Im lặng

Đôi khi rất cần im lặng

Dù trong lòng cuộn sóng nhớ nhung

Biết chờ đợi, biết nói lời bao dung

Với cả mùa đông đang làm em buốt giá

***

Có lúc im lặng là vàng

Nhiều khi im lặng là đá tảng

Muốn hiểu điều gì đang xảy ra

Nhưng muốn hơn – để nguyên sự thật

***

Có thể sự thật là phút anh muốn nhìn lại

Muốn đứng xa em, suy ngẫm lại mình

Muốn lãng quên rung động mới hồi sinh

Quay lưng đi với bao ngày yêu dấu

***

Em lặng im nếu anh muốn thế

Em sẽ ra đi trả lại anh bầu trời

Ngày không em, anh sẽ thấy nắng rơi

Giữa phố phường chẳng bóng em tồn tại.

Published in: on 09/01/2012 at 9:21 Chiều  Gửi bình luận  

Lạnh…

Rét đậm. Nhưng cũng chẳng lâu đâu sẽ phải xa rời mùa đông. Dù chưa bao giờ yêu mùa đông, nhưng chia tay mùa đông năm nay đồng nghĩa với việc chia tay với rất nhiều điều mới vừa kịp thân thuộc…

Rồi cái gì đến cũng sẽ đến. Nên chỉ biết sống cho trọn vẹn với phút giây hiện tại mà thôi.

Published in: on 05/01/2012 at 8:46 Chiều  Gửi bình luận  

Sơn Tây

Chào 2012 trên đất Sơn Tây, mở đầu một năm sẽ trải qua nhiều cảm giác mới… Cảm ơn chuyến xe chiều và nụ cười thân thuộc của các em…

 

Published in: on 03/01/2012 at 10:59 Chiều  Gửi bình luận  

Im lặng

Đợi.

Im lặng.

Bình yên.

Vì hiểu được những vị trí.

Vì hiểu được vị trí cuối cùng.

Vì hiểu mọi thứ mong manh.

Nên bình yên, im lặng.

Published in: on 15/12/2011 at 9:29 Chiều  Gửi bình luận  

Chủ nhật im lặng

Hai tay tự nắm lấy tay mình

Chỉ có tôi đang đi với tôi trên con đường buổi sớm

Nghe bài hát quen thuộc

Tự hiểu rằng ai đã vắng xa.

Published in: on 04/12/2011 at 11:07 Sáng  Comments (1)  

!!!

Vì chỉ là con người nên đầy rẫy lúc người ta trở nên khó chịu và thừa thãi với người khác. Cũng như hôm nay, tôi đã làm một việc dở hơi. Dù biết rằng trong một vài thời khắc, con người mình được phép trái khoáy, nhưng tôi vẫn thấy không chấp nhận nổi mình. Luôn dặn mình sống đơn giản, nhưng chính tôi lại tạo cho tôi những phức tạp không đáng có. Luôn cho mình là tỉnh táo, nhưng nhiều khi tôi làm những việc mù quáng đến xót xa. Luôn tự dặn mình hãy biết kiềm chế, nhưng có những lúc tôi đã nổ tung như một quả bóng căng hơi. Và hậu quả, sau những lần đi sai lời dặn, tôi thấy ái ngại với chính mình.

Đôi khi chỉ vì những điều bé tí ti, trong một khoảnh khắc nào đó mình không thể kiềm chế, đã làm mất đi rất nhiêu yêu thương đẹp đẽ mà mình đã từng rất rất nâng niu.

Published in: on 28/11/2011 at 8:01 Chiều  Gửi bình luận  

Lựa chọn

Cuối cùng, ở đâu cũng thế, ai cũng thế, luôn phải có sự đấu tranh để lựa chọn.

Dù chọn đúng hay sai, vẫn buộc phải chọn lấy một thứ. Cuộc đời không cho phép con người quá tham lam.

Có khi nào chọn cái gì cũng sai? Thường người ta đã chọn, và sau này người ta hay lẩm cẩm nói “giá như…”. Tôi không thích thế!

Tôi đã buộc phải lựa chọn nhiều lần giữa cái này và cái kia, sau này nhìn lại không phải sự lựa chọn nào cũng may mắn đúng. Nhưng tôi nhất định không “giá như…”, vì tôi nghĩ chưa chắc cái tôi không chọn đã thực sự tốt bằng cái tôi đã chọn. Hoặc có thể tốt hơn, nhưng vào thời điểm đó, tôi chỉ chọn cái tôi muốn.

Cuộc đời con người được phép mắc nhiều sai lầm. Hãy cứ sai lầm và đừng buồn vì điều đó. Quan trọng là ta đã đi đến tận cùng những gì ta cho là đúng với phần người trong ta. Được phép sai lầm nhưng không phải là sự buông thả, vô trách nhiệm. Thực sự phải đấu tranh, quan trọng nhất là với chính bản thân mình. Và khi lựa chọn rồi thì đừng phân vân nữa. Hãy lựa chọn bằng cảm xúc và trái tim!

Published in: on 20/11/2011 at 1:34 Chiều  Gửi bình luận  

Đi thẳng

Quỹ đạo là cái ta đang mặc định. Chỉ lơ đãng một chút là bước chệch ra. Nên gắng đi thật thẳng. Như người đang đi trên dây. Có lúc thực sự phải gồng mình. Chẳng biết rơi lúc nào. Nhưng sự nỗ lực 100% đáng được chia sẻ, dù kết cục có ra sao.

Published in: on 19/11/2011 at 5:40 Chiều  Gửi bình luận  

Buổi sáng bình yên

Sáng thứ 7 nắng vàng, gió nhè nhẹ. Cà phê bên bạn bè yêu quý. Bình yên kinh khủng. Chỉ cần thế thôi rồi về chăm lo cho những điều thân thuộc. Tự cho phép mình được chiều chuộng mình sau những đày đọa của đời sống. Vì biết phía trước còn những gánh nặng đang chờ, nên hãy vui cười bất cứ khi nào có thể. Cảm ơn cà phê và phở gà!

Published in: on 19/11/2011 at 1:25 Chiều  Gửi bình luận  

Night and music

Đêm yên lặng. Lục lại những bài hát cũ trên Zing nghe hay quá! Mỗi bài hát đều gợi lại những quãng thời gian nào đó, từng kỷ niệm vui buồn, bạn bè và những cảm giác có thể gọi thành tên.Ước chi một ngày có 48 tiếng để làm được nhiều điều hơn. Để níu giữ thời gian. Để sống thảnh thơi với những cảm xúc đang tới.Chúc những người mình yêu thương ngon giấc!!!

Published in: on 17/11/2011 at 11:54 Chiều  Gửi bình luận  

Có điều gì đó vừa lướt qua đây

Có điều gì đó vừa lướt qua đây, ngọt ngào như vị nhân trần tan thơm tho trong miệng. Những nụ cười được tặng, trong veo, như chưa bao giờ biết đến buồn đau, tổn thương, tan nát. Tận hưởng từng giây ngắn ngủi của mùa thu thảnh thơi, vì biết chẳng bao lâu nữa sẽ phải xa rời, có thể là mãi mãi.

