Viết cho một mảng tường cổ sẽ bị sơn
Những nỗi buồn gieo neo đời vắng
Bỗng chợt như thanh thản trước chiều nay…
Phủ giờ đông ghê gớm. Thì ai cũng đi như mình đang đi là thành đông thôi mà.
Mình thường nhắm mắt mà chắp tay. Ngắn thôi. Chỉ nói được vài câu. Mà sao chả đầu chả đũa. Chả thân thế sự nghiệp. Chỉ mỗi mong cái bình an trong tâm hồn là lúc nào cũng cầu. Nhưng cầu thế thôi chứ biết rằng sự bình an không phải lúc nào cũng thường trực.
Ta khói hương để khỏi chơi vơi…
Gió mát lộng trong nắng ấm. Mùa xuân như vắt mình sang hè nóng bỏng. Rồi tia cười cũng nheo nheo. Mà bước chân cũng chộn rộn dưới những tán cờ ngũ sắc. Khói hương lan khắp trời…
Duyên
Nhắc đến Duyên. Tôi nhớ có được họa sĩ Nguyễn Thành Đàm cho một chữ Duyên cách đây hai năm. Nhìn qua nhìn lại tôi vài lượt, ông quyết định tôi “phải có chữ Duyên”, kém Duyên, mất Duyên thì trơn nhẵn, sạch lùi. Tôi cười cười. Hiểu ít thôi. Lờ mờ thôi. Cho đến lúc này…
Cho đến lúc này, cũng chẳng biết mình đã có mấy phần Duyên. Viết thì cũng có nhưng chưa nên cháo cơm gì. Vẽ thì đứt quãng quá lâu. Chụp thì chẳng đâu vào đâu dù cũng mang tiếng con nhà. Cuối cùng thấy cái gì cũng dở.
Trời tự dưng nắng sáng lên. Rỡ ràng. Những tàng trứng cá đang gẫy rụp dưới cơn mưa li ti ban sáng cũng như bừng thức dậy, reo vui. Tôi thay dầy bệt, đi tung tăng trong sân. Dáng có vẻ thiếu cuốn hút hơn. Nhưng tự nhiên và trẻ thơ hơn. Lại dễ dàng nhìn ngắm xung quanh. Không lo giày cao gót trệu trạo. Cái gì cũng có tính hai mặt.
Đọc xong một vài mẩu xinh xinh trên mặt báo. Hay! Tôi cho rằng tôi cũng có thể “đua đòi” viết được như thế. Chỉ cần nhất là có trải qua, có gặp gỡ, có cảm nhận. Lâu lâu xao nhãng người thật việc thật, hơi mất tính báo chí. Đổi lại cứ lơ mơ những điều tự mình tưởng tượng hay nhặt nhạnh đâu đó trong những cuộc rong chơi. Thiếu tính chính xác hay đó là cách làm lu đi mọi thứ theo kiểu diễn đạt khái quát cả những cái cụ thể nhằm nói lên nhiều điều phía sau. Chả biết.
Vừa gõ lách cách lại vừa liếc láo qua gương. Phải chấp nhận một sự thật là hôm nay tôi bợt bạt quá! Những ngày bê tha ăn uống ngủ nghỉ kém điều độ đã mang lại một dáng vẻ tàn phai. Tuy chẳng bao giờ tôi có cái sắc nước hương trời thiên hạ rào rào có, nhưng cái sức sống căng tràn thì từng có rồi chứ. Chẳng phải ít mà là rất nhiều. Rồi tiêu. Và hao. Như muôn vàn thứ khác có quy trình sống của nó. Tất yếu. Định mệnh.
Tết
Nghĩ đi nghĩ lại, Tết chính là khoảng lặng, là giấc mơ của con người chứ chẳng phải là cuộc tụ tập sôi động như đôi người vẫn nghĩ. Tết là lúc trở về với tĩnh lặng của lòng mình. Là lúc ngồi lại cùng nhau, bên nhau mà tận hưởng hơi ấm tình thân. Để chiêm nghiệm và ngâm ngợi. Để nhận ra được đâu là giá trị đích thực trong cuộc sống mình đang trôi dạt, nổi nênh, mắc míu.
Tết không phải là đi ra mà là đi vào. Ở lại. Cảm nhận thật sâu từng giọt mưa li ti li ti tan trong trời đất. Nghe hơi gió đi về trong miên man mùa xuân. Là nắm tay nhau thật chặt cho tan giá buốt. Giấc mơ của đời người, giấc mơ về những gì ngọt ngào nhất. Là Tết. Chứ không phải chỉ là chu kỳ bốn mùa đến và đi khuôn phép khô khan. Vì thế, tĩnh lặng là đúng, là vừa, chứ không nên thở than về cái sự buồn vì thiếu náo động hình thức.
Cảm ơn mùa xuân!
Hôm nay cũng vui. Uống nhiều. Nhiều loại rượu. Mỗi phòng một chút. Người hơi nóng và nôn nao vì đói. Mình thích thời tiết này quá! Khung cảnh êm đềm, hiền hòa mà vẫn rực rỡ. Không gian quen thuộc đã đưa mình trở lại những kỷ niệm cũ, những công việc ngày thường tí tách vui. Món quà ý nghĩa đầu năm này cũng mang đến cho mình sự ấm áp trong lành. Sẽ chui vào chăn mà ngấu nghiến nó để có thể cảm nhận được hết sức mạnh của tình yêu trong từng câu chữ mà tác giả muốn gửi gắm vào. Còn mình thì thấy đầy lên, lớn lên trong từng diễn biến.
Cám ơn mùa xuân tuy chưa được đậm đà trong cảm giác nhưng đã đem lại cho mình một niềm tin bền lâu. Mình biết là không cần nói. Chả cần diễn giải. Thôi cả thanh minh. Bỏ qua thể hiện… Con người ta vẫn có thể cảm nhận được ý nghĩ của nhau. Thế là đủ. Cuộc sống vì có cảm nhận mà hàm súc và sâu lắng biết bao nhiêu.
Bình lặng
Hết Tết. Một cái Tết như mọi cái Tết. Hoặc nói cho chính xác thì một cái Tết chỉ có nhớ nhất là ăn và ngủ. May sao có một cuộc vui vừa vừa lúc ngồi ở quê với chú thím và các em. Chóng vánh. Đọng lại được bao cái hương vị?
Về lại Hà Nội. Đi qua cơ quan thấy thân thuộc quá! Cơ quan ngay đó mà tự dưng phải mất 5000 gửi xe ở Quang Trung. Tính mình nhiều lúc cứ hâm như ngây vậy. Nên cuộc sống của mình cũng mới có những điều dở hơi xoắn lấy cũng bởi tự mình tạo ra.
Muốn làm việc rồi. Viết bài. Bản tin. Thu gọn giá sách. Dọn dẹp bàn làm việc. Quét phòng. Mở toang cửa sổ nhìn xuống đường Quang Trung mỗi sáng. Hay lang thang trong khuôn viên 31 Tràng Thi. Hoặc ăn vội bát mì tôm không người lái trên căng-tin vắng vẻ.
Rồi cứ bình lặng như thế thôi. Chưa bao giờ thấy mình giản đơn đến thế này.
Đành
Nhu mì còn đâu
Ừ thì thay đổi. Ta đã thay đổi nhiều rồi. Chẳng còn nhu mì nữa. Đành rằng cuộc sống nhào nặn bắt ta chạm, va, đổ, ngã… cho ta ngày một chai sạn, dạn dày. Đành rằng mỗi ngày xếp nếp dầy dần đang bồi thêm cho ta những nếp nhăn xấu xí. Đành rằng gió đang thổi thốc tháo phía sau lưng khiến ta không thể thảnh thơi bước hồn nhiên được nữa. Đành rằng ta đang cố tỏ ra đời thường nhạt nhẽo cho chẳng còn gì đặc biệt. Nhưng sao ta lại dễ dàng đánh mất đi nhu mì như thế? Giờ lời nói đanh đá, mạnh bạo. Hành động tự nhiên chủ nghĩa. Suy nghĩ nông cạn, khô khan. Sự nhẫn nhịn, điềm đạm, nhu mì từng có đã mất thật rồi.
