Buổi sáng trong phố

Photobucket

Vẽ máy tính ngày 22-8-2012

Published in: on 31/08/2012 at 10:04 Sáng  Gửi bình luận  

Mẹ Nguyên Nguyên

Không biết Nguyên Nguyên đang cảm thấy thế nào sau khi sinh con? Em có cảm giác nuối tiếc thời thiếu nữ khi chưa kịp tận hưởng trọn vẹn nó thì đã thành người mẹ của 6 đứa con (chính xác là 7, chết mất 1)? Chị tò mò lắm về những gì đang diễn ra trong đầu em, khi em vừa qua cơn mê mệt để bước sang một đời sống mới, với bầu ngực căng tròn cho lũ con lít nhít bú tí. Nằm trong một cái khay nhựa lớn vẫn trên tầng 4 lỉnh kỉnh bếp núc, em nghĩ gì?

Hay là em chả nghĩ gì? Chỉ đơn giản là em đã sinh con như bao con chó khác trên đời này. Rồi sau đó em lại tiếp tục sống đời sống cũ của em. Cái giả thiết này không thuyết phục. Dù là con vật, em cũng có thế giới nội tâm của riêng em, nếu không, em sẽ không thể biểu lộ cảm xúc vui mừng, chán trường, mệt mỏi ra bên ngoài cho mọi người thấy được.

Chứng kiến một quãng đời em kể từ khi em mới được hơn 1 tháng tuổi (nếu chị nhớ không nhầm) cho đến bây giờ chừng một tuổi rưỡi, chị càng thấm thía sự mải miết của thời gian. Và tưởng tượng ra có một ai đó cũng đang nhìn kiếp người của chị như chị nhìn kiếp đời của em, thấy ngắn ngủi quá! Khi người ta đứng ra xa để nhìn một hành trình, những chi tiết nhỏ nhặt sẽ không quá quan trọng. Điều gì toát lên trong hành trình ấy, cái nổi bật lên ấy, em biết chứ? Nhưng theo chị, chính những điều nhỏ nhặt trong suốt chặng hành trình lại là yếu tố làm nên cốt lõi cuộc hành trình. Tích dần, tích dần, người ta đã có thể hình dung ra một cốt cách.

Chúc em khỏe, những đứa con của em lớn nhanh! Nếu điều kiện cho phép, chị sẽ xin một đứa về nhà mình, nhưng chị muốn nó ở bên mẹ nó lâu hơn (ít nhất là bằng quãng thời gian em được ở bên cạnh mẹ Vodka) để được tận hưởng nhiều hơn hơi ấm tình mẹ. Còn sự tự lập, hãy tính sau!

Published in: on 31/08/2012 at 9:41 Sáng  Gửi bình luận  

Câu cá mùa thu

Photobucket

Vẽ tháng 8/2012

Published in: on 18/08/2012 at 10:08 Sáng  Gửi bình luận  

Gió mùa

Photobucket

Vẽ 16/8/2012

Published in: on 18/08/2012 at 10:05 Sáng  Gửi bình luận  

Về thăm quê

Photobucket

Vẽ ngày 14/8/2012.

Published in: on 18/08/2012 at 9:51 Sáng  Gửi bình luận  

16/8/2012

Mình đã thực sự bị cuốn theo trào lưu một cách trống rỗng. Bắt đầu buông thả cho mình với những trang mạng chả ra gì, với FB nhạt nhẽo và với cả những thông tin rác rưởi. Như cái cách mà anh kia nói trong blog, thì “dường như người ta đang bị phương tiện kéo đi”.

Hôm nay viết một bài về Minh Thu chưa thực sự đầy đủ và hay. Nhưng dù sao cũng thấy vui, vì như thế là mình còn có cảm xúc khi nói về những người bạn thân (tạm cho là) lâu năm, mặc cho bây giờ hai đứa ít có thời gian chia sẻ. Bây giờ nàng còn mải mê chăm thằng cu, thỉnh thoảng chớp nhoáng trên mạng thế thôi, nhưng hay hơn mấy nghìn lần cái đứa sắp chăm con như mình và những tên rỗi rãi một cách thái quá đang ngày ngày mân mê FB. Sách không đọc, đài không nghe, cái đầu không dằn vặt về kiếp sống, chỉ rêu rao những lời hay ho hoặc vô thưởng vô phạt, lũ bạn tôi, lũ em tôi, đầy rẫy.

Nên bây giờ tôi sẽ thoát mạng, và nằm ôm con nghe chuyện đêm khuya.

Published in: on 16/08/2012 at 10:14 Chiều  Gửi bình luận  

Cô gái 4-6

Để bắt đầu viết một thứ gì đó sau nhiều ngày lười biếng, tôi quyết định viết về một người bạn đại học.

Cô ấy là một hình mẫu phụ nữ tương đối đặc biệt. Dù có vẻ những điều cô ấy nói, những việc cô ấy làm dễ lẫn giữa đám đông, nhưng những người đã từng gần cô ấy đều hiểu cô ấy đặc biệt hơn những gì cô ấy thể hiện.

Những ngày thiếu nữ còn nhiều mơ mộng, tôi đã đi cùng cô ấy một đoạn đường dài đủ để dùng được cụm từ “con chấy cắn đôi” như cô ấy nói. Từ nhà cô ấy đến trường. Từ trường đến quán chè, hàng quẩy. Từ trường đến hiệu sách. Từ trường đến quán cà phê. Từ ngã ba này sang ngã tư khác. Trên những đoạn đường dài ngắn, tôi thường được ngồi trên con Cup 82 của cô ấy và buôn chuyện nhì nhằng, cười nhiều, cảm xúc nhiều qua cách xưng hô “anh – em” đầy ngẫu hứng. Phần nhiều nữa là chúng tôi đi cùng cả nhóm, lúc 3 người, lúc 4 người và búa xua với những câu chuyện không đầu không cuối. Sau những sinh hoạt nhóm, chúng tôi thỉnh thoảng vẫn viết cho nhau những bức thư dài, trong đỏ tâm sự về hoài bão, ước mơ và cả những cảm xúc bất chợt, những điều thực sự sâu kín. Rồi cả những bài thơ cô ấy thích và đã chép vào quyển sổ thơ của tôi. Tôi vẫn giữ, và tôi tin cô ấy sẽ thích khi được xem lại những gì cô ấy từng viết.

Cô ấy thích sách, thích thơ, thích danh ngôn. Cô ấy luôn tìm những thông tin về Hillary Clinton, những gì rất sâu quanh cuộc đời và sự nghiệp bà ấy (trong khi tôi còn chưa kịp biết bà ấy là vợ Bill Clinton nữa kìa). Cô ấy học tiếng Pháp siêng năng. Cô ấy nói thao thao về những đam mê và dự định của mình, mắt ngời sáng. Nhiều lúc cô ấy tự đặt ra những áp lực cho bản thân, và suy nghĩ về nó một cách quyết liệt, khiến cho tôi phải nhìn lại mình, và cũng bắt chước đặt cho mình một cái cột mốc nào đấy trong tương lai, một cách đua đòi. Một trong những chuyện mà chúng tôi hay nói đó là sau này sẽ viết “hồi ký”, dù chả biết liệu hai đứa có làm nên trò trống gì.

