Safdarjung’s Tomb

Sudesh dẫn chúng tôi đi trong cơn sương sớm còn chưa kịp tan. Safdarjung’s Tomb như một bài thơ lặng lẽ. Chỉ có chúng tôi. Không ai nữa.

Tôi đã bắt đầu quen với màu đỏ, màu nâu – màu thời gian của những đền đài Ấn. Những vỉa gạch nép sát vào nhau tạo nên một vẻ đẹp của sự đoàn kết cộng đồng. Những chú chim vẫn ca bài ca cuộc sống. Tôi ngước nhìn lên một cành cây khô, có cái gì cứ lay động lay động. Tựa như một quả bóng bị xì hơi đang bay trên trời bỗng vương vào cành nhọn mắc míu. Thì ra là một chú quạ non. Có lẽ chú vẫn còn đang trong cơn mê ngủ, nên cánh lười bay.

Những bầu tháp tròn trịa như những đôi mắt đẹp của người phụ nữ Ấn, như dáng người mặn mà của các bà các cô tôi vẫn thấy trên đường phố Delhi. Dặng dừa cao vun vút vươn lên cùng đỉnh tháp, vời vợi xanh.

Chúng tôi cảm giác mình chính là những hạt đường khuấy ngọt cả không gian. Và tiếng cười thì leng keng va vào nhau như từng viên đá trắng…

Published in: on 20/01/2010 at 9:25 Chiều  Gửi bình luận  

Raj Ghat – New Delhi

 Mộ Mahatma Gandi nằm trong một khu mênh mông hoa cỏ. Nắng chiều xiên xuống nhè nhẹ đẹp thanh bình. Không như tưởng tượng của tôi, Raj Ghat đơn giản vô cùng. Một ngôi mộ lát đá bằng phẳng, xếp lên đó những bông cúc vạn thọ vàng trắng tươi tắn. Gió se se thổi bên những chiếc ghế đặt trên khu tường thành cao. Đứng từ trên nhìn xuống khuôn viên có đặt ngôi mộ, một cảm giác yên ả ngập tràn… Khác với lăng Bác của chúng ta, nơi này nếu muốn vào thăm mộ phải gửi giầy mất 5 Rb.

Published in: on 20/01/2010 at 8:57 Chiều  Gửi bình luận  

Chạy đến em dù chỉ để ngắm nhìn

Nếu anh nghe thấy tiếng thời gian chảy

sẽ không thể ngồi đó bình yên

 nhớ nhung nào đã cồn cào vây kín

nhắc dáng em trong ký ức êm đềm

***

Có thể chạm lại nụ hôn đầu tiên

gọi yêu dấu hồi sinh như một cơn gió lốc

sẽ chẳng bao giờ gặp em

hoặc chạy đến bên em dù chỉ để ngắm nhìn

***

Dù chỉ đế thấy em xa lạ

trong phố phường loang lổ dấu chân quen

Hoặc là em hoặc không ai khác

 ***

Nếu anh để giọt thời gian tan tác

sẽ muộn cho lời dấu yêu.

Published in: on 20/01/2010 at 12:42 Sáng  Comments (1)  

Humayun’s Tomb – India

Humayun’s Tomb là nơi thật đáng nhớ. Kiến trúc đẹp. Không gian rộng. Quang cảnh thanh bình. Ánh nắng chan hòa. Cỏ cây xanh mướt. Những bé học sinh vỗn vã hồn nhiên. Những bóng dừa cao lộng. Cơn đói cồn cào cũng không thể làm chúng tôi thấy bớt hào hứng với nơi này.

Published in: on 18/01/2010 at 11:42 Chiều  Gửi bình luận  

Lotus Temple

Ngôi đền hoa sen trắng tinh khôi trong nắng ấm. Loài hoa sen luôn gợi lên sự thanh tao và nhẹ nhàng. Bỏ giày ra, đi chân không vào đền, những dãy ghế dài mộc mạc đang chờ đón. Những cánh hoa sen mở e ấp dưới ánh sáng lóng lánh của mặt trời, ôm những dáng người nhỏ bé vào lòng à ơi…

Hai chị em tôi đứng chắn hết cả bông hoa sen khổng lồ 🙂

Keo đi cùng chúng tôi suốt hành trình.

Boeun thì phụ trách việc gửi giày dép khi vào đền cho cả nhóm.

Carmen thường hút thuốc rất thơm.

Tôi làm dáng trước background lần đầu tiên được chiêm ngưỡng.

Hai anh chàng Pakistan hiền lắm!

Rejina lúc nào cũng điệu với một lọn tóc phía bên mặt.

Phía bên trong Lotus Temple.

Hai chị em và các bạn Mongolia.

Chụp lưu niệm cùng một gia đình người Ấn đi thăm đền.

Trước khi chia tay, còn thấy mình lưu luyến.

Published in: on 18/01/2010 at 11:31 Chiều  Gửi bình luận  

Qutub Minar

“Bởi anh dắt em vào ngôi đền cổ
Nên chén ngọc giờ chìm xuống đáy sông sâu…”

Chúng tôi bắt đầu hành trình ngày thứ 7 bằng việc bước chân vào Qutub Minar trong bình minh rực rỡ. Tôi bỗng muốn đọc to câu thơ của Thu Bồn khi thấy những bức tường đá cũ đã lên nước thời gian hiện ra trước mắt.

Ngọn tháp cao vời vợi với kiến trúc siêu đẳng khiến những con mắt không thôi ngước lên nhìn. Mặc cho lũ chim vẫn tiếp tục vần vũ trên cao, chúng tôi thi nhau chụp ảnh. Cũng có thể bầy chim đang nhìn chúng tôi là một bầy gì đó thật lạ lùng. Vì không chỉ ríu rít, chúng tôi còn lưu giữ kỷ niệm. Chim này, mày có như thế không?

Tôi nghe được tiếng gió gọi từ những rặng cây rất gần. Người quét tháp vẫn cần mẫn với công việc của mình. Và chúng tôi ư? Không thể làm anh ta nao núng một đường quét nào.

Ấn Độ đã mở ra trước mắt chúng tôi cả thế giới của đền đài và thiên nhiên xanh ngắt. Quên cả bụi đường, những cái chìa tay xin tiền đầy bi thương. Quên cả những cuốc xây dựng dang dở còn nằm bên ngoài kia, chúng tôi cho mình lạc vào thế giới của cổ tích. Những đổ nát hoang tàn chỉ duy nhất gợi lên sự cổ kính, không hề có chút hoang vu.

Những loài hoa mọc lúp xúp không có tên trong trí nhớ. Chúng đã nở bao mùa? Đã đón bao bước chân tìm đến? Đã mong bao đôi chân ấy hãy quay trở lại để nhìn chúng thêm một lần? Mà hình như, sự quay trở lại là khó khăn hơn việc chúng cố tồn tại thêm vài ngày nữa cho trọn vẹn đợi chờ.

Tôi nhảy lên bờ tường cao, cùng chụp với Sea Beaun 1 tấm. Cậu là người rất chu đáo. Trong hành trình thứ bảy này, đã hai lần cậu mở lọ thuốc quý của mình ra bắt tôi phải uống. Sáng một viên. Chiều một viên. Để tan ốm. Cậu cũng là người hay nhắc tôi nhất về việc đứng loăng quăng chỗ đông người, đẩy tôi lùi vào hè những lúc có xe phóng qua…

Anh chàng cao to này là người quản lý ở trường học chúng tôi. Anh có mái tóc dài bồng bềnh. Sự lãng tử. Bước nhảy dài vạn dặm. Biết đâu trong số những học trò của Aptech, có ai đó đã nằm mơ thấy anh. Tôi thì chưa.

Người đàn ông đội mũ kiểu cách đến từ Bangladesh. Ông có giơ cho tôi xem trong máy ảnh ông vài bức hình của tôi. Một cử chỉ thân thiện. Tuy nhiên nếu được chọn tất cả những thứ từ ông, tôi chỉ dám chọn cái… mũ.

Bạn trai có chiếc máy ảnh chuyên nghiệp này cực kỳ giống Cường (bạn tôi). Anh trông rất ngọt với mái tóc bóng chải ngược và chiếc áo body thời trang. Lúc nào anh cũng sát sạt bên cô bạn tóc vàng (có lẽ là cùng quốc gia). Một đôi tuyệt cú về màu da, làn tóc và sở thích chụp ảnh. Cái đó thì chẳng nghi ngờ gì.

Keo thì thật hiền. Bị tôi bắt nạt khi mang hộ balo, cất hộ sổ và bút, gửi cả tất và chìa khóa khi muốn rảnh tay. Với Keo, tôi hoàn toàn quên việc mình là người khác giới, vì tôi và cậu trông thật trẻ con. Chả nghĩ gì ngoài việc đi bộ và nhìn ngắm. Cậu hay cười, vì không thể nói nhiều hay vì không thích nói. Điều đó tôi nghĩ cũng không cần quá quan tâm.

Salamy khăn hồng, anh bạn Lào thân thiện. Tôi có nói với anh rằng anh rất giống ca sĩ Thế Sơn của Việt Nam. Anh vui vì điều đó. Một ngôi sao bình dị trong lòng bạn bè. Hơn nhiều việc làm một ca sĩ ấy chứ. Phải không My?

Hai cô bạn da đen sành điệu luôn đi cùng nhau. Fili tóc xù là cô gái vô cùng điệu. Thay hoa tai mỗi ngày. Và sự bốc lửa thì không còn gì phải nói. Tôi nghĩ các chàng trai đều dễ điêu đứng vì sự quyến rũ của cô nàng, nhất là lúc lên xe, vì nóng (hay vì muốn) mà cô nàng chỉ có một manh áo mỏng như đi biển mùa hè 🙂

Những anh chàng người Ấn. Chúng tôi gặp trong khu tham quan. Họ khiến tôi nhớ đến các bạn nam học cấp hai. Vì trông rất ngố 🙂

Lúc này nắng đã lên rất cao. Và tôi thấy giống như một buổi trưa hè Việt Nam.

Những chiếc cột kiểu cách dứng gần gũi bên nhau qua bao mùa nắng mưa. Tôi đã ngồi xuống đây, chiếc bệ đá có hàng ngàn thân người từng ngồi đây ngơi nghỉ.

Vandy đã có hai con trai. Cô gái Cambodia này giỏi tiếng Anh và là người quan trọng trong những cuộc đi chơi tự tổ chức của cả nhóm bởi sự quả quyết và nhanh nhẹn của cô.

Những khu tham quan chúng tôi qua luôn có những nhóm học sinh Ấn Độ ở đấy. Có lẽ nhà trường tổ chức cho các em đi tìm hiểu lịch sử đất nước mình. Thực tế bao giờ chả tốt.

Chico, anh chàng vui tính người Chile ở cùng Sara với chúng tôi. Anh chàng có khả năng ngôn ngữ đặc biệt. Thỉnh thoảng lại bắt tôi đọc từ 1-10 tiếng Hindi. Khi tôi ngắc ngứ, anh chàng nhắc thầm bằng khuôn miệng mở to và đôi mắt tròn hết cỡ.