Published in: on 15/11/2011 at 10:57 Chiều  Gửi bình luận  

Vậy là

Vậy là anh đã bước vào thế giới của em

Một thế giới anh không hề ngờ tới

Những suy tư viết vội

Những nỗi buồn mênh mang

Và yêu thương xen lẫn với hoang tàn…

Published in: on 14/11/2011 at 6:51 Chiều  Gửi bình luận  

Bạn thân

Dạo này đọc nhiều (thay cho viết nhiều). Đọc để tìm sự yên tĩnh, thêm nữa là đi tìm những thế giới khác ngoài thế giới thực tại đang xen lẫn lắm bộn bề, để tạm quên. Mỗi trưa, sau khi ăn cơm xong, nằm trên chiếc giường một, đọc một chút cũng thấy bình tâm. Sách của người Việt viết, có người bảo đọc làm gì, nhạt. Nhưng cũng kiên nhẫn tìm hiểu, thì thấy nó gần gũi với tâm trạng mình. Vì giờ mình chẳng cần cái gì cao siêu cả. Càng đơn giản, dễ hiểu càng tốt. Cuộc đời đã quá phức tạp rồi.

Có nhiều điều để nói, nhưng nói ra không phải lúc nào cũng tốt. Vậy là chọn sách để nghe sách kể, rồi mình nghe và im lặng đi qua những nỗi buồn.

Published in: on 06/11/2011 at 8:12 Chiều  Comments (1)  

Chủ nhật lặng yên

Lâu chẳng viết được cái gì vào đây. Vì khô cạn quá! Một tháng mà trải nghiệm như cả một năm, với bao nhiêu cảm giác.

Hôm nay tự dưng thấy nỗi buồn trở thành một điều gì đó thân thuộc. Cuối cùng chỉ có mình với mình là gần gũi nhất. Không thể kỳ vọng gì hơn.

Lúc gấp quần áo, lòng chùng xuống, mà buồn thì thành dòng sông trôi mênh mang. Cứ nghĩ như lúc đó, thì có thể im ắng một mình, không kêu gào than thở với bất kỳ ai cả. Đỡ phiền cho tất cả.

Bao nhiêu biến cố đến trong một quãng ngắn, đôi khi nhìn lại mình đã không thể nhận ra.

Làm những điều xa lạ. Hành động ngông cuồng. Chịu đựng và nổi loạn. Hư!

Và Chủ nhật trôi đi trong yên lặng.

Published in: on 06/11/2011 at 7:59 Chiều  Gửi bình luận  

Điên dại. Kiệt quệ. Hoang mang.

Published in: on 18/10/2011 at 9:19 Chiều  Gửi bình luận  

!!!

Em muốn nhiều, muốn rộng.
Còn anh chỉ muốn đủ cái mình cần thôi.
****
E tự hỏi đã cố gắng hết mình chưa? Và thực sự e đã suy nghĩ cho tất cả hay chỉ là cho cảm xúc của e trong thời điểm đó.
***
E có quyền sống theo ý của mình. Nhưng các hệ lụy của nó thì có thể e chẳng đánh giá được đâu!
***
Em chẳng bao giờ từ bỏ khao khát về 1 thế giới bao la đầy ắp tình yêu. Có thể em sẽ rung động với 1 ai đó, thổn thức vì 1 ai đó. Đó là quyền của trái tim em.
***
Chẳng biết rồi ngày mai thế nào nữa. Chẳng biết rồi cuộc đời tôi thế nào nữa. Vì tôi muốn hóa điên.
***
xóa hết kí ức đi
để tôi đau luôn 1 thể.
***
Em ko thể thiếu được những sự chia sẻ. Em luôn muốn sống nhiều cuộc đời.
***
Nhưng chúng ta đã lớn, phải có trách nhiệm với chính cuộc sống của chúng ta. Đôi khi lãng mạn cũng cần khuôn khổ.
Published in: on 17/10/2011 at 7:59 Chiều  Gửi bình luận  

Nhớ cốm

Lại đang là mùa cốm. Có điều gì ngọt ngào hồn nhiên vừa lướt qua đây. Cảm nhận được sự chân thành và lòng tốt thật sự giữa con người với con người. Vì thế, thấy cuộc sống còn rất nhiều ý nghĩa. Sinh nhật của mình đã được nhớ đến khi còn vài chục ngày nữa mới xảy ra. Cảm ơn cốm xanh và cảm ơn những gì trong trẻo của tình bạn đang tràn ngập quanh đây! Luôn giữ gìn mãi nhé!

Published in: on 06/09/2011 at 1:59 Chiều  Gửi bình luận  

Tháng mưa ngâu

Nếu gọi tên tâm trạng mình lúc này thì chỉ biết nói là chán trường, nhạt nhẽo. Muốn đi đâu đó và vui cười với thiên nhiên. Nhưng ước muốn đó bất khả thi trong thời điểm này, ngay cả mai đã là cuối tuần. Một tuần biến động, tiếp nối cho những gì đen đủi của tháng. Tháng 7 mưa ngâu và lòng mình thì mưa bão. Mưa bão trong sự thờ ơ của cuộc đời và cũng là điêu đứng trong bão giá của thị trường ngoài kia. Lấy cả quyển thơ ra để trước mắt mà đọc vào cũng không thấy được sự yên ổn, bay bổng, dù thơ thì vẫn hay như ngày đầu cảm nhận.

Muốn thì phải đi tìm, nhưng không phải tìm bao giờ cũng thấy.

Published in: on 26/08/2011 at 3:08 Chiều  Gửi bình luận  

Về ngang lối cũ

Một chiều về ngang lối cũ
Hanh hao nỗi nhớ trong mùa
Tháng tám vàng thu nắng đổ
Có người lặng đứng bơ vơ
***
Một chiều về ngang lối cũ
Lá rơi xao động như lòng
Câu hát hiền như cọng cỏ
Trong veo gió thổi bên sông
***
Một chiều về ngang lối cũ
Rêu phong che kín dấu giày
Mắt tròn nhìn ai trong vắt
Chung chiêng một nỗi mê say
***
Mùa này về ngang lối cũ
Cỏ hoa mấy độ vẫn buồn
Tháng Tám nắng vàng không nhỉ
Tóc em thoang thoảng mùi thơm
***
Một mình thôi ngang qua ngày cũ
Mùa thu em níu nào vào lòng
Sương hồng lặng lẽ rơi vạt áo
Em xa rồi câu hát có còn không?

(Dựa theo ý thơ của Nguyễn Anh Tuấn trong bài “Một chiều đi qua phố cũ”)

Published in: on 23/08/2011 at 3:26 Chiều  Gửi bình luận  

Đã nghe êm ả gió qua thềm (*)

Nhân vật Reiko trong “Rừng Nauy” viết rằng: “Tất cả chúng ta đều là những con người bất toàn sống trong một thế giới bất toàn. Chúng ta không sống với sự chính xác cơ khí của một chương mục ngân hàng hoặc bằng cách đo đắn mọi đường nét và góc cạnh của chúng ta với thước dây và máy ngắm”. Vì con người là một thực thể sống động, có khả năng cảm nhận thế giới theo nhiều cách khác nhau, nên cuộc sống như thước phim được nhìn qua nhiều góc máy dưới sự soi rọi của những luồng ánh sáng phong phú, trong đó có luồng ánh sáng tinh tế của mùa thu.
***

Thu đã chớm trên những con đường, khi hôm nay, trên cánh tay tôi, thu chạm vào một dòng mát rượi. Nắng vàng dịu dàng. Và gió như sợi khói bé, chỉ là những vệt vô hình, nhưng đủ làm cho một vùng cảm giác trỗi dậy, bung nở. Bỗng thấy nhớ mùa, dù mùa đang ở đây, hiện hữu đủ đầy trong cảm giác. Tôi thường không màng đến ngày tháng in trên lịch hay những thông tin chính xác trong chương trình dự báo thời tiết, mà dựa vào những biểu hiện thực tế của thiên nhiên để nhận biết dấu hiệu của thu. Thấy được những biến chuyển từ các chi tiết đó, tôi đã có cả một mùa thu ngập đầy ý nghĩ, mặc dù mùa thu ấy, chưa bao giờ hết mong manh.