Lặng lẽ mùa xuân như câu hát bắt đầu
Trừ tịch. Chẳng ra đường xin lộc. Chẳng được đi lễ chùa cầu may. Lại là cuộn trong chăn bông ngâm ngợi ký ức, viết thêm dự định, sắp xếp ngày tháng. Năm cũ sắp qua. Một năm nhiều biến động với những trải nghiệm để đời. Một năm buồn vui đầy ắp. Buồn vì bắt đầu được chạm vào đời với những hiện thực phũ phàng hoang mang khiến tan tành ảo mộng. Buồn vì những xếp đặt cho bản thân đã bị phá vỡ, đảo lộn đến rối bời tơi tả. Mùa hè giông tố. Mùa đông lụt lầy. Vui vì đã có được những phút thăng hoa cùng câu chữ, thiên nhiên, bạn bè. Vui vì ngày càng phát hiện ra được mình có những gì trong lòng cuộc sống. Vui vì trong âu lo có những chở che ấm áp tận tụy nhiệt thành của những tâm hồn đồng điệu. Buồn vui vui buồn luân lưu trong những nếp ngày mình sống, cho mình biết lớn.
Muốn hát thật to cho vươn cao đủ đầy những khát vọng mãnh liệt trong cơ thể. Muốn nắm tay mọi người thật chặt để truyền và nhận hơi ấm con người hồn hậu. Muốn hòa vào hương đất trời ngất ngây trong thời khắc giao mùa. Muốn trào dâng cảm xúc cho đầy tràn hạnh phúc yêu thương. Muốn vang vọng trong không gian những hơi thở thanh trong ngọt lành để biết rằng niềm tin chưa khi nào tắt.
Pháo nổ dầy dần. Quê yên tĩnh bỗng trở nên xôn xao rộn ràng. Hơi đất phả lên. Hơi mây sà xuống. Đồng rau phía sau nhà bình yên thở nhịp thở hiền lành nhẫn nhịn. Con đường trước nhà sạch tinh đợi những bàn chân thảnh thơi bước qua đem theo bao tin vui về tình yêu hạnh phúc. Dở chăn ra hiên xem pháo hoa sáng trời. Đèn trời lang thang trong không trung như những vì sao múa khúc tự tình say đắm.
Chào tháng giêng! Chào năm mới! Chào những niềm vui nỗi buồn chưa biết mặt biết tên! Mong những an lành sẽ ở bên mình và những người yêu thương dài lâu. Cho mình ra với thiên nhiên bao la đầy sức sống nhé! Hái một nhành yêu thương.
Đêm quê
Dịu ngọt lại
Đi qua cánh đồng vắng người, thanh bình quá! Mùa của những loài hoa vàng. Hoa bí lan tràn dưới ruộng cạn. Hoa cải cúc vàng nhè nhẹ như những đốm nắng reo vui trong gió. Hoa cải vàng đậm đà đợi làm giống cho mùa sau. Trong thiên nhiên, muốn dịu ngọt lại. Muốn giấu mình đi mà ủ ấm yêu thương. Muốn nhẹ bước chân, nhẹ đôi tay để những tâm hồn bên cạnh mình cũng thấy bình lặng, chẳng sục sôi lên với đời giông bão.
Sao phải đòi hỏi nhiều thế? Được nhiều quá rồi, không biết đâu là đủ đúng không? Phố đang nhộn nhịp “Tết nay anh không thèm chơi đốt pháo, vì tiếng cười em rộn rã lòng anh rồi”. Hà Nội còn mưa không?
Chốn yên bình
Vẫn một mình. Năm cuối cùng một mình. Sẽ nhanh thôi. Lại trở về nhịp sống thực như bao người phụ nữ khác. Và mỗi cuối năm sẽ vẫn lại về quê, băng qua bao con đường ruộng xanh lúa mượt. Có một bờ vai cho mình dựa mỗi khi hoa mắt chóng mày.
Thôi ra với phố hẹp nhé! Về chốn bình yên hãy cho mình được sống yên bình!
Dường như ta đã
Sao thấy buồn quá! Thấy mất mát. Sự mất mát đó buộc phải đến. Đáng ra nó đã đến sớm hơn. Mình vẫn còn được cuộc đời ưu ái nhiều. Đừng than trách chi nữa.
Ngổn ngang. Trống rỗng. Lâu lắm mới có cảm giác buồn đến thế này.
___________________
Khoảng cách bao la
Bước chân em đi hoài không tới
Dồn dập
Yếu mềm
Chới với từng ngón bùng biêng
*****
Những tối đêm
Đợi trước hiên nhà kiên nhẫn
Đã thành quá khứ
Đã qua như tiền kiếp
Đã vắng cả kiếp sau
Đã thôi mộng mị
Chẳng trăn trở chiêm bao
Vui buồn không số kiếp?
*****
Rằng mệt bã rồi đừng tôi đòi chi nữa
Rằng kiệt sức rồi đừng hành hạ xác thân
Rằng chán ngán đừng chua thêm mật ngọt
Hết đa mang chớ kiếm cớ đèo bòng
*****
Dạ thưa mùa cũ
Xuân đã chớm
Én đã rủ vui sang
Quay về nhà xem cười nói rộn ràng
Tiếng bé thơ trong trẻo bi bô
Cún con nằm mềm lông sưởi nắng
*****
Thì mùa cũ nên đi
Đừng tiếc chi hò hẹn quá mơ hồ
Chuyện đã cũ hãy thành thực mà cũ.
Yêu

Yêu. Một chút run rẩy đầu môi. Chạm khẽ gió sớm sương nồng. Một chút vướng vất nơi mi mắt. Chớp nhẹ mây tan đi mỏng mê. Một chút lao xao thời gian vỡ. Tao tác muôn vàn tia sáng trong veo của ánh nhìn. Một chút đắm chìm của nhịp đập con tim. Bốc hơi. Hòa quyện. Sóng sánh. Nhẹ. Trĩu. Miên man. Lan tràn. Bùng cháy.
Có hay chăng mỗi tế bào li ti li ti đang chạy giần giật qua thân thể. Mơ ước. Tự vỗ về. Khao khát. Cần đê mê. Cuồng si. Điên rồ. Bay vun vút. Thăng hoa lên đỉnh trần gian. Thấy mình bay như loài hoang dại.
Cho em yêu
Em có thể thấy được tiếng cười của em trôi lửng lơ trên những rặng cây đầy sương tối. Em cũng nhìn rõ ra tiếng thở dài nhẹ bẫng của em bay là là qua những nóc nhà sẫm đen. Em còn thấy cả bàn tay em lướt khoan nhịp trên những phím những cung cảm xúc mơ hồ. Em thỏa thuê nói cười. Em thả sức hồn nhiên. Em yêu em! Thật đấy! Trong thời khắc này.
Em yêu những chểnh mảng của em. Những hậu đậu, lơi là. Em yêu cả những chệch choạc nhiều khi thích cãi vã khuôn khổ. Em yêu những sai lầm của em, những lối đi chẳng thẳng thớm rành mạch lý trí. Em yêu cả những thở than buồn bã quá đà mà em thường lương vương. Em yêu cả từng lời em hát hụt hơi lạc nhịp. Em yêu luôn thể đôi bàn tay em gầy xương xương chẳng còn mũm mĩm. Em yêu dáng hanh hao. Yêu những xanh xao. Yêu những ngây ngô. Những bơ vơ. Những ơ thờ… Trong cái khoảnh khắc em đang yêu em, xin cho em yêu trọn những khuyết hao lầm lạc. Cho em yêu hết đi những gì em có, những gì đúng là em chẳng thế khác được. Rồi khi em mở to mắt nhìn, em tỉnh như sáo sậu mùa hè thì em muốn yêu hay chán chả buồn yêu nữa cũng được.
Không gian im lặng quá! Chuột già kia chẳng sợ em nữa. Luẩn quẩn góc nhà.
Chênh vênh!
Về căn nhà blog
Lần đầu tiên viết một entry tổng kết sau gần 3 năm blog. Vốn dị ứng với những tổng kết, liệt kê, nhưng hôm nay lại thực sự muốn viết vài dòng. Có lẽ cận kề Tết, lòng người cũng có nhiều đổi thay. Cần có những mới mẻ so với mình, để còn kịp nhận ra nhiều điều hay ho trước đây ta chưa từng biết.
Trong căn nhà thân thuộc này, dù cửa nhiều khi ọp ẹp, then cài đôi lúc lơ mơ, nhưng những hơi ấm thì luôn quanh đây gần gũi. Ba mươi người bạn, chừng ấy thôi đã là quá nhiều rồi để có thể quan tâm cho tận tụy. Càng lúc càng muốn remove những ai mình thực không muốn tìm hiểu nữa, những ai chẳng thiết thấu rõ mình. Vì thế, bạn ngày một ít đi. Cũng vì thế mà thấy gần hơn. Thấy thực hơn. Và ý nghĩa hơn.