Những chiếc ghế sắt điệu đà đợi chúng tôi dừng chân nghỉ. Cô bạn người Nga đêm party trước nhảy rất vui đã ngồi cùng tôi để lưu lại kỷ niệm.

Atabek cao hơn chúng tôi nhiều. Cậu thường chọc chúng tôi khi đi cùng bằng ánh mắt, miệng cười hoặc cái ngoắc tay. Trong bữa trưa, cậu đã cắn của tôi một miếng bánh và tôi cũng cắn lại. Nhưng cậu lãi, vì bánh của hai chị em tôi 99 Rb trong khi bánh cậu chỉ có 85. Hihi. Cậu và tôi cũng trẻ con như tôi với Keo vậy.

Published in: on 18/01/2010 at 12:00 Chiều  Comments (2)  

Tôi đã thấy một Delhi xanh

Tôi đã thấy một Delhi xanh

dưới chân đồi mờ sương

tiếng vẫy tay thanh bình của lũ chim đậu trên ngọn tháp

hơi nắng tan trong thành phố

xập xòe tán lá

sà mình xuống thảm cỏ mùa xuân

Những chồi non mây mẩy
êm ái
gọi bàn chân

Bức tranh cuộc sống

không gợn ưu phiền

tôi tự cho bút mình

phết lên toàn màu trong trẻo

Published in: on 18/01/2010 at 1:43 Sáng  Gửi bình luận  

Chuyện Sara

Đối với chúng tôi, đương nhiên phòng ngủ và phòng ăn của Sara Hotel là hai căn phòng quen thuộc nhất. Phòng ngủ nhỏ. Phòng ăn cũng nhỏ. Tấm cửa gỗ nâu chắc nịch, đèn vàng và những cốc nước trong.

Những buổi sáng trở dậy, mở mắt ra lại thấy tivi treo trên tường, tấm tranh vuông xinh xắn và chăn trắng ấm mềm giữ cho giấc ngủ tôi ngon. Sàn nhà có thể đi chân không. Chiếc bàn đá là nơi hai chị em hôm nào cũng ngồi ăn mì tôm sau buổi đi học về. Ấm nước một ngày nấu hai chục lần. Và điều hòa chỉ dùng để bật thông gió.

Căn phòng tắm cũng là điểm nhấn ấn tượng. Một chiếc gương có viền sáng chạm những ô tối như viên thuốc hình con nhộng. Một chiếc vòi hoa sen hình vuông rọi thẳng từ trần nhà xuống như đèn trùm. Chị Hằng ví như chiếc bình tưới rau nhà bác chị ở quê. Khi mở nó ra, nước nóng phun xuống và người mình thì thành cây hoa hân hoan đón nước. Hơi nóng lan đầy, giống hệt như phòng tắm xông hơi. Thấy mình như đang lẫn trong sương, trong mây, bay bổng.

Bữa tối, là lúc tôi có thể đẩy cửa bước vào gặp chàng trai phục vụ vui tính. Chàng luôn đeo carvat sành điệu bọc ngoài áo sơ mi  trắng kèm thêm áo rét màu tối giản dị. Chàng có đôi mắt hóm hỉnh, cái miệng hiền, dáng người mảnh như những thân cây hình chóp mọc dải đầy trong phố phường New Delhi. Chàng sẵn sàng mang nước, mang bánh, mang kem cho chúng tôi bất cứ lúc nào. Chàng cười thường trực và luôn chăm chú lắng nghe từng biểu lộ của người đang thưởng thức những món mà đồng đội chàng phía trong xào nấu. Mỗi lúc chàng nói, chúng tôi lại cười và nhìn chàng như nhìn một chú bé đáng yêu. Giọng chàng tựa tiếng đập cánh thảnh thơi của những chú chim bay liệng đầy trời.

Chàng dẫn chúng tôi xem căn bếp hàng ngày vẫn nấu những món ăn lạ. Chàng phân tích cho tôi nghe về những gia giảm dành cho món ăn để trong những ngăn gỗ nhỏ. Mùi quế đặc trưng, lá rau khô, ớt và nhiều thứ khác. Có hôm chàng lại cầm sách tiếng Anh của chúng tôi và chăm chú đọc rồi giảng giải nhiệt tình như thầy giáo với học sinh. Tôi cứ tròn xoe mắt ra mà nghe chàng nói, mà thực ra chẳng biết chàng đang nói câu gì. Tôi đã hứa khi rời Ấn Độ, sẽ để lại cho chàng lọ nước mắm Việt Nam. Chàng rất vui vì điều đó. Chàng mới 26.

Nơi tôi được nằm để mơ những giấc mơ lạ. Nơi chúng tôi được ăn những món sáng no nê, những món tối ấm nóng. Đó là Sara, sao không thể là ký ức bền lâu?

Published in: on 14/01/2010 at 1:20 Sáng  Comments (1)  

Đừng nhớ nhung những điều không thấy

Anh kể em nghe về những buổi sáng trong thành phố

Những ngày vắng em và những tối không em

Đèn tắt im lìm, chim chẳng hót thật êm

Vườn rau quên tưới

Áo chẳng buồn phơi

Và lòng anh bề bộn

***

Nào phải đâu anh

Đèn vẫn sáng

Chim vẫn hót

Thành phố vẫn đông người

Chỉ vắng em thôi có gì mà ghê gớm

Không có em vẫn là đời bận rộn

Chiều vẫn thắp vàng bóng nắng vẫn lung linh

***

Em ngồi đây cũng nhớ lắm bình minh

Của quê hương mình những ngày nắng lớn

Nhành trứng cá bên cửa phòng vang rộn

Loáng quáng chợ về hun bếp ấm nồng thơm

***

Đừng thế nhé, chớ thấy nóng bồn chồn

Đừng nhớ nhung những điều không thấy

Ngày vui lắm dù em không ở đấy

Cắm hoa vàng bên khung cửa chiều nay.

Published in: on 12/01/2010 at 11:35 Chiều  Comments (2)  

Laxmi Naryan và Bangla Sahib

Việc đi chân trần vào thời điểm buốt giá như thế này thật khó khăn, nhất là trên nền đá lạnh ngắt. Chúng tôi đã bắt đầu chuyến hành trình của mình bằng cách tháo bỏ giầy, tất và lội chân qua một dòng nước chảy chậm rãi trước cổng đền Laxmi Naryan.

Những dòng người vẫn tiếp tục đổ vào nơi đây. Họ đi chân không, lội qua dòng nước, rồi cúi người vốc một vốc nước cho lên miệng uống và rửa mặt. Có lẽ theo tâm linh thì dòng nước này sẽ mang lại may mắn cho họ. Đây cũng là biểu tượng của sự linh thiêng, tôn kính nên ai cũng thành tâm khi chạm vào. Dòng nước hòa quyện biết bao mảnh bụi của hàng ngàn hàng vạn đôi chân. Bao nhiêu màu da. Bao nhiêu ý nghĩ. Sự hòa trộn đó đã chứng minh cho sự gắn kết, cùng chung ý nguyện về một thế giới tốt đẹp và bình yên.

Chúng tôi đi thành một hàng và lắng nghe người hướng dẫn kể về sự tích cũng như lễ nghi khi vào đền. Phía trên đầu là những kim tuyến lấp lánh trắng đỏ lung linh. Dưới chân là thảm trải bao la sạch sẽ. Những người đàn ông và đàn bà đang ngồi im lặng nghĩ điều gì đó. Nhiều người cầm trong tay quyển kinh đọc lẩm nhẩm, mắt mơ màng. Chúng tôi rời ngôi đền bằng một miếng chè trộn mỡ ngọt lịm được hứng từ tay hai người đàn ông.

Trời vẫn tiếp tục lạnh. Chân tôi cảm giác như đóng băng trên đá. Tháo bỏ chiếc khăn vàng ra khỏi đầu, chúng tôi tiếp tục mặc cả tuk tuk để đi đến địa điểm tuyệt vời tiếp theo – Bangla Sahib. Không bỏ giày, bỏ tất ra khỏi chân nữa. Chúng tôi đi cổng bên phải để vào thẳng khu vườn. Một khung cảnh mênh mông trải ra trước mắt. Màu đỏ trầm nền nã trộn cùng tông vàng thanh tao khiến cho những tòa tháp nổi bật trên nền trời lơ đãng những gợn mây. Từng đàn chim thi nhau bay đến đậu đen kít trên những chóp nhọn ấy. Đi qua một chiếc cầu ngắn, chúng tôi sang tới được bờ bên kia, nơi có hai chú ngựa đá trắng đang kéo một tòa xe đứng kiêu hãnh giữa cỏ cây thanh sạch.

Lạc đà quỳ, hổ phục, sư tử đứng hiên ngang, rắn vươn mình đón gió, vịt thảnh thơi đùa nghịch… Những con vật được tạc, được đắp bằng đá làm cho khung cảnh nơi đây trở nên sống động. Những chiếc trụ tròn nổi lên trên mặt bể (tiếc là không có nước) được chúng tôi rủ nhau dắt tay qua để chụp ảnh. Thảm cỏ mướt xanh và những tán cây xòa bóng mát. Một bức mành được kết bằng hoa vàng đung đưa đung đưa. Khu vườn đã khiến chúng tôi rất mê say, vừa bấm máy vừa cười vang vọng.

Chiều, chúng tôi đến Sakhet, vào thăm một khách sạn sang trọng, nơi bạn của một người trong nhóm chúng tôi đang làm ở đó. Khu chung cư hoang tàn là nơi tuk tuk trả chúng tôi xuống trước khi thu vén tiền cho vào túi và phóng đi. Tôi bỗng có cảm giác đang bước trong khu phố tối tăm khi Bella chạy trốn bọn người sói săn đuổi (Chạng vạng). Chuột chết và chim đậu xuống ăn. Tạm quên đi rác và sự kinh sợ, chúng tôi tiến vào quán bar ngay trước mặt. McDonalds nóng ấm, đông đặc người. Hai suất 210 Rb kèm theo ly kem mát rượi.

Sau bữa ăn no nê, chúng tôi lại nêm chặt vào nhau trong một chiếc tuk tuk hạng siêu chạy như tráng trứng để về Sara Hotel và Grand Plaza Hotel, kết thúc weeked thú vị.

Còn bao điều để khám phá về Ấn Độ nhiều cây, lắm bụi. Đã bắt đầu thấy trên đường những xe hoa quả trở đầy nho đen…

Published in: on 11/01/2010 at 12:05 Sáng  Comments (2)  

Thứ bảy đầu tiên

India gate chan hòa trong nắng sớm. Nếu được hát thật to lên, tôi sẽ hát một bài hành khúc. Bởi chúng tôi đã được xem một đội quân duyệt binh với bộ quân phục thật ấn tượng. Tôi kịp chụp ảnh kỷ niệm với hai người đàn ông có vẻ là “tay chơi” của Ấn Độ. Họ cũng tranh thủ lưu lại hình ảnh cô gái Việt Nam bé tí vào di động. Hy vọng nó không bị delete bởi bạn gái của hai anh chàng.