Cô ấy lúc nào cũng tự nhận là không khéo léo, không đảm đang, ngại nấu ăn, v.v và v.v… rồi đeo cho tôi những danh hiệu hào phóng mà cô ấy đã từ chối không nhận ấy. Để lũ chúng tôi luôn mặc định trong đầu cô là một người bản lĩnh, thẳng thắn, hết mình và ít phẩm chất cần có của một phụ nữ cổ điển. Nhưng suy nghĩ đó nhanh chóng bị phủ nhận. Đó là khi cô hì hụi mua tranh về xếp hình. Đó là khi cô diện những bộ váy thân liền ôm sát người, lộ đôi chân dài, lộ đôi bàn tay trắng và thon. Đó là khi cô thổn thức vì nhung nhớ ai đó. Là khi cô khóc vì những điều nhỏ bé. Là khi cô ngây ngô và say sưa một cách mù quáng trước những vô tình của cuộc đời…

Cô xa Hà Nội, đi theo tiếng gọi của tình yêu. Nhiều lúc ngồi nghĩ lại, tôi vẫn không hiểu vì sao cô lại có thể xa Hà Nội. Tôi biệt vô âm tín với con đường đi vào ngõ nhà cô, nơi có nhiều ngôi mộ bình yên nằm xen trong cây cỏ nhìn sang những luống rau húng và hoa cải nở vàng mỗi khi vào mùa. Và chúng tôi ít nói với nhau những chuyện như ngày xưa, mỗi đứa cuốn mình theo lo toan thường nhật. Thỉnh thoảng hỏi han qua điện thoại, chả còn xưng “anh – em”, ban đầu tôi có thấy hụt hẫng…

Bây giờ, cô đã hoàn toàn thay đổi hình ảnh trong mắt tôi. Cô có thể tự làm caramen, nấu chè, nấu những món ăn gì đó cho chồng con. Xoa những hình thù ngộ nghĩnh từ dải đất nặn đầy màu sắc. Post ảnh con với sự tự hào của một bà mẹ đã làm tròn trách nhiệm và nghĩa vụ thiêng liêng của người phụ nữ. Cô ấy đem tôi từ sự ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, đem tôi từ cảm giác bất an về con đường cô ấy từng vạch ra thành sự yên tâm tuyệt đối cho những gì cô ấy đã lựa chọn. Tôi biết cô ấy đã bỏ rất nhiều việc cô ấy từng thích, từng muốn để làm những điều bình thường nhất cho gia đình nhỏ của cô ấy. Tôi biết cô ấy vẫn phải vật lộn với nhiều khó khăn, nhưng luôn cười nói, chửi những câu rất đời trong trạng thái lạc quan và thẳng thắn. Để nhiều người phải giật mình, làm rơi mặt nạ, lộ ra những phiền muộn họ luôn cố tình muốn giấu.

Nghĩ đến tên cô ấy, tôi bỗng nghĩ đến một buổi sáng mùa thu trong lành dù cô ấy sinh vào mùa hạ. Cô ấy là Minh Thu!

Published in: on 16/08/2012 at 10:03 Chiều  Gửi bình luận  

Tận hưởng tự do

Thế là hai tên lãng tử đã lên xe vào Ðà Nẵng. Giường nằm chắc sẽ làm Trang đỡ say hơn. Với lại có Nguyên, còn lo say sưa gì.

Ngày xưa mình cũng thế, luôn muốn có được sự tự do không giới hạn, kiểu như đi cùng những người bạn thân thiết đến một vùng đất mới. Không kế hoạch cụ thể, không tour đặt trước người người lúc nhúc đến giờ xuống chỗ này một tí hết giờ lên xe phóng đến chỗ kia một tị. Không cần lo giờ giấc sớm muộn, cùng nhau khám phá những thú vị chưa bao giờ được chạm tới, tận hưởng cảm giác thênh thang trong thiên nhiên và sự sảng khoái trong tâm hồn. Rồi sau những chuyến đi, ngồi lại và ngâm ngợi những điều đã trải qua. Ðể viết về nó bằng những cảm nhận thật thà.

Nhưng mơ ước đó ít khi thực hiện được. Mình đã sống quá ít cho những chuyến đi như mong muốn cùng những người chung sở thích. Nên giờ, Trang đi đâu mình cũng ủng hộ. Hãy cứ tận hưởng cuộc sống theo cách mà Trang muốn.

Published in: on 13/07/2012 at 9:41 Chiều  Gửi bình luận  

Ngắm chiều

Chiều như sắp sầm sập mưa. Bầu trời chuyển lan sang màu xám. Từng khối mây sáng lặn sâu vào những tảng mây tối. Trong khoảnh khắc sáng mất dần vào tối đó, những ánh nắng yếu ớt cuối cùng còn sót lại dường như nuối tiếc chuỗi thời gian thênh thang của một ngày trôi quá nhanh, cứ choi chói lên vẫy vùng.

Vạt nhà nằm phía dưới mảnh cầu vượt Ngã Tư Sở như một gã đau lưng, chúi mặt xuống vỉa đường đông đúc. Ðau lưng bởi biển hiệu to bé treo mắc lủng củng nặng nề hay bởi những tầng tầng lớp lớp nhà chen lấn chồng dập lên nhau cho phần móng dưới kia càng lúc càng lún, lụn, bại.

Ðoàn người như đội kiến hành quân trong vội vã, rầm rập lao về phía trước, thể hiện sự nôn nóng bằng cách vặn ga, bấm còi, vươn cổ lên phóng mắt ra đoạn đường phía trước chờ thông xe.

Mưa vẫn chưa rơi. Những chiếc áo mưa nằm nóng hầm hập trong cốp xe đợi được tắm trong dòng nước mát của thiên nhiên và bảo vệ thân người. Nhưng chúng cứ đợi mãi, đợi mãi… Cho đến cơn mưa ngày mai? Có thể, hoặc lâu hơn nữa.

Con người cứ tưởng đủ kinh nghiệm để hiểu thấu những biểu hiện của thiên nhiên, không biết rằng, thiên nhiên luôn chất chứa những bí ẩn bất ngờ không thể lường trước.

Published in: on 11/07/2012 at 9:30 Chiều  Gửi bình luận  

Cho Nguyên Nguyên

Tôi thích gọi em là Nguyên Nguyên hơn Misa, mặc dù Trang đã tuyên bố cái tên đó là độc quyền của chị ấy, chỉ chị ấy được phép gọi. Nhưng vì cái tên Misa đã quá nhàm chán, nên tôi cứ cố chấp ăn cắp bản quyền. Hình như em cũng hài lòng vì điều đó, và vẫy đuôi tin tít khi được gọi Nguyên Nguyên. Cái tên Nguyên Nguyên gợi cho tôi cảm giác em như một “con người”, có nét gì đó hao hao giống với chủ cũ của em – hoang dã và bất cần. Cái tên đặc biệt của em do chị Trang đặt cho, hàm nghĩa một tình yêu chan chứa, bắc cầu từ người đã trao em cho chị Trang với sự gửi gắm tin cậy.