Mong manh bởi thu luôn khó nắm bắt, không chỉ bởi quãng giao mùa giữa hạ và thu, giữa thu và đông chóng vánh, mà còn bởi thu là mùa của cảm giác, của những rung động nhẹ nhàng. Thu mơ hồ, thảng thốt, mới thấy đó mà ngoảnh đi ngoảnh lại, đã tan biến mất. Những hạt bụi bay cuộn tròn giữa làn nắng nhẹ, như những mảnh thiên thạch phiêu du giữa vũ trụ bao la. Nắng thu lan tràn trên mái phố, nhấn nhá mảnh tường rêu, nghịch đùa mái tóc cô trò nhỏ. Hát “Đoản khúc thu Hà Nội” của Trịnh Công Sơn, thấy cách nhạc sĩ tả thứ nắng này thật tinh tế: “Chợt nắng lên xanh chợt nắng thưa”. “Chợt”, một điều bất ngờ, không thể sắp xếp, không được biết trước, khiến người đón nhận trong trạng thái bị động. Thu có đặc trưng như thế, đỏng đảnh, hờn dỗi, trẻ con trong từng cơn nắng, cơn gió, đến và đi đều không báo trước. “Nắng thưa” là cái nắng trong veo, có quãng soi từng vệt mỏng tang xuống thềm, có quãng lọc từng chấm bi tròn li ti đậu hững hờ trên lá, có quãng lại im ắng đến mức có nắng mà người đi giữa nắng cứ cảm thấy như không. “Nắng xanh” là cái nắng mát dịu, tươi mới, mang theo những tín hiệu vui của mùa. Thứ “nắng xanh”, “nắng thưa” mà người nhạc sĩ tài hoa nhắc đến, là một trong những vẻ đẹp vĩnh cửu, tinh tế của mùa thu, không mùa nào có được.

Cốm nhờ thu xanh hơn, thu nhờ cốm mà thơm tho hơn. Lá sen ủ cốm cũng được lây hương cốm, cốm lại nép vào lá hít hà hơi sen thoảng nhẹ. Cúc vàng rượi trong hơi gió se se. Màu của hoa chỉ thực sự đậm đà khi nở trong tiết thu, như người con gái được ngỏ lời yêu vào đúng tuổi dậy thì thổn thức. Thu là biểu tượng của sự hài hòa, khiến mọi thứ trở nên dịu dàng, nương nhau mà sống. Người đi trong thu cũng lây sự dịu dàng đó, cư xử với nhau muôn phần ý nhị. Xuân Diệu ví: “Mùa thu là mùa yêu nhau, yêu nhau bằng linh hồn, là mùa của những tâm hồn yêu mến nhau. Người ta ngoan hơn, dịu dàng hơn để mười hay hai mươi ngón tay đan với nhau và lắng nghe trời xanh ôm lấy lứa đôi như một tấm áo che sương. Đó là những giờ thân mật dạo qua hàng cây, bước như ngờ ngợ, hồn như giao hòa”. Onga Becgon lại viết về chiếc bảng treo trên cây trong những ngày thu, thể hiện sự nâng niu đối với mùa thu, mà từng chiếc lá như từng kỷ niệm quý giá, nhà thơ sợ rơi mất, không thể níu lại: “Những tấm biển treo dọc trên đại lộ/ Nhắc ai đi ngang, dù đầy đủ lứa đôi/ Nhắc cả những ai cô độc trong đời: “Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!”.

Với thu, mây có một vị trí vô cùng đặc biệt. Ngày trời trong, những riềm mây xốp vẽ lên nền xanh bức tranh tinh khôi, thanh bình của bến sông mờ sương, mái rạ nồng thơm khói sớm hay tiếng khua nước rộn ràng của một đôi chân trần chèo thuyền trên sóng lặng. Ngày giông, mây cuộn lại, thu mình thành một khối dài, rồi lại tỏa ra như đại bàng vươn cánh, che sẫm cả một vùng, lầm lì như trẻ con không được quà, trút mưa rồm rộp xuống. Đêm, mây lặng lẽ làm nền cho trăng tỏa sáng, mây chìm vào bóng tối, cho trăng lên ngôi thả quầng nhè nhẹ.

Đúng là thu đã chín quá! Chín trong gương trăng vành vạnh hiu hiu gió mát. Chín trong mặt hồ xao động lay lay ánh sáng của sương đậu trên lá cỏ bình minh. Chín trên hàng sấu Phan Đình Phùng già thẫm. Những lá xà cừ đậu xuống vỉa hè, úp lưng cong để lộ xống lá trắng và mảnh, như đường gân xanh trên tay người phụ nữ đang thiếp ngủ trong cơn mê mệt sau kỳ sinh nở. Cảm giác có chút bùi ngùi khi thấy những cuống lá rời cành thong thả, chấp nhận một chuyến ra đi không thể cưỡng lại. Nhưng chỉ ngậm ngùi thế thôi, chỉ là nỗi buồn man mác, lướt nhẹ trong ý nghĩ. Vì đó là quy luật của mùa, vì sự ra đi là để cho những mầm xanh bật chồi, sống đời tươi mới. Lá rụng xuống dệt thành sông thu trong phố, bầy chim nào ngơ ngác ở trên cao, khiến người đi chưa hết mùa thu đã nhớ đến nhức lòng những kỷ niệm vừa vuột qua.

Hơi giá đã âm ẩm tràn về. Đêm nằm phải kéo chăn mỏng lên tận cằm và co người lại trong tư thế bào thai. Một ngày thức giấc, thấy lành lạnh đôi vai. Trời mưa lớn. Chớp nhì nhằng. Gió táp mạnh vào những thân cây con mới nhú trong vườn. Mưa rơi lộp bộp trên mái, nghe như tiếng đậu rán già mỡ. Kể cả mưa, trong mùa thu, cũng có sự dịu dàng của nó.
____________
(*) Lời thơ trong bài thơ “Một chút hương thời gian” – Đỗ Trung Quân.

Published in: on 09/08/2011 at 8:53 Chiều  Gửi bình luận  

Chân dung dang dở

Một chân dung dang dở

không trọn vẹn lòng tốt

không trọn vẹn chân thật

có ai tự vạch mặt mình?

như tôi

tự vạch mặt tôi

ra một tôi dang dở.

Published in: on 09/08/2011 at 8:23 Chiều  Gửi bình luận  

Thất vọng

Con người có lẽ ai cũng có những nỗi thất vọng thầm kín. Nói không được, chia sẻ cũng khó và chịu đựng nó còn khó hơn. Thế là thành ra bải hoải, cô độc. Đừng hy vọng kiếp người thoát khỏi được nỗi cô độc ấy. Chẳng bao giờ tìm được sự thấu hiểu trọn vẹn đâu. Lâu lắm không làm thơ. Khô khan quá rồi! Chẳng viết nổi một bài hay trên blog này. Đó là tin mừng cho một tâm hồn đã thoát khỏi sự ủy mị hay là tin buồn cho một lối sống vô vị đang tiếp tục trượt vào bóng đen?

Published in: on 08/08/2011 at 7:49 Sáng  Gửi bình luận  

Để tôi chẳng phải bao giờ nói “giá như”

Theo thời gian, nỗi lo lắng trong tôi đầy dần. Dù vẫn biết sống với hiện tại là quan trọng nhất, nhưng sự mong manh vẫn thường trực bên tôi, đôi khi khiến tôi hoảng hốt. Cũng vì trí tưởng tượng của tôi phong phú, nên nhiều lúc tôi tự vẽ ra những bức tranh tối màu trong sự chênh vênh buồn tênh. Và cầu mong thật lâu thật lâu nữa tôi mới phải chạm vào một trong bức tranh ấy. Xa cách những người thân yêu vĩnh viễn chẳng phải là một nỗi buồn không thể diễn tả nổi hay sao? Vì thế có đúng là những phút giây đẹp đẽ này, tôi phải sống thật trọn vẹn, yêu thương thật trọn vẹn và quan tâm nhiều nhất đến họ trong điều kiện có thể. Để tôi chẳng phải bao giờ nói “giá như”.