Tôi cũng kịp chụp chung với một cậu bé dễ thương đi chơi cuối tuần cùng bố mẹ. Cậu có làn da mềm và đôi mắt trong trẻo. Khác hẳn với cậu bé đi lủi thủi phía sau chúng tôi đang chào “Hello” và ngỏ ý muốn tôi chụp cho cậu một kiểu ảnh. Một đôi mắt khôn lanh bởi phải trải đời quá sớm. Quần áo đen đúa và miệng cười méo xệch. Tôi quay lại chụp cho cậu một kiểu. Cậu chắp tay chào kiểu Ấn cho tôi chớp vội lấy đôi môi chưa kịp hé ra làm duyên. Chụp xong, cậu xem ảnh có vẻ hài lòng và giơ tay bắt tay tôi. Đôi bàn tay trẻ thơ rin rít bụi đất và mồ hôi, lạnh ngắt.

Chúng tôi đi đến Bảo tàng Quốc gia. Ở Ấn Độ, chỗ nào cũng kiểm tra an ninh chặt chẽ (Bảo tàng thì không nói làm gì. Ngay cả McDonalds cũng được rờ rẫm khắp người và lục tung túi xách). Tuy nhiên giá vé những 200 Rb khiến 11 người chúng tôi bỏ lại lịch sử Ấn Độ trong bí mật và ra ngoài sân chụp ảnh cùng nắng.

Điểm đáng nhớ nhất trong ngày chắc chắn là Rashtrapati Bhavan và Parliamen House. Những đàn chim đang bay trong ánh sáng lấp lóa. Trời rất trong. Đường sạch bong. Những bông hoa đủ sắc mầu rực rỡ chào đón hân hoan những bước chân du khách nghèo. Hoa 8 cánh nở bung ra cho nắng rót mật để ong đến vương vấn mãi không thể rời. Hoa như những bông thược dược nở vào dịp tết ở Việt Nam. Nụ và lá giống hệt. Có điều hoa thược được có nhiều cánh hơn.

Chúng tôi vừa đi vừa chạy, cậu bạn gần tôi bỗng hét to “I want to fly” khiến cho vài chú chim đậu gần đó giật mình. Chúng vừa tung cánh chấp chới vừa ngước mắt nhìn ngó xem điều gì vừa vang động ở kia. Giữa không gian rộng lớn, con người thấy mọi thứ thật thênh thang, khoáng đạt và sự tự do dường như rõ nét hơn. Chúng tôi giơ tay, giơ chân, chạy nhảy, cười nói như trẻ con. Đường rất vắng, thỉnh thoảng mới gặp một tốp đi bộ. Cứ như có mỗi chúng tôi ở trong thành phố.

Nếu so sánh chợ Đồng Xuân với INA Market thì tôi thấy vẫn chưa ổn. Đồng Xuân của mình hoành tráng hơn. Chợ thực phẩm mà chúng tôi ghé cũng là một trong những điểm đến nổi tiếng đối với các bà các cô. Càng vào sâu phía trong, đường đi các nhớp nháp. Những người đàn ông vẫn tiếp tục gánh vác trách nhiệm bán hàng, mặc cho các quý bà dạo quanh ngắm nghía. Chúng tôi gọi món Hongkong Chicken ngay mặt trước của chợ. Ăn ngon lành bởi quá đói.

Chúng tôi lại di chuyển sang địa điểm mới – Cambodian Temple, niềm mong đợi của các bạn Campuchia đang đi cùng đây. Hai tuk tuk đã thỏa thuận xong giá cả. Tuk tuk đôi lúc trở thành nỗi kinh hoàng đối với tôi. Tôi và chị Hằng cùng hai chàng trai chui vào đó không dễ dàng gì. Tôi được cho là nhẹ cân nhất nên được làm em bé ngồi lên đùi chị Hằng. Cái sự ngồi tạm bợ khiến tôi ê ẩm vì ngồi hẳn sợ chị đau, ngồi hơi hơi thì mình mỏi.  Đến lúc chân chị Hằng tê đi, tôi đành phải sang ngồi lên chân Atebek – bạn trai người Uzbekistan. Tình hình không khá hơn. Tôi tưởng tượng mình đang ngồi lên hai thanh củi. Gió tạt vào lòng xe. Bạn ấy và cả tôi đều cố giữ khoảng cách. Cũng may chỉ một đoạn ngắn tẹo là đến nơi.

Cambodian Temple nho nhỏ thanh bình mặc dù bên ngoài cánh cổng là những đám bụi khổng lồ nhuộm bạc trắng lá cây. Chúng tôi uống Cocacola, ăn bánh ngọt và loanh quanh ngoài bãi cỏ. Sau đó vào trong đền nhìn các bạn Campuchia thắp hương. Đoạn đường về có vẻ nhanh hơn. Lúc này tôi nhớ Sara Hotel vô cùng. Chính xác là nhớ chiếc giường êm ái.

Published in: on 11/01/2010 at 12:01 Sáng  Gửi bình luận  

Dilli Haat

Với 50 Rb cho 5 người, chúng tôi đã được tuk tuk khó nhọc ném lại trước cổng Dilli Haat. Thêm 15 Rb cho một vé vào cửa, mảnh sân đầy khoảng trống đã hiện ra trước mắt. Trời sang chiều, trắng đục như những trang giấy trong cuốn sổ mà anh chàng đeo kính tí nữa sẽ nài nỉ tôi mua.

Dilli Haat không đông như tôi tưởng. Hoặc cũng có thể tùy ngày. Sau khi ném 195 Rb qua cửa sổ để đổi lấy mấy thứ đồ ăn không nuốt nổi, chúng tôi đã sẵn sàng mở ví. Hàng khăn, áo – những đường thêu cầu kỳ tỉ mẩn. Hàng thảm, chăn – những hoa văn sặc sỡ nồng nhiệt. Hàng giày, dép – những chiếc mũi dép hếch lên như chú hề mũi đỏ lúc đang tung cầu. Giày hơi khác với mong muốn của đôi chân, tự dưng bực mình trồi lên hai đường may điệu không phải kiểu, mím lại với nhau thành hai hình nón đối đầu, đi vào cứ cục kịch cục kịch. Nên dù muốn để lại một ít Rb cho người bán hàng hiền hậu, tôi cũng không thể nhồi chân mình vào một cách miễn cưỡng thêm phút nào nữa.

Nụ cười trẻ trung của các em học sinh mặc đồng phục xanh khiến tôi dù đã bước qua rồi cũng không thể không quay lại. Mắt trong leo lẻo, các em tranh nhau chụp ảnh cùng chúng tôi. Niềm vui nở đầy trong giọng cười. Trời bắt đầu hửng dần, những chú chó chạy loăng quăng trong sân, rồi lúc hứng chí lại nằm lăn quay ra chờ đón khách cho chủ. Những đôi mắt cuộn theo chân du khách, như cố níu lại thật lâu, với niềm hy vọng nhỏ nhoi ngời lên trong lời mời.

Tôi mua được hai bánh xà phòng hương Neem (cây thường xuân nổi tiếng của Ấn Độ), mùi thanh nhã. Trên đầu, những chiếc đèn lồng đung đưa. Dưới chân, những bức tranh vẽ tay lan tràn mời gọi. Loanh quanh là tiếng xì xào lặng lẽ. Rồi cũng đã cuối chiều. Tôi lại cùng mọi người chui vào tuk tuk, ngồi trên lòng chị Ieva ấm áp nhìn vào khuôn gương phía trước mặt. Chốc chốc tôi lại thấy trong đó phản chiếu đôi mắt người lái xe. Trong sâu thẳm đôi mắt ấy tôi thấy như là cả cánh rừng kim tước đang xạc xào. Kim tước giờ này còn tiếng khóc của những bé thơ?

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Published in: on 09/01/2010 at 1:53 Sáng  Gửi bình luận  

Ngày bình thường ở New Delhi

Lớp chúng tôi giờ không computer để communucation cho đúng nghĩa. Khoảng 20 người trong căn phòng nho nhỏ. Ghế cũng nhỏ khiến ai hơi bụ bẫm một chút là khó xoay sở. Nhưng đó không phải là vấn đề. Khi vào giờ học, tôi thấy được trở lại là học sinh thực thụ. Và tạm quên đi những thơ thẩn vòng vèo lúc ngồi trong xe để trò chuyện, lắng nghe và tiếp tục nhận ra mình… cực kỳ dốt.

Tôi vẫn chưa có cơ hội được thấy một New Delhi hoành tráng đẹp đẽ. Những cú lướt mắt thoáng qua những dãy phố sắc màu với sale off đến 60% cũng chẳng tạo được ấn tượng gì về sự giàu sang. Có lẽ phải đợi đến các tour cuối tuần.

Một góc của Ấn Độ vẫn xơ xác như dãy phố ngày đầu tôi qua. Trong ô tô, tôi cũng kịp chớp vài bức minh họa cho điều này. Có gì là hay ho đâu. Mỗi con người, mỗi kiếp sống đều đáng trân trọng và đáng được nâng niu cả. Nhưng biết làm sao… Mà có khi họ còn vui hơn những người đáng ra phải vui. Vì họ biết hài lòng và đơn giản. Cứu vãn cái triết lỷ rởm của tôi là đôi mắt và nụ cười của một cô gái xinh đẹp ngồi trong tuk tuk. Mặt trời bừng lên ở đó. Một mặt trời đẹp đẽ được người đàn ông bình dị kéo nhẹ nhàng đi. Buổi chiều ấm áp đã trôi qua và phía bên kia đường, một ca nước lạnh dội xuống chiếc quần đùi màu đất của người đàn ông dáng cao gầy. Vì cửa sổ không thể kín khít, nên tay tôi cũng lành lạnh theo những giọt nước vô tư…

Published in: on 07/01/2010 at 10:24 Chiều  Gửi bình luận  

Những ngày tháng đẹp

Tuy việc dậy sớm cũng không hề dễ dàng gì nhưng niềm vui thì được nhiều đến mức muốn quay trở lại, muốn đi tiếp cuộc hành trình ấy dài lâu… Để thấy mình được ngồi trong chiếc xe khổng lồ và nhìn qua cửa kính ngắm những hàng cây lùi dần lại phía sau. Tiếng loa rộn ràng phía trên đầu. Và những buổi chiều tất bật. Những đùa nghịch trẻ con trong sân trường. Những phút nói nhiều không biết sợ khản cổ đau họng… Và, đã để lại một dư âm nhỏ bé bình yên!