Tôi không nhớ rõ em rời mẹ Voldka về nhà chúng tôi từ khi nào. Chắc Trang sẽ nhớ chi tiết ấy. Với em, tôi chỉ là người quen thuộc, không phải chủ. Có lẽ, em coi chị Trang là chủ nhân đích thực, sau rồi đến mẹ chúng tôi, người thường xuyên ở trên căn bếp tầng 4 và trộn cơm cho em ăn. Tôi nghĩ cái lý do em coi chị Trang là chủ nhân đích thực không chỉ bởi Trang là người ôm em về từ Bách khoa. Mà bởi một thứ lớn lao hơn, Trang luôn nựng nịu em, kể cả thơm lên mõm em, đùa nghịch với em, không sợ những con rận bé bé chui ra từ người em, không sợ những sợi lông rụng ra từ thân em, tóm lại không sợ em làm bẩn (có thể vì chị Trang cũng không sạch sẽ gì cho cam, hehe).

Ban đầu, em sợ con gái nhỏ của tôi, vì trong khi cả nhà đều to lớn, đi lại kềnh càng, thì có một cô bé gầy nhẳng cứ chạy lăng xăng trêu em, trông chả ra thể thống gì. Đầu tiên em sủa, tiếng sủa cảm giác còn chưa vỡ ra vì tuổi em còn nhỏ. Sau, em làm bộ như không thèm chấp, nằm áp mõm xuống sàn gạch hoa vương bụi, chả thèm chớp mắt với cô bé chẳng lớn hơn mình là bao.

Rồi em cũng quen hết cả nhà, quen cái không gian chơi vơi em đang sống. Tầng 4, những góc nhìn của em là khoảng sân khô cằn phía dưới của sở điện đang xây dang dở, dãy mái pro-xi măng nhàm chán xập xệ và cô bán bún riêu đứng tuổi tóc lúc nào cũng thả một mảng dày trước trán như râu ngô. Góc nhìn của em còn là con phố có những căn nhà nửa quê nửa tỉnh đang chờ lên giá sau khi người ta ì ịch rải đá xong đoạn đường nối từ đê La Thành sang Thái Hà. Bên hông nhà, em có thể quàng chân ra ngoài, vươn cổ ngắm cái lan can nhà bà hàng xóm luôn trong tình trạng vương vãi, luộm thuộm. Thứ duy nhất cứu vãn đời em là những chậu cây xanh mọc vô tổ chức đặt ở các góc của tầng. Đặc biệt, năm nay có cây đào bỗng hồn nhiên mọc những bông hoa đẹp mê hồn sau Tết, em hay ra đó chơi. Tôi nghĩ là em thích nằm áp bụng dưới lòng đất – cạnh cái thân cây thanh mảnh ấy, để theo đuổi những điều lan man chỉ em mới biết.

Tôi luôn nhầm em là con đực, trong khi em đích thị là nàng chó xinh tươi đỏm dáng. Sau này quan sát, cả nhà nhất trí rằng em đất điệu, ở dáng đi, ở cách ngoáy mông, ở cách sủa, ở cách vẫy đuôi, ở thái độ của em với mọi người. Sự thay đổi của em rất rõ nét. Đến nỗi chỉ cần vài ngày không sang, tôi sẽ bất ngờ vì sự trưởng thành của em. Từ một con chó con lũn cũn, em dài ra trông thấy, lưng cao, bụng thon, khuôn mặt gọn hơn. Từ một đứa trẻ vô tư lự, em dần trở nên ưu tư, thẹn thùng, hay nhìn xa xăm và dường như trông chờ điều gì đó nhiều hơn những gì bình yên em đang có.

Mùa đông, Trang và Nguyên mua cho em cái áo lông cùng tông rất sành điệu. Em diện vào và tăng thêm vài chân kính. Khuôn người nhẳng nhẳng trở nên đầy đặn, quyến rũ hơn nhờ lớp lông nhân tạo. Em được ấm thân, những người yêu em ấm mắt, những con rận được yên ổn trú ngụ trong thân em một thời gian quá dài, đủ để chúng béo mầm. Còn em, gầy đi, không chỉ vì rận, vì em đã có sự thay đổi theo lẽ tự nhiên.

Một thời gian dài, chị Trang bận bịu với công việc, học hành và những cuộc bia, có phần bỏ bê em. Em trầm tính hơn. Sự nhanh nhẹn không còn. Em thường chui vào góc tủ, cuộn cong mình, mắt lim dim. Hoặc bò ra lan can nhìn xuống dưới, bỏ mặc nồi cơm khô cong queo trơ khấc nằm phía sau. Có những hôm nắng cháy lông, cháy tóc, em cứ lao ra sân ngồi, lưỡi thè ra, mắt mở to, tắm nắng. Mẹ chúng tôi lo lắng bảo “Nguyên Nguyên bị điên”, trời này ai dại gì ra nắng đày thân.

Nhưng chị Trang không phải là nhân tố chính làm em thay đổi. Chúng tôi mơ hồ nhận ra, em đã thực sự trưởng thành, cần một sự chia sẻ đồng loại, cần một tình yêu. Cái ngày chúng tôi nhận ra rõ nhất, là ngày em “thấy tháng”. Em uể oải, ăn không muốn ăn, đi chả muốn đi, đuôi cũng chả buồn ngoáy. Lần thứ hai của đời em, Bi lên facebook kêu ca mấy câu kém tế nhị, nhưng đó cũng là một thực tế, mà nhà chúng tôi nuôi chó nhiều lần chả để ý, có thể là vì toàn chó đực, nên mọi thứ đơn giản hơn.

Tôi ăn cơm suất ở cơ quan. Thi thoảng thấy có thức ăn ngon thừa, lại mang về cho em. Mấy tên ở cùng phòng cũng bị lây chủ đề “chó” mất vài hôm, đến nỗi phải nạt nhau thôi không nhắc “chó”. Tôi cảm nhận được sự hân hoan của em khi tôi cho em ăn những miếng ngon tôi mang về. Và tôi còn vui hơn em vì niềm vui được nhân lên từ đấy.

Trang up một tấm ảnh em nằm thườn người ra nhìn về phía trước, thân gầy trơ, lông xơ xác, nhìn cám cảnh ghê gớm. Hai chị em bàn tán với nhau về việc kiếm cho em một “người tình” xịn để em bớt cô đơn. Kế hoạch được thực thi bước đầu lại trên facebook khi Trang đăng tin tìm bạn đời cho em. Tuy nhiên, chỉ có những click “like” vô thưởng vô phạt, còn việc người ta sẵn sàng vác đến cho em một nửa mà em cần chỉ là chuyện ảo tưởng.

