuốc lào với mấy bác bảo vệ dưới tầng 1. Anh cũng thích đi bộ trên những con đường vắng cùng mấy mẹ con và cả bà ngoại với Thiên Di. Anh cũng thích rủ cả nhà xuống ăn phở Linh buổi sáng thứ 7. Thích cả cảnh quây quần ăn lẩu hàng tuần nhà cậu mợ Tùng Tiên. 

Anh ít nóng tính hơn, ít cáu với tôi hơn dù tôi vẫn chẳng đẹp hơn lên hay chỉn chu hơn trước. Tôi thích khoảnh khắc nằm trong đêm nghe đài và được anh ôm từ phía sau lưng. Chỉ như thế thôi và chìm vào giấc ngủ thật nhẹ nhàng.

Hôm qua anh tặng quà Valentine là một chiếc máy chạy cơ đa năng 4 trong 1. Tôi thì không câu nệ quà cáp các ngày, nhưng có thì cứ vui thôi. Máy không quá đắt nhưng đối với công chức bọn tôi thì đã là ổn lắm. Tôi sẽ cố gắng tập cho khỏe chứ thời gian này hay bị mỏi mệt yếu ớt lắm!

Chiều nay lại được ăn rau nhà mình trồng. Tôi sẽ làm món salat cá ngừ để chén sạch xà lách mà đôi ta cùng đi mua cây bé và dâm xuống đất tháng trước nay đã cuộn lá xanh tươi. 

Tôi không biết những ngày bình yên ấy sẽ kéo dài bao lâu, nhưng tôi sẽ vui trọn vẹn với hiện tại. Hiện tại vốn là điều quan trọng nhất.

Published in: on 15/02/2017 at 3:54 Chiều  Gửi bình luận  

Chị em mùa xuân

Published in: on 12/02/2017 at 9:07 Sáng  Gửi bình luận  

Nỗi buồn cũ bỗng trở nên vô nghĩa

Nỗi buồn cũ bỗng trở nên vô nghĩa

Trên tháng ngày mới đã yên vui

Nước mắt xưa cũng thật sự khô rồi

Phía góc tối chẳng còn ngồi thao thức

***

Em đã yêu bằng nỗi buồn có thực

Cũng từng vui náo nức vỡ òa

Ký ức ấy một sớm bỗng nhận ra

Không thể khiến lòng bận tâm nữa.

 

Published in: on 08/02/2017 at 2:55 Chiều  Gửi bình luận  

Sau tết

Sau tết, mọi thứ bắt đầu khác. Một chặng đường “dường như mới” mở ra. Không vui không buồn. Nhưng nhẹ nhõm vì đã qua được kỳ thi khó mà tự hiểu là do may mắn mới qua nổi.

Những ngày tết vừa đủ vị. Và hầu như là bình yên. Đêm giao thừa cả nhà ngủ tít chẳng thức chờ năm mới như mọi lần. Sáng mùng 1 thì vẫn vậy, cả nhà xuống chú Thu đi chúc tết họ hàng và tụ tập ở phòng thờ ăn uống. Ngày mùng hai cũng loanh quanh cơm nước hóa vàng để tối ra Hà Nội. Lần đầu tiên ra Hà Nội ngày mùng 2, đường đông hơn mình tưởng. Tối mùng 2 xuống ông bà ngoại ăn cơm rồi về Vân Canh ngủ. Mùng ba hóa vàng nhà bố mẹ và tối đi lượn phố với Trang Bi. Mùng 4 thì sang bác Khang và bà dì Hằng rồi về hóa vàng nhà cậu Tùng. Mùng 5 hóa vàng bên Mỹ Đình. Thế là xong tết!

Kể ra vậy để sau này nhớ, và cũng để thấy những ngày tết ấy thật quá sức bình yên. Cũng là để thấy, bỗng nhiên tự bao giờ, mình trở nên đơn giản đến thế. Vui vì đơn giản!!!

Published in: on 03/02/2017 at 8:47 Sáng  Gửi bình luận  

Trăng mùa đông

Thấy lại tranh cũ từ năm 2013, muốn đăng lại theo cách khác trước. Mảnh trăng đông. 

Published in: on 16/01/2017 at 10:23 Chiều  Gửi bình luận  

Chú em thạch sùng

​Đây có lẽ là chú em thạch sùng hay lê la vào cái tủ uống nước nhà tôi mà thỉnh thoảng bị tôi bắt gặp đang nằm nhởn nhơ trong cốc. 

Thạch sùng hôm nay, bỗng bị rơi xuống bồn rửa bát. 

Sáng ra đã thấy em nó nhớn nhác trong đó, nhưng vì nhiều việc nên tôi không chú tâm. 

Chiều nấu cơm, lúc đổ nước rửa rau từ chậu ra thì lại thấy chú em đang ngoi ngóp dưới nước. Bồn rửa sâu nên em nó không tài nào leo lên được. Tôi chưa biết nên xử lý thế nào thì thấy chú em ngóc cổ nhìn nghển lên tôi. Mắt đen lay láy, ngây thơ vô số tội. Cứ như là có tâm tư thật, mà thật còn gì, tâm tư của một kiếp sống đang chờ đợi sự cứu vớt dịu dàng từ tôi. Tôi bảo nhỏ, chú mày cứ yên đó, đợi chị dọn xong sẽ cho chú ra vui với đời. 

Lúc sau, tôi cho chú em vào túi, vác ra sân rồi thả và nói: Đấy đi đi, đi chơi vui nhé cu em!  

Gió xuân hây hây mát. Thạch sùng bắt đầu hành trình đón xuân. Còn tôi thở phào nhẹ nhõm vì từ nay tủ nước không còn bị nó quấy rầy. 

 

Published in: on 16/01/2017 at 9:34 Chiều  Gửi bình luận  

Niềm vui nghề viết

Published in: on 07/01/2017 at 8:44 Chiều  Gửi bình luận  

Chờ đợi

Chờ đợi những ngày này qua nhanh, để thực sự kết thúc 2,5 năm học. Mong cho sự kết thúc thật trọn vẹn để không phải ân hận thêm vì quãng thời gian qua còn nhiều bê trễ. 

Cuộc sống đang khá bình yên. Và kệ đi những lo toan cơm áo. Vẫn thấy đâu đó niềm vui trong cuộc sống hàng ngày. Cả những kỷ niệm lấp lánh nữa. 

Dù cũng có 1 hay 2 người (“bạn”) im ắng ra đi không rõ lý do, thì cũng không tiếc vì mình đã sống thật tình, họ hiểu hay không là quyền của họ. Không tiếc vì có thể mối quan hệ đó hời hợt, chỉ là một mối quan hệ xã hội, không hơn. 

2017 bắt đầu bằng sự kết thúc một chặng đường dài vừa êm lắng vừa biến động. Sẽ lại bước vào thế giới khác, thế giới đã từng sống từ 2010, nhưng mang theo nhiều trải nghiệm hơn 6 năm về trước. 

Published in: on 05/01/2017 at 10:04 Sáng  Gửi bình luận