Có những người từ xa xôi đã thành thật thà:
– So’ng: Một giấc mơ. Một bài thơ. Một ấm áp. Một bến bờ tin cậy. Có thể nói chẳng vướng viu chi. Nhớ nhất những cmt tràn đầy. Dài và sâu. Đầy chia sẻ. Tóc suối. Mắt hun hút sầu. Lời thủ thỉ. Những chăm chút ân cần. Love.
– Bluesky: Một tia nắng rạng rỡ. Vì làn da. Miệng cười. Mái tóc. Cái gì cũng thơm tho. Trước là những cmt đều đặn. Nay là những cmt thưa vắng. Nhiều buổi gặp gỡ. Có lúc gần. Có lúc thấy xa. Hình như còn tí teo khoảng cách. Nhưng vui vì đã được quen và gặp chị.
– An Thảo: Khác với hình dung trước khi gặp. Mảnh và mạnh. Lời nhẹn như chim. Hoạt bát. Thông minh. Cuốn người khác đi hết từ thế giới này sang thế giới khác. Có lúc vui. Có lúc… mệt. Chị là hiện thân của sự hòa nhập và những cuộc vui bạn bè thoải mái. Cộng tác viên lạ đời.
– Violet: Một dáng mềm. Một cười tinh nghịch tràn nắng. Mái tóc mượt. Những cmt sớm và đều. Sự cần mẫn trong căn nhà mình. Sự chia sẻ trong những căn nhà khác. Rất Rồ – Man – Tíc với những pix đặc chất Hàn Quốc lãng đãng mây + mưa + gió + nắng. Những cô nàng mũ rộng vành cùng váy xòe mỏng tang.
– Cun Phuong: Một cá tính. Một vẻ đẹp sáng trong. Sự cân bằng. Nụ cười trẻ con. Hồn nhiên hơn mình tưởng. Hoặc cũng có thể mình chưa cảm nhận được hết những thẳm sâu trong chị.
– Diemxua: Vẻ đẹp dịu dàng. Sự giản dị tinh tế. Gợi nhắc những xưa cũ. Sự điềm đạm. Mái tóc lưu dấu.
– Thu Hường: Một sôi nổi. Một vô tư, nhiệt thành. Lửa trong tim. Những lời thành thật. Những cmt ngây thơ. Không đi ngoằn nghèo mà vào thẳng luôn những gì trực tiếp nhất.
Những người đã quen thành quen hơn nữa:
– Muasaobang: Nụ cười quên trời đất. Mắt nheo nheo sau cặp kính trắng ẩn chứa sự hiểu biết và tâm hồn dễ cảm thông, dễ thấu hiểu. Quen anh từ hồi cấp 3. Cảm giác đến giờ vẫn thế. Tin cậy!
– Bisocxanh: Một trái tim nhạy cảm. Một sự cực đoan đáng trân trọng. Sự thẳng thắn đáng học tập. Sự yếu đuối đến bất ngờ. Ngày càng phát huy được khả năng viết của mình. Chuyên lôi người khác về thực tại nhưng thực tế trong lòng không hẳn đã thực tại như thế. Một vỏ bọc thật bọc lấy một tâm hồn thật. Vỏ và hồn khác nhưng không mâu thuẫn. Đều là bsx.
– Kiwi: Bạn cấp 3 cá tính. Càng lúc càng thấy gần hơn. Chia sẻ được những gì dân dã nhất. Hợp gu “chơi bời”. Thích căn phòng nhỏ của bạn. Cứ phát huy sự thẳng thắn và cá tính của mình nhé! Vẫn không nói “bạn thân” nhưng hình như đã thành thân quá rồi. Nhỉ!
– MINHTHU: Mạnh mẽ từ cái nickname để dạng Caps Lock. Câu chữ ngắn gọn. Thắng. Khỏi cần hoa mỹ vòng vo. Thu vẫn thế. Có xa nhau hơn trước do điều kiện. Nhưng gặp nhau cái là lại thấy như cũ. Thu đáng để mình học tập nhiều điều.
– Hằng Đỗ: Cô giáo đại học. Ngày xưa em cũng chả có nhiều cơ hội gần cô. Nay thấy hiểu cô nhiều hơn qua blog, thấy đồng cảm với cô hơn. Cô vẫn như em cảm nhận cô ạ!
– tuyettep: Bạn đại học dễ thương. Không tiếp xúc quá gần nhưng cảm nhận được sự đồng điệu trong suy nghĩ. Thi thoảng cmt. Thi thoảng msg. Nhưng không thấy xa. Vì hiểu. Chẳng nhất thiết nói nhiều. Yêu vẻ đẹp trong veo của bạn.
– iCAFE: Người cùng phòng. Người cũng thích nghe loại nhạc như em. Tốc độ viết cũng rất đáng nể. Entry rất thật. Nghĩ gì viết nấy. Ít cmt nên khi cmt thường gây choáng cho em. Lãng mạn. Hiền hòa. Thích cuộc sống yên bình. Cao lêu nghêu quá, cho em vài phân đê!
– Tintin: Cô nàng mạnh mẽ, sôi nổi. Đồng hương. Cùng con gà cục tác. Nhưng xinh xắn và thông minh hơn mình nhiều. À, giá như san cho D ít chiều cao được thì quá tốt. Hic.
– TINA: Em gái hiền lành quá! Tuy bằng tuổi nhưng chót quen xưng chị nên cứ thế lấn tới í mà. Cứ là em như thế nghe em! Lưu ý: Viết chăm lên nhé!
– Luna d’argento: Lúc nào cũng gọi em là “em D xinh đẹp” làm em xí hổ vì thực tế phũ phàng. Lúc nào cũng ngọt ngào với em. Chăm chỉ. Tận tụy. Viết toàn entry giới thiệu sách. Chứng tỏ yêu nghề ghê. Mong chị chia sẻ nhiều hơn nữa với cuộc đời. Đừng lo lắng gì chị nhé!
– Quỳnh Phạm: Cô gái sành điệu. Vẫn sành điệu như thế từ ngày đại học cho đến nay. Nếu đi chơi mà có thêm Cường thì hai đứa rất chi là sung sướng, nhỉ! Mỹ thế nào cũng gọi “Cường béo”, lại ăn uống tít mù. Nhưng giờ thì chẳng có chuyện đó nữa. Đói quá!
– Phương Thảo: Cũng hơi xa xa một tí nhỉ! Vào blog bạn thấy ấm áp hạnh phúc của gia đình nhỏ. Vẫn đẹp rạng ngời như xưa. Công việc thì ngon lành quá! Entry rất giản dị và dễ đọc. Cái tên của cu cậu nhà Thảo rất ấn tượng: “ẤU”. Ui cha.
– Ngoc Linh: Ngày xưa xa. Giờ vẫn xa. Có biết thêm thông tin của nhau cũng là tốt rồi. Một vẻ đẹp rất cuốn hút. Sự điềm đạm và bí ẩn.
– Nghe^nh?: Rất gần. Đơn giản. Dễ chịu. Cmt ngắn và thật thà. Entry không màu mẽ xa xôi. Bộp cái là đi thẳng vào chuyện nhà mình. Chẳng loằng ngoằng chi cho rách việc.
– LATDAT: Thủy xinh. Thông minh. Viết thẳng. Cười tươi rói. Nhưng có những entry cứ như là không phải của nàng viết. Vì nó yếu đuối khác hẳn sự mạnh mẽ của nàng ngoài đời. Ấn tượng với anh Cu của nàng ghê! Hê hê.
– susu_bapcai: Gặp chị ngoài đời nhiều hơn trên blog. Chị kín đáo. Cẩn thận. Kỹ càng. Cà phê nhiều quá rồi ấy nhỉ! Vẫn cứ tiếp tục 4 người mãi nhé!
– Cybehup: Bạn xửa xưa gặp lại tình cờ. Cuộc sống của bạn khác mình nhiều. Sung túc. Sáng choang. Ừ, cứ vui và hạnh phúc mãi như thế nhé!
– Kim Thơ: Cực ít viết. Nhưng ngoài đời thì “chịu chơi” vô cùng. Hát hò, nhảy múa… Giá như đoàn viên ai cũng như chị thì okei biết bao.
– accio _ huc: Một nhân vật trong bài viết của mình. Đáng nể về tinh thần làm việc và sự sáng tạo nhiệt tình của tuổi trẻ. Cảm ơn em vì nụ cười trong buổi sáng đầu tiên gặp nhau!
