Niềm vui mang đến cho nhau
Giản đơn có khó gì đâu
Quan trọng là mình có muốn
In dấu trong lòng ai lâu
Sinh nhật 2014
Cho người vừa nằm xuống
Một người lại ra đi. Cái chết được đoán trước. Xem lại ảnh anh, thấy đời người lên voi xuống ngựa thật nhanh. Nhìn thấy mỗi ngày, rồi cứ thế mà đi, dù không thân thiết gì thì cũng không thể không buồn lòng xót dạ. Cuộc sống, đến rồi đi, cõi tạm ngắn như một đoạn đường vội vã… Thấy mong manh quá đi thôi!!!

Bức tranh mùa xuân
Men vẽ bức tranh đầu tiên trong đời đầy sắc màu, như những suy nghĩ bay bổng hồn nhiên trong tâm hồn con vậy.
…
Buồn âm u
Tận cùng trống rỗng
Không còn ai nương tựa
Không còn ai bên mình
Muốn bay đi
Đến nơi nào đó
Chỉ còn thanh tịnh
Và lòng nhân ái
Sự dịu dàng
Với nói năng nhỏ nhẹ
Người người thương nhau
Không cần phải nhường nhau
Vì ai cũng biết sống
…
Nhưng ở đây chỉ có nỗi buồn
Những lời tục tĩu
Những cay độc
Những tầm thường
Và tôi không hề đang sống
Tôi đã chết lâu rồi
Vì sao tôi không đủ sức bay đi?
Không dành cho 8-3
Thượng Đế ắt là một thiên tài khi sáng tạo ra đàn bà. Mày đã bao giờ vùi mũi mày lên một mái tóc xoăn để ngủ và mày không bao giờ muốn thức dậy nữa. Và đôi môi của họ, khi họ áp môi vào môi mày, giống như thể một cốc rượu đầu tiên sau nhiều ngày khô khốc trên sa mạc. Bộ ngực của họ, lớn hay nhỏ, là những ánh đèn pha bí mật. Đôi chân của họ, tao không quan tâm nếu chúng giống những hàng cột cẩm thạch Hy Lạp hay một cây Steinway secondhand, và thứ ở giữa chúng, là passport tới Thiên đường.
(Trích blog Teq)
…
Không có cảm giác về khái niệm thời gian
Bắt đầu cho những điều mới mẻ chưa hẳn phụ thuộc vào thời khắc sau trừ tịch
Phải là điều gì đó từ tận cùng thấm thía mọc lên
Cần biết bao một tình yêu đủ sức khiến mình muốn hy sinh tất cả
Không thể có hay không dám sống?
Không đủ yêu hay không dám hết mình?
Câu trả lời lửng lơ như sợi thừng vô vị
Treo trên đường vắng…
Chờ giao thừa
Ngồi đợi giao thừa. Công việc đã xong xuôi. Giọn sạch sẽ giường chiếu. Nhìn các con chơi trên giường. Xôi trên ban thờ tỏa hương nếp dìu dịu. Tí nữa thêm mùi nhang khói, thế là đủ cho khoảnh khắc giao thừa chạm khẽ vào tôi.
Đón tết ở đây năm nay đã tròn 10 năm. Ngoảnh đi ngoảnh lại, thấy thời gian của 10 năm chỉ là cái chớp mi nhẹ. Tất cả dường như vẫn còn nhiều mới mẻ, cả những e ngại, giữ ý cố hữu rất rất nhỏ khi tôi ở không gian này, 10 năm trước hay 10 năm sau, dường như không đổi.
Một cái tết đặc biệt hơn, vì có điều gì đó tỏa hương kín đáo, êm dịu trong ý nghĩ. Tôi cảm thấy mình như đã trôi vào tuổi của trải nghiệm, tri túc nhưng cũng lại cảm thấy mình vẫn thật ngây thơ và thanh tân. Thế nào cũng được mà, chỉ cần mình vẫn có được cảm giác về xung quanh, vẫn biết buồn vui và hy vọng, là được rồi.
Năm mới, không mong cầu gì mới. Chỉ cần gìn giữ được những điều thiêng liêng, quen thuộc đang có, là đủ, là hạnh phúc rồi.
…
Tiếng gà gáy buồn nao lòng. Làng quê đêm hôm bị khuấy động bởi tiếng khóc của con. Cả tháng nay, đêm, mẹ như bị dại. Con khóc quấy vô cớ, cả nhà không dỗ nổi. Đêm đêm ngồi bế con mà nước mắt cứ tuôn dài. Mang nặng đẻ đau nào đã thấm gì. Nuôi con cho đến lúc lớn khôn, rồi đi theo cuộc đời con với những thăng trầm, còn biết bao lo âu đang đợi… Nhiều lúc mẹ thấy mệt mỏi buồn bã tưởng như không thể tiếp tục. Nhưng được làm mẹ rồi, có mệt mỏi phiền muộn nào có thể khiến mẹ đầu hàng được đây? Có hai đứa con, mẹ ít nhất sống ba đời sống.