Published in: on 07/01/2010 at 12:04 Sáng  Gửi bình luận  

Mỗi sớm tung chăn lại thấy nhớ chính mình

Một phần nghìn giây hay mười phần trăm hoặc không gì cả

Trong những giấc mơ đầy nhạc êm đềm

Để khi thức dậy

Còn dĩ vãng hồn nhiên

***

Bình minh tan trên những cành trơ lá

Sương sớm hay khói hun cùng bụi đường xao xác quá

Lắp tai nghe vào rồi nhìn ngắm chiêm bao

Phố lạ xa mà gần gũi làm sao

Cũng tắc đường và xe lao như chớp

***

Những giấc mơ có được

Làm ngày bớt buồn hơn

Nôn nao, xa vắng, bồn chồn

Bởi được sống cùng bao đời sống

Thăng hoa những giấc mộng

Cuộc kiếm tìm ngắn đến ngẩn ngơ

***

Không bắt đầu và không kết thúc

Trái con run rẩy trên cành

Vùi mình vào góc tối

Đợi chín trước bình minh.

***

Chả lẽ cứ coi giấc mơ là một phần đời sống

Để mỗi sớm tung chăn lại thấy nhớ chính mình?

Photobucket

Published in: on 06/01/2010 at 4:45 Chiều  Comments (2)  

Chuyện phiếm bên đền cổ

Những chú muỗi bay như tàu lượn trên không trung. Và dáng chiều đã đổ ập xuống ngôi đền cổ. Chúng tôi vẫn tiếp tục đợi chiếc xe con cũ kỹ của chàng lái xe điển trai quay trở lại đón về khách sạn. Tôi là người đầu tiên bước chân qua hàng dây thép gai để lao vào bãi cỏ của ngôi đền. Tiếp theo là chị Hằng và cậu bạn Lào cùng cô bạn Campuchia. Chúng tôi nói cười và chớp những khoảnh khắc có được của ngày tàn còn le lói ánh nắng mặt trời. May sao, Ấn Độ đã bắt đầu nắng ấm. Mưa đã biến khỏi không gian lặng lẽ sau một buổi sáng ngủ dậy nào đó tôi không buồn nhớ, mặc dù mới chỉ sang đây được ít ngày.

35 Rb cho 5 quả dưa chuột và một cái bắp cải nhỏ xíu. Anh chàng bán hàng mặc kệ lời mặc cả đàn bà cố hữu của hai chị em tôi. Xách chút củ quả xanh về khách sạn, chúng tôi lại lao lên giường cùng máy tính và sách vở. Gọi là cầm nắm một chút cho ra không khí học hành, chứ thực ra bộ phim ướt át trên Star movie đã khiến mắt tôi bất động mất rồi.

Buổi chiều bắt đầu bằng việc lên xe và đến lớp. Chúng tôi đã trở thành “rich girls” (chữ chị Hằng dùng) trong tích tắc khi hai chàng Hanit Vairagi và Kartik Dabral xin chữ ký với giá 2500 Rb. Chiều nay chẳng học hành nhiều. Lớp đã đông hơn và chia thành hai buổi bắt đầu từ ngày mai. Chúng tôi sẽ sấp ngửa dậy sớm và lên tầng thượng uống sữa, ăn trứng luộc cộng một vài thức nào đó bất ngờ mỗi ngày, rồi chạy một mạch xuống đợi chiếc xe cà tàng ranh mãnh trong phố đến đón đi.

Và chiều qua như thế bằng lời gọi hớt hải của chàng lái xe từ khuôn viên của ngôi đền cổ. Chàng cúi rạp người qua tường rào khản cổ hét mấy đứa chúng tôi đang cười toe toét dưới đường chẳng lo đoái hoài đến việc gọi điện thoại hỏi han chàng đã tắc đường ở quãng thứ mấy. Xe chúng tôi đi qua một con đường vòng xoáy ốc. Tuy nhiên trong đầu tôi lại nghĩ đến chiếc bếp điện thời cổ lai hy ở nhà bà ngoại với những vòng lò xo đỏ rực nóng hổi. Về tới Sara, bụng tôi lại réo gào. Tắm. Ăn. Tán phét với anh chàng Myamar mặc váy. Về phòng. Kéo chăn lên nửa người và ôm cái laptop đến nóng rực cả lên.

Ấn Độ đang là 21h38. Mắt vẫn sáng ngời. Nhưng có lẽ nên đi ngủ sớm. Trước hết sẽ ăn quả dưa chuột giòn tan kia đã. Tôi đã ăn một quả trưa nay và ví nó như một nàng Ấn Độ chắc nịch đầy sức sống. Những mảnh thơm ngon ngọt mát đang tan trong tâm trí. Và tôi muốn nghe một đoạn nhạc nào đó trước khi ngủ thật say. Tự bao giờ, tôi đã thấy mình mạnh mẽ hơn. Có lẽ vì món cary đầy cá tính? Chả biết nữa.

Published in: on 05/01/2010 at 11:12 Chiều  Gửi bình luận  

Buổi học đầu tiên

Tự dưng rất nhớ chỗ ngồi lặng lẽ trong một quán nhỏ. Có những buổi chiều tôi đã ngồi một mình để viết bâng quơ. Cũng có thể chỉ để ngắm nắng đang rơi trên mái tường cũ kỹ. Còn lúc này, chỉ có thể là 204 Sara Hotel với tiếng líu lo trên tường của màn hình phẳng đang bật Star Word sôi động.

Xe con đưa chúng tôi đến Aptech là chiếc xe đầy hơi nằng nặng của loại dầu gì đó. Tôi và chị Hằng cùng hai cô bạn nước ngoài chèn vào nhau lắc lư qua những ổ gà ổ chuột trên đường. Những vòng cua lụa là lao qua bao gốc cây. Anh chàng lái xe trẻ tuổi thể hiện trình độ hạng siêu của mình bằng cách nói chuyện điện thoại suốt đường đi. Đường tắc quá!

Khu chúng tôi học không có gì đặc biệt. Lại mùi dầu (hay mùi gì đó) lan tỏa khắp không gian. Tôi ngồi phịch vào chiếc máy tính ở bàn giữa. Bắt đầu sự nghiệp học hành. Giờ này ở Việt Nam, tôi vẫn còn đang chìm trong cơn ngủ mê hoặc lang thang cà phê. Bụng thì réo gào nhưng tôi vẫn đủ tỉnh táo để vượt qua màn chào hỏi hàng ngàn năm vẫn diễn ra tại các lớp học buổi đầu gặp gỡ. Lớp đông dần với hơn 20 người đến từ mọi nơi. Tôi bắt đầu thấy yên vị với “giang sơn” nhỏ bé của mình là sổ sách, máy tính và bánh quy, cà phê, nước lọc…

Buổi học tàn nhanh hơn tôi tưởng. Có lẽ vì đây là ngày đầu tiên. Chúng tôi ra sân và đứng đợi xe đón về khách sạn trong khói thuốc tan trắng xóa trước mặt của cô bạn Colombia. Có hai chú bò đang thong thả dạo bước dưới nắng chiều. Trời đã ấm hơn. Trước mặt chúng tôi là tòa nhà cổ với những mảng tường đỏ lỗ chỗ rụng rời. Cây cối giơ những cành khẳng khiu ra chấm phá cho bức tranh thêm hài hòa. Trong khu phố mà chúng tôi đang đứng, đó là điểm ấn tượng và quyến rũ nhất. Tôi muốn đi qua đó dạo chơi, nhưng thấy mọi người có vẻ muốn đứng lại hơn nên thôi đành kiềm chế. Vừa đứng nhìn xung quanh, chúng tôi vừa tán phét với nhau, tranh thủ PR đất nước mình.

Chặng đường về khốn khổ với tôi hơn. Có lẽ do hơi đói, tôi nôn nao vì xe xóc nảy và bí bách. Ngồi ngay trên đầu cùng anh lái xe, tôi vội mở cửa kính cho hơi gió lùa vào. Thoáng hơn đồng nghĩa với lạnh hơn. Rùng mình. Cô bạn tóc vàng ngồi ghế sau gọi Dung, Dung mà tôi như trên mây, chỉ kịp quay xuống sory vội vã. Người lái xe hỏi tôi có sao không và nhắc tôi nên dùng chanh cho lần sau. Tôi gật lia lịa nhưng không hề nghĩ đến việc phải đi kiếm vài quả chanh trong khu chợ gần khách sạn. Tôi cần tiếp tục thản nhiên với việc ngồi xe, cho đến khi nào nó trở thành bạn hữu thực thà.

Sáng nay, chúng tôi đã có buổi trò chuyện vui vẻ cùng mọi người ở nhà ăn khách sạn khi chờ xe. Anh bạn Thụy Sỹ đẹp trai vui tính nói không cho luồng không khí nào kịp rẽ qua chỗ chúng tôi ngồi. Câu được câu chăng, tôi cố gắng nắm lấy tinh thần câu chuyện hài hước với hành động phụ trợ của anh chàng. Lại sữa nữa. Thèm cà phê quá nhưng im lặng vì muốn nuôi dưỡng lại làn da đang xuống cấp của mình.

Lại có tiếng quạ kêu và đập cánh phành phạch bên hông nhà. Tôi phải đính chính lại việc gọi những chú quạ là chim như hôm đầu tiên lầm tưởng. Chim có lẽ không kêu quàng quạc như thế!

 

Published in: on 04/01/2010 at 6:17 Chiều  Gửi bình luận  

Những niềm vui nhỏ

Gặp mưa trong ngày hôm nay. Mọi người nói thật là may mắn, vì Ấn Độ ít mưa lắm!

Người đàn ông chở chúng tôi liên tiếp ăn những hạt đậu (?) được lấy ra từ chiếc túi da đính kèm xe. Đôi bàn tay đen và móng tay cáu bẩn. Nhưng tôi cũng chả thấy bẩn nữa. Có lẽ vì chúng tôi đang bị lạc đường. Một người đàn ông Ấn đi cùng vợ đã giúp chúng tôi tìm được đường đến Savar Priya Vihar bằng một cuộc điện thoại và sự kiên nhẫn.

Khu của những biệt thự trắng khác hẳn với chỗ chúng tôi vừa đi bộ loanh quanh lúc sáng. Cô chú và các em hỏi chuyện rồi sau đó đưa hai chị em đi nạp tiền điện thoại. Tôi không còn cảm giác sợ hãi khi ngồi xe hơi.

400 rubi đã giúp sim điện thoại yên ổn trong túi. Hai chúng tôi đi về và ngồi bật liên tiếp những kênh tivi địa phương của Ấn trong lúc chờ ăn tối. Hai người đàn ông trên sân thượng vẫn xoắn xuýt với lửa cùng những chiếc nồi. Biết thế là vì chúng tôi đã mon men vào phòng ăn lúc chưa có món nào được dọn ra, và tôi đã nhìn trộm họ qua cửa kính nhà bếp.

May sao chúng tôi có thể ăn được những món mà hai người đàn ông hào hứng giới thiệu. Hơi cay. Nhưng vẫn ổn. Vừa ăn vừa căng tai ra nghe mọi người nói và đáp trả hay hỏi họ những câu vừa tầm mình. Món hoa quả cắt vụn giúp hơi cay bay đi bớt. Và nó đã bay hoàn toàn sau cuộc trò chuyện của hai chị em với một cô gái Ethiopia, một anh chàng Malaysia và người đàn ông tóc xoăn Colombia. Trước khi chia tay để choàng chăn ấm, cô bạn da đen còn đề nghị thăm phòng tôi một lát. Đôi mắt sáng nổi bật trên làn da thăm thẳm. Cặp mông cong quay vút đi để lại tiếng “Good night” ngọt ngào.