Những người chưa gặp mặt nhưng đã thấy rất gần:
– Habg s: Những cmt thể hiện sự đồng điệu về quan điểm sống. Chưa gặp chị nhưng biết rằng sẽ rất thoải mái, dễ chịu khi trò chuyện. Cảm ơn chị vì những cmt chia sẻ với em về cảm xúc làng quê, thiên nhiên…
– Tự học quần vợt: Cậu đồng hương! Tết này có ra HN không nhỉ? Nếu ra thì cùng Ninh đi lòng vòng như đã nói nhé! Rất ấn tượng với những bài thơ cậu làm. Nay tự dưng đổi blog thể thao. Tớ vẫn sang nhưng ít cmt vì không biết nói gì. Hì.
– ZIPPO: Một người vô cùng đặc biệt. Bởi cách viết. Bởi những cmt thật cụ thể, biểu hiện sự đọc rất chăm chú, có trách nhiệm. Những entry của anh đáng nhớ. Mà nhớ nữa là lượng cmt thật đáng nể. Sài Gòn – Xa kinh!
– Quạnh vắng: Một người anh đáng kính. Những tâm sự dành cho con. Những bài học về việc dạy dỗ con thật ý nghĩa. Một người cha quá tuyệt vời!
….
Còn một số friend khác. Nhưng chẳng biết nói gì. Có lẽ sẽ remove.
Cuối năm nói vài dòng cho vui vậy. Cảm ơn những chia sẻ bạn bè. Cảm ơn 30 gương mặt thân thuộc! Cảm ơn căn nhà yêu dấu đã cho tôi được tràn trề cảm xúc, được vơi bớt đi những muộn phiền, được là chính tôi, được bóc tôi ra dưới ánh sáng của những ngày nắng trong lành!
Tìm trăng
Trăng ba mươi tròn trịa
Tre xanh khẽ thở
Lời nhung nhớ xa xôi
Trăng cuối tháng
Trăng vàng rờ rỡ
Trốn nơi đâu
Cho chiều lãng đãng buồn
Gió run
Hiu hắt dậy
Một nhịp lay
Thâu mây
Gom nước biếc
Thầm tiếc
Những hoàng hôn
Đắm say
Soi đầy mắt
Trăng ba mươi
Chơi đâu trốn đâu
Để chiều mãi lưng chừng
Chiều mãi ngưng mãi đứng
Không bước nổi vào đêm
Không chạm được vào em
Xa ngun ngút
Những chiều rười rượi
Một mình
Tìm
Hạt trăng vàng lơ đãng
Đã lỡ quên quay về
Chốn cũ
Vẫn chờ em.
Nhà cũ
Ờ, tự dưng nhớ nhà cũ Lê Hoàn quá đấy thôi. Còn đâu bụi tre ngà đung đưa kẽo kẹt sớm mai chim chóc ca vui ríu rít. Vắng quá tiếng liễu rì rào xõa tóc xuống hồ thong thả. Xa thật rồi xích đu đưa nhè nhẹ chiều chiều cho ai nằm mơ mộng. Chẳng tìm đâu ra cá dày đặc hồ, vục tay xuống là buồn buồn cả một bàn tay ào ạt cá. Chó con chạy sấn sổ từ cuối ngõ ra cửa đón chị đi học về. Làn nhựa thủng thẳng ra chợ Vườn Hoa mua cá khoai, thìa là. Tầng hai đêm đêm chong đèn học rồi mơ ước viển vông. Lan can nhìn xuống sân nhà hàng xóm có na, bưởi, ngó tiếp bên kia có trứng gà, táo xanh, cỏ rối.
Sáng sáng mở cửa nhà đón hàng xôi quen sau khi đã quét sân sạch sẽ. Những tiếng đạp pê-đan thanh bình ngang qua, gấu quần lụa tung bay theo gió. Nón trắng thấp thoáng. Mũ nan rộn ràng. Những bước chân lạo xạo hè đường. Những gánh gồng tất tả lành hiền. Đầu phố cuối phố, nhà ai cũng sà vào nói nói cười cười. Những buổi trưa thanh vắng, bỏ ngủ chạy chơi.
Tầng hai, radio phát đi phát lại mấy bài hát Làn sóng xanh quen thuộc. Những buổi sớm thanh bình gió hiu hiu thổi qua khóm dạ hương. Xao xác ban trưa tiếng gà gọi nhau tình tự. Những đêm lên cồm cộm tiếng côn trùng nao nao. Văng vẳng tiếng còi tàu xa tìm lại. Tiếng gậy cộc cộc của bà cụ già nhà ông Bân thức muộn. Lán tranh – giang sơn màu sắc của họa sĩ Phan Bảo cọ cựa mỗi khi gió ghé. Những trò đùa trẻ thơ vụng dại của mấy chị em cùng lũ trẻ tinh nghịch trong căn phòng salon yêu dấu của mẹ. Bè bạn, cảm xúc thời thiếu nữ, những giận hờn mong nhớ vu vơ… đều bắt đầu từ đây.
Bao giờ về lại được? Có về lại thì cũng chỉ đứng ngoài cửa ngẩn ngơ nhìn vào. Có nhìn vào được thì có lẽ tất cả cũng đã đổi thay hết cả. Còn chút lưu dấu nào nữa không?
Giun con
Tìm cỏ cây cùng đất nâu quen thuộc
Xi măng lạnh
Đầu mềm không thể rúc
Thân oằn oèo trơ trụi giữa bao la
—
Giun chơ vơ bốn phía vắng bóng nhà
Vây tua tủa những xám nhờ lạnh toát
Đất lành hiền
Cỏ rau xanh mướt mát
Chẳng biết trốn mất đâu
Ngơ ngác nhớ âu sầu
—
Thót bụng lại hôm nay ngày vắng
Vắng mẹ chợ xa
Vắng chị mới lấy chồng
Vắng bạn rời đất cũ mênh mông
Vắng người tương tư đã tìm hơi ấm mới
Vắng cỏ gầy mơ tiếng chim bối rối
Vắng gió rì rào buồn đến ngẩn cùng ngơ
Lạc lõng, bơ vơ
Hoang mang tìm chốn lao xao thân thuộc
—
Giun con thân mềm nâu màu hoài niệm
Sợ đôi bàn chân vô ý dẫm nát mình
Sợ đoạn đường xa chẳng tiếp nổi mưu sinh
Chẳng háo hức đắp vun cho tình cũ
Sợ mệt rã kiệt cùng thiếp ngủ
Bỏ bê việc đào xới ở nơi nao
—
Mải miết bò trong nỗi sợ xanh xao
Đâu biết rằng đường dài xa sắp hết
Cỏ xanh đất hồng mịn mê thao thiết
Êm ái chờ giun phía cuối con đường.
Bóc mình
Còn con người – một thực thể phức tạp mâu thuẫn nhiều suy nghĩ đầy tính toan… đâu có cho phép mình trần trụi giữa thế giới lắm bình phẩm, thừa tò mò, thiếu cảm thông. Thế thì sự thật mãi mãi chẳng bao giờ được sống trọn vẹn. Sự thật luôn tương đối, luôn chịu đựng sự nửa vời, hy sinh mình cho thói nhút nhát, thiếu dũng cảm của con người, cho sự sĩ diện hão hay cái mặt nạ đẹp đẽ đã mất công xây đắp nhiều năm.
Thế mà tự dưng trong lúc này tôi muốn được trần trụi. Muốn bóc mình ra dưới gió mưa, bụi bặm… để mà phán xét chính tôi. Muốn được co ro trong giá lạnh. Muốn được đen trầy trong nắng nóng. Tôi bị điên chăng? Trước kia ngay cả với chính mình tôi cũng không dám thừa nhận một số thứ. Tôi tảng lờ. Tôi xóa nhòe. Tôi đè bẹp nó. Tôi phủ nhận. Tôi bỏ mặc. Đúng, đó là khi tôi sợ hãi nhìn thẳng vào thẳm sâu con người mình.Nơi đó có những khát khao tràn sóng. Có những so sánh lặt vặt. Có những lo lắng hoảng sợ. Có cả những ích kỷ hẹp hòi nhỏ nhen…
Rau nhà
Người ta trồng rau hàng đàn hàng lũ tràn trề bờ sâu ruộng cạn. Tớ trồng một mẩu con con ở lan can nhà. Thử một tí xem sao. Thích thú nhất là cái buổi sớm nhìn thấy hạt đã nảy mầm trồi lên lá con non tơ óng mượt. Rồi mỗi hôm cây cao hơn một chút. Nghĩ đến con đang ngồi bên cạnh nhìn mẹ xới đất, ví con cũng như cây. Nhìn con lớn từng ngày mà lòng hân hoan cho mầm sống của mình đang hòa nhịp vào đời. Ngậm ngùi một chút vì mình đang ngày một khô cằn đi do thiếu chú trọng bồi đắp. Cố gắng xới vun cho cây lớn cây non đều được đủ đất đủ nước, đủ không gian mà lớn và trưởng thành. Để rồi được thỏa thuê cống hiến cùng đam mê.