Published in: on 05/08/2011 at 9:32 Chiều  Gửi bình luận  

:)

Có thể con người hiện tại đã quen với sự thờ ơ, khi được quan tâm họ dễ sinh nghi ngờ. Nên cần nhiều hơn nữa những người biết quan tâm đến người khác (không mục đích), để xóa đi ý nghĩ đang ăn sâu vào trí não nhân loại rằng: sự quan tâm và sự yêu thương giữa người dưng với nhau là xa xỉ. Hôm nay mình đã làm được một việc như thế! Thật dễ chịu.

Published in: on 27/07/2011 at 4:37 Chiều  Gửi bình luận  

Vẽ bâng quơ

Thỉnh thoảng ngồi nguệch ngoạc đâu đó, cũng muốn lưu lại chút gì của khoảnh khắc đặt bút bâng quơ…

Photobucket

Vẽ em Yến

Photobucket

Hoa ly, trà và sách

Photobucket

Hoa dại và khung ảnh

Photobucket

Thời niên thiếu (vẽ trên giấy ăn)

Photobucket

Hoa ly tặng Yến

Photobucket

Vẽ bằng bút màu sáp của Win

Published in: on 15/07/2011 at 9:34 Sáng  Comments (1)  

Thơ mùa lũ

Nhân đọc tập thơ “Mai Linh – lục bát, món quê” mới được tác giả tặng, thấy ba bài thơ cùng tâm trạng, chép lại để tặng mùa lũ năm 2008.

1. Mưa lục bát
Thế là lục bát đội mưa
nhằm ngày ba mốt lúc vừa hết thu

Thương cho câu sáu trời mù
tủi cho câu tám âm u cõi lòng

Một mình làm cả đám đông
cả đám đông vẫn chẳng trông thấy người

Bây giờ ngồi với trời ơi
em xa cách cả một đời tóc xanh

Thu lu lục bát giọt gianh
sáu cộng tám lại gieo thành… cơn mưa.

Nhân ngày lụt cả Hà Nội, 31-10.2008

2. Trú
Đùng đùng bão táp mưa sa
mặt ta lại giống mặt nhà Khâm Thiên
chạy về như dại như điên
lao như cầu cứu… hóa quên đường về

Một năm mấy bận hiên che
một đời mấy bận đứng nghe sụt sùi
người bên cạnh… đã xa rồi
lòng ướt sũng một tiếng còi sân ga

Ta lôi thôi gốc cây già
mưa xoi xói tóc râu qua đời mình
thấy xe trôi, thấy bóng hình
quá nhiều gương mặt mà mình không quen

Thấy con đường chảy thần tiên
trên phố xá chẳng có đèn có trăng
bỗng nhiên hắt khẽ lên rằm
bàn tay mưa với búp măng dịu dàng

Mưa từ mưa ấy mưa sang
ngớt cơn vuốt mặt hoang mang đường về.

Ga Hàng Cỏ, 2.11.2008

3. Phù sa phố
Cuối cùng lục bát cũng qua
bỗng dưng lại gặp phù sa phố phường
bỗng dưng gặp vết rêu buồn
thu nhợt nhạt chút phấn son cuối mùa

Vỉa hè rác rưởi lưa xưa
bèo hoa rữa nát đi đưa phận mình
thế rồi… không thể làm thinh
dấu giầy rón rén mới tinh qua đường

Sau bão lũ gặp phố phường
luênh loang sóng lại thấy thương quê nhà
mặt người quá mặt tháng ba
phù sa soi mặt như là soi gương

Sông cạn nước hóa con đường
cạn lòng bỗng thấy trơ xương… nỗi chờ
buồn cho màu mỡ chỏng chơ
phố phường trống rỗng, ơ hờ… sau lưng

Làng ta xa cách quá chừng
phù sa bờ bãi ngượng ngùng lạc quê.

Sau trận ngập cả Hà Nội, 05.11.2008

Published in: on 08/07/2011 at 8:25 Chiều  Gửi bình luận  

Cuộc sống cứ thế mà trôi

Sẽ phải thất vọng hơn nữa về con người, cũng như tôi vẫn thỉnh thoảng thất vọng tôi. Vì con người cũng có những mặt xấu xí khủng khiếp. Vì công cuộc tìm kiếm sự trong trẻo của tôi trong hành trình sống ngày càng khó khăn, ngay cả chính từ tôi, cũng khó.
Hôm qua đi ngắm sen Hồ Tây thật thích. Gió mát, sen hồng lấp ló giữa cả rừng lá xanh. Gió làm dạt nghiêng cả những lá sen theo một hướng. Tôi nhìn theo hướng đó, thấy cả một vùng mát lành chảy dào dạt. Nhưng đi lại gần, thì lại ra một cuộc chửi bới, chém giết gì đó hỗn loạn. Nước mía ngòn ngọt – chua.
Dạo này xa vắng những cuộc gặp gỡ thân quen, suốt ngày đi chơi cùng bạn bè mới. Cũng thoải mái, nhưng lại là một TD khác cùng những suy nghĩ khác. Như khối lập phương, nhiều góc nhưng khó thống nhất lại một mặt, bởi khách quan và cái chính là chủ quan.
Nhưng cuối cùng lúc này thì lại thấy vô cùng trống rỗng. Không ra buồn, chắc nên gọi là nhạt. Trưa sắp tới, chiều sắp tới, đêm buông xuống và ngày mai lại đến. Cuộc sống cứ thế mà trôi.

Published in: on 06/07/2011 at 10:30 Sáng  Gửi bình luận  

Có sao không?

Có sao không như ngày xưa mưa ướt
Anh ngóng theo dáng em chạy trước
Ô rùng mình trong cơn bão đầy lên
Biết trả lời sao cho quá khứ không tên?

Published in: on 30/06/2011 at 9:15 Chiều  Gửi bình luận  

Tin nhắn

Khoảng 1h30, bỗng thấy tin nhắn của Nga. Lúc đó đang nằm thao thức vì nóng nực quá! Là ngày thứ hai bị cắt điện đêm. Vừa reply tin nhắn vừa đi ra khoảng sân thoáng mát gần ruộng rau. Có trăng sáng. Gió mát. Một hội đàn ông xôm tụ chơi bài. Vài chị phụ nữ nằm gác chân hóng gió. Trẻ con chạy xì xoạp loanh quanh…

Lâu lắm không nhận được tín hiệu gì của Nga. Nhưng tự mình biết có lâu thêm nữa thì cũng chẳng có gì thay đổi trong cảm nhận về một con người. Có lẽ sẽ không bất ngờ gì thêm nữa. Vì Nga đã là một điều bất ngờ và lạ lùng nhất mà mình từng gặp trong đời. Lần ghé thăm này, Nga tặng mình một món quà bé bé: Em đi mang nỗi niềm cổ tích/ Ta trở về hóa thạch dưới thềm trăng/ Đau chi mà đêm khóc/ Bỏ mặc ta vai áo ướt đầy.