Đã sắp qua ngày đầu tiên. Vì có wifi nên tranh thủ những lúc rỗi tôi hí hoáy gõ tí tách cho đỡ nhớ Hà Nội. Hy vọng có thể đi thăm được nhiều nơi của Delhi xanh để mình cũng được xanh cùng thiên nhiên. Theo cái cách gọi của ai đó, thì “cho cuộc sống bớt oi khói hơn”.

Photobucket

Photobucket

Published in: on 03/01/2010 at 10:20 Chiều  Gửi bình luận  

Green Park

Khu chúng tôi ở là Green Park – một khu phố yên tĩnh. Cùng dãy với Sara Hotel có một số khách sạn nhỏ và có ngân hàng cùng bệnh viện. Hai chị em bắt đầu ngày mới bằng một cuốc đi bộ ra chợ nhỏ ngay gần khách sạn. Gọi là chợ cũng hơi xa xỉ, vì nó ít hàng hóa quá! Có đôi ba chiếc xe chở rau củ quả. Vài hàng bánh rán. Một cửa hàng ảnh như ở huyện nào đó của Việt Nam.

Ánh nhìn từ những đôi mắt của những người đàn ông chắc chắn là điểm nổi bật nhất mà tôi thấy được. Từ ánh nhìn đó toát ra sự tò mò. Và dù không cố tình thể hiện, họ vẫn bật ra thật rõ sự ngây thơ của mình (có thể tôi lầm chăng?). Như đã nghe kể, thì đúng là đàn ông đi chợ và sinh hoạt trên đường phố nhiều gấp mấy lần đàn bà. Họ làm bánh. Họ bán rau. Họ gò lưng đạp xe trên đường. Những chiếc khăn len và mũ len giữ cho họ ấm. Không kể những chiếc mũ đặc trưng Ấn Độ có chóp tôi đã thấy nhiều trên phim ảnh. Màu áo quần của mọi người thì lẫn lộn giữa màu vàng, màu nâu với nhau, ảm nhiều bụi đất. Người dân có vẻ thong thả. Họ tụm năm tụm ba lại đứng trước các cửa hàng trò chuyện hay đợi chờ điều gì đó tôi không biết.

Một góc của Green Park mà chúng tôi khám phá có cả tiếng những chú chim kêu quang quác trên vòm cây và dây điện. Những chú chó béo nằm cuộn tròn trước những cửa hàng. Mèo to nhảy lật phật quanh những chiếc cổng cũ. Màu đen của con phố. Gạch đá nhộn nhào. Túc túc vàng xanh ngả giá như chợ Ngã Tư Sở.

Một góc của Green Park nghèo nàn. Còn một góc nào đó nhộn nhộn như anh Ninh vừa nói với chị Hằng thì có lẽ ngày mai, ngày kia chúng tôi sẽ thấy.

Published in: on 03/01/2010 at 1:58 Chiều  Gửi bình luận  

Ngày đầu tiên

Đến Ấn Độ lúc nửa đêm. Sương trắng xóa và có mùi hăng hăng. Hơi lạnh quấn lấy hai chân. Một tiếng đồng hồ đợi chờ người đón. Chuyến taxi của người đàn ông có đôi mắt sắc lẻm tôi nhìn được qua cửa kính ô tô khiến hai chị em ngồi thu mình lại run lập cập. Cuối cùng thì Sara Hotel cũng hiện ra với màu vàng ấm áp của những chiếc đèn mờ. Toàn đàn ông. Họ nói nhanh. Cười tươi. Xách đồ thoăn thoắt.

Tôi tắm xong và cùng chị Hằng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Đêm đầu tiên ở Ấn Độ không nhiều cảm giác. Một chút lo lắng nhỏ bé len lỏi thế thôi. Và hết rồi. Mong sẽ có nhiều điều để viết.

Còn bây giờ thì đi ra đường đã.

Published in: on 03/01/2010 at 12:14 Chiều  Gửi bình luận  

Về Thái Nguyên

Mấy hôm không vào wordpress, tranh thủ giờ giải lao vào thăm một chút. Thái Nguyên nắng mưa bất ngờ, vừa nắng vàng đã mưa xối xả, vừa mưa như trút bỗng chốc tạnh ráo như chưa từng mưa. Đi qua những con đường thơ mộng với ngô xanh vàng ngút mắt, qua những ruộng cạn khô nẻ, qua những hàng tre kết vòm… thấy đất nước mình đẹp biết bao.

Muốn đi tận cùng chuyến này với mọi người mà không thể. Được tham gia, được cọ sát thấy mình lớn lên nhiều. Và bớt sợ ô tô hơn một chút. Những món ăn ở mảnh đất này rất ngon. Có lẽ vì đói nên ăn thấy ngon. Hay vì ở nơi lạ thấy cái gì cũng mới, cũng lạ, cũng ngon? Đêm về đặt lưng xuống là ngủ ngay. Sáng chưa kịp trọn giấc đã có “bảo mẫu” kêu ời ời… Phải đi làm “mõ làng” rồi.

Published in: on 27/12/2009 at 3:31 Chiều  Gửi bình luận  

Về nhé tôi!

Tự dưng muốn thở dài một cái. Chỉ là thở dài thế thôi. Không phải vì người bạn cô đơn của tôi đang  còn ở lại bên tôi đâu. Chẳng vì công việc rất ngập đầu. Chỉ vì thấy muốn thở dài một cái.

Mai lại xa Hà Nội. Một đợt xa ngắn ngày để tập dượt cho lần xa dài sắp tới. Có gì đâu, chỉ là xa một chút thôi mà. Xa phố phường bụi bặm. Xa bạn bè thân thiết. Xa đồng nghiệp. Xa gia đình thương yêu… Một chút thôi ư? Đủ để thấy lòng cồn cào lên hết cả.

Thở dài xong rồi. Về nhé tôi!

Published in: on 24/12/2009 at 5:10 Chiều  Comments (1)  

Để cô đơn đấy

Cuối cùng vẫn thấy cô đơn không bao giờ chối bỏ con người. Vào những lúc cơ cực nhất trong tâm hồn, nó chính là sợi dây bền chắc cho người ta níu lấy để còn thấy chút ủi an. “Cô đơn tuyệt vời”, có gì thủy chung với con người hơn thế?

Cuộn chỉ xơ ơi, cứ lăn lóc đi cho lấm lem hết cả. Có sao đâu, mi cũng lấm lem quá rồi, sau bao cơn biến cố. Để rồi thấy cô đơn không còn đáng sợ nữa, nó thành người thân, người bạn hiền, người tình thầm lặng không bao giờ làm mình có cảm giác bị hắt hủi bỏ rơi.

Ở dưới đáy cô đơn mới thấm thía hết sự đáng thương của kiếp người. Con người không ít thì nhiều cứ phải làm và chịu đựng những điều không mong muốn. Tại sao lại thế? Chẳng ai trả lời được đúng không?

Thôi cứ để cô đơn ở đấy, cho nó mãi mãi là “cô đơn tuyệt vời”. Để còn chỗ mà bấu víu những lúc buồn tênh.

Published in: on 20/12/2009 at 6:19 Chiều  Gửi bình luận  

Đón sương

Có cảm giác như đang đứng ở ngã ba đường vào một ngày cuối năm. Có cái gì ngập đầy trong lòng mình vậy?

Trời chiều muộn, bóng đêm đang lan dần trên những con đường lạnh ngắt. Hôm nay thấy lạnh thật, nên cũng muốn phút chốc sau đây vào rạp xem một bộ phim cho ấm. Tại sao lại cứ có cảm giác gấp gáp với tất cả, như để thu nhặt cho đầy mọi thứ để chia tay. Chia tay với ai? Với phố phường quen thuộc, với những niềm vui nỗi buồn? Chia tay với cả chính mình trong những ngày cũ nữa.

Hãy để màn đêm đến trong bình yên. Hãy để đôi tay này ấm nóng. Hãy để chân mình chạm vào bóng tối thật nhẹ nhàng như con dế mèn đậu trên lá cỏ hát bài ca đón những giọt sương đầy tinh khiết đang về.

Published in: on 18/12/2009 at 5:52 Chiều  Comments (1)  

Những tia lửa điện

Sao ngắn thế. Những tia lửa điện tạt qua ngắn đến mức không thể níu lại kịp. Âm thanh rung lên. Một quầng sáng lóe lên. Nghẹn thở.

Những tia lửa điện đánh thức miền cảm giác ngủ quên. Trong đấy. Hồn nhiên đấy. Đẹp đẽ vô cùng. Mà sao chóng vánh thế!

Có lúc không phải là chạm vào. Chỉ là mờ xa trước mắt thế thôi. Mà đủ để làm rung lên những sợi tơ mong manh long lanh bừng sáng. Còn cái gì ngắn hơn một phần nghìn giây?

Nếu không có cảm giác thì tất cả trôi về đâu? Nếu có quá nhiều cảm giác thì tất cả trôi về đâu? Nếu chỉ như thế, chỉ là một vùng cảm giác chợt sáng bừng lên rồi chìm vào bóng đêm, thì có trôi không hay vĩnh viễn đứng lại trong tận cùng im vắng.

Một nỗi buồn lộng lẫy! Những tia lửa điện đã chìm vào hư không. Chỉ còn lại dấu vết mờ xa ngẩn ngơ.

Published in: on 18/12/2009 at 10:17 Sáng  Gửi bình luận  

Người đàn ông không chịu lớn

Đón cậu trong cơn gió lạnh mới ào qua, một buổi tối ngẫu hứng không có trong kế hoạch.

Cậu qua thăm nhà mình cùng với nụ cười quen thuộc. Hôm nay bạn mặc sơ mi hồng kẻ sọc, comple màu be. Nhìn manly lắm! Cậu bảo “Tớ đang tập làm chú rể không hoàn hảo”. Pha cho cậu một cốc nâu đậm đặc, bật TCS và ngồi ăn cơm để cho bạn hút thuốc, ngắm những vết bụi trễ nải trên bàn.

Hai đứa ngồi nói đủ thứ chuyện. Hầu như lần nào gặp hai đứa cũng kể lể chuyện quá khứ. Chiếc nắp cống cập kênh trong ngõ. Căn phòng trọ bừa bộn. Hoa vàng. Mưa. Hồ. Đi bộ. Và nhiều điều khác nữa.

Cậu bảo: Trong mỗi người đều có những di sản. Đó là khi mình trình bày ước mơ có một bảo tàng trong nhà. Nơi ấy lưu giữ những ký ức của riêng mình, bao nhiêu điều đã qua mà mình muốn chạm lại nhiều lần nữa. Góc này là của…, góc này là của…, góc này là của… Xa xỉ chưa? Một bảo tàng cá nhân với những điều li ti nhỏ bé. Thành thì khác, bảo tàng của bạn không thể chứa được trong một căn phòng với diện tích định sẵn. Nó có mặt ở khắp nơi. Nó bao la triền miên ở mọi ngõ ngách.