Lúc vào đời rồi cũng phải gánh vác nhiều trách nhiệm lắm! Chẳng phải cứ thích gì làm nấy đâu. Cũng đến lúc phải thực hiện những nghĩa vụ cần thiết. Cả những điều mình không muốn. Rau đến độ chuẩn bị vào nồi rồi. Vui niềm vui dâng hiến. Buồn vì tiếc trời xanh và sương mai sau cơn giã biệt còn vương nỗi nhớ khôn cùng.
Cùng với những thành phần khác của đời sống, chúng ta cộng hưởng tạo nên bản hòa ca sôi động. Cái tôi trong cái ta. Một không gian cộng đồng nhiều ý nghĩa. Sự đoàn kết, chở che. Sự chia ngọt sẻ bùi. Sự nhường nhịn và tương tác. Sản phẩm được tạo ra từ những gì trong và sạch, sẽ không khiếm khuyết, mang đến nỗi lo âu, nghi ngờ. Cứ tự do mà đón nhận không gì băn khoăn.
Bướm ong mách lẻo mặc lời bướm ong
Nghe đồn em có mảnh tình con vắt vẻo sau lưng áo
Hò hẹn tối ngày điện thoại nồng say
Trong cơn mơ vẫn còn rưng rưng khóc
Nghe đồn em thân với sếp sắp được nhấc làm “to”
Cháu bác này kia, chị em răng nớ
Gặp cười sớ rớ tít tắp mãi từ xa
Bướm ong vo ve miệng loa ngặt nghẽo
Mắt trợn leo lẻo nói nói câu gì
Thì em cứ đi đừng nhìn ngoái lại
Điều một tiếng hai nhạt nhẽo sẽ tàn phai
Còn lưu dấu lại
Chân thành thân ái
Sự thật ơi đừng cọ cựa ức oan
Chữ tâm còn vững trong những dối cùng gian
Bản chất sau hình thức mới là quan trọng nhất
Nằm nghỉ ngơi
Lửa giác hơi hút cuồng say những vết độc địa đời
Úp chén cũ vào quầng đau tím đỏ
Cho lưng thôi mỏi
Gân da ngưng tê dại
Xì xào bay dạt cánh tả tơi
Nằm yên đó
Tội tình chi buồn bã…
Thức
Thức trưa thì lang thang mạng, loanh quanh blog, tranh thủ chộp giật vài con chữ gõ lạch cạch kiếm cơm. Thức đêm thì cũng lại luẩn quẩn blog, đọc off, gửi off, lại ngắn dài mấy con chữ đợi cháo húp qua ngày. Thức đêm nghe tiếng đèn muộn rọi qua khe cửa sổ lành lạnh đơn côi. Thức đêm nghe tiếng điện thoại của những ai muốn trò chuyện đêm khuya thay cho nghe chuyện cảnh giác trên đài. Thức đêm lại vẫn radio thủ thỉ vui buồn thời gian năm tháng. Thức đêm cho đêm sâu đêm thêm lắng đêm trắng đêm thở dài đếm một thành hai. Thức đêm mà nghe hơi chăn nồng ủ ấm đôi chân không tất.
Thức đêm cho mặt mày hốc hác nổi tôm cá đầy tràn. Thức đêm cho mỏi rệu mỏi rã mỏi tả mỏi tơi thân xác tạm bợ. Thức đêm cho mắt cay mắt mờ mắt lờ đờ mắt hoang vu cỏ dại. Thức đêm và nghe ký ức trộn lẫn với tương lai xâm lấn hiện tại bỏ bê mình ở lại với mình.
Cơn mơ nằm lăn lóc giữa đời tôi
Buổi chiều buồn vui lẫn lộn. Lẫn đến nỗi không tìm ra ranh giới, không đọc ra rành mạch được những tinh vi của dây thần kinh cảm xúc đang trôi ở lưng chừng nào. Hơi ấm đến và đi cùng nỗi đau mạnh mẽ. Cào xước những vết thương cũ chưa kịp lành. Rạch thêm những đường nét mới trên thân thể vẫn đang mải bông đùa vui thích với hồn nhiên.
Có bao giờ em biết, nỗi ngậm ngùi nó đến từ đâu, nó lưu cữu thế nào, nó lẳng lặng chìm dần vào bóng tối theo cách mà nó muốn ra làm sao? Em không biết được, vì cuộc đời em cũng như “vỏ sò trên cát”. Khát thật khát bên bờ biển trong xanh. Nước ngập ngời mà khát vẫn khát đến tàn hơi. Bỏng rát.
Giờ, em thấy buồn tênh. Cơn buồn tự ngàn xưa, cơn buồn cũ kỹ, cơn buồn đã quen thuộc với em từ thưở biết khóc biết cười. Buồn là cái chi chi? Buồn ta, buồn mi, buồn em, buồn thân người rệu rã.
——————
Tôi tỉnh dậy như vỏ sò trên cát
Cơn mơ nằm lăn lóc giữa đời tôi
Quê mơ
Chạy qua những hàng rau muống
Thăm nom cải hoa vàng ruộm
Ấp lá mùi thơm hít hà
Trống canh ba
Gà già gáy sáng
Tiếng khàn
Tiếng dạt
Tiếng râm ran
Ì oạp
Chân lành tắm nước
Lạch xạch
Lá ngót tỉnh mê
Thỏa thuê
Ớt nồng say mắt ngủ
Sương non ngậm chồi con
Vương vương hương lộc thắm
Ngày sắp tìm vào nắng
Vụng về
Bươn bả
Can cớ gì
Kéo cơn buồn
Gợn
Thấm
Tiếng chày xa
Mắt thấy chi
Những chuồn cánh mỏng
Những chim mỏ hồng
Liêu xiêu sáo sậu khát bên sông
Mắt thấy chi
Bóng chia ly
Bên bờ giậu tím
Khăn bay quàng vội
Giấu nhẹm nỗi niềm
Sầu cứ đầy lên
Tìm nữa đi
Cơn mơ quê vời vợi
Nồng thơm đất mới
Khói mờ lan miên man chiều đông
Còn nữa không?
Niềm mơ ấy?
Xin một lần về lại
Trôi mê mải
Dưới lòng nâu ngọt lịm
Leo reo hạt mầm
Lây rây nhựa nóng
Lả lơi rơm rạ
Mềm tơi
Mát trầm
Nồng ấm
Khơi sóng
Gót ban mai.
Rượu lơ lửng
Da thịt như những thớ gỗ quấn vòng theo thời gian. Chầm chậm chảy vào trong hân hoan náo nức ngây dại. Rượu đổ từng dòng thơm tho cay sực. Rượu ấm nóng đến mỗi nhịp thở li ti. Lay động. Rưng rưng sóng. Ngầm. Bay. Say. Men đắng.
Rượu tan vào mênh mông. Xin cho những dấu yêu cứ nằm yên lành ở đó.
Giọt nóng. Giọt bỏng. Giọt bùng biêng. Giọt xa xôi. Giọt hờn dỗi. Giọt tơi bời. Giọt bốc hơi.
Giọt ngậm ngùi. Giọt lả lơi. Giọt lặng lẽ. Giọt mạnh mẽ. Giọt yếu mềm. Giọt đêm. Giọt khuyết.
Đông ấm
Gió nói điều chi đó
Mà se sẽ thở
Những nôn nao cuối mùa
Rì rào rì rào
Lá hát lời chi đó
Mà khe khẽ mở
Những búp lành non xanh
Ì ào ì ào
Mưa than lời chi đó
Mà nao nức kể
Những ưu tư ngoan hiền
Xì xào xì xào
Nắng tỏ tình chi đó
Mà im mắt ngủ
Mơ nhụy vàng dáng ai
*****
Đông chợt ấm đến nồng nàn
Cuộn trong chăn như tằm nương trong kén
Cơn lạnh bừng tan biến
Bỏ đi đâu gọi mãi vẫn chưa về
Gọi làm gì cho tan tác cơn mê
Mặc kệ gió mưa ê a lời ru muộn
Mặc kệ sớm trưa trễ tràng chờ đêm xuống
Gọi làm gì lay động mất trăng khuya
*****
Tóc em bồng không geo không quấn
Má em mềm chẳng rực rỡ phấn kem
Nhàn nhạt thế thôi chẳng thấy ngả thấy nghiêng
Như kiều nữ trong thơ tình ai đọc
Có gì hay đâu mà tìm với kiếm
Chỉ có thở than cùng những muộn tiếp phiền
Hay phải thế mới là chân là thực
Cho mộc mạc tận cùng làm bến đỗ bình yên
*****
Đông ấm lạnh mỗi mình mình biết
Bao đam mê thôi… gác lại bên thềm
Bước vào nhà bằng chân đất thật êm
Vén chăn ngủ mơ trong lành vĩnh viễn.