Published in: on 23/06/2011 at 4:27 Chiều  Gửi bình luận  

Bắc cầu

Hôm nay có hai nỗi buồn từ trên trời rơi xuống, đều không trực tiếp từ mình mà từ những người liên quan đến mình. Con người không thể phân biệt rạch ròi phạm trù cảm xúc, nên dù không hẳn là việc của mình, mình cũng thấy buồn như cái mầu trời âm u chiều nay. Uống một ly rượu ngoại giao, thế mà thấy say. Rượu nặng quá! Thấy được cái dòng ấm nóng, cay nồng ấy chảy vào họng, vào tim. Kể cũng hay, vì biết được dòng chảy trong cơ thể mình đi loanh quanh, tuần tự thế nào.

Published in: on 16/05/2011 at 5:16 Chiều  Gửi bình luận  

Thiên thu vẫy gọi

Chúng tôi đứng giữa một nơi gần với biển. Bốn bề vắng lặng. Chỉ có tiếng gió quất và tiếng sóng xô kỳ dị. Sóng không lớp lang trào vào bờ, nó xô xuôi, nó trào ngược, loạn xạ, sục lên cao vút, rồi đổ ập xuống như một sự trả thù hả hê. Sau đó lại cuộn gầm lên như có một con trăn khổng lồ đang trườn trong lòng biển. Màu của những ngọn sóng không trắng bạc, màu của nước biển không xanh thăm thẳm, tất cả đều nâu xám, đục ngầu, ngầy ngụa một sự đe dọa khủng khiếp.

Chúng tôi xoay lưng vào nhau, nắm tay nhau, nhìn nhau và nhìn ra bốn phía. Nỗi sợ hãi dâng lên nghẹn ứ khi thấy những ngọn núi bỗng di chuyển, dịch chuyển, xoay chuyển sau đó lao đi vun vút. Có những trái núi như đang tiến đến muốn đè nát chúng tôi. Có trái lao như con tàu gặp bão ngoài khơi muốn trốn gió dữ. Có trái lù lù lê từng cuộng rễ khổng lồ tiến lại hằm hè. Tôi còn thấy cả ngọn núi đen nào đó có cắm trên lưng một chiếc cột tựa cột điện cao thế, biểu tượng của cuộc sống con người (Thiên nhiên đã từng che chở con người, nâng niu con người và bây giờ cũng chính thiên nhiên đưa con người vào vực thẳm. Vì lẽ gì, không cần phải giải thích nữa). Núi mà lao vun vút được, thì những khoảng trống nó để lại sau khi đã đi sẽ tối tăm hoang hoải đến thế nào. Không thể miêu tả được thảm cảnh lúc đó. Tại sao không còn ai bên chúng tôi? Những trái núi vẫn xoay như chong chóng, in lên nền trời vàng vọt những màu đen tinh quái, tựa những con đỉa voi đang cong mình bám chặt vào bắp chân người thiếu nữ. Và nước bốn bề mênh mông nước. Chúng tôi sắp chìm rồi, sắp tan biến vào sự giận dữ của thiên nhiên. Không thể nghĩ ngợi, chỉ kịp thảng thốt một điều gì đó thật ngơ ngác. Không kịp dặn dò ai, không kịp nhớ về quá khứ với những vui sướng ngọt ngào. Chỉ còn thiên thu vẫy gọi.

Người đứng cùng tôi trong khoảnh khắc kinh hoàng đó là Kiwi, đến từ giấc mơ đêm qua.

————————

Đó là một điềm báo, hay chỉ là vì tôi đã từng xem “2012, năm đại họa” và “Thế giới đại chiến” cùng nhiều phim khác nói về thảm họa thiên nhiên nên đầu óc mới mơ màng như thế? Tôi đã được chứng kiến một thảm họa kinh hoàng, dù là trong mơ. Nhưng cảm giác thật đến nỗi, thức giấc tôi vẫn nhớ như in khung cảnh biển hoang tàn. Đó là những hệ quả do con người gây ra, không thể không thức tỉnh. Giấc mơ hối thúc tôi sống có trách nhiệm và sống với tất cả sự trong sáng nhất mà tôi có thể. Tôi đang nhìn thấy sự biển chuyển trong tôi, đó là biết nâng niu cuộc sống!

Published in: on 05/05/2011 at 12:29 Chiều  Comments (2)  

Không còn khoảng cách

Trên chuyến xe sớm 5h30 đó, anh đã nghĩ gì? Nghĩ về lần đầu tiên viết thư làm quen hay về bức ảnh béo ú của tôi trong rừng Cúc Phương một ngày mùa đông làm anh “sợ hãi”. Cũng có thể anh chẳng nghĩ gì và đã tranh thủ ngủ một giấc cho đến khi nhờ chú xe ôm chở vào chợ mua một bó hoa hồng tặng tôi nhân ngày gặp mặt. 12 năm – cả một quãng đời tuổi trẻ tôi đã trải qua với những vui buồn, và anh là một trong những người đã giúp tôi lớn lên sau nhiều sóng gió.

***

1. Vào một buổi trưa mùa xuân năm 1999, tôi vừa đi học về thì nhận được một bức thư lạ. Mở thư ra, những dòng chữ to, rõ ràng chạy dài trên trang giấy học sinh. Địa chỉ người gửi: Hoàng Thiên Lý – Vũng Tàu. Một người ở xa thế mà gửi thư cho tôi, qua con đường nào mà họ biết đến tôi? Đọc thư mới biết người này có địa chỉ của tôi qua một bài viết ngắn trên báo Người đẹp Việt Nam, vì là đồng hương nên muốn làm quen với tôi để tâm sự cho đỡ buồn, quên cảm giác xa nhà. Cái tên nghe nữ tính thế, chắc là con gái. Tôi hào hứng viết thư lại chấp nhận làm quen, cũng là vì đang muốn có một người bạn gái để tâm sự mỗi lúc buồn vui. Tôi gọi người ấy là “chị Lý”. Có lẽ tôi đã làm khó cho người gửi thư, và chính tôi là người tạo điều kiện cho người gửi thư “sa chân” vào con đường “lừa dối”. Nhưng đó là chuyện của sau này, còn trong thời điểm ấy, chúng tôi đã có biết bao nhiêu chuyện để kể với nhau, nhưng chủ yếu là chuyện gia đình, học hành và những khó khăn, băn khoăn trong cuộc sống. Thư gửi đến, gửi đi bằng những con tem nhỏ 400 đồng. Người gửi mong nhận thư, người nhận vội vã viết thư… Chúng tôi đã có một quãng dài hỏi han, chia sẻ đủ để coi nhau như chị em thân thuộc. Tôi tin tôi đã tìm được một người chị gái đích thực, có thể chở che tâm hồn tôi những lúc bão giông…

2. Thời học sinh trôi qua nhanh như những bông phượng rụng giữa một cơn gió hè, tôi đã xong hai kỳ thi tốt nghiệp và đại học, từ giã những ngày lang thang đi bộ đến trường để ra vùng đất mới, bắt đầu cuộc sống sinh viên. “Chị Lý” cũng theo tôi ra Hà Nội bằng những lá thư đều đặn chan chứa sự thân thiết và động viên trìu mến. Tôi đáp lại bằng tất cả sự ngô nghê 19 tuổi. Chị cho tôi số điện thoại, tôi cũng thế, nhưng chúng tôi chưa một lần liên lạc. Đơn giản vì chúng tôi viết thư cho nhau rất nhiều, những gì cần nói đã nói trong trang giấy. Điện thoại lúc đó không có chỗ phát huy tác dụng. Mỗi lần nhận được thư, tôi vui lắm. Thư chị viết chân thành, tình cảm. Đọc thư, tôi thấy mình được nâng niu và tin tưởng. Thư tôi cũng thế, thường kể về đời sống hàng ngày và đưa ra nhiều thắc mắc của lứa tuổi, đợi chị giải thích để thấy thỏa mãn với những giải thích sâu sắc, giản dị đó.

