Trung Nguyên Hoàng Đạo Thúy chiều nay
Cà phê thơm, làm tôi say
Phố nắng…
Một buổi sáng lần giở những kỷ niệm buồn vui
Chưa trôi xa điều gì vì tôi luôn để đó
Trong ngăn kéo riêng tư những bí mật xếp dày
Kệ đời sống cuộn đi thời gian không bao giờ trở lại
Chẳng có gì sẽ là dĩ vãng
Vì tôi vẫn nâng niu.
Đi qua phố Đỗ Quang, nhìn thấy ngõ xưa, con ngõ từng để lại cho tôi một ngày kỷ niệm rất đỗi đời thường, tôi ghé vào gọi cốc trà đá ngồi nhâm nhi.
Ngõ vẫn thế, yên tĩnh dễ chịu, chỉ có những mối quan hệ là đã khác xưa. Thời gian một đi không trở lại. Không tiếc nuối, nhưng cũng có chút ngẩn ngơ.
Cả hai ngày ở trong nhà, cho đến chiều nay thì không chịu nổi nữa. Thèm tiếng phố phường và những bụi bặm nắng gió, nên lao ra đường. Lúc đó đang nói chuyện điện thoại với Nga, mà đùng đùng chở dậy bảo em phải ra đường ngay, cà phê thôi. Và đi loanh quanh thì đến đây, cái ngõ của một lần trò chuyện vui vẻ trà đá thuốc lào với mưa bay lất phất bên hiên.
Bấy lâu đã biết quên đi những nỗi buồn nào đó, cũng thôi không còn u ám nữa. Vui vẻ, mọi thứ đều giản đơn. Nhưng có lẽ tại chốn cũ này mình chưa trở lại suốt bao ngày tháng qua, nên chưa đề kháng được.
Buổi chiều mênh mông.
Buổi chiều ngủ mê mệt, cố dậy mấy lần vẫn không dậy nổi. Mơ rằng giờ học cô Trang mà lại ngủ đến mức cô gọi không mở mắt ra được.
Thời gian trước thi cử, mơ hồ và nhiều thắc thỏm nên mơ mộng cũng nhập nhằng. Mong kết thúc nhanh. Mong kết thúc vui. Rồi lại sẽ bắt đầu một nhịp sống mới sau gần ba năm đi về lối ấy.
Sẽ hết nhiều ngày rong chơi. Hết những buổi chiều thảnh thơi. Và hết cả lo lắng thi cử nữa. Chào nhé những kỷ niệm ngọt ngào và giông bão!
Tôi thích những góc nhìn.
Mỗi người sẽ có mỗi góc nhìn khác nhau, để rồi ra những câu chuyện hình ảnh khác nhau, như bức ảnh mà tôi chụp đây.
Khi tôi bấm máy, có một khoảnh khắc đã lưu lại vĩnh viễn.
Cuộc đời tôi có những lúc vui nhỏ bé như vậy!
Ừ, thế quái nào mà hồ Hoàng Cầu lại bị lấp. Cả cái hồ lấp tịt đi với sỏi trắng rải đầy lên trên. Một đêm mơ đầy cậu trong đó, bắt đầu với cái hồ bị lấp ngỡ ngàng như vậy.
Rồi tôi gặp cậu ở phía bên kia của hồ, nơi vắng nhất và trên thực tế là góc xấu nhất so với tất cả những góc khác quanh hồ. Dù là cả vùng tuổi trẻ tôi chả quen cậu để mà gặp gỡ nhau ở cái hồ đó. Dù cả sau này tôi và cậu cũng chưa bao giờ cùng nhau ngắm cái hồ đó. Thế mà trong mơ cậu nằm trên khoảng đất ngay cái hồ mà với tôi chan chứa bao kỷ niệm. Tôi nói với cậu điều gì như là hỏi han, xong mình cùng nhau đi vào một khu nhà cổ màu mè với tường sơn tróc vảy và cũ kỹ lắm. Hai đứa mình còn ngồi dưới tầng một của căn nhà rồi băn khoăn xem có bị ai trên tầng nhìn trộm không.