Chân thật
Vô cùng xúc động bởi sự CHÂN THẬT, HỒN NHIÊN của người nghệ sĩ ấy. Chân thật đến nao lòng. Trời đất ơi, sao có người hồn nhiên, chân thật, mộc mạc thế? Giờ, người ta cứ bóng lộn cả lên. Khoác lên trên mình cả những cái không vừa vặn với mình. Còn đây, ông nói cứ tự nhiên như suối trong nguồn chảy dào dạt. Trong vắt trong veo. Chẳng cân đo đong đếm. Chẳng giấu những yếu điểm, những hao khuyết của mình.
Xem, việc đầu tiên là cười vì những câu nói quá ngây thơ hồn hậu. Việc thứ hai là thấm thía cái chất của con người. Thấm thía sự chân thật đến tận cùng mà hiếm người có được. Việc thứ ba là quay lại ngay soi mình. Soi để thấy cả những hào nhoáng phù phiếm, những hình thức vô vị, những biểu hiện nhạt nhẽo không cần thiết mà mình vẫn nhiều lần vướng phải. Soi để thấy mình thật phù du với cái vỏ bọc đôi khi cố tình nhiều lần hữu ý. Để làm gì? Để mọi người cho mình là giỏi giang hơn hay thông thái hơn? Để bạn bè nhìn mình mơ màng hơn hay mong manh hơn? Ui chà, chẳng ra gì hết.
Tự nhiên đứng trước sự chân thật thấy lòng mềm yếu ra, thánh thiện hơn, thơm ngát tình yêu bao la cao rộng. Cảm ơn người nghệ sĩ già với tuổi thơ cầm mòn “tấm ván phóng dao” cho em gái mình làm hình nhân trên đó mà run người trong cơn mưa dao phi vun vút. Cảm ơn “người nói tiếng bồ câu” 5 ngàn tiêu cũng đủ 17 triệu có cũng như không!
Hơi ấm của So’ng
Hai chiếc khăn kẻ. Một cái mỏng nhẹ. Một cái dầy mềm. Cái nào cũng đẹp. Em quàng thử cái này rồi quàng thử cái kia. Từng vòng nhẹ – mềm quấn quanh cổ em, trùm lên vai em, lưu luyến, “ngọt ngào như vòng tay âu yếm”.
Hai năm qua đi. Vừa nhanh. Vừa chậm. Chỉ biết đọng lại những chân thành, tin cậy và ấm áp. Em luôn cảm thấy không thể mang lại được cho chị nhiều như em mong muốn. Vì nhiều lẽ. Vì sự thật là thế và cũng vì em luôn khát khao sống tràn đầy, nhiệt thành, nồng hậu.
Những lúc suy sụp, chị đã nói với em lời ủi an, nâng đỡ. Những lúc thảnh thơi, chị chia cùng em tiếng cười. Những lúc phân vân giằng xé, chị chỉ cho em lối thoát. Hôm chị vào viện cùng em là hôm em cảm thấy bối rối nhất. Em thấy chị gần lắm! Và em cứ lấn bấn mãi chẳng biết nói gì để trọn vẹn với những an lành chị mang đến cho em.
Hôm nay váy rất điệu. Khăn cũng đẹp. Lại có hương sing-gum thoang thoảng qua làn môi hồng mềm mại. Em muốn nắm tay chị như một lần nào đó đã nắm, à, cái lần đầu tiên. Nhưng lại ngại ngần. Có lẽ chị sẽ cảm nhận được nhiều hơn những điều em thể hiện. Vì chị là So’ng. So’ng có bao giờ nằm yên. Cứ trào lên với niềm yêu thương vô bờ bến. Cứ mải mê kiếm tìm. Mải mê dâng hiến. Tận tụy. Thẳm sâu. Chan chứa đến tận cùng.
Về trong suối nguồn
Có người hỏi tôi: “Thế bây giờ em thực sự muốn gì?”. Đó là câu hỏi trực diện khiến tôi phải suy nghĩ nghiêm túc. Tôi muốn gì? Tôi muốn có gì và muốn làm gì? Có phải từ trước đến giờ tôi không thực sự chú trọng đến điều đó. Để mọi thứ đến và đi lơ nga lơ ngơ theo thời vụ, theo cảm xúc miên man, theo ngẫu hứng, theo sự may rủi… Khi tôi không thực sự xác định được tôi muốn gì thì cái đích mà tôi đến cũng chẳng có cho tôi. Phải thế không?
Hay là tôi né tránh không muốn công nhận khẳng định nhấn mạnh cái sự thích của tôi. Vì trong thẳm sâu tôi biết nó không phù hợp với thực tại yên bình? Như vậy là tôi thiếu dũng cảm, thiếu thẳng thắn, thiếu chân thực?
Thế có thực sự là tâm hồn tôi mênh mông không? Có thực sự nó quá tràn đầy để không chịu ở lại trong một phạm vi vừa đủ dành cho nó? Đến giờ tôi cũng không thể trả lời chính xác về những thứ ở chính trong con người của tôi.
Cứ hồn nhiên ư? Ừ thì hồn nhiên. Nhưng thế nào là hồn nhiên? Và hồn nhiên có thể quy định ra theo cấp độ không? Theo tôi thì hồn nhiên là tự thân nó có. Có cố cũng không ra nếu thực trong tâm hồn mình không còn chỗ cho những trong vắt trong veo. Và chắc hồn nhiên cũng chẳng có cấp độ nào như kiểu những khấc kẻ trong nồi cơm điện quy định mực nước bằng ml. Nhưng có thực hồn nhiên là tốt? Tốt ở khía cạnh nào đó thôi. Còn nếu tôi đang sống trong một bề mặt có sự phân định rõ nét, có những quy củ rạch ròi, có những phạm vi ranh giới… mà tôi cứ như là không nhìn thấy gì hết, thì rất nguy. Tôi sẽ như chú chim non nhún nhảy trên cánh đồng mùa thu. Tôi sẽ như chú cào cào lách tách trên từng đám cỏ xanh mướt. Tôi sẽ như chú bướm vàng đậu rồi bay trên những khóm hoa mùa xuân. Tôi sẽ như chú ngựa tơ phi những bước chân đầu tiên trên thảo nguyên gió lộng… Nếu hồn nhiên, tôi sẽ thỏa sức bay đến những miền đất mới. Tôi thử nghiệm. Tôi sáng tạo. Tôi chọn nhiều con đường để bước. Tôi mặc kệ xung quanh vì tôi trung thành với mong muốn trong lòng tôi. Đấy, hồn nhiên sẽ là thế! Bỏ mặc bên ngoài nghĩ gì về tôi. Rồi sao???
Thế thì tôi muốn gì? Tôi muốn hồn nhiên. Tôi cũng muốn cả quy tắc. Tôi muốn thả lỏng. Tôi cũng muốn cả khuôn khổ. Tôi muốn sáng tạo. Tôi muốn học hỏi. Tôi muốn rộng mở bước chân. Tôi muốn ngồi lại chăm lo cho những gì gần gũi. Tôi muốn hát. Tôi muốn vẽ. Tôi muốn viết. Tôi muốn được gửi trao và nhận lại…
Sao lan man thế! Rút cục vẫn thật bất lực với sự bí ẩn của câu chữ. Không thể điều khiển được câu chữ. Vẫn phải chạy theo nó và vớt vát những cái không lặp lại trong hụt hơi. Và cuối cùng tôi vẫn chưa trả lời được câu hỏi đó. Cứ sống thế thôi. Sống và đi tìm lẽ sống.
_________________
“Quê hương trẻ mãi như tâm hồn thiên nhiên. Em đi qua đó không bao giờ muộn phiền…”. Mượn lời của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn để nói với cuộc đời những lời tri ân trong một sớm năm mới thanh bình.