3. Có một lần, đi học về, hình như hôm ấy tôi có chuyện buồn gì ở trường, trong lòng rất bức bối. Chợt nghĩ tới chị, tôi lấy sổ lưu số điện thoại ra bấm máy gọi. Mục đích để kể lể, thở than với chị dăm câu ba điều cho lòng nhẹ nhõm. Nhấc máy ở đầu dâybên  kia là một người phụ nữ, tôi xin phép gặp chị Lý thì được biết “ở đây không có chị Lý, chỉ có anh Lý thôi”. Tôi cảm ơn và đặt máy xuống trong sự ngỡ ngàng. Xem lại số điện thoại trong thư, chính xác. Không thể nhầm máy được. Vậy là sao? Tôi nằm úp mặt vào gối hoang mang. Nếu thật là “chị” đã lừa tôi trong suốt một thời gian dài thì tôi có thể chấp nhận được sự lừa dối đó không? Đêm dần phủ bóng tối vào chiều, tôi không thèm bật điện và ngủ quên mất trong cơn mơ chập chờn. Tối muộn, tôi trở dậy ăn bát mì tôm cho qua bữa, không hề có ý định viết thư vào Vũng Tàu nữa, dù lòng thực sự nuối tiếc một tình bạn đẹp.

4. Ngày đôi lúc dài như hàng thế kỷ. Tôi đỏ mặt lên khi nghĩ đến những lá thư tâm sự thầm kín với “chị”, có những chuyện mà lẽ ra chỉ có chị em phụ nữ mới nên tâm sự với nhau, nhưng không hiểu sao tôi không hề ghét “chị”. Có lẽ những kỷ niệm gắn bó thời gian qua đã quá sâu đậm. Không lâu sau, tôi nhận được một phong thư trong đó có hai lá thư. Một lá giải thích mọi chuyện với tôi và một lá chỉ duy nhất một câu lặp đi lặp lại chừng 4 mặt giấy: “Anh ngàn lần xin lỗi em!”. Sau này anh hỏi “chắc em giận anh lắm?”, tôi chỉ cười. Nhưng thật lòng lúc đó tôi không có một chút giận nào mà thấy lòng ngập tràn niềm vui. Vì anh đã mang đến cho tôi sự bất ngờ thú vị, mà lá thư xin lỗi đầy “ăn năn” như thế thì còn khiến ai giận nổi nữa đây. Từ đó chúng tôi đổi cách xưng hô, ban đầu đặt bút viết thư, gọi “anh”, tôi cũng thấy hơi ngượng ngùng. Rồi dần quen, dần quên chuyện cũ. Chúng tôi lại tâm sự biết bao chuyện và gọi nhau là “anh trai, em gái”.

5. Thời gian lại mải miết, tôi đã là một sinh viên cứng cỏi và viết được nhiều bài đăng báo. Nhà tôi chuyển từ Xuân Thủy sang Đặng Tiến Đông, thư anh cũng đi theo tôi tới nơi ở mới. Anh vẫn nhẹ nhàng đi bên cuộc đời tôi, không hối thúc về một cuộc gặp gỡ. Đương nhiên là thế, vì chúng tôi ở xa nhau quá và cũng vì tôi chưa bao giờ có ý định sẽ gặp. Thời học sinh, không phải tôi chỉ có một người bạn là anh, mà còn có rất nhiều thư từ của bạn cũ, mới khác nhau. Nhưng với tôi, thư của anh là một trong những lá thư quan trọng, tôi mong chờ và thường hồi âm ngay sau khi đọc thư. Có lẽ vì nội dung thư anh viết rất chân thành, thật thà, thường kể về những diễn biến hàng ngày trong cuộc sống, chia sẻ những tâm tư trong lòng, những vất vả khó nhọc trên bước đường mưu sinh… Tôi không quan tâm xem hoàn cảnh của anh và tôi khác nhau chỗ nào, hình dáng anh ra sao, chỉ duy nhất một niềm tin vào tình bạn. Nghe có vẻ sáo rỗng, nhưng quả thực tôi đã có một thời tuổi trẻ ngây thơ, tin tuyệt đối vào con người và những gì trong sáng. Và tôi luôn tin anh, tôi nghĩ anh cũng vậy!

6. Rồi cũng đến ngày tôi thấy mặt anh. Đó là điều tôi chưa hề ngờ tới. Tôi vẫn nghĩ chúng tôi khó lòng gặp được nhau vì khoảng cách địa lý. Nên cái ngày mà anh nói sẽ ra Hà Nội thăm tôi khiến tôi lo sợ. Thật vô lý vì một người bạn mình yêu quý, tin tưởng sắp gặp mặt mà tôi lại có cảm giác như thế. Có lẽ vì đó là một người con trai, dù thân thiết trong thư những thực tế vẫn là một gương mặt xa lạ. Tôi vừa mong gặp lại vừa mong anh hủy chuyến bay vì một việc đột xuất nào đó. Nhưng ngày anh ra Hà Nội rồi cũng đến. Đó là một ngày ấm áp, nắng chan hòa, anh ở đầu dây bên kia nói đã ở rất gần nhà tôi.

Tôi không đón anh tại sân bay, cũng không đưa anh đi thuê chỗ ở. Anh thuê một nhà khách gần nhà tôi để tiện qua lại. Thú thật là chưa bao giờ tôi vào nhà nghỉ, nhà khách, nên khi anh bảo qua chỗ anh ở, tôi thấy lo lắng, chỉ sợ có chuyện gì… Khi gõ cửa phòng anh, tôi đề cao cảnh giác và không đứng trong phòng lâu. Anh biết điều này chắc sẽ rất giận, nhưng có lẽ đó là tâm lý chung của con gái chúng tôi với những người lần đầu gặp gỡ. Buổi chiều hôm đó bố tôi mời anh sang ăn cơm, anh nhận lời. Lần gặp gần đây nhất, anh mới nói với tôi rằng hồi đó anh thấy đũa, bát nhà tôi thật đẹp và món ăn rất ngon, còn cơm thì trắng, dẻo. Căn nhà cũng hoành tráng hơn so với tưởng tượng của anh. Anh bảo vậy vì hồi ấy cuộc sống của anh còn nhiều chật vật và anh không nghĩ lại quen được một cô gái như tôi. Đó là những chia sẻ quá thật thà của một người đàn ông giờ đã thành đạt khiến tôi rất trân trọng.

Sau bữa tối, tôi cũng không đưa anh đi một quán cà phê nào đó ngồi trò chuyện vì vẫn… sợ. Chúng tôi chỉ loanh quanh ở hồ gần nhà, ngắm liễu đêm và ngồi ghế đá. Hai anh em ngồi nói những câu chuyện bâng quơ, giữ một khoảng cách khá xa, ở hai đầu của chiếc ghế. Cuộc trò chuyện kết thúc sớm vì tôi không dám ngồi lâu. Tôi về, lên giường và ngủ ngon. Không biết anh hôm đó đi vào giấc ngủ thế nào? Sáng hôm sau, tôi nhận được một mẩu giấy nhỏ của anh, lời lẽ có phần đổi khác… Trong đó chất chứa nỗi buồn và thấp thoáng cả sự tự ti…