Đợt này, em tự đi tìm hạnh phúc cho riêng em. Em hay lẻn ra ngoài rong chơi. Cả nhà biết, cũng lờ, để em tự tung tự tác. Thỉnh thoảng em đi chơi quá đà, người này người kia lại cuống lên đi tìm. Để em ra thiên nhiên, gặp đồng loại, hoặc ít ra là được rảo cẳng trên đất đai thực thà, cũng là cách tốt giúp em giải tỏa những bó buộc trên 30m2 tầng 4 đầy mùi nước mắm và dầu ăn. Rồi tình yêu, thì em tự tìm lấy.

Có lần, tôi sang bố mẹ trong cơn mưa vừa tan, khi nước còn lóng lánh trên những vạt nắng sớm. Bỗng thấy em thở hồng hồng chạy về. Lông ướt rượt, dựng lên đỏm dáng. Vẻ mặt rất hân hoan. Trong khoảnh khắc ấy, trái tim tôi xao động. Nhìn thấy một sinh vật hạnh phúc, tôi cũng có cảm giác bị lay động theo. Tôi mở cửa cho Nguyên Nguyên vào nhà, để mặc em mang theo những bụi đất từ bao góc hè em vừa quần thảo, phi lên tầng 4.

Chiều qua, một sự kiện lớn đã xảy ra. Em đã có “người tình”. Giữa thanh thiên bạch nhật, hai em hồn nhiên hạnh phúc. Cả nhà được tin Bi báo, nháo nha nháo nhác. Hai em đứng ở ngay đầu đường tình cảm. Lúc hạnh phúc, em còn kêu váng cả xóm, khiến mấy ông bụng phệ đang uống bia gần đó giật mình, bia sánh ra mấy giọt tiếc rẻ. Trang tiếc mãi vì không được chứng kiến cảnh tượng huy hoàng ấy, tiếc hùi hụi như lỡ một mẻ xổ số đáng ra đã lọt vào tay mình. Bi lại rêu rao facebook, đại loại: Nguyên Nguyên đã thành “đàn bà”.

Em chả cần quan tâm thế nào là đàn bà hay thiếu nữ. Em đang ngập tràn trong tình yêu không hẹn trước của mình, và em sẽ còn gặp lại tình yêu đó nhiều lần nữa, như đã giao ước bằng cái cọ cọ mõm của hai em trong buổi gặp gỡ chiều qua.

Cơm lúc này không phải là vấn đề, cả nhà ta có thể để em nhịn đến chiều mai, em vẫn hớn.

Photobucket

Published in: on 05/07/2012 at 6:42 Sáng  Gửi bình luận  

Chuyện li ti nhà tôi

Từ ngày chuyển về đây sống, tôi buộc phải làm quen với những thứ trước kia thường khiến tôi sợ. Toàn những sinh vật nhỏ bé: Gián, giun, rết, thạch sùng, chuột…

Tôi chả phải tiểu thư gì. Nhưng con gái, lẽ thường sợ những con bé tí ti đó cũng không có gì đáng buồn cười. Ngày xưa thấy con gián bay xè xè trên đầu thì vừa hét vừa trốn. Giờ là mẹ rồi, chả lẽ lại bỏ con đi trốn một con gián tí teo. Thế là hùng hổ chém loạn lên cho nó chạy. Rồi dũng cảm hơn đã biết đập được nó ngã lăn quay. Nếu nó đang ở trong nhà tắm thì quá thuận lợi. Vòi hoa sen xía vào, nó ngửa bụng lên, mấy cái càng huơ huơ vào không trung đầy tuyệt vọng. Thế là tôi bỏ nó nằm đó cho đến lúc nó từ giã cuộc đời. Có lần con gái hỏi mẹ, sao nhà mình nhiều gián. Tôi bảo “vì nó thấy nhà mình thân thiện thì nó đến chơi”. Sáng hôm sau kể cho các em ở phòng nghe, bọn nó bảo hâm thế, thân thiện mà còn đánh nó à. Phải bảo là tại nhà mình có nhiều thức ăn.

Ðến bọn giun. Vì nhà tôi gần đầm, nên dưới lòng nhà tắm có nhiều giun nhỏ. Khiếp hãi ngày mới về. Sau rồi cũng phải quen. Mỗi lúc vào nhà tắm thấy có con nào thò đầu lên, tôi lại nhờ cái vòi hoa sen xối nước cho nó tọt xuống cống. Chúng nó vẫn sống. Khối con giờ đã to ú và quay trở lại. Sau này, có kinh nghiệm hơn, tôi dùngVim đậm đặc hay Cif, hoặc nước lau sàn, nước rửa bát, nước rửa tay… để trừng trị bọn chúng. Những giọt thơm thơm khi rót vào khiến thân thể giun con uốn éo quằn quại. Nhanh thôi, chúng đơ cứng lại, nằm cong veo, và thế là tôi là dội nước cho trôi đi. Cho chúng chết trong màu sắc và mùi vị dễ chịu của những loại nước nhân tạo có công thức pha chế hiện đại, có lẽ chúng cũng không oán thán nhiều. Những cái chết ngọt thơm.

Published in: on 03/07/2012 at 8:31 Chiều  Gửi bình luận  

Viết trong cơn ức

Ðúng là có những lúc phải chửi bậy, như Oanh nói, nếu không thì ức chế đến chết mất. Từ nhỏ, mình đã được bà ngoại sát sao, rèn rũa cho ra một đứa con gái ngoan ngoãn, chả bao giờ biết chửi câu gì. Ngày xưa thì tự hào, giờ đôi lúc cũng thấy chả phải là điều gì to tát. Ðôi khi lại còn bất lợi, vì lúc buồn, lúc ức, chi biết khóc. Người ta nói đau, mình không biết dùng câu gì chửi cho đáng.

Mình cứ quen chịu đựng mãi. Rồi bao nhiêu lần dọa bản thân là không cẩn thận sẽ nổ tung. Nhưng nổ thì vẫn chưa, còn chịu đựng đã đầy ứ. Và cứ hèn kém thế mãi, vì sợ bao nhiêu thứ sẽ bị đảo lộn. Toàn những điều vớ vẩn. Ngày xưa Bình đã nói với mình, bạn chả bao giờ dám vùng dậy và nổi loạn. Vì thế bạn chả bao giờ được sống như ý mình. Rồi cứ phải giằng co giữa cái muốn và cái phải làm. Nếu nói bậy bạ được hơn một chút để cân bằng được, cũng chả có gì sai.

Published in: on 03/07/2012 at 8:07 Chiều  Gửi bình luận  

Khoe khoang

Bạn hỏi mình bạn có trong diện khoe khoang không? Chính là bạn đấy! Dạo này mình thẳng quá! Nghĩ cái gì là chỉ muốn nói độp vào mặt người ta. Mình trả lời trên FB như thế, nếu bạn tinh ra thì hiểu ngay là mình nói ai. Mà bạn bè gì nữa. Có chia sẻ được cái đếch gì đâu. Mỗi ngày vào FB, chỉ thấy mặt bạn hớn hở, váy áo tung xòe lên, như là đời bạn chỉ có mỗi việc up ảnh lên khoe thiên hạ và gõ những dòng status cập nhật từng phút từng giây. Đến mức giờ mình dị ứng vì nhìn thấy mặt bạn.