Sớm nay, bình minh thức trong hơi gió lành lạnh phủ đầy không gian bao trùm chăn chiếu. Cựa mình tỉnh giấc sau những cơn mơ đứt quãng, chợt nhớ ngày mới đã là một ngày tinh khôi. Chưa có dòng nào viết lên. Chưa có dấu vết của niềm vui nỗi buồn. Ngày mới hồn nhiên đâu biết rằng nó sẽ phải đón nhận lại những tâm tư của ngày cũ gửi sang với nhắn nhủ và niềm tin rằng ngày mới sẽ ủi an nâng đỡ được những nỗi buồn đã có trở nên nhẹ tênh hiền hòa. Thôi, dù thế nào đi nữa, cái ta hướng tới cũng là “về trong suối nguồn” với những gì ngân nga tươi mới nguyên thủy nhất phải không?
Ái
Ái giản đơn chỉ có hai chữ cái ghép lại kết với nhau bằng một dấu sắc nhưng chất chứa trong nó ngàn vạn điều kỳ diệu. Từ chữ Ái mà người ta dành cho nhau những chăm lo, quan tâm tận tụy không tính toán. Từ chữ Ái mà người ta sẵn sàng hy sinh cả tính mạng của mình để bảo toàn sự sống cho người mình yêu thương. Nhưng chữ Ái cũng như những mũi dao cào xé tim người. Hạnh phúc thì vô bờ bến. Thương đau cũng đến tận cùng. Ai muốn đi vào chữ Ái để được đắm chìm vào những thăng hoa tột đỉnh? Ai muốn thoát ra khỏi chữ Ái để trái tim thôi rướm máu sầu than? Dù muốn hay không thì đời vẫn cho con người được trải nghiệm, ngụp lặn trong chữ Ái với muôn hình vạn trạng để biết rằng được sinh ra trên đời, được khóc được cười là ân huệ vô giá của Tạo hóa.
Con người khi là nô lệ của chữ Ái thì không tài nào thoát ra được bể trầm luân. Khi hân hoan thì ngợp ngời. Khi đau đớn thì tơi bời xác thân. Khi yêu mà không đủ niềm tin thì đụng vào đâu cũng thấy lo lắng, sợ mất mát, sợ tan biến hình hài. Khi xa cách thì nhung nhớ. Mà gần gũi có lúc lại dằn vặt nhau. Khi người mình yêu vĩnh viễn lìa xa thế giới thì mình cũng chẳng thiết tồn tại. Khi người mình yêu thương ở đâu thì ở đó là nhà. Đúng thế, tình yêu là mái nhà bình yên và ấm áp nhất. Có yêu thương, người ta có thể làm được từ những điều nhỏ bé đến những thứ lớn lao. Có yêu thương, mọi việc đều trở nên có nghĩa. Nhưng tại sao không thể giản dị bình thường mà yêu thương trao nhận? Vì chữ Ái chẳng theo một trình tự, quy luật nào. Thế mới ra đời, ra kiếp người lắm nỗi ưu tư. Vì thế cái lý trí buộc phải lộ diện để phần nào kìm hãm bớt cái yêu thương mong manh yếu đuối mà cũng tràn trề quyết liệt mê say. Có lúc cái lý trí thành công đắc thắng. Nhưng nhiều lần nó cũng phải tuyệt vọng bó tay bởi cái nỗi niềm yêu dấu không gì cản nổi cứ lao vun vút trên biển khơi xa rộng mặc cho gió bạt mưa xiêu.
Tháng ngày mải miết trôi, cho đến khi con người có thể hiểu bội phần hơn về chữ Ái thì cũng là lúc chẳng còn đủ hơi tàn cho những cảm xúc thăng hoa. Nhưng dù đôi bàn tay có nhăn nheo, da có đồi mồi khô kiệt, thì trong tim người, chữ Ái vẫn luôn ngự trị, theo người về bên kia bóng tối, sưởi ấm giá băng.
Ngày cuối năm
***********
Thời gian trôi
Ngày cuối cùng sắp hết
Tiễn biệt
Nỗi buồn
Hạnh phúc
Âu lo
Trồi non lộc biếc
Sắm sanh quần áo cùng chúng bạn khoe mình
Sương mai gió thắm
Rộn ràng tìm hơi ấm đầu xuân
Chim non, bướm trắng
Nhởn nhơ bay trong vương vấn sương mờ
Chờ
Trông
Mùa sắp sang
Cành khô vặn mình
Lá non cựa khẽ
Hoa bung nở nhụy
Và em
Với em
Cười thầm
Hát nhẹ
Chưa quên điều đã qua
Chẳng muộn phiền điều sẽ đến
Cứ thảnh thơi đi
Trọn vẹn những nỗi niềm
Mải mê tìm kiếm
Tận cùng em!
Quá bộn bề
Khi con người bộc lộ mình rõ nhất
Kể cả trong khó khăn túng quẫn, con người vẫn chưa hoàn toàn biết hết về bản thân mình. Chỉ khi trước mặt là nỗi chết thì khát khao sống, khát khao ở lại cùng thế giới mới trào lên mãnh liệt bỏng cháy. Và người ta có thể làm mọi thứ để đấu tranh giành giữ sự sống từng giây một với sự mạnh mẽ không thể hình dung nổi. Nỗi kinh hoàng xâm lấn trí não khiến con người không thể kiểm soát nổi bản thân. Và mỗi người có cho mình một biểu hiện khác nhau. Lầm rầm tụng niệm. Tuyệt vọng kêu gào. Bình tĩnh tìm lối thoát hay đớn hèn chui rúc vào những mưu toan tranh giành sự sống với người khác để được thở bằng mọi giá. Thực sự lúc đó con người bộc lộ rõ nhất bản chất của mình.
Có thể lúc này tôi cho là mình sống thành thật. Nhưng đó chỉ là sự thành thật theo quy chuẩn của chính tôi đề ra. Là cái thành thật chưa qua những thử thách sống còn. Trong những cơn đau thể xác hay tinh thần đã có, tôi vẫn đủ tỉnh táo để kiềm chế và suy xét, dù có đôi lúc sự suy xét đó cũng chẳng đem lại cho tôi những sáng suốt mà tôi cần. Có thể hiện tại tôi sống thẳng thắn. Nhưng cái thẳng thắn đó được bao nhiêu phần trăm những sự thật trong con người tôi? Tôi hoàn toàn không biết. Vì thế sẽ không thể tránh khỏi nửa vời. Hoàn toàn không thoát ra được những hình hài mang tinh thần xã hội khuôn đúc. Tôi vẫn có thể ra rả mà nói rằng khi đối diện cái chết tôi không sợ hãi? Tôi sẵn sàng nhường sự sống cho những người khác bằng tình yêu thương người – người trong trẻo nhất? Tôi có thể đứng yên mở to mắt miệng hát những bài ca cuộc sống khi cái chết đang vun vút đến gần? Tôi không mưu toan để giành giật bằng được sự sống trong hèn hạ? Liệu có thật vậy không? Liệu đến lúc chạm phải nỗi thử thách kinh hoàng đó tôi có làm được như vậy không hay cũng cuống cuồng hoảng loạn mà dẫm đạp lên hết thảy bảo toàn lấy mình? Tôi sẽ thế nào???
Đúng, chỉ khi đối mặt với sự chết tôi mới có thể nhận ra rõ nhất bản thân tôi. Còn giờ, có nói hay ho thế nào đi nữa cũng chỉ là lý thuyết mơ hồ. Chỉ còn mỗi một sự an ủi là gắng sống cho trọn vẹn với đời sống và gắng thấm, ngấm những chân lý cuộc đời cao đẹp. Để khi gặp phải thử thách đó sẽ ứng xử thật với lòng mình và lòng mình thì trùng hợp với chân lý của sự hy sinh. Cái đó phải qua rèn luyện và trau dồi, qua học hỏi và tiếp nhận một cách thiện chí, để hiểu được ý nghĩa đích thực của sự sống và vẻ đẹp ngời sáng của cái chết thanh thản. Sự thật là có rất nhiều những tấm lòng cao cả chẳng cần qua sách vở văn chương họ vẫn có thể chọn lối đi vào cái chết thật đáng ngợi ca. Đó là bởi những nguyên sơ trong lòng họ luôn còn nguyên vẹn, trái tim nóng hổi bản năng của họ quyết định tất cả. Đúng, phải có trái tim biết đập nhịp đập của CON NGƯỜI!