7. Có một lần tôi đã làm anh giận. Không giận làm sao được khi tôi nói dối anh là đang ở Vũng Tàu, theo cơ quan vào Thư viện Vũng Tàu công tác. Tôi dàn cảnh như thật, cũng giả vờ đang đi trên ô tô, giả vờ sắp đến nơi, khiến anh và gia đình chuẩn bị đón tiếp. Rồi kết cục, khi anh biết được sự thật, anh đã nói bằng một giọng rất buồn, rằng tôi khiến anh hụt hẫng. Tôi thấy mình có lỗi quá mà không biết phải nói câu xin lỗi như thế nào. Cũng may anh đã tha lỗi cho tôi, và sau này nhắc đến câu chuyện đó như một kỷ niệm vui. Vừa rồi, tôi cũng mới biết anh đã trêu tôi một lần khi bảo anh đang ở Hà Nội. Tôi đành phải “tha thứ” cho anh vì mình cũng đâu trong sáng gì cho cam. Có lần nữa anh ra Hà Nội thi “Chiếc nón kỳ diệu”, tôi rủ Trang đi xem ở trường quay S9. Hay lần anh ra Hà Nội tôi đã mời lên phòng làm việc để anh gặp đồng nghiệp của tôi, kéo anh ra Ciao cà phê với mấy người bạn rồi chia tay bằng một bó hoa tulip gửi về cho vợ anh… Những lần gặp anh ít ỏi đó cũng là cơ hội vun vén cho tình bạn, tình anh em của chúng tôi thêm thấu hiểu. Có ai đó nghi ngờ về mối quan hệ của nam và nữ khó có thể trong sáng, nhưng với anh và tôi, là một sự trong sáng tuyệt đối, mà nhắc đến tình bạn này, tôi luôn cảm thấy tự hào. Anh thường lo cho tôi vì sự nhìn nhận của mọi người xung quanh, sợ tôi bị hiểu lầm sẽ khó khăn trong cuộc sống. Tôi biết ơn anh vì điều đó, vì lòng tốt không giới hạn của anh. Và tôi hiểu vì sao vợ anh tin tưởng anh như thế, không chỉ bởi vợ anh là một người tuyệt vời, biết suy nghĩ, mà bởi chính anh đã tạo được niềm tin tuyệt đối với chị.

8. Sau này, khi anh đã thành đạt, ngồi ôn lại chuyện cũ, anh vẫn giữ một thái độ điềm đạm, khiêm tốn và chừng mực như xưa. Tình bạn chúng tôi tồn tại được dài lâu vì anh là người đàn ông đứng đắn, luôn đem lại cho tôi cảm giác bình yên và tin cậy. Tôi đã được gặp vợ và con anh trong một lần gia đình anh ra Hà Nội. Vợ anh xinh xắn, da trắng, cởi mở, dễ gần. Con trai anh cũng kháu khỉnh, thông minh. Sau những ngày gian khó, cuối cùng anh cũng được hưởng những tháng ngày hạnh phúc, bình yên. Chúng tôi vẫn liên lạc với nhau và hỏi han về cuộc sống gia đình mỗi người, động viên nhau để mỗi ngày thức dậy thấy đời mình còn nhiều niềm tin để sống.

9. Khi tôi điện thoại cho anh nói đang ở Sài Gòn, anh đã không ngại đường xa phóng lên thăm tôi. Tôi là người may mắn khi đã gặp được những tình bạn đẹp và trong sáng như tiểu thuyết. Cũng như anh, lên thăm tôi chỉ để nói với nhau những điều nhỏ bé trong cuộc sống, dặn dò tôi chăm sóc tốt gia đình, động viên tôi hoàn thành tốt công việc. Đặc biệt, tôi đã thực sự cảm động khi anh nói về đạo làm con, về tình yêu đối với mẹ, với vợ và con trai. Một người đàn ông tưởng chỉ biết nghĩ về những bộn bề công việc, lại có sự tinh tế và sâu lắng lạ lùng. Anh chính là một thế giới, mà tôi và biết bao nhiêu người nữa khám phá mãi vẫn còn cảm thấy mới mẻ và thú vị. Theo anh, chẳng có gì to tát, chẳng phải cố gắng một cách gượng ép, chỉ là nên sống thật với chính mình và biết đặt mình vào vị trí người khác để đối xử với họ tốt như mình mong muốn ai đó tốt với mình. Ly cà phê đá leng keng trong làn gió của chiếc quạt quay tròn. “Thềm xưa” vang lên điệu nhạc trầm bổng, buổi trưa đến quá nhanh trong những tiếng trò chuyện lao xao dễ chịu. Chúng tôi chia tay nhau giữa ngã tư  đường phố.

10. Khoảng cách chỉ là hình thức. Bởi con người có những cách mặc định riêng về mọi thứ, có thể là phi khoa học. Và chúng tôi, không ngại ngần khoảng cách địa lý. Lúc nào cần cũng có thể sẻ chia, như anh từng nói, chỉ cần có nhau trong ý nghĩ. Để mỗi lần anh điện thoại gọi “em gái à”, tôi thấy mình lại trở về bé nhỏ như ngày nào còn đứng dưới hàng phượng rụng tơi bời những ngày tháng 5.

Published in: on 26/04/2011 at 4:15 Chiều  Gửi bình luận  

Tôi đã chết trong giấc mơ

Tôi đã chết trong giấc mơ

khi tiếng súng bắn rắn đanh lên ngực trái

máu tuôn trào

và nỗi đau tê tái

cuộn cong tôi như tôm nướng than hồng

Tôi chết trong mơ

Tôi đau đớn trong mơ

Tôi thổn thức sau cơn mơ

Tôi yêu cuộc sống sau giấc mơ

Tôi muốn sống.

Published in: on 21/04/2011 at 2:02 Chiều  Gửi bình luận  

Một năm trước…

Đêm qua ngủ rất muộn, chỉ vì muốn tìm đủ ảnh minh họa cho bài viết về Ấn Độ. Xem lại những tấm ảnh của thời gian cách đây một năm, nhớ thế! Những gương mặt mới gặp lần đầu cũng là lần cuối ấy trôi lại rất gần, cười nói trong đầu. Thử nghĩ con người không có trí nhớ, thì còn việc gì có ý nghĩa nữa đây?

Lần đi nước ngoài đầu tiên đúng là quan trọng thật sự. Nó mở ra cho mình cái nhìn mới về thế giới, đôi mắt được bao quát hơn về cuộc sống và cũng cảm nhận chi tiết hơn về những gì lần đầu gặp. Lần đầu tiên, cái gì “lần đầu tiên” cũng đều ý nghĩa. Như mối tình đầu, như lần rung động đầu, như buổi hẹn hò đầu, như sự va chạm đầu,… Vì cái cảm giác mới mà lần đầu tiên ta được trải nghiệm, chẳng phải là lạ lẫm lắm sao?

Vừa viết cho chị Hằng một cái mail nho nhỏ. Bỗng thấy lòng mình lắng lại. Người đã ở cùng phòng với mình hai tháng, cùng đến trường, cùng đi các chuyến khám phá… có lúc thấy là người thân duy nhất ở đất nước xa lạ, vậy mà nay thành xa xôi. Cũng như có lúc đã từng thấy vô cùng thấu hiểu, nhưng đôi khi lại giận giữ đến lạ lùng… Mình đúng là dễ yêu dễ giận, dễ quên dễ nhớ.

Hơn một năm trước, ngày chia tay Ấn Độ, chúng tôi đã khóc, vì lưu luyến, vì có cảm giác khó mà trở lại lần nữa. Nơi lưu giữ bao nhiêu hình ảnh đẹp, trong đó có Lodhi Garden – giấc mơ bình yên vĩnh viễn không có được lần hai.

Published in: on 20/04/2011 at 10:09 Sáng  Gửi bình luận  

Mỏi

Suốt mùa đông năm nay con người mình đau ốm, mỏi mệt. Thời tiết khắc nghiệt hay sức đề kháng của mình quá kém? Nó cũng là hệ quả của những năm trước dồn lại, hậu quả của việc không thể dục thể thao thường xuyên và môi trường tiếp xúc hàng ngày quá ngột ngạt. Là sản phẩm của những suy nghĩ không cách giải quyết… Đến hôm qua thì thấy chán trường vì ốm nhiều đến nỗi không thèm uống thuốc nữa.