Một giấc mơ đầy cậu, mà sau nửa ngày thì chả nhớ rõ chi tiết để kể lại nữa. Sẽ còn lâu mới gặp lại. Nên có mơ thêm mấy đêm nữa cũng vui, coi như là vẫn đang gặp.
Có câu, chỉ cần một người nhớ, kỷ niệm sẽ mãi còn.
Cùng một cây, hai góc nhìn.
Đó là một cái cây dễ chịu, lá xanh mướt, đang tươi tốt vươn mình với thần thái thật thanh xuân.
Ngồi một mình, hôm nay ngồi một mình. Không phải lãng mạn hay tâm trạng gì đâu. Tại đi học muộn thành ra phải đợi hết tiết mới vào được. Linh Đàm có quán mới, đi qua thấy hay hay ghé ngồi. Mưa và lạnh. Khoảng không màu xám. Thành phố dường như có chút cô đơn.
Hì hụi gói gém dưới sự giám sát của Bi. Ahihi, dưới chân cây thông noel đầy những hộp quà dễ thương đến dễ sợ.
Trong những quãng thời gian thư giãn ít ỏi, tôi thường vớ lấy cái bút rồi cắm cúi vẽ mặc kề ồn ào huyên náo bận rộn xung quanh.
Nhung nhắn là hát cho Nhung nghe bài này. Dù đang bị cúm cũng cố hát cho nàng nghe để nàng lại thêm quay quắt với nỗi nhớ của người phụ nữ đa cảm xa mùa đông đã quá lâu.
Mặc dù giọng còn như cơm nguội, đôi chữ sai cũng lười đọc lại, nhưng khá thú vị khi nghĩ từ nay những gì mình viết có thể lưu theo một cách khác: qua giọng nói chính mình.
Cô đơn đâu đó tìm về
Ngày đông gió hanh hửng nắng
Niềm vui đi đâu xa lắm
Chỉ còn tan vỡ, buồn tênh…
Vẫn thấy xa lạ với sự thật là em đã ra đi. Không biết bao nhiêu ngày rồi kể từ hôm anh Ninh gọi báo em đã mất, rồi anh Hùng anh Mạnh cũng báo tin. Thôi đời vốn ngắn, đi trước có khi còn vui hơn là ở lại chốn trần gian bụi bặm này. Chị tin em đã dành phần thiệt thòi về mình để may mắn cho những người ở lại.
Chị có thói quen dậy một chút giữa đêm và từ hôm em mất thì khoảnh khắc giữa đêm ấy tên em luôn xuất hiện trong đầu chị. Những ngày đầu là sự ám ảnh, giờ lại như một thói quen. Nhưng chị không thấy sợ em cũng không hề nghĩ em hiện tại chỉ còn là ký ức hay chiếc bóng ảo ảnh xa mờ. Với chị, em vẫn là em ngày nào vui vẻ và thân thiện, sẵn lòng dành cho chị sự quan tâm vô điều kiện bất kể chị thờ ơ.
Trước khi em mất chừng ba ngày, em còn hỏi “chị không muốn gặp em à?” Em bảo chỉ cần chị gọi, thì dù đang làm gì em cũng sẽ có mặt ở Hà Nội chỉ trong vòng 1 – 2 tiếng cà phê cùng chị. Trước hôm em mất một ngày, em còn nhắn tin qua msg fb bảo chị “không ngủ trưa à”. Chị lười chẳng trả lời em thì chiều hôm sau đã nghe tin em mất lúc 9h30 sáng. Hôm đó về thắp hương cho em, đi ô tô to cùng thư viện, những gương mặt cũ gợi lại bao kỷ niệm xưa, trong đó có nhiều kỷ niệm về em.