…
28 tết rồi. Tự dưng thấy buồn buồn. Chả lý do gì hết. Đôi lúc cuộc đời có những phút không biết mình là ai và đang sống thế nào, buồn vì đâu và rồi sẽ vui từ đâu???
…
Ám ảnh cuộc điện thoại của cô gái ấy mãi. Dù không phải chuyện của mình cũng cảm thấy rất bất an. Và đêm nay, nằm sẵn trong đầu quyết định không thể khác với những giọt nước mắt không ngớt ngừng rơi.
Một vệt nắng mai
Giữa những buồn phiền đó, tôi bỗng gặp nụ cười em, như một vệt nắng mai trong trẻo. Em, một cô bé trông rất cá tính và vô cùng có duyên, một cô em cùng tên và tôi nghĩ là sống rất được. Em nhắn cho tôi cái tin trong đó có một từ cực kỳ ưu ái mà hình như chưa ai nói với tôi bao giờ. Có lẽ ánh sáng lấp lánh mờ ảo và hương bia đượm thấm trong mắt em đã khiến em nhìn tôi ra như vậy. Dù sao cũng có chút ấm áp nhè nhẹ xen giữa một ngày kết thúc bằng vị đắng. Nhớ thế chiếc dây da đã gắn bó với cổ tay mình bao lâu nay. Có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại. Ngủ ngoan và cho tao xin lỗi, mày nhé!
Lục tìm
Vào một ngày lạnh lẽo âm u, những ngày cuối cùng của năm, tôi lục giở máy tìm số điện thoại của em. Chả thấy. Xin anh Ninh. Anh ấy đáp ứng sau 3 giây kèm theo một nụ cười lè lưỡi tinh nghịch. Mùa đông vẫn vướng víu trên những cành trứng cá khô trước cửa nhà…
Giọng Hoạt lanh lảnh rộn ràng làm vơi bớt những âu sầu lưu cữu trong tôi. Biết em còn buồn nhiều hơn mình, nên càng muốn gặp em, cùng bù đắp cho nhau gì đó, dù nhỏ nhoi. Thư viện bỗng ở trong đầu, với những bông hoa đào lay động trong khuôn viên. Những bóng người cũ đang đi lại. Những yêu thương cũ như bụi mỏng bay miên man. Nơi ấy, tôi đã bị chôn vùi vào sự quên lãng, bắt đầu từ sự ra đi vô tình của chính mình. Mọi kết cục đều có nguyên do. Cuộc ra đi đó, tôi là người gây hấn.
Lối đi cũ, nay xa mờ.
Đôi chân xưa, không còn dấu.
Chỉ là quá khứ
Có thể tất cả đã thành sỏi đá
Khô cong dấu giày
Có thể ngày mai sẽ thành xa lạ
Nhẹ bỗng bàn tay
Có thể trong cơn say
Lời chia ly thật như nước mắt
Mặn chát đắng cay
Hay
Phía trống em đây
Chỉ còn câm lặng
Những phù du rong rêu
Buồn đau kiếp sống
Kéo em về tăm tối
Nơi không anh và không tiếng chim
Nơi hoang vu rất giống bình yên
Nơi tình yêu thật như nỗi chết
Nơi kiêu hãnh lên ngôi
Hoặc ngu dốt tơi bời
Khi để mất đi thẳm sâu chân thật
Thành phố cuối năm
Còn chút nhớ nhung?
Không, chỉ là quá khứ.
Hồ gió
Ngồi đây rất gió. Âm thanh vừa đủ nhẹ để không phá vỡ sự bình yên đang có. Hồ mát lạnh giữa cơn nắng dịu cuối năm. Cứ không muốn nghĩ gì, cứ không muốn tính toán gì, chỉ mong đầu óc mình được lăn tăn nhè nhẹ như những gợn sóng bé trên hồ kia…
Chợt như năm 18
Nghe Quốc Thiên hát bài này giữa buổi trưa yên lặng, hay kinh khủng. Lâu lắm cũng lại mới trở về thực sự với âm nhạc. Sao mà bỏ đi nhiều những điều quen thuộc và đẹp đẽ vậy Dung?
“Tình ngỡ như gió nhẹ trôi, thoáng qua như giấc mộng thôi…”
Tạm biệt mùa đông
Đã gần chạm lại nỗi cô đơn. Không đọc được cảm giác. Nỗi cô đơn, nó có xa lạ gì đâu, chỉ là lâu không gặp…
Mùa đông tính theo lịch âm cũng chẳng còn mấy nữa là hết. Một mùa đông sắp qua cùng bao nhiêu kỷ niệm sâu đậm. Bảo nuối tiếc gì không? Có, nhiều lắm chứ. Bảo có muốn gọi lại gì không? Không nên, những gì đã trôi và đang trôi, hay cứ để như vậy. Dù nỗi đau có thật và nỗi cô đơn đang trở lại thực thà.
Những thứ trong mình đang mất dần đó, mình sẽ lấy lại, và sẽ được. Thường khi cô đơn, mình là mình nhất.
Tạm biệt mùa đông ấm áp nhất cuộc đời!
Trở lại nhé!