Published in: on 09/04/2011 at 8:34 Sáng  Gửi bình luận  

Niềm vui nhỏ và nỗi bất an

Hôm nay tôi đã đem được niềm vui nho nhỏ cho một người cũng là đem lại niềm vui cho chính tôi. Việc tặng ai đó một món quà từ lâu đã trở nên xa lạ, vì vậy cảm giác vui vui nhẹ bẫng trở lại khiến tim tôi đập nhanh hơn. Một sự thôi thúc trong lòng đã đến, làm sao để cuộc sống mình trở nên bớt ảm đạm hơn và mình trở nên có ích hơn.

Nhưng có một cảm giác bất an cứ chạy trong người. Không phải là chuyến đi sắp tới? Không phải là cuộc nói chuyện chưa bao giờ nghĩ là có thể xảy ra trong hiện tại? Hay là vì con? Hay là vì cuộc sống bề bộn? Không lý giải được nhưng lòng thấy không yên ổn.

Published in: on 05/04/2011 at 12:02 Chiều  Gửi bình luận  

Một chút “con người”

Con người thật đáng thương. Sống trong thực tại mà cứ buộc phải nhìn về tương lai để sống. Vì đôi lúc chấp nhận hiện tại khó quá, mệt mỏi quá đến mức phải bấu víu vào những điều phía trước để vượt qua vực sâu trước mắt.

Con người cũng thật tham lam. Có cái này lại muốn thêm cái kia. Lương đã tăng hơn thì muốn lương tăng nữa. Lương tăng nữa thì muốn có thêm nhiều khoản “mềm” để thỏa mãn những nhu cầu của mình. Tham lam vật chất. Tham lam tình cảm. Vật chất tham lam một, tình cảm lại tham lam mười.

Sức chịu đựng của con người thật dẻo dai. Dù có nhiều lúc tưởng chừng quỵ ngã, tưởng không thể chịu đựng thêm một phút giây nào nữa, thế mà rồi cũng vượt qua được. Để đến lúc nhìn lại không biết mình đã chung sống với những thử thách đó như thế nào nữa. Những khó khăn phần nhiều tôi luyện cho con người bản lĩnh, sự dẻo dai. Nhưng đôi lúc nó khiến con người mệt nhoài, khô cằn lại, chán nản, thiếu lạc quan. Phải làm sao để kéo mình lại, không thể để mình tụt dốc vào sự ảm đạm và bất lực?

Bỗng thấy buồn, mặc dù hôm nay vừa nói chuyện với một người về Thiền, tu tại tâm và tri túc. Buồn chỉ vì cơn ho của con hay sâu thẳm hơn thế?

Published in: on 04/04/2011 at 8:13 Chiều  Gửi bình luận  

Guốc cao

Vì chân nàng không dài nên những đôi guốc cao luôn là bạn thân thiết. Có thể dễ dàng nhận ra giá trị của nàng được tăng thêm trong mắt người mới quen khi họ chưa biết chiều cao thực của nàng. Nàng không có ý định từ bỏ cái giá trị ngắn ngủi ấy để đổi lấy những cái nhìn mờ nhạt lướt qua nàng quá nhanh của những người mới gặp. Vì thế giá dép nhà nàng ngày càng dầy lên những đôi guốc cao. Nhưng đó không phải là lý do quá chính cho việc có nhiều guốc cao. Lý do chính là nàng yêu bản thân mình những khi nàng nhìn thế giới cao hơn lúc nàng đi dép.

Dù nàng rất yêu và cần guốc cao, nhưng nàng vẫn có thể xa rời nó mà không cảm thấy băn khoăn, đó là lúc về nhà đối diện với chồng và lúc đi ngoài bãi biển, hiện diện trước hàng trăm, hàng nghìn người. Những khi đó, một người là tất cả và tất cả là hư vô. Nàng vẫn im lắng nhận ra guốc cao không thể làm nên một nàng như mọi người đã biết, không thể cho nàng sự quyến rũ thẳm sâu và nét cuốn hút lâu bền. Nàng yêu guốc cao nhưng không cảm thấy bị phụ thuộc vào nó. Hoặc đôi khi nàng ước mình có thể cao thêm vài cm, nhưng nếu bắt nàng phải đổi bất cứ điều gì nàng đang có, thì không. Vậy nên nàng vẫn thế. Có thể một hôm nào đó, cái người muốn làm quen với nàng sẽ phát hiện ra nàng không cao như anh ta tưởng, nhưng nàng tin anh ta vẫn giữ nguyên ý định dù nàng đã lùn đi 9 cm. Bởi nàng đã kịp là nàng trước khi bị… phát hiện 🙂

Published in: on 01/04/2011 at 11:00 Sáng  Gửi bình luận  

Hạt đá và anh

Chiếc nhẫn đã mất một hạt đá

Vì hạt đá không phải là hạt duy nhất trên chiếc nhẫn

Nên chiếc nhẫn chưa phải bỏ đi.

Một hạt đá rơi không làm chiếc nhẫn phải nằm im trong quên lãng

Một người ra đi em vẫn có vạn người?

Nhưng hạt đá chỉ là hạt đá

Người đi – đó là anh.

Quên một chút cái hao khuyết của đồ trang sức rất nhanh

Nhưng sao có thể quên anh – người đã trở che em qua nhiều bão tố.

Published in: on 30/03/2011 at 3:21 Chiều  Comments (1)  

Tìm lại tự tin

Em bảo mình lúc nào cũng nghĩ là mình xấu, việc gì phải thế. Mình hứa là không nghĩ thế nữa. Em còn hẹn tí về dạy chị trang điểm. Mình ừ hữ, nhưng thực ra biết rằng cái lớp phấn son chỉ là giải pháp tình thế mà thôi. Nó càng tố cáo mình đang mất tự tin về vẻ đẹp thật sự của bản thân.

Có một thời gian dài mình thấy mình thực sự cuốn hút dù mình chưa bao giờ là cô gái đẹp. Sự cuốn hút đó có được là do mình thấy mình có thể làm được nhiều việc, nói được những điều mình nghĩ và sẵn sàng đối diện với tất cả mọi người mà không lo sợ mình không thể diễn đạt được bản thân. Sự tự tin đó không phải mình dễ dàng có được mà là sau bao nhiêu trải nghiệm, bao nhiêu đúc rút, qua thời gian để thấm và ngấm những lý lẽ cuộc đời. Vậy mà giờ đây mình lại để nó tuột khỏi tay một cách vô lý. Mình biện bạch vì môi trường mới, vì mình đang ở cạnh những con người trẻ trung, xinh đẹp. Nhưng đó là cách biện bạch ngu xuẩn. Chính em mình cũng bảo mỗi người có một cá tính, một vẻ đẹp riêng. Phong cách là cái làm nên sự cuốn hút ở con người mình.

Vì vậy việc này không thể để kéo dài mãi, mình sẽ phải lấy lại sự tự tin từng có bằng chính nội lực trong con người mình, bằng chính vẻ đẹp tinh thần của mình chứ không phải bằng trang điểm phấn son. Chỉ còn cách là tập trung vào những mối quan tâm riêng và quên đi những lo lắng vụn vặt cũng như những cao thấp xung quanh. Chỉ còn cách mình viết, tiếp tục nghe nhạc và mơ mộng. Cần lạc quan về cuộc sống và tin tưởng vào những giá trị của bản thân. Chẳng ai cho mình cái đó cả nếu không tự mình làm cho chính mình có sức sống.

Published in: on 26/03/2011 at 4:32 Chiều  Gửi bình luận