Bạn vẫn như xưa, lúc nào cũng tươi tắn và nổi bật trong đám đông. Cuộc vui nào cũng có mặt. Có gì là không tốt đâu. Nhưng mình thấy nhạt nhẽo quá! Cuộc đời chỉ xoay quanh những điều tầm thường thế thôi sao?

Published in: on 03/07/2012 at 4:15 Chiều  Gửi bình luận  

Hèn nhát

Có những điều đã để trôi đi quá xa. Hôm nay đọc lại blog của Teq, giật mình, buồn bã. “Sống vì bia mộ”.

Đang ngày một hèn kém đi. Không dám làm những điều mình thích, mình nghĩ. Bỏ qua cảm giác của chính mình, để đổi lại một sự bình yên (đôi lúc giả tạo). Nhiều lúc sợ nhìn thấy một ai đó đang đi theo con đường mình mơ ước trước kia, sợ thấy những suy nghĩ giống như trong sâu thẳm mình đang nghĩ, vì biết chắc không thể thay đổi, nhưng cũng không thể bỏ đi những giằng xé. Sợ – lại một sự hèn nhát nữa.

Published in: on 02/07/2012 at 5:05 Chiều  Gửi bình luận  

Vì sao tôi thích khăn mặt màu trắng?

Thứ nhất, khăn màu trắng đem lại cho tôi cảm giác mới mẻ, tinh khôi, nhất là những lúc lau mặt vào buổi sáng còn ngái ngủ, cần một động lực để khởi động ngày mới. Thứ hai, khăn màu trắng khiến tôi không bị ảo tưởng, lừa phỉnh về sự sạch sẽ giả tạo mà những khăn màu tối hay đem lại. Thứ ba, khăn màu trắng buộc tôi phải siêng năng hơn để giặt khăn cho đến lúc hết vết bẩn mới thôi, nếu không thì ngứa mắt lắm, nên khăn tất nhiên sẽ cực sạch. Như vậy, khăn sẽ chóng sờn, đồng nghĩa với việc tốn tiền mua khăn mới, nhưng cái được hơn cả là khuôn mặt mình sẽ được hưởng một sự sạch sẽ thực sự.

Published in: on 18/05/2012 at 9:31 Sáng  Gửi bình luận  

Đọc xong “Ngược chiều vun vút”

Tranh thủ đọc “Ngược chiều vun vút” cướp được của Nam Xanh. Hay phết! Chàng Tây viết những cảm nhận về Ta, có nhiều cái đáng phải nghĩ thật. Tự biết mình cần phải tinh tế hơn!

Published in: on 15/05/2012 at 10:54 Sáng  Gửi bình luận  

Hay quá!

Buổi sáng mát mẻ, nghe một loạt bài hát của Tùng Dương, trong đó có “Làng lúa làng hoa” êm đềm, hay tuyệt vời!

Published in: on 29/04/2012 at 9:34 Sáng  Gửi bình luận  

Đọc “Vì em là đàn bà”

Buổi chiều xua tan cơn ngái ngủ bằng truyện ngắn “Vì em là đàn bà” trên Văn nghệ Công an số tháng 4. Đọc xong, mất 5 phút ngồi nghĩ. Dù truyện chưa hẳn đã quá hay, nhưng là đời thực. Xong rồi, thở dài một cái và buông báo, chẳng biết buồn hay vui.

Published in: on 27/04/2012 at 3:58 Chiều  Gửi bình luận  

Cuộc “vui”

Cảm giác trống rỗng trong những cuộc “vui”. Có lẽ vì ở trong ấy chẳng có sự đồng điệu nào. Đơn thuần là sự lắp ghép buộc phải thế của những cá nhân hiểu biết về nhau nửa vời. Đừng đòi hỏi quá nhiều. Thế cũng là đủ cho mình rồi. Còn có thể được tham gia những buổi tụ họp như thế chả phải là may mắn lắm sao. Sau những niềm vui ngắn ngủi đã từng có một cách thực sự và quý giá, thì hãy thỏa mãn với tất cả những gì đang có trong hiện tại.

Published in: on 25/04/2012 at 8:57 Chiều  Gửi bình luận  

Trở về

Ngày…

Hôm qua được ngắm nắng thỏa thích. Đi lang thang trong sân trường tắm nắng mùa xuân sau những cơn lạnh giá, cảm giác thật đặc biệt. Rồi đứng trên tầng 7 nhìn xuống khoảng sân màu xám cùng những dãy nhà xếp hàng nằm im ắng, biết chẳng còn mấy chốc nữa rời xa nơi này. Tự dưng lòng chùng xuống. Buồn “lịm” người. Có điều gì mới vừa kịp gắn bó, chưa xa cách đã trở thành cách xa…

Ngày….

Thế là kết thúc một đoạn đường trong vòng 7 tháng, để giờ quay trở lại. Được mất đều có. Mong có một ngày lại được đi về lối ấy, với niềm vui đầy đặn hơn.

Published in: on 20/04/2012 at 9:38 Sáng  Gửi bình luận  

Thứ 7 bình yên

Buổi sáng thứ 7 bình yên, ngập tràn lời hát Khánh Du ở album “Ngày về”. Bắt đầu từ việc sáng sớm được nghe “Sầu khúc mùa đông” chị hát trên “Văn hóa, Sự kiện và Nhân vật” mà tìm nghe luôn album “Ngày về” này. Giọng ca cá tính nồng nàn đầy cảm xúc, rất riêng và cuốn hút.

Published in: on 14/04/2012 at 10:53 Sáng  Gửi bình luận  

May mắn

May mắn quá vì đã đi qua được những cơn nguy khốn. May mắn vì đã không tiếp tục rơi vào những hố sâu sai lầm. May mắn vì sau những tàn phai có thể thấy yêu thương về lại. May mắn vì vẫn còn giữ được những điều cốt yếu của chính mình. May mắn vì mất đi điều này lại có được điều kia quý giá hơn và bình yên hơn. Cảm ơn cuộc sống!

Published in: on 31/03/2012 at 6:25 Chiều  Gửi bình luận  

Qua một ngày

Hôm nay là một ngày nhiều tín hiệu vui và lạ.

1. Những tin nhắn ngắn ngủi của cậu đủ làm tớ cảm thấy được thanh thản hơn. Cảm ơn trong những điều đã mất tớ vẫn có thể được nhận lại một chút gì đó, dù chỉ là một chút “bình thường” không có gì đặc biệt.