Hôm nay em Hoạt post bài “Những bóng người trên sân ga”, thấy được quay trở lại với những dòng thơ yêu thích ngày nào. Lâu lắm rồi không đọc thơ, cạn bao nhiêu là thấm thía cuộc đời. Được đắm chìm vào thế giới nào đó không có nghĩa là nên quên hết đi những thứ khác mà trước đó ta đã từng dành cho nó nhiều thời gian. Như việc đọc và việc viết này đây.
…
Niềm vui và nỗi buồn nhè nhẹ xen lẫn. Từ rất lâu rồi không còn cảm thấy được bình yên. Hoặc phải nói là từ khi biết lớn, bình yên với mình đã là một thứ xa xỉ. Nhiều lúc sự không bình yên là do chính mình gây ra… Dạo này không viết được gì hết.
——
Nghe album Anh Tú “Nếu như ta còn thương nhau”, nhớ tha thiết rượu vang và nắng đông ấm áp.
Nói với mình
Tôi vừa lòng với những cư xử của tôi trong đời? Lúc có lúc không. Nhưng đôi khi ngồi ngẫm nghĩ, sự vừa lòng đó của tôi về chính mình thì có giá trị gì? Tiếc là nó ít giá trị hoặc không có giá trị gì cả. Vì cơ bản cái tôi làm là để người khác nhận và cảm nhận. Họ không cảm nhận được là bỏ đi cho những gì tôi đã cố.
…
Nghĩ là một chuyện.
Muốn làm hay không là một chuyện.
Muốn làm tốt và làm tốt được hay không lại là chuyện khác.
…
Tôi phức tạp và tôi đơn giản.
Tôi đáng thương và tôi đáng giận.
Tôi cô đơn ngay giữa yêu thương.
Vốn dĩ tôi sinh ra chỉ để một mình mà gặm nhấm cảm giác cô độc đó…
Tự mình
Cả một buổi chiều nhiều cảm xúc, niềm vui
Chợt tan biến sau những lời cay đắng
Sẽ chẳng còn tin yêu chẳng còn sâu nặng
Mất nhau rồi gặp lại nỗi cô đơn…
—
Có còn ai muốn dấu mình vào đêm
Còn ai nữa để chạm vào say đắm
Không hiểu lòng nhau hay cố tình đánh mất
Những dấu yêu khó kiếm ở trong đời
—
Sẽ một mình ngóng giọt sao rơi
Lại một mình chạy xe trên phố cũ
Và một mình hát thầm bài hát nhớ
Tự ru lòng ấm áp một mình thôi.
…
Ngồi ở đây một mình, dù muộn phiền nhưng cũng thấy dễ chịu với nỗi cô đơn. Rút cục quanh đi quẩn lại cũng chỉ có nỗi buồn là bạn. Để ai đó hiểu được cho mình không bao giờ là dễ dàng. Vậy nên cứ mình mình loay hoay thôi mình ạ!
Lớp cũ
Ngày mai đi gặp cô giáo Hường và các bạn cấp 3. Không hào hứng gì cả. Lâu lắm rồi chẳng tìm được sự hào hứng nào trong những cuộc gặp tương tự thế. Vì sao?
Lười biếng tạo cho mình một hình tượng đẹp? Lười kể lể? Lười nói cười? Lười cả bộc lộ đúng mình nữa.
Biết đâu có những thứ không kỳ vọng lại thấy vui thì sao. Xem lần này thế nào nhé!
Thăm trường cũ
Mùa đông trắng, những con đường sương sớm
Đưa tôi về thăm trường cũ ngày xưa
Lớp học lặng im nghe ký ức trở mùa
Bàn ghế cũ vẫn còn đây vết mực
***
Tiếng giảng bài rộn vang sân trường nắng
Loài chim nào ngủ muộn trên cây
Đôi mắt học trò chăm chú thơ ngây
Nghe cô dạy những điều hay lẽ phải
***
Bạn bè giờ đã xa mê mải
Có ai về thăm cô giáo ngày xưa
Người tận tâm trở những chuyến đò
Cho học trò đón bao điều mới lạ
***
Quên muộn phiền, quên những ngày vất vả
Vẫn miệt mài bên giáo án từng đêm
Chợt một hôm nắng rọi khẽ bên thềm
Là lúc ấy trò trở về trường cũ.
Tìm đâu nơi lấp cơn buồn
Dạo này mỗi lúc buồn hay đọc Nguyễn Ngọc Tư. Rồi nhận ra cái mình cần trong quãng buồn đó không phải là một sự pha trò, sự tươi vui ồn ã, mà chính là một nỗi buồn khác đủ để khiến nỗi buồn mình trở nên nhỏ bé hơn rồi dần nhẹ nhõm đi. Những nỗi buồn mình đọc đó không chỉ buồn mà hầu như bế tắc, bất lực. Những cảnh đời quá bèo bọt, những phận người xanh xao bị quên lãng. Nỗi buồn của mình dù thế nào cũng không là gì so với những nỗi buồn ấy. Vậy nên thôi, nín buồn lại nhìn lên nắng trong veo.