Người biết được sự thương quý em dành cho chị, chỉ có anh Hùng. Người hiểu rõ hơn hết chính là chị và em. Nhưng người trước sau như một chỉ có mình em. Chị vốn là người vô tình, cũng khiến em nhiều khi buồn lòng. Thôi bình yên ở chốn đó nhé, mọi người vẫn mãi nhớ em!
Chị đưa lên đây hai trang Bản tin Thanh niên số 27, trong đó có bài viết ngắn của chị dành cho em khi mà em đã bỏ lại Thư viện ra với xô bồ cơm áo năm 2009.
Ngồi ở Linh Đàm buổi sáng thời tiết vô cùng dễ chịu. Sau khi Thành chào đi làm, mình ngồi vẽ một bức tranh nhỏ bằng bút bi. Cà phê làm say mình đến tận chiều. Hôm đó là thứ 3.
Trời lạnh hẳn rồi. Đây là ảnh của mấy hôm trước, khi đông mà như hạ. Giờ thì đang nằm trong chăn. Lâu kinh khủng mới có chuyện cuộn trong chăn giờ này.
Thì đeo kính lại. Mắt cũng bị mờ lại do tác hại của máy tính, điện thoại. Nhưng chỉ đeo khi cần nhìn gì cho thật rõ thôi.
Hôm 26/3/2016 tôi qua nhà chị Sóng chơi, mang theo cây tùng la hán này sang tặng chị. Nhà chị ở khu chung cư khá đẹp bên kia cầu Vĩnh Tuy. Ngồi trong nhà nhìn ra phía trước rất dễ chịu vì tầm nhìn thoáng đãng lắm. Chị lấy hộp caramen rất to ra cho tôi ăn, xong còn đưa tôi cầm về một hộp. Bánh cũng thích, trà cũng thơm.
Một người đặc biệt mà có thể chơi được với tôi, khiến tôi một lúc nào đó ngắn ngủi cũng thấy mình có chút đặc biệt 😊
Nhung nhắn tin qua zalo nói “dỗi”, “gato” với tôi,… nhưng tôi lại thấy ấm áp vì hiểu trong lòng Nhung tôi vẫn có chút ý nghĩa nào đó. Đọc những gì Nhung viết cho tôi và Nga, thương yêu. Đừng bao giờ nghĩ tôi lãng quên hay Nhung không có vị trí trong lòng tôi. Với tôi, trong những người bạn không – ai – thay – thế – được, luôn có Nhung!
Cậu gọi, lợn 🐷, hát “Vùng lá me bay” cho nghe đi. Ừ, nhưng hát vội thu vội nên hơi phô nhé!
Nói chuyện với Nga chừng 25 phút. Cười vui kể lể mọi thứ rồi trầm ngâm nghe Nga chia sẻ chuyện riêng tư… Nhẹ nhàng, tin cậy, gần gũi dù Nga ở rất xa.
Khu tập thể cơ khí, bình thường trong một buổi chiều mùa thu có gió.
Ngòn ngọt bia, bay bay cười nói. Lâu nay ít gặp bia hơn rồi nhé! Tốt nhỉ!
Nguyễn Ngọc Tư cứ làm tôi thấy mình nông cạn và ồn ào quá đỗi.
Những bậc cầu thang của Halei.skincare hay không? Đặt chân trần lên thấy cũng vui thích hơn bình thường.
Lên phố, đi bộ nên gửi ô tô vào thư viện. Chốn cũ nao nao. Trò chuyện với anh Hòa, anh Hoàng Anh, chú Hà, anh Hải… Mọi người vẫn nhớ tôi, tôi cũng vậy.
Hồ Gươm một buổi sáng cuối tuần. Bức tranh ấy sẽ thành kỷ niệm cho cô nàng áo đỏ nâng niu trong những ngày tháng sau này.
Là đọc những cuốn sách như cuốn sách này. Cứ như đang được sống, đang được hòa mình vào trong không gian và thời gian ấy. Cách tả cảnh của tác giả rất dễ chịu, mộng mơ mà vẫn thực tế. Sự đẹp đẽ của bốn mùa giữa trời và đất, sự đẹp đẽ của lòng người. Những cảm nhận và biểu đạt sâu sắc tinh vi…
—
We can’t tell what will happen in the future.