Bọn mình nói đến tuổi già. Ôi, rồi bọn mình cũng già nhỉ! Thì lúc đó thế nào? Cậu bảo: Chắc lại nhắc đi nhắc lại những câu chuyện cũ, rồi có khi chỉ nhớ có một hai câu chuyện mà cứ kể đi kể lại đến nỗi con cháu thuộc làu, mình có kể sai thì con cháu còn nhắc nhở. Hihi…

Cậu bảo: Trông ấy nhiều lúc cười rạng rỡ quá! Nhận xét của bạn lúc đó giống mục “Hạn chế” trong báo cáo tổng kết cơ quan cuối năm. Cậu ví: ấy xem những bông hoa vàng (mới cắm) mà ấy thích kìa, ấy cười rạng rỡ gần như thế đấy! 🙂

Bọn mình nói về tiếng tích tắc của đồng hồ, sự im vắng của đêm bị phá vỡ bởi lũ chuột hay cãi cọ, sân trường Bách Khoa, bạn bè gần gụi… Quanh quanh đó thôi, vẫn những điều quen, lại thêm nhiều điều mới.

Trong khói thuốc chơi vơi, những cảm xúc thật thà về sự hồn nhiên của con người đã kịp trở lại nguyên vẹn. Mình nói: Mình đang đợi lúc nào đó cảm xúc cho mình thành… thiên tài. Thành bảo: Cảm xúc thật kỳ diệu, như  chiếc đũa thần gõ vào đâu thì cái đó bừng thức, biến thành bao nhiêu điều khác đẹp đẽ sinh động. Ừ, không có cảm xúc thì biết làm sao. Mà có nhiều lúc như thế chứ, cứ khô khốc. Phải tự tạo ra cảm xúc thôi. Không thể lúc nào cũng ngồi đợi hiền lành như thế! Nghe một bài nhạc, đọc một mẩu chuyện, ngắm nhìn đời sống,… Cảm xúc ẩn dấu đâu đó, nếu được khơi nguồn sẽ chảy dào dạt mê say.

Bọn mình có lẽ cứ mãi như thế. Cậu bảo: Ấy tài thật, mỗi lần gặp ấy thấy mình dịu dàng đi. Hihi. Ừ, đó là những lúc bọn mình có thể cân bằng lại được ta và đời thực quanh ta. Bọn mình là những nhân tố tích cực chống trả lại tư duy cực đoan về tình bạn nam và nữ. Nhé! Cứ thế thôi, người đàn ông không chịu lớn!

Published in: on 17/12/2009 at 10:09 Sáng  Comments (1)  

Nhân đọc “Bến My Lăng”

“Sợ trăng vàng rơi khuất lối chưa đi”

Để ngõ vắng ngẩn ngơ cùng bóng tối

Bến My lăng ngồi đợi

Còn đó khúc từ ly.

***

Ông lão buồn thì cứ mãi buồn đi

Rồi nằm đó cho gió về man mác

Lá vàng lạnh, màu lưu ly tan tác

Cũng chẳng về trên bến đợi cùng ông

***

Chiều mùa đông đọc lại “Bến My Lăng”

Chẳng thấy đâu trăng rơi đầy mặt sách

Nhưng hun hút một nỗi buồn cô quạnh

Bến sông buồn cùng những nỗi sầu đêm.

Published in: on 16/12/2009 at 5:01 Chiều  Gửi bình luận  

Rượu đêm

Nàng xúc xắc chai rượu còn đọng lại một vài giọt trắng thơm mùi cốt dừa. Thế là hết một đêm.

Có phải vì thế mà nàng đang cảm thấy lòng mình trống rỗng đến cùng cực. Ai đó bảo mượn rượu để sống thật ư? Có thật được mãi không? Chẳng lẽ lúc nào cũng phải cậy nhờ đến rượu mới có thể được thành thật với mình và xung quanh. Lạy trời, nếu thế nàng cũng muốn thành bợm rượu.

Nàng đưa đôi chân run rẩy vào đôi dép bông, lê mình qua chiếc ghế đay ngoài lan can. Thành phố đã chìm vào im vắng. Những ngôi sao đổ sập vào nhau ngủ gà gật. Cơn gió đêm có lẽ cũng đủ sức làm xanh xao những điểm sáng kia bởi cơn mê say vật vờ. Đừng có tự tin như thế, có thể mê say một điều gì đó đến ngu muội mà chẳng hiểu vì sao, vì cớ gì đâu. Đừng cười và đừng thách thức, chính những ngôi sao kia đã từng kiêu hãnh và tự tin.

Nàng cười một mình. Cứ như chuyện thần tiên. Nàng hay tưởng tượng ra những câu chuyện ngây ngô như thế của thiên nhiên để nghĩ về con người. Giờ này, đáng ra nàng đã phải chui vào chăn kia và chìm vào giấc mơ thênh thanh nào đó. Chỉ tại rượu thôi.

Nàng trở nên hư hỏng mất rồi. Ngày xưa, chỉ nhấp một chút là nàng đã thấy cay điên cuồng cả lưỡi lên, nóng bỏng cả bờ môi và khô khan cuống họng. Vậy mà giờ, nàng có thể dốc cả chai như một kẻ chết khát, chỉ để biết dòng chảy ấm nóng đó đã len lỏi đến quãng nào trong con người nàng. Có phải vì niềm tin đã suy sụp hay những giá trị nàng dựng lên đã chảy nhão?

Ôi, giá có ai để nhớ, còn hơn là nhạt nhẽo như thế này. Thà được đau đớn, được mong ngóng, được đắm đuối còn hơn là trơ trụi thế này. Có cái gì hốt hoảng hơn sự trơ hoác. Tất cả cứ trống tuềnh toàng, lạnh xác xơ. Rượu thật vô tích sự, chả đủ sức hâm nóng được một sợi tóc của nàng. Mà tóc nàng dày quá, bao nhiêu sợi nằm bên nhau cứ lạnh cong ra mỗi sợi một ngả. Mùa này đâu thể đội mũ len, cái ấm áp mang tính hình thức ấy.

Này, lay mình dậy và đứng ra khỏi cái nhạt thếch ấy nhé! Ai nói với nàng như vậy? Vớ vẩn. Làm gì có ai ở cái chốn cô độc này. Dù cho là những chòm sao xa tít kia nữa, cũng chẳng có thời gian để quan tâm đến một bóng dáng nhỏ nhoi như nàng đang vật vờ chốn đây. Vậy thì ai? Tiềm thức nàng réo gọi? Hay quá khứ mặn mà cồn quấy? Chẳng có ai đâu.

Lan can bỗng lạnh quá! Những đợt gió thổi rần rật quấn lấy chân nàng. Nàng đứng dậy và khép cửa lại bước lên giường. Theo tiếng tích tắc của đồng hồ, nàng dần nhắm mắt. Rồi lẩm bẩm câu thơ “Quán ngập lá mà mắt em đen thế/ Rượu không say chỉ để buồn thôi”.

Published in: on 16/12/2009 at 4:02 Chiều  Gửi bình luận  

Hương thầm tôi uống

Nếu anh có thể chạy lại bên tôi

Mang tới cành hoa ngắt vội

Rồi lại về như chưa từng tới

Cũng đành, một chút yêu thương

***

Nếu anh đứng giữa phố phường

Ngước nhìn lên khung cửa nắng

Tặng tôi nửa cụm mây trắng

Mây về tay ấm xôn xao

***

Rồi anh lại ở chốn nào

Không tôi, cũng không bè bạn

Chỉ có anh cùng yêu thương vô hạn

của riêng anh

***

Nếu anh có về ngắm chiếc lá màu xanh

Đã chót vàng phía đầu ngọn lá

Chạm hộ tôi vào thì thầm hối hả

Chút xanh ngời hãy cất nốt giùm tôi

***

Quãng ấy muôn đời vẫn ghế trống chơi vơi

Mùi hương bỗng dội vào xao xác

Không người, sao hương lẩn khuất

Quá khứ hay nương náu thật

Có về cùng tôi níu giữ mộng còn nguyên

***

Mà thôi hãy cứ đi tìm

Những điều chỉ riêng anh biết

Cho tôi nỗi buồn hao khuyết

Bao la chuyếnh choáng tay gầy

Và đây

Hương thầm tôi uống.

Published in: on 15/12/2009 at 4:57 Chiều  Gửi bình luận  

Và tôi bằng lòng

Ai cũng muốn làm trọng tâm? Không, có lúc chỉ muốn bên lề, mà nhìn vào trọng tâm với cái nhìn bình lặng và trìu mến. Chẳng cần mình là chính giữa, là được chú ý và được nâng niu. Cảm giác đứng kề bên những gì được trân trọng, có nhiều khi lại hân hoan hơn nhiều những lúc mình là trọng tâm, bởi thấy vô cùng thoải mái.

Lúc mình là cọng cỏ chứ không phải nhành hoa, mình lại muốn thu người lại mà ngẫm nghĩ. Chả biết nghĩ cái gì nữa. Mọi thứ rất mơ hồ. Nhìn ra tán bàng đo đỏ, thấy những khoang nắng in xuống phía dưới kia, chẳng có con chim nào hót vào giờ này hết.

Tôi là ai nhỉ? Tôi là ai ư? Tôi là những hình hài khác nhau trong mắt mọi người. Và có lúc, tôi cũng không thể ghép tất cả các mảnh khuyết ấy lại trọn vẹn là chính tôi. Cuối cùng, tôi chỉ còn đọng lại tôi là cái tên Thùy Dung tôi có. Chỉ có thế thôi! Và tôi bằng lòng.

Published in: on 14/12/2009 at 4:18 Chiều  Gửi bình luận  

Ai cho em tự nhiên?

Có cái gì tự nhiên mãi được không? Có thể mãi mãi duy trì sự tự nhiên tuyệt đối được không? Khó lắm! Bởi con người với sự lý trí, sự tư duy ngàn đời không thể để mọi thứ chảy tràn lan ra được. Ngay cái lúc tự nhiên nhất, tưởng đã quên đi mọi điều, cũng còn kịp vương lại những lo lắng, những dặn dò, những kìm hãm vô hình không tưởng tượng được bằng cầm, nắm.

Nhưng ai đó bảo tôi cứ tự nhiên đi, tự nhiên tuyệt đối đi để cảm thấy mình thênh thang trong cảm giác của chính mình. Sự tự nhiên của tâm hồn sẽ giúp tôi nhẹ nhõm bên bao nhiêu mệt nhọc thể xác đang có ở quanh đây.

Nghệ An một ngày nắng ấm. Cảm giác mùa đông đã biến đi đâu mất. Có phải mùa thu còn vương vấn muốn quay trở lại nơi này để đùa giỡn với tôi. Cả một ngày chưa có gì riêng tư cả. Chỉ là công việc khô khan thế thôi. Mong đêm nhanh xuống, để có thể đi loanh quanh đâu đó mà chìm vào với những suy nghĩ bình thường.