2. Anh C. chia sẻ với mình một điều kinh động. Chuyện của a ấy và T cũng chả có gì là lạ. Nhưng vẫn thấy một chút sửng sốt. Con người thật thiếu kiềm chế hay vì muốn sống rộng rãi hơn với những cảm xúc của bản thân? Và vì mình đã hiểu, nên cũng cảm thông được với cả hai, dù lòng vẫn thấy đôi phần lấn cấn. Để được anh ấy chia sẻ một chuyện đáng ra nên chôn sâu giữ kín như thế, là minh chứng cho sự trong sáng, ấm áp của mối quan hệ người-người.

3. H vẫn luôn là người bạn chân thành, đáng quý. Những điều H băn khoăn về những gì đang diễn ra trong cuộc đời bạn luôn khiến mình trân trọng. Vì mình hiểu, với H, tất cả đều xuất phát từ trái tim.

4. Bơ vẫn thế. Nói với Bông bằng cái giọng “tưng tưng”. Có nhắc vài chuyện cũ, nói nhiều hơn chuyện hiện tại. Bơ và Bông đều muốn cuộc sống của cả hai đứa tốt. Vui vì gặp lại, dù chỉ qua câu chữ. Và cảm thấy được nguyên vẹn trước cảm nhận về nhau. Hãy vui với con gái nhỏ hằng ngày cùng kính thiên văn ngắm sao những khi sao mọc. Thế là đời Bơ nhất rồi.

5. Chồng khen “mấy ai được bằng vợ”, thật lòng rất xấu hổ. Chồng làm sao biết được những điều vợ không tốt. Lại còn bảo vợ là mấy anh chị bên nhà chồng khen vợ hết lời, làm vợ cúi mặt xuống cười hi hi. Chết mất, được khen mà xấu hổ thì phải xem lại. Phải cố gắng hơn nữa. Những gì sai thì sẽ sửa ngay. Những gì đã qua không thể sửa được thì “thành tâm hối cải”.

6. Em Khang gọi điện nói về vấn đề đang thực hiện, cuối cuộc điện thoại lại dặn “chị đi lại cẩn thận”. Hãi Hùng bảo sáng mai qua đón chị, rồi rủ chị đi ăn sáng nữa. Thấy các em đáng yêu ghê! Cuộc đời chỉ cần những điều bé tí ti như vậy, là thấy may mắn lắm rồi.

Published in: on 26/03/2012 at 8:56 Chiều  Gửi bình luận  

Bắt được những lời hay

– “Công bằng là ở lòng người, đây chính là lý do tại sao tà không thể thắng chính” (Phim “Thủy hử” ngày 19/3/2012 – VTV2)

– “Tìm được tri kỷ đã khó, giữ được tri kỷ càng khó hơn” (Phim “Vòng tròn cạm bẫy” ngày 21/3/2012 – VTV3)

– “Con người sống cả một đời ít nhất cũng nên làm chuyện gì đó, mọi người đều có mục đích và sự theo đuổi của riêng mình. Nhưng đại đa số lại chỉ vì sinh tồn mà mệt mỏi bôn ba, trong số họ có rất nhiều người cho đến khi già, cả đời chẳng ngờ cũng không có mấy chuyện đáng để nhớ lại. Nếu hỏi rằng họ sống vì cái gì, họ sẽ nói với anh, đằng nào cũng đã sống, vậy thì cứ sống tiếp thôi. Vậy thử hỏi cuộc đời còn ý nghĩa gì nữa? Thật là đáng buồn. Khi anh có thứ để theo đuổi về tinh thần, bất kể thứ anh theo đuổi là cái gì, chỉ cần anh kiên tâm tin rằng đó là đúng, thì hãy làm đi! Cho dù thời gian và lịch sử bỏ quên anh chăng nữa, chỉ cần anh cảm thấy thỏa mãn với những điều mình đã làm cho bản thân là đã đủ lắm rồi” (Truyện “Mật mã Tây Tạng”, tác giả Hà Mã)

Published in: on 21/03/2012 at 8:52 Chiều  Gửi bình luận  

Không hiểu cơn ho này còn kéo dài đến bao giờ? Thắt bụng, chảy nước mắt, mất ngủ. Những đêm dài như mùa đông….

Published in: on 21/03/2012 at 5:25 Sáng  Gửi bình luận  

Tổng kết sau một nỗi buồn

1. Hãy hứng những giọt nước mới!

Bát nước đổ rồi, thì sẽ không làm sao lấy lại được nữa. Nước mỗi nơi một giọt, có lấy được lại cũng đã vơi đi, nước cũng không còn trong nữa, vì đã vướng vào đó bụi đất, tạp chất. Nếu hiểu được như thế, sẽ chẳng ai ngồi lại mà tiếc nuối làm gì. Tiếc chỉ thêm buồn đau mà thôi. Tốt nhất là nên hứng những giọt nước mới bằng sự chân thành của bản thân. Khi ta chân thành, những giọt nước lại rơi xuống bát của ta, những giọt trong veo như ngày đầu, không phải là không thể có lại.
2. Đừng chờ đợi! Đừng mong được đền đáp!

Đưa một tín hiệu đi, làm một điều tốt đẹp, đừng chờ đợi, đừng mong được đền đáp. Nếu mong đợi, ta sẽ không thể yên ổn. Và nếu không có sự đáp trả, ta sẽ cảm thấy thất vọng, tổn thương. Làm gì mà vô tư, sẽ nhẹ nhõm và nhận được những kết quả tốt hơn mong đợi.
3. Hãy chân thành!
Nếu làm sai thì xin lỗi. Một lời xin lỗi chân thành sẽ được thấu hiểu. Đừng vì tự ái cá nhân, sĩ diện mà làm mình trở thành người cố chấp. Kể cả đôi lúc mình chưa hẳn đã sai, nhưng mình thực lòng xin lỗi, người nhận lời xin lỗi sẽ cảm thấy mở lòng ra và nghĩ lại kỹ càng mọi chuyện, họ sẽ hiểu đâu là đúng đâu là sai, đâu là bản chất ta, đâu chỉ là biểu hiện nhất thời trong chốc lát.
4. Hãy vẫn tin!
Dù đôi lúc cuộc sống trả lại cho mình những đau đớn, tuyệt vọng, thì vẫn cứ nên giữ lấy niềm tin. “Mất niềm tin là mất tất cả”. Niềm tin là động lực giúp ta đi tiếp trên con đường đầy bất ngờ, thử thách. Không phải ai đối với mình cũng thực sự, nhưng nếu họ biết mình tin họ, tôn trọng họ, có thể họ sẽ thay đổi cách cư xử, cách suy nghĩ. Hoặc cùng lắm là thiệt thòi một chút đi, cũng chẳng sao.
5. Hãy hồn nhiên!
Cái này đôi lúc làm thật khó. Bao nhiêu lo toan đời sống. Bao nhiêu vấp váp đã qua. Đau khổ cũng không ít. Bảo cứ vô tư được cũng tài. Nhưng vô tư hồn nhiên được là do mình không toan tính, không được thua. Luôn hiểu lý do cho những nỗi buồn mình đã gặp bắt nguồn từ duyên phận, từ những điều khách quan, chẳng từ lỗi của ai cả (trừ mình). Thế là lại yêu đời. Cứ vô tư mình nhé! Buồn rồi sẽ qua. Chỉ còn kỷ niệm đẹp mà mình muốn giữ lại cho mỗi lần muốn nhớ.