Mưa đông
Còn mưa đông? Mưa đông buông trong những ngày lạnh giá làm lòng người thêm tái tê. Mưa nặng trĩu. Mưa buốt. Mưa ủ ê. Mưa lê thê. Mưa hoang vắng. Mưa mùa đông trong màu trời xám ảm đạm khiến con người muốn thu mình lại trong tư thế bào thai mà trốn biệt vào chăn ấm. Khiến những nỗi ưu tư dài thêm ra. Khiến khát khao được sưởi ấm thêm cháy bỏng. Mưa đông giống người già ngồi hoài niệm. Giống một linh hồn thinh lặng vừa kịp thoát ra từ vực sâu vẫn còn vương nỗi kinh hoàng về cõi thiên thu mấp mé tối đen hoang lạnh.
Mưa đông cứ như là lời tự sự thủ thỉ buồn của trời đất. Những cỏ cây vẫn xanh tươi, nhưng nhìn ra sao thấy chơ vơ vô cùng. Cỏ cây có lẽ cũng thấy lạnh chăng? Mưa đông cứ như dài bất tận. Kéo dãn tiếng thời gian trình trịch trôi lờ đờ qua khung cửa. Tiếng côn trùng xa vắng vọng lại từ tưởng tượng mơ hồ. Giọt giọt nước mắt – nước mưa lã chã. Giọt tiếp giọt không tròn vo nguyên vẹn mà dan díu vào nhau kéo lê bất tận nguồn nước thiên nhiên không chỉ có trong và lành.
Mặt trời vắng mãi…
Hai nửa
Nửa rạng ngời, hồn nhiên, trong trẻo
Nửa đục ngầu, u ám, liêu xiêu
Nửa sân si, sầu đong đầy ắp
Nửa thong dong, sâu sắc, nhu mì
Nửa mắt mở nhìn đời rành mạch
Nửa khép hờ mơ cõi hư không
Nửa thực
Nửa mộng
Khoảng giữa trống không
Hai nửa lạ xa trong một thân thể
Thành một gượng gạo?
Thành một hanh hao?
Thành bão
Thành giông
Thành cánh đồng vắng cánh cò lơi lả
Thành bờ bãi phôi pha
Thành ruộng hạn những mùa
Gọi về đi lành hiền từ kiếp trước
Hai nửa thực mơ sẽ thành một như bao giờ.
Đôi bờ buồn vui
Có gì đâu
Một chút buồn
Một chút vui
Làm nên cuộc sống.
Quanh đi
Quẩn lại
Buồn rồi vui
Chạm chân vào trống rỗng
Chỉ tạm thời
Rồi vui
Nghiêng ngả sang buồn.
Em nói cười
Em tan vào gió
Buồn vui không rõ
Ba năm ngậm ngùi
Xa
Vắng
Mong manh
Chênh
Vênh
Phai nhạt
Bùng
Bay
Biến mất
Ào ạt một thời
Xanh xao tiếc nuối
Không thể làm lại
Những điều đã qua.
Buồn – vui
Nào ai biết
Khi bước chân về
Nồng cháy?
Đam mê?
Ngã nhào?
Nẻ toác?
Đôi bờ buồn – vui
Em bơi mê mải
Chạm bờ bên này
Lao tới bờ kia
Chấp chới
Tái tê
Hoang vu
Sầu héo.
Lan đã ra hoa
Những mầm tim tím
Nhớ hôm chia biệt
Hẹn ước câu gì
Thì anh cứ đi
Đừng vương đừng vấn
Thì em ngồi lại
Em đếm tóc mình
Sợi chẻ sợi khô
Sợi đen sợi trắng
Thì anh cứ đi
Sợ chi ngày nắng
Xá mấy đêm mưa
Thì anh cứ đi
Sân bay gió hút
Thời gian vun vút
Sẽ gửi anh về
Sẽ lại mải mê
Buồn vui
Đong
Đếm.
Vu vơ
Sắp kết thúc một năm lắm tai ương. Nôn nóng chờ hết hẳn những ngày âm lịch với mong muốn khóa lại âm u dai dẳng. Trời hôm nay trở gió. Gió bạo liệt quay chóng mặt trên đầu.
Vẫn tiếp tục học cách thở thảnh thơi. Giá mà được về quê và đạp xe thong thả trên những con đường xưa cũ. Đi ra chợ với bộ bà ba mềm, hỏi han những đồ vật bé nhỏ. Chạy ngay xuống Đông Tác bước bên những luống hoa đầu xuân. Ngồi nước chè Lam Sơn, ăn vài hạt ngô nướng. Vào chợ Tây Thành mua khăn, mua mũ. Ra chợ Vườn hoa mua mùi tàu, thìa là. Ngồi trên bậc thềm trường Đào Duy Từ mơ mộng về những ngày áo trắng. Vào thăm lại trường Ba Đình với dãy hành lang quen, ăn kẹo mấu, kem túi, bánh giấy. Ra rạp Hội An ăn bánh khoai, bánh chuối. Sang Công viên sân chơi thiếu nhi đem cỏ tranh về vườn nhà trải thảm. Ăn bánh “cúc” mỗi sáng, bánh đúc sốt mỗi chiều. Loanh quanh bờ hồ ngồi ghế đá gãy, nhặt điệp vàng rụng tơi bời dưới mỗi gốc hiền khô.. Thèm thế!
Cứ sống thì biết
Rồi tự nhiên có thể là tự nhiên được không? Khi con người cứ đem đến cho nó những áp đặt lý trí. Khó mà có được những tự nhiên nguyên sơ trong thế giới tâm hồn đang ngày càng nhiều chới với âu lo.
Cái gì đang là thứ quan trọng nhất? Cái gì là cái cần chú tâm nhất? Cái gì là cái đích thực nhất? Có lúc câu trả lời thật ngắn gọn, đúng đáp án. Có nhiều khi lại chệch choạc, mơ hồ, hoang mang. Nếu mà buộc phải cố để sống giản đơn thì thực tế đã không thể giản đơn được nữa. Chỉ qua năm tháng đắp bồi, qua những nổi trôi một kiếp mới có thể hướng đến sự giản đơn chay tịnh. Cái sự giản đơn của người nhìn thấu được nhân – quả, thấy suốt được đâu là thắt – mở của nỗi buồn, niềm đau.
Cần phải biết chấp nhận. Biết đối mặt với hiện thực phũ phàng. Không thể nuông chiều bản thân quá! Biết giá trị của từng mối quan hệ. Biết tri túc.
Học chấp nhận và cân bằng không phải điều xấu dù cho sự cực đoan vô cùng chán ghét những khái niệm này. Thế nào mới đáng được biểu dương? Sự hướng đến cảm xúc tuyệt đối của cá nhân hay những hy sinh vì tập thế? Sự trung thực trong từng tế bào của cái tôi nhiều ước vọng hay sự khỏa lấp bỏ quên của một con người đang muốn là nốt nhạc trầm trong ngàn vạn thanh âm vang dội? Sự ham muốn đi đến tận cùng mong mỏi hay là chấp nhận dừng lại sống một đời sống phù du? Có lẽ là cứ sống thì biết!
Gã tình nhân
Nhịp sống thường ngày
Những hàng kẻ mờ xanh đều đặn
Những dòng ghi nhớ
Những dấu tích bài vở
Những đứt đoạn
Những cảm giác vu vơ
Sớm nay
Nằm trên bàn làm việc
Im ắng đợi mùi hương quen thuộc
Hồi hộp mong mắt tìm, hồn say sưa viết
Sổ ngỡ mình là một gã tình nhân
Sổ dài một gang
Bìa pha sắc ánh
Gáy xoắn bọc nhựa
Từng trang từng trang nép vào nhau nương tựa
Yên lành
Sớm nay
Cây rau mầm đã nhú lên những chiếc lá non xanh
Bầy chim con tíu tít thung thăng
trên mái tôn nhà hàng xóm
Cô chủ nhỏ ca bài ca bận rộn
Áo quần phơi
Nhà cửa quét
Cháo lão đã gần xong…
Còn chi nữa?
Trút hết thảy vào đây!
Cho sổ được đầy
được sẻ chia
được đón nhận
Cho sổ được bận
được lật giở
được ưu tư
Cho những trang sau thành trang hiện tại
Những trang trước chẳng bao giờ quá vãng
Cho đôi bàn tay gầy nhỏ
Áp vào thân giấy
thấm mồ hôi
tìm điểm tựa
Và niềm tin chẳng cũ bao giờ
Sớm nay
Nằm bên máy tính
Nín thinh nghe tay gõ nhịp
Chẳng thấy buồn
Chẳng thấy ghen
Sổ biết rằng
Đôi tay kia đang tri ân về nó
Mỉm cười nghe tiếng gió
Thở đều đặn qua ô cửa bé xinh
Lại thanh bình
Nằm ngóng trông đôi bàn tay ấm áp.