Xa Hà Nội, cũng thấy thiếu lắm! Ở Hà Nội mãi, nên khi rời nó ra, cứ thấy mình lạ lạ. Cả chính mình cũng lạ với mình, vì trên vùng đất lạ, mọi hành động và nghĩ ngợi của mình cũng khác. Mỗi mảnh đất đều có miền ấm áp của nó, nếu tôi có thể tìm ra được thì tôi sẽ có những trải nghiệm đẹp đẽ trong lành. Tôi cũng mong điều đó xảy ra, để tôi lạ với chính tôi ngày thường nhưng là cái lạ sinh động, đáng nhớ.

Hà Nội giờ này đang tan tầm. Những dòng xe cộ lại nối đuôi nhau trở về tổ ấm hay ra với hội hè bè bạn hẹn hò đâu đó. Còn nơi đây, lặng lẽ quá! Đường phố thưa người, tôi thưa giao lưu, lòng thấy thưa tất bật.

Sự tự nhiên lúc này là gì nhỉ? Có thể chảy dạt dạo như ngọn thác giữa rừng vắng chẳng ngại ngần những ngó nghiêng. Chả thế được đâu. Tôi đang tự nhiên trong khuôn phép của chính tôi. Bởi tôi đâu có thể một mình lang bạt, hay chạy loăng quăng đi đến những nơi tôi thích, làm những điều tôi muốn. Tôi phải có trình tự – một thứ trình tự thật nhạt nhẽo làm sao. Vì là con người đang sống trong những kế hoạch tổng thể nên buộc phải trình tự, kế hoạch chi tiết từng thứ một. Đừng có nói “giá như” làm gì, điều đó không thể xảy ra nhiều như tôi mong ước.

Thôi thì làm thơ nhé! Dù sao, lúc làm thơ cũng là lúc được sống trong miền tự nhiên yên tĩnh thật ngọt ngào!

Ai cho em tự nhiên

Một chút thôi đủ để một phần nghìn giây lặp lại lần nữa

Có phải lúc nào cũng thấy được điều đó

Trong nhạt nhẽo đời thường

Trong hư ảo chiêm bao

***

Ai cho em tự nhiên

Những lá biếc xum xuê và trái ngọt

Những ban mai trong lành mở cửa toang nhìn nắng

Và em với em với hồn nhiên với bình yên chẳng vương vất muộn phiền

***
Có ai cho em tự nhiên

Để em được trẻ ra được cười trên cát trắng

Đôi chân mềm ôm ấp bờ biển vắng

Ngắm bầy chim chiu chít ở trên cao

***

Ai cho em tự nhiên

Để em hát vài lời không cần ý

Chỉ để nhẹ nhõm thôi chỉ để là thơ trẻ

Có cần gì gửi gắm ở trong câu

***

Thì tự nhiên đó em cứ lấy đi

Có ai giữ có ai làm mình làm mẩy đâu mà em sợ

Mà em phải xin mà em than thở

Mà em phải nhìn trước ngó sau sợ hãi đâu đâu

***

Ai cho em được tự nhiên?

Hay chỉ có tiếng em vọng lại trong phòng vắng

Hãy nắm lấy tay mình thật chặt

Rồi tự biết mình, tự biết sống, tự định nghĩa buồn vui.

Published in: on 11/12/2009 at 5:23 Chiều  Comments (1)  

Một phần nghìn giây

Ôi đôi mắt đôi môi nét cười

là của ai, người tôi chưa quen biết?

***

Lẫn trong tiếng guitar một âm thanh lạc nhịp

trái tim rung động bập bùng

Ngọn lửa thiên thần ấm nóng rưng rưng

thiêu đốt tôi sau bao ngày lơ đãng

***

Không phải yêu đâu

chỉ là rung cảm

trước sâu lắng thâm trầm điềm đạm bình yên

Lời hát cất lên

chơi vơi không rõ lạ quen

Xa vắng tiếng đàn dẫu thực tại gần bên

Và ai,  là người gây khát?

***

Ca cao sóng sánh nóng

Nâu nồng nàn chế giễu phút cuồng quay

Một phần nghìn giây

Sao đã kịp thu vào trong chớp nhớ.

Photobucket

Published in: on 09/12/2009 at 10:57 Chiều  Gửi bình luận  

Biết ngạc nhiên về cuộc sống

Tôi đã đọc được ở đâu đó rằng, phải biết ngạc nhiên về cuộc sống. Ngạc nhiên cũng hướng chúng ta đến một trạng thái đứng ra ngoài những khuôn mẫu có sẵn. Không phải lúc nào cũng đặt ra kế hoạch và mong muốn mọi thứ răm rắp nghe theo mình. Ngạc nhiên về những thứ cuộc sống mang lại cho ta và đón nhận những điều đó theo hướng lạc quan, có vẻ là hay hơn cả. Niềm mong đợi như người ta nói, phải chăng là kẻ hủy diệt hạnh phúc lớn nhất. Cứ mong đợi đi, để khi không được thì sao nào? Thất vọng, suy sụp biết bao.

Hãy để hành trình mình đi thật thênh thang thay bằng sự áp đặt khuôn mẫu, có lẽ nên lạc quan tự hỏi về kết quả sẽ có là gì thay bằng việc đặt ra kết quả có sẵn mà ta tưởng tượng rồi day dứt điên đảo khi kết quả không được như ta mong muốn. Tôi vẫn luôn khẳng định, hành trình quan trọng không kém gì kết quả. Kết quả chỉ là một thứ hình thức nhất thời nếu như hành trình cấp tập, gian dối. Hành trình là trải nghiệm, là thấm thía và bừng thức rất nhiều ngạc nhiên. Để kết quả đến, chẳng bao giờ thấy vương vấn muộn phiền, bởi ta đã thảnh thơi cùng ta từ muôn ngàn ngày trước.

Published in: on 08/12/2009 at 4:54 Chiều  Gửi bình luận  

Bài học

Tối qua, đến TT Chiếu phim QG sớm. Trong lúc đợi phim, tôi tạt vào nhà sách Nhã Nam ngay tầng 1 của Trung tâm. Tranh thủ coi cọp được một truyện ngắn. Đọc xong thì quên béng luôn tựa đề. Chỉ nhớ cốt truyện mà thôi. Nhưng đó là một bài học tuyệt vời!

Câu chuyện kể về một đôi vợ chồng lấy nhau cũng đủ một quãng dài để thấy bị  nhàm chán. Người chồng thì mải mê công việc. Người vợ dần dần cảm thấy thất vọng vì sự thờ ơ của chồng. Và chuyện đã đến. Cô quen một anh chàng trên mạng, từng có nghiệp văn nhưng đã bỏ và đang lao vào kinh doanh. Hai người tâm đầu ý hợp ghê lắm. Đến nỗi cô đã lấy đó làm niềm an ủi cho đời sống mình. Anh ta ngày đêm muốn gặp cô. Và cô, thực lòng đã muốn lắm. Nhưng cô cũng tự ti với chiều cao 1,55m của mình, nên cứ nói dối anh ta là cô bị tàn tật và không muốn gặp. Bị năn nỉ, thuyết phục mãi, cô đã nhận lời đối mặt với một nửa trong mơ. Ngày cô đi gặp người đàn ông ấy, chồng cô vẫn vùi đầu vào máy tính không biết gì đến vợ, nên từ trạng thái dằn vặt cô thấy thanh thản hơn. Trên đoạn đường đi, chẳng may cô bị vấp và té ngã, chân đi thành khập khiễng. Người đàn ông vẫn ngày ngày trò chuyện với cô trên mạng kia rồi, đôi mắt sáng, khuôn mặt đẹp quá! Nhưng đôi chân tập tễnh vì đau của cô vô tình lại giúp cô đùa tiếp một câu khi anh ta hỏi chân em sao vậy. “Thì em chả bảo em bị tàn tật mà”. Và cô nhận thấy trong ánh mắt anh ta một nỗi thất vọng tràn trề. Câu chuyện trở nên tẻ nhạt, gắng gượng. Họ chia tay và cô biết sẽ chẳng bao giờ gặp lại anh ta nữa. Trên phố đông, ánh sáng đèn lấp lóa, cô chợt nhớ chồng cô từng nói hồi hai vợ chồng mới cưới, rằng phải cố gắng mua một căn hộ trên phố này. À, có phải vì mục tiêu đó, mà anh đang vùi đầu vào công việc hay không? Cô chợt muốn đi nhanh về nhà. Chồng cô biết cô đau chân thì lấy dầu xức và xoa bóp chân cho vợ, vừa nắn chân vừa xuýt xoa sao em không cẩn thận, cứ vội vàng thế. Cả tháng cứ như vậy, anh chườm nóng chân, xoa chân cho vợ đều đặn, dịu dàng. Cô chợt nhận ra, yêu thương vẫn là đây. Cũng may, nhờ có cú vấp ấy, nếu không chẳng biết cô đã chìm sâu nơi nào…

Chẳng ai trách được đàn ông yêu cái đẹp đâu. Cái đẹp ai chẳng yêu chẳng thích. Nhưng phải biết nhìn cho ra đâu là người yêu cái đẹp đơn thuần hào nhoáng, đâu là người yêu cái thực chất của chính mình. Kẻo lúc tan hoang, thì đã rời xa yêu thương thực thà mãi mãi…

Published in: on 08/12/2009 at 9:19 Sáng  Gửi bình luận  

Là bạn

Là bạn

Khi sẵn sàng chấm lên gương mặt tôi chiếc khăn mềm chặn lại dòng nước mắt đang dào dạt chảy

Là bạn

Khi sẵn sàng đến bên tôi uống cùng tôi một chén trà hoa cúc lúc tôi khốn cùng trong đáy tối cô đơn

Là bạn

Khi sẵn sàng lao đi trong gió lạnh đến với tôi chỉ để biết tôi có thực sự sẽ về nhà và nằm trong chăn ấm hay chưa

Đó là bạn

Dù chẳng cần lời to tát

Dù tất cả những ngọt ấm đôi khi chẳng cần thốt nên lời

Đó là bạn

Là thảnh thơi và nhẹ nhàng như sợi khói chơi vơi

Mỉm cười, im tiếng, lặng lẽ nhìn tôi không phải vì say đắm

Chỉ vì thấy tình bạn chảy bình yên trong sâu lắng

Mà chút nhớ nhung trong suốt đến bất ngờ.

Published in: on 04/12/2009 at 11:32 Sáng  Gửi bình luận  

Nếu tôi là lá chè xanh

Nếu tôi là lá chè xanh, tôi sẽ bắt đầu lớn như muôn vàn búp lá khác trên đồi vào một ngày nắng óng. Từ một mầm xanh được ủ trong lá mẹ, tôi sẽ bung ra trong buổi sớm đầy sương. Và đón luồng khí mát lành vào từng gân lá nhỏ, để cuộn nhè nhẹ thân vào trong chính mình, mà thở đều đặn trong không gian lần đầu tiên tôi được chạm tới.