Published in: on 20/03/2012 at 6:07 Chiều  Gửi bình luận  

Chị đúng là gà

Lần thứ bao nhiêu mình bị Trang lừa? Chả nhớ hết. Xong lần nào cũng bị chêm một câu thấy ghét “chị đúng là gà”. Lừa gì mà dễ ợt. Cứ nói là tin. Cả mẹ và Bi cũng hùa theo cười lăn cười bò. Ừ thì gà, chị đúng là gà thật mà. Con gà mờ chính cống.

Thực ra mình đâu phải người quá ngây ngô. Nhưng những người thân mà nói thì chẳng bao giờ nghi ngờ đúng sai gì cả. Thế là tin đến đờ người. Mà cứ thế đi. Cuộc đời lắm toan tính, giả dối quá (mình cũng là nhân tố tích cực góp phần), nếu lúc nào cũng thường trực sự nghi ngờ trong lòng thì thoải mái thế nào được. Thà cứ bị cho là gà còn hơn.

Vì thế, sau này Trang có nói dối chị nữa, chắc chị vẫn sập bẫy. Chỉ mong rẳng những điều dối dối đó nếu là buồn như chuyện hôm trước Trang lừa chị, mãi mãi chỉ là những câu đùa mà thôi.

Published in: on 16/03/2012 at 10:52 Chiều  Gửi bình luận  

Cơm nóng

Xin nghỉ buổi chiều về sớm với cái đầu mệt mỏi. Nhưng về nhà rồi làm việc lại thấy khỏe ra. Trời đã ấm hơn, có thể thu dọn giường chiếu nhà cửa. Xong xuôi, thấy nhẹ nhõm quá vì mọi thứ tinh tươm. Nấu cơm cũng thấy vui hơn. Cả nhà ngồi ăn cơm nóng và xem phim thư giãn.

Published in: on 15/03/2012 at 7:56 Chiều  Gửi bình luận  

Lời hứa

Đôi khi tôi không dám tin vào những lời hứa, nhất là những lời hứa ngọt ngào. Không phải bởi người hứa hẹn không đáng tin. Chỉ vì tôi hiểu, lời hứa chỉ là lời nói được thốt ra trong một khoảng thời gian, một vùng cảm xúc nhất định. Mà, thời gian thì trôi, cảm xúc thì thay đổi, có gì bất biến được. Nên biết rằng, lời hứa trong nhiều trường hợp là chất xúc tác để làm cho những khoảnh khắc đẹp đẽ trở nên thăng hoa. Tất nhiên, trong khoảnh khắc đó lời hứa phải thực sự chân thành thì mới đủ sức làm cho đối phương tin tưởng. Còn sau này, sau tất cả những nỗ lực mà vẫn bất lực khi không thực hiện được lời hứa thì lại là chuyện khác. Tôi chỉ muốn nói rằng, khi mình ở cương vị được nhận lời hứa mà hiểu lời hứa không phải là điều gì đó sống còn, ghê gớm thì lúc lời hứa đó không được thực hiện nữa, mình cũng sẽ không lấy làm trách cứ, buồn phiền, oán hận. Lời hứa chỉ có giá trị khi được thực hiện bằng sự tự nguyện, không gượng ép. Đừng bao giờ dựa trên những lời hứa để dằn vặt, trách cứ ai hoặc để tiếc nuối những thời khắc đã qua. Lúc được hứa mình đã được trân trọng, được vui là đủ rồi.  Đôi khi nhìn lại, lời hứa bay biến mất là do chính bản thân mình đã hành xử không đúng, khiến người hứa hẹn không đủ hứng thú thực hiện lời hứa nữa cũng nên. Cái gì cũng phải xem xét bản thân mình trước đã.

Published in: on 14/03/2012 at 9:35 Chiều  Comments (1)  

Cho ngày đã qua

http://www.mediafire.com/?uz33752scc5f9sf

http://www.mediafire.com/?ovcxmzm3c6zqa8b

Published in: on 14/03/2012 at 8:22 Chiều  Gửi bình luận  

Trí nhớ

Trí nhớ quả thật kỳ diệu. Vậy mà có những người, trong những lúc bị trí nhớ ám ảnh, đã ước mình bị mất trí, hoặc tệ hơn là đừng có cái gọi là trí nhớ.

Cũng như tôi, đôi lúc nguyền rủa trí nhớ khiến mình trở nên đau khổ, dằn vặt vì những thứ mình đã gây ra hoặc những điều mình gặp phải. Nhưng lý trí cho tôi biết rằng, nếu không có trí nhớ, con người sẽ mất đi điểm tựa, cái gốc. Mất đi những trải nghiệm mà sau này nó chính là bài học cho ta trong thực tại. Nếu không có trí nhớ, con người cứ làm rồi quên. Chả còn tự vấn, chả còn khắc khoải, chả rút ra được gì sau những điều đã xảy ra. Thế là lần sau lại phạm sai lầm. Nếu không có trí nhớ, còn gì ràng buộc con người với điều thiện và trách nhiệm với cả quá khứ và tương lai? Vì thế, dù có đau buồn vì quá khứ, cũng nên tồn tại trí nhớ, để nó thức tỉnh ta ở những hành vi, suy nghĩ hiện tại và nhắc nhở ta về một lối sống đúng đắn, để sau đó nhìn lại, trí nhớ đối với ta không còn là nỗi ám ảnh khôn nguôi.

Published in: on 05/03/2012 at 9:18 Chiều  Gửi bình luận  

Vết thương cuối cùng

Hôm nay nghe lại “Vết thương cuối cùng” thấy hay ghê (Người vừa tặng ta vết thương đau ngọt ngào, chẳng nợ nần gì nhau hãy để tình ta bay cao…). Lâu lâu lục giở bài cũ cũng có cái thú vị của nó. Cũng như quá khứ. Thỉnh thoảng đâu đó ào về. Sau khi đã qua trải nghiệm, nhìn lại, thì cái nhìn với quá khứ đã có phần khác hơn những ngày nó vừa mới xảy ra. Bình lặng, thanh thản hơn. Vì lúc đó nỗi buồn đã nguôi, vết thương đã bớt đau nhức. Nhìn lại chỉ như là nhìn một thước phim mình đã từng đóng trong đó. Vì thế nên, hãy đợi, đợi cho có những điều vừa xảy ra sẽ thành quá khứ. Để sau này nhìn về, lại thấy bình yên.