Những ngày qua đã cho tôi thêm lớn. Vì trẻ con nên thấy mình lớn hơn là đúng rồi. Chứ tính tuổi thì chẳng phải đã nhiều lắm sao. Nhận ra, thực sự thì không cần phải nói “giá như” hay “ân hận” bất cứ điều gì, vì trong khoảnh khắc ấy tôi đã muốn làm, muốn sống như vậy. Phải cảm ơn cuộc sống đã cho tôi nhiều trải nghiệm để sau mỗi câu chuyện thì đã trưởng thành hơn lên, mạnh mẽ và quyết đoán hơn rất nhiều.
Sáng nay mưa rất lớn, giờ thì trời đã tạnh. Thiên nhiên cũng vậy, lúc dữ dội lúc lại bình yên. Một mình ngồi trong phòng, thật dễ chịu. Nhớ lại đêm hôm qua được Bi, Hiền và nhất là Ngọc và Còi ở bên hỗ trợ hoàn thành việc quay, thấy cảm động lắm! Thật sự cuộc đời rất đẹp và tôi thấy biết ơn. Và cuộc sống của tôi thì tôi sống. Yêu thích, đam mê vẫn cứ ở đó. Cả những hồn nhiên mà tôi vốn có, tôi không hề có ý định vứt bỏ dù dường như nó thật bất bình thường.
Mọi thứ đẹp đến thế cơ mà.
Lối này là lối tôi vẫn thường đi bộ mỗi tối. Chỗ này là khoảng sau của sân tennis, nên có những mắt lưới chiếu xuống qua ánh đèn như vậy.
Chốn kỷ niệm đẹp lắm, và giờ đi qua thì đã có thể mỉm cười.
Mưa rả rích mãi. Trà đen trên phố Bùi Thị Xuân ấm nóng giữa tiếng nước tí tách ngoài hiên. Giờ thì có thể uống trà một cách trong veo, để cảm nhận được trọn vẹn hương trà khi không còn sự phân tâm nào cả.
Mít chín cây được anh bộ đội nhà đối diện mang cho. Hương vấn vít, vị ngọt ngào. Từng sợi xé ra tan trong miệng dễ chịu như một buổi chiều cơm canh thư thái bình yên.
Xem phim Việt Nam với Bi và Win ở Royal city giữa buổi trưa của ngày chưa tan bão.
Sinh nhật Thái, lúc đi thì taxi, lúc về thì được ngồi ô tô của Kiên. Sau đó thì đi bộ vào ngõ tối như vậy.
51A Hoàng Ngân. Kỷ niệm rồi không kỷ niệm.
Đó là hôm đi theo Tùng và lên hát với em “Con đường màu xanh”. Mang theo cả Win Men và tu Ken bằng chai, rất ít.
Những trải nghiệm mới mẻ khiến mình thêm yêu cuộc sống và quý mến cả những người vốn từng xa lạ trước đây, như Tuyền Key và Còi khổng lồ này.
Hôm ấy mưa như trút sau khi mình với Hoàng Oanh bước ra từ bia Bảo Tín số 1 Hoàng Đạo Thúy. Em trở mình đi trên con xe tăng Lx kêu ro ro đấy. Ướt hết áo quần váy vóc. Chuyện làm sao để quần áo khô thì mình sẽ kể ở chỗ khác. Ở đây thì chỉ muốn ghi nhớ lại khoảnh khắc nhìn em Còi chơi đàn nguyệt rồi sau thì gõ trống phách bằng xoong thớt chày đũa mà ra thứ âm thanh như nhạc cụ. Em tài quá và thật đáng yêu trong khoảnh khắc thăng hoa vì nghệ thuật ấy. Mình đã cảm động thật sự khi được sống giữa không gian âm nhạc đầy hồn nhiên như vậy trong một buổi chiều đầu tuần lúc mưa lúc nắng.