Lá chè xanh tôi đang bắt đầu hành trình của đời mình. Hành trình ấy thật giản dị và bình yên. Tôi đón nhận như nó ngàn đời phải thế. Tôi tắm trong tất cả sự bao dung và lành lặn mà người thân, anh em và bạn bè tôi cố gắng tạo cho tôi. Tôi vô tư trong sự tạo dựng cố tình ấy. Rồi sau này, tôi cũng như họ, cố tình cho một sự hồn nhiên của những mầm xanh đang bắt đầu khoảnh khắc chào đời.

Lá chè xanh tôi, sau bao cơn tắm gội nắng mưa của trời, một ngày kỳ lạ, đã xanh ngăn ngắt và thực sự trưởng thành vạm vỡ. Gân lá đã trở nên cứng cáp. Làn da từ non tơ đã trở nên dai và giòn. Cái dai và giòn đầy bản lĩnh, thể hiện một sức chịu đựng kiên cường. Để rồi, ngày mong đợi (hay không mong đợi) đã đến, tôi được một đôi tay ngắt ra cùng với anh em bạn bè tôi để thả vào một không gian mới, một chiếc giỏ đan êm ái. Chúng tôi nằm thiêm thiếp bên nhau, trong cơn say của lần di rời đầy tính lịch sử. Làm sao đã kịp quen ngay với môi trường mới, khi thân tôi lìa thân mẹ, khi làn nhựa nhỏ bé đang còn cháy rí rách thấm đẫm dưới vết ngắt cuối người tôi. Nhưng tôi không buồn, hành trình của tôi là thế. Nếu tôi không được đau nỗi đau ngọt ngào này, hẳn rằng trước đó tôi đã bị sâu rày, bị héo úa vàng võ khi còn trên thân mẹ, bởi một nguyên do nào đó rất vô duyên.

Lá chè xanh tôi sẽ làm gì trong vô vàn những vai trò mà người đời định cho? Có thể, tôi sẽ hòa vào anh em để đổ về với những xưởng chế biến lớn, được tắm rửa, hong khô, thái nghiến, mà thành một màu sắc mới. Cái màu sắc mới đó thật trầm ấm và đầy tính trải nghiệm. Mùi vị tôi đã thực sự đậm đà hơn, và lưu trong đó cả những ký ức đầy ưu tư trên chặng được dài vừa qua. Khi người ta cho tôi vào ấm, trao tôi lắc qua lắc lại trong dòng nước nóng bỏng, tôi đã thấy mình bay lên, tan chảy ra và vỡ òa. Tôi vỡ òa hương thơm và cảm giác. Tôi lao xao trong lòng ấm, và đang sẵn sàng thả hết chất tinh khiết trong người mình ra, để nước từ màu vàng – xanh nhàn nhạt thành màu vàng sậm, thành màu của thời gian, màu của thóc lúa, màu của rơm rạ và nắng ấm chiều quê, màu của gỗ và màu của suy tư.

Rồi, khi tôi đã kiệt cùng hương thơm, thân tôi mềm ra, tôi sẽ rời xa lòng ấm. Tôi chạy lọc xọc trong miệng ấm ra một thân cây thanh mảnh. Tôi thấy mình chạm vào đất, chạm vào gỗ. Tôi đang được bước vào một thế giới hoan ca. Có những nhánh lan đầy hoa tinh khôi và thơm thanh cao không thể tả. Tôi bằng lòng lắm với việc làm một tế bào trong đất, ấp ôm những gốc cây gầy, như người tình thầm lặng và cuồng si. Cái vỏ gỗ chứa đất và chứa thân cây, dường như cũng chia sẻ với tôi điều ấy. Chúng tôi cùng nhau vun cho cây lớn và rực rỡ sống đời thanh xuân của cây, còn chúng tôi, cũ kỹ dần, hòa vào thời gian sâu hun hút. Mà không cảm thấy có sự tàn phá phũ phàng với mình, vì chúng tôi vẫn đang sống đời hiến dâng.

Cũng có thể, tôi vẫn lành lặn là mình. Vẫn xanh mướt để được nước nóng tắm cho ra cái màu vàng như mơ, như hoàng hôn buông chầm chậm bên thềm nhà. Những chiếc răng cưa chưa thôi mộng mị về đời sống mới với những chiếc ấm tích đang được ủ trong vải bông. Rồi lá chè tôi lại vẫn tiết ra vị ngọt, vị đắng, vị chát, vị thơm của mình cho dòng nước vàng óng kia đến với môi người. Có khi là nóng ấm nghi ngút khói mùa đông, sưởi lòng bàn tay đỏ ửng lên trong giá rét. Có khi là được nghe tiếng leng keng trong vắt của những viên đá hồn nhiên tan mình trong lòng nước, rồi mát lạnh dạ ai hôm nắng đến ghê người.

Có thể tôi làm mịn da một người thiếu nữ sau một đêm mất ngủ. Bàn tay tôi mơn man, những sợi lông măng trên mặt cô nàng cựa nhè nhẹ hân hoan. Tôi làm sạch ý nghĩ lo âu trong cô. Tôi làm tan hoang hoải trong cô. Tôi cấy niềm vui lên tóc cô. Tôi trao niềm tin vào mắt cô. Tôi mang cho làn da cô một sinh khí mới, trong và dịu vô cùng. Hẳn cô sẽ yêu đời trong một sáng bình minh.

Nếu tôi là lá chè xanh, tôi sẽ xanh ngat ngát. Tôi sẽ vươn thẳng mình lên ánh sáng. Tôi sẽ đưa những chiếc răng cưa ra ngậm khe khẽ mỗi giọt sương. Và tôi sẽ có hành trình đẹp đẽ của đời mình. Đúng là tôi đang sống!

Published in: on 30/11/2009 at 6:05 Chiều  Gửi bình luận  

Mở lòng ra

Photobucket

Hôm qua khép lòng

hơi ấm bỏ chạy đâu hết

Trong kín mít

đặc sánh nỗi cô đơn

Những tối tăm, tị hiềm, nhỏ mọn

Đang hoan hỉ chiếm trọn từng góc trong thân thể

đùa chơi ầm ĩ

***

Cánh cửa khóa

Ống tra chìa han gỉ

Và tiếng xiết rên của muôn nỗi hoài nghi

Vụng về phá những mối hàn ấm ức

Ngoan cố nhìn trơ ra

không lắng đọng

Một chút trong xanh của đơn giản bình thường

***

Bình minh chạy về bỗng ghé môi thơm

Khi mở cửa lòng ra

thấy đầy ánh sáng

Soi từng tia nhẹ nhõm

Bao dung và nồng đượm

những thứ tha

Đã biết xót xa cho nhiều điều đau đớn

***

Cửa bật mở

Tưởng gió buốt tràn qua

Hóa ra

đong – được – đầy – nắng –  ấm.

Published in: on 30/11/2009 at 2:41 Chiều  Gửi bình luận  

Thôi nhé đừng đi

Nếu em đi

Thì đừng đi vào lúc nửa đêm

Khi ánh đèn không còn thắp lối

Lũ côn trùng kêu than mờ mịt tối

So ro mình anh với bốn bức tường

***

Cũng đừng đi lúc nắng sớm vừa buông

Khi sương chưa kịp tan, hoa thắm chưa hé nụ

Loài chim non còn nằm lười ngái ngủ

Biết hót câu gì để tiễn bước chân em

***

Em cũng đừng đi vào trưa nắng bình yên

Loài cỏ hoang nằm mệt nhoài thinh lặng

Đài nhà ai hát bài ca thao thức

Em nỡ nào cất nổi bước chân

***

Hoàng hôn tím trùm tóc xõa bâng khuâng

Anh ngóng mãi dáng nhỏ nhoi bé bỏng

Em khuất rồi làm sao anh sống

Cho thảnh thơi, say đắm với đời

***

Nghĩa là thôi

Em nhé

Nghĩa là thôi

Đừng bước nữa ngồi lại đây giây lát

Rồi giây lát là đến khi tóc bạc

Chẳng cho em đi đâu – yêu dấu của đời.

***

Nghĩa là thôi đừng nói tiếng chia bôi

Anh sợ lắm màn đêm lạnh ngắt

Anh sợ thấy một sáng mai câm lặng

Trưa oi nồng quạnh quẽ một mình anh

Đẩy cửa vào tối sậm bước chân

Bật nhạc mãi mà sao không lời hát

Ngọn nến thắp cứ trồi lên lại tạt

Em vắng rồi

Anh sẽ vắng

theo em.

Published in: on 20/11/2009 at 5:14 Chiều  Gửi bình luận  

Nhớ con

Con đang ở quê. Đêm đầu tiên xa con, cứ tần ngần cầm hai quyển vở của con xem đi xem lại những nét nguệch ngoạc con vẽ. Ngày thứ hai xa con, lôi cuốn nhật ký viết cho con hì hụi cắt dán những hình vẽ đó vào để giữ lại. Hít hà chiếc gối con vẫn thường nằm, nhớ hơi của con ghê. Mẹ gọi điện về, con mếu máo đòi mẹ. Giọng con điệu quá! Trong veo. Lưu luyến.  Con nhớ mẹ lắm mà. Win ơi, mẹ cũng thế!

Win: Mẹ ơi!

Mẹ: Gì

Win: Ơ, sao mẹ lại “gì”, phải “ơi” chứ!

***

Win: Mẹ ơi!

Mẹ: Dạ

Win: Ơ, không phải “dạ”, là “ơi”

***

Win: Mẹ ơi!

Mẹ: Ơi

Win: Đấy, phải thế mới ngoan chứ!

________________

 

Published in: on 19/11/2009 at 1:28 Chiều  Gửi bình luận  

Mùa đông trong phố

Tiết đông hanh hao và lạnh vào tận dạ. Nhưng trời cũng đẹp lắm! Màu trắng của mùa đông sạch sẽ và khô ráo. Những tàng cây se lại và cố cuộn từng chiếc lá vào cho khỏi lạnh nhánh gân gầy mảnh dẻ.

Ngồi trên quán cà phê hàng Bún, có thể nhìn xuống đường qua khoảng lan can nhỏ nhắn. Phía trên đầu treo một giỏ hoa nhựa thật cũ, gió thỉnh thoảng đu qua đu lại đung đưa. Phía trong, những ký ức cựa quậy nhè nhẹ. Là những đồ vật xưa cũ đã lên nước thời gian. Hai chú mèo ngoan nằm cuộn mình trên ghế gỗ đón tiếng nhạc không lời buông đều đặn bên những chiếc bàn chế tác từ những chiếc máy khâu. Những chiếc xe đạp cũ tựa vào nhau như còn chờ chủ nhân dắt ra sân và đạp đi đâu đó…

Và buổi sáng trôi đi trong nhẹ nhõm.
Mùa đông trong phố bao giờ cũng ấm hơn.

Published in: on 19/11/2009 at 12:56 Chiều  Gửi bình luận