Published in: on 28/02/2012 at 9:16 Chiều  Comments (2)  

Đừng ngồi im lại

Một sự thay đổi lớn đúng như dự định. Đáng ra mình phải nhanh chóng thu xếp lại những ngổn ngang để bước vào giai đoạn mới. Thế mà với sự hậu đậu của mình, có một số thứ còn trở nên bộn bề hơn. Xin lỗi tất cả những gì thương yêu vì sự yếu đuối của mình. Mình sẽ cố gắng mạnh mẽ và gìn giữ lấy từng điều may mắn mà ông trời ban phát. Cái gì đáng quên thì hãy quên đi. Đừng ám ảnh nữa. Cuộc sống luôn vận động, đừng ngồi im lại và ân hận, mình nhé!

Published in: on 26/02/2012 at 8:28 Sáng  Gửi bình luận  

Hãy tự mình

Bản chất chỉ để dành cho những người đã quá hiểu mình. Đối với những ai mới biết mình trong một giai đoạn ngắn, thì những biểu hiện là vô cùng quan trọng. Họ dùng biểu hiện của mình để đánh giá mình, dù cho thực chất biểu hiện đó chỉ là nhất thời diễn ra.

Nhưng hãy đừng gào thét để chứng minh bản chất của mình là thế này không phải thế kia. Sự cố gắng đó đôi khi càng chứng tỏ mình bất lực và tuyệt vọng trước mắt họ. Và hình ảnh mình chỉ thêm xấu đi mà thôi.

Hãy lặng lẽ sống. Hãy tự xoay sở để thu vén cuộc đời mình dù có bao nhiêu sóng gió buồn đau đi nữa. Đừng trông chờ vào sự an ủi của người khác. Vì có phải lúc nào người ta cũng muốn an ủi mình, hoặc lúc nào mình cũng tìm được nơi tin cậy để an ủi. Và mình thế nào rồi họ sẽ hiểu ra như thế, chẳng cần tìm cách chứng minh.

Published in: on 26/02/2012 at 8:23 Sáng  Gửi bình luận  

Níu kéo

Mình rất sợ từ “níu kéo”. Hôm nay sau giờ ăn trưa, ngồi nói lăng nhăng với em Yến, mình nói rằng “không nên níu kéo khi ai đó muốn ra đi”, cũng là bàn chuyện thiên hạ thế thôi.

Dù có đau lòng thì cũng nên chấp nhận. Bởi đôi khi níu kéo sẽ khiến người ra đi thêm khó chịu, rồi mình và hình ảnh của mình trở thành gánh nặng, thành nỗi ám ảnh cho họ. Rút cục, chẳng được gì, chỉ thêm nặng nề, tuyệt vọng cho chính bản thân người níu kéo. Níu kéo chẳng qua thể hiện sự bất lực của bản thân, sự kém thu hút và sự nhạt nhẽo trong mắt người muốn rời xa mình. Cứ cho là hết sức nỗ lực để thay đổi cục diện, cứ cho là lựa chiều xoay gió để hơi gió ấm áp ngọt ngào có thể trở lại, nhưng thật khó khi mọi thứ đã phôi phai.  Phôi phai đôi khi không phải người ta muốn thế. Vì tự nhiên nó thế. Hoặc vì có một lực hút nào đó mạnh mẽ, mê hoặc hơn. Hoặc đơn giản là hết duyên, hết nợ. Thế thì thà im lặng ngồi lại, thu xếp đời sống cho bớt ngổn ngang, chuẩn bị cho mình một tâm thế mới trong cái không gian vắng bóng người vừa rời xa, còn hơn là van vỉ, cho họ biết mình đau đớn và cần họ đến thế nào. Để mình lộ ra một sự hoang tàn, đáng thương hại chỉ khiến họ thêm ái ngại, càng muốn nhanh chóng thoát thân.

Không phải vì lòng kiêu hãnh  nửa mùa, chỉ là hiểu tâm lý con người thêm một chút sau bấy nhiêu năm sống, nên mới ra một triết lý nho nhỏ đó mà thôi.

Published in: on 07/02/2012 at 8:37 Chiều  Gửi bình luận  

Yên lặng

Yên lặng đi qua tuổi thơ rộn rã

Yên lặng đi qua tình đầu ngây ngô

Yên lặng đi qua sóng gió trực chờ

Yên lặng đi qua anh, gặp gỡ bất ngờ, chia tay vội vã

Published in: on 05/02/2012 at 11:44 Chiều  Gửi bình luận  

Gửi hư vô

Lâu rồi em mới cảm thấy những giọt nước mắt đang rơi được hiển hiện trong trạng thái ngày xưa. Vì thời gian xa lắc rồi. Có biết bao điều ra đi không thể trở lại, có biết bao đẹp đẽ và buồn đau đã xa xôi cuốn theo những tờ lịch cũ vùi trong bụi thời gian quên lãng. Dù quá khứ chẳng thể lôi kéo lại, nhưng nó là một giá trị vĩnh viễn nếu người ta có thể nhớ về theo cách mà họ muốn.

Còn hiện tại, ngắn ngủi những giấc mơ. Và cả cái giấc mơ vừa mới có kia, cũng đã theo sự phôi phai đi mất. Em chẳng biết nên vui hay nên buồn. Nhưng thực sự trống rỗng khi đã xong xuôi thực tại ngồi ngẫm nghĩ trước sau. Dù là tốt, nhưng chẳng lẽ lại không buồn. Mọi thứ được em thốt lên dễ dàng đâu phải thực sự là như thế.

Published in: on 01/02/2012 at 10:20 Chiều  Gửi bình luận  

Dừng lại

Dừng lại những hồi hộp mong chờ. Dừng lại rung động ưu tư. Dừng lại phút tần ngần nhìn vào bàn phím máy. Dừng lại những câu hát vu vơ. Dừng lại để bắt đầu lại. Hay để chia ly tất cả những bay bổng mơ hồ. Dù sao cũng tốt. Dù hẫng hụt. Còn hơn cô đơn trong sự mong manh lúc nào cũng trực chờ tan vỡ.

Published in: on 01/02/2012 at 9:59 Chiều  Gửi bình luận  

Mùng 5 tết

Thế là hết tết. Nhanh quá! Chớp mắt một cái là hết tết. Chớp thêm cái nữa là hết năm 2012.

Tết năm nay chẳng đọng lại gì ngoài Nước. Nước lạnh ngắt. Suốt ngày ngâm tay trong nước, tay có lúc rát, buốt, đỏ ửng cả lên. Bây giờ nhìn lại tay mình thấy kỳ cục thế nào.

Thêm một điều nữa dặn mình nhớ rõ: Phải tự biết chăm sóc sức khỏe bản thân, cấm được ốm, cấm được yếu đuối. Chẳng ai thương mình cả những lúc mình như thế đâu.

Càng lớn càng chả thích tết. Mất đi cảm giác hào hứng ngày xưa. Bây giờ tết gắn với những lo toan và bộn bề, gắn với những trách nhiệm và nghĩa vụ… Ghét…

Published in: on 27/01/2012 at 2:37 Chiều  Gửi bình luận  

Cảm thấy rất xa. Và biết rằng tất cả đã dừng lại. Sẽ thanh thản đón nhận, vì đó là điều vô cùng tốt.

Published in: on 18/01/2012 at 7:55 Sáng  Gửi bình luận